Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu
Chương 300
Cứ như vậy, hai huynh đệ tương trợ lẫn nhau, Đồng gia cũng dần dần có chỗ đứng ở kinh thành.
Đồng đại lão gia tên là Đồng Vị Sơ, đây đều là trí tuệ của Đồng lão gia đã quá cố, con cháu bên dưới đều đặt tên dựa theo giờ sinh.
Đồng lão phu nhân nhìn thấy Đồng Cẩm Nguyên, đau lòng không thôi, nước mắt bất giác tuôn rơi. Con trai cả của bà vì thi khoa cử nên thành thân muộn. Ngược lại là con trai thứ thành thân trước, cho nên Đồng Cẩm Nguyên là cháu trai đầu tiên của bà.
Tục ngữ có câu, con út cháu đích tôn, là m*nh c*n của lão thái thái. Đồng Cẩm Nguyên chính là m*nh c*n của bà! Lần đầu với Lưu gia, lão thái thái còn có thể oán trách là con dâu tìm nhà không tốt. Nhưng lần thứ hai với Trương gia, chính là bà tự mình chọn, kết quả vẫn như vậy. Đây thật đúng là tạo nghiệt mà! Đứa cháu ngoan của bà sao lại mang cái tiếng xấu như vậy, sau này nó phải làm sao! Đồng gia sau này phải làm sao! Đồng Cẩm Nguyên cứ để yên cho tổ mẫu ôm mình khóc một lát, sau đó lấy khăn tay từ nha hoàn đưa qua lau nước mắt cho bà.
“Tổ mẫu, đều là cháu bất hiếu.” Nói rồi, Đồng Cẩm Nguyên quỳ xuống.
Đồng lão phu nhân nói: “Sao có thể trách con được! Nói câu khó nghe, bọn họ c.h.ế.t đều là tự mình gây ra, có liên quan gì đến con. Đó là mệnh của họ đã định sẵn. Con đừng tự gánh tội danh đó vào mình.”
Đồng đại phu nhân (vợ Đồng Vị Sơ) họ Thường cũng nói: “Đúng vậy, Nguyên ca nhi, con không thấy hai nhà đó đều áy náy với nhà ta sao, đã nhượng bộ cho nhà ta không ít lợi ích, rõ ràng là bản thân họ làm chuyện trái lương tâm, không liên quan gì đến nhà chúng ta.”
Tuy nhiên, mặc kệ người khác nói thế nào, trong lòng Đồng Cẩm Nguyên ít nhiều vẫn có chút áy náy, hắn cảm thấy hai người đó là do mình khắc c.h.ế.t.
Đồng lão phu nhân nhìn dáng vẻ của cháu trai, nói: “Nguyên ca nhi, Độ Pháp đại sư của chùa Hoàng Minh gần đây đã trở lại kinh thành, ngày mai tổ mẫu sẽ đưa con đi tìm ngài ấy gieo một quẻ.”
Giang thị ở bên cạnh lau nước mắt: “Đa tạ mẹ.”
Sáng sớm hôm sau, Đồng lão phu nhân liền mang theo gia quyến đến chùa Hoàng Minh ở ngoại ô. Tới nơi, trước tiên là dâng mấy nén hương, sau đó Đồng lão phu nhân đưa Đồng Cẩm Nguyên đến sân của Độ Pháp đại sư.
Độ Pháp đại sư là một người mang màu sắc truyền kỳ, nghe đồn có một đứa trẻ từng gặp ngài trong núi, chờ đến khi đứa trẻ đó ngoài 50 tuổi gặp lại, Độ Pháp đại sư vẫn mang dáng vẻ như xưa.
Cho nên, ngài rốt cuộc bao nhiêu tuổi, đến nay vẫn là một bí ẩn.
Điều này càng tăng thêm ánh hào quang thần phật trên người ngài, không chỉ người Ninh Quốc, mà người nước láng giềng cũng đều muốn đến gặp Độ Pháp đại sư.
Chỉ là, Độ Pháp đại sư thường không gặp người ngoài, xem quẻ cũng chỉ xem cho người có duyên.
Vì vậy, Đồng lão phu nhân đưa Đồng Cẩm Nguyên tới đây cũng là để thử vận may.
Tới cửa, đã có hơn 100 người xếp hàng. Có tiểu sa di đứng ở cửa nói: “Xin mời các vị thí chủ quay về, hôm nay đại sư không xem quẻ.”
Những người đã chờ đợi hồi lâu, nghe xong, thất vọng rời đi.
Đồng lão phu nhân thấy vậy, vội vàng tiến lên.
Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.
Bà biết, muốn vào thì phải rút một quẻ xăm, sau đó Độ Pháp đại sư sẽ quyết định có xem quẻ hay không.
Tiểu sa di ra hiệu cho Đồng Cẩm Nguyên rút xăm, rút xong, Đồng Cẩm Nguyên nhìn thử, chẳng qua chỉ là một thanh gỗ nhỏ.
Lúc này, trong viện đi ra một tiểu sa di, nói với Đồng Cẩm Nguyên: “Thí chủ, hôm nay đại sư không xem quẻ.”
Đồng lão phu nhân vừa nghe, trên mặt lộ vẻ thất vọng. Những người vây quanh đây chưa kịp rời đi, nghe thấy câu trả lời giống hệt lúc nãy, trong lòng cũng thấy cân bằng hơn.
Không ngờ tiểu sa di lại nói thêm một câu: “Tuy nhiên, đại sư nói, vị thí chủ này là mệnh đại phú đại quý, chuyện sở cầu, sau tuổi nhược quán (20 tuổi) có thể đạt thành.”
Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu
Đánh giá:
Truyện Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu
Story
Chương 300
10.0/10 từ 34 lượt.
