Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu

Chương 294

Phòng Đại Lang liếc nhìn Phòng Ngôn, cũng không biết có tin lời nàng hay không, nói: “Đã khỏi thật rồi. Nghe nói là trong cung có vị hoàng tử nào đó dâng lên một loại t.h.u.ố.c hay, Hoàng thượng dùng một thời gian, bệnh liền thuyên giảm.”

Phòng Ngôn sững sờ tại chỗ, nghĩ đến một vài suy đoán trước đây của mình, tim nàng đập thình thịch. Vị thiếu gia quý khí bức người kia, rốt cuộc có thân phận gì? “Vị hoàng tử này thật là có hiếu tâm.”

Nói vài câu, mọi người liền kết thúc chủ đề này.

Sắp Tết rồi, Phòng Ngôn mỗi ngày đều theo thói quen ngồi xe ngựa đến Thủy Quả Trai ở huyện thành xem xét vài lần. Hôm nay lại có người đến mua đồ hộp, một lần muốn lấy hai mươi bình loại năm cân.

Mua xong, người nọ đưa qua một cái hộp, đặt lên quầy: “Lục thiếu gia dặn tiểu nhân tới mua, đây là thứ Lục thiếu gia bảo đưa cho ngài.”


Lục thiếu gia? Chẳng lẽ là người mà mấy hôm trước mình vừa mới nhớ tới? Nghĩ đến đây, Phòng Ngôn mở hộp ra, liếc nhìn một cái rồi lại đậy lại. Mắt cười đến híp lại, nói: “Thay ta cảm ơn thiếu gia nhà ngươi. Hoan nghênh lần sau lại đến.”

Chờ người nọ đi rồi, Phòng Ngôn ôm cái hộp nặng trịch vào sương phòng ở hậu viện. Sau đó đem toàn bộ kim nguyên bảo bên trong cất vào không gian. Một trăm lượng hoàng kim! Lục thiếu gia quả nhiên ra tay hào phóng.

Về đến nhà, nghe Phòng Nhị Hà nói buổi chiều muốn lên phủ thành, mấy ngày cuối rồi, phải ở đó chờ đóng cửa. Phòng Ngôn tâm tư khẽ động, cũng thu dọn đồ đạc muốn đi theo.

Vương thị và Phòng Đại Ni ở nhà chuẩn bị đồ Tết, vô cùng bận rộn, Phòng Đại Lang và Phòng Nhị Lang cũng có hẹn tụ tập với bạn học. Chỉ có Phòng Ngôn, ngoài việc trông coi cửa tiệm, cũng không có việc gì. Huống hồ trong tiệm đã có chưởng quỹ, không cần nàng phải đi xem.

Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.


Nàng còn chưa thấy qua dáng vẻ của phủ thành lúc sắp Tết, nàng muốn đi theo xem thử.

Ăn cơm trưa, nghỉ ngơi một lát, Phòng Nhị Hà liền chuẩn bị xuất phát. Trước khi đi, Phòng Ngôn đột nhiên nghĩ tới điều gì, vội chạy xuống hầm, lấy lên một vò rượu nho ủ từ nho nhà trồng.


Phòng Nhị Hà thấy hành động của Phòng Ngôn, trêu chọc: “Sao thế, hôm nay Nhị Ni nhà ta chịu đem rượu ngon con ủ ra cho cha uống à?”

Phòng Ngôn cẩn thận đưa vò rượu cho Phòng Ất: “Cha, trong hầm còn nhiều lắm, người muốn uống bao nhiêu thì uống, chỗ này không phải cho người, là mang cho Đồng thiếu gia.”

Phòng Nhị Hà nghe xong, gật gật đầu: “Ừm, con có thể nhớ kỹ ân tình của Đồng gia, rất tốt, rất tốt. Nghe Hồ chưởng quỹ nói, Đồng gia ở tiệm đối diện tại phủ thành đã giúp chúng ta không ít, lần này cha cũng tính mang ít đồ qua biếu họ.”


Một canh giờ sau, Phòng Ngôn và Phòng Nhị Hà đã đến cửa tiệm ở phủ thành.

Nghỉ ngơi một đêm, Phòng Ngôn liền mang theo Cẩu Thặng ra ngoài dạo phố.

Phủ thành quả không hổ là phủ thành, đồ ăn thức uống, đồ dùng, vải vóc, bây giờ đều được bày bán la liệt. Nhìn từ xa, rực rỡ sắc màu, thật là đẹp. Trước đây cảm thấy phủ thành đã đủ náo nhiệt, bây giờ mới phát hiện, phủ thành còn có thể náo nhiệt hơn nữa.

Còn có một vài gánh xiếc đang biểu diễn ven đường.

Cẩu Thặng ở phủ thành đã lâu, sớm đã quen thuộc từng con đường góc phố, vừa đi hắn vừa giới thiệu cho Phòng Ngôn. Đi một đoạn, Cẩu Thặng chỉ vào cửa tiệm phía trước: “Đó là tiệm gạo lớn nhất phủ thành, Đồng Ký gạo thóc, nhà họ chỉ riêng ở phủ thành đã có ba tiệm. Một tiệm đối diện chúng ta, một tiệm này, và một tiệm ở phía bắc thành.”


Đang nói, mắt Phòng Ngôn chợt sáng lên, nàng đang nghĩ xem làm thế nào để đưa quà đây.

“Đồng thiếu gia.” Phòng Ngôn nhìn thấy Đồng Cẩm Nguyên đang vẫy tay với mình, nàng cũng vẫy tay chào lại.

“Phòng tiểu thư, cô đến phủ thành khi nào vậy?”

Phòng Ngôn biết mình tuy chưa cập kê, nhưng cũng sắp mười một tuổi rồi. Cho nên, bây giờ tuổi đã lớn, không thích hợp đứng nói chuyện với nam nhân lạ trên đường phố đông người qua lại thế này. Bản thân nàng thực ra không có ý thức này, cũng may là Vương thị ở nhà đã không chê phiền hà mà dặn dò nàng hết lần này đến lần khác.

Nghĩ đến Đồng thiếu gia cũng đã đính hôn, biết đâu sắp thành thân, nàng cũng nên thu liễm một chút.    

Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu Truyện Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu Story Chương 294
10.0/10 từ 34 lượt.
loading...