Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu

Chương 292


Chờ nghe xong tiết của Ngô phu tử, Phòng Nhị Lang cùng ông thảo luận về một vài vấn đề. Hai người càng nói càng hăng say, bất tri bất giác đã qua một canh giờ. Phòng Nhị Lang mời Ngô phu tử đến nhà mình dùng bữa, Ngô phu tử thấy Phòng Nhị Lang thành tâm, bèn về nhà nói với thê tử một tiếng, rồi đến nhà Phòng Nhị Hà. Dù sao ông đến nhà Phòng Nhị Hà ăn cơm cũng không phải một hai lần.

Buổi chiều, học đường cũng có tiết, lần này, Phòng Nhị Lang đi sang lớp của Trương Thư Bình bên cạnh. Dựa theo tiến độ giảng dạy của Trương Thư Bình, cậu giảng cho họ một tiết học. Trương Thư Bình cũng giống như một người mới học chữ, nghe say sưa ngon lành.


Chờ đến khi tan học, cậu vẫn ngồi trong lớp đọc sách của mình. Chẳng mấy chốc, cậu cảm thấy trời se lạnh, hóa ra lò sưởi trong phòng học đã tắt, Trương Thư Bình đành phải đi ra ngoài.

Khi đi ngang qua cánh cửa thông sang sân bên cạnh, Trương Thư Bình phát hiện cửa vẫn chưa đóng, thầm nghĩ chắc là hạ nhân quên mất. Cậu vừa định đi qua đóng cửa lại, thì phát hiện dưới gốc cây trong sân vẫn còn một người đang đứng.

Trương Thư Bình tức khắc mắt sáng lên.


Nói ra thì, Hà Hoa và Trương Thư Bình cũng xem như đã quen biết. Trương Thư Bình còn đến nhà Hà Hoa ăn cơm rồi, bởi vì đệ đệ của Hà Hoa là Phòng Lâm thi đồng sinh mấy lần vẫn chưa đỗ, nên Phòng Nam muốn nhờ Trương Thư Bình chỉ điểm cho Phòng Lâm một chút.

Hôm đó nói chuyện quá muộn, nên bị Lý thị gọi vào nhà ăn cơm.

Hà Hoa nghe thấy tiếng động sau lưng, cũng quay đầu lại, vừa hay nhìn thấy Trương Thư Bình đang đứng ở cửa, nàng hơi có chút khẩn trương.

Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.

 

Hai người nhìn nhau hồi lâu, Hà Hoa mím môi: “Chào phu tử.”

Trương Thư Bình ngượng ngùng: “Chào phu tử.”

Hà Hoa phì cười, nói: “Ta đâu phải phu tử gì, chỉ là dạy các tiểu tỷ muội nhận ít chữ thôi, ngài mới là phu tử chân chính có tài học. Ta đã nói rồi, ngài không cần gọi ta như vậy.”

“Ta… Ta, ta so với Ngô phu tử thì có là gì, cũng chỉ có thể dạy mọi người nhận chữ và một ít kiến thức cơ bản thôi.”


Hà Hoa nói: “Ngài không cần tự xem nhẹ mình, ta nghe tiểu đệ nhà ta nói, ngài rất có tài hoa. Biết đâu sang năm ngài có thể thi đỗ tú tài.”



Trương Thư Bình đỏ mặt: “Đa tạ đã khen.”

Hà Hoa thấy nơi này chỉ có hai người, có chút không ổn, bèn nói: “Phu tử, sao ngài về muộn vậy?”

“Ta vừa mải đọc sách, nhất thời quên mất thời gian. Còn cô, sao vẫn chưa về?”

Hà Hoa vừa nghe Trương Thư Bình hỏi, sắc mặt lập tức thay đổi, Trương Thư Bình tưởng mình đã nói sai. Lúc hắn vừa nhìn thấy Hà Hoa, đã cảm thấy tâm trạng nàng có vẻ không tốt. Lúc này có lẽ lại bị hắn gợi nhắc đến chuyện buồn. Hắn cũng không hiểu vì sao, cứ thấy cô nương trước mặt là có chút không kiểm soát được mình, muốn nói chuyện với nàng thêm một chút. Không ngờ mình vừa mở miệng đã nói sai.

“À, xin lỗi, xin lỗi. Là ta lỡ lời.”

Hà Hoa thấy bộ dạng luống cuống của Trương Thư Bình, nói: “Ngài không cần tự trách, là chuyện của bản thân ta thôi.”

Trương Thư Bình sắc mặt ảm đạm: “Ừm, cô, cô... ừm, mọi việc cứ nghĩ thoáng ra một chút, không cần vì những chuyện không đáng mà tự rước phiền não. Đời người ngắn ngủi vài chục năm, không thể để những việc đó chiếm hết thời gian của mình.”

Hà Hoa nghe Trương Thư Bình nói xong, sững sờ một chút, sau đó cảm thấy khúc mắc trong lòng được gỡ bỏ, nàng nói: “Đa tạ phu tử khai thông.” Nói xong, nàng nhìn Trương Thư Bình, sắc mặt cũng hơi ửng đỏ.

Trương Thư Bình nói: “Ừm, ta… ta đi trước đây.” Nói xong, Trương Thư Bình vội vàng đi về hậu viện.

Ngày hôm sau, để cảm ơn Trương Thư Bình, Hà Hoa mang từ nhà đến cho hắn một ít thức ăn. Hà Hoa vốn là lén lút mang đi, nhưng chẳng may, chuyện này lại bị Phòng Lâm phát hiện. Nó không phát hiện ra tỷ tỷ mình tặng đồ cho phu tử, nhưng nó phát hiện cái hộp đựng thức ăn của Trương phu tử giống y hệt cái của nhà mình, rồi ngày hôm sau lại thấy tỷ tỷ từ bên ngoài cầm về.

Gần đây nó nghe nhiều chuyện trong nhà, cũng biết cha mẹ nó đang rầu rĩ chuyện gì. Thấy tình huống như vậy, chờ buổi chiều mẹ nó trở về thúc giục nó làm bài tập, nó vì muốn trốn tránh sự trách phạt của mẹ, vội vàng đem chuyện này kể cho bà nghe.


Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu Truyện Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu Story Chương 292
10.0/10 từ 34 lượt.
loading...