Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu

Chương 290

Phòng Ngôn vừa nghe, mắt liền sáng rỡ, nói: “Cha, người không nói con cũng sắp quên mất, người mau đi đi, đây là đại sự đó. Bây giờ đã cuối tháng mười sắp sang tháng mười một rồi, ngọn núi này cây cối và đá nhiều quá, nhà ta dọn dẹp cũng là một việc vô cùng phiền phức. Dọn xong còn phải xới đất, san bằng đất đai, rồi còn phải mang đất tốt nhà mình qua đó một ít. Ôi chao, còn nhiều việc phải làm lắm, không biết xuân năm sau có trồng cây ăn quả được không nữa, cha, người mau đi đi.”

Nghe con gái lẩm bẩm tính toán, Phòng Nhị Hà xoa đầu nàng, nói: “Nhị Ni, mấy việc này con không cần bận tâm, mọi sự đã có cha lo, xuân năm sau nhất định có thể trồng cây ăn quả, đến lúc đó con có thể bán được nhiều đồ hộp trái cây hơn. Ta thấy trái cây mua bên ngoài con đều không muốn dùng.”

Phòng Ngôn nói: “Đương nhiên rồi ạ, trái cây bên ngoài không ngon bằng nhà ta trồng, nếu mà dùng, sẽ làm hỏng uy tín của nhà ta, con nào dám dùng.”

Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.


Phòng Nhị Hà gật gật đầu: “Ừm, chờ lứa cây ăn quả này lớn lên, con cũng có thể lên phủ thành mở một tiệm đồ hộp.”

Phòng Ngôn không ngờ tâm tư nhỏ của mình lại bị cha nhìn thấu, nàng kéo áo ông, nói: “Cảm ơn cha.”

Hai cha con lại nói thêm vài câu, Phòng Nhị Hà liền đi tìm thôn trưởng, kết quả thôn trưởng nói ngọn núi này phải lên trấn tìm lý chính mới được, ông không quyết được. Ngọn núi này thuộc về trấn trên, không thuộc về trong thôn.

Phòng Nhị Hà nghe xong liền nhíu mày, phải đi giao thiệp với lý chính sao? Ông không quen biết vị lý chính này, mà tiếng tăm của ông ta có vẻ không tốt lắm. Phòng Nhị Hà có chút do dự, nhất thời không biết có nên đi tìm lý chính ngay không.



Phòng Nhị Hà không ngờ con gái lại đưa ra chủ ý như vậy, ông nói: “Giao cho đại ca con sao? Như vậy có làm phiền đại ca con quá không. Đại Lang bây giờ đọc sách vất vả, chưa đến một năm nữa là phải đi thi Hương, cha vẫn là không nên lấy chuyện nhỏ như vậy làm phiền nó. Con không thấy nhị ca con mỗi ngày về đều chui vào thư phòng đọc sách sao?”

Hiện giờ Phòng Nhị Lang đang học ở huyện học, mỗi ngày đều đi đi về về bằng xe ngựa. Điều kiện ăn ở tại huyện học không bằng Sương Sơn thư viện, hơn nữa rất nhiều người ở đó cũng không ở nội trú, mấy ngày mới đến huyện học một lần.


 



Sự chăm chỉ học tập của Phòng Nhị Lang khiến Phòng Ngôn cũng phải nể phục. Từ sau lần say rượu trước, cậu ấy như biến thành một người khác. Trở nên tự tin hơn nhiều, cũng càng thêm yêu thích việc đọc sách. Cả nhà vừa mừng rỡ nhưng cũng có chút lo lắng, trạng thái này của Phòng Nhị Lang có vẻ không ổn lắm.

Phòng Ngôn trong lòng chợt nảy ý, nói: “Cha, đại ca và nhị ca không giống nhau đâu. Ngày mai người cứ hỏi đại ca là được.”

Phòng Nhị Hà nghĩ nghĩ, thấy Phòng Ngôn nói cũng có lý, bèn gật đầu: “Được rồi, để mai ta hỏi Đại Lang xem sao.”

Phòng Ngôn nói chuyện với Phòng Nhị Hà xong, liền đến thư phòng tìm Phòng Nhị Lang. Lúc này, Phòng Nhị Lang vừa từ huyện học trở về, đang vùi đầu nghiên cứu sách luận. Cậu thỉnh thoảng lại nhíu mày, gãi gãi đầu.

Phòng Ngôn nhìn một lúc lâu, bèn bước vào: “Nhị ca, huynh có muốn nghỉ ngơi một lát rồi hẵng đọc sách không?”

Phòng Nhị Lang nghe thấy tiếng Phòng Ngôn, thở hắt ra một hơi dài: “Nhưng mà còn nhiều thứ ta vẫn chưa hiểu, mà đại ca thì đều biết cả rồi. Chỉ còn chưa tới mười tháng, thật không biết đến lúc đó phải làm sao mới tốt.”

Phòng Ngôn cười cười, nói: “Nhị ca, huynh không thể so sánh như vậy. Huynh bây giờ mới mười bốn tuổi đã là tú tài, đại ca tận mười sáu tuổi lận. Cho dù sang năm huynh thi không đỗ cũng chẳng sao, xem như đi cọ xát một phen.”

Phòng Nhị Lang uể oải nói: “Ta cũng thấy mình sang năm khó mà thi đỗ, nhưng vẫn muốn ép mình thử một phen.”

     

Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu Truyện Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu Story Chương 290
10.0/10 từ 34 lượt.
loading...