Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu
Chương 266
Trần thị bị mọi người nói, lửa giận trong lòng càng bốc cao, chỉ cảm thấy những người ngày thường luôn nịnh bợ mình, nay vì con trai mình không thi đậu tú tài mà quay sang nịnh bợ kẻ khác. Bà ta cảm thấy mình bị tủi thân vô cùng, nhìn một vòng người trong phòng, rồi quay đầu đi ra ngoài.
Ra đến sân, vừa lúc nhìn thấy đám người đức cao vọng trọng trong thôn đang vây quanh Phòng Nhị Hà nói chuyện. Thật khéo, những người này đang muốn đi mở từ đường để cáo tế tổ tông.
Trần thị nhắm mắt làm liều, đi tới, nói với Phòng Nhị Hà: “Nhị thúc, hiện giờ Huyền ca nhi và Tề ca nhi nhà các ngươi đều thi đậu tú tài rồi, ngươi mau đi cầu xin Tôn gia cho Phong ca nhi nhà ta cũng được vào thư viện Sương Sơn học đi!”
Phòng Nhị Hà còn chưa kịp nói gì, sắc mặt Phòng Đại Lang đã lạnh xuống trước: “Đại bá nương, ngài đang nói gì vậy? Lời tương tự ta đã sớm nói với Phong ca rồi, thư viện Sương Sơn là phải dựa vào bản lĩnh của mình để thi vào, há có phải nơi ai muốn vào là vào được?”
Trần thị bây giờ cứ nhìn thấy Phòng Đại Lang và Phòng Nhị Lang là bốc hỏa, nếu không phải hai người họ, con trai bà ta vẫn là người học giỏi nhất trong thôn. Bà ta tức giận nói: “Huyền ca nhi, ngươi nói vậy là không đúng rồi. Ngươi trước đây học hành kém như vậy, bây giờ lại thi đậu tú tài, bảo ngươi quang minh chính đại thi đậu, nói ra ai mà tin!”
“Câm mồm!” Lão tổ tông nhà họ Phòng nghe những lời như vậy, tức giận cầm gậy đập xuống đất, nhất thời cây gậy cũng bị ông đập gãy. “Đây là con dâu nhà ai? Có phải nhà Đại Hà các ngươi không? Sao ngươi có thể để nó ở đây nói hươu nói vượn! Thi cử khoa bảng là chuyện gì, một mụ đàn bà như nó thì hiểu cái gì! Thế mà còn dám bôi nhọ tú tài lão gia, ta thấy hôm nay mở từ đường, đuổi nó về nhà mẹ đẻ luôn đi.”
Trần thị nghe lão tổ tông nói xong, nháy mắt ngây dại. Đuổi bà ta về? Vì sao? Bà ta chẳng qua chỉ nói thêm mấy câu, mấy câu đó cũng có gì đâu, sao lại nghiêm trọng đến thế. Nhưng, bà ta cũng biết sức nặng trong lời nói của lão tổ tông. Nghĩ đến đây, trời còn chưa vào hè mà sau lưng bà ta đã vã một lớp mồ hôi lạnh.
“Tổ gia gia, con không phải… Con không phải có ý đó.”
“Không phải ý đó là ý gì? Nhà Đại Hà, trước kia ngươi ở trong thôn nói bậy bạ còn tạm bỏ qua, sau này mà còn để ta nghe được nữa, không cần Lục gia gia lên tiếng, ta sẽ đuổi ngươi ra khỏi thôn trước.” Phòng Minh Sinh lạnh giọng nói.
Thôn bọn họ thật vất vả mới có được hai tú tài, hơn nữa một người trong đó còn là án đầu (thủ khoa). Mắt thấy tiền đồ một mảnh xán lạn, thôn Phòng gia sắp thịnh vượng phát đạt đến nơi. Nếu chỉ vì lòng ghen ghét của một mụ đàn bà mà làm hỏng thanh danh của tú tài lão gia, đây chẳng phải là khiến cơ nghiệp tổ tông bị hủy trong chốc lát sao? Lão tổ tông liếc nhìn Trần thị, nói: “Đại Hà, đem nó về nhà đi, hôm nay mở từ đường ngươi cũng không cần đến. Cha ngươi và nhị đệ ngươi ở lại là được.”
Phòng Đại Hà nghe xong lời này, sắc mặt cũng tái mét. Mở từ đường là chuyện quan trọng biết bao, hắn là con trưởng trong nhà, thế mà lại bị ép không được đến, đối với hắn mà nói đây là một sự sỉ nhục. Chuyện này ở trong thôn thật mất mặt biết bao.
Lão tổ tông nói xong câu đó, cũng chẳng thèm nhìn bọn họ, liền dẫn mọi người đi từ đường. Trần thị kéo áo Phòng Đại Hà: “Đại Hà, Đại Hà, ông nói một câu đi chứ.”
Phòng Đại Hà nhìn bóng dáng mọi người đi xa, lẩm bẩm: “Ta còn có thể nói gì nữa, sau này bà đừng bao giờ như vậy nữa, bằng không, ta thật sự sẽ đuổi bà về nhà mẹ đẻ.”
Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.
Nói xong, Phòng Đại Hà thất thểu đi về nhà. Còn Trần thị, ngã quỵ trên mặt đất.
Phòng Ngôn ở hậu viện nghe Phòng Giáp bẩm báo, không nhịn được bật cười. Vị đại bá nương này của nàng đúng là không biết điều, cũng không nhìn xem hôm nay là dịp gì, không xem nhà họ bây giờ có thân phận gì, mà dám tùy tiện nói lung tung.
Trước kia, bà ta ở trong thôn bôi nhọ thanh danh nhà họ, có thể còn có người hùa theo hoặc bàn tán. Nhưng hiện giờ, phỏng chừng chẳng còn mấy ai dám nói. Ai bảo mồ mả tổ tiên nhà họ Phòng trước đây không tốt, từ lúc dời đến đây chưa từng có một tú tài nào? Nói về tú tài, ở bên ngoài thì chẳng là gì, nhưng ở trong thôn bọn họ, thì nhất định phải là số một!
Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu
Đánh giá:
Truyện Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu
Story
Chương 266
10.0/10 từ 34 lượt.
