Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu

Chương 259


Mời lên lầu, Đồng Cẩm Nguyên hỏi bọn họ nguyên do hôm nay tới phủ thành. Phòng Ngôn cười nói: “Đại ca và nhị ca con tới thi viện thí, con và cha đi theo bọn họ.” Đồng Cẩm Nguyên cười gật đầu: “Hai vị công tử cũng là tuổi trẻ tài cao.” Phòng Nhị Hà lại khách khí, ông sẽ không thật sự coi những lời khen này là thật, bởi vì ông biết, thân phận đồng sinh của hai đứa con trai ông đừng nói là ở phủ thành, ngay cả ở huyện thành cũng chẳng mấy ai coi trọng, thật sự không có gì đáng để nhắc tới.


Nói qua nói lại, lại nhắc tới cửa hàng đối diện, Phòng Nhị Hà nói: “Nhà ta tính toán mở một Dã Vị Quán ở phủ thành, này không, hai đứa nhỏ đi thi, chúng ta rảnh rỗi không có việc gì liền ra ngoài dạo một vòng.” Đồng Cẩm Nguyên nghe xong gật gật đầu: “Ừm, cách đây không lâu nghe nói chưởng quỹ đối diện sắp về quê, cửa hàng muốn cho thuê ra ngoài. Vị trí ở đây cũng được, nếu tiền thuê không đắt lắm, có thể cân nhắc một chút.”

Phòng Ngôn hỏi: “Đồng thiếu gia, cửa hàng này cũng là của nhà các ngài sao?” Đồng Cẩm Nguyên liếc nhìn Phòng Ngôn: “Đúng, đây là chi nhánh nhà ta. Cửa hàng lúc trước các ngươi đến là tổng cửa hàng ở phủ thành.” Nghe đến đây, Phòng Ngôn gật gật đầu. Nàng cảm thấy, không cần suy xét nữa, cứ thuê cửa hàng đối diện nhà Đồng gia đi! Nàng vốn dĩ đã muốn dựa vào Đồng gia, còn có gì tốt hơn là ở gần bọn họ sao? Có, cùng nhau hợp tác. Nhưng mà, nàng cũng đã có nhận thức mới về sự phú quý của Đồng gia, ý nghĩ này vẫn là nên kịp thời cắt đứt thì tốt hơn.


Phòng Nhị Hà liếc nhìn Phòng Ngôn, nghĩ đến những lời Đồng thiếu gia vừa nói, ông hỏi: “Xin hỏi Đồng thiếu gia, phòng ốc lớn như nhà các ngài, tiền thuê đại khái bao nhiêu?” Đồng Cẩm Nguyên suy nghĩ một chút: “Đại khái tám chín trăm lượng, tóm lại sẽ không vượt quá một ngàn lượng.” Phòng Nhị Hà vừa nghe, cũng xấp xỉ giá người trung gian đưa ra, cũng liền yên tâm hơn.

Lại trò chuyện một lát, có người vội vàng đi lên, nói mấy câu với Chiêu Tài. Chiêu Tài vội vàng qua nói nhỏ với Đồng Cẩm Nguyên, Phòng Ngôn chỉ nghe được mấy chữ “Trương tiểu thư”, còn lại liền không nghe rõ. Chỉ thấy Đồng Cẩm Nguyên nghe xong, sắc mặt không tốt lắm, mím môi, gật gật đầu nói: “Biết rồi.” Sau đó Chiêu Tài liền mặt vô biểu tình đứng ở một bên.

Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.


 


Phòng Nhị Hà thấy sắc mặt Đồng thiếu gia không tốt lắm, bọn họ dường như có chuyện, liền vội vàng mở miệng cáo từ. “Đồng thiếu gia, ngài cứ bận việc trước, mấy người chúng ta lại đi dạo một vòng.” Đồng Cẩm Nguyên nói: “Phòng lão bản đi thong thả, nếu có gì cần hỗ trợ, cứ tới nói với chưởng quỹ một tiếng.” Phòng Nhị Hà cười nói: “Đồng thiếu gia khách khí rồi.”


Chờ đến khi bọn họ Phòng Nhị Hà đi rồi, sắc mặt Đồng Cẩm Nguyên hoàn toàn đen xuống. Hắn nói với Chiêu Tài: “Ngươi trở về nói với phu nhân, cứ nói ta đang kiểm toán, không lo liệu hết được, nên không về.” Chiêu Tài vừa nghe lời này, do do dự dự nói: “Chính là phu nhân nói Trương phu nhân và Trương tiểu thư sắp đến phủ chúng ta rồi.” Đồng Cẩm Nguyên lạnh mặt xuống: “Ngươi cứ đi nói ta đến thôn trang ở huyện dưới để tính sổ rồi.” Chiêu Tài nghe xong, sợ tới mức run rẩy, không nói một lời.

Đồng Cẩm Nguyên lạnh lùng liếc hắn một cái: “Ngươi không nghe thấy sao?” Chiêu Tài khẩn trương nói: “Thiếu gia, ngài đi tính sổ không mang theo người hầu sao? Có thể hay không… cái kia, ta trở về không phải sẽ bị lộ sao?” Đồng Cẩm Nguyên nói: “Đi thôi.” Chiêu Tài nói: “Thiếu gia ngài chuẩn bị về nhà sao?” Đồng Cẩm Nguyên liếc mắt nhìn hắn: “Ngươi không phải nói muốn cùng ta đi thôn trang bên dưới tính sổ sao, còn chờ cái gì?”

Chiêu Tài sửng sốt một chút, coi như c.h.ế.t mà đi theo. Đi theo đến thôn trang tính sổ, cũng còn tốt hơn là một mình đối mặt với cơn thịnh nộ của phu nhân. Thiếu gia rõ ràng không thích Trương tiểu thư, nhưng phu nhân lại sốt ruột muốn đính hôn cho thiếu gia. Bọn họ làm hạ nhân, cũng khó xử.

Cho đến khi ra khỏi phủ thành, Chiêu Tài mới biết, thiếu gia nhà mình thật sự không nói giỡn. “Thiếu gia, chúng ta thật sự muốn đi thôn trang à?” Đồng Cẩm Nguyên vừa nhìn sổ sách trong tay vừa nói: “Đó là tự nhiên, đã nói muốn đi là phải đi.”



Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu Truyện Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu Story Chương 259
10.0/10 từ 34 lượt.
loading...