Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu
Chương 249
“Tuyệt đối không thể đem bí mật nhà ta nói ra ngoài.” Tần Mặc nghiêm túc gật đầu, hắn còn tưởng tiểu cô nương này sẽ đưa ra yêu cầu gì, không ngờ lại là chuyện đơn giản như vậy. Cho dù tiểu cô nương không nói, hắn cũng sẽ không nói ra. Dù sao chuyện này quan hệ trọng đại. Nghĩ đến đây, hắn nói: “Đây là tự nhiên, ta trước nay chưa từng nghĩ sẽ nói ra ngoài. Trước kia sẽ không, hiện tại sẽ không, về sau càng thêm không.”
Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.
Phòng Ngôn gật gật đầu: “Nhưng ta không thể bảo đảm bệnh của người đó nhất định sẽ tốt. Ta chỉ có thể bảo đảm dùng đồng dạng đồ vật, nhưng bất kể có thể khỏi hay không, ngươi đều không thể tới tìm nhà ta gây phiền phức. Khỏi không được, nói không chừng là người khác ở trong đó giở trò quỷ, ngươi cũng không thể vu oan cho chúng ta.” Tần Mặc nghe được câu cuối cùng của Phòng Ngôn, sắc mặt có chút không đẹp: “Yên tâm, ta nhất định sẽ vô cùng cẩn thận.”
Phòng Ngôn nghĩ thông suốt những việc này, tâm tình cũng nhẹ nhõm hẳn: “Giá cả, một ngàn lượng bạc. Thiếu một phân ta cũng không bán.” Tần Mặc nghe Phòng Ngôn bắt đầu báo giá, tâm tình cũng nhẹ nhõm. Hắn không thiếu nhất chính là tiền, phàm là có thể dùng tiền giải quyết vấn đề đều không phải là vấn đề. “Không thành vấn đề.”
“Mười ngày, nhà ta cần mười ngày thời gian mới có thể làm ra. Thứ này cũng không phải nói làm là có thể làm, phiền phức lắm.” Tần Mặc tính toán trong lòng một chút: “Được, mười ngày sau ta sẽ dẫn người tới lấy.” Phòng Ngôn trừng mắt liếc hắn một cái, không có cảm tình nói: “Nhớ rõ mang bạc tới!”
Nói xong, đứng dậy rời đi. Nàng đã không muốn nói thêm bất cứ câu nào với người này. Tần Mặc cười cười, cũng đứng dậy, đi đến trước quầy, đưa cho Phòng Ngôn mười lượng bạc. Phòng Ngôn lúc này mới nở nụ cười, Tần Mặc cũng lắc lắc đầu, thầm nghĩ, đây thật đúng là một tiểu cô nương mê tiền, bất quá, cũng thật sự đáng yêu vô cùng.
Chuyện của Tần Mặc, cũng làm Phòng Ngôn càng thêm khiêm tốn. Tạm thời không dám làm cái gì động tác lớn. Nàng trước kia chỉ là phòng bị người trong thôn, không ngờ người bên ngoài cũng sẽ cảm thấy hứng thú.
Mười ngày trôi qua, Phòng Ngôn pha loãng một giọt linh tuyền vào trong mười cái bình. Nếu Tần Mặc đã hoài nghi, Phòng Ngôn tự nhiên là không dám dùng nhiều. Một giọt linh tuyền cũng đủ cứu mạng. Không thấy Tần Mặc không uống một giọt linh tuyền nào, chỉ ăn đồ ăn, một năm sau đã gần như khỏe lại sao. Người này nếu bệnh giống Tần Mặc, khẳng định cũng có thể khỏe lên.
Giờ Tỵ, cấp dưới của Tần Mặc khiêng một cái rương từ cửa sau đi vào. Phòng Ngôn cũng sớm đã bảo hạ nhân đem bình đặt lên bàn, lúc này trong phòng chỉ có nàng và Tần Mặc hai người. Tần Mặc mở một trong các bình ra, nếm một ngụm, tức khắc trước mắt sáng ngời, kinh hỉ nhìn Phòng Ngôn. “Được rồi, hàng cũng đã xem qua, ngài có thể rời đi.”
Tần Mặc gật gật đầu, nghiêm túc nhìn Phòng Ngôn, trịnh trọng nói: “Ừm, đa tạ cô nương, đại ân đại đức, suốt đời khó quên. Ngày nào đó các ngươi nếu lên kinh thành, nhớ đến Trình Ký quán trà tìm Trình Tứ, cứ nói Lục thiếu gia bảo ngươi tới.” Phòng Ngôn cảm thấy những lời này cũng coi như xuôi tai: “Được, ta biết rồi.” Nhưng mà ta nhất định sẽ không đi! Tần Mặc nhìn sâu vào Phòng Ngôn một cái: “Vậy cô nương, tại hạ cáo từ.” Phòng Ngôn nói: “Tạm biệt.” Không bao giờ gặp lại mới tốt.
Chờ Tần Mặc đi rồi, Phòng Ngôn mới nhớ tới mình thế mà quên nghiệm thu một ngàn lượng bạc kia. Vị thiếu gia này cũng thật là, sao phải cho bạc, trực tiếp đưa ngân phiếu không tốt sao. Một bên yên lặng phun tào một bên mở rương ra, kết quả vừa mở rương, lập tức bị đồ vật trước mắt làm cho chấn động. Nàng trấn tĩnh lại, kích động cầm lên một thỏi vàng nguyên bảo. Nặng trĩu. Đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy nhiều tiền như vậy. Không, đây cũng là lần đầu tiên nàng nhìn thấy nhiều vàng như vậy. Không không không, nàng trước nay chưa từng thấy vàng. Sờ sờ cái này lại sờ sờ cái kia, Phòng Ngôn đã khiếp sợ không biết nói gì.
Đột nhiên, nàng nghe được bên ngoài có tiếng bước chân truyền đến. Phòng Ngôn vội vàng đậy rương lại. Phòng Giáp gõ gõ cửa: “Nhị tiểu thư, lão gia hỏi ngài bên này xong việc chưa, có muốn về nhà ăn cơm ngay không?” Phòng Ngôn nói: “Có.” “Chờ một chút, ngươi đi tìm cha ta tới đây, bảo ông ấy đem xe ngựa đỗ ở cửa sau chờ ta.” “Vâng, nhị tiểu thư.”
Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.
Phòng Ngôn gật gật đầu: “Nhưng ta không thể bảo đảm bệnh của người đó nhất định sẽ tốt. Ta chỉ có thể bảo đảm dùng đồng dạng đồ vật, nhưng bất kể có thể khỏi hay không, ngươi đều không thể tới tìm nhà ta gây phiền phức. Khỏi không được, nói không chừng là người khác ở trong đó giở trò quỷ, ngươi cũng không thể vu oan cho chúng ta.” Tần Mặc nghe được câu cuối cùng của Phòng Ngôn, sắc mặt có chút không đẹp: “Yên tâm, ta nhất định sẽ vô cùng cẩn thận.”
Phòng Ngôn nghĩ thông suốt những việc này, tâm tình cũng nhẹ nhõm hẳn: “Giá cả, một ngàn lượng bạc. Thiếu một phân ta cũng không bán.” Tần Mặc nghe Phòng Ngôn bắt đầu báo giá, tâm tình cũng nhẹ nhõm. Hắn không thiếu nhất chính là tiền, phàm là có thể dùng tiền giải quyết vấn đề đều không phải là vấn đề. “Không thành vấn đề.”
“Mười ngày, nhà ta cần mười ngày thời gian mới có thể làm ra. Thứ này cũng không phải nói làm là có thể làm, phiền phức lắm.” Tần Mặc tính toán trong lòng một chút: “Được, mười ngày sau ta sẽ dẫn người tới lấy.” Phòng Ngôn trừng mắt liếc hắn một cái, không có cảm tình nói: “Nhớ rõ mang bạc tới!”
Nói xong, đứng dậy rời đi. Nàng đã không muốn nói thêm bất cứ câu nào với người này. Tần Mặc cười cười, cũng đứng dậy, đi đến trước quầy, đưa cho Phòng Ngôn mười lượng bạc. Phòng Ngôn lúc này mới nở nụ cười, Tần Mặc cũng lắc lắc đầu, thầm nghĩ, đây thật đúng là một tiểu cô nương mê tiền, bất quá, cũng thật sự đáng yêu vô cùng.
Chuyện của Tần Mặc, cũng làm Phòng Ngôn càng thêm khiêm tốn. Tạm thời không dám làm cái gì động tác lớn. Nàng trước kia chỉ là phòng bị người trong thôn, không ngờ người bên ngoài cũng sẽ cảm thấy hứng thú.
Giờ Tỵ, cấp dưới của Tần Mặc khiêng một cái rương từ cửa sau đi vào. Phòng Ngôn cũng sớm đã bảo hạ nhân đem bình đặt lên bàn, lúc này trong phòng chỉ có nàng và Tần Mặc hai người. Tần Mặc mở một trong các bình ra, nếm một ngụm, tức khắc trước mắt sáng ngời, kinh hỉ nhìn Phòng Ngôn. “Được rồi, hàng cũng đã xem qua, ngài có thể rời đi.”
Tần Mặc gật gật đầu, nghiêm túc nhìn Phòng Ngôn, trịnh trọng nói: “Ừm, đa tạ cô nương, đại ân đại đức, suốt đời khó quên. Ngày nào đó các ngươi nếu lên kinh thành, nhớ đến Trình Ký quán trà tìm Trình Tứ, cứ nói Lục thiếu gia bảo ngươi tới.” Phòng Ngôn cảm thấy những lời này cũng coi như xuôi tai: “Được, ta biết rồi.” Nhưng mà ta nhất định sẽ không đi! Tần Mặc nhìn sâu vào Phòng Ngôn một cái: “Vậy cô nương, tại hạ cáo từ.” Phòng Ngôn nói: “Tạm biệt.” Không bao giờ gặp lại mới tốt.
Chờ Tần Mặc đi rồi, Phòng Ngôn mới nhớ tới mình thế mà quên nghiệm thu một ngàn lượng bạc kia. Vị thiếu gia này cũng thật là, sao phải cho bạc, trực tiếp đưa ngân phiếu không tốt sao. Một bên yên lặng phun tào một bên mở rương ra, kết quả vừa mở rương, lập tức bị đồ vật trước mắt làm cho chấn động. Nàng trấn tĩnh lại, kích động cầm lên một thỏi vàng nguyên bảo. Nặng trĩu. Đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy nhiều tiền như vậy. Không, đây cũng là lần đầu tiên nàng nhìn thấy nhiều vàng như vậy. Không không không, nàng trước nay chưa từng thấy vàng. Sờ sờ cái này lại sờ sờ cái kia, Phòng Ngôn đã khiếp sợ không biết nói gì.
Đột nhiên, nàng nghe được bên ngoài có tiếng bước chân truyền đến. Phòng Ngôn vội vàng đậy rương lại. Phòng Giáp gõ gõ cửa: “Nhị tiểu thư, lão gia hỏi ngài bên này xong việc chưa, có muốn về nhà ăn cơm ngay không?” Phòng Ngôn nói: “Có.” “Chờ một chút, ngươi đi tìm cha ta tới đây, bảo ông ấy đem xe ngựa đỗ ở cửa sau chờ ta.” “Vâng, nhị tiểu thư.”
Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu
Đánh giá:
Truyện Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu
Story
Chương 249
10.0/10 từ 34 lượt.
