Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu

Chương 228


Trình quản sự yên lặng lui sang một bên, Tần Mặc nhìn Phòng Ngôn đang ngẩn người, nói: “Tiểu cô nương, còn không mau mang đồ ăn lên cho chúng ta.”

Phòng Ngôn mặt đỏ lên, nói: “Ai, vâng, khách quan ngài chờ một lát, lập tức có ngay.” Nói xong, Phòng Ngôn liền đi chuẩn bị đồ ăn.

Đợi đến khi Phòng Ngôn bưng lên, lúc nàng xoay người, phát hiện Trình quản sự từ trong tay áo lấy ra một thứ gì đó, sau đó khuấy khuấy trong chén, tiếp theo gật đầu với vị thiếu gia kia. Vị thiếu gia đó mới bưng lên ăn.

Phòng Ngôn nghĩ, lúc trước nàng sợ vị thiếu gia này có bệnh gì nên chuẩn bị cho hắn bát đũa sạch sẽ, bây giờ vị thiếu gia này cũng sợ đồ ăn nhà họ có vấn đề sao? Thật không biết người này rốt cuộc có thân phận gì. Những vị công tử ca bản địa thời cổ đại mà nàng từng gặp, không một ai giống như hắn.


Bất quá, nghĩ nhiều cũng vô ích. Công tử ca như vậy tốt nhất là nên đến nhiều thêm mấy vị, cho nhiều tiền thưởng một chút là nàng vui vẻ rồi. Quả nhiên, vị công tử ca đẹp nhất này cho tiền thưởng cũng là nhiều nhất, cầm hai lượng bạc, Phòng Ngôn vui vẻ sờ tới sờ lui.

Phòng Nhị Hà nhìn Dã Thái Quán bên cạnh xong, liền qua bên này. Ông đến đúng lúc phát hiện Phòng Ngôn đang ngẩn người nhìn một thỏi bạc. Phòng Nhị Hà lắc đầu, nói: “Ngôn tỷ nhi, con bây giờ đã lọt vào trong mắt tiền rồi phải không? Chỉ một chút bạc đó mà cũng đáng để con nhìn lâu như vậy sao? Ngay cả cha vào mà cũng không phát hiện.”

Phòng Ngôn cười hì hì đem bạc cất đi. Nàng đương nhiên vui vẻ, vị thiếu gia này không chỉ ăn tại chỗ, còn mang về hai bình đồ hộp, cuối cùng cho hai lượng bạc. “Đâu có, con sớm đã phát hiện cha vào rồi. Con chỉ là cảm thấy thỏi bạc kia đẹp, cho nên nhìn thêm một lát. Cha, bên ngoài nóng, cha uống một ly nước trái cây đi?”

Phòng Ngôn phân phó tiểu nhị đi làm một ly nước trái cây, trong tiệm nàng thuê ba tiểu nhị. Một người bưng nước trái cây, hai người làm nước trái cây. Lúc bưng cho Phòng Nhị Hà, Phòng Ngôn nói với tiểu nhị: “Nhớ lấy tiền.” Phòng Nhị Hà cạn lời nhìn nữ nhi, Phòng Ngôn nói: “Cha, phải ghi sổ ạ. Hắc hắc.”



 

Nghe nữ nhi nói như vậy, Phòng Nhị Hà cũng đành móc ra một đồng bạc đưa cho Phòng Ngôn. Phòng Ngôn lấy rồi liền cất đi. Phòng Nhị Hà giả vờ tức giận nói: “Thế nào, không thối tiền đồng?” Phòng Ngôn nói: “Hắc hắc, đa tạ Phòng lão bản ban thưởng.”

Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.


 

Có Phòng Nhị Hà ở đây, Phòng Ngôn đi ra phía sau xem xét.

Hôm nay là ngày Phòng Đại Lang và Phòng Nhị Lang về nhà, Phòng Nhị Hà và Phòng Ngôn vẫn luôn đợi đến khi thư viện bọn họ nghỉ mới đi đón. Đón xong vài người trở về nhà. Phòng Ngôn bưng cho Phòng Đại Lang và Phòng Nhị Lang mỗi người một chén đồ hộp mát lạnh, hai huynh đệ ăn đều vô cùng vui vẻ.

Phòng Ngôn đột nhiên nghĩ tới điều gì, nói: “Đại ca, món này ăn ngon không?” Phòng Đại Lang nói: “Ăn ngon. Sao vậy, tiểu muội có ý tưởng gì à?” Phòng Ngôn cười nói: “Đại ca, hay là lúc các huynh đi thư viện mang một ít qua biếu tiên sinh thì thế nào?”


Phòng Nhị Lang vừa ăn vừa nói: “Lại không phải năm mới, cũng không phải lễ tết, tặng đồ làm gì?” Phòng Ngôn lười phản ứng hắn, tiếp tục nói với Phòng Đại Lang: “Đại ca, huynh thấy sao?” Phòng Đại Lang nhìn bộ dáng lanh lợi của Phòng Ngôn, nói: “Ta thấy cách này của muội cũng được.” “Đại ca nhớ hỏi tiên sinh xem hương vị thế nào.” Phòng Đại Lang gật gật đầu: “Nhớ rồi. Bất quá, trong trường của ca cũng có không ít công tử nhà giàu, chắc là bọn họ cũng chưa ăn qua món này, mang cho bọn họ một ít nếm thử cũng được.”

Phòng Ngôn gật gật đầu: “Vẫn là ca ca nghĩ chu đáo, mọi người cùng học với nhau, tặng chút đồ ăn cũng có thể tăng tiến tình cảm.” Phòng Nhị Lang ăn chén thứ ba, nói: “Không cần đâu, từ lúc đại ca thi đỗ hạng nhất, bọn họ đều đặc biệt kính trọng đại ca, căn bản không cần tặng đồ.”

Phòng Đại Lang và Phòng Ngôn hai người vô cùng ăn ý không thèm để ý đến hắn, hai người đã đạt thành nhận thức chung. Tiên sinh và công tử ca trong thư viện cũng là đối tượng bán đồ ăn của nàng mà, hơn nữa những công tử ca này rất nhiều người đều là con nhà giàu ở huyện khác, có người thậm chí là ở phủ thành. Thông qua cách tuyên truyền như vậy, đồ vật bán đi của cửa hàng nhà họ khẳng định sẽ ngày càng nhiều.


 

Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu Truyện Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu Story Chương 228
10.0/10 từ 34 lượt.
loading...