Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu
Chương 219
“Đại Sơn ca, huynh phải bảo trọng thân thể, đao kiếm không có mắt, giữ mạng quan trọng. Huynh phải nhớ kỹ, đại tỷ của ta còn ở nhà chờ huynh đó, huynh tuyệt đối không thể quá liều mạng.”
Cao Đại Sơn nghe Phòng Ngôn nói, nở nụ cười: “Ừm, ta nhớ kỹ rồi, giữ mạng quan trọng.”
Phòng Ngôn đứng trước xe ngựa tiễn Cao Đại Sơn.
Tiễn Cao Đại Sơn đi rồi, Phòng Ngôn ngồi xe ngựa trở về nhà. Về đến nhà, nàng liền đi tìm Phòng Đại Ni. Mà Phòng Đại Ni, vẫn còn đang gục trên giường khóc. Phòng Ngôn bảo Phòng Giáp đi múc một chậu nước lại đây, đặt nước xuống xong, Phòng Ngôn đóng cửa phòng lại. Nhìn Phòng Đại Ni vẫn còn đang khóc nức nở, Phòng Ngôn cảm thấy cứ như vậy cũng không phải là cách.
Nhìn nhìn cái rương Cao Đại Sơn đưa tới trên bàn, Phòng Ngôn suy đi nghĩ lại, nói: “Ai nha, trong rương thế mà còn có một bức thư Đại Sơn ca viết. Thư này có phải là viết cho ta không nhỉ, đại tỷ, chị nói xem?”
Quả nhiên, Phòng Đại Ni vừa nghe Phòng Ngôn nói, lập tức từ trên giường ngồi dậy, lau mặt, vừa nức nở vừa nói: “Ở đâu?”
Phòng Ngôn giả vờ không hiểu hỏi: “Cái gì ở đâu?”
Phòng Đại Ni c.ắ.n cắn môi, nói: “Thư.”
Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.
Phòng Ngôn huơ huơ tờ giấy trong tay, nói: “Ở đây này!” Phòng Đại Ni từ trên giường bước xuống, đi tới trước bàn.
Phòng Ngôn không cho Phòng Đại Ni xem thư ngay, mà dẫn nàng đi rửa mặt trước, sau đó mới đưa thư cho nàng. Không ngờ, xem xong thư, Phòng Đại Ni khóc càng thương tâm hơn. Bất quá, lần này thương tâm thì thương tâm, Phòng Đại Ni vẫn còn sức lực đi làm chuyện khác.
Nàng nhìn cái rương đồ vật Cao Đại Sơn đưa cho mình, trong lòng cũng nặng trĩu. Phòng Ngôn nói: “Đại tỷ, số bạc này không sai biệt lắm cũng có hai trăm lượng nhỉ?” Bây giờ đếm tiền nhiều, nhìn kỹ, ước lượng trọng lượng, cũng đoán được kha khá.
Phòng Đại Ni giọng khàn khàn nói: “223 lượng, là toàn bộ tiền tiết kiệm của huynh ấy.”
Phòng Ngôn vừa nghe, cũng khá nhiều, không ngờ Cao Đại Sơn lại âm thầm tiết kiệm được nhiều tiền như vậy. Quả nhiên đáng tin cậy! Hơn nữa, hắn còn đem toàn bộ gia sản của mình đưa cho Phòng Đại Ni trước khi đi.
“Huynh ấy, huynh ấy sợ mình không về được, cho nên đều cho ta.” Nói rồi, nước mắt Phòng Đại Ni lại lưng tròng.
Phòng Ngôn nói: “Đại tỷ, Đại Sơn ca đối với chị thật tốt. Nhưng chị cũng đừng quá thương tâm, chị quên rồi sao, Đại Sơn ca đi vào núi đều có thể đ.á.n.h c.h.ế.t một con gấu chó, ở trên chiến trường khẳng định cũng không thành vấn đề. Người lợi hại hơn gấu ch.ó chắc là không có nhiều đâu.”
Lời mà Phòng Ngôn chưa nói ra là, còn có linh tuyền nàng đưa qua. Chỉ cần không phải bị c.h.é.m đầu, tính mạng luôn có thể giữ được.
Phòng Đại Ni khóc một lúc rồi cũng không khóc nữa, nhìn đồ vật trong rương, từng món từng món sờ lên. Bên trong trừ bạc của Cao Đại Sơn còn có một ít da thú, cùng với trang sức cha mẹ hắn để lại.
Phòng Ngôn nhìn cảnh này trong lòng cũng có chút khó chịu, nàng lặng lẽ lui ra, đi ra hậu viện. Ngồi dưới gốc cây đào, xuyên qua tán lá nhìn bầu trời xanh thẳm, cảm thấy tâm tình dường như cũng tốt lên một chút.
Cũng không biết, nàng có thể ở triều đại này gặp được một thiếu niên lang si tình như Cao Đại Sơn hay không. Nghĩ nghĩ, chớp mắt, nàng thấy được những quả đào chín mọng ửng hồng. Tâm tình của nàng lại càng tốt hơn. Không có nam nhân, thì dù sao vẫn còn tiền tài. Nàng năm nay mới chín tuổi, nghĩ đến nam nhân có hơi sớm, vẫn là nên nghĩ xem làm thế nào để kiếm tiền trước đã.
Thu hoạch lúa mạch đã xong, mọi người cũng không còn bận rộn như vậy, việc buôn b*n n**c trái cây của Phòng Ngôn cũng ngày càng tốt. Ngoài ra, Phòng Ngôn muốn bắt đầu chuẩn bị làm đồ hộp! Nói về cách làm đồ hộp, Phòng Ngôn cũng biết. Khi còn nhỏ, bên cạnh cô nhi viện có một xưởng gia công đồ hộp, mấy đứa nhóc bọn họ lúc không có việc gì liền chạy đến xưởng gia công xem sản xuất đồ hộp.
Khi đó là những năm 90, nhà xưởng sản xuất đồ vật cũng không phải là dây chuyền sản xuất nghiêm ngặt vệ sinh như sau này. Mọi người làm việc tương đối tùy ý, bởi vậy, Phòng Ngôn cũng nhớ rõ các cô các chú đó đã làm như thế nào. Chẳng qua, thời gian đã lâu, rất nhiều ký ức đều tương đối mơ hồ, Phòng Ngôn cũng không biết mình nghĩ có đúng hay không.
Cao Đại Sơn nghe Phòng Ngôn nói, nở nụ cười: “Ừm, ta nhớ kỹ rồi, giữ mạng quan trọng.”
Tiễn Cao Đại Sơn đi rồi, Phòng Ngôn ngồi xe ngựa trở về nhà. Về đến nhà, nàng liền đi tìm Phòng Đại Ni. Mà Phòng Đại Ni, vẫn còn đang gục trên giường khóc. Phòng Ngôn bảo Phòng Giáp đi múc một chậu nước lại đây, đặt nước xuống xong, Phòng Ngôn đóng cửa phòng lại. Nhìn Phòng Đại Ni vẫn còn đang khóc nức nở, Phòng Ngôn cảm thấy cứ như vậy cũng không phải là cách.
Nhìn nhìn cái rương Cao Đại Sơn đưa tới trên bàn, Phòng Ngôn suy đi nghĩ lại, nói: “Ai nha, trong rương thế mà còn có một bức thư Đại Sơn ca viết. Thư này có phải là viết cho ta không nhỉ, đại tỷ, chị nói xem?”
Quả nhiên, Phòng Đại Ni vừa nghe Phòng Ngôn nói, lập tức từ trên giường ngồi dậy, lau mặt, vừa nức nở vừa nói: “Ở đâu?”
Phòng Ngôn giả vờ không hiểu hỏi: “Cái gì ở đâu?”
Phòng Đại Ni c.ắ.n cắn môi, nói: “Thư.”
Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.
Phòng Ngôn huơ huơ tờ giấy trong tay, nói: “Ở đây này!” Phòng Đại Ni từ trên giường bước xuống, đi tới trước bàn.
Phòng Ngôn không cho Phòng Đại Ni xem thư ngay, mà dẫn nàng đi rửa mặt trước, sau đó mới đưa thư cho nàng. Không ngờ, xem xong thư, Phòng Đại Ni khóc càng thương tâm hơn. Bất quá, lần này thương tâm thì thương tâm, Phòng Đại Ni vẫn còn sức lực đi làm chuyện khác.
Nàng nhìn cái rương đồ vật Cao Đại Sơn đưa cho mình, trong lòng cũng nặng trĩu. Phòng Ngôn nói: “Đại tỷ, số bạc này không sai biệt lắm cũng có hai trăm lượng nhỉ?” Bây giờ đếm tiền nhiều, nhìn kỹ, ước lượng trọng lượng, cũng đoán được kha khá.
Phòng Đại Ni giọng khàn khàn nói: “223 lượng, là toàn bộ tiền tiết kiệm của huynh ấy.”
Phòng Ngôn vừa nghe, cũng khá nhiều, không ngờ Cao Đại Sơn lại âm thầm tiết kiệm được nhiều tiền như vậy. Quả nhiên đáng tin cậy! Hơn nữa, hắn còn đem toàn bộ gia sản của mình đưa cho Phòng Đại Ni trước khi đi.
“Huynh ấy, huynh ấy sợ mình không về được, cho nên đều cho ta.” Nói rồi, nước mắt Phòng Đại Ni lại lưng tròng.
Phòng Ngôn nói: “Đại tỷ, Đại Sơn ca đối với chị thật tốt. Nhưng chị cũng đừng quá thương tâm, chị quên rồi sao, Đại Sơn ca đi vào núi đều có thể đ.á.n.h c.h.ế.t một con gấu chó, ở trên chiến trường khẳng định cũng không thành vấn đề. Người lợi hại hơn gấu ch.ó chắc là không có nhiều đâu.”
Lời mà Phòng Ngôn chưa nói ra là, còn có linh tuyền nàng đưa qua. Chỉ cần không phải bị c.h.é.m đầu, tính mạng luôn có thể giữ được.
Phòng Đại Ni khóc một lúc rồi cũng không khóc nữa, nhìn đồ vật trong rương, từng món từng món sờ lên. Bên trong trừ bạc của Cao Đại Sơn còn có một ít da thú, cùng với trang sức cha mẹ hắn để lại.
Phòng Ngôn nhìn cảnh này trong lòng cũng có chút khó chịu, nàng lặng lẽ lui ra, đi ra hậu viện. Ngồi dưới gốc cây đào, xuyên qua tán lá nhìn bầu trời xanh thẳm, cảm thấy tâm tình dường như cũng tốt lên một chút.
Cũng không biết, nàng có thể ở triều đại này gặp được một thiếu niên lang si tình như Cao Đại Sơn hay không. Nghĩ nghĩ, chớp mắt, nàng thấy được những quả đào chín mọng ửng hồng. Tâm tình của nàng lại càng tốt hơn. Không có nam nhân, thì dù sao vẫn còn tiền tài. Nàng năm nay mới chín tuổi, nghĩ đến nam nhân có hơi sớm, vẫn là nên nghĩ xem làm thế nào để kiếm tiền trước đã.
Thu hoạch lúa mạch đã xong, mọi người cũng không còn bận rộn như vậy, việc buôn b*n n**c trái cây của Phòng Ngôn cũng ngày càng tốt. Ngoài ra, Phòng Ngôn muốn bắt đầu chuẩn bị làm đồ hộp! Nói về cách làm đồ hộp, Phòng Ngôn cũng biết. Khi còn nhỏ, bên cạnh cô nhi viện có một xưởng gia công đồ hộp, mấy đứa nhóc bọn họ lúc không có việc gì liền chạy đến xưởng gia công xem sản xuất đồ hộp.
Khi đó là những năm 90, nhà xưởng sản xuất đồ vật cũng không phải là dây chuyền sản xuất nghiêm ngặt vệ sinh như sau này. Mọi người làm việc tương đối tùy ý, bởi vậy, Phòng Ngôn cũng nhớ rõ các cô các chú đó đã làm như thế nào. Chẳng qua, thời gian đã lâu, rất nhiều ký ức đều tương đối mơ hồ, Phòng Ngôn cũng không biết mình nghĩ có đúng hay không.
Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu
Đánh giá:
Truyện Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu
Story
Chương 219
10.0/10 từ 34 lượt.
