Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả
Chương 22: Thăm Ban
Minh Di đã tắt chế độ chặn cuộc gọi từ người lạ từ trước.
Quả nhiên đúng như cậu dự đoán, vừa về đến khách sạn không bao lâu thì cậu nhận được điện thoại của Yến Tri Hành.
“Một năm… lâu quá.” Giọng Yến Tri Hành trầm khàn: “Nửa năm thôi.”
Nghe vậy, Minh Di bật cười, thong thả nói: “Yến Tri Hành, anh nghĩ đây là cái chợ để mà mặc cả à?”
Yến Tri Hành hít sâu một hơi, nghiến răng nói: “Minh Di, cậu đừng có quá đáng, cậu dùng Tạ Vân Hiết để uy h**p tôi, coi chừng tôi nói cho ba mẹ biết.”
“Được thôi, anh cứ nói cho họ biết đi, xem họ có cứu nổi anh không.” Nói xong, Minh Di thản nhiên cúp máy.
Cậu đợi vài giây, chuông điện thoại quả nhiên lại vang lên.
Cậu bắt máy, cuối cùng lần này Yến Tri Hành cũng không nói những lời vô nghĩa nữa: “Cậu đột nhiên bắt tôi phong sát An An, không thể nào giấu được ba mẹ đâu.”
Minh Di lạnh lùng đáp: “Đó là chuyện anh nên cân nhắc, không phải chuyện tôi nên cân nhắc.”
Không thể nói lý được, Yến Tri Hành bực bội nói: “Nhưng An An còn rất nhiều lịch trình sau đó…”
“Xem ra anh cũng không vội lắm, vậy thôi nhé, tôi cúp đây.”
Minh Di dứt khoát cúp điện thoại, rồi lại cài đặt chế độ chặn cuộc gọi từ người lạ.
Yến Tri Hành và Minh Di không thỏa thuận được, thế là sáng sớm hôm sau, anh ta lại bị Tạ Vân Hiết đánh cho một trận tơi bời.
Yến Tri Hành hoàn toàn không chịu nổi nữa, anh ta sắp phát điên rồi!
Yến Tri Hành để trợ lý liên lạc với Minh Di, nhờ đó mới có thể nói chuyện với Minh Di lần nữa.
“Điều kiện cậu nói, tôi đồng ý.”
Nhưng Minh Di lại nói: “Tăng giá rồi, tôi muốn thêm một điều kiện nữa.”
Gân xanh trên trán Yến Tri Hành giật thon thót: “Cậu còn muốn thêm điều kiện gì nữa?”
“Nghe nói Yến An gần đây cũng vào đoàn phim rồi,” Minh Di nghịch những lỗ rách trên bộ trang phục diễn, giọng điệu thản nhiên: “Bắt cậu ta hủy hợp đồng ngay lập tức, rời khỏi đoàn phim đó đi.”
“Cậu—” Những lời Yến Tri Hành nói ra gần như được nghiến qua kẽ răng: “Cậu có biết làm vậy thì An An sẽ phải gánh bao nhiêu tai tiếng không? Còn cả tiền vi phạm hợp đồng nữa, không phải là một con số nhỏ đâu!”
“Bớt giả tạo đi, trước đây anh cũng từng làm chuyện tương tự với tôi, sao lúc đó không thấy anh xót tôi bị chửi?” Minh Di cười khẩy: “Khi nào tôi thấy hot search Yến An hủy hợp đồng thì tôi sẽ gọi điện cho Tạ Vân Hiết. Yêu cầu chỉ có vậy, không chấp nhận thì cứ chịu đòn tiếp đi, tôi cúp máy đây.”
Điện thoại lại bị cúp tàn nhẫn không chút thương tiếc, trong cơn thịnh nộ, Yến Tri Hành mất hết lý trí, hất văng tất cả tài liệu trên bàn xuống đất!
“Yến Minh Di! Mày là cái đồ—”
Yến Tri Hành hít một hơi thật sâu, gọi thư ký vào, bảo cậu ta đi xử lý các vấn đề liên quan đến việc Yến An hủy hợp đồng.
Thư ký nghe yêu cầu của anh ta thì vô cùng kinh ngạc, vội vàng xác nhận lại một lần nữa: “Yến tổng, ngài thật sự muốn Yến An thiếu gia hủy hợp đồng với đoàn phim Lạc Trần Truyện à?”
“Đi làm đi! Càng nhanh càng tốt!” Yến Tri Hành đau đớn ấn lên vết thương trên trán, đôi mắt hằn lên những tia máu đỏ ngầu vì căm hận.
Tạ Vân Hiết, cái tên điên đó, sớm muộn gì mình cũng sẽ trả thù, sớm muộn gì cũng sẽ!
——-
Yến An đang quay phim ngon lành thì bất ngờ nhận được thông báo hủy hợp đồng với đoàn phim.
Cậu ta không thể tin đây là sự thật, bèn gọi điện cho người đại diện, hỏi cho ra lẽ.
Người đại diện còn kinh ngạc hơn cả cậu ta: “Là lệnh của Yến tổng, có chuyện gì vậy, Yến tổng không nói trước với cậu sao?”
“Không hề nói gì!” Yến An cũng sốt ruột, đang yên đang lành, tại sao Yến Tri Hành lại thay mặt cậu ta hủy hợp đồng mà không giải thích trước? Lạc Trần Truyện là tài nguyên mà cậu ta đã rất vất vả mới giành được, tương lai rất có khả năng sẽ nổi đình nổi đám, sao có thể tùy tiện hủy hợp đồng được? Một khi tin tức này lan ra, bên ngoài sẽ đồn đoán về cậu ta như thế nào?
Yến An vội vàng gọi cho Yến Tri Hành: “Anh ơi, sao anh lại đột nhiên hủy hợp đồng giúp em vậy?”
Giọng Yến Tri Hành mệt mỏi nói: “An An, chuyện này anh sẽ giải thích với em sau, lần này em cứ hủy hợp đồng trước đi, qua giai đoạn này, anh nhất định sẽ bù đắp cho em những tài nguyên tốt hơn.”
“Rốt cuộc là có chuyện gì vậy anh?” Yến An cau mày, không đồng tình nói: “Nhất định phải hủy sao? Bộ phim này tương lai rất có thể sẽ bùng nổ, bỏ dở giữa chừng thật sự không đáng, chúng ta còn phải bồi thường tiền vi phạm hợp đồng nữa, anh phải cho em một lý do chứ.”
Nghe giọng nói vô cùng ấm ức của Yến An, Yến Tri Hành rất đau lòng, dịu giọng dỗ dành: “Công ty xảy ra chút chuyện, em đừng nói với ba mẹ vội, qua giai đoạn này là ổn thôi.”
Sắc mặt Yến An khó coi, không bị Yến Tri Hành lừa phỉnh, rốt cuộc công ty đã xảy ra chuyện gì mà khiến Yến Tri Hành thà bồi thường tiền vi phạm hợp đồng cũng phải đưa cậu ta ra khỏi đoàn phim?
Nhưng thái độ của Yến Tri Hành rất kiên quyết, mặc cho cậu ta làm nũng thế nào cũng không có ý định thay đổi, Yến An đành phải nghĩ cách khác.
Cậu ta thật sự không muốn rời khỏi đoàn phim này.
Ngoại hình của Yến An thiên về kiểu tươi sáng, đáng yêu, hình tượng trong giới cũng là “mặt trời nhỏ”, do đó cậu ta thường đóng các vai như cậu em nhà bên, học sinh trung học năng động, tiểu sư đệ vô hại,… Đóng nhiều vai dạng này khiến con đường diễn xuất của cậu ta bị thu hẹp, vì vậy Yến An rất nóng lòng muốn chuyển mình, xé bỏ những nhãn mác cố hữu trên người.
Lạc Trần Truyện là một cơ hội chuyển mình rất tốt, Yến An thật sự không muốn mất đi cơ hội này, thế nên cậu ta chọn cách phớt lờ lời của Yến Tri Hành, gọi điện cho mẹ mình, nói bóng nói gió hỏi xem công ty nhà mình đã xảy ra chuyện gì.
Thẩm Lệ Dung nghe xong cũng rất mơ hồ: “Tri Hành có nói với mẹ là công ty xảy ra chuyện gì đâu.”
Yến An ấm ức hỏi: “Vậy sao anh ấy lại đột nhiên bắt con rút khỏi đoàn phim ạ?”
“Cái gì?” Thẩm Lệ Dung ngạc nhiên nói: “An An, con đừng vội, mẹ đi hỏi anh con, sẽ không để con chịu ấm ức vô cớ đâu.”
Cúp điện thoại của Yến An, bà ta lập tức gọi điện hỏi tội con trai cả. Biết được lý do Thẩm Lệ Dung gọi tới, cái đầu vốn đã đau của Yến Tri Hành lập tức càng đau hơn.
Không phải anh ta đã dặn An An đừng nói chuyện này cho mẹ biết vội sao?
Tại sao lại không nghe lời anh ta?
“Mẹ, chuyện này sau này con sẽ giải thích với mẹ được không?”
Thẩm Lệ Dung dứt khoát từ chối: “Không được, tối nay con về nhà cho mẹ! Nếu không nói rõ chuyện này, mẹ sẽ đến tận công ty tìm con!”
Đầu Yến Tri Hành đau như búa bổ, đành phải đồng ý tối về nhà giải thích mọi chuyện.
…….
Chập tối, tin tức Yến An bị nghi rút khỏi đoàn phim Lạc Trần Truyện đã leo lên hot search.
Trước khi Tạ Vân Hiết kịp nhìn thấy hot search, Hệ thống đã phát đi cảnh báo chói tai.
Cảnh báo! Cảnh báo! Tuyến cốt truyện lệch 76.9%! Ký chủ, mau chóng sửa chữa tuyến cốt truyện! Ký chủ mau chóng sửa chữa tuyến cốt truyện đi!!
Tạ Vân Hiết đang tăng ca duyệt tài liệu thì giật nảy mình: “Khỉ thật, mi nói tuyến cốt truyện lệch bao nhiêu? 76.9%! Thế giới này sắp nổ tung rồi à!”
Hệ thống cũng sợ đến loạn mã: Tôi cũng không biết sao đột nhiên lại như vậy nữa! Nhân vật thụ chính đột nhiên rút khỏi đoàn làm phim, không một điềm báo!! Chết tiệt, đúng là gặp ma rồi!
Tạ Vân Hiết bình tĩnh lại trước: “Chỉ là không đóng một bộ phim thôi mà, sao tuyến cốt truyện lại lệch nhiều đến thế?”
Vì bộ phim này sẽ giúp nhân vật thụ chính chuyển mình thành công, địa vị lại tăng thêm một bậc! Đây là một đoạn sự nghiệp cực kỳ quan trọng của nhân vật thụ chính, một khi cậu ta không đóng phim này, rất nhiều tình tiết sau đó sẽ không thể diễn ra được!
“Nghiêm trọng vậy sao?” Tạ Vân Hiết nhíu mày, an ủi Hệ thống: “Mi đừng hoảng, tao bảo thư ký đi điều tra ngay.”
Hệ thống rưng rưng nước mắt đáp một tiếng, chỉ cảm thấy ký chủ lúc này khiến nó có cảm giác an toàn ghê gớm.
Thư ký điều tra xong quay lại báo: “Hình như là quyết định của công ty Yến An.”
“Công ty cậu ta điên rồi, sao lại làm vậy chứ?” Tạ Vân Hiết nghiêm túc dặn dò thư ký: “Cậu điều tra sâu hơn nữa, xem có phải có người giở trò sau lưng không, hay là nội bộ nhà họ Yến xảy ra chuyện gì.”
Đợi thư ký ra ngoài, Hệ thống không thể chờ đợi được nữa, hỏi Tạ Vân Hiết: Ký chủ, anh nghĩ có người giở trò sau lưng sao? Sẽ là ai được nhỉ!
Tạ Vân Hiết phân tích có lý có lẽ: “Nhà họ Yến không thể chủ động làm vậy, chắc chắn là có người ép bọn họ, hơn nữa thế lực của người đó chắc chắn phải mạnh hơn nhà họ Yến, nên nhà họ Yến mới không dám phản kháng.”
Hệ thống liền gật đầu tán thành: Anh nói có lý! Vậy sẽ là ai đây!
Hệ thống cũng tin chắc rằng, nhà họ Yến cưng chiều Yến An vô lối, tuyệt đối sẽ không thể chủ động bắt Yến An rút khỏi đoàn phim, vậy nên Yến An nhất định là bị kẻ gian hãm hại!
Tạ Vân Hiết nheo mắt, suy nghĩ một lát rồi đột nhiên nói: “Hệ thống, mi nói xem, có phải là công chính làm không?”
Hệ thống buột miệng phản bác: Sao có thể là công chính được chứ, công chính tuy có hơi âm u b*nh h**n, nhưng anh ta không thể làm chuyện này với thụ chính được! Chúng ta là truyện ngọt sủng cả nhà cưng chiều, chứ có phải cốt truyện cẩu huyết ngược tâm đâu!
“Biết đâu là hiệu ứng cánh bướm do tuyến cốt truyện lệch 2% trước đó gây ra, khiến tên đó đột nhiên trở nên âm u, b**n th** hơn thì sao?” Tạ Vân Hiết tựa lưng vào ghế giám đốc, trầm ngâm nhìn lên trần nhà: “Hơn nữa, ngoài tên đó ra, còn ai có động cơ và thực lực để gây áp lực cho nhà họ Yến?”
Hệ thống mờ mịt, nghi ngờ, rồi dao động.
Đúng vậy, hình như ngoài công chính ra, đúng là không còn ai khác.
Nó vẫn luôn theo dõi Tạ Vân Hiết, mỗi ngày ngoài việc đánh Yến Tri Hành ra thì căn bản không làm được trò gì khác, còn về người ghét Yến An là Minh Di thì thế đơn lực mỏng, ở nhà họ Yến lại không được cưng chiều, càng không thể làm được chuyện này.
Tạ Vân Hiết tiếp tục an ủi nó: “Tóm lại, mi đừng vội, xem thư ký của tao điều tra được gì đã. Nếu thật sự là công chính, tao dù có liều cả tập đoàn Tạ thị cũng sẽ cố sống cố chết đưa Yến An trở lại đoàn phim đó!”
Hệ thống buồn bã đáp một tiếng, tuyệt vọng chấp nhận hiện thực.
Xảy ra chuyện này, Tạ Vân Hiết cũng không còn tâm trí xử lý tài liệu nữa, anh mở máy tính, tìm kiếm các tin tức liên quan đến Yến An.
Dòng chữ chạy trên màn hình phản chiếu trong con ngươi của Tạ Vân Hiết, khiến đôi mắt màu xám tro kia lộ ra vẻ lạnh lẽo vô cảm.
Bề ngoài, Tạ Vân Hiết tỏ ra như thể sẵn sàng vào sinh ra tử, nhưng trong lòng lại lơ đãng nghĩ: Liệu có phải do Minh Di làm không?
Anh đoán rằng sau khi bị đánh, có thể Yến Tri Hành sẽ tìm Minh Di để giải quyết vấn đề này, nhưng mà, liệu Minh Di có thật sự hiểu được ý anh truyền đạt, có nắm bắt được cơ hội anh tạo ra không?
Đối với Tạ Vân Hiết, không nghi ngờ gì nữa, đây là một ẩn số, rất thử thách sự ăn ý giữa họ.
Bởi vì trước khi Yến Tri Hành tìm đến Minh Di, bọn họ hoàn toàn không trao đổi gì về chuyện này. Nếu Minh Di cứ mãi từ chối giao tiếp với Yến Tri Hành, cậu sẽ bỏ lỡ cơ hội đàm phán, nếu Minh Di không ý thức được có thể mượn sức đánh trả, lợi dụng anh để uy h**p Yến Tri Hành, thì cũng sẽ bỏ lỡ cơ hội phá hoại tuyến cốt truyện.
Tạ Vân Hiết thầm khen ngợi, thật sự là rất thông minh.
Nghĩ đến đây, anh vui vẻ gửi một tin nhắn cho Yến Tri Hành, thông báo anh ta ngày mai không cần qua chịu đòn nữa.
Hệ thống nhìn anh gửi tin nhắn, chìm đắm trong bi kịch tuyệt vọng vì tuyến cốt truyện bị lệch nghiêm trọng, u sầu hỏi: Sao anh không tiếp tục dùng Yến Tri Hành để cày điểm nữa?
“Đánh bốn năm ngày rồi, đánh nữa thì đánh hỏng Yến Tri Hành mất,” Tạ Vân Hiết nói hết sức chu đáo: “Đã nói rồi, tao có chừng mực, cày đủ điểm sẽ thả anh ta đi.”
Hệ thống ủ rũ khen anh: Tốt lắm, rất tuyệt.
Tạ Vân Hiết lướt hot search một lúc, có chút đứng ngồi không yên, anh đột nhiên rất muốn gặp Minh Di, muốn biết rốt cuộc có phải Minh Di đang chủ động phối hợp với mình hay không.
Hôm nay là ngày đầu tiên Minh Di quay phim, anh đến quan tâm thăm hỏi một chút, cũng không quá đáng chứ?
Nói đi là đi, Tạ Vân Hiết tắt máy tính, cơm cũng không kịp ăn, lập tức lên đường, hai tiếng sau đã đến nơi.
Hai trợ lý của Minh Di là do Tạ Vân Hiết sắp xếp cho cậu, Tạ Vân Hiết có phương thức liên lạc của trợ lý. Sau khi đến nơi, trợ lý nói Minh Di vẫn đang quay cảnh đêm. Tạ Vân Hiết nảy sinh tò mò, dùng một chút quan hệ, thuận lợi vào được phim trường, gặp trợ lý.
Đó là một khu rừng nhỏ, đèn đóm sáng trưng, có thể thấy lờ mờ một đám người đuổi theo phía sau, và một người đang chật vật chạy phía trước.
Tạ Vân Hiết phải nhìn một lúc lâu mới nhận ra người mặt mày lấm lem phía trước là Minh Di.
Tạ Vân Hiết kinh ngạc hỏi trợ lý: “Không phải đóng vai tiên tôn sao? Kịch bản sửa rồi à?”
Trợ lý ngơ ngác: “Không sửa, có cảnh của tiên tôn, nhưng đạo diễn nói hôm nay là ngày đầu tiên, nên quay cảnh chạy trốn ít cần diễn xuất nhất trước, cho nên mới—”
Tạ Vân Hiết: “…Thôi được rồi.”
Nhưng trong lòng lại nghĩ, cái tên đạo diễn chết tiệt, hôm nay không tin tưởng diễn xuất của Minh Di, ngày mai sẽ khiến ông phải trèo cao không tới.
Tạ Vân Hiết đứng bên cạnh xem một lúc, thấy Minh Di ngã mấy lần thì không khỏi xót xa.
Ngã thế này là ngã thật đấy, có đau không kia chứ.
May mà cảnh này đã kết thúc thuận lợi, đạo diễn Kỷ hô một tiếng “Cắt!”, Tạ Vân Hiết liền thấy cục bùn nhỏ lấm lem kia lau mặt, đi về phía mình.
Trong phim trường người đông đúc, đi lại lộn xộn, Minh Di chậm rãi đi xuyên qua đám đông, ánh mắt lơ đãng dừng lại trên người Tạ Vân Hiết, rồi đột nhiên đứng khựng lại.
Vẻ mặt Minh Di có chút kinh ngạc, cậu nhảy mấy bước lên bậc thềm, bộ quần áo rách rưới và vết bẩn trên mặt khiến cậu trông như một tên ăn mày nhỏ lanh lợi: “Sao anh lại đến đây?”
Tạ Vân Hiết ho nhẹ một tiếng, đưa ra lý do đã bịa sẵn từ trước lúc lên đường: “Không phải cậu nói hôm nay là ngày đầu tiên cậu quay phim sao, tôi tiện đường nên qua đây xem thử.”
Anh nói như vậy, nhưng ánh mắt lại không thể kiểm soát được mà nhìn vào vùng cổ và ngực hở ra của Minh Di.
Không thể trách anh nhìn lung tung, chủ yếu là bộ quần áo này rách nát quá, thật sự không che được nhiều.
Minh Di nhận ra ánh mắt của anh, có chút khó xử kéo lại vạt áo: “Anh nhìn gì thế? Quần áo này vốn dĩ đã rách như vậy rồi.”
Bị phát hiện nhìn bậy, Tạ Vân Hiết cảm thấy mặt mình nóng bừng, vội vàng chuyển chủ đề: “Quần áo mỏng thế này có lạnh không, mau vào phòng nghỉ thay đồ đi.”
Cảnh quay tối nay của Minh Di đã xong, trợ lý mang nước đến cho Minh Di lau mặt, lau tay, rồi ý tứ lui ra ngoài, nhường không gian phòng nghỉ lại cho Tạ tổng.
Tạ Vân Hiết ngồi bên cạnh, nhìn Minh Di tự chăm sóc bản thân sạch sẽ như một chú mèo nhỏ, trong lòng bất giác ngứa ngáy.
Ánh mắt anh lướt từ khuôn mặt trắng nõn của Minh Di xuống mắt cá chân của cậu, rồi đột nhiên khựng lại, hoàn toàn không thể rời đi được: “…Đây là cái gì?”
Minh Di nghi hoặc nhìn theo ánh mắt của anh, liền thấy chiếc vòng chân màu đen đang siết chặt trên mắt cá chân mình. Dưới cái nhìn của Tạ Vân Hiết, ngón chân cậu co lại, cảm thấy có chút kỳ lạ: “Là đạo cụ trong phim… chuyên dùng cho nô lệ đeo.”
Yết hầu của Tạ Vân Hiết trượt xuống một cái, không nhịn được mà đưa ra một yêu cầu khá táo bạo: “Chất liệu gì thế, tôi có thể sờ thử được không?”
Minh Di mấp máy môi, dường như có chút do dự, nhưng cuối cùng vẫn ngoan ngoãn nhấc bắp chân lên, cho Tạ Vân Hiết sờ thử chiếc vòng chân.
Tạ Vân Hiết cúi đầu, dùng ngón tay thử khoảng trống giữa vòng chân và da: “Chật thế này à?”
Minh Di ngồi chống tay trên ghế nói: “Không chật, kích thước vừa vặn.”
“Làm sao để tháo ra, phải đeo suốt à?” Tạ Vân Hiết ngẩng đầu nhìn Minh Di.
Minh Di khẽ “ừm” một tiếng: “Về cơ bản thì cảnh nào cũng phải đeo, phải dùng một thanh kim loại nhỏ để mở, khá là phiền phức.”
Tạ Vân Hiết nhìn chằm chằm vào đôi vòng chân một lúc, nhất thời không lên tiếng.
Đôi vòng chân màu đen, kết hợp với mắt cá chân thon gầy trắng nõn, đúng là một chi tiết thật văn minh.
Đoàn phim này cũng b**n th** thật đó.
Đương nhiên, Tạ Vân Hiết cảm thấy mình cũng có chút b**n th**, vì vừa nhìn thấy vòng chân của Minh Di, trong đầu anh đã lóe lên một vài hình ảnh không được trong sáng cho lắm…
Ngay lúc Tạ Vân Hiết đang cố gắng xóa bỏ những hình ảnh đó, giọng nói của Minh Di đã kéo suy nghĩ của anh trở lại: “Tay anh sao thế?”
Tạ Vân Hiết nhìn tay mình, ngày đầu tiên đánh Yến Tri Hành, anh không hề có biện pháp bảo hộ nào, đúng như người ta nói, lực tác dụng là tương hỗ, với kiểu đánh đấm đến da đến thịt như vậy, tay của Tạ Vân Hiết cũng không chịu nổi, lúc này các khớp ngón tay trông đã hơi thâm đen, trầy xước.
Tạ Vân Hiết làm động tác nắm tay, ung dung nói: “Mấy ngày nay tôi toàn tập thể lực, cứ đấm bao cát suốt nên mới thành ra thế này.”
“Tập luyện tuy tốt, nhưng cũng không được quên bảo hộ.” Minh Di quay người, lấy cồn i-ốt và tăm bông trên bàn, ra hiệu cho Tạ Vân Hiết đưa tay ra.
Tạ Vân Hiết cũng không hiểu sao, tóm lại là Minh Di vừa vẫy tay về phía anh, anh liền như một chú chó lớn được huấn luyện bắt tay, ngoan ngoãn đặt tay mình lên tay Minh Di.
Minh Di cầm tăm bông, động tác nhẹ nhàng bôi thuốc lên ngón tay cho Tạ Vân Hiết, ánh mắt Tạ Vân Hiết lướt qua hàng mi dài cong vút của cậu, rồi nhìn xuống thấp hơn, gần như có thể men theo cổ áo đang mở, nhìn thấy cảnh xuân sâu hơn nữa…
Tuyến thể sau gáy lại không hiểu sao bắt đầu nóng lên, khiến cả cổ và mặt của Tạ Vân Hiết cũng đỏ ửng lên.
Cả người Tạ Vân Hiết như thể bị đặt trong lò nướng, bắt đầu không ngừng tỏa hơi nóng.
Minh Di vẫn chưa nhận ra, chuyên chú bôi thuốc cho anh, nhẹ giọng nói: “Đã bị thương thành thế này rồi, mấy ngày tới đừng tập luyện nữa, dưỡng tay cho tốt đi.”
Tạ Vân Hiết mơ màng đáp: “Ừ, vậy tôi không tập nữa.”
Hệ thống nhìn ký chủ nhà mình lại bày ra bộ dạng này, có chút muốn trợn trắng mắt.
Chỉ cầm tay nói vài câu mà đã chịu không nổi rồi?
Đúng là một Alpha háo sắc.
Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả
