Kỵ Sĩ Trong Mơ - Tạp Bỉ Khâu
Chương 31: R31 (Chương cuối)
Mười ba tháng Giêng là ngày giỗ của cụ Khương Hữu Hạ, cậu và cả nhà cùng về làng
Thời tiết dịp Tết này không quá tệ, hôm nay từ sáng sớm đã nắng chói chang, dưới làng cũng không còn rét nữa, không khí thoang thoảng mùi cỏ khô được sưởi nắng ấm.
Chừng mười giờ sáng, bọn họ đi vào nhà bác của Khương Hữu Hạ, đồ lễ đã được bày quá nửa trên chiếc bàn thờ vuông vức. Gà vịt thịt cá được xếp chính giữa, đũa được đặt trên chén rượu, xếp thành hàng ở hai bên. Phía hướng ra cửa thì đặt nến và lư hương.
Nhà Khương Hữu Hạ vừa tới thì bác thắp nến và nhang lên, cả dòng họ xếp hàng lần lượt lên khấn, chẳng mấy chốc đã tới lượt Khương Hữu Hạ.
Cậu không biết người khác thế nào, chứ cậu thì luôn xem mọi dịp cúng bái là thời điểm giao lưu với người đã khuất và cũng là dịp để ước nguyện. Cậu cúi người xuống, khấn thầm trong lòng: “Thưa cụ, cháu rất nhớ cụ, cụ ở trên trời sống có tốt không, nếu rảnh thì phù hộ cho chúng cháu mọi việc thuận lợi nhé.” Xong lại nghĩ “Nếu được thì xin cụ phù hộ luôn cho chồng cháu là Hướng Phi Hành.”
Cậu nghĩ cụ bây giờ ở trên trời đã chứng kiến hết thảy sự đời rồi, tâm thế và hiểu biết của cụ chắc chắn vượt xa quan điểm xưa cũ chốn thôn quê.
Khấn xong, cậu ngẩng lên thì thấy bố mình đứng một bên bận bịu nọ kia. Thấy hơi chột dạ, cậu bèn đi tới phụ gỡ mấy bó tiền vàng mã.
Đốt vàng mã xong, cả nhà lại vái lạy thêm lần nữa. Ăn xong bữa trưa ở nhà bác thì nhà Khương Hữu Hạ cũng về thị trấn.
Trên xe, mẹ Khương Hữu Hạ hỏi: “Út Cưng, hôm nay con phải đi thật à?”
“Đúng đấy.” Bố cậu bồi thêm, “Gì mà vội vậy, bảo mai mới đi kia mà?”
“Nó ở đây mười mấy ngày rồi,” Khương Kim Bảo đang lái xe, nghe vậy cũng phải lên tiếng chỉ trích, “bố mẹ không phiền thì con cũng phiền, ngày nào ăn khuya cũng thêm một miệng ăn, con ăn chẳng no.”
Khương Hữu Hạ biết anh hai đang cứu nguy cho mình, bèn cười khì giải thích: “Con phải về dọn dẹp nhà cửa nữa, tới lúc đi làm thì không có thời gian.”
“Cũng phải.” Bố cậu nói, “Nhà cửa không yên thì làm sao bình định thiên hạ.”
Về đến nhà, Khương Hữu Hạ tiếp tục thu xếp hành lý mà tối qua mới dọn được một nửa.
Mẹ cậu chuẩn bị cho cậu mấy món kho cậu thích ăn nhất, còn tìm đến nhà họ hàng mở xưởng thực phẩm để hút chân không, lấp hết nửa cái vali. Đồ đạc của cậu không nhiều, thu xếp không mất nhiều thời gian.
Xe khách xuất phát vào lúc bốn giờ chiều, tàu cao tốc thì là tám giờ tối, cậu đã thông báo giờ giấc với chồng cậu rồi.
Hướng Phi Hành nói: [Xem ra lần này em nhớ ông xã thật rồi.]
Khương Hữu Hạ vẫn mặt dày nói: [Có lần nào là giả đâu, toàn là thật.]
Hướng Phi Hành còn gửi ảnh chụp màn hình cho cậu coi, trên lịch hiển thị một đống dấu khoanh tròn, anh bảo khoanh đỏ là những ngày “chắc là giả”, màu xanh lam là “nghi ngờ là giả”.
Khương Hữu Hạ thấy Hướng Phi Hành đa nghi quá rồi, làm gì mà lố đến vậy.
Khương Hữu Hạ đóng vali lại thì cũng đã ba giờ chiều. Anh hai sẽ đưa cậu lên bến xe khách.
Anh vào phòng cậu rồi khép cửa lại, rù rì như ăn trộm: “Hướng Phi Hành đang ở đâu, tối nay có đến ga tàu đón em không?”
“Ở thành phố Giang chứ đâu.” Khương Hữu Hạ thành thật trả lời, “Ảnh sẽ đón em mà.”
“Vậy còn chuyện đi thủ đô, hai đứa bàn bạc tới đâu rồi?”
Khương Hữu Hạ nhìn anh mình, ngẫm nghĩ hồi mới đáp: “Anh đừng lo, ảnh tốt với em lắm. Em không có gạt anh đâu.”
“Suốt ngày tốt tốt tốt, tai anh mày mọc kén rồi mà chả thấy nó tốt chỗ nào.” Khương Kim Bảo ngoài miệng nói như vậy thôi chứ biểu cảm bực mình cũng bơn bớt rồi, “Hai đứa có tiến triển gì thì báo anh ngay, đừng có im im rồi bỏ nhà theo nó tới thủ đô đấy.”
“Em biết rồi mà.” Khương Hữu Hạ nói.
Cậu có một túi hành lý, một balo và một vali. Anh cậu xách hộ vali, còn cậu đeo balo và xách túi.
Bố mẹ, chị dâu và cháu gái tiễn cậu xuống lầu.
Khương Hữu Hạ ngồi vào xe, ấn nút hạ cửa kính để vẫy tay với mọi người, lại sắp phải rời khỏi mọi thứ đã quen thuộc hơn hai mươi năm nay. Thật ra mấy năm nay mỗi khi trở về, cậu đều lưu luyến quê nhà hơn, nhưng ý chí thì mỗi năm một kiên định.
Dù chậm chân hơn so với bạn bè đồng trang lứa, nhưng cuối cùng Khương Hữu Hạ cũng được nếm trải mùi vị của sự tự lập.
Đến bến xe, anh hai giúp cậu xách vali xuống, kiểm tra lại vé xe và vé tàu cho cậu, dặn dò cậu đến ga tàu thì nhớ nhắn vào nhóm chat gia đình, vẫn còn đối xử với cậu như trẻ nít vậy.
Hơn ba giờ chiều, ánh nắng đã bớt chói chang hơn. Có bốn, năm chiếc xe khách đang đậu trong bãi, có chiếc đã bắt đầu gọi khách lên, có chiếc vẫn còn mê ngủ.
Khương Kim Bảo vẫn giữ khư khư hành lý của Khương Hữu Hạ để lải nhải dặn dò, nhưng bỗng nhiên, lưỡi anh ngưng hoạt động, mặt đơ cứng, mắt thì trợn trừng nhìn trân trối ra phía sau lưng Khương Hữu Hạ.
Khương Hữu Hạ hiếm khi nào thấy anh như vậy, bèn ngoái lại coi, liền nhìn thấy Hướng Phi Hành đang đứng ở đó.
Anh mặc chiếc măng tô dạ màu đen, đứng dưới mái hiên gỗ của bến xe. Anh không mang theo hành lý, vì dáng người cao ngất và ngoại hình bảnh trai, lại còn ăn mặc rất thời thượng nên nổi bần bật giữa đám đông.
Anh tựa như vị thần bảo hộ đến từ hành tinh khác, hay là chàng kỵ sĩ được chiếc lục lạc triệu hồi, đáp xuống thế gian này để đưa Khương Hữu Hạ đi, viết nên câu chuyện mới giữa hai người.
Cả Khương Hữu Hạ lẫn Khương Kim Bảo đều sững ra như trời trồng, Hướng Phi Hành bèn đi tới, nở nụ cười với bọn họ: “Lâu ngày không gặp.”
“Sao cậu tới đây?” Khương Kim Bảo tưởng mình đang gặp ma luôn ấy chứ.
“Mấy hôm nay công việc không nhiều,” Hướng Phi Hành nói, đoạn cầm lấy hành lý trong tay Khương Kim Bảo, “dù sao cũng rảnh rỗi, em tiện thể tới đón em ấy.”
Anh lia mắt sang Khương Hữu Hạ để kiểm tra biểu cảm của cậu, thấy được nụ cười của cậu hiện lên, anh mới ra vẻ tự đắc.
Khương Hữu Hạ thừa biết Hướng Phi Hành nói ít việc cốt là để lừa Khương Kim Bảo thôi, trước giờ anh cũng không thích mấy chỗ đông người, ghét việc chuyển đổi giữa các phương tiện và những thứ phiền phức.
Tại sao anh lại xuất hiện một cách nhiệm màu ở đây thì chắc chỉ có bản thân Hướng Phi Hành mới biết thôi. Nhưng Khương Hữu Hạ vẫn rất vui mừng vì được ở bên anh trong chuyến hành trình vài tiếng đồng hồ sắp tới. Như vậy thì bọn họ sẽ có thêm nhiều kỷ niệm chung rồi.
Hướng Phi Hành vươn tay tới cầm túi hành lý trong tay Khương Hữu Hạ, ngón tay chạm vội vào mu bàn tay nóng ấm của cậu, rồi cúi đầu nhẹ nhàng hỏi: “Sao không nói gì, thấy anh không vui à?”
“Vui lắm chứ!” Khương Hữu Hạ lập tức đáp, vừa nói vừa không cầm lòng được mà dán sát người tới bên anh, cứ như anh là một thỏi nam châm vậy.
Cậu rất muốn nói mấy câu đại loại như em vẫn luôn nhớ ông xã, hay ông xã lãng mạn quá, nhưng sợ người ta nghe thấy, sợ anh hai chê mình sến nên cậu ngậm tăm, chỉ nhìn chòng chọc Hướng Phi Hành hòng bắn những viên kẹo tình yêu qua ánh mắt. Nhưng mà hành động đó chỉ làm Hướng Phi Hành phì cười mà thôi.
Khương Hữu Hạ có rất nhiều điều với hàng trăm chủ đề muốn nói với Hướng Phi Hành, từ công việc của cậu và kết quả mạt chược sau khi Hướng Phi Hành đi, cho đến quá khứ cậu giãi bày chưa đủ chi tiết qua tin nhắn, cả chuyện ly kỳ mà cậu hóng hớt được ở tiệm rửa xe của Khương Kim Bảo.
Giữa cậu và Hướng Phi Hành không có cơ hội cho thời gian chết chen chân, vì có khi Hướng Phi Hành cũng nói rất nhiều.
“Được rồi, anh về đây.” Dường như Khương Kim Bảo không chịu nổi bầu không khí này nữa, bèn ngắt ngang, “Đứng thêm nữa là phải trả phí đỗ xe.”
Nói xong anh mở cửa xe, phất tay đại vài cái xem như lời tạm biệt.
Đợi Khương Kim Bảo lái xe đi khỏi, Hướng Phi Hành mới nói: “Chúng ta cũng đi thôi.”
Khương Hữu Hạ nhìn thấy anh he hé nét cười nhưng nhanh chóng đè xuống ngay. Vì Hướng Phi Hành vẫn luôn thích ra vẻ lạnh lùng mà. Nhưng Hướng Phi Hành có ra vẻ cách mấy thì Khương Hữu Hạ cũng biết thôi. Cậu biết chắc chắn anh cũng nhớ cậu rất rất nhiều.
Hai người cùng đi tới cửa soát vé số ba, khoảng cách giữa cả hai chỉ chừng năm centimet, là khoảng cách ngắn nhất mà hai người từng đạt được ở trấn Hòa Bình.
Khương Hữu Hạ phát hiện, mười mấy ngày Tết này dài như một thế kỷ, nhưng cũng ngắn chỉ như một tích tắc.
Cứ như mùng năm Tết Hướng Phi Hành chưa từng rời khỏi trấn Hòa Bình, Khương Hữu Hạ cũng vẫn đang ở thành phố Giang chưa từng về quê vậy.
Thời gian và không gian đảo lộn như những đàn chim chao liệng trên bầu trời. Khương Hữu Hạ muốn thấu tỏ nhưng chỉ có thể nhìn thấy những sợi lông vũ rơi lả tả mà thôi.
Điều duy nhất cậu dám chắc chắn, chính là mình và Hướng Phi Hành quả thật vẫn đang đứng ở đây, ở bến xe trấn Hòa Bình mới được trùng tu mấy năm nay.
Mọi người xung quanh xách túi lớn túi nhỏ, vác rất nhiều bao dứa đủ loại màu sắc, đẩy muôn hình vạn trạng vali, chuẩn bị rời khỏi trấn Hòa Bình.
Đến thềm chờ số ba, trước mặt là bốn du khách đang xếp hàng, cùng đi tới thủ phủ. Tuy người không nhiều nhưng thị trấn nhỏ lắm lời ra tiếng vào, bọn họ chỉ có thể đứng xếp hàng, trao nhau cái ôm qua ánh mắt và hơi thở.
Khương Hữu Hạ sực nhớ tới bộ phim truyền hình đô thị cậu từng xem. Khi nhân vật trong phim tái ngộ, những cảm xúc mãnh liệt sẽ bùng nổ ngay giây phút nhìn thấy đối phương, họ cãi vã, rơi lệ, thậm chí là điên cuồng mất kiểm soát.
Nhưng cậu và Hướng Phi Hành thì không như vậy, cậu biết hai người đều có lòng quyết tâm yêu đối phương vô cùng xác tín. Dẫu sinh sống ở thành phố nào, bươn chải ở nơi đâu, Khương Hữu Hạ cũng tin rằng mình và ông xã sẽ luôn ở bên nhau, một khi đã trái tim đã thuộc về nhau thì sẽ không bao giờ chia lìa nữa.
Đứng đợi không bao lâu thì chuyến xe của bọn họ cũng bắt đầu đón khách. Hai người cất hành lý vào hầm xe sau đó lên xe tìm chỗ ngồi.
Trong xe không có nhiều người, bọn họ đi tới hàng thứ hai từ dưới đếm lên, Khương Hữu Hạ để balo của mình trên kệ rồi ngồi xuống ghế sát cửa sổ, Hướng Phi Hành thì ngồi bên cạnh.
Khương Hữu Hạ cúi đầu nhìn bàn tay Hướng Phi Hành, rồi vươn tay sang chạm lên thật nhẹ.
“Quý khách giữ kẽ chút đi.” Hướng Phi Hành nói như vậy, nhưng vẫn lật tay lại, nắm chặt tay cậu, rồi dùng vạt áo măng tô che hờ.
“Ông xã.” Khương Hữu Hạ căng thẳng ngó xung quanh không có ai mới thì thầm. Nắm tay bạn trai dưới con mắt của các hương thân phụ lão là chuyện khá gay cấn mà cậu từng làm rồi đó.
Chuyến xe khách lên thủ phủ này có tổng cộng mười hai người, Khương Hữu Hạ đếm rất kĩ. Mà người ngồi gần bọn họ nhất thì cách họ tận bốn hàng.
Mới đầu hai người không dám nói chuyện nhiều. Lúc sau tài xế bật một bộ phim kiếm hiệp thời xưa, nương tiếng loa đang phát âm thanh, bọn họ mới khẽ thủ thỉ.
Trấn Hòa Bình là điểm xuất phát của chuyến xe này, xe còn phải chạy vòng qua các trấn khác đón thêm khách, lúc lên được cao tốc thì đã năm giờ hơn, màu trời đã chuyển cam.
Khương Hữu Hạ hỏi Hướng Phi Hành tại sao lại tới đón mình, ban đầu Hướng Phi Hành đánh trống lảng, sau đó mới nói mình liên lạc với thím Lưu, cũng chính là thím của Khương Hữu Hạ, “Anh cũng đã xem video trong điện thoại cũ của em.”
Sau đó anh nhắc tới những chuyện kỳ lạ xuất hiện với mình, chẳng hạn như giấc mơ lạ lùng bắt đầu từ hôm 29 nhận được chiếc lục lạc kỵ sĩ. Có rất nhiều cảnh tượng trong mơ khớp với những video của Khương Hữu Hạ, mới đầu anh tưởng “anh Đần” và “anh Bự” là cùng một người, cho nên mới nhất thời bức xúc đến tìm Khương Hữu Hạ vào mùng một Tết.
“Anh cũng không muốn ngồi lì ở nhà. Giờ nghĩ lại, có thể là tiếng lục lạc đã đánh thức ký ức trong anh.” Hướng Phi Hành bộc bạch, nói mấy hôm trước sợ mình nằm mơ là vì não bộ có vấn đề bất thường, còn đến bệnh viện khám, nằm viện hết ba ngày, nhưng kết quả cho thấy mọi thứ vẫn ổn, bảo Khương Hữu Hạ không cần lo.
Khương Hữu Hạ nghe mà thót tim, không ngờ Hướng Phi Hành giấu mình cả chuyện này. Hướng Phi Hành nhìn thấy biểu cảm của cậu thì phì cười, cúi xuống hôn cậu cái chóc.
Vốn chỉ lướt môi vui đùa thôi, nhưng chạm được mấy cái thì cả hai đều nóng mặt hứng tình. Hướng Phi Hành lý trí hơn, giữ nhẹ vai Khương Hữu Hạ để tách hai cặp môi, cũng dời cả tầm mắt, không quay sang nhìn cậu nữa.
Phim kiếm hiệp vẫn đang phát, người của Thiếu Lâm Tự cầm trường côn, cảnh đánh đấm cực kỳ đặc sắc. Màn hình thay đổi sáng tối liên tục, tựa như những tia chớp xẹt qua trong xe.
Khương Hữu Hạ lơ đãng xem được vài phút, lại nhịn không được vươn tay ra tìm tay chồng mình. Chưa tìm thấy đâu thì cậu đã nghe anh nói: “Khương Hữu Hạ, pháo hoa kìa.”
Khương Hữu Hạ nhìn ra ngoài cửa sổ. Chẳng biết tại sao tối mười ba tháng Giêng lại có người đốt pháo hoa, một nhà đốt, rồi cả làng cùng đốt. Pháo hoa xuyên qua bóng cây, nở rộ từng chùm ở cuối đường chân trời rực ánh hoàng hôn, giống như bong bóng xà phòng trong không khí.
“Ông xã ơi,” Khương Hữu Hạ rất ngạc nhiên và thích thú, nói với Hướng Phi Hành, “pháo hoa đêm giao thừa mà em muốn cho anh xem cũng giống hệt thế này.”
Khung cảnh ngày hôm ấy không thể quay lại rõ nét, vậy mà hôm nay lại được chứng kiến thêm một lần nữa. Giống như hai cuộc đời vốn dĩ là hai đường thẳng song song của họ năm mười sáu, mười bảy tuổi, cuối cùng đã giao cắt và quấn quýt lấy nhau vào một ngày nào đó của tuổi hai lăm, hai sáu.
Khi gần đến lối ra cao tốc dẫn vào thủ phủ, Hướng Phi Hành lại hỏi, người đồng nghiệp từng bị hiệu trưởng chèn ép mà em kể trước kia có phải là chính em không.
Vì biết anh đã xem điện thoại mình, Khương Hữu Hạ trả lời lấp lửng: “Cũng có một phần.” Rồi cậu lập tức báo tin vui: “Ổng mới rớt đài năm ngoái rồi.”
Cậu lục trong điện thoại những thông tin trên các trang mạng đã lưu từ một năm trước cho chồng mình xem, tìm mãi mới thấy mẩu tin: Hiệu trưởng bị điều tra vì lạm dụng chức quyền.
Hướng Phi Hành lướt xem qua, rồi chẳng hiểu sao anh thoát ra và xem thử thư mục “Đã lưu” của Khương Hữu Hạ. Anh buột miệng nói: “Sao trong mục lưu trữ của em sao toàn mấy cái này vậy?”
“Hả?” Khương Hữu Hạ ngơ ngác, “Mục lưu trữ để dùng như vậy mà, không phải ư?”
Mục lưu trữ chính là kho báu tri thức của cậu, có kỹ năng đan len, gợi ý nhà hàng, cửa hàng, bảng thời gian các ngày nghỉ lễ, kiến thức chống lừa đảo, và dĩ nhiên là cả mấy tin tức hiệu trưởng bị cách chức. Nơi đó tập hợp đủ mọi yếu tố: công việc, ẩm thực, cuộc sống, mua sắm và cả trả thù.
Thấy Hướng Phi Hành im lặng, Khương Hữu Hạ bảo: “Trong mục lưu trữ của em có nhiều thứ hữu dụng lắm. Trong máy ông xã có gì?”
Hướng Phi Hành đáp: “Báo cáo tài chính, em muốn xem không?”
Khương Hữu Hạ linh cảm chắc chắn không chỉ có báo cáo, nhưng nếu đúng thật là báo cáo thì cậu không muốn xem xíu nào, liền nịnh nọt: “Ông xã làm việc chăm chỉ quá.”
Hướng Phi Hành bật cười, bảo cậu bớt nói lại đi, thế là cậu chột dạ quay đầu đi chỗ khác.
Khi xe khách tiến vào thủ phủ thì trời đã tối hẳn. Sau một khoảng lặng ngắn ngủi, Hướng Phi Hành đột nhiên lên tiếng: “Trên đường đến đây anh đã nghĩ kỹ rồi, chúng ta sẽ không đến thủ đô nữa.”
Anh nói nghe nhẹ tênh, cứ như thể đó không phải là một quyết định trọng đại liên quan đến cuộc sống tương lai, mà chỉ là hủy bỏ một kế hoạch du lịch chưa thành hình.
Khương Hữu Hạ quay sang nhìn anh, thấy vẻ mặt Hướng Phi Hành vẫn rất bình thản.
Bóng tối tô đậm con ngươi của Hướng Phi Hành, làm hàng mi rậm hơn, còn khóe môi thì hơi chếch xuống. Khương Hữu Hạ cảm thấy mình có thể ngắm nhìn anh mãi như thế, cho đến khi hai người già đi, dẫu cho họ đang ở bất kỳ nơi nào trên thế giới này.
Định hỏi tại sao, nhưng Khương Hữu Hạ nghĩ mình đã biết câu trả lời rồi.
“Lúc trước đưa ra quyết định là khi anh còn độc thân, chưa suy nghĩ nhiều đến thế.” Hướng Phi Hành tự giải thích, “Hai năm nay ông xã làm việc cũng khá tốt, nhảy việc tìm chỗ mới cũng dễ, hoặc anh có thể tự ra làm riêng. Ban đầu có thể hơi khó khăn, nhưng kiểu gì cũng đủ sống thôi.”
Khương Hữu Hạ lập tức tiếp lời: “Ông xã đừng lo, nếu anh chưa tìm được việc thì em nuôi anh.”
Hướng Phi Hành lại cười, cười tươi đến độ đuôi mắt cong lên, lộ ra hàm răng trắng đều, không hề nghiêm nghị như khi đối mặt với người khác, mà giống hệt một chàng thiếu niên mới lớn. Anh bảo: “Được, vậy ông xã sẽ ăn ít lại.”
Khi hai người ở bên nhau, Hướng Phi Hành luôn như thế, một trời một vực với thái độ anh biểu hiện ra khi ở cùng bất kỳ ai khác, vậy nên Khương Hữu Hạ tin chắc rằng anh yêu mình.
Từ khi mới quen cho đến hiện tại, và từ hiện tại cho đến vĩnh hằng.
Một ngày trước khi rằm tháng Giêng năm Ngọ sắp đến, chuyến xe khách từ trấn Hòa Bình đến thủ phủ dừng lại ở bến xe trung tâm. Họ bắt xe đến ga tàu cao tốc, đợi ở phòng chờ một lát rồi lên tàu trở về thành phố Giang.
Trong toa tàu chỉ có hai người, Khương Hữu Hạ thả lỏng hơn đôi chút.
Lúc Hướng Phi Hành nghe điện thoại, cậu lướt điện thoại và thấy đồng nghiệp đăng ảnh màn trình diễn ánh sáng bên bờ sông. Cậu vô cùng bất ngờ, vì về quê quá sớm nên cậu đã lỡ mất buổi diễn ánh sáng dịp Tết, không ngờ đến rằm lại có đợt trình diễn mới.
Hướng Phi Hành gác máy, ghé sát lại nhìn màn hình của cậu, hỏi: “Ngày mai anh đưa em đi xem nhé?”
Khương Hữu Hạ thấy chồng mình cực kỳ hiểu ý mình, cậu gật đầu lia lịa.
Và thế là, vào cuối kỳ nghỉ Tết của Khương Hữu Hạ, mọi hiểu lầm đã được làm rõ, bao nhiêu tiếc nuối cũng trở nên viên mãn, và những gì từng bỏ lỡ cũng vẫn còn ở đây.
Trên hành trình tiến về phía thành phố lớn, đoàn tàu đang lao vút đi tại một tọa độ nào đó trên Trái Đất.
Tốc độ và khoảng cách hiển thị trên màn hình điện tử, cùng những tin nhắn trong điện thoại đủ khiến Khương Hữu Hạ chắc chắn, thế giới của cậu vẫn còn cách rất xa truyện cổ tích, nhưng lại rất gần với hiện thực.
Không cần dùng lục lạc triệu hồi, Hướng Phi Hành đã hai lần liên tiếp xuất hiện tại trấn Hòa Bình trong vòng mười lăm ngày. Anh tồn tại bằng xương bằng thịt và có thể chạm vào bất cứ lúc nào. Giống như Khương Hữu Hạ không thể rời xa anh, và anh cũng chẳng thể rời xa Khương Hữu Hạ.
Khương Hữu Hạ nghe thấy tiếng chuông thông báo đoàn tàu sắp vào ga.
Nụ yêu nảy mầm từ năm mười sáu tuổi của cậu, tựa như một sợi lông vũ trong hàng vạn sợi khác, đáp thật khẽ khàng xuống lòng bàn tay người cậu yêu.
– Hết –
Lời bạt của tác giả: Ba chữ cái R, E, I lần lượt là Reality (Hiện thực), Encounter (Gặp gỡ) và Innocence (Thời niên thiếu ngây ngô).
Hai lần nỗ lực tiến về phía đối phương trong thời niên thiếu và trước khi gặp lại nhau chính là bí mật Khương Hữu Hạ chưa từng thốt ra. Còn ở hiện thực, người chủ động tiến tới lại trở thành Hướng Phi Hành. Tôi cảm thấy sự hoán đổi vai trò này vô cùng thú vị.
Viết tiểu thuyết thực sự rất giống với việc chơi xếp hình. Ban đầu chỉ là vô số những mảnh ghép mang hình ảnh ẩn giấu trong tâm trí, rồi dần dần được viết ra, ghép lại với nhau, cuối cùng tháo gỡ những bí ẩn để tạo nên một câu chuyện hoàn chỉnh.
Kỵ Sĩ Trong Mơ - Tạp Bỉ Khâu
Đánh giá:
Truyện Kỵ Sĩ Trong Mơ - Tạp Bỉ Khâu
Story
Chương 31: R31 (Chương cuối)
10.0/10 từ 38 lượt.
