Kỵ Sĩ Trong Mơ - Tạp Bỉ Khâu
Chương 15: I04, R15
Từ nhỏ Khương Hữu Hạ đã có ngoại hình ưa nhìn, ai có mắt chắc cũng nhận ra. Nhưng không nhờ thế mà từ nhỏ nó đã có cuộc sống suôn sẻ đâu, vì nó không được thông minh cho lắm.
“Không thông minh” ở đây nghĩa là nó không chỉ học dở mà còn nói chuyện nhiều, tư duy rất là… dùng từ gì ấy nhở tôi quên rồi. Trên mây, đúng rồi, tôi thấy nhiều khi cậu bắt nhịp cũng nhanh phết.
Những đặc điểm này của Út Cưng thì không phải giáo viên nào cũng thích.
Tôi nhớ hồi nó học tiểu học, giáo viên Âm nhạc, Mỹ thuật, Khoa học rất thích nó, nhưng giáo viên Toán thì rất chê. Mỗi lần thi tính nhẩm thì nó luôn là người kéo điểm cả lớp xuống. Có bữa đang làm thì tự dưng không chịu làm nữa, hỏi ra thì nó bảo khó quá, quên cách làm rồi. Nhưng được cái xin lỗi thì nói như máy.
Sau này lên lớp ba, lớp bốn, khả năng tập trung có đỡ hơn tí, nhưng độ chính xác vẫn không cao. Có một số người thuộc dạng chăm chỉ nhưng vẫn không tiến bộ, thì Út Cưng trong môn Toán là như vậy đó.
Tôi biết cậu muốn nghe chuyện nó đi dạy, cậu vội cái gì, phải có nguyên nhân mới tới kết quả được chứ.
Lý Viễn Sơn? Liên quan gì tới cậu ta? Cậu có yên cho tôi kể không hả?
Thôi được rồi, hôm nào rảnh tôi lại kể cậu nghe. Tôi rành chuyện trong trấn nhất, chứ không làm sao mà mọi người toàn thích tới chỗ tôi rửa xe mà không tới tiệm khác.
Tôi nói tiếp nhé, hồi cấp hai Út Cưng cũng chăm chỉ lắm. Tại sao ấy hả? Vì có họ hàng trong nhà lên thành phố lớn làm việc, khi về thì ba hoa thiên địa. Nó nghe mà ghiền, lúc nào cũng muốn lên thành phố trải nghiệm.
Nhưng lúc trước nhà tôi ở trong làng, nghỉ đông với nghỉ hè không ai đưa nó đi du lịch được. Nó còn nhỏ, không có kinh nghiệm sống trên thành phố nên nhà chúng tôi đâu dám cho nó đi một mình. Tôi mới bảo nó là ráng học thật giỏi để lên thành phố học trường công.
Nhưng lên cấp ba thì nó không theo kịp bài vở ở trường, cậu tôi nghĩ ra một cách, là cho nó đi học mỹ thuật, bảo là thi mấy môn nghệ thuật không cần điểm cao. Mà phải nói nhé, Khương Hữu Hạ đúng là có năng khiếu nghệ thuật. Trước đây nó chưa tiếp xúc bao giờ đâu, nhưng nghỉ đông nó học xong một khóa, giáo viên đã nói nó chỉ cần chăm học thì chắc chắn đậu.
Khi đó ước mơ của nó là học đại học ở thủ đô, nên ngày càng nỗ lực hơn, nhưng điểm số vẫn như cũ. Hơn nữa nó lên thủ đô một chuyến về thì bị viêm mũi luôn, trị mãi mới khỏi, từ đó là dẹp ước mơ luôn.
Sau này nó thi vào Sư phạm Viên Sơn cơ sở Hòa Bình, tôi lái xe chở nó đi học, đi đi về về cũng chưa tới một tiếng đồng hồ. Cả nhà chúng tôi đều rất hài lòng.
Tôi mới bảo, nó bẩm sinh lười biếng, đi tỉnh khác học làm gì. Này, biểu cảm của cậu là thế nào? Nó không lười à? Vậy cậu dám nói ngoài ưu điểm là ngăn nắp sạch sẽ ra thì những lúc khác nó không lười không? Có đúng là nó không chịu làm gì hết không? Cái đèn ngay tầm với của nó mà nó còn dám gọi tôi từ trên lầu xuống tắt cho.
Cậu xem, tôi biết ngay cậu không phát hiện ra mà. Bình thường không ai nhận ra được đâu, mỏ nó dẻo quẹo, lại xinh xắn dễ thương, dỗ mấy câu là người ta quên ngay.
Cứ thế mà Út Cưng tốt nghiệp đại học, rồi tìm được công việc giáo viên thỉnh giảng trong trường tiểu học trên thị trấn. Mới đầu hiệu trưởng còn hứa với chúng tôi là sau này còn trống suất biên chế nào thì sẽ cho nó thi vào, cố thu xếp cho nó chắc suất biên chế.
Nhưng ai dè mởi đi làm được hai tháng thì trường nó đổi hiệu trưởng, xui sao lại chính là ông thầy Toán hồi cấp hai, cấp ba của nó. Ông thầy Đàm này lúc trước ghét nó lắm, suốt ngày chèn ép nó, xếp cho nó hai môn thuộc chương trình mới, bắt nó học cái lớp tư tưởng gì nữa. Nó có hiểu gì đâu, ngày nào cũng học bài đến khuya lắc khuya lơ, người gầy xọm đi.
Hồi ấy tôi cũng bận việc trong tiệm, con gái thì mới sinh, sống ở lầu trên nên cũng không thường xuống nhà dưới, không có thời gian quan tâm nó. Chỉ biết bố tôi suốt ngày than ngắn thở dài, muốn tôi đi móc nối quan hệ lo lót cho nó, tôi bèn hỏi hai khách hàng làm giáo viên của tôi.
Khách tôi ai cũng nói ông thầy Đàm này bảo thủ lắm. Tôi bèn nói với Út Cưng, một điều nhịn chín điều lành. Nó còn trẻ, cố chịu đựng ổng vài năm là xong rồi.
Khoảng thời gian đó đúng là Khương Hữu Hạ rất hay rầu rĩ, không chịu nghe tôi nói, chỉ trốn trong phòng móc len, thế mà móc được đủ áo len cho con tôi tới năm mười tuổi luôn.
Rồi một ngày nọ, có một người khách làm cùng trường với Hữu Hạ đột nhiên gọi cho tôi, bảo nó bị hiệu trưởng rủa xả một trận, kêu tôi an ủi.
Tôi vội vàng gọi điện thoại cho nó, nó lại bảo không có chuyện đó. Nhưng mấy ngày sau, nó về nhà cũ trong làng một chuyến, khi lên lại thị trấn thì nó bảo muốn từ chức để đến thành phố Giang.
Tôi và bố không đồng ý, mẹ tôi theo phe nó, nó bảo nó có mấy chục nghìn tệ tích lũy, nhất quyết đòi đi. Tôi muốn đi theo mà nó cũng không cho.
Lúc mới lên thành phố Giang, tôi biết nó sống chả ra làm sao, nhưng gửi tiền cho thì nó không nhận, còn gửi trả. Tôi chẳng hiểu tại sao nó cứ đòi đến đó, chỉ biết là nó không muốn trở về đây nữa.
Hai đứa hẹn hò… à quên, tôi biết nó thích con trai từ hồi nó học đại học rồi.
Dì tôi muốn giới thiệu bạn gái cho nó, nên nó giãi bày với tôi và vợ tôi. Mới đầu tôi cũng không chấp nhận, sau vợ tôi khuyên giải tôi mấy tháng trời, tôi cũng xuôi. Chủ yếu là vì mấy thằng trước đó tới nhà tìm nó gọi nó đi chơi trông cứ ất ơ thế nào.
Nhưng cậu yên tâm, nó không thích ra ngoài chơi đâu, tôi nói rồi, nó lười lắm.
Khương Hữu Hạ từng thích ai chưa ấy hả? Chuyện này thì sao tôi biết được.
Tôi không nhận ra đâu, tôi đâu có hiểu đám người cong cong vẹo vẹo như mấy cậu, nhưng tôi nghĩ chắc là chưa.
Cậu không hiểu đâu, Khương Hữu Hạ có thích người ta không thì tôi không biết nhưng quả thật là nó rất tốt với mọi người, nên suốt ngày có người hiểu lầm, tới tận nhà tỏ tình.
Nói thật thì nam nữ gì cũng có.
Tôi bảo rồi đấy thây, miệng nó ngọt như mía lùi, nhiều khi người ta tưởng nó thích người ta 100%, nhưng thật ra chỉ chừng 20% thôi.
Cậu chưa thấy lúc nó đi học đâu, nhìn nó cần cù như kiểu có thể thi được 100 điểm vậy, nhưng cũng chỉ được 60 thôi.
Lên đại học biết điều hơn chút thì nó cũng biết giữ khoảng cách với mọi người. Nhưng tôi cũng thường xuyên thấy nó nghe điện thoại rồi nói xin lỗi, gì mà hiện giờ không muốn yêu đương.
Cậu thấy đó, người như nó thì sao mà lăng nhăng được? Cho nên trước đây tôi vẫn luôn tin tưởng nhân phẩm của nó.
Thôi đi, nó lừa ông đấy ông ơi, lừa cả đám dân quê chúng tôi này.
Lúc cậu và nó hẹn hò tôi còn hơi lo lắng, gặp cậu rồi còn sợ nó bị lừa không còn cái quần sịp.
Nhưng bây giờ thì thấy cậu cũng ổn.
Thôi, tóm lại chuyện là như vậy đấy, tôi không rõ chuyện nó bị bắt nạt lúc đi dạy bằng bố mẹ tôi đâu. Nhưng cậu bảo nó vất vả thì cũng chưa chắc đâu, hồi tôi mới mở tiệm sửa xe còn vất hơn, mấy tiệm khác toàn tới chỗ tôi gây sự, suýt nữa là chọi nhau bể đầu.
À Lý Viễn Sơn, cậu cứ hỏi cái thằng đó làm gì? Hình như nó thân với em họ tôi lắm, nhưng chẳng có gì với Khương Hữu Hạ đâu.
Hồi Khương Hữu Hạ học lớp mười, Lý Viễn Sơn cũng quan tâm Hữu Hạ lắm, mà cũng không như người khác nhé. Hắn toàn lảng vảng quanh nhà chúng tôi, lượn qua lượn lại trước cửa nhà hoặc là dưới chung cư.
Nó vô tư lắm, chẳng nhớ cái gì gì đâu, mỗi ngày chỉ biết làm chuyện của mình thôi. Nó cũng quen với việc người khác đối xử tốt với mình rồi, còn ai không tốt với nó thì chẳng biết là nó giả vờ không hiểu hay là thật sự không hiểu nữa…
Tôi chỉ biết Lý Viễn Sơn học cấp ba xong thì đi tỉnh khác, biến mất tăm hơi, chỉ đến Tết mới về. Nghe nói cậu ta ăn nên làm ra, còn những chuyện khác thì tôi không hay.
Khỏi cảm ơn, biết cậu quan tâm tới Hữu Hạ thì tôi còn mừng.
Tuy là dân quê nhưng tôi không có cổ hủ như cậu nghĩ đâu. Tuy hai đứa đều là đàn ông, nhưng nếu cơm lành canh ngọt thì tôi cũng chẳng chia rẽ làm gì.
Nhưng cậu gạt bố mẹ tôi thạo thế, tôi cũng không yên tâm cho lắm, sao cậu nói dối không chớp mắt hay vậy? Rốt cuộc cậu làm nghề gì?
Tôi biết là cậu không muốn dọa bố mẹ tôi sợ, nhưng hai đứa cũng không thể lén lút tình chàng ý thiếp được, phải tiết chế.
Với lại cậu có thể nào bảo Khương Hữu Hạ bớt gọi cậu là “ông xã” được không? Tôi nghe nổi cả da gà.
Phải rồi, chừng nào cậu về thành phố? Cái gì, cậu ở tới ngày mười bốn? Điên à, mau về đi! Bố mẹ tôi sinh nghi thì làm sao?
không được, tuyệt đối không được. Đến mùng năm thì cậu nên về ngay đi, một mình cậu thì không sao, người thành thị các cậu còn bao dung, nhưng cậu cũng phải nghĩ cho Hữu Hạ chứ.
Một gã đàn ông to chình ình ở lại nhà chúng tôi chục ngày liền, cậu nghĩ gì vậy hả? Sau Tết thì nhà chúng tôi làm sao ngẩng mặt lên nhìn họ hàng chòm xóm trong làng được nữa?
Cậu biết là tốt, nó thì biết cái gì mà cậu bàn bạc với nó? Mau về đi đấy, cùng lắm thì lễ Lao động năm nay nó không cần về quê nữa.
Không được, cậu quá đáng thật, mai tôi phải nói chuyện lại với nó. Cậu không được ở lại lâu như thế.
Tại sao không được nói cho Hữu Hạ nghe? Là sao, tại sao hai chúng ta gặp nhau lại không được nói nó biết?
Thôi đành vậy, tư tưởng người thành thị vòng vòng vèo vèo quá. Nghe tôi khuyên đi, vợ chồng với nhau không được có bí mật!
Thôi, thôi, không hiểu nổi cậu. Vậy cậu mau về đi đấy, nghĩ cái gì mà đòi ở lại tận mười này, còn ra thể thống gì nữa! Cùng lắm là tới mùng năm thôi.
“Hữu Hạ… là em hả? Anh xin lỗi.” Khương Hữu Hạ nửa mê nửa tỉnh, mang máng cảm giác có ánh sáng nào đó trong phòng tối nên cậu hé mắt ra, phát hiện điện thoại ở đầu giường đang chớp sáng.
Cậu lười nhúc nhích nên gọi “Ông xã” định bảo Hướng Phi Hành lấy điện thoại giúp mình, tuy điện thoại chỉ nằm cách mặt cậu có mười mấy centimet.
Nhưng Hướng Phi Hành không trả lời, Khương Hữu Hạ lại gọi tiếp hai lần nữa mà không ai thưa. Cậu đành uể oải giơ tay cầm điện thoại lên nghe.
Bên kia vừa mở miệng đã xin lỗi.
“Ai vậy?” Khương Hữu Hạ ngơ ngác, chỉ thấy giọng nói này nghe quen quen.
“Anh là Lý Viễn Sơn.” Người kia nói xong, Khương Hữu Hạ mới nhớ ra đây đúng thật là giọng nói của anh Bự.
“À à, anh đổi số rồi hả? Muộn thế này rồi có chuyện gì không?”
Khương Hữu Hạ quay đầu lại, muốn ngó thử chồng mình thì phát hiện Hướng Phi Hành không có ở trên giường. Căn phòng vốn tối tăm nhưng ấm áp giờ đây đã trống vắng, lạnh lẽo, nỗi hiu quạnh lập tức ập vào cõi lòng Khương Hữu Hạ.
Cậu lại ngó về phía nhà vệ sinh nhưng không bắt được một tia sáng nào. Cậu nghe thấy Lý Viễn Sơn đang nói gì đó trong điện thoại, “Mới nãy anh uống say, gọi cho em nói gì đó không được hay lắm, bạn trai em bắt máy, mắng anh một trận”.
Khương Hữu Hạ không tập trung nghe, chỉ “Ừm ừm” cho qua chuyện. Cậu mở đèn lên, xuống giường xỏ dép đi tìm chồng.
Quả nhiên trong bồn tắm không có ai. Cậu kéo rèm ra, ngoài ban công cũng không có. Cậu bèn nghĩ, hay là Hướng Phi Hành có điện thoại công việc mà sợ ảnh hưởng tới cậu nên ra ngoài?
Khương Hữu Hạ đang suy nghĩ thì thấy anh Bự im hơi lặng tiếng hồi lâu, cậu mới nhận ra, bèn hỏi: “Còn chuyện gì nữa không?”
Nếu không có chuyện gì thì Khương Hữu Hạ cũng không thích nấu cháo điện thoại với người khác lắm, hơn nữa cậu thấy hôm nay anh Bự nói chuyện kỳ cục quá.
“… Em và anh ta vẫn ổn chứ?”
“Ai?” Khương Hữu Hạ hỏi, “Bạn trai em hả? Ổn chứ.”
Đúng là anh Bự biết chuyện Khương Hữu Hạ thích con trai. Hồi đó Khương Hữu Hạ học lớp bổ túc với anh ta, vừa khéo bí mật của cậu bị anh ta bắt gặp vào đúng mùa hè năm ấy. Đương nhiên, anh Bự cũng sẵn lòng giữ kín bí mật này.
Anh Bự biết cậu bắt đầu tích cóp tiền để đến thủ đô du lịch, còn cổ vũ cậu nữa, bảo nếu không đủ thì lấy của anh, Khương Hữu Hạ từ chối ngay tắp lự. Cậu không phải kiểu người ham lấy tiền và đồ đạc của người khác.
“Ổn là tốt rồi.” Lý Viễn Sơn lại nói, “Vậy còn người em thích ngày xưa, em thích anh ta hơn, hay thích bạn trai hiện tại hơn?”
“…” Khương Hữu Hạ thật sự không thể trả lời câu hỏi này, hơn nữa cậu cảm thấy Lý Viễn Sơn cũng không nên hỏi như vậy, vì chuyện này không liên quan gì đến anh ta hết, cho nên Khương Hữu Hạ hỏi: “Ban nãy anh uống say đã nói những gì làm bạn trai em giận?”
“Anh cũng không biết.” Lý Viễn Sơn nói, “Hình như anh ta chỉ mới nghe anh là đàn ông thì đã nổi sùng lên rồi.”
“Còn khuya.” Khương Hữu Hạ thừa biết anh ta đang nói dối, “Chắc chắn anh đã nói gì đó, lát nữa em sẽ hỏi ảnh.”
Quả nhiên, Lý Viễn Sơn hoảng liền: “Em đừng hỏi, thôi vậy, em bỏ chặn số cũ của anh là được rồi.”
“Không được.” Khương Hữu Hạ trả lời, “Chồng em sẽ phát hiện ra đó, anh ấy giận em cho coi. Cùng lắm thì bây giờ em lưu lại số này của anh thôi.”
Lý Viễn Sơn khựng lại chốc lát rồi bảo “Vậy cũng được”, rồi Khương Hữu Hạ nói tạm biệt luôn.
Cúp điện thoại, Khương Hữu Hạ lưu số mới của anh ta là “Số khác của Lý Viễn Sơn”, còn ghi chú thêm “Từng bị ông xã chặn”.
Cậu cũng không biết có cần hỏi Hướng Phi Hành tại sao lại chặn Lý Viễn Sơn không, vì anh không nói cậu biết chuyện này.
Có đôi khi Hướng Phi Hành không thích Khương Hữu Hạ hỏi về những chuyện mà bản thân anh không muốn giãi bày.
Theo suy đoán của cậu, có lẽ Lý Viễn Sơn đã gửi tin nhắn mập mờ gì đó cho cậu, nhưng cũng đã bị chồng cậu xóa mất rồi. Nếu không thì Hướng Phi Hành đã đưa điện thoại bảo cậu nghe máy rồi, chứ không có nghe máy đâu.
Lúc này, cửa phòng kêu “ting” một tiếng, có người mở cửa đi vào.
Khương Hữu Hạ ngồi lại về giường, nghe tiếng bước chân của Hướng Phi Hành ngày một gần.
Hướng Phi Hành vừa vào đến phòng ngủ thì Khương Hữu Hạ đã ngửi thấy một mùi nước xịt thơm quần áo, cái kiểu xịt khử mùi sau khi ăn lẩu về vậy.
Hướng Phi Hành không kéo khóa áo phao mà chỉ để phong phanh, vì nó không quá công sở nên trông anh mới bảnh bao làm sao.
Hướng Phi Hành đẹp trai, lại còn tự tin và kiêu hãnh, mặc đồ đắt tiền trông vẫn rất tự nhiên và khảng khái. Giống như phong cách ăn mặc của mấy ngôi sao ngoại quốc đi nghỉ dưỡng ở khu trượt tuyết mà hồi nhỏ Khương Hữu Hạ nhìn thấy trên các diễn đàn lúc lên mạng ở nhà bạn học.
Mỗi lần bị ngoại hình của anh hớp hồn, Khương Hữu Hạ luôn nhủ thầm trong lòng, chàng trai cao quý này thật sự đã trở thành bạn trai của mình rồi ư. Số mệnh thật là thần kỳ.
Thấy Khương Hữu Hạ đã ngồi dậy, còn mở đèn, Hướng Phi Hành hơi ngạc nhiên. Anh hỏi: “Sao tỉnh rồi?”
“Ông xã đi đâu thế?” Khương Hữu Hạ hỏi.
“Anh ra ngoài nghe điện thoại, không có chuyện gì đâu.” Hướng Phi Hành vừa nói vừa đi tới trước mặt cậu.
Mũi Khương Hữu Hạ rất nhạy, ngửi được mùi khói thuốc thoang thoảng lẫn trong mùi nước xịt thơm quần áo.
Hướng Phi Hành cúi đầu, hôn lên mặt Khương Hữu Hạ, bảo: “Không có ông xã nên mất ngủ à?”
“Nhưng mà anh đang nghĩ,” Hướng Phi Hành nói, “chắc ngày mốt anh phải về thành phố Giang rồi. Công ty có chút việc, quả thật không thể ở lại tới ngày mười bốn được.”
Khương Hữu Hạ ngước mắt lên nhìn anh, bỗng nhiên anh lia mắt chệch đi chỗ khác. Cậu nhận ra, Hướng Phi Hành đang gạt mình.
“Ở nhà em mãi cũng không hay,” Hướng Phi Hành nói tiếp, “làm xấu danh tiếng của gia đình em.”
Câu này thì có lẽ là thật, Khương Hữu Hạ nghĩ vậy, nhưng cậu cũng không chắc lắm.
“Dạ.” Khương Hữu Hạ nói với anh, vẫn chưa yên tâm lắm nên dặn dò thêm, “Vậy ông xã một mình ở nhà phải ăn no mặc ấm đó nghen.”
Hướng Phi Hành lập tức nở nụ cười, nói Khương Hữu Hạ nói chuyện ngốc nghếch, chỉ xa nhau có chín ngày chứ có phải chín năm mỗi đứa một phương trời đâu.
Anh cởi áo khoác ra vứt sang một bên, rồi ấn vai Khương Hữu Hạ xuống giường.
Anh ra ngoài được gió tẩm ướp nên hai má và bờ môi lạnh hơn Khương Hữu Hạ. Cậu và Hướng Phi Hành vẫn chưa chia xa, thế mà đã có cảm giác buồn bã phút ly biệt rồi. Vừa thấy chông chênh, cũng vừa thấy đau xót.
Mùa Tết này đối với Khương Hữu Hạ không được vẹn toàn cho lắm, tâm trạng cậu hết bổng rồi lại trầm, chồng cậu cũng tới rồi lại đi.
Khi anh vươn tay chạm vào lồng ngực Khương Hữu Hạ, cậu thầm nghĩ, cậu cũng rất muốn chạm vào trái tim của Hướng Phi Hành.
Kỵ Sĩ Trong Mơ - Tạp Bỉ Khâu
Đánh giá:
Truyện Kỵ Sĩ Trong Mơ - Tạp Bỉ Khâu
Story
Chương 15: I04, R15
10.0/10 từ 38 lượt.
