Kim Phấn Mỹ Nhân - Bồng Lai Khách
Chương 8
“Dù sao hai nhà cũng là thông gia lâu năm. Đức Âm tuy có lỗi, nhưng vẫn chưa ly hôn, về mặt danh nghĩa vẫn là người nhà họ Cố chúng ta. Hai đứa cũng là vợ chồng một thời gian, trước đây con bé chăm sóc ta và mẹ con cũng rất tận tình. Con không cần tuyệt tình đến mức đó. Có chuyện gì, nhường nhịn một chút cũng được.”
Ông ngừng một lúc rồi tiếp lời:
“Ta biết con đang nghĩ đến chuyện ly hôn. Nhưng theo ta thấy, chuyện đó không ổn. Nhà họ Tiêu và nhà ta vốn có giao tình, lần này Đức Âm xảy ra chuyện, ba con bé đã nhiều lần đến gặp ta xin lỗi, lời lẽ rất chân thành. Nếu lúc này ly hôn, chẳng khác nào đánh thẳng vào mặt người ta. Sau này e rằng hai bên sẽ trở mặt, cả danh tiếng hai nhà cũng bị ảnh hưởng. Nếu Đức Âm thật lòng biết sai, chuyện này cứ cho qua, sau này đừng nhắc lại nữa.”
Trong mắt Cố Trường Quân thoáng qua một tia lạnh lùng, nhưng ngoài mặt vẫn giữ lễ phép:
“Vâng. Con sẽ nghe theo lời ba dạy.”
Cố Ngạn Tông gật đầu, vẻ mặt lại lộ ra chút ôn hòa:
“Trường Quân, bên Hàng Giáo chắc cũng sắp xong rồi nhỉ? Lần này con nên ở Bắc Bình lâu lâu một chút.”
Ông dừng lại giây lát rồi nói tiếp:
“Lệnh bổ nhiệm từ Tổng lý viện chắc cũng sắp xuống. Đến lúc đó sẽ rất bận. Tình hình bây giờ cũng khá phức tạp, có vài việc, ta muốn con giúp ta một tay.”
“Con hiểu rồi.” – Cố Trường Quân đáp.
…….
Cố Trường Quân cùng ba từ thư phòng bước ra, thuận tiện chào hỏi hai anh rể rồi rời đi trước. Khi đến đầu cầu thang, anh nghe thấy tiếng mẹ và các chị em đang trò chuyện dưới phòng khách, thỉnh thoảng còn có tiếng cười vang lên. Anh thoáng do dự, rồi quay người đi về hướng phòng của Cố Thi Hoa.
Đến cửa, thấy mẹ Vương – người hầu lớn tuổi trong nhà – đang gõ cửa, nhưng bên trong hoàn toàn im lặng.
“Thiếu gia, ngũ tiểu thư không chịu mở cửa.”, mẹ Vương thấy anh đến, đành bất lực nói vậy.
Cố Trường Quân ra hiệu cho bà lui xuống. Đợi bà đi rồi, anh tự mình giơ tay gõ cửa.
“Thi Hoa, mở cửa.”
Bên trong vẫn im lìm.
“Mở ngay! Không thì anh phá cửa đấy!” – Giọng anh trầm xuống.
Một lát sau, cánh cửa hé ra một khe nhỏ, lộ ra nửa khuôn mặt của Cố Thi Hoa. Đôi mắt cô đỏ hoe, rõ ràng vừa mới khóc.
“Anh đến đây làm gì?” – Giọng cô vẫn còn mang theo chút tức giận.
Cố Trường Quân đẩy cửa bước vào.
“Ừ, cái tên phong kiến lạc hậu này đến xem thử em gái thế nào rồi.”
“Em không chào đón anh! Anh ra ngoài đi!”
Cô đứng chắn ngay cửa, đưa tay chỉ ra ngoài, vẫn đầy giận dữ.
Cố Trường Quân dừng lại giữa phòng, quay đầu nhìn cô em gái nhỏ hơn mình bảy tuổi.
“Sao nào? Giận anh tư thật à? Đến mức không cho anh vào phòng? Trước kia em đâu có như thế, ngày nào cũng lẽo đẽo theo sau anh, anh có hất thế nào cũng không rớt được em.”
Anh nhìn cô, khóe môi mang theo nụ cười dịu dàng, giọng nói toàn là sự dỗ dành.
Cố Thi Hoa nhìn anh, cắn môi thật chặt.
“Được rồi, em nghĩ thử xem, ban nãy trước mặt bao nhiêu người, em chỉ vào mặt anh mắng một trận, giờ anh còn phải tự mình lên đây dỗ dành em, mà em còn không chịu nói chuyện với anh?”
“Anh tư!”, Cố Thi Hoa bỗng nghẹn ngào, hốc mắt lại đỏ lên, nước mắt rơi lã chã, “Mẹ với mấy chị… có phải đang ở dưới kia cười nhạo em không?”
Cố Trường Quân bước tới, móc từ túi áo ra một chiếc khăn tay trắng tinh, gấp vuông vức đưa cho em gái lau nước mắt. Nhưng Cố Thi Hoa liền giật phắt lấy, tự lau nước mắt xong còn cố ý xì mũi vào đó.
Cố Trường Quân nhìn cô, mặt hiện rõ vẻ nhẫn nhịn cực độ.
Cô biết rõ anh tư của mình mắc chứng sạch sẽ, bắt tay xong là phải đi rửa ngay, quay người cũng phải rửa thêm lần nữa. Vậy nên lau nước mắt xong, trong lòng vẫn còn tức, cô cố tình vo viên cái khăn tay đầy nước mắt nước mũi rồi dúi trả lại cho anh.
Cố Trường Quân đút tay vào túi quần, lắc đầu: “Em giữ lấy đi.”
“Anh chê em dơ đúng không?” – Cố Thi Hoa trừng mắt.
Cố Trường Quân bất đắc dĩ, cau mày nhìn cô ép chiếc khăn tay dính đầy nước mũi nhét lại vào túi anh.
“Giờ hết giận chưa? Hết giận thì xuống nhà đi, mẹ với mấy chị vẫn đang ở dưới đó. Hôm nay là sinh nhật chị hai, khó lắm mới thấy chị vui một chút, vậy mà em lại phá cả bữa ăn. Đi với anh xuống dưới, đàng hoàng nói xin lỗi chị ấy một câu.”
Tính Cố Thi Hoa đến nhanh mà đi cũng nhanh. Bị Cố Trường Quân dỗ vài câu, lửa giận trong lòng cũng nguôi ngoai phần nào. Nghe nhắc tới chị hai, cô lại thấy hơi hối hận chuyện vừa rồi mình làm. Gật đầu “ừ” một tiếng, nhưng trong lòng vẫn còn lấn cấn, cô nói tiếp:
“Anh tư, coi như em xin anh đó, anh đừng đối xử với chị dâu như vậy được không? Một mình chị ấy bị nhốt ở đó, nhà mẹ đẻ cũng chẳng ai quan tâm. Hôm nay em có ghé qua, chị ấy nói mình từng làm sai, cũng nhận lỗi rồi. Con người ai mà không từng sai chứ? Chẳng lẽ anh thì không? Em còn nghe nói anh với cô thư ký gì đó trong quân đội có qua lại, rồi cả nữ ca sĩ gì tên Mã Lị Liên nữa. Anh cũng đâu có đứng đắn hơn ai, tưởng em không biết chắc.”
Lông mày Cố Trường Quân nhíu chặt lại.
“Đừng nói bậy! Em nghe mấy cái tin nhảm đó ở đâu? Anh em là loại người như vậy à?”
“Ai biết được!”, Cố Thi Hoa lẩm bẩm, “Anh không tốt với mấy cô khác thì thôi, sao lại đối xử tệ với chị dâu? Anh, nhìn anh đối xử với chị ấy như vậy, thật sự khiến em sợ! Em xin anh, đừng đối với chị dâu như thế nữa. Giữa hai người đã không còn tình cảm, thì ly hôn đi! Ly hôn xong ai cũng không làm khổ ai.”
Cố Trường Quân nhìn em gái, bật cười lạnh một tiếng.
“Nếu anh không ly hôn, trong mắt em anh chính là hủ lậu phong kiến, là bạo quân à?”
“Thì em nói sai một câu không được sao? Nhưng mà…”
“Được rồi,” – Anh cắt ngang lời cô, giọng có phần qua loa – “Anh sẽ suy nghĩ.”
“Thật không?” – Cô lập tức vui vẻ, “Vậy còn chuyện du học của em thì sao? Ba mẹ đều phản đối, em vốn còn trông cậy vào anh giúp đỡ, ai ngờ ngay cả anh cũng phản đối. Em thật sự thất vọng lắm!”
“Ba mẹ không đồng ý là vì không yên tâm để em một mình ra nước ngoài. Dạo này bên Âu, bên Mỹ loạn lắm. Em cứ nghe lời, đừng nghĩ nhiều. Thật sự muốn ra ngoài chơi, khi nào anh rảnh anh sẽ đưa em đi vài tháng, ở lại một thời gian cũng được. Đi một chuyến rồi, em sẽ thấy ở ngoài với trong nước cũng chẳng khác nhau mấy.”
“Anh tư!”
“Thôi, vậy đi! Xuống nhà!”
Cố Thi Hoa trừng mắt nhìn anh, thấy anh vẫn không đổi ý, cuối cùng hậm hực “hừ” một tiếng, quay người bước ra ngoài.
Cố Trường Quân đi theo. Đến cửa, thấy em gái không để ý, anh liền lén rút chiếc khăn tay bị cô nhét lại vào túi, tiện tay ném thẳng vào thùng rác.
…
Từ ngày phá lệ đi ra ngoài hôm đó, mấy ngày tiếp theo, Tiêu Mộng Hồng ngày nào cũng ra ngoài một chuyến. Theo lý mà nói, chuyện cô phá vỡ lệnh cấm, kiểu gì mẹ Lưu hoặc Chu Trung cũng sẽ báo cho Cố Trường Quân biết. Nhưng lạ thay, phía anh vẫn hoàn toàn không có phản ứng gì.
Liên tiếp mấy ngày, thấy cô cứ nhất quyết đòi ra ngoài, mẹ Lưu và Chu Trung có chút lo lắng, ban đầu còn ra sức khuyên can, nhưng chẳng mấy chốc lại chẳng buồn cản nữa, cứ để mặc cô. Chỉ là mỗi lần cô ra ngoài, Chu Trung đều kè kè theo sát một bước không rời.
Tiêu Mộng Hồng đoán chắc rằng hai người họ đã được Cố Trường Quân ngầm cho phép, nên mới để cô tự do đi lại như vậy. Dù trong lòng có chút nghi ngờ, nhưng chuyện này với cô đúng là cầu còn chẳng được.
Dẫu không thể đi quá xa, nhưng so với tình trạng bị nhốt trong sân, không thể bước ra một bước lúc trước, thế này đã là tốt hơn nhiều rồi. Tuy chưa phải điều cô mong muốn nhất, nhưng cô hiểu rõ đạo lý: chẳng ai có thể ăn một lần mà no luôn, nóng vội chỉ dễ hỏng chuyện.
Dù nơi này hẻo lánh, nhưng hiện tại cô cũng chưa nghĩ đến việc quay lại nhà họ Cố hay nhà họ Tiêu. Chỉ cần ở đây có cái ăn cái mặc, lại còn được ra ngoài hít thở không khí, thì tạm thời cô cũng chẳng tính toán gì thêm.
Còn chuyện sau này, thì đợi xem tình hình rồi tính tiếp.
Từ đó trở đi, mỗi buổi trưa sau giờ cơm, Tiêu Mộng Hồng đều ra ngoài đi dạo một chút.
Dần dà, dân làng xung quanh cũng quen mặt cô. Lúc đầu, thấy cô, họ chỉ dám đứng từ xa ngó nghiêng. Về sau thấy cô tính tình hòa nhã, không có chút nào kiểu cách tiểu thư nhà giàu, thậm chí gặp mấy đứa nhỏ tò mò chạy lại gần, cô còn mỉm cười trò chuyện vài câu, lần sau còn mang ít bánh kẹo cho chúng. Nhờ thế mà dần dần, khoảng cách ban đầu cũng biến mất. Có khi gặp cô trên đường, dân làng còn dừng bước, cung kính khom lưng gọi một tiếng "Cố thiếu phu nhân".
Một tháng sau, Tiêu Mộng Hồng đã quen hết các lối xóm và đường sá gần đó. Hôm nay trời đẹp, sáng sớm cô đã nổi hứng, bảo Chu Trung mang theo ít lương khô và nước đi leo núi gần làng, còn tranh thủ vẽ mấy bức tranh tĩnh vật. Khi quay về, đi ngang qua cánh đồng phía trước làng, thấy có khá đông người tụ tập ở đó, cô tò mò ghé lại xem thử, không ngờ lại thấy một người nước ngoài đang dùng thứ tiếng Hán lơ lớ cố gắng thuyết phục dân làng về lợi ích của việc tiêm chủng ngừa bệnh đậu mùa.
Người nước ngoài này trạc năm mươi tuổi, ăn mặc như mục sư, đang cố gắng giải thích rằng giáo hội đang thực hiện hoạt động chữa bệnh và cứu trợ miễn phí, khuyên dân làng đưa con nhỏ đến tiêm phòng đậu mùa. Nhưng dù ông ta nói thế nào, dân làng càng tụ đông hơn mà vẫn chẳng ai chịu nghe theo.
“Có phải dụ con nít nhà mình tới rồi làm chuyện xấu không đấy?”
“Nghe nói quỷ Tây hay bắt người sống để làm thí nghiệm…”
“Hắn nói hay ho vậy chứ người Tây làm gì có lòng tốt thật!”
Bên cạnh, dân làng thì thầm bàn tán, thấy Tiêu Mộng Hồng đến liền vội vã khom lưng chào, gọi cô là “Cố thiếu phu nhân” rồi lập tức nhường đường cho cô bước vào.
Người mục sư đang khô cả miệng mà chẳng có ai thèm để ý đến, sắc mặt đã lộ vẻ thất vọng. Vừa lúc thấy dân làng nhường đường cho một phụ nữ trẻ ăn mặc sang trọng, ông ta lập tức sáng mắt lên, bước nhanh tới trước mặt cô, tự giới thiệu mình là người Mỹ, tên Trung Quốc là Marrow, là một mục sư thuộc Giáo hội Trưởng lão Mỹ. Ông nói mình đã ở Trung Quốc hơn mười năm, vợ cũng theo cùng. Hiện tại giáo hội đang thực hiện chương trình tiêm chủng đậu mùa miễn phí cho trẻ em, nhưng khi đến đây tuyên truyền lại không được người dân tin tưởng. Vừa rồi thấy mọi người rất kính trọng cô, ông ta hy vọng cô có thể giúp một tay.
“Thưa phu nhân, tôi xin đảm bảo với cô rằng, hoạt động tiêm chủng và cứu trợ này của chúng tôi vô cùng có ích cho trẻ nhỏ. Ở châu Âu và Mỹ, trẻ con đã được tiêm chủng từ lâu để phòng tránh bệnh đậu mùa – một căn bệnh rất nguy hiểm. Nhưng ở Trung Quốc, hoạt động này vẫn còn hạn chế. Trong mười mấy năm sống ở đây, tôi tận mắt chứng kiến không ít trẻ con bị bệnh và mất mạng…”
“Ngài Marrow, tôi biết rõ lợi ích và sự cần thiết của việc tiêm chủng ngừa đậu mùa.” Tiêu Mộng Hồng mỉm cười nói, “Tôi sẵn sàng giúp ông một tay.” Dứt lời, cô quay lại nói với dân làng: “Vị mục sư này không lừa các vị đâu. Việc tiêm chủng ngừa đậu mùa có thể giúp phòng tránh những căn bệnh rất nguy hiểm. Cách đây hơn trăm năm, một bác sĩ người Anh đã phát hiện ra điều đó. Giờ đây, giáo hội đang thực hiện hoạt động cứu trợ, không hề có ý xấu với trẻ nhỏ. Thực tế, ở Bắc Bình, rất nhiều gia đình khá giả cũng đã cho con mình tiêm loại vắc xin này. Mọi người hoàn toàn có thể yên tâm. Nếu cần, ngày mai tôi sẽ đến giáo hội xem xét thêm tình hình.”
Dân làng bắt đầu bàn tán rôm rả, chẳng mấy chốc đã có người hỏi địa chỉ của giáo hội.
Mặt Marrow hiện rõ vẻ vui mừng, vội nói cho dân làng biết nơi mình ở, sau đó quay sang cô liên tục nói lời cảm ơn.
“Thưa phu nhân, tôi thấy cô có vẻ hiểu biết về văn hóa phương Tây. Thật lòng cảm ơn cô đã giúp đỡ. Hy vọng ngày mai cô cũng có thể đến.”
Dù sao thì ở trong cái nhà ẩm thấp kia cũng chẳng có gì làm, ra ngoài giúp một tay cũng tốt.
Tiêu Mộng Hồng gật đầu đồng ý.
Kim Phấn Mỹ Nhân - Bồng Lai Khách
Đánh giá:
Truyện Kim Phấn Mỹ Nhân - Bồng Lai Khách
Story
Chương 8
10.0/10 từ 27 lượt.
