Kim Phấn Mỹ Nhân - Bồng Lai Khách

Chương 55


Tiêu Mộng Hồng sau khi xử lý xong vết thương ở lòng bàn chân, quay trở lại nhà họ Cố thì trời đã tối, khoảng 8–9 giờ. Lúc này, mọi người trong nhà đều đã về. Sau bữa tối, không có việc gì làm, Cố Trâm Anh và Cố Thi Hoa liền ngồi ở phòng khách dưới lầu cùng bà Cố, xem bà học những kiểu thêu mới. Cố phu nhân nói rằng thời tiết bắt đầu chuyển lạnh, muốn đan cho Cố Thi Hoa một đôi găng tay thêu chỉ. Cố Thi Hoa rất vui mừng, lật xem cuốn tạp chí phụ nữ mới nhất có đăng nhiều mẫu thêu đẹp mắt, rồi chọn lấy họa tiết mà mình thích nhất.


Cố phu nhân liếc mắt nhìn con gái thứ hai đang ngồi yên lặng một bên, không nói một lời nào, dường như đang suy nghĩ chuyện gì đó, liền hỏi:


“Trâm Anh, con có muốn mẹ đan cho con một đôi luôn không? Dù sao mẹ cũng không bận gì, dạo này cũng lười ra ngoài xã giao. Đi tới đi lui cũng chỉ có mấy việc đó, mệt cả người. Học xong cách đan này, cũng tiện để giết thời gian.”


Cố Trâm Anh hoàn hồn, mỉm cười đáp: “Mẹ đan cho tiểu Ngũ là được rồi ạ. Con đâu còn là trẻ con nữa đâu.”


Cố phu nhân gật đầu: “Ừ, cũng được. Trước cứ lấy cái hoạ tiết Thi Hoa vừa chọn để luyện tay. Chờ mẹ thành thạo hơn rồi sẽ đan cho mỗi đứa một đôi.”


Bà chợt nhớ ra điều gì đó, liền hỏi tiếp: “À đúng rồi, Trâm Anh, dạo gần đây mẹ thấy con hay đi ra ngoài một mình, không cần tài xế đưa đón. Con đi đâu thế?”


Cố Trâm Anh lộ ra chút biểu cảm hơi ngượng ngùng, đáp: “Cũng không đi đâu xa ạ. Trước đây con chẳng phải vẫn hay ghi chép vài thứ linh tinh sao? Gần đây có một nhà xuất bản cảm thấy nội dung cũng được, liên hệ với con để bàn chuyện xuất bản, nên con mới thường xuyên ra ngoài một chút.”


“Mẹ ơi, nhà chúng ta không chỉ có nữ kiến trúc sư đâu nhé, sắp có cả nữ sử gia nữa đó!” Cố Thi Hoa chen vào, đầy hào hứng.


Cố phu nhân nghe vậy thì vui mừng nói: “Thật sao? Vậy thì tốt quá rồi! Sao trước giờ không thấy các con nhắc đến nửa lời?”


“Chị hai không cho con nói mà!”


“Việc này còn chưa chắc chắn đâu ạ.” Cố Trâm Anh có chút ngượng ngùng, “Con sợ nhỡ đâu không thành, mà lại nói sớm với mọi người thì chẳng phải làm mọi người thất vọng sao? Nên con định đợi chắc chắn rồi mới nói. Thật ra thì… cũng không phải chuyện gì lớn đáng để nói đâu ạ.”


Cố phu nhân tỏ vẻ không đồng tình:


“Sao lại không đáng nói? Đây là chuyện rất đáng tự hào chứ! Phải nói cho ba con biết mới được, ông ấy nhất định sẽ vui lắm!”


Thấy Cố phu nhân đã buông công việc đan thêu trên tay xuống, như thể muốn lập tức đi tìm ba để báo tin, Cố Trâm Anh vội vàng kéo tay bà lại. Cố phu nhân lại ngồi xuống, cười nói:


“Được rồi, đúng là tính ta nôn nóng thật. Chỉ mong có thể cho ba con biết ngay tức thôi. Nghe con vậy, chờ thêm chút cũng được.”


Cố phu nhân vì quan tâm con gái, lại hỏi Cố Trâm Anh làm sao mà có thể liên hệ được với bên nhà xuất bản:



“Trước giờ mẹ thấy con rất ít khi ra ngoài, trong lòng còn đang lo lắng đấy. Không ngờ con lại âm thầm viết được cả sách rồi!”


Cố Trâm Anh còn đang do dự, chưa kịp mở miệng thì Cố Thi Hoa đã vội vàng nói chen vào:


“Con biết nè! Chị hai thân thiết với giáo sư Bành của Đại học Kinh Hoa lắm.”


Cố Trâm Anh vội vàng kéo tay em gái, ra hiệu bảo im lặng.


“Giáo sư Bành nào vậy?” Cố phu nhân nghi hoặc nhìn sang con gái lớn.


Cố Trâm Anh vội vàng giải thích:


“Trước đây con tình cờ quen một vị giáo sư của Đại học Kinh Hoa. Con từng sưu tầm được một ít giáp cốt, rồi đưa cho thầy ấy nghiên cứu. Thầy ấy muốn cảm ơn, nên ngỏ ý xem giúp những gì con đã viết. Xem xong thì nói là cũng ổn, rồi hỏi con có muốn xuất bản không. Thầy ấy bảo quen một số người trong ngành xuất bản, có thể giới thiệu giúp con. Con thấy cơ hội hiếm có, nên mới đồng ý ạ.”


“Vậy à?” Cố gật gù, “Nếu thật sự xuất bản được, thì phải mời vị giáo sư đó đến nhà ăn một bữa cơm để cảm ơn nhé.”


Thấy Cố Thi Hoa có vẻ nôn nóng muốn nói mà lại bị mình ngăn cản, Cố Trâm Anh liền vội gật đầu đồng ý cho qua chuyện, rồi thuận tiện đổi đề tài:


“Mẹ, nếu mẹ thật sự rảnh rỗi không có việc gì, thì có thể đan thêm mấy món đồ cho trẻ con mặc cũng được. Con thấy công ty Lương Hữu mới ra một loại chỉ thêu mới, rất mềm và cao cấp, dùng để đan mũ len, tất cho mùa đông rất hợp. Vài hôm nữa con đi mua một ít mang về cho mẹ dùng nhé.”


Cố Thi Hoa nghe vậy liền thắc mắc:


“Chị hai, nhà mình làm gì có trẻ con? Mẹ đan cho ai mặc?”


Cố Trâm Anh cong môi cười:


“Thì là cho con của anh tư và chị tư em trong tương lai chứ ai. Em không thấy dạo này quan hệ của họ rất tốt à? Buổi tối Trường Quân về nhà, thấy Đức Âm chưa về, còn cố ý đến phủ Tổng thống đón con bé mà. Theo chị thấy thì chẳng bao lâu nữa, ba mẹ sẽ được lên chức ông bà thôi.


Cố phu nhân ngẩn ra một lúc, rồi bắt đầu suy nghĩ lại những gì con gái thứ hai vừa nói.


Từ sau khi con dâu trở về, quan hệ giữa con trai và con bé dường như đúng là đã tốt lên rất nhiều. Mối quan hệ thân mật ấy, tuy không biểu lộ quá rõ ràng trước mặt người nhà, nhưng chỉ cần chú ý một chút đến những hành vi nhỏ thường ngày, cũng rất dễ dàng nhận ra được.


Cố phu nhân càng nghĩ càng cảm thấy có lý. Tuy rằng từ trước đến nay, bà vẫn chưa thật sự có thiện cảm với người con dâu này, nhưng khi biết con trai không chịu ly hôn, nhất quyết chọn cô, bà cũng chỉ đành chấp nhận thỏa hiệp. Bây giờ nghĩ đến nếu con dâu mà có thể mang thai, sinh ra một đứa trẻ...



Chỉ tưởng tượng tới cảnh đó thôi, trong lòng bà bỗng không còn thấy ghét bỏ như trước, thậm chí âm thầm có chút mong chờ.


“Đúng rồi!” Cố Thi Hoa vỗ trán một cái, “Sao con lại không nghĩ ra chứ? Nếu anh tư và chị tư có con, thì con chẳng phải sẽ được làm cô năm sao? Nhưng mà sinh con gái thì tốt hơn, hay con trai thì tốt hơn nhỉ?”


Cô vừa lẩm bẩm vừa dần lộ ra vẻ rầu rĩ:


“Con gái của chị cả, Tiểu Vân, thì ngoan đấy, nhưng chẳng thân với con, cứ ngồi im như búp bê sứ ấy. Còn Tiểu Triết thì cứ bám dính lấy con, nhưng lại nghịch như khỉ, nhìn thấy là con đã đau đầu rồi. Mẹ, chị hai, hai người nói xem, anh trai chị dâu sau này sinh con gái thì tốt hơn, hay con trai thì tốt hơn?


Cố phu nhân bật cười:


“Chuyện đó đâu phải do con quyết định. Ai nói gì cũng không tính, phải xem ý của Tống Tử Quan Âm thôi.”


Đang trò chuyện với hai cô con gái, Cố phu nhân bỗng nghe thấy bên ngoài sân có tiếng xe ô tô chạy vào, liền dừng lại và quay đầu nhìn ra.


“Chắc là anh tư đón chị tư về rồi!” Cố Thi Hoa reo lên, rồi cùng mẹ Vương nhanh chóng chạy ra ngoài nghênh đón.


Quả nhiên, họ thấy Cố Trường Quân bước xuống xe, đi vòng ra phía sau mở cửa và đỡ Tiêu Mộng Hồng xuống. Không đợi nhìn kỹ, Cố Thi Hoa đã hồ hởi chạy tới nói:


“Anh tư, chị tư, hai người về rồi à? Vừa nãy em còn đang cùng mẹ với chị hai bàn chuyện về đứa con tương lai của hai người đấy! Anh tư, anh muốn chị dâu sinh cho anh con gái hay con trai?


Cố Trường Quân hơi khựng lại, liếc mắt nhìn Tiêu Mộng Hồng đang được mình đỡ trong tay, hừ nhẹ một tiếng rồi đáp:


“Hỏi anh cũng vô dụng. Phải hỏi cô ấy kìa.”


Quả nhiên, Cố Thi Hoa liền quay sang Tiêu Mộng Hồng, hỏi:


“Chị dâu, chị muốn sinh con trai hay con gái?”


Bên cạnh còn có mấy người làm trong nhà đứng đó, Tiêu Mộng Hồng thấy cả mẹ Vương cũng đang mỉm cười nhìn về phía mình, không khỏi có chút xấu hổ, chỉ ậm ừ một tiếng cho qua rồi lập tức nhảy lò cò bằng một chân định đi vào nhà.


Lúc này Cố Thi Hoa mới chú ý thấy một chân của Tiêu Mộng Hồng đang quấn băng gạc, liền kinh ngạc kêu lên:


“Chị dâu, chân chị bị sao vậy?”



“Bị đinh đâm ở công trường.” Cố Trường Quân đáp nhanh gọn.


“Vậy chắc đau lắm luôn ấy chứ?”


Cố Thi Hoa lập tức nhăn mặt, vẻ mặt như thể chính mình cũng cảm nhận được cơn đau đó. Lập tức quên béng chuyện vừa rồi hỏi con trai hay con gái, cô nhanh chóng chạy đến đỡ lấy cánh tay còn lại của Tiêu Mộng Hồng, cùng Cố Trường Quân dìu chị dâu đang nhảy lò cò vào trong nhà. Cố phu nhân và Cố Trâm Anh thấy vậy cũng giật mình kinh hãi, nghe xong đầu đuôi câu chuyện thì vội bảo Cố Trường Quân đưa cô lên phòng nghỉ ngơi.


Cố Trường Quân dìu Tiêu Mộng Hồng đến chân cầu thang, nhìn cô cứ nhảy lò cò như vậy, rốt cuộc không nhịn được nữa, bỗng nhiên vòng tay ôm ngang cô lên, bước nhanh lên lầu. Cảnh tượng này khiến Cố phu nhân và những người làm trong nhà đều trợn tròn mắt, há hốc mồm sửng sốt không nói nên lời.


Tiêu Mộng Hồng được anh bế thẳng về phòng ngủ. Cả ngày nay cô bôn ba bên ngoài, người phủ đầy bụi bặm, lại còn phải chạy đến bệnh viện, bản thân cũng thấy khó chịu không chịu nổi, việc đầu tiên là muốn tắm rửa. Chỉ khổ nỗi một chân bị thương không thể dính nước, cô đang định gọi San Hô vào giúp, thì Cố Trường Quân bỗng nói:


“Anh không được chắc? Nhất định phải gọi người làm sao?”


Tiêu Mộng Hồng ngẩng lên, thấy anh đang nhìn mình chăm chú, trong lòng thoáng chấn động, lời định nói ra cũng bị nghẹn lại nơi cổ họng.


Gần đây quan hệ giữa hai người thực ra đã trở nên rất thân mật. Mỗi đêm cùng ngủ một giường, lúc anh có những cử chỉ thân mật, hầu hết cô đều không phản đối. Thậm chí được anh ôm ngủ cũng đã trở thành chuyện thường. Huống hồ, nếu theo thân phận “Tiêu Đức Âm”, thì giữa hai người từ trước vốn đã là vợ chồng thật sự. Mà kể cả không tính chuyện đó, lúc này rõ ràng cô bị thương đến mức chỉ có thể nhảy lò cò bằng một chân, nếu vẫn còn cố giữ khoảng cách với anh thì thật sự là không hợp tình hợp lý.


Khi cô còn đang chần chừ, Cố Trường Quân đã xoay người đi vào phòng tắm, bên trong vang lên tiếng nước ào ào chảy. Một lát sau anh quay trở ra, tay áo đã được xắn lên hai bên, rồi lại một lần nữa bế cô vào phòng tắm, đặt cô xuống cạnh bồn tắm rồi nói:


“Em tự mình ngồi vào tắm đi, nhớ gác chân bị thương lên mép bồn, đừng để ướt. Nếu cần giúp gì thì gọi anh, những việc còn lại để anh lo.”


Nói xong, anh cúi người thử nhiệt độ nước bằng tay, sau đó xoay người đi ra ngoài, tiện tay khép cửa lại.


Quần áo và khăn tắm anh đã chuẩn bị sẵn, để ngay cạnh bồn, đưa tay ra là với tới được.


Tiêu Mộng Hồng gác chân bị thương lên mép bồn tắm, ngâm mình trong làn nước ấm, tắm rửa sạch sẽ. Sau khi tắm xong, cô vịn thành bồn đứng dậy, lau khô tóc và những giọt nước còn đọng lại trên người, rồi thay đồ. Vì sàn nhà còn trơn ướt, cô không dám mạo hiểm nhảy lò cò ra ngoài như lúc trước, mà hướng ra phía cửa gọi một tiếng. Rất nhanh sau đó, Cố Trường Quân đẩy cửa bước vào, lại bế cô ra ngoài, đặt thẳng lên giường, sau đó mới quay trở vào phòng tắm để tắm rửa.


Tiêu Mộng Hồng ngồi trên giường, vừa dùng khăn lông chậm rãi lau tóc, vừa nghe tiếng nước chảy ào ào vọng ra từ phòng tắm, tâm trí cũng dần trở nên trống rỗng, thẫn thờ. Một lúc sau, Cố Trường Quân bước ra, không hiểu vì sao, cô bỗng cảm thấy có chút lúng túng, không dám nhìn anh, chỉ nhỏ giọng nói một câu cảm ơn.


Cố Trường Quân "ừ" một tiếng rồi leo lên giường, nằm xuống hỏi: “Chân còn đau không?”


Lòng bàn chân bị cái đinh sắt đâm phải, giờ chẳng những sưng tấy cả bàn chân, mà cảm giác đau còn lan lên đến tận bắp chân, khiến cả vùng đó ê ẩm, trướng đau rất khó chịu.


Tiêu Mộng Hồng lắc đầu, đáp khẽ: “Không đau.”



Cố Trường Quân liếc nhìn cô một cái, bỗng nhiên ngồi dậy, đưa tay kéo bàn chân bị thương của cô lên, đặt trên đùi mình. Anh cúi đầu nhìn kỹ một lượt, rồi dùng ngón tay cái nhẹ nhàng ấn vào vùng xung quanh vết thương, chau mày nói:


“Bàn chân sưng như thế này rồi, còn nói không đau?”


Tiêu Mộng Hồng kinh ngạc trước hành động đột ngột của anh, tay vẫn còn cầm khăn lau tóc dở, sững sờ đến mức quên cả lau tiếp. Cô nhớ rất rõ, năm ngoái từng có lần vô tình dẫm lên áo ngủ của anh, chỉ vì như vậy mà anh lập tức giật áo ra khỏi chân cô rồi ném thẳng vào giỏ đồ bẩn, gương mặt khi đó còn tỏ rõ vẻ như bị xúc phạm nặng nề. Vậy mà giờ đây, anh lại chẳng hề chê chân cô bẩn. Không những đặt thẳng lên đùi mình, mà còn cúi đầu chạm tay vào?


Tiêu Mộng Hồng bị sự thay đổi hoàn toàn này của anh làm cho ngỡ ngàng đến ngẩn người. Phản xạ đầu tiên là vội vàng muốn rút chân lại theo bản năng, nhưng lại bị anh giữ chặt, không tài nào thu về được. Ngay sau đó, cô thấy anh vẫn nắm lấy chân mình, ngón tay cái nhẹ nhàng ấn từ mu bàn chân, rồi lần lên đến mắt cá, dừng lại ở đó rất lâu.


Động tác của anh không nhanh không chậm, lực tay vừa phải. Được xoa bóp như vậy một lúc, không biết là do thật sự có tác dụng hay chỉ là do tâm lý, Tiêu Mộng Hồng bỗng cảm thấy cảm giác đau nhức và c*ng tr**ng nơi cổ chân dường như đã dịu đi rất nhiều, cả người cũng từ từ thả lỏng.


Sau khi xoa bóp chân bị thương xong, anh lại đổi sang chân còn lại. Cuối cùng, đôi bàn tay dần dần lần lên, từ cổ chân mượt mà trắng ngần đi đến đầu gối. Mãi đến khi bàn tay ấy chậm rãi trượt vào khoảng giữa hai đùi cô với ý đồ tách ra, Tiêu Mộng Hồng đột nhiên như bừng tỉnh, vội vàng khép chặt chân lại.


Cố Trường Quân dừng tay, ngẩng đầu lên, bốn mắt chạm nhau. Khoảnh khắc ấy thật sự có chút vi diệu. Cô ngồi trên giường, anh nghiêng người bên mép, một tay vẫn dừng lại giữa đầu gối cô và phần đùi bên trong, thoạt nhìn như thể bị cô kẹp chặt lại, không sao rút ra được.


Tiêu Mộng Hồng lập tức cảm thấy mặt nóng bừng, nhanh chóng thả chân ra, rồi hơi nghiêng người sang một bên để tránh khỏi ánh mắt mang theo ý vị rõ ràng của anh, đồng thời vội vã nói lảng sang chuyện khác:


“Em còn chưa lau xong tóc. Em đi lau tóc trước…”


Cố Trường Quân đưa tay lấy chiếc khăn lông trong tay cô, tiện tay ném lên đầu giường, tay còn lại liền đè xuống. Tiêu Mộng Hồng không thể chống lại sức lực của anh, chỉ có thể để anh ép người cô ngã xuống, nằm ngửa giữa hai chiếc gối.


Anh cúi người áp xuống, môi nhẹ lướt qua môi cô như chuồn chuồn lướt nước, thấp giọng nói:


“Ba mẹ tuổi cũng lớn rồi, đều mong chúng ta có con. Giờ em cũng biết điều đó rồi đấy.”


Tiêu Mộng Hồng cảm thấy cả khuôn mặt nóng ran, như sắp bốc cháy.


Đây là lần đầu tiên cô nghe anh dùng một cách rõ ràng và mang đậm ý ám chỉ đến thế để nói ra yêu cầu này với mình.


“Trước đây, anh không có cảm giác gì với chuyện đó. Cũng chưa từng nghĩ mình sẽ thích trẻ con. Nhưng bây giờ...”


Anh dừng lại một chút, đôi mắt đen nhánh nhìn chằm chằm vào cô, ép cô cũng phải nhìn vào mình, không cho phép cô tiếp tục né tránh, như cái cách mà dạo gần đây cô đã dần dần quen thuộc.


“Bây giờ, anh thật sự muốn em sinh cho anh một đứa con. Con trai hay con gái đều được, anh đều sẽ yêu thương hết lòng.”


Giọng anh khẽ khàng, trầm thấp, từng chữ từng lời dường như nặng trĩu cảm xúc, mang theo một sự chân thành khó tả.


Kim Phấn Mỹ Nhân - Bồng Lai Khách
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Kim Phấn Mỹ Nhân - Bồng Lai Khách Truyện Kim Phấn Mỹ Nhân - Bồng Lai Khách Story Chương 55
10.0/10 từ 27 lượt.
loading...