Kim Phấn Mỹ Nhân - Bồng Lai Khách
Chương 49
Cố Trường Quân nhanh chóng đến nơi, đón Tiêu Mộng Hồng rồi đưa cô đến một nhà hàng tên Bảo Châu gần khu vực Sùng Văn Môn. Nhà hàng này do người Đức mở, tuy không nổi tiếng bằng khách sạn Lục Quốc, lại nằm ở vị trí hơi khuất, nhưng mức độ sang trọng thì chẳng hề thua kém. Bên trong đầy đủ tiện nghi, thậm chí còn có thang máy - một thứ vẫn hiếm thấy ở các nhà hàng Bắc Bình bây giờ. Nhân viên phục vụ là người Đức, chu đáo và tinh tế, đảm bảo tính riêng tư và an toàn tuyệt đối. Vì vậy, nơi đây trở thành lựa chọn hàng đầu của những người muốn bàn chuyện riêng tư mà không muốn lộ diện ở khách sạn Lục Quốc.
Cố Trường Quân có vẻ là khách quen ở đây. Vừa bước vào, một nhân viên lễ tân người Âu đã lập tức bước tới, không hỏi han gì nhiều mà đưa ngay cho anh chìa khóa. Anh nhận lấy, dẫn Tiêu Mộng Hồng đi thang máy lên tầng cao nhất, vào một căn phòng sang trọng. Đẩy cửa cho cô bước vào trước, anh đi theo sau rồi nói:
“Dạo này em đừng quay lại hẻm Tam Tỉnh nữa. Cứ tạm nghỉ ngơi ở đây đã. Đồ đạc của em, lát nữa tôi sẽ cho người mang tới.”
Tiêu Mộng Hồng mở cửa sổ, lặng lẽ đứng nhìn ra ngoài một lúc, rồi quay lại hỏi: “Chuyện này là ai làm?”
Cố Trường Quân đi tới đứng sau lưng cô, ánh mắt vô thức dừng lại trên chiếc cổ trắng ngần thấp thoáng dưới mái tóc mềm mại. Ý nghĩ muốn đưa tay chạm nhẹ bỗng chốc lướt qua trong đầu, nhưng anh nhanh chóng kìm lại, giọng vẫn bình thản:
“Là cậu hai nhà họ Diệp. Lần trước ở khách sạn Lục Quốc đã xảy ra va chạm với tôi. Có lẽ lần này muốn mượn chuyện này để trút giận.”
Tiêu Mộng Hồng xoay người, nhìn thẳng vào anh.
“Lần này hắn bịa đặt trắng trợn như vậy, sau này có khi nào còn tiếp tục gây rắc rối không?” – cô khẽ hỏi, giọng mang theo lo lắng.
“Cậu hai nhà họ Diệp cũng chỉ có mấy chiêu trò đó thôi, không tạo nên sóng gió gì đâu.” – Cố Trường Quân thu ánh nhìn về, nhẹ giọng đáp – “Nghe nói ba hắn với anh rể hắn có quan hệ thân thiết với Đường Tử Tường ở Hành chính bộ.”
Anh liếc nhìn Tiêu Mộng Hồng, có lẽ cảm thấy không cần thiết phải nói nhiều với cô về chuyện này nên đổi giọng:
“Em đừng lo. Lần này chỉ là sự cố ngoài ý muốn. Trừ khi có biến động lớn, người nhà họ Diệp không dám công khai đối đầu với ba anh và Tư lệnh Hứa. Nếu không thì chuyện như vậy tuyệt đối sẽ không lặp lại.”
Giọng anh chắc chắn khiến Tiêu Mộng Hồng thấy yên tâm phần nào. Nhưng cô chợt nhớ ra một chuyện, liền nói tiếp:
“Chỉ e ngày mai sẽ có thêm nhiều tờ báo đăng lại tin đó. Anh có cách nào ngăn lại không?”
Cố Trường Quân bước đến đứng cạnh cô, tựa người vào khung cửa sổ.
“Đức Âm à, Bắc Bình có mấy chục tòa soạn báo. Dù anh có muốn can thiệp cũng không thể khống chế hết được họ đăng gì hay không đăng gì. Huống hồ, loại bài viết như thế này, nếu không có đơn kiện phỉ báng và thắng kiện thì hoàn toàn không đủ để xử lý theo luật.”
“Vậy phải làm sao bây giờ? Mặc cho người ta truyền đi khắp nơi à?” – cô nhíu mày, giọng u uất.
“Nổi giận, gửi thư chất vấn nhà họ Diệp để đòi lại danh dự, đó là hạ sách. Làm ngơ, để thời gian làm chuyện dần nguôi, đó là trung sách.”
Anh dừng lại một chút, rồi ánh mắt dịu dàng nhìn cô:
“Còn nếu chúng ta cùng nhau trở về, sớm xuất hiện cùng nhau ở nơi công cộng, để mọi người tận mắt thấy, thì sóng gió sẽ tự nhiên lắng xuống. Đó là thượng sách.”
“À đúng rồi,” anh như chợt nhớ ra điều gì, “Vài ngày nữa là tiệc mừng thọ 60 tuổi của mẹ Trần Đông Du. Dự định sẽ tổ chức ở một khách sạn lớn, nhiều nhân vật trong giới quân chính cũng sẽ tham dự. Lúc đó chúng ta có thể cùng đi. Bà Trần trước đây từng nhắc đến em trước mặt tôi, nói đã lâu không gặp, rất nhớ em. Bà còn nhờ tooi nói với em nhất định phải đến. Em sẽ đi chứ?”
Anh vừa nói vừa chăm chú nhìn cô, ánh mắt không rời. Khoảng cách giữa hai người lúc này rất gần, anh đứng ngay bên cạnh cô.
Cô hơi chần chừ, nhíu mày: “Tôi…”
Gió nhẹ từ khung cửa sổ khẽ mở lùa vào, tấm rèm màu tím lay động nhẹ nhàng, che đi một phần khuôn mặt anh. Vẻ mặt anh dường như căng thẳng hơn, nhưng đôi mắt đen nhánh lại sáng lên rõ rệt, ánh lên sự mong đợi mà anh không giấu được.
Tiêu Mộng Hồng lại càng không biết nên nói gì.
“Từ phía tôi mà nói, dĩ nhiên là tôi hy vọng em có thể trở về.” – anh khẽ nói – “Nhưng đó chỉ là mong muốn và gợi ý từ tôi thôi. Quyết định hoàn toàn là ở em. Tôi tuyệt đối sẽ không ép buộc em.”
Nói xong, anh đưa mắt nhìn quanh căn phòng, rồi chuyển sang chủ đề khác: “Vậy tối nay em cứ ở lại đây nhé? Tôi sẽ nhờ chị hai hoặc tiểu Ngũ tới ở cùng em cho có bạn.”
“Không cần phiền các chị ấy đâu. Tôi ở một mình cũng được.”
Cố Trường Quân nhìn cô, gật đầu: “Vậy cũng được. Tôi biết em thích yên tĩnh, vậy tôi không làm phiền nữa. Nếu có chuyện gì cứ gọi, nhân viên ở đây sẽ nghe theo sắp xếp của em. Mai tôi sẽ lại đến thăm.”
Sau khi Cố Trường Quân rời đi, Tiêu Mộng Hồng không bước chân ra khỏi phòng nửa bước. Bữa tối cũng do Phó Âu lo liệu, mang cả hành lý của cô vào phòng rồi mới đưa cơm lên. Cô ở lại phòng ăn cơm, ngủ không yên giấc, nửa mê nửa tỉnh mà trải qua một đêm.
Sáng hôm sau, Phó Âu mang bữa sáng cùng một xấp báo đến, quả nhiên, mấy tờ trong đó đều đăng lại bài báo ngày hôm qua. Nội dung phần lớn đều nhằm vào Cố Trường Quân, lời lẽ chỉ trích vô cùng gay gắt.
Tâm trạng Tiêu Mộng Hồng càng thêm nặng nề. Suốt cả ngày cô không rời khỏi phòng, chỉ gọi điện cho Lâm Lương Ninh, dặn cậu ta tạm thời thay mình xử lý vài công việc ở văn phòng. Nếu có gì không giải quyết được thì hãy liên lạc với cô.
Một mình ngồi trong phòng thẫn thờ, bỗng chuông cửa vang lên. Cô đi tới nhìn qua mắt thần, thấy Cố Trường Quân đang đứng bên ngoài. Nhưng bên cạnh anh, lại có cả Tiêu phu nhân và vợ chồng Tiêu Thành Lân.
Tiêu Mộng Hồng hơi do dự, rồi vẫn quyết định mở cửa.
“Em gái! Nếu không phải đọc tin trên báo, anh còn chẳng biết em lại tự ý dọn ra ngoài ở một mình đấy!”
Tiêu Thành Lân vừa bước vào đã lớn tiếng với Tiêu Mộng Hồng, vẻ mặt tức đến mức đỏ cả lên.
“Em đúng là quá bướng bỉnh! Nhìn xem đi, chỉ vì em mà bây giờ Trường Quân bị người ta vu khống bôi nhọ trên mặt báo thế này!” Vừa nói, anh ta vừa giơ mấy tờ báo trên tay ném xuống mạnh xuống bàn.
Tiêu Mộng Hồng không đáp lại.
“Không liên quan gì đến cô ấy.” Cố Trường Quân đứng bên cạnh lên tiếng, ngăn Tiêu Thành Lân nói tiếp. “Việc cô ấy ra ở riêng, là đã bàn bạc với tôi. Mọi chuyện xảy ra lần này, cũng không phải điều cô ấy mong muốn.”
Kim Ngọc Phượng nhìn sang Cố Trường Quân, sau đó quay lại nói với Tiêu Mộng Hồng: “Em gái à, sau khi biết chuyện, anh em đã lập tức chạy đi tìm Trường Quân hỏi rõ đầu đuôi, lúc đó mới biết em đang ở đây! Mẹ lo đến phát sốt, cứ nằng nặc đòi Trường Quân đưa cả nhà tới gặp em. Rốt cuộc là em đang nghĩ gì vậy? Sao lại làm mọi chuyện thành ra thế này?”
Hai người liếc nhìn nhau, rồi im lặng.
“Để mẹ nói chuyện riêng với Đức Âm một lát. Hai đứa ra ngoài trước đi.”
Kim Ngọc Phượng liếc sang Cố Trường Quân, nở một nụ cười lấy lòng, vội kéo chồng xoay người bước ra ngoài.
“Mẹ, vậy mẹ nói chuyện với em đi. Con cũng ra ngoài đây.”
Cố Trường Quân gật đầu với Tiêu phu nhân rồi cũng lặng lẽ rời đi.
Trong phòng chỉ còn lại hai mẹ con. Tiêu phu nhân nắm lấy cánh tay Tiêu Mộng Hồng, nhìn cô chăm chú. Sau một hồi ngẩn ngơ, bà khẽ thở dài:
“Đức Âm, dạo trước con đến thăm mẹ hai lần, chẳng nói gì cả. Mẹ còn tưởng con sống yên ổn với Trường Quân ở nhà chồng, không ngờ lại thành ra thế này. Rốt cuộc là vì chuyện gì vậy hả con?”
Từ lúc Tiêu phu nhân và mọi người đến, Tiêu Mộng Hồng gần như không mở miệng nói câu nào. Giờ đối mặt với câu hỏi của mẹ, cô vẫn lặng thinh.
Tiêu phu nhân nhìn con gái, ánh mắt dần hiện rõ sự đau lòng:
“Đức Âm à, Trường Quân rốt cuộc có điểm gì không tốt, để con đang sống yên lành lại muốn xa cách với nó? Mẹ biết, con gái lớn rồi, lời mẹ nói vốn chẳng còn giá trị gì. Huống hồ mẹ cũng chẳng phải người mẹ giỏi giang gì, trước giờ chẳng bảo vệ được cho con điều gì cả. Nếu con thật sự muốn rời khỏi Trường Quân, mẹ cũng chẳng có mặt mũi mà trách con. Nhưng chắc con không biết đâu. Chỉ mới không lâu trước đây thôi, Trường Quân đã giúp anh trai con một chuyện vô cùng lớn. Nó đối xử với nhà ta như vậy, mà chỉ mới quay đi chưa được bao lâu, con lại làm ra chuyện thế này. Chúng ta còn mặt mũi nào mà đối diện với bên thông gia nữa chứ?” Tiêu Mộng Hồng ngỡ ngàng.
Tiêu phu nhân liền đem mọi chuyện xảy ra kể lại cho cô nghe.
Tiêu Thành Lân có một người bạn là chủ hiệu buôn Tây, quen biết đã nhiều năm. Trước đây, người này từng giới thiệu cho anh ta một ông người Anh mở công ty cổ phần cao su, nói rằng mình có mối thân tình với ông ta, lại còn nắm giữ thông tin nội bộ đáng tin cậy, bảo đảm trong vòng nửa năm cổ phiếu sẽ tăng mạnh.
Thời điểm đó, người dân đổ xô đầu tư cổ phiếu như lên cơn sốt. Hễ công ty nào phát hành là bị tranh nhau mua sạch. Rất nhiều người thậm chí còn chẳng biết cao su là gì mà vẫn đổ tiền vào, giá cổ phiếu thì tăng vùn vụt từng ngày. Nhìn bề ngoài, Tiêu gia vẫn còn vẻ hào nhoáng, nhưng bên trong thì đã suy tàn từ lâu. Ngoài việc hút nha phiến, Tiêu Thành Lân còn ăn chơi trác táng, rượu chè cờ bạc, khiến tài sản trong nhà ngày càng tiêu tán, tiền vào không đủ bù tiền ra. Vì sĩ diện, anh ta cắn răng cố tỏ ra vững vàng, thậm chí âm thầm bán đi một phần tài sản tổ tiên mới tạm thời chống đỡ được. Hai vợ chồng vì thế mà cãi nhau suốt ngày.
Trong lúc quẫn bách tìm cách xoay xở, nghe bạn nói vậy, anh ta liền động lòng, muốn đánh cược một ván để kiếm lời lớn. Trước khi đầu tư, anh ta còn đặc biệt đến gặp người Anh kia, thấy đối phương ăn nói đâu ra đấy, vẻ ngoài rất đàng hoàng, liền tin là thật.
Sau khi về nhà, anh ta lấy lý do muốn đầu tư làm ăn lớn, cầm cố căn nhà, rồi vay nặng lãi từ gia đình bên ngoại của Kim Ngọc Phượng, gom được tổng cộng năm vạn bạc, dốc toàn bộ vào cổ phiếu. Tưởng rằng sắp phát tài, ai ngờ tháng trước lại truyền ra tin người Anh kia ôm tiền bỏ trốn, bặt vô âm tín như bốc hơi khỏi nhân gian. Anh ta đi tìm người bạn hiệu buôn Tây kia chất vấn thì đối phương cũng khóc lóc nói mình cũng bị lừa như bao người khác.
Không lâu sau, nhà bên ngoại của Kim Ngọc Phượng biết tin, liền kéo đến đòi nợ. Tiền lãi ở tiệm cầm đồ đến kỳ mà không trả nổi, căn nhà tổ cũng có nguy cơ bị siết nợ. Tiêu Thành Lân hết đường xoay xở, đầu óc rối tung cả lên, cuối cùng nghĩ tới chuyện nhờ cậy em rể – Cố Trường Quân.
Ban đầu hai vợ chồng còn định thông qua Tiêu Mộng Hồng để mở lời, nhưng sau khi bàn bạc lại, cảm thấy cô em này vốn chẳng phải người dễ mềm lòng mà đồng ý, lại nghĩ đến thái độ của Cố Trường Quân ở tang lễ của Tiêu lão gia trước đây, có khi trực tiếp tìm anh nói chuyện còn dễ hơn.
Vậy là, Tiêu Thành Lân đánh liều đến tìm. Thực ra lúc ấy anh ta cũng không hy vọng gì nhiều, nhưng không ngờ Cố Trường Quân lại đồng ý giúp.
Tiêu Thành Lân mừng đến phát khóc, không ngừng cảm ơn rối rít, còn hứa nhất định sau này sẽ trả đầy đủ. Nhờ vậy mà tạm thời vượt qua được cơn khốn khó này.
Cũng chính vì chuyện đó, sáng nay khi vợ chồng Tiêu Thành Lân đột nhiên nghe tin, mới tức đến phát điên mà vội vã tìm Cố Trường Quân trước tiên để xin lỗi và giải thích, rồi sau đó mới dẫn cả Tiêu phu nhân đến đây.
Tiêu phu nhân đột nhiên có ý định muốn quỳ xuống trước mặt Tiêu Mộng Hồng:
“Mẹ biết trong lòng con không cam tâm, ban đầu mẹ cũng không muốn ép buộc con. Nhưng ai bảo trong nhà lại xảy ra chuyện như vậy, còn liên lụy đến con rể? Mẹ xin con…”
Tiêu Mộng Hồng vội vàng đỡ lấy bà. Tiêu phu nhân bắt đầu lau nước mắt.
Tiêu Mộng Hồng đứng đó, lặng lẽ nhìn bà thật lâu, cuối cùng cũng đi đến mở cửa. Ở bên ngoài, Tiêu Thành Lân và Kim Ngọc Phượng đang sốt ruột chờ, vừa thấy cô liền vội vàng dò xét sắc mặt, nhưng lại chẳng đoán được gì. Vì có mặt Cố Trường Quân nên họ cũng không tiện hỏi nhiều, chỉ biết nói vài lời khách sáo lấy lòng, rồi cùng Tiêu phu nhân rời đi.
Cố Trường Quân vô cùng lịch sự, đích thân lái xe đưa cả ba người họ về nhà.
Trong phòng trọ lại chỉ còn một mình Tiêu Mộng Hồng. Cô ngồi một mình bên mép giường, ánh mắt nhìn chằm chằm vào bức tường đối diện dán lớp giấy hoa văn Rococo phức tạp. Đúng lúc ấy, chiếc điện thoại bàn với tay cầm mạ vàng trên tủ đầu giường bất ngờ vang lên, âm thanh lẻ loi giữa căn phòng im ắng. Tiêu Mộng Hồng tưởng là Lâm Lương Ninh gọi đến, liền nhấc máy. Nhưng giọng nói ở đầu dây bên kia lại là của ba của Cố Trường Quân – Cố Ngạn Tông.
Tiêu Mộng Hồng hơi sững người, không ngờ lại là ông gọi tới. Đối với ba của Cố Trường Quân, cô vẫn luôn mang trong lòng sự kính trọng sâu sắc. Cô vội vàng cung kính gọi một tiếng:
“Ba!”
“Đức Âm, sáng nay Trường Quân có nói chuyện với ba một lúc. Ba cũng đã biết sơ qua chuyện mấy ngày gần đây. Chuyện giữa hai đứa, ba vốn không tiện can thiệp, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, vẫn là muốn gọi cho con một cuộc điện thoại, để con hiểu rõ thái độ của ba.”
“Lần trước con đến gặp ba, khẩn cầu ba đồng ý cho hai đứa ly hôn, lý do là để theo đuổi tự do cá nhân. Đương nhiên, đó là một phần, nhưng ba cũng hiểu, bên cạnh đó còn có những nguyên nhân khác. Chắc lúc ấy trong lòng con cũng mang nhiều áy náy. Hơn nữa, Trường Quân đúng là đã khiến con thất vọng.”
“Đức Âm, con là một người phụ nữ độc lập, chỉ vì con trai của ba mà phải lang bạt bên ngoài, mỗi lần nghĩ đến chuyện đó, trong lòng ba lại thấy bất an. Nếu con thực sự muốn quay về, ba và mẹ Trường Quân đều sẽ vô cùng vui mừng.”
Giọng ông tràn đầy nội lực, nhưng ngữ điệu lại vô cùng hiền hòa và chân thành. Giây phút này, người đang ở đầu dây bên kia – người từng là một vị quan chức chính phủ có danh vọng lớn – lại không còn là hình ảnh đầy quyền uy ấy nữa, mà giống như một người ba bình dị, đang nhẹ nhàng bày tỏ nỗi lòng với con dâu của mình.
Quả thật cô chỉ có một mình. Một thân một mình bước vào thế giới vốn dĩ chỉ thuộc về Tiêu Đức Âm. Có lẽ là vì câu nói đơn giản ấy đã chạm vào một góc nào đó trong tim, Tiêu Mộng Hồng bất giác thấy nơi khóe mắt mình cay xè, thậm chí còn chợt thấy ganh tị với những cô gái như Cố Thi Hoa, sinh ra đã mang phúc khí.
“Cảm ơn ba… và cả mẹ nữa. Con hiểu rồi ạ.” Cô khẽ giọng đáp.
Cố Ngạn Tông lại an ủi cô thêm mấy câu, một lần nữa bày tỏ mong muốn cô trở về nhà họ Cố, rồi mới cúp máy.
Tiêu Mộng Hồng vẫn còn ngẩn người, ngồi ngơ ngác trên giường, tay cầm chặt điện thoại. Đúng lúc đó, chuông cửa vang lên. Cô đặt máy xuống, bước đến cửa, liếc mắt qua kính nhìn, là Cố Trường Quân đã quay lại.
Cô khẽ dụi mắt, rồi mới mở cửa.
Vừa vào phòng, anh đã cau mày nhìn cô đầy nghi ngờ: “Em sao vậy? Mới khóc à?”
“Không có!” Tiêu Mộng Hồng vội quay người đi thẳng tới bàn.
Anh lặng lẽ bước theo phía sau cô. Khi cô vừa quay người lại, đã thấy mình bị anh chắn giữa người anh và mép bàn.
Tiêu Mộng Hồng nghiêng đầu né tránh. Tay anh hơi khựng lại giữa không trung, cuối cùng cũng chậm rãi hạ xuống. Giọng nói mang theo chút áy náy:
“Mẹ em và cả anh chị em tìm đến tôi, hỏi thăm tình hình của em, còn muốn đích thân đến gặp. Ban đầu tôi thật sự không định đưa họ đến đây, chỉ là… dù sao họ cũng là người nhà của em, tôi cũng khó xử.”
“Tôi biết mà.” – Tiêu Mộng Hồng khẽ đáp.
“Em hiểu được thì tốt rồi.” – Anh dừng lại một chút rồi nói tiếp – “Vừa rồi, tuy tôi không nghe rõ mẹ em nói gì với em, nhưng cũng có thể đoán ra phần nào. Tôi chỉ hy vọng em đừng hiểu lầm, tôi tuyệt đối không cố ý để họ gây áp lực cho em…”
“Cố Trường Quân, anh không cần phải nói nữa.” – Tiêu Mộng Hồng ngắt lời anh – “Chính anh không muốn ly hôn với tôi. Chuyện đến nước này rồi, tôi còn có thể làm gì ngoài chấp nhận? Chẳng lẽ lại đi tìm chỗ nào khác để ở tiếp sao?”
Cố Trường Quân nhìn cô: “Ý em là…” – Anh ngập ngừng – “Em đồng ý về nhà rồi à?”
“Nếu không thì sao? Tôi còn có thể thế nào?” – Giọng cô pha chút tự giễu.
Ánh mắt Cố Trường Quân khẽ dao động, rất khó nhận ra. Anh nhìn cô chăm chú, rồi từ từ gật đầu:
“Em nghĩ thông rồi thì tốt. Vậy… chúng ta cùng nhau về nhà.”
Nói đến đây, anh khẽ cười với cô: “Tôi nghĩ, chị hai, Thi Hoa và mọi người chắc chắn sẽ rất vui khi thấy em trở về.”
Cùng ngày hôm đó, trong lòng Tiêu Mộng Hồng mang theo một cảm giác vừa thẹn vừa bất lực. Sau gần nửa năm xa cách, cô lại một lần nữa quay về tòa biệt thự của nhà họ Cố. Tối đến, cả gia đình nhà họ Cố lại tụ họp đông đủ, xem như là tổ chức buổi tiệc nhỏ đón cô trở về.
Bố chồng Cố Ngạn Tông có vẻ như rất vui. Mẹ chồng vì chuyện của con trai mà thái độ với Tiêu Mộng Hồng tuy không thể gọi là thân thiết nồng hậu, nhưng cũng không hề lạnh nhạt khó xử như trước. Chị hai và tiểu Ngũ vốn thân thiết với cô thì lại càng không giấu được vẻ vui mừng. Chỉ có chị cả là giữ im lặng, ánh mắt nhìn Tiêu Mộng Hồng có chút lạnh nhạt. Còn chị ba thì lại lộ rõ sự khó chịu.
Chồng của chị ba – Hà Tĩnh Vinh – ngược lại lại chủ động bắt chuyện với Tiêu Mộng Hồng, hỏi thăm tiến độ thi công ở Đại học Kinh Hoa. Cố Vân Tụ liếc nhìn chồng một cái, rồi không kìm được vừa mỉa mai vừa cười:
“Cô ấy từng đánh bại kiến trúc sư lừng danh người Anh kia cơ mà, lại còn ra ngoài rèn luyện thêm một thời gian, giờ chắc tay nghề càng cao rồi. Có điều, kể cả cô ấy có kiên nhẫn giảng cho anh nghe, anh liệu có hiểu được gì không?”
Không khí trên bàn ăn chợt trở nên ngột ngạt. Thấy vẻ mặt chồng mình bắt đầu sa sầm, mẹ Cố vội định lên tiếng xoa dịu, nhưng còn chưa kịp mở miệng thì nụ cười trên mặt Cố Trường Quân đã hoàn toàn biến mất. Anh đặt đũa xuống, nhìn thẳng Cố Vân Tụ, nói:
“Chị ba, Đức Âm là vợ của em. Giữa vợ chồng tụi em trước kia đúng là có vài chuyện không như ý, nhưng tất cả đều là lỗi của em. Trước đây em không hiểu chuyện, thường làm cô ấy buồn. Thực lòng mà nói, trong mắt em, không ai có thể thay thế cô ấy. Dù có tranh cãi, em cũng cam lòng nhường nhịn. Lần trước đúng là do em quá đáng, mới khiến cô ấy bỏ đi. Từ lúc đó đến giờ, em hối hận không nguôi. Lần này, là vì còn chút tình nghĩa vợ chồng, nên cô ấy mới chịu quay lại. Cô ấy về theo ý của em, thì cũng chẳng có gì là sai cả. Em cũng không muốn nghe bất kỳ ai chê trách cô ấy. Cô ấy ngang hàng với em – tất nhiên, ngoại trừ ba mẹ. Nếu vợ chồng tụi em có gì không đúng, tụi em sẽ kính cẩn nghe lời ba mẹ dạy bảo. Nhưng ngoài ba mẹ ra, từ nay về sau, em không muốn nghe bất kỳ ai chỉ trỏ hay soi mói cô ấy nữa. Tiếc là, hình như chị ba không nghĩ giống em. Như vậy đi…”
Cố Trường Quân đứng dậy, nâng ly rượu, trên gương mặt dần hiện ra một nụ cười nhàn nhạt:
“Nếu trước đây Đức Âm từng có gì khiến chị ba không vui, hôm nay em – là em trai – xin kính chị một ly để thay cô ấy nói lời xin lỗi. Mong chị ba sau này rộng lượng hơn một chút, hiểu cho tâm tình của em.”
Cả phòng ăn lặng ngắt như tờ. Cố Vân Tụ mặt đỏ bừng, ngẩn người không nói được gì. Hà Tĩnh Vinh và mấy người bên cạnh vội vàng đứng dậy giảng hòa, một phen lúng túng cuối cùng cũng tạm xem như lắng xuống. Một lát sau, bữa cơm lại trở lại không khí cười nói như cũ, chỉ là trong lòng mọi người đều không khỏi thầm kinh ngạc.
Cố Trường Quân xưa nay rất hiếm khi tỏ thái độ cứng rắn trước mặt người nhà. Vừa rồi cách anh lên tiếng bảo vệ vợ, nghe vào chẳng khác gì thật sự nổi giận. Anh là con trai duy nhất của nhà họ Cố. Dù còn trẻ nhưng đã là người được quân bộ coi trọng, là nhân vật trung tâm của Phi Hành Đại Đội. Tương lai huy hoàng của nhà họ Cố, nói không ngoa đều đặt cả trên vai anh. Ngay cả hai anh rể cũng luôn tìm cách thân cận với anh.
Nhưng hôm nay, trước mặt mọi người, anh lại thẳng thắn bảo vệ vợ mình, chuyện này là lần đầu tiên xảy ra. Ánh mắt của chị cả Cố Linh Lung lúc này nhìn về phía em trai và người vợ ngồi bên cạnh – Tiêu Mộng Hồng – đã hoàn toàn khác hẳn ban nãy.
Kim Phấn Mỹ Nhân - Bồng Lai Khách
Đánh giá:
Truyện Kim Phấn Mỹ Nhân - Bồng Lai Khách
Story
Chương 49
10.0/10 từ 27 lượt.
