Kim Phấn Mỹ Nhân - Bồng Lai Khách
Chương 44
Tối qua Tiêu Mộng Hồng đau đầu dữ dội, sáng hôm sau gặp lại Lâm Lương Ninh, cô nhận lấy bản vẽ và báo cáo anh đã chỉnh sửa cẩn thận, vừa lật xem vừa nghe anh giải thích. Cô cúi đầu im lặng đọc, thỉnh thoảng gật đầu nhẹ.
Cuối cùng, Lâm Lương Ninh nói thêm:
“Cô Cố, trông sắc mặt cô hôm nay không được tốt lắm. Gần đây có phải cô làm việc quá sức không? Mẹ tôi có một bài thuốc bổ rất hiệu quả. Hồi trước bà thương tôi học hành vất vả nên hay nấu cho tôi dùng. Nếu cô cần, tôi có thể về hỏi mẹ xem sao.”
Tiêu Mộng Hồng khẽ gập lại bản báo cáo, ngước mắt nhìn anh, mỉm cười hỏi:
“Tiểu Lâm, cậu làm việc với tôi cũng được một thời gian rồi, thấy thế nào?”
Lâm Lương Ninh sững người một chút, rồi lập tức đáp:
“Rất tốt ạ. Cô Cố không chỉ giỏi chuyên môn, trình độ thiết kế chẳng kém gì giảng viên đại học, thậm chí còn khiến em nể phục hơn cả thầy giáo. Hơn nữa, cô là người rất tốt.”
Tiêu Mộng Hồng gật đầu:
“Nếu đã như vậy, sao cậu lại thay mặt Cố Trường Quân làm mấy chuyện khác? Anh ta cho cậu lợi ích gì? Tiểu Lâm, cậu là cộng sự của tôi, không phải tai mắt do anh ta sắp đặt bên cạnh tôi.”
Lâm Lương Ninh như bị giội gáo nước lạnh, ngây người ra. Một lúc sau mới phản ứng lại, mặt đỏ bừng lên:
“Cô Cố, em nghĩ chắc cô đã hiểu lầm gì rồi. Ngài Cố cũng không bảo em theo dõi cô. Trước khi rời Bắc Bình, đúng là ngài ấy có đến tìm em một lần. Ngài ấy nói cô là phụ nữ, làm việc bên ngoài có nhiều điều bất tiện, nhờ em phụ giúp mấy chuyện cần chạy đi chạy lại, đỡ cho cô quá vất vả. Cuối cùng ngài ấy còn dặn nếu có chuyện gì bất ngờ xảy ra, hoặc có gì cô không giải quyết được, thì báo lại cho ngài ấy. Em nghĩ hai người là vợ chồng, ngài ấy lo cho cô cũng là chuyện bình thường, nên đã đồng ý. Nhưng từ lúc ngài ấy đi, vì không có chuyện gì gấp nên em cũng chưa từng liên lạc lại. Mãi tới mấy hôm trước, ngài Cố mới gọi điện cho em, hỏi tình hình gần đây của cô. Em chỉ nói cô vừa nhận lời hợp tác với Tiết tiên sinh thiết kế khu nhà xưởng. Cô Cố, vừa rồi cô hỏi... là đã xảy ra chuyện gì sao?”
Tiêu Mộng Hồng hơi sững người. Lâm Lương Ninh hơi ngập ngừng, lộ ra vẻ áy náy, ấp úng nói:
“Nhưng mà... cô Cố, thật ra cô cũng không trách lầm em. Trước đây đúng là em từng nhận được sự giúp đỡ từ ngài Cố. Ba em trước kia làm nghề chèo đò, vài năm trước gặp chuyện chẳng lành, mất sớm. Mấy năm nay chỉ còn mẹ em vất vả nuôi em ăn học. Không lâu trước đây bà bị bệnh nặng, uống thuốc Đông y mãi không khỏi, bác sĩ nói phải mổ mới được. Ngài Cố đã giúp em đưa mẹ vào Bệnh viện Dung Hợp. Bệnh viện đó có chương trình từ thiện giảm viện phí, nhờ vậy chi phí thuốc men cũng được giảm một nửa. Bây giờ mẹ em đã khỏe lại và xuất viện rồi. Vì thế, em rất biết ơn ngài Cố. Nhưng cô Cố à, em chưa từng có ý làm tai mắt của ngài ấy để theo dõi cô đâu. Nghe giọng cô lúc nãy... chẳng lẽ cô định cho em nghỉ việc sao?”
Nói xong, Lâm Lương Ninh thấp thỏm nhìn Tiêu Mộng Hồng.
Tiêu Mộng Hồng khựng lại, trong lòng dâng lên chút hối hận. Cô thấy áy náy vì thái độ vừa rồi của mình, liền nói nhỏ:
“Không phải đâu. Cậu cứ tiếp tục làm việc cho tốt. Là tôi thất lễ, không nên hỏi cậu kiểu đó. Cho tôi xin lỗi nhé.”
Lâm Lương Ninh nhẹ nhõm hẳn, vội gật đầu đáp:
“Cô Cố khách sáo quá rồi. Không sao đâu ạ. Em cảm ơn cô vẫn để em tiếp tục làm việc cùng.”
Tiêu Mộng Hồng gật đầu, khẽ mỉm cười.
Lâm Lương Ninh giải thích rất chân thành, mà trực giác của Tiêu Mộng Hồng lại nói với cô rằng—cậu ta không hề nói dối.
Cô thật sự đánh giá cao tiềm năng của Lâm Lương Ninh trong mảng thiết kế kiến trúc. Sau một thời gian hợp tác, cô ngày càng quý trọng sự chỉn chu, kiên nhẫn và cầu tiến ở cậu, xem cậu như một đồng đội thực thụ trong nhóm của mình. Cũng chính vì thế, tối qua khi đột ngột nghe tin cậu ta bị Cố Trường Quân mua chuộc để giám sát mình, cô mới thấy khó mà chấp nhận được, thậm chí sinh ra cảm giác ghét bỏ với cả hai người họ.
Nhưng giờ thì sự thật chứng minh có vẻ là mình đã nghĩ sai. Lẽ ra, sau khi nỗi nghi ngờ kia được xóa bỏ, tâm trạng cô phải nhẹ nhõm đi mới đúng. Thế nhưng chẳng hiểu sao, so với tối qua, cô bây giờ lại càng thấy mệt mỏi hơn. Cả người rã rời như bị ốm, làm gì cũng thấy uể oải, đến cả lời nói với Lâm Lương Ninh cũng không nhiều, sớm hơn thường lệ liền rời khỏi cơ quan về nhà.
Từ trạm xe điện đi xuống, cô men theo con hẻm Tam Tỉnh về phía cửa nhà thì tình cờ thấy ông Hoàng—người làm biên tập ở tòa soạn báo, chồng của chị Hoàng trong xóm—đang cùng một người đàn ông đeo kính đi ra.
Nhìn dáng vẻ người đàn ông kia có vẻ là đồng nghiệp hoặc bạn bè của ông Hoàng.
Sống gần nhau đã lâu, Tiêu Mộng Hồng cũng quen biết ông Hoàng. Gặp nhau giữa đường, cô khẽ gật đầu chào.
Ông Hoàng cũng gật đầu đáp lại. Còn người đàn ông đeo kính kia, sau khi ánh mắt dừng lại trên gương mặt Tiêu Mộng Hồng mấy giây, liền chăm chú nhìn cô, thần sắc có phần kỳ quái. Lúc cô đi ngang qua, hắn còn quay đầu nhìn lại.
Tiêu Mộng Hồng chẳng buồn bận tâm. Cô chỉ cảm thấy rất mệt, chỉ muốn nhanh chóng về nhà nằm nghỉ một lát. Sau khi chào hỏi xong, cô mở cửa rồi bước vào, thuận tay đóng lại cổng sân.
…….
Tiêu Mộng Hồng ngủ một giấc dài, đến lúc tỉnh dậy thì trời bên ngoài đã tối mịt, sắp chín giờ tối.
Giấc ngủ ấy giúp cô hồi phục tinh thần đôi chút. Cô bò dậy khỏi giường, bụng đói cồn cào. Lục lọi một hồi trong bếp, cuối cùng cũng tìm được nửa gói mì ăn liền hiệu Vĩnh Khánh Tường còn sót lại, cạnh đó còn có mớ rau xanh đã héo úa từ mấy hôm trước.
Dù thật sự không nuốt nổi những thứ đó, nhưng thật sự quá đói, cô đành phải nhóm bếp, đun nước sôi rồi thả mì vào, sau đó cho rau vào cùng. Trong lúc đợi nồi mì chín, cô chợt nhớ ra trên kệ tủ còn nửa hộp thịt kho đóng hộp ăn dở từ trước. Nghĩ dù sao có thêm ít thịt cũng đỡ hơn không, cô lấy hộp ra định mở nắp.
Ai ngờ vừa mới mở ra, còn chưa kịp đụng vào bên trong, một con gián đen to tướng bất ngờ bò "oạch oạch" từ trong hộp ra ngoài.
Đã từng có một thời, Tiêu Mộng Hồng cũng giống như hầu hết các cô gái khác, vô cùng sợ hãi và chán ghét loài gián. Nhưng sống một mình nhiều năm, cô đã rèn cho mình khả năng “miễn dịch” với sự kinh dị đó. Cô lạnh lùng nhìn con gián, thuận tay dùng chính cái lon sắt đang cầm đập xuống, ép chết nó ngay tại chỗ. Sau đó lấy giấy bọc xác con gián mang đi vứt vào thùng rác, không quên ném luôn cả lon thịt kho vào đó.
Thu dọn xong xuôi, cô quay lại ăn mì. Ăn được vài miếng đã thấy ngán, cô đặt đũa xuống, đậy nắp nồi lại, tính nếu nửa đêm đói quá thì sẽ hâm nóng ăn tiếp. Sau đó cô quay lại tiếp tục xử lý phần công việc ban ngày còn dang dở vì hiệu suất quá thấp.
…..
Ngày xưa, ở Bắc Bình, khi mời khách ăn uống, phần lớn người ta đều chọn những nhà hàng kiểu Hoa nổi tiếng như Phong Đường, Hiền Đường. Nhưng bây giờ thì khác rồi. Những nhà hàng nổi danh nhất Bắc Bình hiện nay không còn là tiệm cơm kiểu Trung Hoa nữa, mà là những nơi như khách sạn Lục Quốc, nhà hàng Đức Xương, Trường An, chuyên phục vụ tiệc Tây sang trọng. Không gian trong các nhà hàng này đều thanh nhã, thoải mái; ăn uống thì có khăn thơm chuẩn bị sẵn, phục vụ lại lịch thiệp, ăn mặc chỉnh tề. Trong số đó, khách sạn Lục Quốc là đứng đầu — những quan chức, chính khách có địa vị đều chọn nơi này làm chỗ hội họp, tiếp khách hay nghỉ ngơi.
Tối nay, tại phòng riêng sang trọng nhất của khách sạn Lục Quốc, Trần Đông Du mở tiệc chiêu đãi. Khách mời đều là đồng liêu có mối quan hệ thân thiết trong quân đội. Cố Trường Quân, vừa mới trở về Bắc Bình được ít ngày, đương nhiên cũng có mặt.
Trên bàn dài trải khăn trắng tinh, tiếng dao nĩa chạm vào đĩa vang lên lách cách không ngừng. Mọi người vừa ăn vừa trò chuyện rôm rả, thì đột nhiên, một vị Bộ trưởng trong Quân chính buông dao nĩa xuống, gọi người hầu bên cạnh mang đến một đôi đũa. Ông nói:
“Tôi thật sự không hiểu nổi sao cơm Tây lại thịnh hành đến thế! Nghe nói cả phu nhân Tổng thống cũng thường xuyên đãi tiệc Tây trong phủ đệ. Vị cơm Tây bà ấy nấu thế nào thì tôi chưa từng nếm, nhưng hôm nay Trần tổng đã mời, huynh đệ tôi không dám chê trách. Chỉ là cái gì mà súp đậu, bò bít tết, ăn vị nào cũng như nhau, đã thế còn phải dùng dao nĩa, thật sự khiến tôi bối rối! Không bằng cho tôi đôi đũa, gắp cho thuận tay còn hơn!”
Lời ông vừa dứt, cả phòng liền bật cười rôm rả. Một vị Bí thư cười lớn nói:
“Nói thế là sai rồi, súp đậu đó là đậu Hà Lan, bò bít tết là món bò ăn kèm pudding kiểu vùng York đấy! Ai lại thấy người ta ăn cơm Tây mà dùng đũa bao giờ? Trương bộ trưởng đúng là người mở lối mới rồi đó, không sợ bị cậu em Trường Quân chê cười sao?”
Trương bộ trưởng quay sang Cố Trường Quân, nói:
“Cố lão đệ, anh đây xuất thân nghèo khó, cũng muốn thử hòa mình vào văn minh thế giới cho biết. Nhưng mà thật lòng không ăn nổi cơm Tây. Cậu hiểu cho anh, đừng có mà hùa với mấy người này cười nhạo anh đấy nhé!”
Cố Trường Quân cười cười đáp mấy câu cho vui, rồi đứng dậy rời khỏi phòng riêng, hướng về phía nhà vệ sinh.
Khách sạn Lục Quốc nỗ lực tạo nên sự xa hoa khác biệt hoàn toàn với những tiệm cơm bình thường khác. Nhà vệ sinh cũng được bố trí rất lịch sự, tao nhã. Bồn rửa tay bên cạnh dựng một tấm gương lớn cao ngang người, khách có thể rửa tay rồi chỉnh sửa lại dung nhan mình trước khi ra ngoài.
Diệp gia nhị thiếu gia Diệp Thuấn Chất hiện giờ đã làm việc tại Cục Cảnh Sát. Đêm nay, hắn cũng cùng một nhóm bạn thân đi ăn cơm rồi uống khá nhiều rượu Tây, hiện đã say mèm và đang đi cùng một người tên Lưu Tử Thanh vào toilet. Hai người vốn quen biết từ lâu, thường xuyên cùng nhau lui tới các quán xá, trò chuyện vô tư, chẳng hề giữ ý tứ. Một người vừa cởi tay áo, vừa bắt đầu câu chuyện.
“Diệp thiếu gia, nghe nói gần đây cậu đang dưỡng một cô gái ở trong ngõ nhỏ, bỏ mặc luôn vị hôn thê sắp cưới của mình. Tôi thật sự rất muốn biết, rốt cuộc cô gái đó có điểm gì mà mê hoặc cậu đến thế?”
Diệp Thuấn Chất hơi tự mãn đáp:
“Tuyệt thế mỹ nhân thì không tính đâu, nhưng nói thật với cậu, cô ấy đúng là một bảo bối. Cậu cứ nhìn đi, cô gái này với tiểu thư nhà Tiêu gia có vài điểm rất giống nhau, tôi liếc mắt một cái là đã thấy bất ngờ rồi.”
Lưu Tử Thanh ngẩn ra, rồi phá lên cười ha hả:
“Sớm đã biết cậu nhớ mãi không quên tiểu thư nhà Tiêu gia, trước đây còn vì cô ấy mà đốt tiền như nước ở cái khách sạn này. Chỉ là hoa rơi có ý, nước chảy vô tình, giờ cô ấy đã gả vào nhà Cố rồi. Thế cậu còn dám tranh giành gì nữa, giờ chỉ có thể dựa vào cái vai thế thân thôi sao?”
Diệp Thuấn Chất cười khẽ:
“Cậu không biết đâu, cô gái kia thật sự rất hiểu chuyện. Giống như chẳng cần nói ra, cô ta biết tôi chăm sóc mình là vì nguyên do gì, trong phòng còn tự xưng tên cô ấy, trang điểm cũng bắt chước y hệt, đến mức trên giường…” Giọng hắn bỗng trầm xuống.
Lưu Tử Thanh cười to hơn:
“Diệp thiếu gia đúng là si tình không ai bì được. Thật khiến người khác ganh tị đến mất hồn!”
Diệp Thuấn Chất đi vệ sinh xong, quay lại rửa mặt bên cái bồn rửa dài, tiếng nước chảy ào ào vọng lên, hắn nói:
“Tiếc là cuối cùng cũng không phải người thật, ôm trong lòng vẫn thấy thiếu thiếu một chút…”
Lưu Tử Thanh rửa tay xong, đến trước gương lớn chỉnh lại tóc, bỗng nhìn thấy phía sau lối vào, có một người đứng đó từ lúc nào không hay, ánh mắt đăm chiêu nặng nề nhìn về phía này.
Lưu Tử Thanh lập tức sợ hãi, sắc mặt tái nhợt, nhận ra đây chính là tứ thiếu gia nhà họ Cố – Cố Trường Quân. Thấy thần sắc anh trầm ngâm, rõ ràng đã nghe được cuộc đối thoại giữa mình với Diệp Thuấn Chất vừa rồi.
Diệp Thuấn Chất đứng trước bồn rửa tay, vẫn quay lưng lại, thở dài nói:
“Cậu không biết đâu, cô gái mà tôi nuôi dưỡng ở con ngõ nhỏ kia, chỉ là vì không thể quên được Mộng Hồng mà thôi. Tôi nghe nói cô ấy vẫn còn bất hòa với nhà họ Cố. Mà hiện tại, cô ấy còn chính thức ra ngoài làm chuyện đại sự như nam nhân rồi.”
Lưu Tử Thanh bên cạnh vội vàng dùng sức ho khan nhắc nhở, nhưng Diệp Thuấn Chất vẫn chưa nhận ra, trong miệng tiếp tục nói:
“Lần trước, ở đại sứ quán Mỹ, từ xa nhìn thấy cô ấy, liếc mắt một cái, tôi liền thấy cô ấy thật đáng yêu. Bao giờ mới được gần cô ấy thật sự đây? Dù có phải giảm thọ tôi cũng nguyện lòng…”
Từ “nguyện” cuối cùng trong miệng hắn chưa kịp nói ra thì cổ bỗng dưng trào nước, mặt lập tức bị ép sát vào bồn rửa tay, nước ào ạt trào ra, tràn từ đầu xuống cổ, mắt mũi miệng trong chớp mắt ngập tràn nước. Diệp Thuấn Chất như bị nghẹn, sặc sụa như sắp chết đuối, nhắm mắt lại, bản năng giãy giụa dữ dội, nhưng toàn thân dường như bị một lực sắt siết chặt, dù cố gắng cũng không thể cử động. Sau một lúc lâu, hắn nghẹn tới mức bất tỉnh, khi tỉnh lại thì cảm thấy lực siết trên cổ lơi ra, người tê liệt rơi xuống sàn.
Diệp Thuấn Chất ho khan dữ dội vì cổ họng đau rát, đầu cổ ướt sũng, cổ áo cũng ướt đẫm, nằm trên mặt đất khó chịu, chờ một lúc mới thở được, mở khóe mắt mím miệng mắng:
“Là thằng nào …. đánh lén sau lưng tôi? Tử Thanh, mau gọi hết anh em bên Cục Cảnh Sát tới đây, không được để hắn chạy thoát! Lão tử …. quyết không để nó sống yên!”
Hắn cố mở mắt, giọng nói bỗng nhiên đứt quãng, trên mặt hiện rõ vẻ đau đớn như bị áp lực nào đó dồn ép, không thể chịu đựng nổi.
Hắn nhìn thẳng về phía trước, Cố thiếu gia Cố Trường Quân thế nhưng lại đứng ngay trước mặt mình. Lúc này, ánh mắt anh lạnh lùng nhìn xuống Diệp Thuấn Chất, khuôn mặt nghiêm nghị, lạnh như pho tượng Phật đang mở to mắt nhìn người.
Diệp Thuấn Chất ngẩng đầu nhìn anh một lúc, rồi hoảng hốt quay sang Lưu Tử Thanh đang đứng bên cạnh, ánh mắt cầu cứu hiện rõ. Lưu Tử Thanh mặt lạnh cứng đờ, không nhúc nhích.
Diệp Thuấn Chất dần dần hiện rõ vẻ hoảng sợ, bỗng thấy Cố Trường Quân từ từ xắn ống quần lên rồi chậm rãi quỳ xuống trước mặt mình. Trên mặt anh thoáng nụ cười nhẹ, giọng nói cũng dịu dàng hơn: “Diệp thiếu gia, lúc nảy anh nói gì vậy? Tôi nghe thấy chút ít, nhưng không rõ lắm. Anh có thể nói lại một lần nữa được không? Để tôi nghe rõ hơn?”
Cố Trường Quân nói chuyện với nụ cười mơ hồ, nhưng đôi mắt lại lạnh lùng và tàn nhẫn.
Diệp Thuấn Chất vốn là người ngang ngạnh, nhưng lúc này cũng không khỏi run sợ, vội vàng nói: “Cố thiếu gia, chắc anh nghe lầm rồi… tôi không nói gì cả…”
“Vậy là anh không chịu nói cho tôi nghe sao?”
Giọng Cố Trường Quân vô cùng lạnh lẽo, anh tiện tay phủi nhẹ giọt nước vừa rơi trên mu bàn tay mình, đôi mắt khẽ nheo lại, bỗng chốc ánh lên vẻ dữ tợn. Chỉ trong tích tắc, anh trở tay túm chặt lấy cổ Diệp Thuấn Chất, kéo mạnh cả người hắn từ dưới đất đứng bật dậy, rồi lôi đến trước gương lớn treo trên tường, không nói không rằng, đè đầu hắn đập thẳng vào mặt gương.
Tiếng "rắc" vang lên chói tai. Tấm gương vỡ tan tành, từng mảnh pha lê văng tung tóe khắp sàn nhà. Diệp Thuấn Chất đầu rướm máu, gương mặt đầm đìa vết thương, thảm thiết cầu cứu trong đau đớn.
Lưu Tử Thanh thấy tình hình không ổn, cuống cuồng quay người bỏ chạy đi gọi người. Chẳng bao lâu sau, một đám người ồ ạt xông vào, vừa trông thấy Diệp Thuấn Chất nằm sõng soài giữa đống mảnh gương vỡ, máu me đầy mặt, thảm hại đến mức không nhận ra, ai nấy đều kinh hãi trợn mắt há hốc mồm.
Lúc ấy, Cố Trường Quân đang đứng tựa vào bồn rửa tay, thong thả nghịch một điếu thuốc chưa châm lửa trong tay. Ánh mắt anh dừng lại trên người Diệp Thuấn Chất dưới chân, thần sắc thản nhiên như thể đang mải suy nghĩ chuyện gì khác.
Cả đám người lặng thinh không dám thở mạnh. Trong số đó có một người là anh vợ của Diệp Thuấn Chất, đương nhiệm Cục trưởng Cảnh sát Bắc Bình, lớn tuổi hơn một chút, cũng nhận ra Cố Trường Quân. Ông ta vội bước lên, nở nụ cười lấy lòng:
“Cố thiếu gia, chuyện tối nay là do Thuấn Chất sai. Ngài rộng lượng bỏ qua cho nó một lần. Với trận này chắc nó cũng nhớ đời, sau này tuyệt đối không dám tái phạm.”
Vừa nói, ông ta vừa móc bật lửa ra, định giúp Cố Trường Quân châm thuốc.
Cố Trường Quân châm lửa, liếc ông ta một cái rồi lạnh nhạt nói:
“Lúc nãy ra tay hơi nặng, khiến em vợ ngài bị thương. Nếu quý cục muốn truy cứu trách nhiệm, ngày mai cứ đến quân bộ tìm tôi. Tối nay tôi còn việc khác, xin phép đi trước.”
“Ôi dào, nói gì vậy! Việc nhỏ thôi mà, chỉ là chút xô xát nhỏ thôi.” Vị cục trưởng cười xòa, “Cố thiếu gia cứ đi tự nhiên, không dám làm phiền.”
Cố Trường Quân khẽ cong môi cười, đứng thẳng dậy bên bồn rửa tay, đôi giày da lạnh lùng giẫm lên sàn nhà lạo xạo toàn mảnh pha lê vỡ. Anh bước ngang qua người Diệp Thuấn Chất đang nằm sõng soài dưới đất, bóng dáng dần khuất sau cánh cửa ra vào.
Rời khỏi nhà vệ sinh, Cố Trường Quân cũng không quay lại phòng riêng ở tầng lầu Luân Đôn như lúc trước, mà một mình rẽ vào phòng hút thuốc. Anh mở cửa sổ, đứng dựa vào lan can hút hết một điếu, sau đó vê tàn thuốc dập tắt, xoay người trở lại phòng.
Khi bước vào, nét mặt anh vẫn bình thản như chưa từng xảy ra chuyện gì. Anh nhìn Trần Đông Du cùng mọi người, mỉm cười nói:
“Tôi chợt nhớ ra còn có một chuyện gấp cần xử lý. Xin phép cáo từ trước, mọi người cứ tiếp tục vui vẻ. Hôm khác tôi sẽ mời lại để chuộc lỗi.”
Trần Đông Du và đám bạn đương nhiên không nỡ để anh đi. Nhưng thấy anh có vẻ thật sự có việc bận, họ cũng không giữ lại nữa, chỉ ép anh uống thêm mấy ly rượu rồi mới để anh rời đi.
Rời khỏi phòng riêng, Cố Trường Quân nhận áo khoác từ tay người phục vụ, bước ra khỏi khách sạn Lục Quốc, rồi thẳng hướng con hẻm Tam Tỉnh đang chìm trong màn đêm mà đi.
Kim Phấn Mỹ Nhân - Bồng Lai Khách
Đánh giá:
Truyện Kim Phấn Mỹ Nhân - Bồng Lai Khách
Story
Chương 44
10.0/10 từ 27 lượt.
