Kim Phấn Mỹ Nhân - Bồng Lai Khách

Chương 34


Cố Trường Quân đứng trước giường, chăm chú nhìn gương mặt đang nằm quay nghiêng của Tiêu Mộng Hồng một lúc.


“Em… có ổn không?” - Anh ngập ngừng, rồi nói tiếp - “Gây tê chỉ kéo dài khoảng hai tiếng, đến lúc hết thuốc em có thể sẽ hơi đau một chút.”


Tiêu Mộng Hồng bỗng mở to mắt, ngồi phắt dậy trên giường.


“Anh biết tôi đang cảm thấy thế nào không? Vết thương trên tay với tôi chẳng là gì cả.” Cô nói thẳng.


Cố Trường Quân im lặng không đáp.


“Chỉ cần nghe thấy giọng anh thôi, toàn thân tôi đã thấy khó chịu rồi! Đây là phòng anh, nếu không tiện đuổi tôi đi, vậy cho tôi hỏi, tôi có được phép tự rời khỏi không?”


Giọng cô không lớn, hoàn toàn không có vẻ gì là đang cố tình gây sự. Từng lời nói ra đều rất bình tĩnh. Nhưng chính sự bình tĩnh ấy lại khiến người ta cảm nhận rõ ràng sự lạnh lùng và xa cách đến tê dại.


Cố Trường Quân vẫn giữ im lặng.


“Hay là anh muốn tiếp tục chuyện gián đoạn vừa rồi?” Cô hỏi.


Tiêu Mộng Hồng sắc mặt vẫn còn tái nhợt, ánh mắt dán chặt vào anh, bỗng nhiên nở một nụ cười mang theo vẻ châm chọc.


Sắc mặt Cố Trường Quân dần trở nên u ám. Anh nhìn cô một lúc, rồi bất ngờ xoay người, mở cửa bước ra ngoài. Tiếng bước chân dần xa, cho đến khi hoàn toàn biến mất.


Ngay khi anh rời đi, vẻ điềm tĩnh trên gương mặt Tiêu Mộng Hồng bỗng như bức tường thạch cao sụp đổ trong thoáng chốc. Khuôn mặt cô trở nên mệt mỏi và phờ phạc. Cô ngồi thẫn thờ trên giường thêm một lúc nữa, rồi nhìn xuống bàn tay đang quấn băng, chậm rãi bước xuống giường.


Hai chân mềm nhũn như giẫm phải bông, loạng choạng bước vào phòng tắm. Một tay cô cầm khăn lông nhúng nước, cố gắng vắt khô rồi lau mặt mình một cách khó nhọc. Trên người cô vẫn còn vương vấn mùi hương của anh.



Lau mặt xong, cô tiếp tục lau đi những vết mồ hôi và vết bẩn trên cổ, trên người. Bỗng nhiên cửa phòng bị đẩy ra một lần nữa, rồi nhanh chóng đóng lại.


Cô quay đầu lại, thấy Cố Trường Quân đã trở về rồi. Tiêu Mộng Hồng hơi ngạc nhiên, vội khép nhẹ vạt áo lại, đề phòng nhìn chằm chằm về phía anh.


Cố Trường Quân bước vào phòng, nhanh chóng tiến đến trước mặt cô.


“Tiêu Đức Âm, tôi quay về chỉ là để xác nhận lần cuối cùng với em thôi. Em thực sự chán ghét tôi đến mức ấy sao? Thật sự hận tôi, không thể chấp nhận chuyện sau này tiếp tục sống cùng tôi nữa sao?” Giọng anh trầm thấp, cố nén lại cảm xúc, còn ánh mắt thì tối sầm, như giấu đi một nỗi đau không cách nào nói rõ.


Tiêu Mộng Hồng có phần không hiểu vì sao anh đột ngột quay về rồi lại hỏi những lời như thế. Bàn tay không bị thương của cô vẫn siết chặt lấy chiếc khăn lông, không nói một lời, chỉ im lặng nhìn anh chằm chằm.


Anh dường như cũng không thật sự mong đợi sẽ nhận được câu trả lời gì từ cô. Cảm xúc rối loạn khiến anh mất bình tĩnh, bước chân nặng nề đi qua đi lại trong phòng, tiếng giày da nện lên nền xi măng vang lên từng tiếng cộc cộc trầm đục.


“Ban đầu tôi nghĩ, em hận tôi vì đã chia rẽ em với Đinh Bạch Thu. Nhưng suốt nửa năm nay, tôi thấy em dường như chẳng mảy may nhớ nhung gì đến người đàn ông đó cả. Nếu đã vậy, hiện tại bên cạnh em cũng không có ai khác, tại sao em vẫn cứ nhất quyết đòi ly hôn bằng được?”


Tiêu Mộng Hồng khẽ thở dài một hơi, buông chiếc khăn lông trong tay xuống, từ từ bước ra khỏi nhà tắm.


“Một người phụ nữ muốn ly hôn… không nhất thiết là vì cô ấy có người đàn ông khác.” – cô nhẹ nhàng nói.


Cố Trường Quân lập tức dừng bước, quay đầu nhìn về phía cô.


“Trước đây, anh từng trách tôi đủ điều – nào là thói quen sinh hoạt khiến anh không thể chịu nổi, rồi cả sự chán ghét của mẹ anh dành cho tôi. Nhưng tất cả những thứ đó, đều không phải là lý do cốt lõi khiến tôi kiên quyết muốn chấm dứt cuộc hôn nhân này."


Tiêu Mộng Hồng đứng tựa vào khung cửa, ánh mắt bình tĩnh nhìn thẳng vào anh.


“Lý do thật sự là tôi không thể chấp nhận chính con người anh.”


Cố Trường Quân khựng lại, gương mặt thoáng sững sờ.



“Mỗi người đều có những khiếm khuyết trong tính cách, tôi cũng không ngoại lệ. Tôi cảm ơn vì anh hiện tại có thể bao dung khuyết điểm của tôi. Nhưng… xin lỗi, Cố Trường Quân, tôi thì lại không thể bao dung khuyết điểm của anh. Bây giờ không thể, và sau này cũng sẽ không thể.”


“Anh có một trái tim quá lạnh lùng. Thế giới trong mắt anh chỉ xoay quanh chính bản thân anh. Anh chưa bao giờ xem người vợ bên cạnh mình là một con người bình đẳng để đối xử. Với anh, cô ấy chỉ là một kẻ phụ thuộc – thậm chí là món đồ thuộc quyền sở hữu của anh, để anh có thể tùy ý đối xử thế nào cũng được.”


“Hơn một trăm năm trước, Schopenhauer đã viết một bài luận đầy định kiến về phụ nữ. Một trăm năm sau, tuy miệng anh không nói ra, nhưng rõ ràng anh chính là người cùng tư tưởng với ông ta.”


“Tôi đã cảm nhận rõ điều đó ngay từ ngày đầu tiên hơn nửa năm trước, khi anh đưa tôi rời khỏi Thượng Hải, giam lỏng tôi ở Thừa Đức. Cảm giác ấy, khắc sâu trong lòng tôi cho đến tận bây giờ.”


Nói tới đây, sắc mặt Tiêu Mộng Hồng lại một lần nữa hiện lên một tia căm ghét sâu sắc.


“Mới vừa nãy thôi, anh còn cưỡng ép tôi. Tôi đã phản kháng, đã vùng vẫy đến kiệt sức, nhưng trước mặt anh, tất cả đều vô ích. Chỉ vì d*c v*ng của bản thân, trong mắt anh, suy nghĩ của người vợ như tôi lại chẳng đáng một xu!”


“Cố Trường Quân, hành động vừa rồi của anh một lần nữa cho tôi thấy anh thật sự là hạng người gì. Anh nghĩ tôi còn có thể chấp nhận anh sao? Chấp nhận cuộc hôn nhân này – dù chỉ là để giữ lấy một bề ngoài giả tạo, gượng gạo sao?”


Cố Trường Quân lặng lẽ nhìn cô. Cảm xúc u uất và giận dữ ban đầu trên gương mặt dần dần nguội lạnh.


“Tôi hiểu rồi. Xem ra, tôi thật sự là một thằng tồi không đáng để tha thứ, thậm chí còn không bằng súc vật.”


“Tôi chỉ muốn hỏi em lần cuối, em đã chuẩn bị sẵn sàng cho tất cả những gì có thể xảy ra sau khi ly hôn chưa? Em sẽ mất đi thân phận, địa vị, không còn nơi nào để nương tựa. Ngay cả ba mẹ em, cũng có lẽ không chấp nhận nổi em nữa.”


“Đúng vậy. Tôi đã chuẩn bị sẵn sàng rồi.” Tiêu Mộng Hồng nói, giọng nói trong trẻo và dứt khoát.


Đôi mắt Cố Trường Quân thoáng ánh lên một tầng u tối lạnh lẽo. Anh nhìn cô rất lâu, cuối cùng khẽ gật đầu:


“Vậy thì cứ thế đi. Nếu em đã kiên quyết ly hôn… thì tuỳ em.”


Nói xong câu đó, anh quay người, bước về phía cửa. Khi tay sắp chạm vào nắm cửa, anh quay lại liếc mắt nhìn cô lần cuối. Cô vẫn dựa vào khung cửa sổ, gương mặt tái nhợt. Biểu cảm chẳng khác gì lúc trước, mí mắt rũ xuống, ánh mắt nhìn xuống đất, toàn thân như rơi vào trạng thái mông lung bất định. Anh thu lại ánh mắt, mở cửa rồi bước ra ngoài mà không quay lại lần nữa.



.......


Mười giờ tối, bức tường phía Tây Nam của giáo khu chìm hẳn vào bóng tối. Khắp nơi yên ắng đến mức có thể nghe thấy cả tiếng gió lướt qua ngọn cây. Cố Trường Quân bước ra khỏi tòa nhà bốn tầng, sải bước nhanh xuống từng bậc thang, cuối cùng dừng lại sau một dãy cây xanh rợp bóng trong khu nhà. Anh thò tay vào túi tìm hộp thuốc lá, nhưng lại phát hiện không mang theo.


Lúc trước khi cởi áo ra, có lẽ hộp thuốc bị rơi đâu đó rồi mà anh cũng không để ý.


“Chết tiệt!” Anh không thể khống chế cơn nghẹn đắng và u uất trong lòng, cuối cùng bật ra một câu chửi thề thật thấp, thật kìm nén.


Đây vốn không phải là phong cách của anh. Anh xuất thân từ một gia đình danh giá, từ nhỏ đã được nuôi dạy trong nền nếp của quốc học, mười mấy tuổi ra nước ngoài du học. Sau này trở về tuy gia nhập quân đội, xung quanh toàn là những đồng đội nói năng thô lỗ, thậm chí đến cả Tổng tư lệnh trong những lúc không chính thức cũng chẳng khác gì, nhưng anh thì chưa từng buông lời tục tĩu.


Không phải vì anh cho rằng như vậy là không xứng với thân phận, mà vì từ nhỏ đến lớn, những điều ấy đã ăn sâu vào máu thịt — là sự dạy dỗ, là thói quen đã thành bản năng.


Nhưng lúc này, anh không kiềm chế được, bật thốt một câu chửi thề. Có lẽ chỉ có vậy mới giúp anh giải tỏa được thứ cảm xúc trong lòng mà lời nói không thể diễn tả.


Trước đây, khi biết vợ phản bội mình và lén lút tiếp xúc với một gã họa sĩ, phản ứng đầu tiên của anh cũng chỉ là kinh sợ và chán ghét. Chưa từng như lúc này, cảm giác tức giận tột cùng, xâm nhập tận sâu trong tâm can, pha lẫn nỗi mất mát và đau đớn mà chỉ mình anh mới hiểu thấu.


Anh định bỏ đi, nhưng rồi lại không thể kìm lòng mà quay trở lại. Nếu cô thể hiện dù chỉ một chút yếu lòng, một chút cảm thông, hay để cho anh có cơ hội xuống nước, có lẽ anh đã xin lỗi cô, vì đã mất kiểm soát mà hành xử quá đáng, mong được cô tha thứ.


Nhưng cô thì không. Từng câu từng chữ cô nói ra đều chất chứa sự khinh bỉ và ghét bỏ dành cho anh. Mặc dù anh đã chuẩn bị tinh thần, nhưng khi nghe cô phán xét mình, anh vẫn không tránh khỏi cảm giác đau đớn, uất ức và thất vọng sâu sắc.


“Chết tiệt!” Trong khoảnh khắc đó, dường như anh cuối cùng cũng nhận ra rằng lời th* t*c này mới đem lại cho anh chút giải thoát, anh không kiềm chế được mà buột miệng chửi tiếp.


“Cố .... trưởng quan?”


Không xa đó, dưới tán cây, một bóng người chậm rãi bước ra, giọng nói mang theo chút hoảng loạn. Cố Trường Quân ngước mắt nhìn về phía đó. Dưới bóng cây rậm rạp, ánh trăng nhảy múa lốm đốm, anh nhận ra đó là một học viên trẻ của lớp phi hành, tên là Diêu Tái Từ, năm nay mười chín tuổi. Ba cậu là một nhân vật có tiếng tăm và quyền lực ở địa phương Vân Nam. Từ nhỏ, Diêu Tái Từ đã rất thông minh, được ba kỳ vọng rất lớn, nhưng cậu lại bỏ lỡ cơ hội học đại học ở Bắc Bình, chạy đến đây đăng ký nhập học. Qua sơ tuyển và kiểm tra thể lực, cậu đã trở thành học viên lớp phi hành. Trong trung tâm huấn luyện lính, huấn luyện viên cho rằng cậu kiêu ngạo, khó dạy bảo nên chuẩn bị đề nghị khai trừ, nhưng Diêu Tái Từ không phục, đến tìm Cố Trường Quân nhờ giúp đỡ. Cố Trường Quân nhìn thấy tiềm năng thiên phú của cậu trong việc điều khiển phi hành, nên đã giữ lại. Chính vì thế, Diêu Tái Từ rất kính trọng và hết lòng tin tưởng Cố Trường Quân.


Tuy nhiên, cậu ta có một tật xấu là nghiện thuốc lá. Vừa rồi, nhân lúc quản lý không để ý, cậu đã lén lút xuống chỗ này hút thuốc để thỏa mãn cơn nghiện. Đang trốn sau bụi cây, nghe tiếng Cố Trường Quân chửi thề, sợ bị phát hiện, cậu đành phải bước ra.



“Cố trưởng quan... tôi biết sai rồi. Lần sau không dám tái phạm nữa...” Diêu Tái Từ nói, biết rõ trước mặt Cố Trường Quân là người nghiêm khắc như quân vương, không ngờ lại bị bắt đúng lúc nên rất lo lắng.


“Đưa đây!” Cố Trường Quân lạnh lùng nói.


“Cái gì?” Diêu Tái Từ ngẩn ra, rồi nhanh chóng phản ứng lại, vội vàng đưa cả que diêm lẫn bao thuốc.


“Quay về phòng đi ngủ!” Câu nói của Cố Trường Quân như một bản án nghiêm khắc, khiến Diêu Tái Từ vội vã cúi người khoanh lưng rồi chạy mất, sợ anh thay đổi ý định trong giây lát.


Xung quanh lại trở nên yên tĩnh. Cố Trường Quân rút một điếu thuốc ra, ngậm vào miệng, dùng bật lửa châm lửa. Anh gãy nhiều que diêm mới bật được lửa, rồi hít thật sâu một hơi thuốc.


Việc Diêu Tái Từ đến Hàng Giáo học bị ba cậu ta phản đối gay gắt, thậm chí còn cắt đứt nguồn kinh tế của cậu. Vì vậy, cậu chỉ có thể hút thuốc lá rẻ tiền mua lén từ những người kéo xe và công nhân chân tay trong nhóm, mỗi bao chỉ vài ba đồng tiền, loại thuốc lá này cay đắng và pha nhiều tạp chất.


Cố Trường Quân bị sặc một hơi thuốc, ho khan mấy cái, nhưng rất nhanh đã quen với mùi vị thuốc lá rẻ tiền này, trước giờ anh chưa từng hút loại thuốc lá rẻ và cay nồng đến vậy. Ngược lại, hương vị cay đắng ấy lại như vừa vặn phù hợp để an ủi tâm trạng đang rối bời, đau đớn cực độ của anh lúc này.


Anh ngồi một mình dưới bóng cây tối tăm, một điếu lại nối tiếp một điếu, hút hết một nửa hộp thuốc lá còn lại khoảng mười mấy điếu.


Hút hết điếu cuối cùng, anh ngồi xổm xuống, nhặt tất cả mười mấy tàn thuốc lá vứt đầy trên mặt đất, kể cả những tàn thuốc Diêu Tái Từ đã ném xuống, cẩn thận gom lại bỏ vào trong thùng rác cạnh hành lang, như thể muốn vứt bỏ hết những mớ hỗn độn trong lòng lúc này.


Anh thở ra một hơi dài thật sâu.


……


Anh chỉ là không hiểu rõ, mấy giờ trước vì lý do gì mà mình lại có những cảm xúc mãnh liệt như vậy với cô - một khao khát chiếm hữu hoàn toàn, thậm chí là cả những suy nghĩ nhỏ nhen, hèn mọn.


Thực ra, cô với anh vốn chỉ là một người con gái mà anh từng xem thường như rẻ rúng. Nhớ lại khoảnh khắc đó, đúng lúc anh đang có những xúc động dữ dội, thì cô cũng ở bên cạnh, nên mọi chuyện đương nhiên mới thành ra như vậy.


Trong bóng tối đen như mực của đêm khuya, Cố Trường Quân ngồi một mình dưới bóng cây, nhìn về phía tòa nhà bốn tầng xa xa, nơi có một căn phòng với cửa sổ hé mở. Trong lòng anh, một cảm giác lạnh lẽo âm thầm trỗi dậy.


Kim Phấn Mỹ Nhân - Bồng Lai Khách
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Kim Phấn Mỹ Nhân - Bồng Lai Khách Truyện Kim Phấn Mỹ Nhân - Bồng Lai Khách Story Chương 34
10.0/10 từ 27 lượt.
loading...