Kiều Sủng Vi Thượng

Chương 78: 78: Ngoại Truyện 6 Cuộc Sống Ngọt Ngào 4


Chỉ chớp mắt đã tới cuối năm, đêm qua trời có tuyết lớn, nhánh cây ngoài cửa sổ đều bị tuyết lớn làm cho cong queo, ban ngày hôm nay đã đỡ hơn không ít.

Bên ngoài cửa sổ, ngày hôm qua mới toàn là nụ hoa hồng hôm nay đều đã hé nở, vô cùng xinh đẹp.

Mặt trời mùa đông ấm áp xuyên qua tầng mây, qua cửa sổ khắc hoa trong suốt, từng chút một rơi lên người Thẩm Xu.

Trên bàn đặt một tờ giấy Tuyên Thành tốt nhất, bên cạnh là mực Bùi Vân Khiêm quen dùng, số bút lông sói trên giá được bay theo thứ tự, mỗi cái đều là trân phẩm.

Thẩm Xu bắt đầu làm ẩm đầu bút rồi màu mực, chờ bút hút mực mới bắt đầu phác hoạ trên giấy.

Góc cạnh hàm dưới rõ ràng, mũi cao thẳng, mi cong môi mỏng, đôi mắt đào hoa quyến rũ.

Nhìn hình dáng mình miêu tả, Thẩm Xu nhịn không được thất thần, trước kia nghe nói nam nhân môi mỏng bạc tình, nghĩ vậy, Thẩm Xu nhịn không được cong môi, đáy mắt cũng mang theo ý cười.

Nhưng Bùi Vân Khiêm không phải thế.

Khôi phục lại tinh thầnm Thẩm Xu lại lần nữa chấm mực, muốn vẽ trong xong bức hoạ dang dở.

Vừa mới động bút, cửa phòng ngủ đã bị người đẩy ra từ bên ngoài.

“Đang làm gì thế?”
Thẩm Xu ngẩn người, theo bàn năng muốn che khuất bức hoạ trên bàn.

Thấy thế, Bùi Vân Khiêm hứng thú nhìn về phía bàn trước mặt Thẩm Xu một cái, hắn cong môi, cất bước đi qua, tới gần đã thấy quả thực như hắn suy nghĩ.

“Sao hôm nay tướng quân lại ở trong phủ? Không lên triều sao?”
Thẩm Xu giấu bức hoạ ra phía sau, ra vẻ trấn định nói.

Thật ra thì cũng không có gì, nhưng phản ứng của Thẩm Xu làm khơi mào hứng thú của Bùi Vân Khiêm, khiến hắn nhịn không được muốn trêu chọc nàng.

Bùi Vân Khiêm không đáp, cụp mắt nhìn Thẩm Xu một lát rồi xoay người vòng qua bàn, cong môi, chậm rãi bước tới bên người Thẩm Xu.

Thấy thế, Thẩm Xu ngước mắt nhìn hắn, nhịn không được mà cử động, bức hoạ phía sau lại trở nên giấu đầu lòi đuôi.



Bùi Vân Khiêm nhìn động tác nhỏ của Thẩm Xu, nhướn mày nhìn nàng khẽ nói, “Hôm nay ta nghỉ ngơi tắm gội, nàng quên rồi sao?”
Thẩm Xu ngước mắt nhìn hắn, vẻ mặt mờ mịt, một lúc sau mới nhớ tới hôm nay đúng là ngày nghỉ của Bùi Vân Khiêm.

Nghĩ vậy, Thẩm Xu nhíu mày, nhịn không được hỏi, “Nếu hôm nay là ngày nghỉ của tướng quân, sao chàng lại xuất phủ sớm vậy làm gì?”
Nếu không phải chưa tới giờ thìn Bùi Vân Khiêm đã ra khỏi phủ, vậy thì Thẩm Xu đã không nghĩ rằng Bùi Vân Khiêm vẫn đi lên triều như mọi ngày.

“Bệ hạ triệu kiến, còn có ba ngày nữa là giao thừa, trong cung sẽ mở tiệc.


Nói rồi, ngón tay Bùi Vân Khiêm gõ lên bàn, nhưng ánh mắt lại không rời khỏi bàn tay Thẩm Xu đặt sau lưng.

“Mở tiệc?”
Bùi Vân Khiêm gật đầu, “Bệ hạ vừa đăng cơ chưa lâu, vừa hay giao thừa là cơ hội tốt.


Nghe vậy, Thẩm Xu suy tư một lát, liên hệ tới mấy chuyện xảy ra trước đó.

Còn đang xuất thần, đồ trong lòng bàn tay đã biến mất, giấy Tuyên Thành còn nằm trong tay nay đã bị Bùi Vân Khiêm cầm lấy.

Thẩm Xu nháy mắt khôi phục lại tinh thần, theo bản năng giơ tay muốn đoạt lại tờ giấy kia.

Bùi Vân Khiêm chỉ hơi nâng tay là đã khiến Thẩm Xu không với được tới.

Hắn nhướn mày, đầu ngón tay thưởng thức bức hoạ, sau đó lại cụp mắt, tầm mắt dừng trên mặt Thẩm Xu, khoé miệng cong lên tuỳ ý nói, “Vẽ ta?”
Không đợi Thẩm Xu nói chuyện, Bùi Vân Khiêm đã chuyển mình thay đổi vị trí, đặt giấy Tuyên Thành lên mặt bàn ‘thưởng thức’ lần nữa.

Thấy thế, Thẩm Xu vội vàng nghiêng người đưa tay che bức hoạ, vành tai đỏ bừng.

Hai người thành hôn đã lâu, nhưng lúc đối mắt với Bùi Vân Khiêm, Thẩm Xu vẫn thẹn thùng không đổi, mấu chốt chính là, trước nay nàng không am hiểu vẽ tranh, nhất thời cũng chỉ nổi hứng thú mà thôi, càng nghĩ càng cảm thấy mất mặt, hối hận vì trước kia không nghe lời mẫu phi học vẽ cho tốt.

Bùi Vân Khiêm đưa tay kéo Thẩm Xu qua, cụp mắt tuỳ ý cầm bút trên bàn, một tay khác vòng qua người nàng, đặt bút vào tay Thẩm Xu vẽ nốt bức hoạ chưa hoàn thành.

Thẩm Xu ngẩn người, còn chưa kịp khôi phục tinh thần đã bị hơi thở của Bùi Vân Khiêm vây lấy, động tác trên tay làm theo những chuyển động của hắn.


Một lúc lâu sau, Thẩm Xu khôi phục lại tinh thần, nàng mím môi, nhịn không được ngẩng đầu, ánh mắt dừng trên mặt Bùi Vân Khiêm, có lẽ là do khoảng cách giữa hai người quá gần, hoặc có lẽ là do ánh nắng hiếm có của ngày đông quá mức ấm áp.

Tia nắng dừng lại trên mặt Bùi Vân Khiêm, thậm chí có thể nhìn thấy rõ sợi lông ta trên làn da của hắn.

Mái tóc đen như mực của nam nhân được quan ngọc cố định trên đỉnh đầu, hàm dưới góc cạnh rõ ràng, không biết có phải do vừa mới từ bên ngoài trở về hay không mà đuôi mắt mang theo vẻ đỏ ửng nhàn nhạt, lông mi khẽ run rẩy, ánh mắt chăm chú dừng trên giấy Tuyên Thành.

Bàn tay khớp xương rõ ràng nhẹ nhàng nắm tay Thẩm Xu, ngòi bút chạm tới mặt giấy, từng nét vẽ nước chảy mây trôi.

Trải qua sự cải biến của Bùi Vân Khiêm, nhân vật phác hoạ đơn giản tựa như dần trở nên sống động.

Một lúc lâu sau, Bùi Vân Khiêm dừng bút, quay đầu nhướn mày cười như không nói, “Thần rất đẹp sao?”
Bốn mắt nhìn nhau.

Thẩm Xu hoảng loạn đối diện với đôi mắt đen nhánh của Bùi Vân Khiêm, lúc này mới phát hiện khoảng cách giữa hai người quá gần, có thể nghe thấy rõ tiếng tim đập của đối phương, lông mi như sắp đan vào nhau vậy.

Trong khoảnh khắc, trái tim Thẩm Xu như đánh rơi một nhịp, lông mi khẽ run xẹt qua chóp mũi Bùi Vân Khiêm, mang theo một trận ngứa ngáy, Bùi Vân Khiêm cụp mắt nhìn nàng, đáy mắt chan chứa muôn vàn dịu dàng, đôi mắt đào hoa tinh xảo loé sáng.

“Còn chưa nhìn đủ?”
Giọng nói nam nhân mát lạnh, trầm thấp dịu dàng.

Nghe vậy, Thẩm Xu mới khôi phục tinh thần, hậu tri hậu giác phát hiện vậy mà bản thân vẫn luôn nhìn Bùi Vân Khiêm không rời.

Thẩm Xu mím môi nhanh chóng thu hồi ánh mắt, khẽ lắc đầu, “Không… không phải…”
Thẩm Xu khẽ cắn môi muốn giải thích, nhưng trong lòng cân nhắc hồi lâu lại cảm thấy càng bôi càng đen…
Bùi Vân Khiêm cười gác bút xuống, nắm tay Thẩm Xu, ngón tay cọ cọ lòng bàn tay nàng khẽ cười, “Sợ cái gì? Dù sao đây cũng không phải lần đầu tiên thần bắt được công chúa nhìn lén.


Nghe vậy, Thẩm Xu sửng sốt, cái gì mà ‘không phải lần đầu cơ’?
Không đợi nàng nói chuyện, cằm đã bị Bùi Vân Khiêm nắm lấy nâng lên, tiếp đó, khoé miệng Bùi Vân Khiêm như cười như không, đáy mắt mang theo ý cười nhàn nhạt, tuỳ ý nói, “Muốn nhìn thì cứ quang minh chính đại mà nhìn, ta cũng không thu bạc của nàng.



Thẩm Xu chỉ cảm thấy khuôn mặt đỏ bừng, không cần nhìn cũng biết mặt mình bây giờ đã đỏ thế nào, nàng mím môi trừng hắn một cái, hận không thể đào hố chôn bản thân mình, thật là mất mặt.

Một lúc lâu sau, Thẩm Xu mới khôi phục tinh thần, nhịn không được nói, “Cái gì mà không phải lần đầu tiên cơ?”
Chẳng lẽ trước đó nàng trộm nhìn Bùi Vân Khiêm đều bị hắn phát hiện?
Bùi Vân Khiêm cụp mắt, ánh mắt tuỳ ý dừng trên mặt nàng, lười biếng ‘ừm’ một tiếng, sau đó môi mỏng khẽ mở, “Đêm tân hôn, rừng hoa đào, trên xe ngựa, còn có…”
“Đừng nói nữa…”

Nàng nhắm mắt lại, thở phào một hơi, nhận mệnh nói, “Buông ta ra đi, để ta chết một lần.


Thấy thế, Bùi Vân Khiêm cười khẽ ra tiếng, không những không buông nàng ra, ngược lại còn ôm chặt lấy eo nàng hơn, kéo sát vào lồng ngực mình, khẽ nói, “Thì ra công chúa đã mơ ước sắc đẹp của thần từ sớm như vậy rồi.


Thẩm Xu hơi mất tự nhiên, ấp úng nói, “Chẳng qua là do bổn cung không có việc gì làm, quá nhàm chán…”
Nghe vậy, Bùi Vân Khiêm sâu xa ‘ồ’ một tiếng, nhàn nhạt nói, “Thế sao?”
Nói rồi, hắn đưa tay ôm eo Thẩm Xu, đáy mắt mang theo ý cười, “Vậy… chúng ta làm chút chuyện không nhàm chán đi?”
“Không được!”
Thẩm Xu hít một ngụm khí lạnh, không hề nghĩ ngợi đã từ chối, “Không được! Ta… Bây giờ ta không chán chút nào.


Nói rồi, Thẩm Xu ngước mắt nhìn hồng mai bên ngoài cửa sổ, không đợi Bùi Vân Khiêm nói chuyện, nàng đã mở miệng nói, “Tướng quân, hôm nay hồng mai bên ngoài đều đã nở rồi, chúng ta đi ra ngoài thưởng mai đi.


Bùi Vân Khiêm cười khẽ thành tiếng, liếc Thẩm Xu một cái, lá gan nàng lại nhỏ đi rồi, vạn năm nữa chắc cũng không thay đổi được.

Lát sau, Bùi Vân Khiêm cong môi, “Được thôi.


Thẩm Xu như trút được gánh nặng, trên mặt hận không thể nở hoa, nói ngay, “Vậy đi thôi tướng quân, chúng ta đi ngay thôi.


Nói rồi, Thẩm Xu cử động thân mình ý đồ tránh thoát khỏi sự giam giữ của Bùi Vân Khiêm.

Bùi Vân Khiêm không nhúc nhích, chỉ cảm thấy Thẩm Xu càng ngày càng đáng phạt.

“Tướng quân.


Thấy Bùi Vân Khiêm đã đồng ý rồi mà một lúc lâu sau cũng không nhúc nhích, Thẩm Xu nhịn không được mở miệng, “Không đi sao…”

Chữ cuối còn chưa nói xong, Bùi Vân Khiêm đã đột nhiên cúi xuống đoạt lấy hô hấp của nàng.

Thẩm Xu sửng sốt, lông mi khẽ run, khó tin nhìn Bùi Vân Khiêm.

Không phải là… đã đồng ý đi thưởng mai rồi sao, sao lại… lại biến thành thế này.

Một lúc sau, Bùi Vân Khiêm mới buông nàng ra, vén sợi tóc tán loạn ra sau tai nàng, “Đi thôi.


Nói xong, không chờ Thẩm Xu nói chuyện, Bùi Vân Khiêm đã ra khỏi vị trí đang đứng, xoay người đi về phía giá treo quần áo trong phòng ngủ, cầm áo choàng khoác lên người Thẩm Xu, khôi phục lại dáng vẻ bình thản, nhàn nhạt nói, “Đi thôi, đi thưởng mai.


Thẩm Xu không hề trì hoãn nhanh chóng cất bước theo sau, sợ Bùi Vân Khiêm đổi ý.

Chạng vạng, sau khi ăn cơm xong Thẩm Xu đã tới chỗ Lâm Lãng thăm Bùi Yến, chờ nàng dỗ dành Bùi Yến trở về đã quá canh ba.

Trong Nam các vẫn còn sáng đèn, Thẩm Xu đẩy cửa bước vào lại không thấy Bùi Vân Khiêm đâu.

Thấy thế, Thẩm Xu nhíu mày, cũng không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng Bùi Vân Khiêm tới thư phòng xử lý công việc.

Đã nhiều ngày Thẩm Xu mệt mỏi, hai ngày cũng không được tắm gội, vừa hay hôm nay Bùi Vân Khiêm không có ở đây, thừa dịp này mà đi tắm.

Đã là đêm khuya, Thẩm Xu không tìm thấy người hầu hạ, tự mình cầm áo ngủ đi tới bể tắm nước nóng.

Bể tắm nước nóng của Bùi phủ bốn mùa sương khói lượn lờ, cho dù là ngày trời đông rét buốt thì ở đây cũng vẫn ấm áp.

Thẩm Xu đưa tay mở cửa bước vào, quần quần áo đặt ở một bên bình phong.

Ánh mắt nhìn thoáng qua, Bùi Vân Khiêm chỉ mặc mỗi chiếc áo ngủ treo lỏng lẻo trên người, lưng dựa vào bể tắm nước nóng cách nàng chưa tới nửa thước, đang ngước mắt hứng thú nhìn nàng.

Thẩm Xu ngẩn ra trong chốc lát, vẻ mặt đỏ bừng, nàng mím môi, “Cái đó… chàng tắm trước đi, ta đi xem A Yến thế nào đã.


Vừa dứt lời, cổ chân Thẩm Xu đã nóng lên, ngay sau đó trời đất quay cuồng, cả người ngã vào trong nước.

Đáy mắt nam nhân loé lên ánh sáng mang theo tính xâm lược nhàn nhạt, dễ như trở bàn tay ôm lấy vòng eo Thẩm Xu kéo vào trong ngực, giọng nói trầm thấp mang theo mê hoặc.

“Tới cũng đã tới rồi còn đi đâu?”




Kiều Sủng Vi Thượng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Kiều Sủng Vi Thượng Truyện Kiều Sủng Vi Thượng Story Chương 78: 78: Ngoại Truyện 6 Cuộc Sống Ngọt Ngào 4
10.0/10 từ 11 lượt.
loading...