Kiều Sủng Vi Thượng

Chương 28: 28: Che Chở


Thẩm Xu khẽ nhíu mày, sao Bùi Vân Khiêm sớm không trở về, muộn không trở về, lại trở về vào lúc này? Nếu Bùi Vân Khiêm tin tưởng lời Tưởng Diệu nói, vậy nàng nên làm thế nào?
Nghĩ đến những lời Tưởng Diệu vừa nói, trong lòng Thẩm Xu khẽ run.

Nhìn dáng vẻ của nàng ta tất nhiên là muốn tố giác nàng, trong phủ tướng quân lúc nào cũng có hạ nhân tuần tra, tuy rằng hôm qua nàng đã tận lực tránh người, nhưng lỡ như có người thật sự bắt gặp…
Nghĩ vậy, trong lòng Thẩm Xu âm trầm, tuy rằng nàng chưa làm chuyện gì gây bất lợi cho Bùi Vân Khiêm, nhưng lỡ đâu tính tình hắn đa nghi như lời đồn, nếu hắn điều tra ra đúng là nàng từng vào thư phòng của hắn, nàng nên giải thích với hắn thế nào? Nếu như hắn không tin, nàng phải làm gì bây giờ?
Nghĩ vậy, lông mi Thẩm Xu run run, ánh mắt tối lại vài phần.

Một lát sau, Bùi Vân Khiêm bước chân tới trước mặt Thẩm Xu, không chờ nàng khôi phục tinh thần, một tiếng gọi ngọt ngấy ‘Vân Khiêm ca ca’ đã kéo suy nghĩ của Thẩm Xu trở về hiện thực.

Nghe một tiếng gọi này, Thẩm Xu và Bùi Vân Khiêm không hẹn mà cùng nhíu mày, Thẩm Xu suýt chút nữa đã nôn sạch đồ ăn sáng trong bụng ra.

Bùi Vân Khiêm đứng trước mặt Thẩm Xu, theo bản năng vươn tay kéo Thẩm Xu về phía sau một bước, lạnh lùng trầm giọng nói, “Muốn nói gì thì nói, không thì câm miệng đừng nói nữa.


Nghe vậy, bước chân Tưởng Diệu chững lại, nhìn động tác lôi kéo Thẩm Xu của Bùi Vân Khiêm, vẻ ngoan độc trong mắt ngày càng sâu.

Trầm mặc một lúc, Tưởng Diệu đứng yên tại chỗ không động, trên mặt mang theo sự oan ức, yếu ớt nói, “Vân Khiêm ca ca, Linh An công chúa này có mưu đồ gây rối! Muội tận mắt nhìn thấy hôm qua nàng ta lén lút vào thư phòng của huynh! Cũng không biết là làm chuyện xấu xa gì!”
Nói rồi, Tưởng Diệu nhân lúc không ai chú ý chạy tới bên cạnh Bùi Vân Khiêm, giơ tay kéo góc áo hắn, “Vân Khiêm ca ca, huynh mau phái người tới kiểm tra thư phòng xem có thiếu thứ gì không đi! Chắc chắn người này là mật thám trong cung phái đến, gây bất lợi cho Vân Khiêm ca ca!”
Nghe vậy, trong lòng Thẩm Xu đột nhiên có một cảm giác khó chịu trước nay chưa từng xuất hiện, lông mày khẽ nhíu lại, ánh mắt dừng ở hành động tay cẩu Tưởng Diệu.

Cũng không biết tại sao, hôm nay Thẩm Xu cảm thấy động tác kéo ống tay áo Bùi Vân Khiêm này của Tưởng Diệu vô cùng ngứa mắt.

Đuôi mắt Bùi Vân Khiêm khẽ liếc Thẩm Xu một cái, bất động thanh sắc rút ống tay áo ra, không mặn không nhạt nói, “Hôm qua là bổn tướng quân để cho nàng ấy tới đó, ngươi có ý kiến?”
Nghe vậy, Thẩm Xu và Tưởng Diệu cùng sửng sốt, Thẩm Xu không tự giác nhìn Bùi Vân Khiêm một cái, mà chúng hạ nhân bên cạnh, đặc biệt là sắc mặt Chu Tước vô cùng bất ngờ.



Có ai mà không biết thư phòng Bùi Vân Khiêm chính là cấm địa trong phủ chứ, ngày thường chỉ có Chu Tước và Tần Tuần có thể bước vào bẩm báo truyện trong quân doanh hoặc là quét tước mà thôi.

Khôi phục lại tinh thần, Tướng Diệu mếu máo, giọng nói mềm mại, “Thư phòng là nơi quan trọng như vậy, sao Vân Khiêm ca ca có thể để cho nàng ta vào đó chứ, nàng ta là người trong cung, lỡ đâu…”
Không chờ Tưởng Diệu nói xong đã nghe Bùi Vân Khiêm cười lạnh một tiếng, “Nàng ấy là phu nhân của bổn tướng quân, tới thư phòng của bổn tướng quân còn cần sự đồng ý của ngươi?”
Lời nói tới bên miệng lại bị Tưởng Diệu nuốt trở về, đôi mắt nàng ta ửng đỏ nhìn Bùi Vân Khiêm, giọng nói cũng có chút nghẹn ngào, “Vân Khiêm ca ca, sao huynh có thể che chở nàng ta đến vậy?”
Nói đến đây, nàng ta lại dừng một chút, vẻ oan ức trên mặt càng sâu hơn, “Muội nhớ trước đây có một lần muội vào thư phòng tìm huynh đã bị huynh răn dạy, còn cấm túc vài ngày, nhưng lần này, huynh…”
Tưởng Diệu càng nói càng uất ức, giống như tuỳ lúc có thể khóc vậy, “Sao huynh có thể che chở nàng ta như vậy?”
Bùi Vân Khiêm cười nhạt một tiếng, “Ngươi cũng có thể so được với nàng ấy sao?”
Dừng một chút, Bùi Vân Khiêm nhìn thẳng, đôi mắt cuồng vọng, âm cuối cũng lộ ra sự ủ rũ nhàn nhạt, “Nàng ấy là thê tử ta dùng kiệu tám người khiêng cưới hỏi đàng hoàng.


Nói rồi, Bùi Vân Khiêm nhàn nhạt liếc qua, trong mắt khinh thường không có chút độ ấm nào, “Ngươi là cái thá gì chứ?”
Nghe vậy, Thẩm Xu đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía Bùi Vân Khiêm, cảm giác trong lòng ngày càng khó tả.

Bàn tay dưới ống tay áo không tự giác siết chặt vài phần, càng cảm thấy cuốn sách kia nóng đến lạ thường.

Đợi tới lúc khôi phục tinh thần, Thẩm Xu chỉ cảm thấy tay mình đã bị một bàn tay lạnh lẽo nắm lấy, ngay sau đó hô hấp ấm áp phả ra ở trên đầu, “Đi theo ta.


Không đợi nàng kịp phản ứng, cơ thể đã vô thức đi theo Bùi Vân Khiêm.

Tưởng Diệu trơ mắt nhìn Bùi Vân Khiêm nắm tay đưa Thẩm Xu đi, nàng ta không tin, một người từ trước tới giờ chưa từng giao du với Bùi Vân Khiêm lại có thể được hắn bao vệ che chở như vậy, chẳng lẽ chỉ vì nàng là thê tử cưới hỏi đàng hoàng mà thôi? Nghĩ đến chuyện từ nay về sau, thái độ của Bùi Vân Khiêm với nàng ta lập tức thay đổi, Tưởng Diệu càng cảm thấy không cam lòng.

Dựa vào cái gì thứ nàng ta đau khổ chờ đợi nhiều năm không thể có được, Thẩm Xu lại lấy được dễ dàng như thế? Dựa vào cái gì vài phần ưu ái mà nàng ta tan cửa nát nhà mới có được, Thẩm Xu lại có thể cướp đi dễ dàng như vậy? Nàng ta không cam lòng, rõ ràng chỉ thiếu chút nữa thôi, toàn bộ phủ tướng quân này đều coi nàng ta là nữ chủ nhân duy nhất, dựa vào cái gì mà Thẩm Xu dám chen chân vào chắn đường của nàng ta!

Vẻ không cam lòng trong mắt Tưởng Diệu sắp tràn ra khỏi mắt, bàn tay siết chặt, nếu như ánh mắt có thể giết người, có lẽ lúc này Thẩm Xu đã chết một vạn lần.


Không đợi Tưởng Diệu khôi phục tinh thần đã nghe thấy giọng nói lạnh lùng như đánh vào tai, lạnh nhạt giống như đang nói chuyện với một người xa lạ.

“Nhường một chút, chắn đường rồi.


Dứt lời, Bùi Vân Khiêm mang theo Thẩm Xu đi khỏi tiền viện, một ánh mắt cũng không chừa lại cho Tưởng Diệu.

Vẻ mặt Thẩm Xu mơ màng đi theo Bùi Vân Khiêm qua nửa cái phủ tướng quân, cũng không biết muốn đưa nàng đi đâu.

Đang suy nghĩ, vừa ngẩng đầu lên Thẩm Xu đã nhìn thấy thư phòng Bùi Vân Khiêm cách đó không xa, bước chân nháy mắt chững lại.

Có lẽ là Bùi Vân Khiêm cảm nhận được, hắn ngừng bước chân xoay người lại, trong mắt mang theo vài phần vui vẻ, “Thế nào lại không đi rồi? Không phải hôm qua còn lén lút tới đây sao? Sao hôm nay quang minh chính đại đưa người tới thì lại bất động rồi?”
Thẩm Xu giương mắt nhìn qua, ánh mắt hơi loé sáng, thì ra hắn đã sớm biết nàng đi vào thư phòng của hắn.

Nghĩ vậy, Thẩm Xu há miệng thở dốc muốn nói gì đó vì mình, nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu, cuối cùng chỉ đành gục đầu xuống giống như đang chờ đợi phán quyết.

Thấy thế, Bùi Vân Khiêm buông Thẩm Xu ra, cười nhạt một tiếng, “Vào đi, đừng chần chừ nữa.


Thẩm Xu trốn cũng không được đành đi vào cùng Bùi Vân Khiêm, vừa rồi hắn không vạch trần nàng trước mặt mọi người, như vậy có nghĩa hắn tin tưởng nàng, ít nhất cũng biết nàng sẽ không làm chuyện bất lợi với hắn.

Nghĩ vậy, Thẩm Xu theo bản năng sờ quyển sách dưới ống tay áo của mình, không phải nàng không nghĩ tới việc trực tiếp thẳng thắn với Bùi Vân Khiêm về kế hoạch của Phùng Thái hậu, nhưng dù sao nàng cũng là người trong cung, Phùng Thái hậu lại là mẫu thân trên danh nghĩa của nàng, Bùi Vân Khiêm có tin tưởng lời nàng nói cũng không biết tin được bao phần.


Còn đang suy nghĩ, Thẩm Xu đã bước chân vào trong thư phòng, sau đó ‘ầm’ một tiếng, cửa phòng đóng lại, Thẩm Xu mới khôi phục tinh thần.

Nàng có chút chột dạ, không dám ngẩng đầu nhìn Bùi Vân Khiêm, chỉ cụp mắt, thấp giọng gọi một tiếng, “Tướng quân.


Khoé miệng Bùi Vân Khiêm cong lên, mắt liếc nàng một cái, ngồi vào vị trí không mặn không nhạt nói, “Lúc này mới biết sợ? Hôm qua lúc vụng trộm vào đây, sao bổn tướng quân không thấy người sợ? Hửm?”
Nghe vậy, Thẩm Xu càng cúi thấp đầu hơn.

Bùi Vân Khiêm nâng mắt, thân mình nghiêng nghiêng, nửa người tựa ra sau ghế, “Còn đứng đó làm gì? Chờ ta mời người tới sao?”
Nghe thế, Thẩm Xu bất chấp tất cả thở phào nhẹ nhõm, bước chân đi tới cách Bùi Vân Khiêm một thước rồi dừng lại.

Một lúc sau, thấy Thẩm Xu vẫn không tới gần, Bùi Vân Khiêm nhíu mày, trên mặt cũng không vui, lạnh lùng nhìn qua, “Cách ta xa như vậy làm gì? Ta còn có thể ăn thịt người được sao? Đi tới đây.


Nghe vậy, Thẩm Xu lại dịch tới gần Bùi Vân Khiêm hơn.

Cũng không biết Bùi Vân Khiêm đã đứng lên từ lúc nào, không đợi nàng đứng vững đã cảm thấy cổ tay chợt lạnh, ngay sau đó thân mình bị Bùi Vân Khiêm ôm lấy vòng eo, giam cầm trong lồng ngực hắn.

Thẩm Xu nhíu mày, ánh mắt trốn tránh theo bản năng lại bị Bùi Vân Khiêm bắt ép nhìn thẳng.

Thấy thế, Bùi Vân Khiêm khẽ cười một tiếng, giọng nói nhàn nhạt, “Trốn cái gì?”
“Bổn… bổn cung không trốn…”
Rõ ràng là Thẩm Xu không đủ tự tin, ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên, càng miễn bàn tới việc nhìn thẳng vào mắt Bùi Vân Khiêm.

Trầm mặc một lúc, lông mi Thẩm Xu khẽ run, nhẹ nhàng hít một hơi, chậm rãi mở miệng nói, “Tướng quân biết bổn cung vào thư phòng từ lúc nào?”
Giọng nói Thẩm Xu không hề phập phồng, rõ ràng là nghi vấn nhưng lại dùng ngữ khí khẳng định.

Bùi Vân Khiêm khẽ cười một tiếng rồi buông tay, “Vừa hay nhìn thấy người đi vào.




Nghe vậy, Thẩm Xu nuốt nước miếng, giương mắt nhìn thẳng, miễn cưỡng cười một cái còn khó coi hơn khóc, “Thế… thế sao? Vậy thì thật trùng hợp.


Dừng một chút, Thẩm Xu cười khổ, “Bổn cung tự cho là mình thông minh tránh được tai mắt trong phủ, không nghĩ tới lại bị tướng quân bắt gặp.


Bùi Vân Khiêm nhướn mày, cười nhạt một tiếng, “Công chúa thật sự cho rằng đôi mắt của ám vệ Bùi gia ta đều là để trang trí thôi sao?”
“Công chúa thật sự cho rằng thân thủ mình lợi hại, có thể tránh được ám vệ mỗi mười lăm phút đổi canh gác một lần trong phủ?”
Nghe vậy, trong mắt Thẩm Xu hiện lên một tia nghi hoặc, trong lòng khó hiểu, “Ý tướng quân là?”
Chẳng lẽ Bùi Vân Khiêm biết nàng cố ý vào trong thư phòng, cố ý sắp xếp ám vệ đi tuần qua chỗ khác?
Thấy thế, Bùi Vân Khiêm khẽ cười một tiếng, thu hồi ánh mắt, nâng tay xoa nhẹ lòng bàn tay Thẩm Xu, nhàn nhạt ‘ừm’ một tiếng, nói, “Còn không tính là quá ngốc.


Trong lòng Thẩm Xu suy nghĩ tràn lan, nhất thời không rõ ràng, mím môi không nói nữa.

Một lúc lâu sau, Bùi Vân Khiêm mới híp mắt, chậm rãi tới gần Thẩm Xu, giọng nói cũng không ôn hoà như trước mà lộ ra vài phần lạnh lẽo, “Công chúa không có gì muốn nói với bổn tướng quân sao?”
Nói rồi, Bùi Vân Khiêm nâng tay lên đặt ở cánh tay che giấu quyển sách của Thẩm Xu, khiến nàng cả kinh run rẩy một phen, theo bản năng nhìn lại.

Bốn mắt nhìn nhau.

Khoé miệng Bùi Vân Khiêm như cười như không, trong mắt lại không có nửa phần ý cười, lạnh đến mức khiến cho người ta sợ hãi.

“Thần cho công chúa thêm một cơ hội nữa.

” Bùi Vân Khiêm thu lại sự lạnh lẽo trong mắt, “Công chúa có điều gì muốn nói với thần không?”




Kiều Sủng Vi Thượng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Kiều Sủng Vi Thượng Truyện Kiều Sủng Vi Thượng Story Chương 28: 28: Che Chở
10.0/10 từ 11 lượt.
loading...