Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu

Chương 68: “Cả thành phố Lâm Hoài, đều tặng cho em.”


“Chuyện gì thế? Thần thần bí bí.”


Đường Án Trác bĩu môi một cái, Ngụy Tắc Văn qua màn hình làm động tác “chụt” hôn cậu, rồi nói: “Tới lúc đó anh sẽ nói cho em biết. Giờ nói ra thì đâu còn bí mật nữa.”


“Thôi được rồi.”


Vừa cúp máy, cửa ký túc xá liền vang lên tiếng gõ. Vừa mở ra đã thấy Matthew, Ninh Duệ gọi với vào trong: “Đường Án Trác!”


Đường Án Trác ngoảnh lại nhìn: “Matthew?”


“Chào chị dâu.”


Matthew cười toe toét nhìn cậu. Từ sau khi biết cậu là em trai của Ngụy Tắc Văn, trong mắt Đường Án Trác dường như cũng tự động bật lên bộ lọc “bé con dễ thương” mỗi khi nhìn thấy Matthew – trông anh ta đáng yêu hơn hẳn, dù chiều cao còn vượt cả Ngụy Tắc Văn.


“Có chuyện gì thế?”


“Chị dâu đi ăn với em nha, em ăn một mình chán lắm.”


“Được rồi, đi thôi.”


Đường Án Trác dẫn Matthew ra ngoài, chọn một quán ăn khá ngon, vừa ăn vừa hỏi anh ta đã lâu chưa về nước, giờ sống có quen không.


“Cũng quen dần rồi, chỉ là thấy thay đổi nhiều quá. Trung Quốc phát triển thật sự quá nhanh.”


Matthew ăn rất khỏe, khẩu phần gần như gấp đôi Đường Án Trác. Cậu ăn xong từ lâu, chỉ chống cằm ngồi chờ, tiện thể tranh thủ hỏi thêm chuyện năm xưa của Ngụy Tắc Văn.


Đó là quãng thời gian mà Đường Án Trác chưa từng biết, khi Ngụy Tắc Văn ở độ tuổi hai mươi, cũng tầm tuổi như cậu bây giờ.


“Anh Tắc Văn từng du học ở Pháp. Dù em là người Na Uy, nhưng bà ngoại em là người Pháp, nên từ nhỏ em và anh trai đều sống cùng ông bà bên ngoại ở Pháp.”


“Sau này anh trai em đi nghĩa vụ quân sự ở Pháp. Lúc đó anh Tắc Văn là học trò cưng của bà em, bà là giáo sư của anh ấy. Nhà em cũng cho anh ấy thuê nhà. Dần dà thân quen, anh Tắc Văn với anh trai em vốn đồng lứa, có nhiều đề tài chung, lại cùng sở thích nữa, nên cứ rảnh là hai người quấn lấy nhau. Mà em hồi đó còn nhỏ, chỉ có thể lon ton làm cái đuôi theo sau thôi. Mấy bạn nữ cùng lớp em ai cũng ghen tị vì em được hai ‘trai đẹp’ cùng lúc đến đón về, đám con gái mà, ai chẳng mê trai đẹp.”


“Nhưng phần lớn thời gian anh trai em ở trong quân đội, lại nghiêm khắc lắm. Em thì nghịch như quỷ, suốt ngày gây họa, anh ấy cứ đánh vào mông rồi bắt đứng úp mặt vào tường. Mỗi lần như vậy đều là anh Tắc Văn đứng ra xin hộ. Anh không biết đâu, trong mắt em lúc đó, anh Tắc Văn đúng là người vĩ đại nhất thế giới. Với lại mẹ em là người Trung Quốc, em luôn có thiện cảm với người Trung Quốc.”


“Thành ra mấy năm ấy, em còn ở cạnh anh Tắc Văn nhiều hơn cả anh trai. Anh ấy hay nấu món ngon cho em, dẫn em đi chơi công viên, chỉ bài cho em, mua quần áo, mua đồ chơi, tới lúc anh ấy rời đi em còn khóc mấy ngày liền.”


Matthew uống nửa ly nước rồi kể tiếp:


“Trong mắt đứa con nít như em hồi đó, anh Tắc Văn chính là thần tượng số một. Anh ấy biết cưỡi ngựa, dáng cưỡi ngựa đẹp dã man, còn biết đua xe, cực kỳ ngầu luôn. Em từng ngồi xe anh ấy một lần, phấn khích hét suốt cả đoạn đường. Mà học cũng giỏi nữa, không giỏi sao bà ngoại em quý tới thế, còn khen anh Tắc Văn là thiên tài kinh doanh hiếm thấy. Mà quan trọng là hồi đó anh ấy còn đẹp hơn bây giờ. Bây giờ thì thêm phần chín chắn trầm ổn, còn ngày xưa là kiểu đẹp phóng khoáng, ngạo nghễ, nổi bật vô cùng.”


Matthew càng kể càng hào hứng. Đường Án Trác như cũng mường tượng được dáng vẻ năm ấy của Ngụy Tắc Văn, một chàng trai đầy nhiệt huyết, nổi bật hơn bất cứ ai cùng tuổi. Cậu từng xem qua ảnh thời du học của hắn, trong cả tấm hình, trông hắn như một lớp riêng biệt nổi bật hoàn toàn.


“Anh ấy đẹp đến mức một thằng con trai như em còn hay ngẩn người nhìn trộm. Em còn nhớ có một người từng mê anh ấy như điếu đổ, theo đuổi đến tận nhà cơ.”


Matthew đang kể khí thế, bỗng dừng lại, chột dạ liếc sắc mặt Đường Án Trác, dè dặt hỏi: “Cái này… em kể có được không, chị dâu?”


“Được chứ, sao lại không?” Đường Án Trác thản nhiên, dù sao giờ Ngụy Tắc Văn là của cậu rồi. Chuyện quá khứ thì có sao đâu, lại là người ta theo đuổi hắn, chứ đâu phải hắn theo người ta.


Được gật đầu, Matthew lại hào hứng tiếp lời:


“Đó là một du học sinh Úc, nhà giàu lắm, mê anh Tắc Văn phát điên luôn. Đã theo đuổi tới tận nhà rồi, còn khóc lóc nói nếu anh Tắc Văn không đồng ý, cậu ta sẽ tự tử.”



“Lúc đó em tò mò quá nên trốn sau cánh cửa nghe lén. Anh Tắc Văn chỉ hừ lạnh một tiếng, liếc một cái khinh khỉnh, rồi nói: ‘Tùy cậu, đừng để máu bắn lên người tôi là được.’”


“Thằng đó nghe xong thì sợ, giận mà chẳng làm được gì. Sau đó còn nói có thể tặng anh Tắc Văn rất nhiều tiền, chỉ cần anh ấy chịu đồng ý, cái gì cũng cho được. Nhưng lại không biết anh Tắc Văn chẳng thiếu thứ gì, đặc biệt là tiền. Anh ấy đi xe, đeo đồng hồ còn đắt hơn cả của thằng đó. Lúc đó anh ấy còn bảo: ‘Tiếc quá, nếu cậu chịu biến đi, tôi cũng có thể cho cậu bất cứ thứ gì.’ Thằng kia tức đến xanh mặt luôn. Em đứng nghe mà sướng cả người!”


Đường Án Trác nghe đến đây mà tưởng tượng ra được dáng vẻ của Ngụy Tắc Văn lúc ấy –- lạnh lùng, kiêu ngạo, bất cần – giờ có lẽ không còn thấy ở hắn nữa. Nhưng cậu biết, cái khí chất ấy vẫn luôn tồn tại bên trong người đàn ông ấy. Có lẽ đó mới là bản chất sống động nhất của Ngụy Tắc Văn năm ấy, còn hiện tại, người ở bên cậu là một thương nhân thành đạt, điềm tĩnh, chín chắn…


…Và là người yêu cậu nhất trên đời.


Matthew lại tiếp tục líu lo kể chuyện, thành ra bữa ăn kéo dài gần hai tiếng.


Chia tay nhau dưới ký túc xá, vì Matthew là sinh viên trao đổi nên ở khu nhà dành cho giáo viên, không cùng khu với Đường Án Trác.


Vừa về đến ký túc, Ninh Duệ đã chạy đến hóng hớt: “Án Trác, sao cậu với Matthew thân nhau thế? Cậu ta còn gọi cậu là chị dâu nữa?!”


Nhắc tới chuyện này, Đường Án Trác lại thấy vừa buồn cười vừa như đang trong một vở kịch. Cậu kể cho Ninh Duệ nghe đầu đuôi – Matthew thực ra là em trai của Ngụy Tắc Văn, còn trước kia mấy chuyện kia chỉ là trò đùa của anh ta. Tuy hơi quá trớn, lúc đó cậu cũng tức điên, nhưng nghĩ lại thì cũng thấy thú vị thật.


“Ra là vậy… Nhưng không phải cậu ta là người Na Uy à? Làm sao quen được với ngài Ngụy?”


Vấn đề này hồi đầu cậu cũng từng thắc mắc, nên Đường Án Trác lại giải thích lại toàn bộ một lần nữa cho Ninh Duệ.


“Thì ra là thế.”


Ninh Duệ gật gù rồi trở về chỗ ngồi. Đường Án Trác cúi đầu nhắn tin cho Ngụy Tắc Văn:


“Em vừa gặp Matthew.”


“Thằng nhóc đó lại tìm em làm gì?”


“Cậu ấy không có bạn nam nào thân quen, nên rủ em đi ăn cho đỡ chán. Nhưng không ăn uổng công đâu nha, em moi được kha khá chuyện hồi xưa của anh đấy.”


“Chuyện hồi xưa? Nó nói những gì?”


“Nói anh học giỏi, đẹp trai, còn kể chuyện có một người từng theo đuổi anh như điên.”


“Cái đó mà nó cũng kể à?”


“Anh đừng giận cậu ấy, là em bảo cậu ấy kể. Mà nghe xong rồi em có một cảm giác…”


Cậu cố ý dừng lại nửa chừng.


Quả nhiên Ngụy Tắc Văn lập tức nhắn lại:


“Cảm giác gì?”


“Cảm giác… em lại càng yêu anh hơn.”


Ngụy Tắc Văn nhìn tin nhắn, bật cười thành tiếng. Bên cạnh, chú Ưng và chú Vinh thì thầm với nhau: “Tắc Văn lại đang nhắn tin với  Án Trác nữa rồi, không thì làm gì cười tươi thế kia.”


Trước khi Đường Án Trác gửi tin nhắn, Ngụy Tắc Văn đang sắp xếp phòng cho chú Vinh ngay cạnh phòng chú Ưng. Mấy hôm trước hắn đã bảo dì giúp việc dọn dẹp sẵn, chăn gối và đồ dùng sinh hoạt đều là đồ mới tinh.


Hai người đàn ông cô đơn sống gần nhau, tiện trò chuyện, tiện cả chơi cờ.


Trong ấn tượng của chú Vinh, chú Ưng là người nghiêm túc, vì trên mặt có vết sẹo nên trông lại càng nghiêm khắc hơn. Nhưng sau khi tiếp xúc thực tế, chú mới phát hiện chú Ưng thực ra là người rất hay cười, tính tình cũng dịu dàng.



Ngụy Tắc Văn cũng nhận ra điều đó. Từ sau khi Trần Cảnh Thành bị tuyên án, hắn ngày càng thấy rõ dấu hiệu tuổi tác dần hiện lên ở chú Ưng — không hẳn là già đi, mà là cuối cùng cũng bắt đầu sống đúng với tuổi của mình.


Chú Ưng đã vì nhà họ Ngụy mà cống hiến cả nửa đời người. Ngụy Tắc Văn xót xa khi thấy chú đầu bạc tiễn người đầu xanh, nên đã giảm bớt khối lượng công việc cho chú, bảo chú ở nhà rảnh rỗi thì nuôi cá, tưới hoa. Nhờ vậy mà chú Ưng trở nên hiền hòa hơn rất nhiều, dần dần trở thành kiểu người ông mà lũ trẻ con yêu quý nhất.


Ngụy Tắc Văn nghĩ, có lẽ là do chú đã bôn ba cả đời, giờ mới thật sự bắt đầu sống cho chính mình.


Như vậy cũng tốt. Có tuổi rồi, đâu cần phải vất vả nữa.


Chú Ưng đã là người nhà họ Ngụy, cho dù Trần Cảnh Thành có chết đi, hắn cũng sẽ để chú được an hưởng tuổi già, lo cho chú đến khi nhắm mắt xuôi tay.


Sắp đến kỳ nghỉ, Ngụy Tắc Văn bàn với Đường Án Trác xem nên đi đâu chơi.


Thật ra cậu không có ý kiến gì, đi đâu cũng được, chỉ cần đi với Ngụy Tắc Văn thì chỗ nào cũng có ý nghĩa.


Đôi khi đi du lịch là như vậy, điểm đến hay đích đến đều không quan trọng bằng người đồng hành.


“Đâu cũng được, nghe anh hết.”


Đường Án Trác nằm ngửa trên giường, dùng một góc quay kỳ quái để gọi video với Ngụy Tắc Văn. Dù là góc cận mặt chẳng thuận lợi gì, Ngụy Tắc Văn vẫn thấy cậu đáng yêu muốn chết.


“Vậy mình ra nước ngoài đi. Sang Pháp nhé, anh muốn đưa em đến nơi anh từng sống.”


“Được đó!”


Đường Án Trác lập tức hứng thú. Cậu thật lòng muốn biết thêm về khoảng thời gian đó trong cuộc đời Ngụy Tắc Văn, những gì người khác kể, sao bằng chính mình tận mắt nhìn thấy?


Mà thật ra, Ngụy Tắc Văn đã lên kế hoạch từ lâu rồi. Hộ chiếu của Đường Án Trác cũng đã làm xong từ trước.


Lần này sang Pháp, không chỉ đơn thuần là một chuyến đi chơi. Một việc hắn đã chuẩn bị từ rất lâu, cuối cùng cũng đến lúc thực hiện.


Vừa bắt đầu kì nghỉ, việc đầu tiên Đường Án Trác hỏi là: “Khi nào mình đi?”


“Một tuần nữa.”


“Có cần chuẩn bị gì không ạ?”


Ngụy Tắc Văn lắc đầu: “Không cần. Mọi thứ anh đã chuẩn bị xong hết rồi. Em chỉ cần mang bản thân đi theo anh là được.”


Đường Án Trác bắt đầu mong chờ. Không chỉ vì đây là lần đầu tiên cậu ra nước ngoài, mà còn vì điểm đến là nơi Ngụy Tắc Văn từng sống một thời gian dài. Nghĩ đến đó, trong lòng cậu như dấy lên một cảm giác lạ lùng đầy kỳ diệu.


Chú Ưng và chú Vinh không đi cùng, nhưng đích thân tiễn hai người ra sân bay tư nhân.


Chiếc máy bay riêng của nhà họ Ngụy thật ra đã lâu không sử dụng, nhưng gần đây có chút thay đổi nên được điều động lại.


Quản gia máy bay đứng chờ dưới chân cầu thang máy bay, đó là một người đàn ông chừng hơn năm mươi tuổi, vóc người thấp, tóc hoa râm, mặc vest chỉnh tề, khí sắc vẫn rất tinh anh. Ông khom người chào hai người đầy cung kính.


“Chào ngài. Chào cậu Tiểu Đường.”


Dù Đường Án Trác đã từng theo Ngụy Tắc Văn gặp không ít tình huống long trọng, nhưng lần đầu tiên nhìn thấy máy bay riêng vẫn không khỏi cảm thấy choáng ngợp.


Màu đen kết hợp với ánh kim, trông thật đẳng cấp và sang trọng.


“Thích không cục cưng?” Ngụy Tắc Văn vòng tay ôm lấy vai cậu.



“Thích chứ ạ!”


“Vậy tặng em đấy.”


“Hả?”


“Quà cho em.”


Ngụy Tắc Văn chỉ tay về phía trước, Đường Án Trác nhìn kỹ mới phát hiện trên phần đầu máy bay có in một dòng chữ: “From A to Z”


“Là gì vậy?” Cậu hỏi.


“Án Trác.”


“Hả?” Đường Án Trác cứ tưởng hắn gọi mình, nhưng mãi chẳng thấy nói gì thêm.


“Là tên em, Án Trác. A-Z.”


Lúc này Đường Án Trác mới nhận ra “A-Z” chính là hai chữ cái đầu trong tên mình.


Từ khi Ngụy Tắc Văn cho in dòng chữ đó lên, chiếc máy bay này đã chính thức thuộc về cậu.


“Sao lại đột nhiên tặng quà cho em thế?”


“Lát nữa em sẽ biết.”


Tim Đường Án Trác đập thình thịch. Cậu bỗng nhớ đến một chuyện, Ngụy Tắc Văn từng nói, hy vọng cậu sẽ đồng ý một việc… Nếu không nhầm, rất có thể hôm nay chính là ngày anh sẽ nói ra điều đó.


Còn cụ thể là gì, cậu lại hoàn toàn không đoán nổi.


Cậu theo Ngụy Tắc Văn lên máy bay. Nội thất bên trong được thiết kế xa hoa không khác gì biệt thự của họ, có cả phòng ăn, phòng ngủ, phòng khách.


Ngụy Tắc Văn dẫn cậu đến khu vực phòng ăn, nơi có tầm nhìn đẹp nhất, có thể ngắm rõ khung cảnh bên ngoài qua cửa sổ.


Nửa tiếng sau, máy bay cất cánh ổn định. Đường Án Trác nhìn thấy cảnh tượng bên dưới dần thu nhỏ, cho đến khi cả thế giới như tan vào những tầng mây bồng bềnh áp sát cửa sổ.


Đã là giờ trưa, đầu bếp đã chuẩn bị sẵn bữa ăn từ trước lúc lên máy bay, bây giờ đúng lúc dọn ra.


Ngụy Tắc Văn dẫn cậu nhìn vào một màn hình nhỏ đặt giữa phòng ăn, trên đó hiển thị toàn cảnh thành phố Lâm Hoài từ trên cao.


Từng điểm định vị có thể được phóng to, rõ đến mức nhìn thấy cả đường phố và các tòa nhà.


Đường Án Trác thấy có vô số điểm đánh dấu nối liền thành một mạng lưới phức tạp, gần như bao trùm toàn bộ thành phố Lâm Hoài.


Ngụy Tắc Văn chỉ tay phóng to một điểm, đến mức lớn nhất, Đường Án Trác nhận ra đó chính là ngôi nhà của họ.


Hắn giải thích: “Đây là hình ảnh thời gian thực. Nếu bây giờ chú Ưng hay chú Vinh ra ngoài, ta cũng sẽ nhìn thấy.”


“Công nghệ đỉnh thật…”


Đường Án Trác tròn mắt kinh ngạc.


Hắn lại tiếp tục: “Thật ra anh luôn muốn kể cho em nghe về bản đồ kinh doanh của nhà mình. Anh nghĩ em nên hiểu về những thứ này, chỉ là trước nay chưa có cơ hội. Hôm nay thì đúng dịp.”



“Đây là nhà máy rượu nhà họ Ngụy, nơi anh từng dẫn em tới.”


Đường Án Trác vẫn nhớ. Khi đó họ còn chưa chính thức bên nhau, nhưng các nhân viên đã gọi cậu là “cậu tiểu Đường” rồi. Danh xưng ấy bắt đầu từ khi đó.


Hôm ấy, Ngụy Tắc Văn không chỉ dẫn cậu đi xem vườn nho, mà còn cùng cậu cưỡi ngựa, lần đầu tiên trong đời cậu cưỡi ngựa là một trải nghiệm đầy mới mẻ và khó quên.


Nói mới nhớ, cũng lâu rồi chưa đi thăm “Đức Mã”.


Đường Án Trác kéo nhẹ vạt áo của Ngụy Tắc Văn.


“Về rồi mình đi cưỡi ngựa nữa được không?”


“Đương nhiên được, em muốn đi bao nhiêu lần cũng được.”


Ngụy Tắc Văn tiếp tục chỉ thêm nhiều điểm trên màn hình: “Chỗ này là các phân xưởng rượu, chuyên phụ trách phân phối rượu đến các thành phố khác, xem như các đầu mối thương mại chính.”


“Đây là trụ sở của club, tuy gọi là club, nhưng thật ra bây giờ chỉ còn là quán bar. Vì từ thời ông nội anh đã đặt cái tên đó nên vẫn giữ đến giờ. Hôm em bị đưa vào viện là chú Ưng tới đón em, còn anh thì đang xử lý việc ở đây. Nếu không, chắc chắn anh sẽ là người đến gặp em đầu tiên.”


“Đây là tổng bộ của nhà họ Ngụy, em từng đến rồi, anh và ba đều làm việc ở đây. Riêng tại Lâm Hoài có ba chi nhánh, còn lại đều nằm ở các thành phố khác.”


Đường Án Trác chăm chú lắng nghe Ngụy Tắc Văn trình bày. Ngoài sự kinh ngạc, trong lòng cậu còn dâng lên một cảm giác mãnh liệt như thể hắn đang phơi bày cả gia tộc ra trước mắt cậu — chân thành, không giấu giếm. Cảm giác đó khiến cậu thấy mình đã thực sự trở thành một phần trong nhà họ Ngụy.


“Hai khu bất động sản này là ba anh nhận thầu từ khi còn trẻ. Anh cảm giác ông ấy luôn muốn đầu tư vào lĩnh vực này, nhưng lại hơi lười bắt tay vào làm. Bây giờ nơi đó đã thành khu chung cư cao cấp. Anh giữ lại một căn hộ cao tầng tám trăm mét vuông, nếu em thích, mình có thể dọn tới ở.”


Tám trăm mét vuông, đến mức ở trong nhà mà muốn gọi nhau còn phải dùng điện thoại.


“Sáu khu này là nơi sản xuất rượu vang, nhưng loại rượu ngon nhất đều được ủ tại Pháp. Những chai niên đại lâu đời cũng được cất trong hầm rượu ở đó. Khi khách đặt mua thì sẽ chuyển về bằng đường hàng không. Lần này sang Pháp, anh cũng muốn dẫn em đi xem vườn nho.”


Ngụy Tắc Văn còn kể thêm rất nhiều, mạng lưới kinh doanh của nhà họ Ngụy thực sự quá rộng lớn. Nếu muốn nói hết, chắc phải mất hàng giờ.


Trong đó có cả những sản nghiệp mà hắn đã chuyển sang đứng tên mình.


Đây là lần đầu tiên Đường Án Trác được tiếp cận toàn diện như vậy. Nghe xong, cậu chỉ cảm thấy Ngụy Tắc Văn giỏi như thế, nhất định là vì ông nội và ba của anh đều rất phi thường.


Một đế chế thương nghiệp đồ sộ như vậy, nếu không có đầu óc và bản lĩnh, dù qua bao nhiêu đời cũng chưa chắc đã gây dựng được.


“Hình như hết rồi.”


Ngụy Tắc Văn thu nhỏ lại toàn bộ bản đồ, toàn cảnh thành phố Lâm Hoài hiện rõ trước mắt, từng tòa nhà san sát, hiện đại và phồn hoa. Nơi đây là mảnh đất mà bao người trẻ mơ ước được đặt chân tới.


Và Đường Án Trác nghĩ  mình thật sự rất may mắn. Có cơ hội đứng trong khoang máy bay riêng, lắng nghe bạn trai mình kể về một đế chế thương nghiệp bao phủ cả thành phố này.


“Những điểm nối này hợp lại chính là nhà họ Ngụy. Từ ông nội, đến ba anh, rồi đến anh, anh là người thừa kế đời thứ ba của nhà họ Ngụy.”


“Nhưng bây giờ anh muốn mời em, Án Trác, cùng anh sở hữu tất cả những thứ này.”


Đường Án Trác còn đang ngẩn người vì xúc động thì quay sang, lại thấy Ngụy Tắc Văn đã chậm rãi quỳ một gối trước mặt mình từ lúc nào. Cậu không biết anh chuẩn bị chiếc nhẫn đó từ bao giờ, chiếc hộp nhung bật mở, ánh kim cương rực rỡ chói mắt.


Đó là chiếc nhẫn cầu hôn được chế tác từ viên kim cương đẹp nhất thế giới, bản thiết kế mà Ngụy Tắc Văn đã không biết bao nhiêu lần gạch bỏ rồi vẽ lại.


Đường Án Trác đưa tay che miệng, chẳng nói nên lời. Cậu rốt cuộc cũng hiểu thế nào là cảm giác khi hạnh phúc bất ngờ đến, chỉ muốn rơi lệ.


Ngụy Tắc Văn ngẩng đầu nhìn cậu, giọng nói vững vàng mà dịu dàng:


“Cục cưng, chiếc máy bay này là quà cầu hôn anh tặng em. Nhưng không chỉ vậy… Cả thành phố Lâm Hoài, anh đều muốn dành tặng em. Em đồng ý lấy anh nhé?”


Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu Truyện Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu Story Chương 68: “Cả thành phố Lâm Hoài, đều tặng cho em.”
10.0/10 từ 43 lượt.
loading...