Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu
Chương 65: “Đều là tới để hầu hạ trên giường”
Thật ra, giữa Ngụy Tắc Văn và Lữ Quyên cũng không tiếp xúc nhiều. Ban đầu, hắn cảm thấy cô và Đường Án Trác sớm đã chẳng còn giống một cặp mẹ con nữa, họ oán hận lẫn nhau, chán ghét lẫn nhau, sống cùng nhau chẳng khác gì hành hạ.
Lữ Quyên luôn mỉa mai, cay nghiệt với Đường Án Trác, bào mòn từng chút ột cho đến hết tình thân mà cậu tích cóp được từ bé đến lớn. Vì thế, cậu mới khao khát bước ra khỏi con hẻm nhỏ, rời khỏi căn nhà rách nát, rời khỏi những hàng xóm lắm lời thích bàn tán sau lưng, rời khỏi Lữ Quyên.
Từng có một thời gian, Ngụy Tắc Văn cũng cảm thấy Lữ Quyên không xứng làm mẹ.
Dù cô vì bất đắc dĩ mà phải bán thân thì sao chứ? Đường Án Trác chưa từng lấy từ cô một đồng nào, từ nhỏ đến lớn luôn tự tranh thủ thời gian đi làm thêm kiếm tiền.
Cho dù ban ngày ở trường bị bắt nạt, Lữ Quyên cũng chẳng quan tâm cậu có đau không. Trong đầu cô chỉ có chuyện tiếp khách, căn nhà mấy chục mét vuông khiến Đường Án Trác ngày nào cũng phải nửa đêm mới dám về.
Thế nhưng về sau, Ngụy Tắc Văn lại nghĩ, có lẽ Lữ Quyên cũng rất bất đắc dĩ. Cô ấy làm như vậy, có lẽ cũng chỉ mong Đường Án Trác sẽ kiên quyết và không vướng bận gì mà rời khỏi con hẻm nhỏ tăm tối đó.
Nhưng đến khi cuộc đời cô chẳng còn chút hy vọng, còn Đường Án Trác thực sự đã có được một cuộc sống tốt hơn, thì cô lại khát khao có thể có được một tình cảm mẹ con bình thường. Chỉ là lúc đó cô đã không còn khả năng yêu thương con mình nữa, bao nhiêu lời cũng đành phải nuốt vào bụng, mang theo sang một thế giới khác.
May mắn là, cuối cùng Đường Án Trác đã hiểu được cô.
Ngụy Tắc Văn đặt bó hoa trước bia mộ của Lữ Quyên.
Khi còn trẻ, Lữ Quyên là một mỹ nhân nổi tiếng ở vùng đó. Trong tấm di ảnh, cô mỉm cười hạnh phúc, khi ấy cô có người chồng yêu thương và một đứa con trai ngoan ngoãn hiểu chuyện. Có lẽ cô không ngờ rằng người đàn ông từng hứa sẽ che chở cho cô cả đời lại sa vào cờ bạc, không những tiêu sạch tài sản, mà còn để lại một đống nợ nần chất chồng, khiến chủ nợ lần lượt tìm đến tận nhà đòi.
Thực ra Đường Án Trác rất giống Lữ Quyên. Khi Lữ Quyên gầy trơ xương thì không dễ nhận ra, nhưng trong bức ảnh này thì thấy rõ ràng, ngũ quan của cậu có đến bảy phần giống mẹ mình.
Ngụy Tắc Văn khẽ khụy gối, nửa ngồi xuống.
“Chào dì, đây là lần đầu tiên cháu đến gặp dì một mình.”
“Cháu muốn cầu hôn Án Trác. Cháu nghĩ chắc dì cũng đồng ý chuyện này.”
“Án Trác vẫn chưa biết, nhưng chuyện quan trọng như vậy, cháu vẫn muốn báo với dì trước.”
“Dì yên tâm, cháu sẽ đối xử tốt với em ấy, cho em ấy cuộc sống tốt nhất, để em ấy có thể làm bất cứ điều gì mình muốn, để dì yên lòng nơi chín suối.”
Ngụy Tắc Văn vừa định đứng dậy thì một con bướm bất ngờ đậu lên vai hắn. Hắn quay đầu lại, chỉ thấy nó khẽ vỗ cánh hai cái rồi bay đi.
Ngụy Tắc Văn nghĩ, có lẽ đó là sự đồng ý từ Lữ Quyên chăng?
Hắn quay lại xe, “Về nhà thôi chú Ưng.”
“Ừ.”
Trong thời gian Đường Án Trác bận học ở trường, tâm trí Ngụy Tắc Văn vẫn luôn đặt vào việc chuẩn bị màn cầu hôn. Chú Ưng trêu chọc: “Cầu hôn thôi mà đã thấy cháu rối thế này, chứ cưới hỏi thì chẳng phải chuẩn bị trước một hai năm sao?”
Nói thì nói vậy, chứ Ngụy Tắc Văn đúng là nghĩ thật đấy.
Hắn ở nhà ba ngày liền không ra ngoài, cho đến khi nhận được cuộc gọi từ Ngụy Chính Thanh, bảo hắn đến thành phố Lư Giang dự một buổi tiệc thương mại.
Nghe nói là các doanh nhân lớn khắp các tỉnh thành đều sẽ có mặt. Ngụy Chính Thanh có tuổi rồi, không muốn lui tới những nơi này nữa nên bảo hắn thay mặt tham dự.
Ngụy Tắc Văn cũng không phản đối, nghĩ bụng tiện thể đưa Đường Án Trác đi chơi một chuyến cũng hay.
“Cưng ơi, tuần sau em có thể xin nghỉ vài ngày không? Anh phải đến Lư Giang dự tiệc, muốn đưa em đi cùng, tiện thể đi chơi một vòng.”
Đường Án Trác vừa lật thời khóa biểu, vừa hỏi: “Vào cuối tuần hả? Vậy em có thể xin nghỉ thứ Sáu, ba ngày đủ không anh?”
“Đủ rồi.”
“Vậy để em xin phép thầy cô.”
Bữa tiệc diễn ra vào thứ Bảy. Sáng thứ Sáu và thứ Bảy, Ngụy Tắc Văn đưa Đường Án Trác đi leo núi rồi ra biển. Đến khi cần về khách sạn thay lễ phục, Đường Án Trác đã mệt rã rời, nằm vật ra giường, tóc ướt sũng mồ hôi.
Ngụy Tắc Văn kéo cậu dậy, xoa bóp vai cho giãn cơ: “Hay là em nghỉ đi? Anh tự đi dự tiệc một mình cũng được.”
“Ừm, cũng được.”
Đường Án Trác thật sự không còn sức lực, hơn nữa cậu cũng chẳng quen ai trong buổi tiệc này. Không như ở Lâm Hoài, nơi ấy là địa bàn của Ngụy Tắc Văn, cậu chẳng cần lo sợ gì. Còn ở đây, nếu phải đi theo, cậu chắc chắn sẽ thấy gò bó, không được tự nhiên.
Không đi cũng tốt.
“Vậy anh sẽ về lúc mấy giờ?”
Ngụy Tắc Văn ước lượng: “Trước mười hai giờ. Nếu không về kịp, anh sẽ nhắn tin, em không cần chờ đâu, cứ ngủ trước nhé.”
“Em biết rồi.”
Đường Án Trác tiễn Ngụy Tắc Văn ra đến cửa, hai người trao nhau một nụ hôn chia tay. Đợi hắn đi xa rồi, cậu mới đóng cửa, thay đồ, tắm rửa rồi lên giường ngủ luôn.
Ở các tỉnh thành khác, ảnh hưởng của Ngụy Tắc Văn không mạnh như ở Lâm Hoài, nhưng cũng hiếm ai không biết đến hắn.
Vì vậy suốt buổi tiệc, hắn không thoát được cảnh bị người ta tranh nhau làm thân. Ai cũng nghĩ nếu có thể kết giao với nhà họ Ngụy, chắc chắn sẽ thuận lợi hơn trong việc phát triển doanh nghiệp ở Lâm Hoài, nhiều bạn là nhiều con đường, huống hồ nhà họ Ngụy chính là con đường rộng mở.
Ly rượu trên tay hắn từ đầu đến cuối không hề thay đổi. Là người có địa vị, được cái là không ai ép uống rượu nữa, muốn uống thì uống, không muốn thì thôi. Hắn cũng chẳng muốn say xỉn rồi về nhà ôm Đường Án Trác ngủ trong mùi rượu.
Cực cưng của hắn phải luôn thơm tho.
Cuối cùng cũng có một khoảng thời gian yên tĩnh, Ngụy Tắc Văn tìm một chiếc ghế sofa ngồi nghỉ, liếc nhìn nhãn hiệu bánh ngọt bày trên bàn. Hắn vừa nếm thử lúc nãy, thấy cũng ngon, định ngày mai mua cho Đường Án Trác một ít về ăn.
“Tổng giám đốc Ngụy.”
Nghe có người gọi, Ngụy Tắc Văn ngẩng đầu lên, người đến là một chàng trai trẻ tuổi như hắn, trong buổi tiệc này họ có thể xem như là lớp trẻ nhất.
Ngụy Tắc Văn nâng ly rượu xem như chào xã giao. Người kia ngồi xuống đối diện, tự giới thiệu: “Tôi là Mạnh Lai của công ty giải trí Tinh Hải.”
“Chào tổng giám đốc Mạnh.”
Ngụy Tắc Văn cũng từng nghe qua cái tên Giải trí Tinh Hải, trụ sở ở thành phố Lư Giang, hiện đang là công ty giải trí xếp thứ ba toàn quốc. Những năm gần đây phát triển rất nhanh, lăng xê ra không dưới mười minh tinh đang nổi, trong đó một nửa đã thành công chuyển từ phim truyền hình sang màn ảnh rộng.
Nói là nắm nửa giang sơn thì hơi quá, nhưng ít nhất một phần tư lượng lưu lượng trong giới giải trí đều thuộc về Tinh Hải. Chỉ là công ty này thành lập chưa lâu nên vẫn đứng sau. Người ngồi trước mặt tên Mạnh Lai này có vẻ mặt tinh ranh, hẳn chính là chủ tịch của Tinh Hải.
“Nghe danh tổng giám đốc Mạnh trẻ tuổi tài cao đã lâu, nay gặp mặt quả thật y như lời đồn.”
Ngụy Tắc Văn nói vài câu khách sáo. Mạnh Lai xua tay: “Đâu có đâu có, tổng giám đốc Ngụy mới là tấm gương cho giới thương nhân trẻ tụi tôi noi theo.”
Hai người tâng bốc qua lại, dừng ở mức xã giao.
Ngụy Tắc Văn chờ đợi câu nói kế tiếp của Mạnh Lai. Trong mấy buổi tiệc thế này, hiếm ai chỉ đến để trò chuyện tán gẫu.
“Tổng giám đốc Ngụy không mang bạn nữ theo à?”
“Không, người nhà tôi sẽ ghen.”
“Người nhà? Ngài kết hôn rồi sao?” Mạnh Lai ngẫm nghĩ, quả thật từng nghe nói Ngụy Tắc Văn công khai chuyện yêu đương ở Lâm Hoài, gây không ít chấn động. Đối phương là một sinh viên đại học.
“Chưa, đang chuẩn bị.”
“Hôm nay người đó không đến à?”
“Đi chơi mệt rồi, nên tôi không dẫn theo.”
“Ra vậy. Chắc tình cảm hai người tốt lắm nhỉ.”
“Đương nhiên rồi.”
Ngụy Tắc Văn đáp câu được câu chăng, nhưng vẫn duy trì cảnh giác. Lẽ nào Mạnh Lai thật sự chỉ đến tám chuyện? Chẳng đả động gì đến công việc cả.
“Vậy người đó chắc hạnh phúc lắm.”
Ngụy Tắc Văn mỉm cười lễ phép: “Tôi mới là người hạnh phúc.”
Mạnh Lai nhún vai, thật ra trong lòng không tin kiểu người như Ngụy Tắc Văn lại có thể chung thủy với một người đàn ông.
Hắn đứng dậy chào Ngụy Tắc Văn rồi quay đi. Ngụy Tắc Văn nhìn theo bóng hắn, khẽ nhíu mày, thật sự không có chuyện gì ư?
Mạnh Lai trở lại giữa đám đông, một diễn viên nhỏ vội vàng sà tới: “Tổng giám đốc Mạnh, ngài Ngụy nói sao?”
Mạnh Lai chống tay lên hông: “Bạn trai hắn không đi theo, cứ yên tâm. Thẻ phòng đã xin được rồi.”
“Khi nào thì em đi?”
“Chờ tin nhắn của tôi. Đi thay đồ trước đi.”
Mạnh Lai nhét thẻ phòng vào cạp quần của cậu diễn viên nhỏ. Cậu mừng rỡ như bắt được vàng, lập tức đi thay quần áo.
Ngụy Tắc Văn ở ngoài sáng, Mạnh Lai ở trong tối, luôn dõi theo hành tung của anh. Mới hơn mười một giờ, thấy Ngụy Tắc Văn đứng dậy rời đi, hắn lập tức nhắn tin cho cậu diễn viên kia.
Lúc Ngụy Tắc Văn quay về, Đường Án Trác vẫn chưa ngủ, đang nằm sấp trên giường giơ chân xem phim. Thấy hắn về, cậu lập tức ngồi dậy:
“Anh về rồi à!”
“Ừ, về rồi.”
Đường Án Trác giang tay muốn ôm, hắn vội giơ tay ngăn lại: “Để anh thay đồ đã, cục cưng. Người toàn mùi rượu.”
“Thế cũng được.” Đường Án Trác theo sát phía sau hắn, chăm chú nhìn hắn thay đồ không hề che giấu. Kết quả là lúc Ngụy Tắc Văn đi tắm, cậu cũng bị lôi vào tắm thêm lần nữa.
Lúc hai người quấn khăn tắm bước ra, đột nhiên nghe thấy tiếng cửa mở.
Ngụy Tắc Văn cau mày, Đường Án Trác giật nảy mình cùng nhìn về phía đó, chỉ thấy một chàng trai xa lạ ăn mặc gợi cảm, đứng trơ trọi trước cửa, mắt mở to ngơ ngác nhìn hai người họ.
Cậu ta chưa từng gặp Đường Án Trác, đương nhiên nghĩ cậu cũng chỉ là một trong những người được đưa tới “phục vụ” Ngụy Tắc Văn. Hơn nữa, Mạnh Lai nói rõ rằng bạn trai của Ngụy Tắc Văn không đi cùng, vậy thì tình cảm bọn họ chắc cũng chẳng khắng khít lắm… thêm mình vào chắc cũng chẳng sao.
Nhưng thực tế là, Mạnh Lai đã hiểu nhầm, ý của Ngụy Tắc Văn chỉ là Đường Án Trác không đến dự tiệc, chứ không phải không đi cùng tới thành phố Lư Giang.
Đường Án Trác kéo tay áo Ngụy Tắc Văn, hắn cũng sững người nhưng phản ứng rất nhanh.
“Cậu vào nhầm phòng sao?”
“Không mà…” Diễn viên nọ cầm thẻ phòng trong tay, rõ ràng không thể là vào nhầm, chắc chắn là có người đưa cho cậu ta, thì cậu ta mới vào được.
Cậu diễn viên nọ bước tới, định khoác tay Ngụy Tắc Văn, nhưng bị Đường Án Trác chặn ngang như một con mèo con bị giật mình dựng lông.
“Cậu làm gì vậy?!”
Diễn viên gồng cổ lên nhưng mặt đỏ bừng, chắc cũng là lần đầu làm loại chuyện này: “Thì đến ngủ với tổng giám đốc Ngụy chứ gì! Đều là đến để hầu hạ trên giường cả, cậu giành dữ vậy?”
Đường Án Trác trố mắt không tin nổi, nhìn Ngụy Tắc Văn, chỉ vào chính mình:
“Tôi? Đến để hầu hạ trên giường?”
“Không, không phải đâu, cục cưng à.”
Ngụy Tắc Văn cuống quýt ôm chặt Đường Án Trác vào lòng, mặt lạnh như băng hỏi cậu diễn viên: “Là Mạnh Lai bảo cậu đến à?”
Cậu diễn viên nhìn cục diện trước mắt, dù có ngốc mấy cũng hiểu được tình hình rồi, người bên cạnh Ngụy Tắc Văn có phải người yêu chính thức hay không thì chưa rõ, nhưng chắc chắn là không giống mình.
Cậu ta đứng chôn chân tại chỗ, không biết nên gật đầu hay lắc đầu.
Thấy biểu cảm đó, Ngụy Tắc Văn đã chắc chắn suy đoán của mình là đúng. Không trách được Mạnh Lai lúc nãy đến bắt chuyện lại chẳng nói chuyện nghiêm túc gì, toàn hỏi mấy chuyện đời tư — thì ra là định gửi người lên giường anh l*m t*nh nhân.
“Không cần biết có phải hay không, quay về nói với sếp của cậu một câu, đừng tốn công làm mấy chuyện khuất tất thế này nữa. Tình cảm của tôi với người yêu rất tốt. Dù hôm nay cậu ấy không có mặt ở đây, cậu cũng không thể leo lên giường tôi được. Về đi.”
Cậu diễn viên hoảng hốt bỏ chạy, còn Đường Án Trác vẫn ngồi trên giường giận dữ, ngực phập phồng, khóe miệng cong xuống đầy hờn dỗi.
“Ngụy Tắc Văn!”
“Ây ây ây, anh đây, cục cưng.”
Ngụy Tắc Văn vội vã đáp lời, kéo Đường Án Trác ngồi lên đùi ôm vào lòng.
“Trước đây cũng hay gặp chuyện thế này sao?”
“Cũng có…”
Nói đến thì hắn quen Phùng Nhiên cũng trong một tình huống tương tự. Khi đó, hắn chưa có địa vị như bây giờ, còn lâu mới được gọi là thiên tài kinh doanh, trong mắt người ngoài chỉ là một công tử ăn chơi dễ điều khiển, dễ lợi dụng. Vì thế lúc ấy, số người muốn bò lên giường hắn càng nhiều hơn.
Chỉ là Ngụy Tắc Văn rất kén chọn: không xinh đẹp thì miễn bàn, dáng không chuẩn cũng loại, mặt cổ lệch tông không chơi, giọng khó nghe, cơ thể không mềm dẻo cũng không cần, không biết chiều chuộng lại càng không có cửa. Nói tóm lại, người lọt được vào mắt hắn thực sự rất ít, mà Phùng Nhiên từng là người được hắn “chiều chuộng” nhất, ít nhất là trong mắt người ngoài.
Về sau, khi trưởng thành hơn, chững chạc hơn, nhu cầu kiểu đó cũng giảm dần, chuyện như vậy cũng không xảy ra nữa. Dù có vào phòng rồi mới phát hiện có người nằm sẵn trên giường, hắn cũng sẽ quay người đi ra, đổi phòng ngay.
“Nhưng chuyện đó đã lâu lắm rồi, hôm nay xảy ra thế này, anh cũng không ngờ. Nhưng mà bảo bối, em yên tâm…”
“Ôi trời, em yên tâm mà. Mình còn từng lên cả báo lớn nữa kìa, em còn gì phải lo chứ? Chỉ là em thấy cậu chàng ban nãy cũng thật tội. Nhìn còn nhỏ tuổi vậy mà đã phải làm mấy chuyện như thế.”
“Mỗi người một số phận.”
“Nếu vậy thì số của em vẫn còn tốt chán.”
Đường Án Trác ngả người xuống giường, dùng chân móc lấy eo Ngụy Tắc Văn: “Dù sao thì, em đã gặp được anh rồi.”
Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu
Đánh giá:
Truyện Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu
Story
Chương 65: “Đều là tới để hầu hạ trên giường”
10.0/10 từ 43 lượt.
