Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu
Chương 27: “Án Trác, lấy khăn tắm giúp tôi”
“Ngài cũng vậy nhé.”
Thanh âm của Đường Án Trác mang theo giọng mũi, gần đây cậu hơi dễ khóc, đặc biệt là sau khi gặp lại Lữ Quyên thì luôn mau nước mắt.
Nhưng Ngụy Tắc Văn rất thích dỗ cậu, hắn thích được Đường Án Trác ỷ lại, thích cậu rũ bỏ lớp vỏ bọc phòng ngự cứng rắn của mình ở trước mặt hắn, không kiêng nể gì mà biểu đạt cảm xúc của bản thân.
Ở trước mặt hắn, hắn không hy vọng Đường Án Trác quá kiên cường.
Bàn tay to rộng của Ngụy Tắc Văn khẽ xoa xoa lưng Đường Án Trác, cậu gọi hắn là “ngài”, bỏ đi cái họ nên khi nghe vào cứ như hàm chứa ý nghĩa khác.*
*Chú thích: Trong nguyên gốc, Án Trác gọi Ngụy Tắc Văn là Ngụy tiên sinh (ngài Ngụy), lần này cậu chỉ gọi “tiên sinh (ngài), đây còn là cách vợ gọi chồng.
“Đừng khóc, chúng ta đều sẽ hạnh phúc.”
Ngụy Tắc Văn trêu đùa cậu, dùng tay ấn trên đỉnh đầu cậu rồi sau đó song song dịch đến trên người mình để so thử.
“Hửm? Cao hơn rồi?”
“Có thật không ạ……” Đường Án Trác hít mũi, rời khỏi người Ngụy Tắc Văn, thấy áo hoodie của hắn bị mình khóc ướt cả một mảng.
Cậu ngại ngùng dùng tay cọ cọ, áy náy xin lỗi, “Em xin lỗi ngài Ngụy.”
Ngụy Tắc Văn đùa giỡn, “Không có nước mũi đấy chứ?”
“Không có mà!”
Đường Án Trác ngửa đầu phản bác, trên mặt không biết là vì mới khóc hay là vì ghé vào trên người hắn nên đỏ ửng, Ngụy Tắc Văn vò vằn tóc cậu, “Đùa em thôi, có muốn đi dạo thêm một lát không? Hay là trở về?”
“Về nhà đi ạ.”
“Ừ, biển này khá đẹp, hôm khác lại đưa em tới đây chơi.”
Hai người trực tiếp trở về nhà Ngụy Tắc Văn, chú Ưng và A Thành còn đang ở nhà tổ, phỏng chừng ngày mai sẽ giúp vợ chồng ông bà Ngụy lo liệu công việc.
Bởi vì năm nay có Đường Án Trác cho nên Ngụy Tắc Văn bèn có cớ không tham gia bữa tiệc gia đình ngày mai.
Hắn không thích mấy kiểu tụ hội như thế này, bảy cô tám dì đều có mặt ở nhà, mấy chục người ríu rít, hắn nghe thấy là phiền lòng, huống hồ rất nhiều thân thích xa đến mức hắn chẳng hề quen biết lại a dua nịnh hót lấy lòng, hắn thật sự không muốn ứng phó chút nào.
Vì thế mùng một năm mới chỉ có hai người ở trong nhà, hắn và Đường Án Trác.
Vốn dĩ họ định đón Lữ Quyên tới đây nhưng Đường Án Trác nhắn tin qua hỏi lại bị Lữ Quyên từ chối.
Cô nhắn, Mẹ không ăn Tết, mọi người chơi đi.
Đường Án Trác cân nhắc tới việc về thăm mẹ.
Rồi lại nhận được tin nhắn từ cô, Đừng tới tìm mẹ, để mẹ ngủ yên.
Cô đã nói như vậy, Đường Án Trác cũng không dám quấy rầy thêm nữa, đành phải nói thi xong cậu nhất định sẽ trở về thăm, nhưng Lữ Quyên không trả lời lại.
Cô đau quá, đau đến mức không cầm nổi di động, vốn dĩ tình hình thân thể cô không tốt lắm, hiện tại mắc bệnh lại cảm thấy tất cả mọi bệnh tật đều bị phóng đại vô hạn.
Cô không muốn uống thuốc, không có tiền cũng không thể làm phiền con trai, cô biết người có tiền kia nể mặt Đường Án Trác sẽ giúp đỡ mình, nhưng cô không muốn con trai mắc nợ quá nhiều, sẽ không thể trả được.
Huống hồ cô cũng chẳng muốn sống nữa, cô không muốn để Đường Án Trác thấy dáng vẻ người không ra người, quỷ không ra quỷ này của mình. Cô cũng không thể gặp cậu, bằng không cô sẽ luyến tiếc, cô không thể luyến tiếc, cuộc sống của cô quá đau khổ rồi, tinh thần của cô đã tê liệt giống như sẽ không bao giờ thức tỉnh, có lẽ kiếp sau mới có thể tốt hơn một chút.
Đường Án Trác không nghĩ tới hôm nay mình có thể nếm thử thay nghề nấu ăn của Ngụy Tắc Văn.
Chú Ưng và A Thành không ở nhà, dì An cũng nghỉ Tết, chuyện bếp núc hiển nhiên sẽ do Ngụy Tắc Văn đảm nhiệm.
Vốn dĩ Đường Án Trác muốn gánh vác nhiệm vụ này, nhưng nghĩ tới nghĩ lui phát hiện những món cậu biết nấu đều quá có lệ, thậm chí cảm giác không xứng với thân phận Ngụy Tắc Văn, cho nên cuối cùng vẫn giao cho hắn, còn cậu thì phụ bên cạnh.
Động tác nấu cơm của Ngụy Tắc Văn không nhanh không chậm mà lại cực kỳ thành thạo, hắn giải thích cho Đường Án Trác rằng khi hắn du học ở nước ngoài, luôn thích tự chế biến bữa ăn đồ Trung cho bản thân vào lúc nhàn rỗi, cảm giác như có thêm hương vị gia đình.
Thời gian lâu rồi, rất nhiều món có thể nấu rất ngon, cũng không biết lâu như vậy không xuống bếp, tay nghề có bị thụt lùi hay không.
Đôi khi Đường Án Trác cảm thấy có lẽ mình bị bệnh nghèo, sau khi tới nhà họ Ngụy, cậu đã được ăn rất nhiều món ăn xa hoa, sang quý.
Đã được ăn tôm hùm, cua biển vận chuyển trong ngày, mì có thể thêm bò bít tết, trứng cá muối cao cấp nhất muốn ăn thì ăn, nhưng dù vậy, cậu vẫn thích nhất bữa cơm nhà đơn giản thế này.
Cho dù chỉ là đĩa cà chua xào trứng.
Ngụy Tắc Văn sớm đã phát hiện điểm này của cậu, cho nên hôm nay đồ ăn đều rất đơn giản, tỉnh lược luôn việc bày biện trang trí trên bàn, dù sao kỹ thuật về mặt này của hắn cũng không tốt như dì An, cho nên mọi thứ chỉ giống bữa cơm của gia đình bình thường, ngược lại làm cho Đường Án Trác cảm thấy càng thêm ấm áp.
Ngụy Tắc Văn lần lượt xử lý các món, nhưng mười món vẫn mất gần hai giờ mới hoàn thành, vốn dĩ hai người ăn cơm, Đường Án Trác cảm thấy quá nhiều đồ ăn sẽ rất lãng phí, nhưng Ngụy Tắc Văn nói ăn Tết thì vẫn cần dáng vẻ của ăn Tết, xa xỉ chút cũng không có gì ghê gớm.
Đối với chuyện Ngụy Tắc Văn tự mình xuống bếp, Đường Án Trác vẫn luôn cảm thấy mới lạ lại rất kích động. Ngụy Tắc Văn thái rau cậu sẽ khen kỹ thuật dùng dao tốt, Ngụy Tắc Văn đảo thức ăn cậu sẽ ở bên cạnh vỗ tay, ngay cả khi người kia đánh trứng gà cậu cũng cảm thấy động tác của hắn rất đẹp.
“Nhìn gì thế?” Ngụy Tắc Văn buồn cười nhéo nhéo mặt cậu, bưng phần sườn kho mới chín lên bàn, Đường Án Trác rất hiểu ý lấy nắp để đậy giữ ấm.
Ngụy Tắc Văn múc một miếng đưa tới bên miệng cậu, Đường Án Trác há mồm tiếp nhận. Ngụy Tắc Văn chờ đợi phản ứng của cậu, thấy cậu nhai kỹ nuốt chậm mới sáng rực hai mắt, vươn ngón tay cái đong đưa bày tỏ ngợi khen, “Rất tươi, rất mềm! Ăn ngon cực luôn!”
“Vậy được, có thể dọn ra rồi, em ngồi chờ một lát, sắp xong ngay đây.”
“Dạ.” Đường Án Trác ngoan ngoãn ngồi ở phía sau Ngụy Tắc Văn, xem xét bóng dáng của người kia.
Vai Ngụy Tắc Văn rất rộng, đặc biệt là hôm nay hắn mặc áo thun trắng đơn giản, lại dùng tạp dề buộc chặt trên eo, cho nên vai càng có vẻ rộng hơn, eo càng nhỏ hơn, Đường Án Trác duỗi tay so thử, cảm giác bờ vai kia phải gấp rưỡi cái thân thể bé xíu của mình. Cổ tay áo được xắn lên bị cơ bắp lấp đầy, xương bướm sau lưng bởi vì cúi đầu nên gồ lên trên lớp áo.
Ánh mắt Đường Án Trác trượt theo nếp uốn trên áo một đường xuống phía dưới, quần phía dưới bao lấy……
Đường Án Trác đột nhiên ngẩng đầu, mặt bắt đầu nóng lên, yết hầu khô khốc, cậu đang nhìn cái gì? Cậu không thể nhìn nữa, cứu mạng!
Đường Án Trác dùng mu bàn tay dán mặt, Ngụy Tắc Văn đã bưng lên món cuối cùng, là một tô cháo tôm thơm nức.
“Làm gì thế? Mau ăn đi.”
“Dạ!”
Đường Án Trác vừa muốn mang đồ ăn sang, Ngụy Tắc Văn từ phía sau vòng lấy bờ vai của cậu túm trở về, “Ở bàn ăn nhỏ.”
Bây giờ họ ngồi cạnh nhau, cảm giác quan hệ càng thêm gần, khoảng cách không đủ một cánh tay, gần đến mức độ ấm đều thông qua không khí truyền cho nhau, nóng hừng hực mà vây quanh Đường Án Trác, bất chợt khiến cậu sinh ra cảm giác xấu hổ.
Rõ ràng Ngụy Tắc Văn tự nhiên hơn cậu nhiều, hắn giống như mọi khi, thích gắp đồ ăn cho cậu, cơ hồ gắp hết mỗi một món thì mới có thể dừng tay.
Đường Án Trác nhìn kỹ, phát hiện hơn phân nửa đồ ăn trên bàn đều là những món ngày thường cậu thích ăn, hóa ra Ngụy Tắc Văn đều nhớ rõ.
“Tôi hỏi cách nấu món cá quế chiên xù này từ dì An, không biết hương vị thế nào, mau nếm thử xem, người bình thường không được ăn cơm tôi nấu đâu đấy.”
Ngụy Tắc Văn nhướng mày, bỏ đi thân phận “ông chủ Ngụy” trước mặt người ngoài, hắn giống như anh trai của Đường Án Trác, nói giỡn, đùa vui với cậu. Hắn bây giờ có lẽ càng thêm sinh động hơn so với khi có người ngoài.
Điều này làm cho Đường Án Trác cảm thấy hạnh phúc đến lạ, cứ như cậu là người khác với mọi người, là người rất đặc biệt.
Chẳng có ai không muốn trở thành ngoại lệ, dù cho cậu biết mình không nên yêu cầu gì, cũng không phải cậu nhất định muốn yêu cầu cái gì, nhưng cậu vẫn sẽ len lén vui vẻ bởi vì ý thức được điểm này.
Vì thế bữa cơm này càng thêm ngon miệng, dù sao cũng không phải là tất cả mọi người đều có thể nếm thử tay nghề của Ngụy Tắc Văn.
Ngụy Tắc Văn phát hiện cậu đang cười trộm, lại nhịn không được bóp mặt cậu.
Gần đây dường như cậu béo lên, trên mặt nhéo thêm chút thịt, nhưng vẫn còn rất gầy, Ngụy Tắc Văn thầm vẽ ra kế hoạch, chờ cậu thi tốt nghiệp xong, nhất định phải dẫn cậu ăn liền mấy bữa tiệc lớn.
Hôm nay Đường Án Trác ăn rất nhiều, ăn đến mức khóe miệng dính nước sốt, đen tuyền dính trên mép giống như là vẽ nốt ruồi, Ngụy Tắc Văn nhìn đứa trẻ trước mắt bất đắc dĩ khẽ cười, “Ăn mà bẩn hết cả miệng rồi.”
Hắn rút một tờ giấy ăn, ghé sát vào lau miệng cho Đường Án Trác.
Đường Án Trác nhìn gương mặt đột nhiên tới gần, rõ ràng không cận thị, sao lại tiến gần như vậy gần?
Khó lau lắm sao? Cảm giác lâu lắm rồi.
Làn da nơi khóe miệng bị chạm vào mơ hồ nóng lên, Đường Án Trác thấy hàng mi khẽ rũ và sống mũi cao ngất của Ngụy Tắc Văn.
Đột nhiên ánh mắt chạm nhau, sói rừng gặp được chú hươu lạc đường, Đường Án Trác muốn trốn tránh lại phát hiện mình không có cách nào dịch chuyển ánh mắt. Ánh mắt của Ngụy Tắc Văn dường như có lực hấp dẫn trí mạng, như là hai cực âm dương của nam châm, một khi gặp phải bèn lập tức muốn dán vào nhau.
“Nhìn gì vậy?” Ngụy Tắc Văn gõ nhẹ đầu mũi cậu, nhóc con này giống như bị mình nhìn cho mông lung luôn rồi, hắn ngửa về sau một chút, đứng dậy, thấy Đường Án Trác đỏ bừng hai tai thì tỏ ra không có việc gì tiếp tục ăn cơm, cứ như chuyện ánh mắt giao nhau vừa rồi chưa hề phát sinh.
“Không có gì ạ.”
Tay Đường Án Trác dưới bàn túm lấy quần, cọ hết lớp mồ hôi mỏng trong lòng bàn tay.
Trong đầu cậu chợt lóe ra một ý tưởng, giống như sao băng đợi thật lâu vụt qua trong giây lát mà cậu không kịp bắt lấy, cũng không thể hồi tưởng nổi rốt cuộc là cái gì, Đường Án Trác lắc đầu, tự nhủ mình không cần suy nghĩ nữa, an tĩnh ăn xong bữa cơm này.
Thời gian sau đó Ngụy Tắc Văn cảm giác Đường Án Trác cố ý vô tình trốn tránh hắn, hắn không biết trong vài giây đối diện cậu nhóc này đã suy nghĩ cái gì, nhưng hắn biết không phải cậu muốn tránh hắn, đại khái là cảm thấy xấu hổ, vì vậy hắn nên nghĩ cách hòa hoãn một chút.
Mãi chẳng tìm được cơ hội, cho đến buổi tối, Đường Án Trác muốn lên lầu học tập, lại bị hắn gọi xuống dưới xem TV.
“Ngày mai rồi học, mùng một đầu năm cứ chơi cho thỏa thích đi.”
Cậu nhóc rất nghe lời hắn, ôm một cái gối ngồi ở góc sô pha, Ngụy Tắc Văn quan sát cậu chốc lát, không biết cậu đang suy nghĩ gì, dù sao đôi mắt không chăm chú vào màn hình.
Ngụy Tắc Văn cười khẽ, bước vào phòng tắm.
Khi phòng tắm truyền ra tiếng nước rào rào, Đường Án Trác sửng sốt ngẩng đầu nhìn về phía cửa phòng tắm, thường ngày Ngụy Tắc Văn không tắm rửa ở đây mà là phòng trên lầu.
Không biết tại sao hôm nay quý ngài có vẻ hơi kỳ quái.
Đường Án Trác rối rắm nhíu mày, vẫn là tuổi tác kém quá lớn, có sự khác nhau, cậu không thể nghĩ ra.
Không nghĩ ra thì không nghĩ nữa, Đường Án Trác bắt đầu ngồi phát ngốc, đột nhiên nghe thấy Ngụy Tắc Văn gọi mình.
“Án Trác, giúp tôi lấy khăn tắm.”
“A! Vâng!”
Đường Án Trác chạy lên lầu, cầm khăn tắm của Ngụy Tắc Văn xuống dưới, kéo cửa phòng tắm ra một khe hở nhỏ, nhét khăn tắm vào trong, nhưng giây tiếp cậu cảm giác nắm cửa bị một bàn tay lôi kéo, cậu không đứng vững nên lảo đảo ngã về phía trước, đụng trúng bờ ngực kiên cố, ngực áo bị nước trên người Ngụy Tắc Văn làm cho ướt nhẹp, giống như không mặc quần áo rồi dán vào nhau.
Đường Án Trác đột nhiên mở to hai mắt.
“Cẩn thận!!!”
Ngụy Tắc Văn vừa muốn nói chuyện, đứa nhóc trước người đột nhiên ném khăn tắm vào hắn, quay đầu chạy trốn còn nhanh hơn cả thỏ con.
Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu
Đánh giá:
Truyện Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu
Story
Chương 27: “Án Trác, lấy khăn tắm giúp tôi”
10.0/10 từ 43 lượt.
