Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu
Chương 24: “Ở trước mặt tôi thì không cần cố chịu đựng”
Môi Lữ Quyên hơi run rẩy, tay Đường Án Trác bắt đầu không thể khống chế mà tê dại phát run, tiếp theo cả người cậu phát lạnh, sinh ra cảm giác khó thở.
“Tốt ạ.” Cậu gian nan đáp lại, “Cho nên mẹ ơi, chờ con đón mẹ đi sống những ngày tháng an lành.”
Lữ Quyên lại khôi phục vẻ chết lặng, cô do dự vỗ vỗ tay Đường Án Trác, lòng bàn cũng cực kỳ lạnh lẽo.
“Con sống tốt là được rồi.”
Mẹ không sao cả.
Đã lâu rồi Lữ Quyên không ăn nhiều cơm, dạ dày cô không tốt, ăn nhiều sẽ bị trướng bụng, nhưng lúc này cô lại ăn hết tất cả các món trên bàn.
Chiếc đũa gỗ rơi lên trên bàn, rồi lại ào ào rơi xuống đất nhưng không ai nhặt, hai bên trầm mặc hồi lâu, cuối cùng Lữ Quyên chống bàn đứng lên, chậm rì rì xoay người, bước từng bước cứng đờ trở lại trên giường.
“Trở về đi, đừng quay lại đây nữa.”
Đừng về ngõ nhỏ chật hẹp này, con trai của mẹ, con là người sạch sẽ nhưng mẹ con thì không, cái hẻm nhỏ này cũng không. Nơi này vừa dơ bẩn vừa hỗn loạn, khắp chốn là ô ngôn uế ngữ, không phải nơi con nên ở, con nên đi tới nơi tốt hơn, có được cuộc sống tươi đẹp hơn.
Ngay cả người làm mẹ chỉ biết kéo bước chân con cũng không nên trở thành thứ làm liên lụy con.
Đường Án Trác đứng tại chỗ, không biết có nên đi hay không, mãi đến khi Lữ Quyên lại mở miệng thúc giục, “Đừng để người ta phải chờ lâu, người có tiền đều quý thời gian như vàng bạc.”
“Mẹ, thi đại học xong con sẽ trở về, hãy chờ con.”
Hiển nhiên Đường Án Trác không có khả năng nghe lời Lữ Quyên mà không trở về, đặc biệt là lúc này, sau khi đã về thăm cô.
Vốn cậu tưởng rằng giữa cậu và mẹ đã không còn chút tình cảm dư thừa nào, hơn nữa sẽ ngày một tiêu hao theo thời gian, sau này cậu chỉ cần kiếm tiền làm trọn hiếu đạo, cho Lữ Quyên dưỡng lão, tựa như hoàn thành một nhiệm vụ trong đời.
Nhưng hiện tại cậu đã hiểu mẹ con máu mủ tình thâm, Lữ Quyên như bây giờ càng khiến cậu đau lòng, cậu càng thêm kiên định phải cho Lữ Quyên cuộc sống thật tốt, đưa mẹ rời khỏi căn nhà này, không bao giờ phải luồn cúi nữa.
Cậu nhẹ nhàng đóng cửa lại, thấy xe Ngụy Tắc Văn, cậu không màng người xung quanh đưa tới đầy ánh mắt tò mò dò hỏi, nhanh chóng chui vào trong xe.
Ngụy Tắc Văn mở ra cánh tay ngay khi cậu mới vừa vào cửa, cậu nhào lên, chôn mặt trên vai người kia.
Tay Ngụy Tắc Văn bao trùm lấy lưng cậu, khẽ an ủi: “Muốn khóc thì cứ khóc đi.”
Hắn nghe thấy Đường Án Trác cố sức ngừng thở.
“Ở trước mặt tôi thì không cần cố chịu đựng.”
Rốt cuộc chỉ vì một câu này, Đường Án Trác trút hết lớp phòng bị, nức nở khóc thành tiếng trên người Ngụy Tắc Văn.
Thực ra đã lâu rồi Lữ Quyên không tiếp khách.
Kể từ ngày bị gã khách kia đánh.
Thực ra khách tới tìm cô đa phần đều đã có gia đình, những người này muốn tìm kiếm k*ch th*ch, nhưng lại nhát gan sợ phiền phức, cho nên đều sẽ dùng biện pháp an toàn, sợ lỡ như để lại hậu quả lòi ra đứa con sẽ bị Lữ Quyên gây loạn hủy hoại gia đình.
Khu dân cư này chỉ lớn chừng ấy, chút chuyện này ai cũng hiểu rõ trong lòng nhưng không nói ra, vợ con có biết thì cũng chỉ mắt nhắm mắt mở cho qua, dẫu sao cái chốn rách nát này cũng chẳng bàn tới tình yêu sâu đậm lãng mạn gì, kết hôn vài năm sau đều biến thành sinh hoạt chung, người đàn ông không tiền đồ, phụ nữ thì thích điên thích gây loạn, ghét nhau như chó với mèo.
Nhưng cũng có những gã độc thân không tìm được vợ tới chỗ cô để giải quyết nhu cầu, tỷ như gã khách ngày đó.
Gã đàn ông đã mắng Đường Án Trác.
Gã không đeo bao, Lữ Quyên cũng ngầm đồng ý, khách như vậy đâu phải chưa từng có, uống thuốc tránh thai là được rồi, cô cũng chẳng phản kháng.
Cuối cùng bọn họ xảy ra tranh chấp, gã đàn ông bắn vào trong thân thể cô, bọn họ tan rã trong không vui.
Trước khi đi, gã đứng ở cửa, cười cực kỳ khiếp người, nói ra lời càng kinh khủng.
“Mày ngủ với nhiều thằng như vậy sao vẫn không bị mắc bệnh hả đồ đ**m? Tại sao hả? Mẹ nó, tại sao tao chỉ ngủ với gái thì bị lây AIDS rồi!”
Một tia sét đánh giữa trời quang.
Lữ Quyên run rẩy, khó có thể tin mà trừng lớn đôi mắt, dùng hết sức lực toàn thân xé rách yết hầu mắng, “Đồ khốn! Mày sẽ không được chết tử tế!”
“Mày cũng thế thôi.”
Gã đàn ông sập cửa mà đi, nghe nói vào đêm đó, gã uống rượu say bị xe đâm chết trên đường, nơi này không có camera theo dõi, khi được phát hiện thì thi thể đã bắt đầu phân hủy, người gây họa bỏ chạy, gã không có người nhà nên cũng chỉ được xử lý qua loa.
Lữ Quyên nhìn chằm chằm trần nhà, sau cơn phẫn nộ thế nhưng lại cảm thấy bản thân dường như được giải thoát, cô không chà lau chính mình, tùy ý để chất lỏng sền sệt lưu lại trong cơ thể.
Cô xong rồi.
Cô khóc đến phát run, đây là lần đầu tiên cô khóc vì chính mình.
Cô muốn rời đi, cô sống mệt mỏi quá rồi.
Khi còn trẻ, hàng xóm láng giềng đều bảo cô là mỹ nhân, cô mặc váy dài, tết hai bím tóc, chỉ chạy xe đạp ở trên phố bè có rất nhiều người đàn ông nhìn theo.
Người theo đuổi cô rất nhiều, nhưng cố tình cô lại lựa chọn Đường Chí Hoa.
Mới đầu bọn họ cũng rất ân ái, Đường Chí Hoa cưng chiều cô, kết tinh của bọn họ là Đường Án Trác, cuộc sống của một nhà ba người vốn dĩ vô cùng hạnh phúc, hài hòa.
Cho đến khi Đường Chí Hoa dính tới cờ bạc, của cải đều bị thua sạch, thua bèn về đòi vợ đòi con, tình cảm vợ chồng càng ngày càng mong manh. Lữ Quyên cũng ngăn không được hắn, thậm chí có đôi khi còn bị chồng đánh, cô không dám phản kháng, bằng không Đường Án Trác bé nhỏ cũng sẽ bị vạ lây.
Bài bạc là thứ tuần hoàn ác tính, càng thua càng đánh hăng, luôn muốn thắng để lấy lại, kết quả chính là thua càng ngày càng nhiều. Sau này Đường Chí Hoa dứt khoát không trở về nữa, Lữ Quyên tìm không thấy hắn, hắn lại dẫn chủ nợ tới nhà để đòi tiền.
Cuộc sống càng ngày càng kém, Lữ Quyên làm một lúc mấy công việc, thậm chí có đôi khi còn chẳng thể ăn cơm.
Cho đến khi cô mệt nhọc quá độ, ngất xỉu ở trên đường, khi tỉnh lại đã nằm ở trên chiếc giường xa lạ, cả người đều đau nhức, ba gã đàn ông lạ lẫm ngồi hút thuốc ở trên sô pha.
Cô nhìn th*n th* tr*n tr** của mình bèn hiểu ra tất cả, sau đó bắt đầu la to, nhưng mấy người đàn ông kia dùng tiền chặn miệng cô lại.
Cô cầm tiền nức nở.
Lúc ấy cô và Đường Án Trác gần như đã không có gì ăn, Lữ Quyên ôm thân hình gầy gò của mình, nghĩ thầm nếu như vậy có thể kiếm tiền, vậy thì có lẽ cũng không phải không thể……
Cô có thể chịu khổ, Đường Án Trác thì không được.
Vốn dĩ cô là người đơn thuần, Đường Chí Hoa là người đàn ông đầu tiên của cô, mối tình đầu bèn kết hôn, đêm tân hôn mới là lần đầu tiên sinh hoạt vợ chồng, nhưng sau này cô lại trở thành gái đứng đường.
Chút tiền ấy đích xác có thể miễn cưỡng sống qua ngày, nhưng sau khi bị Đường Án Trác ngẫu nhiên phát hiện cô bán thân, quan hệ giữa hai mẹ con càng ngày càng xa cách.
Mà khi đó bởi vì cô thường xuyên tiếp khách không gián đoạn nên tâm tính đã dần dần chết lặng, biến thành một cái xác không có trái tim, khái niệm tình thân ở trong đầu cô cũng bị pha loãng vô hạn.
Sau đó nữa, Ngụy Tắc Văn xuất hiện, cô không có năng lực cứu vớt con trai của mình, còn kéo Đường Án Trác xuống vực sâu, cô hận bản thân nhưng may mắn là số mệnh của Đường Án Trác vẫn tốt hơn một chút, cậu đã gặp được Ngụy Tắc Văn.
Nhất định là Ngụy Tắc Văn rất tốt với cậu, Lữ Quyên nhìn ra được, đây là người đàn ông cực kỳ đáng tin cậy, hơn hết thảy những người đàn ông mà cô đã từng gặp.
Đường Án Trác có thể sống những tháng ngày an lành, cô là người làm mẹ nhưng không đợi được ngày con trai tới đón.
Cô muốn tự kết thúc mọi chuyện, cô sống quá đau khổ, dù sau này đi theo Đường Án Trác ăn ngon mặc đẹp, không cần sống cúi đầu như xưa thì thế nào chứ, cô đã mắc bệnh, không chỉ thân thể mà còn cả tinh thần ý chí của cô, cô không thể cứu vớt được chính mình.
Không ai có thể cứu cô, trừ khi trở lại 20 năm trước, cô không gả cho Đường Chí Hoa.
Nhưng thời gian không thể quay lại, trên đời cũng không có thuốc hối hận.
Cho nên cô dùng hạnh phúc của bản thân để nguyện cầu cho Đường Án Trác vạn sự trôi chảy, thuận gió xuôi nước.
Con trai cô sắp thi đại học, cho nên cô cần phải kiên trì thêm một thời gian.
Để cho đứa con trai bé bỏng này yên tâm thi đại học.
Lữ Quyên nhắm mắt lại, sau đó ngửa đầu, gian nan nuốt xuống một hơi.
Nếu có kiếp sau, cô tuyệt đối không nghĩ tới thế giới này.
Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu
Đánh giá:
Truyện Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu
Story
Chương 24: “Ở trước mặt tôi thì không cần cố chịu đựng”
10.0/10 từ 43 lượt.
