Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu
Chương 15: “Đừng sợ, có tôi ở bên em”
Đường Án Trác cưỡi ngựa một vòng vẫn cảm thấy chưa đã thèm, cuộc sống trước kia của cậu thực sự quá áp lực, cho nên thời gian thả lỏng như thế này rất hiếm có, cậu nhìn bộ lông mềm mại óng ả của Đức Mã thì rất muốn chạy thêm vòng nữa, nhưng cậu lại ngại nói ra, cứ cảm thấy mình làm phiền Ngụy Tắc Văn quá rồi.
Ngụy Tắc Văn đi lấy hai bình nước trái cây, khi trở về thì thấy Đường Án Trác đang sờ lông Đức Mã. Nói ra cũng thật kỳ quái, Đức Mã không phải một con ngựa dịu ngoan, ngoại trừ Ngụy Tắc Văn và nhân viên chăm sóc, nó đối đãi với những người khác thậm chí là những chú ngựa khác đều vô cùng đề phòng, hệt như giây tiếp theo nó sẽ nâng chân đạp mạnh, nhưng đối mặt với Đường Án Trác nó lại rất ngoan ngoãn.
Quả nhiên nhóc con xinh đẹp thì sẽ được động vật yêu thích, kể cho đám bạn của hắn nghe phỏng chừng sẽ ghen tị chết người, lâu như vậy rồi họ vẫn chưa thể tạo lập tình hữu nghị được với Đức Mã đâu đấy.
“Uống một ngụm giải khát đi rồi chúng ta cưỡi thêm một vòng!”
“Thật vậy ạ? Tuyệt quá!” Nguyện vọng nho nhỏ trong lòng được thực hiện, Đường Án Trác cong cong khóe miệng, kiềm nén không được sự vui vẻ.
Ngụy Tắc Văn lại dẫn cậu cưỡi ngựa thêm hai vòng, đến khi Đường Án Trác mồ hôi đầm đìa thở hổn hển, hắn mới cầm khăn lông giúp cậu lau mồ hôi trên trán.
Dưới ánh mặt trời chan hòa, đôi mắt Đường Án Trác sáng lấp lánh, Ngụy Tắc Văn chợt nghĩ tới tối ngày đó, cậu hệt như một con mèo tràn ngập đề phòng, rõ ràng sợ hãi lại yếu ớt nhưng vẫn lộ ra vẻ cứng cỏi, làm người ta trông thấy bèn đau lòng.
Nhưng hiện tại ánh mắt cậu sáng ngời rạng rỡ, ít nhất trong khoảnh khắc này cậu là đứa trẻ vô ưu vô lo, Ngụy Tắc Văn nghĩ đây hẳn là ý nghĩa lớn nhất của việc hắn trợ giúp Đường Án Trác.
Giúp cậu sống tốt hơn, không chỉ là sinh hoạt, mà còn là tâm thái.
Ngày hôm sau, Ngụy Tắc Văn hẹn với thầy quản lý ở trường mới của Đường Án Trác để bàn bạc chuyện chuyển trường.
Ngụy Tắc Văn cũng tốt nghiệp từ nơi này, tốt nghiệp xong hắn còn quyên tặng hai tòa nhà cho nên trân trọng thể diện của Ngụy Tắc Văn, thầy giáo biểu hiện cực kỳ tôn kính.
Sắp xếp lớp học với trang thiết bị tốt nhất cho Đường Án Trác, thậm chí sách giáo khoa và tài liệu học tập khác đều được chuẩn bị đầy đủ.
Đường Án Trác ngồi phía sau Ngụy Tắc Văn, nhìn hắn và thầy quản lý nói chuyện với nhau, tựa như không lâu trước kia nhìn hắn giải quyết phiền toái cho cậu.
Không khoa trương chút nào khi nói rằng, đối với Đường Án Trác, Ngụy Tắc Văn tựa như thần linh đột nhiên xuất hiện trong sinh mệnh.
Rõ ràng hắn mặc một thân màu đen, lại ngông nghênh bổ ra một khe nứt trong cuộc đời ảm đạm của Đường Án Trác, sau đó cậu mới có thể nhìn thấy ánh sáng.
Nếu ánh sáng có tên.
Hẳn sẽ tên là Ngụy Tắc Văn.
Đường Án Trác chưa thấy ai tài giỏi, lợi hại như hắn, cậu chỉ biết cái lần cậu đụng vào Ngụy Tắc Văn, ngẩng đầu lên bèn cảm nhận được sự đè nén, áp chế chưa từng có.
Khiến cậu theo bản năng muốn cuộn thành một cục.
Nhưng sau khi thân quen cậu mới hiểu không phải vậy, Ngụy Tắc Văn ưu nhã, thân sĩ, tinh tế, săn sóc, cảm giác đè nén từ hắn cũng không làm người khác khó chịu, ngược lại biến thành một loại đáng tin.
Tựa hồ chỉ cần hắn đứng ở đó là có thể giải quyết hết thảy sự tình, có hắn ở đây thì không cần sợ gì nữa.
Đường Án Trác biết thân phận và tuổi tác của họ chênh lệch, làm bạn bè là điều quá xa xỉ, nhưng đối với cậu, nếu có thể, cậu rất muốn cả đời này được quen biết Ngụy Tắc Văn.
Không phải bởi vì Ngụy Tắc Văn có thể giúp cậu, có thể cho cậu một cuộc sống tốt đẹp.
Dẫu cho ngày mai hắn không muốn giúp cậu nữa, cậu lại phải trở về căn nhà nhỏ bé ọp ẹp kia, mỗi ngày đối diện với sự lạnh nhạt của Lữ Quyên và miệt thị trào phúng của hàng xóm láng giềng hay bạn học, cậu cũng cảm thấy ít nhất những ngày nay cậu đã có được ấm áp, vui sướng rồi.
Dù sao là Ngụy Tắc Văn khiến cậu cảm thấy sự tồn tại của con người dường như không còn quá đáng sợ, đây là thứ đáng quý hơn nhiều so với vật chất.
Ngụy Tắc Văn bàn bạc với thầy quản lý rất nhanh, quay đầu lại vẫy tay gọi cậu tới, thầy quản lý nhìn thoáng qua cậu một lượt từ trên xuống dưới, không phải vẻ khinh thường cậu hay nhận mà là ánh mắt tràn ngập thiện ý và thưởng thức. Một ánh mắt mà Đường Án Trác vô cùng xa lạ.
Có một thoáng cậu cảm thấy chua xót, lại cảm thấy mình thật sự quá mất mặt, vì thế hút hút mũi cố nén.
“Án Trác, đây là chủ nhiệm Lâm.”
“Em chào chủ nhiệm Lâm.”
“Chào em Án Trác, đứa nhỏ này vừa nhìn là biết ngoan ngoãn nghe lời, học tập còn rất giỏi.”
“Cảm ơn chủ nhiệm.”
“Tắc Văn dẫn em ấy về chuẩn bị đi, ngày mai là có thể tới học.”
“Vâng, em biết rồi chủ nhiệm Lâm, chúng em đi trước.”
Đường Án Trác và Ngụy Tắc Văn nói tạm biệt với chủ nhiệm Lâm, sau đó rời khỏi trường học.
Sân trường rất lớn, cảnh thật làm cho cậu chấn động hơn những gì thấy trên hình ảnh, cậu nghĩ mình thậm chí phải tốn cả ngày mới có thể đi hết toàn bộ ngôi trường một lượt.
Đây chính là nơi cậu sẽ hoàn thành năm cuối trời trung học sao? Đường Án Trác hung hăng nhéo vào đùi, đau đến nỗi nhe răng nhếch miệng, là thật sự, không phải giấc mơ.
Hơn nữa khi Ngụy Tắc Văn chuyển trường cho cậu, hắn cũng nói mình từng là học sinh nơi này.
Thế nhưng… cảm giác tự ti của Đường Án Trác lại quấn lấy cậu, liệu cậu có thể thích ứng nơi này được không?
Cậu và các cậu ấm cô chiêu ở đây vốn là hai thế giới, cậu ở tầng dưới chót xã hội đã phải nhận hết ghẻ lạnh, huống chi là xã hội thượng lưu? Nhưng khi cẩn thận ngẫm lại, Ngụy Tắc Văn đối xử với cậu thực sự quá dịu dàng.
“Làm sao vậy? Lại có tâm sự gì hả?”
Ngụy Tắc Văn phát hiện người phía sau đi rất chậm, đợi cậu trong chốc lát cho đến khi khi hai người sóng vai.
Bây giờ Đường Án Trác đã có thể thẳng thắn thành khẩn nói ra suy nghĩ của mình.
“Em hơi sợ.”
Cậu chưa nói sợ cái gì nhưng cậu biết Ngụy Tắc Văn sẽ hiểu ý mình.
Quả nhiên, Ngụy Tắc Văn xoa đầu cậu, “Đừng sợ Án Trác, có tôi ở bên em.”
Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu
Đánh giá:
Truyện Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu
Story
Chương 15: “Đừng sợ, có tôi ở bên em”
10.0/10 từ 43 lượt.
