Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Chương 545
Chương 545: Cuối cùng · Hộp Pandora
Ký ức rõ ràng về cuộc đời của Lê Tiệm Xuyên bắt đầu vào một mùa hè năm bốn tuổi.
Bên ngoài trời đang mưa, cậu bé ngồi xổm trong phòng khách tối om, nhìn ra khoảng sân xi măng và mấy luống rau nhỏ bên ngoài qua tấm rèm cửa xâu bằng giấy nhựa màu.
Trong luống rau, các loại trái và rau củ đang xanh tốt đều được mưa rửa sạch. Dọc theo bờ luống đọng nước, có thứ gì đó không rõ là ếch hay nhái đang động đậy. Trong màn mưa, chúng trông như những cục đất không rõ hình thù, bị bàn tay vô hình đẩy tới đẩy lui, lật đi lật lại.
Lê Tiệm Xuyên chăm chú nhìn, trái tim nhỏ bé cũng đập thình thịch theo chuyển động của thứ đó. Cậu bé vừa sợ nó xông vào, vừa lo lắng không biết nó vùng vẫy trong bùn có chết hay không, còn tò mò không biết nó đang tìm thức ăn hay là đang chơi đùa.
Cậu bé càng thêm ngưỡng mộ vì nó có thể lăn lộn trong bùn mà không sợ bẩn, chỉ cần ngẩng đầu lên là có thể rửa sạch, mưa lớn như vậy có khác gì tắm dưới trời đất đâu?
Nghĩ thôi đã thấy sảng khoái và thú vị.
Hơi mưa mát lạnh thổi vào từ khe hở của tấm rèm cửa, mang theo hương thơm tự nhiên, sạch sẽ tươi mới, gột rửa phổi gan.
Lê Tiệm Xuyên lại rùng mình, bị ông nội đang nghiên cứu lồng chim mới bên cạnh trông thấy rồi túm lấy, mặc thêm một chiếc áo khoác rộng thùng thình dài hơn cả người cậu bé bên ngoài chiếc áo cộc tay và quần đùi.
Áo khoác có mùi thuốc lá thoang thoảng nhưng không nồng, là mùi của ông nội trong ký ức của Lê Tiệm Xuyên.
Tuổi thơ của Lê Tiệm Xuyên, ngoài cha mẹ ra, người quan trọng nhất chính là ông nội.
Nhưng nếu bạn hỏi cậu bé rằng ông nội của nó tốt ở điểm nào, có lẽ nó không nói ra được. Nó có thể nói ông nội cho nó tiền tiêu vặt, để dành cho nó tất cả món ngon, đưa đón nó tan học không quản mưa gió, ông nội ngoài miệng không nói yêu nó nhưng khi ông nhìn nó, đôi mắt ấy sẽ nói đứa bé này là của nhà ông, ông thật sự rất thích nó.
Đất vàng, gió Tây Bắc, trên con đường quốc lộ dài dằng dặc, đội gió lạnh, đạp xe đạp, một nhịp lại một nhịp, hai ông cháu hì hục chạy ra chợ.
Hai bàn chân nhỏ bé của nó thò ra dưới chiếc áo bông dày cộm liên tục lắc lư.
Ngày hè oi ả, bên ngoài cổng, trên con đường ngắn nhỏ, ông nội mồ hôi nhễ nhại cầm chổi đuổi theo đứa cháu nghịch ngợm không chịu nhận lỗi.
Nó vừa chạy vừa vểnh tai, khi nghe thấy tiếng động phía sau nhỏ dần thì lo lắng dừng lại quay đầu nhìn, nào ngờ bị túm lấy, kêu khóc oa oa, mông nở hoa.
Khi cỏ cây xanh tươi, nó mặc áo quần mùa xuân luôn thích chạy lên gò đất cao nhất ngoài thị trấn, tưởng tượng đó là một ngọn núi. Nó nhìn thế giới bên ngoài ngọn núi, đó là bầu trời rộng lớn khi trưởng thành, không bị gò bó, tự do tự tại, còn vui vẻ hơn cả gió trên trời.
Thế là nó thúc giục bản thân phải nhanh nhanh lớn lên.
Khi sương muối phủ cành, nó gói mình thành cái bánh chưng lại bắt đầu sợ hãi mùa đông lạnh lẽo bên ngoài chăn ấm, chỉ muốn rúc vào chiếc giường đất nóng hổi, nhét bàn tay nhỏ bé vào lòng bàn tay bố mẹ, đẩy bàn chân nhỏ bé vào lòng ông nội, lén lút lấy điện thoại của người lớn chơi game.
Thế là nó lại nuông chiều bản thân, tạm thời đừng lớn lên vội, làm người lớn trông rất hay ho, nhưng luôn có nhiều nỗi lo.
Nhưng lớn hay không lớn, không liên quan gì đến việc nó có muốn lớn hay không.
Thế là, vào mùa thu năm mười tuổi, Lê Tiệm Xuyên mất bà nội, một năm sau, mất ông nội.
Bà nội không gần gũi lắm với nó, nó khóc rất lâu trong đám tang.
Ông nội rất yêu thương nó, nhưng từ lúc ba nó đánh thức nó dậy từ trong chăn, nói với nó rằng ông nội đã đột ngột qua đời trong đêm. Cho đến lúc hạ táng, ăn cỗ và thu dọn di vật lặt vặt, nó đều không rơi một giọt nước mắt nào.
Nó vượt qua gò đất nhỏ đó, rời khỏi thị trấn, không bao giờ trở lại nữa, cũng không bao giờ nhắc đến ông nội với bất kỳ ai.
Nhiều năm sau đó, nó chỉ gặp ông trong giấc mơ.
Lồng chim treo trên cây táo gai, ông lão dưới gốc cây cầm thức ăn cho chim và cười đùa với chim.
Gầy, thẳng, lại cao lớn.
Thì ra đây là cái chết.
Nó và người nó thương chỉ có thể gặp nhau trong mơ.
Cậu bé lớn lên thành thiếu niên cuối cùng cũng bắt đầu hiểu nó và sợ hãi nó.
Cậu bé hiểu được thế nào là trân trọng.
Chỉ cần người trước mắt và việc trước mắt đáng giá, nó sẵn sàng dùng cả tấm lòng chân thành để đổi lấy. Ba mẹ rất ngạc nhiên, thỉnh thoảng nhìn nó, không biết là vui mừng hay xót xa thở dài vì con trai đã lớn và đã hiểu chuyện rồi.
Lê Tiệm Xuyên không thể nhìn ra sự thay đổi này là tốt hay xấu từ vẻ mặt phức tạp của bố mẹ, chỉ thỉnh thoảng nhìn chằm chằm vào mái tóc vẫn còn đen nhánh của bọn họ, vui vẻ và bình thường nghĩ rằng bọn họ vẫn còn một tương lai rất dài.
Nó tin rằng vấn đề về cái chết sẽ không được đặt ra trước mặt gia đình này trong một thời gian ngắn.
Lúc này, chưa ai dạy nó rằng cuộc đời luôn đầy rẫy những bất ngờ.
Thế là, vào mùa hè năm mười sáu tuổi, Lê Tiệm Xuyên đứng ngoài phòng cấp cứu ồn ào, nhìn thấy hai tờ giấy báo tử liên tiếp.
Lúc đó nó đang nghĩ gì?
Không lâu sau, trong một cuộc điều tra thẩm vấn, có người hỏi câu hỏi này, Lê Tiệm Xuyên ngồi ở một đầu bàn suy nghĩ rất lâu rồi nói ra một câu nghe có vẻ không liên quan.
Lê Tiệm nói lúc đó đã nghĩ đến một ngày năm cuối mẫu giáo.
Đó là một buổi chiều mùa thu, nó xung phong đi đến trường mẫu giáo gần nhà ở phía bên kia sườn dốc cùng bạn bè.
Hôm đó, nó mang theo một viên kẹo táo gai yêu thích, khi xuống dốc, đột nhiên có một con mèo con lao ra từ bụi cỏ bên đường làm nó giật mình, nó buông tay, viên kẹo táo gai trong tay rơi xuống, lăn xuống dốc.
Nó vội vàng đuổi theo nhưng không kịp, chui vào bụi cỏ tìm nhưng cũng không tìm thấy.
Bạn bè gọi nó đi học vì sắp tới giờ vào lớp rồi, nhưng nó không đi, nhất định phải tìm bằng được mới thôi.
Nhưng cuối cùng, nó cũng không tìm thấy viên kẹo táo gai của mình.
Nó không biết phải làm sao, vừa khóc vừa chạy về nhà.
Bà nội ở nhà kéo nó lại hỏi có chuyện gì. Nó nói viên kẹo táo gai của nó bị mất rồi. Bà nội nói mất rồi thì thôi, thứ này có đáng giá gì đâu, nhà còn nhiều lắm, muốn ăn thì lấy, khóc lóc cái gì?
Đúng vậy, kẹo táo gai, còn gọi là bánh táo gai, chỉ là một loại đồ ăn vặt nhỏ và rất rẻ, ở đâu cũng có, mất rồi thì thôi, có gì đáng để khóc chứ?
Nó cũng không hiểu, không hiểu tại sao mình đột nhiên cảm thấy tủi thân và khó chịu đến vậy, như thể trời sập xuống, ngoài khóc lóc ra thì không muốn làm gì cả, không làm được gì cả.
Nhưng nó vẫn nhớ lúc đó mình trả lời bà nội, nó nói không phải, không phải! Kẹo táo gai ở nhà không phải là của con!
Sau này, khi đứng bên ngoài phòng cấp cứu và nhận lấy hai tờ giấy báo tử, nó, về cơ bản không có gì khác biệt với cậu bé đánh mất viên kẹo táo gai năm xưa.
“Có nghĩa là gì?”
Người thẩm tra của đội cơ động nhìn chằm chằm vào mắt hắn, im lặng hồi lâu rồi khẽ hỏi.
“Thứ tôi yêu quý nhất và trân trọng nhất đã không còn nữa,” Lê Tiệm Xuyên bình tĩnh nói, “Không bao giờ đuổi kịp, không bao giờ tìm lại được. Không phải tôi chưa từng có được, mà là những gì tôi từng có được quá tốt, chúng chôn sâu trong lòng tôi, chưa bao giờ là điểm yếu của tôi, mà là động lực của tôi.”
“Tôi xin gia nhập đội cơ động không phải vì không nhà không cửa và không quan tâm đến mạng sống của mình. Thực ra, tôi trân trọng mạng sống của mình hơn bất kỳ ai khác, nhưng nếu cần thiết, tôi sẵn sàng hi sinh nó vì những thứ mà nhiều người yêu quý và trân trọng hơn.”
“Đây là suy nghĩ của tôi, hi vọng được hiểu cho.”
Người thẩm tra nhìn chằm chằm chằm chàng trai mười tám tuổi được báo cáo lên đội cơ động vì thể chất đặc biệt này, một lát sau, người này cười khẩy: “Ai dạy cậu chơi bài tình cảm với tôi đấy? Đội trưởng của cậu à? Tôi nói cho cậu biết, tôi không quan tâm những thứ này, tôi chỉ nhìn người, không nói chuyện tình cảm…”
Người này vừa nói, vừa nhấc con dấu đóng lên đơn xin của Lê Tiệm Xuyên.
“Thẩm tra thông qua, hoan nghênh gia nhập đội cơ động! Đừng vội mừng, nơi này khác với bên ngoài, sau này huấn luyện sẽ rất vất vả…”
Lê Tiệm Xuyên không nghe thêm gì nữa, cầm lấy đơn xin rồi lao ra khỏi phòng họp.
Ngoài hành lang, đội trưởng và các đồng đội đi cùng cũng phải tham gia thẩm vấn liên quan đến hắn vừa thấy hắn ra ngoài liền đồng loạt đứng dậy, ùa tới: “Sao rồi? Qua không?”
“Qua không hả? Thằng nhóc cậu nói gì đi chứ!”
“Nhìn bộ dạng cậu ta kìa… qua rồi! Chắc chắn là qua rồi!”
“Anh đã bảo là không có vấn đề gì mà!”
“Khao! Nhất định phải khao!”
Hắn cười lớn, va vào các đồng đội, ôm chặt mấy cái, reo hò vẫy vẫy đơn xin: “Em qua rồi!”
“Cảm ơn đội trưởng thân yêu của em, cảm ơn những người đồng đội thân yêu của em! Hôm nay ở nhà ăn, em khao, chúng ta cứ ăn thả ga!”
Sắc mặt những người đồng đội thân yêu lập tức thay đổi, một tràng huýt sáo vang lên: “Hả? Nhà ăn á…”
“Không đi nhà ăn thì đi đâu? Mấy cậu còn muốn xin nghỉ ra ngoài sao? Mấy cậu đang mơ à?” Đội trưởng lên tiếng trấn áp cơn ồn, “Thôi được rồi, đừng ầm ĩ nữa, chúng ta vẫn còn ở trong tòa nhà, ồn ào quá làm phiền đến người khác… đi về thôi.”
“Lê Tiệm Xuyên, lại đây.”
Đội trưởng xua đám khỉ tinh nghịch kia đi, vẫy tay gọi Lê Tiệm Xuyên.
Hai người đi sau cùng, vừa đi ra ngoài tòa nhà vừa trò chuyện về việc sau này sẽ nộp đơn xin xuất ngũ và sắp xếp bàn giao cho đội cơ động.
Lê Tiệm Xuyên nhập ngũ năm 16 tuổi, nếu không tính thời gian tân binh thì hắn đã ở đội tác chiến của đơn vị đặc biệt này tròn một năm, tình cảm của hắn với đội trưởng và các đồng đội đã rất sâu đậm.
Lần này đội cơ động đến đơn vị của bọn hắn tuyển người, hắn có chút dao động nhưng không hiểu sao vẫn luôn do dự, không quyết định được. Cuối cùng, chính đội trưởng và đồng đội đã khuyến khích hắn và khiến hắn kiên quyết nộp đơn xin.
Trước buổi thẩm tra hôm nay, đội trưởng còn đặc biệt gọi hắn đến và nói với hắn rằng người thẩm tra là đồng đội cũ của mình.
Đội trưởng không thể nói nhiều hơn, chỉ có thể nói với hắn rằng đồng đội này của mình có đôi mắt tinh tường. Trong quá trình thẩm tra, Lê Tiệm Xuyên nhất định phải nói thật, bày tỏ lòng chân thành, không được che giấu bất cứ điều gì dù có là lời nói dối vô hại, nếu không sẽ phản tác dụng.
Lê Tiệm Xuyên vốn cũng không định giấu giếm điều gì nên làm theo lời dặn của đội trưởng.
Quả nhiên, buổi thẩm tra thuận lợi thông qua, trái tim treo lơ lửng của hắn cuối cùng cũng trở về trong lồng ngực.
“… Đội cơ động này mới thành lập, nghe nói là theo hướng quốc tế, cụ thể thế nào đều là bí mật, chúng ta cũng không biết. Dù sao thì cậu cũng đừng quá lo lắng. Tình hình của tất cả các đội cơ động cũng không khác nhau nhiều, chỉ là huấn luyện khó khăn hơn một chút, nhiệm vụ cũng gian khổ hơn.”
“Cứ thả lỏng tinh thần, đợi vài năm nữa rồi xuất ngũ, những đóng góp muốn làm cũng đã làm, trong lòng thoải mái, đãi ngộ cũng cao hơn, vậy là có thể an tâm về hưu dưỡng già…”
“Đến lúc đó huy chương trên vai cậu chắc chắn sẽ rực rỡ hơn anh nhiều!”
“Đương nhiên, ngoài niềm tin trong lòng, quan trọng nhất vẫn là cái mạng nhỏ này… nhất định phải chú ý an toàn…”
Đội trưởng lải nhải không ngừng, đúng là một người lắm lời.
Lê Tiệm Xuyên nghe nhưng không thấy phiền, có người quan tâm lúc nào cũng tốt.
Chỉ là, khi hai người vừa ra khỏi tòa nhà căn cứ tác chiến liền đụng phải một nhóm người khiến cho cuộc trò chuyện quan tâm và lải nhải này buộc phải dừng lại giữa chừng.
Nhóm người này vừa bước xuống từ một chiếc xe buýt lớn không mấy nổi bật.
Người dẫn đầu là một người đàn ông ngoài ba mươi tuổi, đeo kính, ánh mắt sắc bén.
Anh ta đi tới, dường như quen biết đội trưởng của hắn, hai người chào nhau, Lê Tiệm Xuyên nghe thấy đội trưởng gọi anh ta là “Đội trưởng Phong”.
“Đội trưởng Phong cũng đến tuyển người sao?” Đội trưởng hỏi một câu đơn giản rồi vội nói, “À, tôi chỉ chào hỏi xã giao thôi. Nếu là bí mật thì cứ coi như tôi chưa hỏi gì.”
Sau lưng đội trưởng Phong, một người đàn ông tròn trịa cười híp mắt tiếp lời: “Không có gì phải giấu cả, đội trưởng Lý không hỏi bây giờ, lát nữa chúng tôi vẫn phải đến nói chuyện với đội trưởng Lý. Đúng vậy, chúng tôi đến tuyển người, viện nghiên cứu đang thiếu người, sau này còn nói một hai năm nữa xem tình hình thế nào rồi xây dựng một bộ phận mới, gọi là bảo vệ an ninh gì đó… Thôi, tóm lại là thiếu người, hi vọng đội trưởng Lý tiến cử nhiều nhân tài của đội tác chiến các anh nhé.”
“Chắc chắn!” Đội trưởng vỗ ngực, “Cái khác không dám nói, nhưng trong đơn vị đặc biệt này và cả căn cứ tác chiến này, chỉ có đội tác chiến của chúng tôi là đông đúc nhân tài! Đến tìm tôi chắc chắn không sai!”
“Cậu này cũng là người của đội tác chiến các anh sao?” Ánh mắt đội trưởng Phong đột nhiên rơi vào người Lê Tiệm Xuyên.
“Ừ,” đội trưởng cười nói, “Người của đội tác chiến chúng tôi, Lê Tiệm Xuyên, nhân tài toàn năng, vừa nãy mới vượt qua buổi thẩm tra của đội cơ động rồi, mấy ngày nữa là phải đến đội cơ động báo cáo.”
Đội trưởng Phong cũng cười một tiếng: “Đội cơ động cũng tốt. Chỉ tiếc là nhân tài như vậy lại không rơi vào viện nghiên cứu của chúng tôi.”
“Được rồi, lát nữa chúng ta nói chuyện tiếp, trên kia còn có người đợi, chúng tôi đi trước.”
Hai bên lại nói chuyện vài câu, đội trưởng Phong dẫn người vào tòa nhà, nhanh chóng lên lầu.
“Phong Túc Thu… cũng là một người có năng lực.”
Đội trưởng cảm thán một tiếng, đang muốn tiếp tục lải nhải, vừa quay đầu lại phát hiện Lê Tiệm Xuyên đang đứng tại chỗ, vẻ mặt ngơ ngác, dường như có chút ngây người.
“Sao vậy?”
Đội trưởng đưa tay huơ huơ trước mặt Lê Tiệm Xuyên: “Ngẩn người gì thế?”
Lê Tiệm Xuyên tỉnh táo lại, cố nén cảm giác kỳ lạ đột nhiên dâng lên trong lòng, nói: “Những người ban nãy… cảm giác có chút quen mắt.”
Đội trưởng cười vỗ vai hắn: “Bọn họ ấy à, là người của viện nghiên cứu, cũng là bên tác chiến… Thằng nhóc cậu gặp qua bọn họ rồi sao? Hình như là chưa… hay là cậu muốn gia nhập bọn họ? Bên đó hiện chỉ có những đội nhỏ lẻ, chưa có hệ thống cụ thể, nhưng nghe lời của Lư Tường vừa nãy thì chắc hai năm nữa sẽ xây dựng thôi, nhưng cũng không biết đến bao giờ…”
“Thôi được rồi, đừng nghĩ nữa, đi thôi.”
Lê Tiệm Xuyên bị kéo về phía trước.
Đi được một đoạn, hắn vô thức quay đầu nhìn về phía tấm lịch điện tử treo bên ngoài tòa nhà.
Ngày 9 tháng 9 năm 2036.
Chỉ là một ngày thu bình thường không có gì đặc biệt.
Hết chương 545
Tác giả có lời muốn nói: Thời gian trong chương này không sai, nó diễn ra trong trận chiến cuối cùng này. Lão Lê mười tám tuổi vào năm 2036 ở đây, sinh sớm hơn năm năm so với thế giới thực.
Editor: Chào mừng mọi người đến với màn chơi thứ 10 mà cũng là màn chơi cuối cùng của Không Người Giám Thị. Ôi, cảm xúc lẫn lộn quá. Mình đã beta qua vài lần nhưng chắc chắn vẫn còn thiếu sót. Nếu có bắt gặp thì mong các bạn hãy chỉ ra giúp mình nha.
Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Đánh giá:
Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Story
Chương 545
10.0/10 từ 35 lượt.
