Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Chương 484
Chương 484: Có Hỉ
“Hắn chạy rồi!”
Trên một tòa nhà cao tầng bỏ hoang, đôi mắt cơ học của người đàn ông ẩn sau ống ngắm bắn tỉa lóe lên ánh đỏ, gã khàn giọng mở miệng, báo kết quả bắn tỉa vào kênh liên lạc trong tai nghe siêu nhỏ: “Vị trí biến mất là điểm mù, nghi ngờ hướng 3 giờ, điểm C c*̉a tòa nhà chung cư số 72.”
“Anh bắn trượt thật sao?” Trong kênh liên lạc của đội, một giọng thiếu niên kinh ngạc thốt lên.
Người đàn ông đứng dậy, vừa thu khẩu súng bắn tỉa vừa bình tĩnh nói: “Hắn né rất nhanh, nhanh hơn cả đạn.”
Tiếng gió, tiếng mưa và tiếng thở hổn hển phát ra từ tai nghe ngày càng dữ dội, chứng minh một cuộc truy sát điên cuồng đã bắt đầu.
“Xem ra chủ nhân nói không sai,” một giọng nam khác vang lên, “Mục tiêu này không phải người thường, ngay cả đạn bắn tỉa nhanh như vậy mà cũng né được. Cho dù không phải là siêu nhân máy móc mà công ty Bạch Tam Lãnh quảng cáo, chắc cũng chẳng khác gì mấy.”
Một giọng nữ dịu dàng đột nhiên nói: “Tốc độ di chuyển của mục tiêu quá nhanh, hệ thống truy đuổi liên tục đã bị vô hiệu hóa, điều động Mắt Ưng gần đó thất bại, đã mất dấu mục tiêu!”
“Tất cả mọi người sử dụng huy hiệu,” Đây cũng là một giọng nữ, nhưng lạnh lùng và trong trẻo hơn, “Chủ nhân đã dùng cơ thể Cindy để lưu lại dấu vết trên mục tiêu, huy hiệu sẽ cảm ứng được.”
“Được, thưa đội trưởng!”
“Rõ.”
Những giọng nói trong kênh liên lạc lần lượt trả lời.
Nghe theo giọng, đội này có tổng cộng năm người, ba nam hai nữ.
Trên sân thượng, sau khi nhanh chóng gấp gọn khẩu súng bắn tỉa chuyên dụng, người đàn ông cao gầy đeo chiếc ba lô to lên vai, mở cửa sân thượng, xuống lầu đi đến điểm bắn tỉa mới, đồng thời rút ra một con dao găm, rạch lòng bàn tay, dùng máu bôi lên cổ và xương quai xanh.
Hoa văn màu máu tượng trưng cho Chúa Tể Luân Hồi nhanh chóng hiện ra.
Người đàn ông huy động các giác quan, thả lỏng tinh thần, cố gắng tìm kiếm dấu vết.
Nhưng ngay giây tiếp theo, gã đột nhiên phát hiện hơi thở của dấu vết duy nhất ở khu 2 lại ở ngay sau lưng mình.
Đồng tử c*̉a gã co rút lại vì kinh hãi, không chút do dự, gã quả quyết quay đầu, vung con dao găm trong tay ra: “Mục tiêu ở chỗ tôi…”
“Tống Thường, hắn ở chỗ anh!”
Tiếng cảnh báo trong kênh liên lạc và tiếng hét của người đàn ông gần như vang lên cùng lúc.
Ngay sau đó, một tiếng nổ lớn làm gián đoạn hai âm thanh này, vang vọng trong cầu thang, tạo ra tiếng vọng dài và trống rỗng.
Lê Tiệm Xuyên xoay ống thép, bóng dáng xuất hiện ngược sáng.
Đòn tấn công của hắn nhanh hơn nhiều so với con dao găm của người đàn ông kia. Ngay khi người đàn ông quay lại, ống thép dứt khoát vung ra và đập vỡ đầu người đàn ông như một quả dưa hấu chín.
Lê Tiệm Xuyên không nhanh không chậm xách chiếc ba lô của người đàn ông, móc lấy chiếc tai nghe siêu nhỏ, rồi mặc kệ cơ thể người đàn ông ngừng lắc lư, ngã ngửa về sau và lăn xuống cầu thang.
Đeo tai nghe vào, kênh liên lạc im lặng như tờ, Lê Tiệm Xuyên không để ý, cứ nói: “Mấy người chính là đội Phương Văn mà Chúa Tể Luân Hồi nói đến, phải không? Có bao nhiêu người? Bốn người, năm người, hay sáu người? Không thể nhiều hơn, nếu nhiều hơn thì phong tỏa sẽ càng chặt, tôi sẽ không có cơ hội chạy thoát.”
“Sau khi giết mấy người, liệu có đội nào khác đến tiếp viện không?””
Giọng nữ lạnh lùng nói: “Đoán xem.”
“Đoán xem? Tôi đoán là…” Lê Tiệm Xuyên nói, rồi đột nhiên không hề báo trước, hắn ném chiếc tai nghe lên không trung, rồi đeo súng bắn tỉa trên lưng trực tiếp nhảy xuống sân thượng.
Tai nghe vừa rời tay, nó liền phát nổ giữa không trung.
Giống như tia chớp trong đêm mưa đen kịt, nó chợt lóe sáng trong giây lát.
Quả nhiên.
Lê Tiệm Xuyên nấp sau bức tường thấp tránh dư chấn c*̉a vụ nổ, đồng thời liếc mắt nhìn vũng nước trước mặt, không hề ngạc nhiên chút nào trước cảnh tượng vụ nổ phản chiếu trên đó.
Hắn đã thấy quá nhiều loại đồ chơi nhỏ cứ hở ra là nổ này, vừa rồi cố ý dùng tai nghe nói chuyện, một là chơi trò tâm lý, hai là để thăm dò trang bị của đội này. Xem ra hành động tiếp theo của hắn phải cực kỳ cẩn thận, phòng ngừa trường hợp gặp phải một kẻ không ngại lấy mạng đổi mạng, nếu khoảng cách quá gần, không chết thì cũng bị thương nặng.
“Mẹ nó! Hắn giết Tống Thường rồi!”
Những giọng nói giận dữ vang lên từ kênh liên lạc của nhóm Phương Văn.
“Hắn nắm được điểm mù truy kích của chúng ta. Đừng mất bình tĩnh, giữ vững huy hiệu, cảm nhận vị trí của hắn, cẩn thận truy kích, phối hợp hành động, đừng đi một mình.”
“Hắn vào bãi rác rồi!”
Trời tối đen như mực, mưa ngày càng nặng hạt. Lê Tiệm Xuyên hạ vành mũ xuống, vội vã chạy qua những ngọn núi rác, hướng thẳng đến tòa tháp cao ở giữa bãi rác.
“Hình như hắn muốn đến đỉnh cao nhất của trung tâm thu gom và xử lý rác… Hắn lấy súng bắn tỉa của Tống Thường rồi sao? Hắn muốn bắn tỉa chúng ta ư?”
“La Hạ, Tiểu Trí, áp sát, đi đường hầm dự phòng. An Nhiên, khởi động xung ảo gây nhiễu tinh thần, tạo ra từ trường ảo ảnh.”
“Rõ!”
Lê Tiệm Xuyên đạp tung cửa tháp cao, bóng dáng như báo săn nhanh nhẹn, lướt lên từng bậc thang.
Chưa đến 30 giây, hắn đã đến được sân thượng trống trải trên đỉnh tháp, đảo mắt nhìn quanh 360 độ, mở ba lô, sau khi lục tìm đơn giản, hắn nhanh chóng lắp ráp khẩu súng bắn tỉa kỳ lạ mà tối tân này. Hắn cúi xuống đặt súng, ấn nhẹ một cái, một ống ngắm không bị ảnh hưởng bởi mưa hay sương mù bật ra.
Hắn bình tĩnh lại, nâng nòng súng lên, đột nhiên bóp cò về một hướng.
“Hắn đang làm gì vậy?”
“Bắn không sao? Muốn thu hút thế lực chính thức của khu 2 à?”
“Không đúng, hắn lại bắn nữa…”
Chưa đầy mười giây sau phát súng đầu tiên, Lê Tiệm Xuyên lại bắn phát thứ hai, hướng về một hướng khác, tiếp đó, phát thứ ba, phát thứ tư.
“Không phải bắn không, hắn đang tìm chúng ta. Những nơi hắn bắn vào đều là những nơi hắn suy đoán chúng ta có thể đang ẩn náu hoặc xuất hiện.”
“Hắn muốn một mình đấu với vòng vây của chúng ta ư? Hắn điên rồi sao?”
“Lời hắn vừa nói là thật hả? Hắn đoán được tình hình phong tỏa của chúng ta?”
“Không thể đợi thêm nữa, chuẩn bị hành động!”
Máy gây nhiễu không người lái vừa đến vị trí chỉ định phát ra một tiếng điện xẹt xẹt, một gợn sóng vô hình xuất hiện, lan rộng dữ dội theo cơn mưa, bao phủ toàn bộ khu ổ chuột.
Lê Tiệm Xuyên chỉ cảm thấy đầu ong lên, mọi giác quan như bị một lớp thủy tinh mờ đục dày đặc bao phủ, không còn rõ ràng nữa.
Đột nhiên, hắn như nghe thấy một tiếng động lạ.
Hắn nhanh chóng nhìn quanh, liền thấy một vài người trong suốt ngưng tụ từ nước mưa lặng lẽ xuất hiện xung quanh sân thượng nơi hắn đang đứng.
Có kẻ cầm dao, có kẻ cầm súng, còn có kẻ thè ra chiếc lưỡi dài, điên cuồng tấn công hắn.
Thành trên Mây cũng có quái vật sao?
Tư duy của Lê Tiệm Xuyên có chút chậm chạp.
Nhưng may mắn là tinh thần chiến đấu đã khắc sâu vào xương tủy của hắn. Trước khi não kịp phản ứng, cơ thể hắn đã chủ động tấn công, xoay nòng súng và bắn ở cự ly gần. Trong tiếng gầm rú như thú dữ của súng bắn tỉa, hắn đã hạ gúc hết người nước này đến người nước khác đang lao tới.
“Gây nhiễu thôi không đủ, tăng lên cấp độ cao nhất!”
Ngón tay bóp cò của Lê Tiệm Xuyên khựng lại.
Các giác quan của hắn giống như đột nhiên tan vỡ.
Tầm nhìn của hắn rung chuyển, đầy những mảng màu sắc kỳ lạ, ngọ nguậy, như những tế bào lớn dưới kính hiển vi. Tiếng mê sảng và tiếng rít lấp đầy màng nhĩ, mang đến những cơn ù tai dữ dội, gián đoạn, khiến đầu hắn đau nhói.
Xúc giác, khứu giác, vị giác, và nhận thức tinh thần lan tỏa xung quanh, tất cả đều bùng phát những cơn co giật hỗn loạn.
Lê Tiệm Xuyên như bất ngờ rơi vào một chiếc kính vạn hoa máu thịt hỗn loạn không ngừng, toàn bộ cơ thể bị bao phủ bởi một lớp màng nhầy đẫm máu, hỗn độn mờ mịt, điên cuồng hoảng hốt.
Chính là trong khoảnh khắc cứng đờ này.
Một bóng người b*n r* đường ống dẫn nước bên trong tòa tháp cao, thanh kiếm katana lạnh lẽo xé toạc màn mưa, đột ngột chém xuống!
Vành mũ lưỡi trai nhỏ giọt những hạt mưa nặng trĩu.
Trong bóng tối không ánh sáng, Lê Tiệm Xuyên đột nhiên nhắm mắt lại, rút ống thép ra, xoay người vung ngang.
Keng một tiếng.
Những tia lửa kim loại b*n r*.
Ống thép chuẩn xác chặn được thanh kiếm katana.
Vì nhận thức đã bị nhiễu loạn và không còn đáng tin cậy nữa, vậy thì từ bỏ nhận thức, chỉ tin vào trực giác và dự đoán của bản thân. Đây chính là câu trả lời mà Lê Tiệm Xuyên đưa ra sau khi ứng biến.
Sau khi chặn đòn tấn công, Lê Tiệm Xuyên xoay ống thép, không dây dưa, lập tức nghiêng người trượt sang một bên.
“Bịch bịch bịch!”
Một loạt đạn bắn từ phía sau đã trượt mục tiêu.
Lê Tiệm Xuyên hơi nghiêng tai, khi viên đạn cuối cùng b*n r*, hắn ném ống thép trong tay đi.
Một tiếng súng vang lên, ống thép bị bắn hạ, phía sau ống thép, Lê Tiệm Xuyên xuất hiện. Hắn như sương mù, như bóng ma, trong nháy mắt đã vượt qua khoảng cách mấy chục mét, đến trước mặt tay súng.
Hắn vung một tay ra, hất nòng súng lên, tay kia vung con dao găm đâm thẳng vào cổ họng.
Lưỡi dao chạm nhau.
Thanh kiếm katana kịp thời đến, chặn lại dao găm.
Nhưng sức mạnh của Lê Tiệm Xuyên vượt xa người thường, tiếng rách toạc, tiếng xương cánh tayvà xương vai vỡ vụn đồng thời truyền đến. Thanh kiếm katana run rẩy k** r*n, kẻ cầm kiếm nuốt một tiếng rên đau đớn, định lùi lại. Nhưng Lê Tiệm Xuyên lại nhanh hơn.
Dao găm của hắn uốn cong theo một góc độ hiểm hóc, chèn lấy thanh kiếm katana. Vào lúc thanh kiếm katana mềm đi và mất đi sức mạnh, nắm đấm của hắn đã lao tới.
Một tiếng răng rắc giòn tan.
Nắm đấm của hắn đập xuyên qua thái dương của kẻ cầm kiếm.
Kẻ cầm kiếm bất lực ngã xuống, nước mưa bắn tung tóe.
Cùng lúc đó, Lê Tiệm Xuyên lại né được mấy viên đạn rồi lao về phía tay súng.
Tay súng cầm súng tiểu liên không ngừng bắn quét, nhưng thấy đạn hoàn toàn không có tác dụng với Lê Tiệm Xuyên, liền quyết đoán buông súng, nhanh chóng lùi lại, tạo khoảng cách với Lê Tiêm Xuyên và mở nút không gian.
Một bộ thiết bị khung xương nhẹ và có độ chính xác cao, chưa từng được sử dụng rộng rãi trong thực chiến, bỗng bật ra và rơi xuống người từng tay súng một như thể cảm nhận được điều gì đó, chỉ trong hai ba giây ngắn ngủi,đã mặc xong chỉnh tề.
“Tôi đã dùng X-883,” Tay súng nhanh chóng thì thầm vào kênh liên lạc, “Nhận thức của mục tiêu bị nhiễu loạn hoàn toàn, vậy mà vẫn có trình độ chiến đấu như vậy. Hắn còn giết cả Tiểu Trí… Đội trưởng, hắn không phải là người!”
Phương Văn bình tĩnh nói: “Tôi cho phép anh phá lệ sử dụng X-883. Tôi đã đến nơi, La Hạ, phối hợp với tôi, giết chết hắn.”
“Rõ!”
Tay súng La Hạ đáp.
Mà lúc này, Lê Tiệm Xuyên cũng vừa vặn đuổi kịp La Hạ.
La Hạ không né tránh nữa, nhảy xuống từ trên khung thép, giáp bảo hộ được khởi động, rút vũ khí ra, lao thẳng về phía Lê Tiệm Xuyên.
Mặc dù Lê Tiệm Xuyên không cảm nhận được trạng thái hiện tại của La Hạ, nhưng lại không ngửi thấy hơi thở nguy hiểm buộc phải né tránh từ người này.
Hắn đâm sầm vào La Hạ, cơ thể bằng xương bằng thịt và khung xương trợ lực tinh vi mạnh mẽ va chạm dữ dội.
Cả người La Hạ rung mạnh, nòng súng xoắn ốc trên vai lập tức bật ra, nhưng đáng tiếc đã không kịp bắn.
Khung xương trợ lực dũng mãnh, nhưng sức mạnh của Lê Tiệm Xuyên còn dựa trên sự linh hoạt và khéo léo đặc trưng của cơ thể con người. Hắn thúc khuỷu tay vào lớp kim loại c*̉a giáp bảo hộ, khiến lớp kim loại lõm sâu vào, xuyên thẳng vào cổ La Hạ. Cột sống La Hạ gãy răng rắc, bọt máu lập tức trào ra từ miệng.
Gần như đồng thời, một tấm lưới điện dệt từ mưa lớn đột ngột dựng lên, nhanh chóng co rút lại, khi Lê Tiệm Xuyên hoàn toàn chưa kịp phản ứng, đã trói chặt hắn vào trong.
Là vật phẩm kỳ lạ!
Trong cảm giác hỗn loạn của Lê Tiệm Xuyên xuất hiện hơi thở quen thuộc của hộp ma.
“X-883 cũng không thể giữ chân hắn thêm một giây sao?”
Người phụ nữ mặc áo choàng đen từ trên trời rơi xuống như một giọt mưa: “Nhưng, cũng chỉ thế thôi.”
Lời còn chưa dứt, một thanh kiếm ánh sáng cũng tỏa ra hơi thở c*̉a vật phẩm kỳ lạ ở sau lưng người phụ nữ đột nhiên chia làm bốn, bay ra ngoài, đâm về phía hai tay và hai chân của Lê Tiệm Xuyên.
Tuy nhiên, cú bắn chắc chắn sẽ trúng đích lại trượt mất.
Dao bùa chui ra, biến thành một chiếc kéo khổng lồ, xé toạc trói buộc của vật phẩm kỳ lạ.
Lê Tiệm Xuyên nhảy vọt ra, xoay người né tránh kiếm ánh sáng, khi hắn giơ tay lên lần nữa, chiếc kéo đã trở thành một bộ cung tên. Hắn kéo căng cây cung lớn, ba mũi tên cùng b*n r*. Thanh kiếm ánh sáng đang tiếp tục tấn công đã bị đánh bật, người phụ nữ mặc áo choàng đen cũng nhanh chóng chạy trốn mũi tên.
Nhưng giây tiếp theo, Lê Tiệm Xuyên đã lao đến như đạn pháo, cung tên hóa thành trường thương, đâm thẳng vào người phụ nữ mặc áo choàng đen.
Biểu cảm của người phụ nữ mặc áo choàng đen thay đổi rõ rệt, vung ra một tấm thẻ bài, thẻ bài bốc cháy giữa không trung, bóng dáng người phụ nữ cũng biến mất trong khoảnh khắc trường thương đâm tới.
“Mục tiêu sở hữu vật phẩm thần lực, không thể địch lại, tạm thời rút lui, chờ hỗ trợ!”
Hỗn loạn tan đi, cảm giác khôi phục.
Mùi máu tươi không lẫn vào đâu được bay đến.
Lê Tiệm Xuyên mở mắt, không lục soát xác chết trên mặt đất, cũng không đuổi theo kẻ địch, mà quay đầu nhìn về một hướng nào đó như cảm giác được cái gì đó.
Sợi tinh thần mà hắn tách ra trước khi trận chiến chính thức bùng nổ đã thuận lợi đến được nhà Mita Hisayasu.
Nơi đó chỉ cách bãi rác này hai con phố.
Hắn biết rõ sau khi giao chiến với Chúa Tể Luân Hồi, hắn rất có thể sẽ bị khóa mục tiêu và theo dõi, bị quấy rối điên cuồng, rất khó âm thầm điều tra bất cứ điều gì.
Nhưng mà, ai mà không biết kiềm chế chính diện, âm thầm đánh úp chứ?
Hết chương 484
Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Đánh giá:
Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Story
Chương 484
10.0/10 từ 35 lượt.
