Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Chương 475
Chương 475: Có Hỉ
Những người của tổ khảo sát giống như cũng bị bất ngờ bởi câu hỏi đồng thanh của chính họ, vừa dứt lời, chuyên gia Giản liền nói: “Chuyện gì thế này, sao giọng c*̉a mọi người tự nhiên đều đều như đã tập dượt qua vậy, làm tôi giật cả mình… Cậu Tiểu Quý chắc cũng sợ lắm nhỉ? Cậu xem cánh tay c*̉a tôi nổi hết da gà rồi.”
Chuyên gia Giản hít một hơi lạnh, xoa xoa cánh tay.
Theo giọng nói kinh ngạc của chuyên gia Giản, khung cảnh kỳ lạ dưới cổng tròn lập tức bị phá vỡ, nhóm người vừa nãy như một hàng con rối dây đều bàng hoàng tỉnh lại, cũng kinh ngạc.
“Trùng hợp thế!”
“Tôi vừa ngẩng đầu nhìn thấy cậu Quý, liền nhớ ra ông lão ở đầu làng nói ban ngày cậu ấy đang tìm chúng ta nên mới tiện miệng hỏi, không ngờ mọi người lại nói cùng lúc với tôi…”
Trùng hợp?
Lê Tiệm Xuyên không nghĩ vậy.
Lúc này, hắn lướt qua những khuôn mặt ngạc nhiên của tổ khảo sát, nhìn rõ đôi mắt của Tiểu Thuận trong bóng tối.
Vô số đồng tử đen kịt trào ra, lấp đầy toàn bộ nhãn cầu của cậu ta, vừa kinh khủng vừa ghê tởm.
Nhận thấy ánh mắt của Lê Tiệm Xuyên, Tiểu Thuận không những không tránh né mà còn hơi cong môi, mỉm cười với hắn.
Bên cạnh cậu ta, gương mặt c*̉a Trương Tú Mai cứng đờ, dường như tất cả cơ mặt đều đã mất kiểm soát, chỉ có đôi mắt trừng trừng lộ ra vẻ kinh hãi tột độ.
Giây tiếp theo, đầu Trương Tú Mai chợt cúi xuống, chiếc mũ rộng thùng thình của áo mưa trượt xuống, vừa vặn che đi đôi mắt c*̉a Trương Tú Mai, chỉ để lại gương mặt bình tĩnh với lớp trang điểm nhợt nhạt như mọi khi.
“Là trùng hợp thôi,” Phí Thâm cười xòa, cất giọng át đi tiếng ồn ào xung quanh, bước vào sân, tự nhiên hỏi, “Cậu Quý cũng vừa về sao?”
Lê Tiệm Xuyên không dấu vết thu hồi ánh mắt, nói: “Ừ, tôi vừa về.”
“Các anh về đúng lúc dọa người thật, may mà trời vừa tối, vẫn còn một chút ánh sáng, chứ nếu là nửa đêm thì ngay cả người gan dạ c*̃ng phải sợ phát khiếp.”
Hắn cố ý giữ lại một chút vẻ sợ hãi, nửa thật nửa giả phàn nàn.
“Là lỗi của chúng tôi,” Phí Thâm cười áy náy, “Thế này đi, lát nữa ăn tối, tôi tự phạt ba ly để xin lỗi cậu Quý, thế nào?”
“Tiểu Thuận vừa nói với tôi là cậu bé đã lo liệu gần xong chuyện bên chỗ dì, tối nay không cần qua đó nữa. Tôi thấy mọi người trong viện này đã ở cùng nhau một hai ngày nhưng vẫn chưa ăn cơm chung, vừa hay cậu bé và chị Trương đều rảnh, nên tôi nghĩ tới việc nhờ họ nấu một bữa cơm, mọi người cùng ngồi lại với nhau.”
Thấy Lê Tiệm Xuyên bối rối, Phí Thâm lại kịp thời bổ sung đoạn sau.
“Vậy thì tốt quá.”
Lê Tiệm Xuyên cũng cười: “Vừa hay tôi cũng muốn tìm các anh nói chuyện, tôi rất hứng thú với các phong tục dân gian, ban ngày muốn c*̀ng các anh đi khảo sát nhưng tiếc là không tìm được người.”
“Vậy lát nữa phải nói chuyện cho kỹ vào!” Phí Thâm nhiệt tình cười nói.
Hai người trao đổi vài câu, Phí Thâm liền dẫn người của tổ khảo sát về phòng cất đồ.
Trong lúc hai người nói chuyện, Trương Tú Mai quấn mình trong chiếc áo mưa, bước đi cứng nhắc đi qua sân và đi vào chính phòng.
Tiểu Thuận, ánh mắt và biểu cảm trong chớp mắt đã trở lại bình thường, đi theo sát phía sau Trương Tú Mai, nhưng không vào phòng, thay vào đó, cậu ta đi thẳng vào phía sau bếp.
Một lúc sau, tiếng bổ c*̉i vọng lại từ phía bên kia.
Lê Tiệm Xuyên đi vào nhà vệ sinh đổ nước, khi đi ra đến gần bếp, hắn hỏi Tiểu Thuận có cần giúp gì hay không, Tiểu Thuận bình tĩnh đáp không cần.
Trong sân có quá nhiều người, Lê Tiệm Xuyên không tiện thăm dò gì thêm, không nán lại lâu mà cùng Ninh Chuẩn đi về môn phòng phía Tây.
Vừa đóng cửa phòng, Ninh Chuẩn nãy giờ vẫn im lặng liền ngơ ngẩn nói: “Nhiều tiếng động quá… Ngài ấy đang tức giận, đang cười lạnh… Đây là cảnh cáo!”
Sau khi biết Tiểu Thuận có cất giấu thần quốc trong người, Lê Tiệm Xuyên không còn quá nghi hoặc về những dị thường mà Ninh Chuẩn thỉnh thoảng nghe được. Đây có lẽ là động tĩnh truyền ra từ trong thần quốc hoặc là thần âm của Đa Tử.
“Đúng là cảnh cáo.”
Vẻ mặt Lê Tiệm Xuyên cũng trầm xuống: “Đa Tử hiển nhiên đã biết anh đã vào thần quốc của ngài và lấy đi sách ngọc của ngài. Sự bố trí của Bùi Thuận rất có thể cũng đã bị ngài phát hiện.”
“Trương Tú Mai đã nhắc nhở anh về sự theo dõi của Đa Tử, nhưng anh quen tin vào phán đoán của mình về tình trạng c*̉a bản thân.”
“Anh vẫn giữ được ý thức tự chủ khá mạnh mẽ cho nên anh nghĩ rằng, anh của dòng thời gian hoặc luân hồi này đã trải qua nghi lễ gia nhập và đã bị ký sinh nên có thể sẽ không bị Đa Tử ô nhiễm nhiều. Nói tương đối thì Đa Tử hẳn sẽ không chú ý nhiều đến anh.”
“Bây giờ xem ra, đây rõ ràng là một phán đoán sai lầm.”
“Anh vẫn giữ được ý thức tự chủ khá mạnh mẽ có lẽ là vì thần quốc của Chúa Tể Luân Hồi có thể đang tồn tại trong cơ thể anh. Anh đã bị ô nhiễm sâu sắc bởi thần quốc. Sự ô nhiễm của Đa Tử với tư cách là người đến sau, tuy rằng là do anh tự nguyện đưa vào nhưng cũng không thể lập tức hoàn toàn lấn át sự ô nhiễm của Luân Hồi. Hai bên đang đối kháng lẫn nhau và đã đạt đến một sự cân bằng tinh tế nhất định, từ đó duy trì trạng thái tỉnh táo của anh.”
“Cho nên, sự ô nhiễm và sự theo dõi của Đa Tử đối với anh chắc chắn nhiều hơn những gì anh tưởng tượng.”
“Tuy rằng sự theo dõi này không sát sao đến mức ngài biết mọi lời anh nói, nhưng ngài hẳn có thể nhìn thấy hầu hết những gì anh làm.”
“Đương nhiên, đối với những người luôn sống dưới sự giám sát biến tướng nào đó như chúng ta, điều này không đáng sợ lắm. Điều thực sự đáng sợ là sức mạnh của ngài ấy.”
Nói đến đây, Lê Tiệm Xuyên có chút buồn cười nhếch khóe miệng, hắn có chút không ngờ có một ngày mình sẽ hình dung về uy năng của thần từ sâu trong lòng.
“Sau khi ra khỏi sông Hoan Hỉ, anh đã tìm kiếm ba người Tiểu Thuận cả buổi chiều nhưng đều không tìm thấy. Dù tổ điều tra đang ở trên núi Phúc Lộc và anh cũng đã đi qua phần lớn núi Phúc Lộc nhưng vẫn không gặp bọn họ. Mà những người anh muốn tìm nhưng không thấy kia, ngay lúc anh từ bỏ kế hoạch và tạm thời ngừng tìm kiếm, hai người trong số họ đột nhiên xuất hiện.”
“Đây là trùng hợp ngẫu nhiên hay là chỉ do anh xui xẻo?”
“Đây là ngài đang trêu đùa anh.”
Lê Tiệm Xuyên nói: “Phối hợp với cảnh tượng vừa rồi ở cổng tròn, đây cũng là cảnh cáo của ngài, là uy năng của thần mà ngài cố ý thể hiện ra.”
Không sai, cả buổi chiều hắn gần như không thu hoạch được gì là do đã bị một thế lực vô hình sắp đặt và thao túng.
Đây là một lá thư cảnh cáo mà Đa Tử viết cho hắn.
Cả buổi chiều trống rỗng là nội dung của lá thư này. Nụ cười và câu hỏi đồng thanh ở cổng tròn là dấu chấm câu tuyệt vời nhất mà Đa Tử chọn cho lá thư này.
Đa Tử thông qua lá thư cảnh cáo này nói cho Lê Tiệm Xuyên biết sự mạnh mẽ và quỷ dị của ngài đã vượt xa tưởng tượng của hắn, sự kiểm soát của ngài đối với hắn, đối với Hoan Hỉ Câu, thậm chí là đối với cả thế giới này, cũng vượt xa dự đoán của hắn.
Đừng cố gắng đối địch với ngài, đừng cố gắng dò xét nữa, ngài luôn luôn dõi theo hắn.
Lá thư cảnh cáo này giáng xuống như sấm sét khiến cho Lê Tiệm Xuyên kinh hãi, lạnh cả sống lưng, đồng thời cũng tỉnh táo hơn bao giờ hết.
Cuối cùng hắn đã có được một hiểu biết trực tiếp và cụ thể về thần linh của thế giới bản sao này.
“Anh đã đánh giá sai về các ngài.”
Lê Tiệm Xuyên nói: “Sau khi vào phó bản này, có rất nhiều người đã miêu tả về các ngài cho anh, có rất nhiều chuyện đều gián tiếp thể hiện sự quỷ dị và mạnh mẽ của các ngài.”
“Nhưng bởi vì ấn tượng cố hữu và chủ nghĩa kinh nghiệm* của anh, bởi vì các ngài vẫn còn đang ngủ say, không có liên hệ trực tiếp với bên ngoài và tạm thời chưa làm ra bất cứ điều gì, nên dù cho anh liên tục nhắc nhở bản thân, anh vẫn không thể tránh khỏi việc chưa từng coi các ngài là thần linh thực sự của thế giới này.”
*Chủ nghĩa kinh nghiệm: khuynh hướng nhận thức luận quan niệm rằng nguồn gốc duy nhất của tri thức là kinh nghiệm cảm tính và nội dung của tri thức là sự mô tả kinh nghiệm đó.
“Anh vẫn chưa có khái niệm chân thực và rõ ràng về uy năng của các ngài, c*̃ng như ảnh hưởng trực tiếp mà các ngài có thể gây ra cho thế giới này.”
“Có lẽ anh nên cảm ơn Đa Tử,” Lê Tiệm Xuyên hơi nhướn mày, vẻ mặt nghiêm túc c*̃ng thả lỏng, “Nhờ lá thư cảnh cáo này của ngài, anh lại có thêm hiểu biết sâu sắc hơn về các ngài và phó bản này.”
“Hơn nữa, tính tình của Đa Tử có thể không tốt, anh đã đột nhập vào thần quốc của ngài và biết được bí mật quá khứ giữa ngài và Phúc Lộc, nhưng ngài chỉ quấy nhiễu và đe dọa anh chứ không trực tiếp giết anh. Điều này có nghĩa là gì?”
“Khả năng thứ nhất là ngài biết sự thao túng và sắp đặt của ngài không giết được anh, và ngài tạm thời không thể tự ra tay –_– Đây có thể là sự hạn chế của trạng thái ngủ say, hoặc có thể là điều gì đó khác. Khả năng thứ hai là đối với ngài, anh còn sống có giá trị hơn anh đã chết, hiện tại ngài không muốn hoặc không thể giết anh.”
“Dù là khả năng nào đi nữa thì với tình trạng hiện tại của anh, bất kể có được cảnh báo hay tác động thế nào, anh vẫn tương đối an toàn. Ít nhất anh sẽ không bị Đa Tử đột ngột g**t ch*t.”
“Hơn nữa, lời cảnh báo này cũng gián tiếp cho thấy nội dung trong sách ngọc và thư máu có lẽ là sự thật, đưa anh tiến gần hơn một bước tới câu trả lời cho bí ẩn này.”
Kinh nghiệm tích lũy qua nhiều năm làm nhiệm vụ và nhiều phó bản sẽ hạn chế tư duy của Lê Tiệm Xuyên, nhưng cũng có thể giúp hắn nhanh chóng bình tĩnh lại, nhảy ra khỏi cục diện, phá vỡ mê chướng và nhìn rõ tình hình.
“Cẩn thận nhiều hơn, binh đến tướng đỡ, cần thiết thì lợi dụng tương kế tựu kế.”
Lê Tiệm Xuyên gõ gõ thái dương, đơn giản thô bạo định ra phương châm cho hành động tiếp theo của mình.
Hắn không thể dừng tìm kiếm đáp án vì lời cảnh cáo của Đa Tử, nên chỉ có thể cẩn thận và thận trọng hơn.
Sau khi suy nghĩ xong chuyện này, Lê Tiệm Xuyên lại bắt đầu nghiên cứu gương.
Điều cấm kỵ thứ nhất trên tờ giấy vàng đã hết hiệu lực sau lần mở đường thứ hai vào sáng sớm nay. Khi trở về vào sáng sớm, Lê Tiệm Xuyên đã thử gỡ tấm vải đỏ trên tấm gương cổ toàn thân trong phòng xuống, nhưng hắn lại không thể nhìn ra bất cứ vấn đề gì từ tấm gương này, xem ra sự dị thường đêm qua chỉ là ảo giác của hắn và Ninh Chuẩn.
Lúc này, hắn lấy mảnh gương vỡ trong đầm sâu ra so sánh với tấm gương cổ, nhưng vẫn không thu hoạch được gì.
Lẽ nào thực sự liên quan đến thời gian?
Sau ngày đầu tiên mở đường thỉnh thần, tất cả dị thường trong gương ở Hoan Hỉ Câu đều biến mất? Hoặc là, chúng vẫn còn tồn tại nhưng người bình thường không còn nhìn thấy nữa?
Lê Tiệm Xuyên không thể lý giải được.
Trước khi hắn kịp nghĩ ra, cơm tối đã dọn ra ở nhà Tiểu Thuận, Phí Thâm đến gõ cửa gọi hắn ra sân ăn cơm.
Lê Tiệm Xuyên không nhìn ra dấu vết của Hồng Môn yến trên mặt Phí Thâm, nhưng kết hợp với thái độ và hành vi trước đó của Phí Thâm, hắn không cho rằng anh ta thực sự chỉ muốn mời mọi người ăn một bữa cơm mà không có động cơ nào khác. Cho nên, dù Ninh Chuẩn không cần ăn cơm, Lê Tiệm Xuyên vẫn dẫn cậu ra ngoài, hắn không yên tâm để cậu ở lại một mình trong phòng, cũng không yên tâm ăn bữa cơm này một mình.
Phí Thâm và những người khác thấy vậy cũng không nói gì.
Bọn họ không coi người chó rừng là người, nhìn thấy Ninh Chuẩn cũng chỉ coi là vật trang sức của Lê Tiệm Xuyên. Một người có mang theo vật trang sức khi ra ngoài hay không chỉ là một chuyện nhỏ, không đáng để ý.
Trên bàn ăn, chỉ có Tiểu Thuận có phản ứng nhỏ với sự xuất hiện của Ninh Chuẩn, thỉnh thoảng lại dùng ánh mắt kỳ lạ liếc nhìn bên cạnh Lê Tiệm Xuyên.
Lê Tiệm Xuyên mang theo cảnh giác mà đến, đoán chắc bữa cơm này nhất định không yên ổn, nhưng kỳ lạ là, bữa cơm này thực sự chỉ là một bữa tối bình thường, nhiều nhất là tần suất c*̣ng ly đổi chén và khách sáo giả tạo nhiều hơn một chút, ngoài ra thì không có gì xảy ra.
Bà của Tiểu Thuận cũng yên ổn ngồi đó, không có vẻ gì khác lạ, dường như những gì Lê Tiệm Xuyên gặp phải khi vừa về đến tứ hợp viện hoàn toàn không liên quan đến bà ta.
Lần này, bà c*̉a Tiểu Thuận không lấy lý do hôn lễ chưa xong để không cho Trương Tú Mai ra gặp khách, ngược lại còn cùng dùng bữa với Trương Tú Mai, người dường như đã trở lại bình thường. Hai người ngồi cùng Tiểu Thuận, náo nhiệt vui vẻ, giống như một gia đình bình thường.
Cả nhà Tiểu Thuận không uống rượu, ăn được nửa bữa thì rời khỏi bàn và quay về phòng, để lại Lê Tiệm Xuyên và những người trong tổ khảo sát tiếp tục.
Lê Tiệm Xuyên không tìm thấy cơ hội thăm dò họ, nhưng lại dễ dàng có được nhiều thông tin về Hoan Hỉ Câu và đại tế từ miệng Phí Thâm và các thành viên khác trong tổ khảo sát. Không biết là cố ý hay vô tình, họ đều không che giấu nhiều những chuyện này.
Điểm đáng chú ý duy nhất trong bữa tối là cho đến khi kết thúc bữa ăn, Chu Mạt vẫn không xuất hiện.
Lê Tiệm Xuyên đã hỏi Phí Thâm, Phí Thâm trả lời rằng Chu Mạt mê mẩn vài tấm bia đá ở nhà trưởng làng nên muốn ở lại đó để dập nổi bản vẽ, có thể sẽ về vào nửa đêm hoặc ở lại nhà trưởng làng.
Những người khác trong tổ khảo sát, kể cả Trần Viễn Sơn có vẻ như “cùng thuyền” với Chu Mạt c*̃ng không hề tỏ ra bất thường trước câu trả lời này.
Có vẻ lời Phí Thâm nói là thật.
Bữa cơm kéo dài từ sáu bảy giờ đến chín mười giờ, đến cuối cùng đã uống hơn nửa thùng rượu trắng, tất cả mọi người đều say. Sau khi vệ sinh cá nhân đơn giản, họ liền dìu nhau về phòng nghỉ ngơi.
Không biết là vì nỗi sợ hãi còn sót lại sau lời cảnh báo của Đa Tử, hay vì những hành vi khó hiểu của Phí Thâm, hắn vẫn không yên tâm về đêm nay. Sau khi giả say về phòng và nằm trên giường, hắn vẫn luôn giữ cảnh giác, không hề ngủ sâu.
Tuy nhiên, nửa đầu đêm nay thực sự rất yên bình, không có chuyện gì xảy ra.
Lê Tiệm Xuyên vẫn cảm nhận được nỗi lo lắng từ sâu trong lòng nhưng hắn không hiểu được nỗi lo lắng này đến từ đâu. Nó mơ hồ và không chắc chắn.
Nhưng dù có lo lắng thế nào, những việc cần làm vẫn phải làm.
Vào 1 giờ sáng, Lê Tiệm Xuyên đã chuẩn bị xong xuôi, cùng Ninh Chuẩn ra khỏi nhà.
Hắn định đến nhà trưởng làng để tìm gặp Chu Mạt.
Nhà trưởng làng nằm trên đường chính, rất gần với núi Phúc Lộc. Đối với Lê Tiệm Xuyên, người sẽ đến núi Phúc Lộc tham gia nghi lễ mở đường thỉnh thần lần thứ ba hôm nay thì rất tiện đường.
Mất vài phút đến nhà trưởng làng, Lê Tiệm Xuyên gõ cửa hỏi thì được biết Chu Mạt không có ở đây.
“Rời đi sớm rồi.”
Trưởng làng trông như một người nông dân bình thường, nói bằng tiếng phổ thông pha giọng địa phương: “Các vị lãnh đạo đều cùng rời đi, không ai ở lại cả.”
Lê Tiệm Xuyên lại thử hỏi thêm vài câu nhưng không phát hiện ra dấu vết nào cho thấy trưởng làng đang nói dối.
Nhưng chắc chắn có người đã nói dối về tung tích của Chu Mạt.
Chu Mạt mang trong mình thần quốc, Đa Tử khó có thể làm gì anh ta. Sự biến mất của anh ta là do anh ta chủ động, hay có chuyện gì khác đã xảy ra?
Lê Tiệm Xuyên suy nghĩ, chào tạm biệt rời khỏi nhà trưởng làng, c*̃ng không nói chuyện nhiều với trưởng làng,
Trên thực tế, trưởng làng Hoan Hỉ Câu đương nhiên không nằm ngoài danh sách điều tra của hắn. Mặc dù đây là lần đầu tiên hắn đến nhà trưởng làng, nhưng đây không phải lần đầu tiên hắn gặp trưởng làng. Trưởng làng thường tụ tập với các ông các bà ở trạm thông tin của làng, từng trò chuyện với hắn nhiều lần. Ở nhiều khía cạnh, trưởng làng cũng giống như các ông các bà khác, không biết hoặc không muốn tiết lộ quá nhiều.
Thái độ lần này của trưởng làng cũng không thay đổi do sự ghé thăm của Lê Tiệm Xuyên, cho nên Lê Tiệm Xuyên cũng không tiếp tục lãng phí thời gian.
“Chu Mạt lại đột nhiên biến mất.”
Đây là điều Lê Tiệm Xuyên không ngờ tới: “Biến mất vào lúc này thực sự có hơi lạ…”
Lê Tiệm Xuyên suy nghĩ suốt cả chặng đường, vừa đi đến ngoài làng liền nghe thấy một giọng nói già nua và khàn khàn đột nhiên vang lên trong bóng tối, ném cho hắn một tin tức kinh người: “Chu Mạt đã chết.”
Lê Tiệm Xuyên cau mày, đồng thời xoay đèn pin, lập tức nhận ra chủ nhân của giọng nói này: “Mẹ Du?”
Ngay sau đó, lòng hắn trùng xuống, đón nhận tin tức mà mẹ Du mang đến: “Bà nói Chu Mạt đã chết ư?”
Bóng dáng mảnh khảnh và đen đúa của mẹ Du xuất hiện trong khu rừng tối om. Bà ta nhìn Lê Tiệm Xuyên từ xa qua ánh đèn pin, khuôn mặt mờ ảo: “Cậu vẫn đang tìm hắn, xem ra không phải cậu giết hắn.”
Hết chương 475
Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Đánh giá:
Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Story
Chương 475
10.0/10 từ 35 lượt.
