Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Chương 468
Chương 468: Có hỉ
Lê Tiệm Xuyên chưa bao giờ cảm nhận rõ ràng cảm giác mang thai mười tháng đến thế, cả người căng thẳng, không dám động đậy lung tung, chân tay cũng có chút cứng ngắc. Người phụ nữ lại không quan tâm nhiều như vậy, vừa kéo vừa đỡ, lôi Lê Tiệm Xuyên bước nhanh lên núi, chẳng giống một người già tóc đã hoa râm chút nào.
Vượt qua bóng cây, đi không xa lắm, Lê Tiệm Xuyên đã nhìn thấy miếu thờ Đa Tử sừng sững trên đỉnh núi ở đằng xa.
“Đến rồi đến rồi, đông người thật… Con thấy chưa, bọn họ đều đến vì lần tuyển chọn Thánh Tử đầu tiên này đấy, có người còn chưa đủ tháng nữa kìa, vội cái gì không biết…”
Người phụ nữ lầm bầm không vui.
Khi đến gần hơn và nhìn thấy người quen trong làng, người phụ nữ lại hất đầu quên đi cơn bất mãn vừa rồi, vui vẻ trò chuyện với mọi người.
Lê Tiệm Xuyên bước vào cửa miếu, liếc mắt nhìn vào bên trong, phát hiện người ở đây còn đông hơn nhiều so với lời người phụ nữ nói. Số người bên trong miếu đông gấp đôi số người bên ngoài, đã hơn một trăm người.
Lê Tiệm Xuyên chưa từng thấy nhiều người mang thai tụ tập cùng nhau như vậy. Hiển nhiên, đây đều là những người mang thai đến tham gia lần tuyển chọn Thánh Tử đầu tiên của Đa Tử thần giáo.
Nhiều phụ nữ mang thai vẫn còn nhỏ bụng, nhiều nhất là sáu hoặc bảy tháng, còn lâu mới đến thời điểm sinh nở. Tuy nhiên, họ vẫn đến đây, hy vọng sẽ sinh con vào đêm nay và được chọn làm Thánh Tử.
Họ có nam có nữ, có già có trẻ, có người có gia đình đi cùng, có người lại đi một mình, tất cả đều chen chúc ở quảng trường nhỏ trước chính điện, điện Đa Tử.
Có búp bê giấy mang ghế dài đến cho những người mang thai ngồi, còn người nhà thì hoặc đứng, hoặc tùy ý ngồi trên bậc thềm, có người nhỏ giọng trò chuyện, cũng có người vào trong điện tìm bà mụ để làm quen.
Trong số những người này, ngoài dân làng Hoan Hỉ Câu ra, còn có rất nhiều người từ bên ngoài đến.
Đương nhiên, Lê Tiệm Xuyên có thể phân biệt được bọn họ không phải là vì hắn đã gặp hết dân làng ở Hoan Hỉ Câu và nhớ hết tất cả, mà là vì những người ngoài này ăn mặc rất khác biệt.
So với dân làng Hoan Hỉ Câu, họ bị chia thành hai nhóm rõ rệt. Một nhóm người ăn mặc sang trọng, cực kỳ sáng sủa và xinh đẹp, thoạt nhìn có thể thấy rõ họ là người giàu có hoặc quý tộc. Nhóm còn lại thì ăn mặc rách rưới, mặt mũi nhợt nhạt, thân hình gầy gò, đen nhẻm, bụng to, trông vô cùng đáng sợ.
Điều này cũng giúp Lê Tiệm Xuyên thoáng nhìn thấy một chút cảnh hỗn loạn bên ngoài chốn đào nguyên hư ảo Hoan Hỉ Câu này.
Trong thời loạn, kẻ sống sót không phải là lang sói thì cũng là cỏ dại, hiếm khi có trâu bò và hoa màu.
“Còn phải đợi bao lâu nữa vậy?”
Người mang thai bên cạnh mặc lụa là gấm vóc nhỏ giọng oán trách với nha hoàn: “Không phải ban đêm mới bắt đầu chọn người sao, đến sớm như vậy làm gì…”
Lời này vừa dứt, Lê Tiệm Xuyên lại một lần nữa phát hiện sự thay đổi bất thường của dòng chảy thời gian.
Nhìn ra từ trong miếu, mặt trời lặn mặt trăng lên, chớp mắt đã vào đêm.
Ngôi miếu thường ngày không ai ở lại qua đêm bỗng nhiên sáng rực ánh đèn, có lẽ đây là lần đầu tiên sau nhiều năm.
Trong ánh đèn, cánh cửa đóng chặt của chính điện từ từ mở ra, hai bà mụ mười thai dẫn theo mấy búp bê giấy bước ra, vừa nhìn quanh, vừa tươi cười thân thiện nói: “Đêm đã khuya, những người không phận sự xin hãy rời miếu trước. Không cần lo lắng cho những người mang thai ở lại, thần giáo tự nhiên sẽ chăm sóc chu đáo.”
“Ai còn lo lắng thì có thể đợi ở ngoài cửa miếu, nhưng phải nhớ kỹ, ban đêm nếu có thấy gì và có nghe gì thì đều là giả, không phải thật, do tâm ma quấy phá, tuyệt đối không được xông vào trong và quấy rầy Bồ Tát.”
“Người phạm cấm kỵ, không cần chúng ta nói, tự nhiên có thần phạt.”
Nói xong, các búp bê giấy liền hành động, thúc giục những người trong sân nhanh chóng rời đi.
Người phụ nữ như đã tìm hiểu quy tắc, có chuẩn bị lấy ra một bọc đồ từ trong chiếc giỏ đeo ở cánh tay, tự mình xách lấy rồi nhét chiếc giỏ vào tay Lê Tiệm Xuyên, dặn dò đủ thứ ăn và dùng, rồi thong thả xách đèn lồng đi theo mọi người ra khỏi miếu thờ.
Ngay khi những người không phải là người mang thai vừa rời đi, cửa miếu liền đóng lại, một đám búp bê giấy vây quanh ở cửa như thể sợ cánh cửa này bị cái gì đó đập mở.
Lê Tiệm Xuyên dùng ngón chân cũng biết đêm nay chắc chắn không bình thường, nhưng còn chưa nhìn ra điều gì, từ phía sau điện đã có thêm nhiều bà mụ đi ra.
Càng nhiều bà mụ mang đến càng nhiều búp bê giấy hơn.
Bọn họ không đợi ai phản ứng, liền hành động đâu vào đấy.
Đầu tiên, búp bê giấy thắp một đống lửa lớn ở giữa quảng trường nhỏ, yêu cầu những người mang thai ngồi thành ba vòng tròn quanh đống lửa, thay đổi vị trí tùy theo tuổi thai dài ngắn. Sau đó, lại đặt một cái nồi lớn lên đống lửa, đổ đầy nước và từ từ đun sôi.
Các bà mụ lấy ra những cây kéo đỏ tươi, mài chúng gần chiếc nồi lớn, giống như đang chuẩn bị cho một cuộc đỡ đẻ quy mô lớn.
Thoạt nhìn cảnh này có vẻ bình thường, nhưng khi nhìn kỹ hơn thì lại thấy kỳ lạ không thể diễn tả được.
“Nước sôi, dao mài, trông như cả làng đang giết lợn mừng năm mới thế…”
Có tiếng thì thầm.
Ngọn lửa bập bùng, nước nóng sôi sùng sục, tiếng mài dao chói tai, và xung quanh ngày càng yên tĩnh khiến cho tiếng tim đập của mọi người càng trở nên lớn hơn.
Nỗi bất an khó hiểu bắt đầu lan rộng trong những người mang thai.
Có người dần không thể ngồi yên được nữa, phải vẫy tay gọi búp bê giấy, nói muốn tìm một chỗ để nằm, không được thì cũng phải có cái ghế tựa và đệm mềm, cái ghế dài này không có chỗ dựa, một nửa mông thò ra ngoài, khiến phụ nữ mang thai khó có thể ngồi lâu vì bị đau lưng.
Búp bê giấy không để ý, nói đây là nghi lễ tuyển chọn, không được phá vỡ quy tắc.
Khi được hỏi là ai đặt ra quy tắc, búp bê giấy nói là thần dụ của Bồ Tát. Những người mang thai còn chưa kịp nổi giận liền nghẹn họng, chỉ có thể đỡ bụng ngồi trở lại, cảm thấy hoang mang.
Lê Tiệm Xuyên vừa để ý những động tĩnh này, vừa nhìn qua vai mọi người về phía điện Đa Tử đang mở toang cửa.
Lúc này, quảng trường nhỏ trước điện Đa Tử sáng rực, vô số bóng người và đủ loại âm thanh tụ tập lại, vô cùng náo nhiệt. Nhưng trong điện Đa Tử không có một ngọn đèn, ngay cả một ngọn nến cũng không được thắp sáng, xung quanh tối đen và im lặng như một hang động tối tăm.
Bóng tối không thể cản trở tầm nhìn của Lê Tiệm Xuyên, hắn liếc mắt liền nhìn thấy tượng thần Đa Tử Bồ Tát cao lớn.
Không khác biệt nhiều so với hai trăm năm sau, vẫn là một đống thịt dị dạng đáng sợ bao bọc một khuôn mặt thiếu nữ yên tĩnh nhắm mắt.
Sự khác biệt duy nhất có lẽ là tượng thần hai trăm năm sau có nhiều thịt hơn và khó diễn tả hơn, thoạt nhìn khiến người ta cảm thấy sợ hãi và ghê tởm, như thể nếu nhìn thêm vài lần nữa, cái tôi sâu thẳm trong lòng họ sẽ từ bỏ mọi lý trí và sự bình thường, trượt không kiểm soát vào vực thẳm điên rồ và vô định nào đó.
Bên dưới đài lựu ngọc bích có một bệ thờ.
Hai bên bệ thờ là tượng đồng tử ngọc nữ bằng giấy chưa được điểm hóa thành người, mặt trắng bệch, tô má đỏ tươi, mỉm cười cứng nhắc nhưng vui vẻ, lặng lẽ nhìn vào trong điện.
Ở giữa bệ thờ là một cái lư hương, giống hệt cái mà Lê Tiệm Xuyên đã thắp hương.
Trong lư hương ẩn hiện tàn lửa, hẳn là hương vẫn chưa cháy hết. Trước lư hương bày đủ loại vật phẩm tế lễ, tươi sáng sạch sẽ, đều tương ứng với thần vị của Đa Tử Bồ Tát.
Giữa rất nhiều vật phẩm tế lễ, Lê Tiệm Xuyên mơ hồ bắt được một chút ánh sáng khác lạ, vừa như thật vừa không thật, nửa ẩn nửa hiện.
Hắn khẽ nhích người điều chỉnh góc độ nhìn, vật kỳ lạ này hóa ra là một quyển sách ngọc.
Trong lòng Lê Tiệm Xuyên khẽ động, lập tức nghĩ tới điều gì đó.
“Đây có phải là cuốn bí tịch mà Trịnh Nghiêu lấy ra từ trong mộ của Đạo Vi chân nhân không?”
Hắn hơi nheo mắt dốc sức nhìn, nhưng vẫn không thấy rõ: “Vừa nãy trên đường đi lên, mình đã thử nhiều cách nhưng đều không thể tìm ra năm tháng cụ thể. Nhưng dựa trên cuốn bí tịch này, hẳn là sau khi Trịnh Nghiêu trộm mộ và ném sách xuống sông Hoan Hỉ.”
“Theo lời Trịnh Nghiêu nói thì cuốn sách này liên quan đến bí mật của Đạo Vi và hai thần, cho dù đến tay hai thần thì cũng không nên đặt trên tế đàn của chính điện, bộ không sợ người khác nhìn thấy sao?”
“Không đúng!”
“Đây là Hoan Hỉ Câu hai trăm năm trước, nhưng cũng là Vô Ưu Hương, là thần quốc của Đa Tử Bồ Tát… Tất cả những gì trước mắt có lẽ chỉ là một góc lịch sử chân thực mà mình nhìn trộm được nhờ thân phận người khác, chứ không phải là mình thực sự trở lại hai trăm năm trước…”
“Sao mình có thể quên chuyện này… Mình đang bị đồng hóa ư? Đúng, da người… sau lưng mình còn có một lớp da người, vậy mà suýt nữa quên mất…”
Lê Tiệm Xuyên như chợt bừng tỉnh, tự xem xét mình rồi sờ ra sau lưng.
Quả nhiên, không biết từ lúc nào, lớp da người này lại bắt đầu sống lại, lặng lẽ mọc thẳng vào da thịt Lê Tiệm Xuyên như muốn hoàn toàn nuốt chửng và bao phủ hắn.
Lê Tiệm Xuyên kéo mạnh, lại có cảm giác như đang xé da thịt của chính mình.
Xem ra vẫn phải dùng đến dao bùa.
Nhưng dao bùa có hơi thở của Chúa Tể Luân Hồi, nếu lấy ra sử dụng trong thần quốc của Đa Tử thì chắc chắn sẽ gây ra sóng gió. Hắn vốn là kẻ lẻn vào, nếu thực sự bị phát hiện thì hậu quả khó lường. Hơn nữa, hắn có dự cảm rằng một khi lớp da người này mất đi, cuộc hành trình đến thần quốc này có lẽ sẽ kết thúc.
Khe hở trên cánh cổng bị nạy ra một cách bí mật sẽ lập tức đóng lại.
“Đợi thêm chút nữa,” Ý nghĩ trong đầu Lê Tiệm Xuyên xoay chuyển, “Ít nhất cũng phải đợi đến khi cuộc tuyển chọn Thánh Tử kết thúc…”
Hắn phải chịu đựng cảm giác quỷ dị như côn trùng bò và rắn trườn ngày càng rõ rệt sau lưng sau khi bị phát hiện, chờ đợi nghi lễ tuyển chọn diễn ra.
Đêm càng ngày càng khuya.
Tiếng lửa cháy lách tách và tiếng kéo mài đá dần dần nhỏ lại.
Có người bắt đầu không chịu được nữa nên ngồi xuống đất, nằm sấp trên ghế dài, gà gật buồn ngủ.
Trong miếu càng ngày càng yên tĩnh, búp bê giấy và các bà mụ cùng quỳ xuống, mặt hướng về chính điện, thấp giọng niệm những câu kinh mơ hồ như dính nước bọt.
Ngày càng có nhiều người mang thai ngủ thiếp đi.
Ngay cả Lê Tiệm Xuyên cũng buồn ngủ, dường như chỉ cần sụp mí mắt là có thể lập tức chìm vào một giấc mơ đẹp thư thái.
Hắn không cố gắng chống đỡ, cũng giả vờ buồn ngủ mà nằm xuống, nhưng tâm trí càng thêm cảnh giác, tập trung đề phòng và cảm nhận xung quanh.
Đột nhiên, một tiếng kêu đau đớn vang lên.
Tim Lê Tiệm Xuyên hẫng một nhịp nhưng hắn không lập tức bật dậy mà cẩn thận dùng cánh tay che chắn, nhìn về phía phát ra âm thanh.
Đó là một người mang thai có c*̀ng tuổi thai với hắn, được sắp xếp ở vòng trong cùng gần đống lửa nhất.
Người này mặc lụa là gấm vóc, ăn mặc như tiểu thiếu gia, nằm trên băng ghế, có vẻ như đang ngủ say. Lúc này người này giật mình tỉnh giấc, bật ra tiếng kêu đột ngột, nhưng không phải vì vỡ nước ối mà là do cái bụng tròn vo của người này đột nhiên ngọ nguậy dữ dội, như thể bên trong chứa đầy một đám giun sán đang háo hức muốn chui ra ngoài.
Người này đau đớn ôm bụng ngã xuống đất, máu nhanh chóng thấm ra trên bụng, nhuộm ướt quần áo.
“A! Đau quá!”
“Đau quá… bà mụ, bà mụ! Cứu ta… cứu ta, ta đau quá! Bụng ta… chảy máu rồi, chuyện gì thế này… bà mụ!”
Tiếng kêu thảm thiết của người này lớn đến mức gần như xé rách màn đêm, nhưng những người mang thai khác trên quảng trường nhỏ lại như bị điếc, vẫn ngủ say, không thấy tỉnh lại.
Bên ngoài cửa miếu có chút xao động, nhưng chớp mắt liền biến mất.
“Đừng hoảng, sắp sinh rồi.”
Một bà mụ mười thai cười nói.
Bà ta chỉ huy búp bê giấy di chuyển, giữ chặt tay chân c*̉a người mang thai kia, mở rộng bụng người này, bảo người này đừng động đậy. Sau đó, bà ta cầm kéo đỏ nhúng vào nồi nước nóng đang sôi sùng sục và bốc hơi nghi ngút, rồi bắt đầu cắt bụng người mang thai.
Lê Tiệm Xuyên nhìn mà mí mắt giật giật, lập tức muốn đứng dậy, nhưng vừa động đậy, bụng hắn đột nhiên truyền đến cơn đau dữ dội.
Hắn lập tức cúi đầu, liền thấy bụng mình cũng đang chuyển động, bên trong sóng cuộn biển gầm, nội tạng đau đến mức như bị bánh răng nghiền nát.
Trong cảm giác mơ hồ, dường như thực sự có vô số bàn tay nhỏ như răng rắn nanh sâu đang từ trong ra ngoài xé toạc cái bụng mỏng manh tưởng chừng như sắp vỡ tung ra bất cứ lúc nào. Máu từ từ rỉ ra, mang theo cảm giác đau nhói như bị dao đâm.
Đây hoàn toàn không phải là sinh nở bình thường!
Lê Tiệm Xuyên căng thẳng, thái dương giật mạnh liên hồi.
Một búp bê giấy đột nhiên chỉ vào Lê Tiệm Xuyên rồi kêu lên.
“Sao không lên tiếng?” Một bà mụ mười thai khác quay người, cầm kéo đỏ đi tới, dịu dàng cười nói, “Đây là chuyện tốt, để xem ai trong hai người sinh trước, con ai được Bồ Tát rủ lòng thương xót. Đây là cơ hội tốt để một bước lên trời, nhất định phải giữ chặt…”
Bà ta đưa mắt ra hiệu, búp bê giấy ùa lên muốn đến giữ chặt Lê Tiệm Xuyên.
Thân phận mà Lê Tiệm Xuyên mượn dùng này năm xưa bị cơn đau xé bụng tấn công, rất có thể không cử động được. Kết cục cuối cùng hẳn c*̃ng giống như vị thiếu gia có tiếng kêu càng lúc càng yếu ớt kia.
Lê Tiệm Xuyên vốn tưởng mình sẽ không thể phản kháng giống như trong hầm và đường núi trước đây, chỉ có thể đứng ngoài cuộc quan sát với góc nhìn kỳ lạ nửa vời.
Nhưng khi búp bê giấy ùa đến như nước lũ và bà mụ mười thai cầm kéo đỏ tiến tới gần, sắp sửa cắt bụng hắn ra, thân thể cứng đờ của hắn đột nhiên lấy lại sự tự chủ.
Vừa thoát khỏi trói buộc, Lê Tiệm Xuyên lập tức thành thạo đè nén cơn đau đớn hơn cả chết, giơ chân đạp mạnh vào ngực bà mụ mười thai.
Bà mụ mười thai không kịp trở tay nên đập vào tường, chỉ kịp phát ra một tiếng kêu ngắn ngủi rồi ngã xuống ngất đi.
“Bùi Sơn! Ngươi điên rồi!”
Các bà mụ khác kinh hãi, kêu lớn.
“Bắt lấy hắn! Bắt lấy hắn!”
Lê Tiệm Xuyên ôm bụng, kéo một chiếc ghế dài rồi quét ngang, hàng chục búp bê giấy xông tới bị hất văng ra xa.
Hắn chỉ mất hai ba bước nhảy vọt đến bên cạnh thiếu gia kia, tay chân thoăn thoắt đánh ngã toàn bộ bà mụ và búp bê giấy xung quanh. Hắn biết rằng đây là lịch sử đã xảy ra, việc hắn có cứu người vào lúc này hay không có lẽ cũng chẳng thay đổi được điều gì. Nhưng đôi khi việc cứu người hay không cũng không nhất thiết phải thay đổi được điều gì.
Làm xong chuyện này, hắn không dám chậm trễ nữa, lập tức quay người, xông thẳng vào điện Đa Tử, mục tiêu c*̉a hắn rõ ràng, chính là quyển sách ngọc trên bệ thờ.
“Hắn muốn động tới Bồ Tát!”
“Đừng nương tay, giết hắn! Giết hắn —!”
Trong tiếng thét chói tai của các bà mụ, càng nhiều búp bê giấy từ khắp mọi hướng lao tới tấn công Lê Tiệm Xuyên.
Lê Tiệm Xuyên cầm ghế trong tay, tuy bụng bầu vướng víu nhưng vẫn múa may như hổ mọc thêm cánh, từng nhóm lớn búp bê giấy bị hất văng ra ngoài.
Tuy nhiên, khác với vừa nãy, đám búp bê giấy này chỉ cần chạm nhẹ vào đã khiến Lê Tiệm Xuyên đột nhiên cảm thấy choáng váng như bị trúng độc, linh hồn như sắp rời khỏi thể xác.
Hắn cố gắng đè nén sự khác thường này, bất chấp tất cả mà xông thẳng vào điện Đa Tử.
Vừa bước vào điện Đa Tử, mọi âm thanh giống như biến mất trong chớp mắt.
Xung quanh Lê Tiệm Xuyên hiện ra những màu sắc rực rỡ kỳ lạ, bước chân hắn nặng nhẹ khác nhau, hoàn toàn mất đi thăng bằng và phương hướng.
Trong tầm nhìn quỷ dị, chỉ có tượng thần Đa Tử Bồ Tát càng lúc càng rõ nét, càng lúc càng to lớn, chống trời đạp đất, dường như trên thế gian này ngoài nó ra thì không còn gì khác.
Nó nhanh chóng áp sát về phía Lê Tiệm Xuyên như một ngọn núi đổ sụp, cảm giác ngột ngạt khiến tim hắn muốn nổ tung.
Lê Tiệm Xuyên vẫn không dừng lại, lao nhanh về phía ngọn núi này.
Vô số sức mạnh kỳ lạ xung quanh bắt đầu lôi kéo hắn, bịt miệng bịt mũi hắn, siết cổ hắn, giật tay giật chân hắn, như muốn ấn chặt hắn vào trong chiếc quan tài mục nát.
Nhưng trong mắt Lê Tiệm Xuyên chỉ có một điểm màu sắc khác lạ kia.
Con đường phía trước đột nhiên biến mất, nứt ra một vực sâu vô tận.
Lê Tiệm Xuyên vẫn không đổi sắc, tung người nhảy lên, hướng về một hướng cảm nhận đã bị khóa chặt từ lâu, rồi vươn tay chộp lấy!
Nhưng cũng đúng lúc này, giữa tượng thần khổng lồ đang ép xuống, khuôn mặt thiếu nữ thánh khiết xinh đẹp bỗng nhiên rung động hàng mi dài, tựa như cảm nhận được cái gì đó, sắp sửa mở mắt.
“Đi mau!”
Trong tai Lê Tiệm Xuyên đột nhiên vang lên tiếng sấm rền.
Đây là giọng thiếu niên, là giọng đàn ông trưởng thành, là giọng bà lão già nua. Tất cả đồng loạt hòa vào nhau, biến thành tiếng sấm kinh thiên động địa này, phá tan mọi hư ảo.
Lê Tiệm Xuyên đột nhiên ngẩng đầu, mọi cảnh tượng vỡ vụn, chỉ còn lại điện Đa Tử trống rỗng đen kịt!
Hết chương 468
Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Đánh giá:
Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Story
Chương 468
10.0/10 từ 35 lượt.
