Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Chương 464
Chương 464: Có hỉ
Lê Tiệm Xuyên vừa xuống nước đã cảm nhận được sự khác thường của sông Hoan Hỉ này.
Hắn chưa vào sông mà đã như đột ngột rơi vào một không gian khác.
Ánh sáng phía trên mặt sông lập tức biến mất, xung quanh tối đen như mực, tựa như biển sâu không một chút ánh sáng. Dù là thị lực của Lê Tiệm Xuyên cũng không dễ dàng nhìn thấu, chỉ có thể nhìn thấy một vài đường nét mơ hồ.
Tiếng người và tiếng côn trùng chim hót bên ngoài đột nhiên trở nên xa xăm, không thể phân biệt rõ. Bên tai chỉ còn tiếng nước chảy róc rách và một loại âm thanh kỳ lạ hư ảo không nói nên lời.
Trong lòng sông không có tôm cá, chỉ có những mảng rong rêu lớn đong đưa trong bóng tối, giống như những xúc tu mềm mại.
Lê Tiệm Xuyên điều khiển sợi tinh thần dò đường phía trước, bản thân cẩn thận tránh né đám rong rêu, bám sát theo sau, không ngừng lặn xuống.
Nhưng con sông Hoan Hỉ này có vẻ thật sự giống như lời mẹ Du nói, bề ngoài nhìn không có gì, nhưng thực tế lại sâu không thấy đáy. Lê Tiệm Xuyên một hơi lặn xuống mười mấy mét vẫn không nhìn thấy đáy sông, phía dưới dòng chảy ngầm cuộn xiết vẫn là một màu đen kịt, giống như một hang động sâu thẳm.
Trong tình huống không có bất kỳ thiết bị lặn nào, độ sâu tối đa mà người bình thường có thể lặn xuống là khoảng hai mươi mét, đối với Lê Tiệm Xuyên thì nhiều nhất cũng không quá năm mươi mét.
“Lặn xuống bốn mươi mét mà vẫn không chạm đáy, vậy đi xuống hạ lưu, đến chân núi Đa Tử cuối sông Hoan Hỉ xem sao…”
Lê Tiệm Xuyên đánh giá trạng thái của mình, định ra một kế hoạch sơ bộ cho lần thám hiểm sông Hoan Hỉ này.
Sáng nay đến đây, hắn vốn chỉ định xem xét tình hình chung. Nếu có thể lấy được manh mối cần thiết thì tốt, nếu không thì đợi đến đêm sẽ tìm thời gian khám phá kỹ hơn. Ban đêm ở Hoan Hỉ Câu sẽ xuất hiện nhiều hiện tượng kỳ lạ hơn ban ngày.
Vừa suy nghĩ như vậy, Lê Tiệm Xuyên vừa kéo chặt túi khí và tiếp tục lặn xuống.
Bóng tối càng lúc càng dày đặc, tầm nhìn như sắp bị nuốt chửng hoàn toàn. Lê Tiệm Xuyên thấy mình đã cách xa mặt nước, ánh sáng dưới nước có lẽ không chiếu tới được, liền lấy ra một chiếc đèn pin chống nước.
Ánh sáng mạnh của đèn pin chiếu vào dòng nước sông âm u, nhưng chỉ có thể chiếu sáng trong phạm vi khoảng mười mét phía trước, đối với Lê Tiệm Xuyên mà nói như vậy cũng đã đủ.
Hắn dịch đèn pin quan sát xung quanh, vẫn chỉ thấy rong rêu, không có gì khác.
Thi thể, quan tài, hoàn toàn không có.
“Chẳng lẽ thật sự đều đã vào thần quốc rồi sao…”
Lê Tiệm Xuyên tùy ý nghĩ ngợi.
Lặn xuống thêm một đoạn nữa, cơ thể c*̉a Lê Tiệm Xuyên bắt đầu xuất hiện một vài phản ứng không tốt, nhưng phía dưới vẫn sâu thẳm, không thấy điểm cuối.
Không do dự nhiều, Lê Tiệm Xuyên quả quyết từ bỏ, chuẩn bị nổi lên.
Nhưng ngay khi hắn vừa di chuyển, hắn cảm thấy như có một ngọn núi lớn đột ngột ập xuống đầu, đè hắn mạnh xuống nước.
Lê Tiệm Xuyên bị bất ngờ nên bị sặc nước, cảm giác bỏng rát xộc lên mũi, phổi đau như bị xé nát, cảm giác chết đuối kinh hoàng lập tức bóp nghẹt trái tim hắn.
May mắn thay, càng vào thời khắc sinh tử thì đầu óc Lê Tiệm Xuyên càng tỉnh táo. Hắn khống chế bản năng sinh tồn, không vùng vẫy lung tung mà nhanh chóng giật lấy túi khí mang theo, vùi đầu vào ho khan để thở.
Vài giây sau, Lê Tiệm Xuyên bình tĩnh lại, ngẩng đầu nhìn quanh.
Không có gì cả.
Không phải có thứ gì đó thật sự đập vào hắn, mà là một luồng sức mạnh vô hình đột nhiên đè ép hắn.
Sau khi bình tĩnh lại, Lê Tiệm Xuyên chuẩn bị tinh thần, thử bơi tới bơi lui, bơi trái bơi phải, bơi xuống hai lần mà không gặp phải bất kỳ lực cản nào. Tuy nhiên, mỗi lần hắn cố gắng nổi lên, sức nặng như núi lại đột nhiên đè xuống hắn, khiến cơ thể hắn nặng trĩu, tay chân vướng víu, hoàn toàn không thể quẫy nước.
“Đây chính là cái mà mẹ Du nói, xuống rồi thì không lên được sao?”
Lê Tiệm Xuyên thử một lần, liền không dám hành động thiếu suy nghĩ nữa, mà dùng đèn pin chiếu lên trên, quan sát kỹ lưỡng.
Hắn đã lặn rất sâu, không còn nhìn thấy mặt nước. Hắn nhìn lên chỉ thấy một màu đen kịt sâu thẳm giống hệt phía dưới, không có gì đặc biệt.
“Trước sau trái phải đều không bị hạn chế, mình có thể trực tiếp bơi theo dòng nước đến chân núi Đa Tử, có lẽ có thể tìm thấy vấn đề của sông Hoan Hỉ ở đó, cũng có thể nổi lên. Nhưng đây chỉ là một khả năng, không chắc chắn. Hơn nữa, ở độ sâu bốn mươi mét, cơ thể mình sẽ phải chịu rất nhiều sức ép, chưa chắc đã chống đỡ được đến cuối. Trong tình huống này, mình cũng không còn sức lực để đối phó với nhiều nguy hiểm khác có thể xảy ra…”
Đầu óc Lê Tiệm Xuyên hoạt động với tốc độ cao: “Hoặc là tìm ra nguồn gốc của sức mạnh đang ngăn cản mình nổi lên trên và giải quyết nó. Dù sao thì trò chơi Hộp Ma c*̃ng không có đường c*̀ng.”
Hắn lan tỏa tinh thần, cảm nhận xung quanh.
“Thứ có vấn đề nhất có lẽ chính là nước sông Hoan Hỉ… Không có động vật như tôm cá, người cũng không thể nổi lên, bị đè chết ở dưới, nhưng đám rong rêu không nhìn thấy rễ này lại đang trôi lên trên…”
Lê Tiệm Xuyên nghĩ ngợi một lát, rút dao ngắn ra, bơi đến gần một đám rong rêu. Khi chúng quấn tới, hắn nhanh chóng lách người ra sau, vung dao chém xuống, thành công cắt được một bó rong rêu lớn.
Hắn thả ra một vài cọng, để chúng trôi theo dòng nước. Quả nhiên, chúng không bị cản lại, vừa được tự do liền trôi lên trên.
Nhưng hắn không thể thật sự biến thành rong rêu.
Hay là, còn có điều gì đó mà hắn chưa chú ý tới?
Trong lúc Lê Tiệm Xuyên đang cố gắng quan sát và suy nghĩ sâu, sợi tinh thần mà hắn đang dùng để thăm dò sâu hơn dưới đáy nước đột nhiên biến mất.
Khi cảm giác bị cắt đứt, thần kinh Lê Tiệm Xuyên căng thẳng, lập tức quay đầu nhìn.
Chếch ở phía bên dưới, ở nơi sâu thẳm có đám rong rêu dày đặc hơn, sợi tinh thần của hắn giống như đã rơi vào một vũng bùn nào đó, trong nháy mắt đã bị nuốt chửng.
Ánh đèn pin chiếu qua, không nhìn thấy gì cả.
Lê Tiệm Xuyên nhíu mày, do dự hai giây, sau đó cúi người, chậm rãi bơi tới.
Khi hắn đến gần, đám rong rêu vốn yên tĩnh xung quanh đột nhiên trở nên kích động, từ đong đưa nhẹ nhàng chuyển sang nhảy múa điên cuồng, tựa như thật sự trở thành xúc tu của một con quái vật nào đó, không ngừng lao về phía Lê Tiệm Xuyên, cố gắng quấn lấy tay chân hắn, kéo hắn xuống sâu hơn.
Lê Tiệm Xuyên dùng dao ngắn đối phó nhưng phát hiện đám rong rêu mềm mại vừa nãy còn có thể cắt đứt lại trở nên dai hơn rất nhiều, một hai nhát không thể chém đứt được nữa.
Có gì đó kỳ lạ.
Phát hiện này khiến Lê Tiệm Xuyên phấn chấn, hắn tăng tốc bơi về hướng sợi tinh thần biến mất.
Càng lúc càng có nhiều rong rêu bắt đầu chuyển động kỳ lạ và điên cuồng quấn lấy Lê Tiệm Xuyên. Lớp chắn trước mắt vừa bị cắt đứt một lớp, lại có lớp khác ập tới, gần như liên tục.
Dưới nước, kỹ năng của Lê Tiệm Xuyên có phần bị hạn chế, hắn phải mất rất nhiều sức mới có thể xử lý được những đám rong rêu này. Mãi mới thoát ra được, hắn đâm đầu vào chỗ sợi tinh thần biến mất, lại phát hiện nơi này hình như là rễ của đám rong rêu chiếm cứ gần một nửa sông Hoan Hỉ.
Phần rễ này cũng kỳ lạ, không cắm xuống đáy sông mà cứ lơ lửng trong nước như vậy.
Lê Tiệm Xuyên vừa phải vật lộn với vô số rong rêu, vừa chiếu đèn pin về phía đó, cố gắng nhìn ra cái gì đó từ phần rễ rong rêu.
Rất nhanh, vẻ mặt Lê Tiệm Xuyên thay đổi, hắn giữ cố định ánh đèn đang lắc lư, chiếu rõ vào một mảnh vải nhỏ.
Mảnh vải này như bị quấn bên trong gốc rong rêu, chỉ lộ ra một góc, nếu không nhìn kỹ thì rất dễ bỏ qua.
Sông Hoan Hỉ và mảnh vải, hai thứ đặt cạnh nhau khiến Lê Tiệm Xuyên lập tức nhớ đến mảnh vải bố mà hắn có được.
Hắn lập tức bơi tới, lấy mảnh vải bố trong hộp ma ra định so sánh với nó.
Tuy nhiên, ngay khi hắn lấy mảnh ải bố ra, mọi thứ trong nước đột nhiên thay đổi chóng mặt.
Phần rễ rong rêu ở ngay trước mắt vặn vẹo biến hình, lúc là rễ, lúc lại là một thi thể trắng bệch được quấn vải liệm.
Đám rong rêu vẫn không ngừng tấn công xung quanh cũng nhấp nháy, lúc là rong rêu, lúc lại là những cánh tay trắng bệch như bánh cuốn, vung vẩy tới lui, tầng tầng lớp lớp, dày đặc đáng sợ và ghê tởm.
Nước sông phía trên như sụp xuống, dần dần đông đặc lại và biến thành mặt đất đen kịt, còn phía dưới lại rỉ ra ánh sáng, mơ hồ có thể nhìn thấy bầu trời xám xịt.
Giữa trời đất, tiếng nước sông vang rền tràn ngập mọi không gian, vô số cánh tay theo đó mà rung chuyển dữ dội. Âm thanh kỳ lạ văng vẳng mà Lê Tiệm Xuyên nghe thấy khi vừa mới xuống nước đột nhiên lớn hơn gấp mấy lần, như ở ngay bên tai.
“Đây là —!”
Túm chặt lấy thi thể biến ra từ gốc rễ rong rêu, Lê Tiệm Xuyên cố gắng mở to mắt trong cảnh hỗn loạn trời đất đảo lộn, nhìn thấy nguồn gốc của vô số cánh tay này.
Nếu những cánh tay này thật sự là rong rêu, vậy thì thi thể trong tay hắn đúng là gốc của đám rong rêu. Bởi vì nơi xuất phát của những cánh tay này chính là bụng của thi thể.
Thi thể này thuộc về một thiếu niên, bề ngoài giống như xác ướp, quấn quanh là tấm vải liệm giống hệt mảnh vải bố mà Lê Tiệm Xuyên có được. Chỉ có đầu, mặt và bụng là lộ ra ngoài do thiếu vải.
Lê Tiệm Xuyên không thể phán đoán thời gian chết của thiếu niên này qua vẻ bề ngoài, bởi vì khuôn mặt c*̉a thiếu niên vẫn sống động như thật, đôi mắt nhắm nghiền an lành, vẻ mặt ẩn chứa một chút không cam tâm. Ngoại trừ khuôn mặt trắng bệch và không có hơi thở, thoạt nhìn không khác gì người sống.
Nhưng trái ngược với sự bình thản trên khuôn mặt, bụng c*̉a thiếu niên bị khoét một cái lỗ lớn dữ tợn, nhìn vết thương là bị xé toạc từ bên trong.
Vô số cánh tay trắng bệch duỗi ra từ đó, tràn ngập mặt nước.
Trong dòng nước xoáy, Lê Tiệm Xuyên quan sát thi thể, cẩn thận đưa tay tới muốn nhấc một phần vải liệm lên xem bên trong có hình vẽ như Đa Tử Bồ Tát hay không.
Nhưng ngay khi ngón tay hắn vừa hé được một chút vải liệm, cả tấm vải liệm đột nhiên run rẩy, tuột khỏi thi thể một cách trơn tru lạ thường, ập thẳng vào người Lê Tiệm Xuyên.
Lê Tiệm Xuyên giật mình, vội vàng kéo xuống, nhưng vừa động tay, hắn lại phát hiện tấm vải liệm trong nháy mắt đã biến thành một tấm da người tươi sống. Nó tránh khỏi hai tay hắn, quấn lấy hắn, bám vào trên người hắn, như muốn bao phủ lớp da ban đầu của hắn và dính chặt vào xương thịt c*̉a hắn.
“Nguy hiểm!”
“Thần quốc… thần quốc nguy hiểm!”
Tấm da người đột nhiên phát ra tiếng thét chói tai và méo mó.
Cùng lúc đó, thi thể đã trở thành một khối thịt bê bết máu khẽ run lên, những cánh tay trắng bệch đang vung vẩy tấn công xung quanh như bị đánh về lại hình dạng ban đầu, bắt đầu thoái hóa, dần dần vặn vẹo thành những c*̣c thịt non.
Tuy nhiên, vô số c*̣c thịt non trở về bụng xác chết lại không biến mất. Thay vào đó, chúng ngọ nguậy trên bụng thi thể, tạo thành một cánh cửa khổng lồ kỳ lạ xen kẽ màu đỏ tươi và trắng nhạt.
Trời ở dưới chân, đất ở trên đầu, nước sông chảy xiết, cánh cửa khổng lồ đứng sừng sững ở giữa, phía trên cao có ba chữ phồn thể cổ xưa, Vô Ưu Hương.
Tim Lê Tiệm Xuyên đập thình thịch dữ dội.
Vô Ưu Hương… Đây chẳng phải là tên c*̉a thần quốc của Đa Tử Bồ Tát sao? Chẳng lẽ cánh cửa này là cánh cửa dẫn đến thần quốc của Đa Tử Bồ Tát?
Thì ra tục thủy táng ở Hoan Hỉ Câu này thật sự có ý nghĩa sâu xa, có thể đi đến thần quốc từ sông Hoan Hỉ sao?
Không, không đúng.
Câu trả lời cho câu hỏi trước rất hiển nhiên, còn suy đoán sau lập tức bị Lê Tiệm Xuyên tự mình phủ nhận.
Cánh cổng thần quốc này mở ra trên thi thể thiếu niên kia, mà thi thể lại được chôn theo hình thức quấn vải liệm thủy táng của Hoan Hỉ Câu, điều này chứng tỏ khi thiếu niên chết, Hoan Hỉ Câu đã có tục thủy táng. Ngay cả khi thiếu niên là người đầu tiên thì cũng không thể có chuyện thủy táng có trước cổng có sau, nhân quả không đúng.
Ở đây có vấn đề.
Lê Tiệm Xuyên vừa đưa ra phán đoán này, liền nhìn thấy một luồng ánh sáng đỏ nhạt phát ra từ cánh cổng, chiếu về phía hắn. Hắn lập tức đạp nước để ẩn núp, nhưng lại chậm một bước vì vướng vào lớp da người trên người.
Tuy nhiên, ánh sáng đỏ không mang đến nguy hiểm gì, chỉ có nụ thịt ở giữa cánh cổng vặn vẹo một hồi, hiện ra một hàng chữ.
“Mở cửa thất bại, ổ khóa không khớp.”
Mở cửa? Ổ khóa?
Lê Tiệm Xuyên nhíu mày, chưa kịp nghĩ ra điều gì liền nhìn thấy cánh cổng khổng lồ trước mặt dù viết là mở cửa thất bại, nhưng vẫn khó khăn mở ra một khe hở, vừa đủ cho một người nghiêng mình lách qua.
Lúc này, lớp da người trên người Lê Tiệm Xuyên bỗng nhiên ngừng quấn quanh người hắn, im lặng phủ lên lưng Lê Tiệm Xuyên. Tuy nó không còn mọc vào da thịt hắn nữa nhưng lại xuất hiện một lực đẩy nhẹ, như đang thúc giục hắn tranh thủ cơ hội chui vào khe hở, đi đến nơi bị nghi ngờ là thần quốc này.
Nhưng chỉ vài giây trước, Lê Tiệm Xuyên còn nghe thấy nó hét lên rằng thần quốc nguy hiểm.
Lê Tiệm Xuyên thử xé lớp da người xuống, quả nhiên, ánh sáng đỏ lóe lên, khe hở trên cánh cổng khổng lồ cũng khép lại theo. Khi hắn khoác lại lớp da người, cánh cổng lại im ắng khó khăn mở ra một khe hở, bên trong tỏa ra ánh đỏ mờ ảo.
“Thần quốc của Đa Tử… vẫn phải đi.”
Lê Tiệm Xuyên ngắm nghía cánh cổng một lát, rồi không do dự nữa, mang theo lớp da người và túi khí bơi đi, lách mình chui vào khe hở trên cánh cổng khổng lồ.
Hết chương 464
Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Đánh giá:
Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Story
Chương 464
10.0/10 từ 35 lượt.
