Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Chương 444
Chương 444: Có hỉ
Tiểu Thuận dường như bị cảnh tượng máu me đột nhiên này dọa sợ, đứng đó mặt không biểu cảm, chỉ có miệng phát ra âm thanh khô khốc không thể tin được, tràn đầy sự kinh ngạc và hoang mang: “Dì… dì ơi?”
Máu, thịt và óc nhão nhoét từ từ chảy xuống cửa kính.
Lê Tiệm Xuyên khựng lại, nhìn chằm chằm vào cửa sổ dính đầy máu và thịt nát, trên mặt không có biểu cảm gì, nhưng ánh mắt lại âm trầm.
“Bà ơi! Bà ơi!”
Lại một tiếng hét vang lên, cửa chính phòng đang đóng chặt bị đẩy ra từ bên trong, anh họ năm của Tiểu Thuận và một người phụ nữ lạ mặt đỡ một bà lão tóc trắng lảo đảo đi ra ngoài.
Theo sát phía sau là hai bà mụ mười thai và ba nhân viên y tế.
Năm người ở phía sau có lẽ đều bị chen chúc trong phòng ngủ, lúc này đi ra, đầu mặt đầy máu, trông vô cùng thê thảm, nhưng biểu cảm vẫn rất t tĩnh, không giống như lần đầu tiên gặp phải chuyện như vậy.
Một bác sĩ vừa tháo găng tay, vừa dặn dò anh họ Năm của Tiểu Thuận: “A Tường, cháu mau đưa bà ngoại vào nhà đi! Bà cụ ngày thường khỏe mạnh, lần này chịu không nổi k*ch th*ch nên mới ngất xỉu. Chú sợ là bà ấy có vấn đề về tim mạch. Để chú xem thử…”
Anh họ Năm của Tiểu Thuận tên là A Tường nghe vậy không kịp nghĩ nhiều, vội vàng đi mở cửa phòng bên.
Nhân viên y tế bên này không dừng lại, chỉ thay găng tay và khẩu trang, rồi lại vội vã đỡ bà lão vào nhà.
Trong nháy mắt, sân viện trở nên yên tĩnh, chỉ còn lại hai người hầu mặc đồ đen và máu tươi dần lan ra từ phía sau họ.
“Tôi đã bảo rồi, không được đâu… Dù là dòng họ được Đa Tử Bồ Tát giáng thế hai trăm năm trước thì sao? Bây giờ, nhà họ Trương đã sớm suy tàn rồi, không ai thành công lấy được danh hiệu bà mụ̉, còn chẳng bằng người thường. Đàn ông đàn bà chết hàng loạt có ích gì… Bồ Tát ghét bỏ rồi! Nên học theo bên ngoài, đừng cố tranh giành danh hiệu bà mụ làm gì nữa, sinh vài đứa cũng là sinh…”
Một bà mụ cao lớn, lắm lời, vừa bước ra khỏi ngưỡng cửa đã lải nhải không ngừng, cho đến khi những người ở phía trước tản đi, liếc mắt nhìn thấy ba người Lê Tiệm Xuyên đang đứng trong sân, mới khựng lại, miễn cưỡng không nói nữa.
“Là Tiểu Thuận và cậu Quý à.”
Giọng bà ta rất thân quen, dường như quen thuộc với cả Lê Tiệm Xuyên và Tiểu Thuận.
Một bà mụ khác thấp bé và mập mạp, dù người phủ đầy máu thịt dơ bẩn nhưng vẫn cười thân thiện rạng rỡ: “Tiểu Thuận và cậu Quý đều đến xem Tú Lan vượt kiếp nạn mười thai đúng không? Không bị dọa sợ chứ… Ha ha ha, đừng sợ, người bình thường, ngay cả đàn ông, khi sinh con vượt kiếp c*̃ng hiếm khi thế này. Tiểu Thuận từng thấy rồi nên chắc biết, trăm thai, ngàn thai thì khó nói, nhưng nếu kiếp nạn mười thai có Đa Tử Bồ Tát phù hộ, phần lớn mọi người đều có thể bình an vượt qua. Trường hợp của Tú Lan là cực kỳ hiếm.”
“Tôi nghĩ lý do nằm ở cô ấy.”
Bà mụ thấp bé thở dài: “Lúc nhỏ nổi loạn quá, bỏ nhà đi rồi suýt chút nữa là mất mạng. Đi một vòng trước cửa Diêm Vương, xương cốt c*̉a cơ thể kia còn làm được gì nữa? Tôi đã sớm khuyên cô ấy đừng cố tranh giành vị trí bà mụ mười thai, cứ yên tâm sinh vài đứa là được rồi, nhưng cô ấy bướng bỉnh, không chịu nghe.”
Bà mụ cao lớn nghe vậy hừ lạnh: “Cái gì mà xương cốt cơ thể này nọ, theo tôi thấy, nhiều năm như vậy nhưng do cô ấy vẫn không sửa đổi, vẫn phản nghịch, không hề hướng về Bồ Tát! Ngày thường Bồ Tát không quan tâm, cô ấy mang thai gặp tai ương, làm sao còn quan tâm cho được?”
“Người bình thường có thành tâm hay không, Bồ Tát nhắm một mắt mở một mắt cho qua. Nhưng một kẻ phản nghịch còn dám đến gần Bồ Tát để làm người phụng sự, thậm chí còn muốn leo lên cao, mơ ước vị trí mười thai, trăm thai. Bồ Tát từ bi, nhưng không thể dung thứ!”
“Bà mụ Vương,” bà mụ thấp bé thấy sắc mặt Lê Tiệm Xuyên và Tiểu Thuận có vẻ khó coi, vội vàng kéo tay bà mụ cao lớn, “Người chết là lớn nhất, bà bớt nói vài câu đi.”
Bà ta lại nhìn hai người trước mặt: “Hai người thông cảm cho, bà mụ Vương này miệng lưỡi cay nghiệt nhưng thực ra tấm lòng không xấu, nếu có tấm lòng xấu thì làm sao có thê phụng sự Bồ Tát được, đúng không?”
Bà mụ thấp bé khuyên xong, không có ý định tiếp tục hàn huyên, chỉ kéo bà mụ cao lớn chào tạm biệt, cuối cùng nói: “Tiểu Thuận, giữ gìn sức khỏe, ngày mai nhớ đến miếu lấy thuốc. Cậu Quý, cậu vẫn chưa uống thuốc tiên sao? Cậu mau uống đi, đêm thỉnh thần sắp đến rồi, nếu còn chưa uống thì sẽ có chuyện đó.”
Sau khi ân cần dặn dò vài câu, hai bà mụ liền một kéo một lôi ra cửa rồi đi xa.
“Dì mất rồi, nhưng bọn họ hình như… vẫn rất vui.”
Tiểu Thuận quay đầu nhìn bóng lưng hai bà mụ biến mất, đột nhiên lên tiếng.
Lý do không vui có, lý do vui đương nhiên cũng có.
Cái bánh quyền lực vốn chỉ có chừng đó, nếu có thêm một người chia sẻ thì mỗi người sẽ có ít hơn. Không ai muốn miếng bánh trong tay mình ít đi.
Lê Tiệm Xuyên liếc nhìn Tiểu Thuận, nhưng không nói ra những lời trong lòng.
Hắn chuyển tầm mắt về phía chính phòng, vừa định lên tiếng thì một giọng nữ khàn khàn đã vang lên: “Tiểu Thuận, con đừng nói bậy.”
Lê Tiệm Xuyên khẽ nhếch mày, theo tiếng nhìn lại, liền thấy Trương Tú Mai mặc áo mưa đen bước vào từ cửa chính, trên tay xách giỏ và bao tải, cả người trùm kín mít, chỉ lộ ra khuôn mặt trắng bệch.
Khi không còn lớp trang điểm xác chết, khuôn mặt này trông càng giống người chết hơn.
Trước khi vào cửa, Lê Tiệm Xuyên nghe Tiểu Thuận nói anh họ Năm đã đến gọi cậu ta và mẹ cậu ta, hắn còn đang thắc mắc tại sao chỉ có Tiểu Thuận đến mà không thấy Trương Tú Mai.
Lúc này nhìn thấy cách ăn mặc và đồ vật mà Trương Tú Mai mang theo, hắn mới hiểu ra. Tiểu Thuận nói cậu ta quen rồi có lẽ là vì cậu ta đã từng chứng kiến người thân chết hoặc thất bại trong kiếp nạn mười thai. Nhưng trên thực tế, cậu ta dường như không biết cảnh tượng kiếp nạn mười thai của Trương Tú Lan sẽ như thế nào, cho nên mới bị kinh hãi và không chuẩn bị trước.
Còn Trương Tú Mai thì khác, chị ta rõ ràng biết mình phải đối mặt với cái gì, đến muộn hơn là vì phải chuẩn bị đồ đạc để dọn dẹp và khâm liệm.
Trương Tú Mai cầm xẻng, bao tải và kim chỉ, muốn vào nhà thu dọn xác cho Trương Tú Lan.
“Mẹ, sao mẹ lại đến đây?”
Tiểu Thuận thấy Trương Tú Mai, đột nhiên giật mình, giống như cuối cùng cũng thực sự tỉnh táo lại.
Vẻ mặt c*̉a cậu ta trở nên sinh động, nhăn mặt, túm chặt lấy Trương Tú Mai đang đi về phía chính phòng: “Mẹ, con không phải đã nói với mẹ là mẹ không khỏe sao, mẹ đừng vào, để con tìm người giúp chôn cất dì…”
Lê Tiệm Xuyên nhớ lại lúc vào cửa Tiểu Thuận nói nhờ hắn giúp đỡ, hóa ra là chuyện này, trách không được lúc đó vẻ mặt Tiểu Thuận có chút lảng tránh như sợ hắn từ chối, không nói ngay. Nhiều người đều có kiêng kỵ không muốn đụng vào xác chết.
“Con muốn nhờ cậu Quý giúp sao?” Trương Tú Mai cũng nghĩ đến chuyện này, đôi mắt đen láy chuyển hướng nhìn về phía Tiểu Thuận.
Tiểu Thuận nói: “Con không biết dì lại như thế này…”
“Chị Trương, để tôi giúp cho,” Lê Tiệm Xuyên cắt ngang cuộc đối thoại của hai mẹ con, “Tôi viết tiểu thuyết trinh thám, lúc sưu tầm tư liệu cháu cũng thấy nhiều rồi. Tôi không sợ, cũng không thấy kiêng kỵ những chuyện này.”
“Bây giờ chúng ta vào luôn sao?”
Hắn chủ động nói.
Bất kể là vì tôn trọng người đã khuất, hay là vì có chút nghi ngờ về cái chết của Trương Tú Lan, Lê Tiệm Xuyên đều cảm thấy mình phải giúp đỡ.
Vẻ mặt Trương Tú Mai hơi thay đổi, dường như có chút kinh ngạc, nhưng lại có vẻ không quá bất ngờ, nhìn Lê Tiệm Xuyên chăm chú hai giây, rồi giơ tay lấy ra một cái áo mưa đen từ trong giỏ, nhét vào tay Lê Tiệm Xuyên: “Cái này chuẩn bị cho A Tường, cậu Quý mặc tạm đi, đừng để bẩn quần áo.”
Lê Tiệm Xuyên cầm áo mưa mặc vào, cúi đầu nói nhỏ với Ninh Chuẩn một câu, rồi quay người đi về phía chính phòng.
Tiểu Thuận muốn đi theo nhưng bị Trương Tú Mai ngăn lại.
“Tiểu Thuận, con không cần vào đâu, đi xem bà ngoại đi.” Khi nói câu này, Trương Tú Mai nhìn chằm chằm vào mắt Tiểu Thuận, như đang phân biệt điều gì đó.
Tiểu Thuận dường như không để ý, do dự một chút rồi gật đầu đáp lời, lại hỏi: “Mẹ, mẹ không đi xem bà trước sao?”
Trương Tú Mai lắc đầu: “Không cần xem, bà ấy rất khỏe, chỉ mất thêm một đứa con gái thôi, không sao đâu.”
Nói xong, Trương Tú Mai liền xách đồ đạc bước vào chính phòng, đóng sầm cánh cửa chính phòng vừa bị đập mở.
Trong sân chỉ còn lại Ninh Chuẩn và Tiểu Thuận.
Dường như tất cả mọi người đều biết sự đặc biệt của Ninh Chuẩn, không coi Ninh Chuẩn là một người hoàn chỉnh thực sự, chỉ coi cậu là một người chó rừng bám trên người Lê Tiệm Xuyên. Một vật tế thần, cho dù cậu có đứng trước mặt họ, cũng thường xuyên bị bọn họ không để ý tới.
Tiểu Thuận cũng không ngoại lệ.
Sau khi Lê Tiệm Xuyên và Trương Tú Mai vào chính phòng, cậu ta không thèm nhìn Ninh Chuẩn mà đi thẳng đến sương phòng.
Ninh Chuẩn không đi theo, chỉ đứng tại chỗ, hơi nghiêng đầu như đang lắng nghe cái gì đó.
Không lâu sau, Tiểu Thuận lại đi ra, ba nhân viên y tế đơn giản nói với cậu ta về tình hình của bà lão.
Cậu ta vừa gật đầu lắng nghe, vừa đưa người ra ngoài cổng.
Đưa người xong, cậu ta lại không quay về sương phòng bên, mà quay bước đi về phía chính phòng.
Nhưng ngay khi cậu ta sắp đến gần chính phòng và đẩy cửa ra, một bàn tay đột nhiên giữ cậu ta lại.
“Là cậu phải không?”
Giọng nói trầm thấp lạnh lẽo vang lên, từ từ áp sát, như một làn sương ẩm lạnh: “Tôi nghe thấy rồi, là cậu… cậu đói bụng sao?”
Vẻ mặt Tiểu Thuận cứng đờ, quay đầu lại, thấy một dải lụa đỏ tung bay.
“Người chó rừng không thể giao tiếp với sự tồn tại nào khác ngoài chủ nhân c*̉a nó…”
Đồng tử cậu ta rung lên, khẽ hỏi: “Mày là ai?”
…
Cùng lúc đó, trong phòng ngủ chính c*̉a chính phòng.
Lê Tiệm Xuyên mơ hồ nghe thấy tiếng gì đó, dừng động tác thu dọn thịt vụn, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Những ngôi nhà ở Hoan Hỉ Câu này hình như được xây dựng với khả năng cách âm tuyệt vời, tốt đến mức vượt xa phạm vi bình thường. Với thính lực của Lê Tiệm Xuyên, hắn không thể nghe rõ động tĩnh bên ngoài sau khi vào nhà, điều này khiến hắn không khỏi thường xuyên nghi ngờ những ngôi nhà này có điều gì đó kỳ lạ hay không.
Trước khi Lê Tiệm Xuyên kịp phân biệt rõ tiếng động bên ngoài, giọng nói của Trương Tú Mai đột nhiên vang lên trong căn phòng tối tăm, hôi thối và kinh khủng màu máu.
“Cậu Quý,” Trương Tú Mai hỏi, “Cậu có thuốc tiên trên người, tại sao còn chưa uống?”
Lê Tiệm Xuyên nhìn Trương Tú Mai.
Phòng ngủ chính trong nhà Trương Tú Lan không có giường, mà là giường sưởi. Lúc này Trương Tú Mai đang ngồi xổm trên giường sưởi, cố gắng ghép bộ xương của Trương Tú Lan lại.
Trương Tú Mai hình như muốn phá vỡ bầu không khí rùng rợn ngột ngạt trong phòng nên bắt chuyện với Lê Tiệm Xuyên. Giọng nói mơ hồ mà trầm đục, như một xấp tiền cúng xào xạc trong gió dưới tảng đá nặng.
“Không vội,” Lê Tiệm Xuyên lại dùng câu trả lời đa năng của mình, “Tôi muốn đợi đến thời điểm thích hợp rồi mới uống.”
“Hôm qua cậu Quý đến miếu Đa Tử, vái lạy dưới chân Đa Tử Bồ Tát, lúc lấy thần đan, các bà mụ hẳn đã nói với cậu rồi nhỉ,” Trương Tú Mai vừa nói, vừa nhặt lên một hàng xương sườn từ một vũng thịt nhão nhét, những chiếc xương dính liền kéo ra rất nhiều sợi máu nhầy nhụa, “Thuốc tiên phải uống càng sớm càng tốt, uống muộn sẽ là họa chứ không phải phúc. Nếu gặp đại tế thì càng gấp hơn, cậu nhất định phải uống trước khi thỉnh thần, tránh cho lúc Bồ Tát tỉnh lại, Bồ Tát nhìn thấy sẽ hiểu lầm cậu không coi trọng ân huệ của ngài.”
Trong vòng mười mấy phút ngắn ngủi, đây là lần thứ hai Lê Tiệm Xuyên nghe thấy lời thúc giục hắn uống thuốc tiên trước khi thỉnh thần.
“Hôm qua vội quá, miếu lại đông, các bà mụ không nói kỹ nên tôi cũng không để ý lắm,” Lê Tiệm Xuyên dò hỏi, “Cô Trương, những người nguyện ý trở thành người phụng sự Bồ Tát đều có thể nhận được một viên thuốc tiên phải không? Sau khi uống viên thuốc tiên này, hiệu quả cụ thể là gì?”
Không biết có phải là ảo giác của Lê Tiệm Xuyên hay không, hắn luôn cảm thấy Trương Tú Mai đồng ý để hắn giúp và đuổi Tiểu Thuận đi là muốn nhân cơ hội này nói chuyện riêng với hắn.
“Không phải tất cả người phụng sự đều có thuốc tiên,” Trương Tú Mai khẽ nói, “Chỉ có những người phụng sự có tư chất lấy được danh hiệu bà mụ mới có thể nhận được thuốc tiên do Đa Tử Bồ Tát ban cho. Thuốc tiên này mỗi năm ban xuống một lần, mỗi lần một trăm viên, phần lớn được các nơi chia nhau. Mười viên còn lại để lại ở Hoan Hỉ Câu, tặng cho người có duyên.”
Lê Tiệm Xuyên nói: “Trong mắt các bà mụ, tôi được tính là người có duyên sao?”
Trương Tú Mai lắc đầu: “Có duyên hay không không phải do các bà mụ quyết định, mà là phải xem chỉ thị của Bồ Tát. Tuy Bồ Tát ngủ say nhưng thần lực c*̉a ngài vẫn bao trùm nơi này, trong cõi u minh ngài sẽ cảm ứng được. Nếu như duyên số do các bà mụ quyết định thì những viên thuốc tiên đó còn để lại được sao?”
“E là chúng đã bị chia hết ra bên ngoài và cho người nhà rồi.”
“Còn về tác dụng của thuốc tiên, tôi không thể nói rõ được, chẳng qua nhìn thấy nhiều nên cảm thấy nó có thể bảo vệ thai nhi, và cũng có thể… biến đổi cơ thể người mẹ.”
Trương Tú Mai dừng lại một chút, giọng càng khẽ hơn: “Cậu Quý, cậu đã thấy tượng bà mụ ngàn thai trong miếu rồi nhỉ… Cậu thấy có giống người không?”
Trong đầu Lê Tiệm Xuyên hiện lên những bức tượng quái dị làm từ thịt chất đống, trông giống tượng thần Đa Tử Bồ Tát ở trong điện các bà mụ.
“Hầu hết những người bên ngoài các cậu đều tin vào Đa Tử Bồ Tát, cầu nhiều con nhiều phúc. Nhiều nhất cũng chỉ sinh bảy hoặc tám đứa con, sẽ không chạm đến ngưỡng mười đứa này. Ít hơn mười đứa, có thần lực c*̉a Bồ Tát bảo vệ, nhiều nhất chỉ bị hủy hoại cơ thể, không có gì nghiêm trọng xảy ra. Nhưng nếu muốn mưu cầu địa vị cao trong Đa Tử thần giáo và có quyền có thế thì khác, ít nhất phải là một bà mụ mười thai.”
Giọng Trương Tú Mai bình tĩnh: “Trong số nhiều kiếp nạn như vậy, kiếp nạn mười thai mới là nguy hiểm nhất. Bởi vì khi ở kiếp nạn mười thai, người vẫn còn là người.”
“Sau đó không còn phải vậy nữa sao?” Lê Tiệm Xuyên hỏi.
Trương Tú Mai s* s**ng xương thịt của chị gái, chợt cười khẽ: “Đương nhiên là không rồi. Một khi vượt qua thì sẽ trở thành bà mụ. Các bà mụ đều là bán thần phụng sự Bồ Tát, tuổi thọ khác nhau. Sau khi trải qua kiếp nạn mười thai, trở thành bà mụ rồi, thì tuy trăm thai ngàn thai cũng hung hiểm đấy, nhưng không giống với mười thai nữa.”
Sau khi nhìn thấy tình hình ở miếu Đa Tử ngày hôm qua, Lê Tiệm Xuyên đã nhận ra những bà mụ mười thai và trăm thai này rất có thể không bình thường, điều này hiện tại đã được xác nhận.
Trước mười thai, người vẫn là người, nhưng sau mười thai, con người ta sẽ trở thành quái vật.
Cũng đúng, ngoại trừ quái vật, ai có thể sinh trăm thai, ngàn thai, và mười ngàn thai cơ chứ?
Từ đó mà nói, quá trình từ mười thai đến mười ngàn thai chính là quá trình từ con người biến dị thành quái vật. Đương nhiên, theo quan niệm của những người trong thế giới phó bản này, đây không gọi là biến dị, mà là trở thành bán thần, gần gũi với thần, đây là một vinh dự lớn lao.
“Uống thuốc tiên là có thể biến đổi cơ thể và giúp ích cho việc vượt qua kiếp nạn mười thai sao?” Lê Tiệm Xuyên hỏi.
Trương Tú Mai nói: “Chắc là vậy.”
Lê Tiệm Xuyên im lặng hai giây, nói: “Dì của Tiểu Thuận chắc đã uống rồi.”
“Uống rồi,” Trương Tú Mai nói, “Nhưng uống thuốc tiên không nhất định có thể vượt qua kiếp nạn mười thai. c*̃ng có kha khá người đã vượt qua kiếp nạn mười thai mà không uống thuốc tiên. Tóm lại, có qua được hay không chỉ có Bồ Tát mới có thể quyết định.”
“Tuy Bồ Tát đang ngủ say nhưng sẽ dùng thần lực c*̉a mình để dõi theo những phụ nữ mang thai đang trải qua kiếp nạn.”
Lê Tiệm Xuyên nghe vậy, lông mày khẽ nhếch, cảm giác như bị một luồng thủy triều ngột ngạt nhấn chìm, ngẩng đầu lên, dường như máu thịt thối rữa trên tường đang ngọ nguậy sống lại, biến thành nội tạng khổng lồ bao bọc lấy hắn.
“Cậu Quý có biết hai dòng họ lớn ở Hoan Hỉ Câu không?”
Giọng Trương Tú Mai đúng lúc phá vỡ ảo ảnh đang dần hiện ra trước mắt Lê Tiệm Xuyên.
Lê Tiệm Xuyên hít sâu một hơi, chậm rãi lấy lại tinh thần, cúi đầu tiếp tục nhặt nhạnh chân tay của Trương Tú Lan và đứa bé, đồng thời trả lời: “Tôi có biết… một là nhà họ Trương của Đa Tử Bồ Tát, một là nhà họ Chu của Phúc Lộc Thiên Quân.”
Hắn đã từng nghe loáng thoáng về nhà họ Trương và nhà họ Chu khi đang ăn mì ăn liền ở siêu thị nhỏ.
Hai dòng họ lớn ở Hoan Hỉ Câu là Trương và Chu. Một là gia đình được Đa Tử Bồ Tát chọn khi giáng thế, một là gia đình được Phúc Lộc Thiên Quân chọn khi giáng thế.
Hai nhà này không tính là phát đạt hai trăm năm trước, mãi đến khi Đa Tử Bồ Tát và Phúc Lộc Thiên Quân xuất hiện thì mới hưng thịnh. Vì vậy, hơn hai trăm năm qua, hai nhà đều có một quy tắc bất thành văn, đó là người c*̉a nhà họ Trương phải một lòng tin vào Đa Tử Bồ Tát, người c*̉a nhà họ Chu phải tin vào Phúc Lộc Thiên Quân.
Vì hai nhà ở cạnh nhau, Đa Tử Bồ Tát và Phúc Lộc Thiên Quân lại giáng thế c*̀ng lúc, nên hậu thế ngày nay cũng có rất nhiều truyền thuyết, nói rằng hai vị thần là anh em, là thanh mai trúc mã, là người yêu nhưng không đến được với nhau, vân vân. Nhưng tất cả những điều này đều là lịch sử không chính thức, chỉ cần đến Hoan Hỉ Câu nghiên cứu và khảo cổ sẽ biết, trên thực tế, hai vị thần này không có nhiều quan hệ, chỉ đơn thuần là hàng xóm.
“Đúng vậy,” Trương Tú Mai nói, “Hai trăm năm trước, nhà họ Trương và nhà họ Chu từng rất hưng thịnh, nhưng trong hai trăm năm trở lại đây, họ đã suy tàn đến mức không thể xuất hiện thêm một bà mụ hay một đạo trưởng nào nữa.”
“Bọn họ đều nói là vì thần ngủ say, không còn để ý đến nhà họ Trương và nhà họ Chu nữa. Nhưng theo tôi thấy là các ngài quá để ý đến nhà họ Trương và nhà họ Chu…”
Lê Tiệm Xuyên nghe ra hàm ý mơ hồ trong đó, ánh mắt khẽ động, đang định hỏi kỹ thì bàn tay đeo găng lại đột nhiên sờ thấy một bàn tay c*̉a người trưởng thành.
Ngay khi bước vào, hắn đã tìm thấy một bàn tay của Trương Tú Lan, vốn đã đưa cho Trương Tú Mai, bàn tay này hẳn là bàn tay còn lại của Trương Tú Lan.
Lê Tiệm Xuyên nghĩ như vậy, liền kéo bàn tay này ra, giũ sạch máu thịt dơ bẩn, định đưa cho Trương Tú Mai.
Nhưng ngay sau đó, động tác của hắn khựng lại, ánh mắt rơi vào lòng bàn tay này.
Không có.
Lòng bàn tay trước đó không có vết bớt màu đỏ, lòng bàn tay này cũng không có vết bớt màu đỏ mà hắn từng thấy trong kiếp nạn mười thai của Trương Tú Lan.
Lê Tiệm Xuyên nhớ rất rõ, trong kiếp nạn mười thai, có một cảnh tượng vụn vặt, hắn mơ hồ mở mắt, với góc nhìn của một bé gái, nhìn thấy vết bớt màu đỏ ở lòng bàn tay phải, sau đó một bàn tay lớn nắm lấy, ngơ ngác hét lớn với xung quanh. Đây là biểu tượng của nhiều con nhiều phúc.
Vì cảnh tượng trước và sau đều liền mạch nên hắn vẫn luôn cho rằng đó là cảnh tượng lúc Trương Tú Lan chào đời.
Nhưng bây giờ hắn lại phát hiện trên hai bàn tay của Trương Tú Lan lại không hề có vết bớt màu đỏ.
Hơn nữa, kỳ lạ là khi hắn nắm quyền kiểm soát cơ thể trong kiếp nạn mười thai, hắn chưa từng nghĩ đến việc nhìn vào lòng bàn tay c*̉a mình.
“Chị Trương,” câu hỏi vừa định thốt ra c*̉a Lê Tiệm Xuyên đã được thay thế bằng một câu nghe có vẻ hơi vô nghĩa, “Trên lòng bàn tay của dì Tiểu Thuận có vết bớt màu đỏ không?”
Trương Tú Mai giống như không ngờ Lê Tiệm Xuyên lại hỏi như vậy, khó hiểu ngẩng đầu lên: “Không có, sao trên tay c*̉a chị tôi lại có vết bớt màu đỏ được… Trong suốt những năm qua, tôi chỉ nghe nói đến một người có vết bớt màu đỏ trên lòng bàn tay, đó chính là Đa Tử Bồ Tát.”
Lê Tiệm Xuyên sững người, đột nhiên toàn thân lạnh toát.
Hắn nghĩ đến cái miệng liên tục chuyển động của Trương Tú Lan trước khi vỡ tan.
Trương Tú Lan đang nói gì đó.
Không hiểu sao lúc đó hắn không nhìn rõ, nhưng lúc này hắn đột nhiên phân biệt được.
Trương Tú Lan nói rằng: “Đa Tử… Đa Tử là tôi… Tôi là Đa Tử… Đa Tử, Đa Tử!”
Hết chương 444
Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Đánh giá:
Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Story
Chương 444
10.0/10 từ 35 lượt.
