Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân

Chương 442


Chương 442: Có hỉ


"Mẹ."


Lê Tiệm Xuyên nghe thấy giọng nói yếu ớt nhưng bình tĩnh của một người nữ trẻ phát ra từ miệng mình: "Con trả lời cuộc gọi này chỉ để nói với mẹ là con sẽ không về. Cho dù có chết ở bên ngoài, thi thể và tro cốt của con cũng sẽ không về Hoan Hỉ Câu."


"Trương Tú Lan!" Một giọng nam tức giận vang lên ở đầu dây bên kia.


Sau đó là tiếng đồ đạc rơi vỡ loảng xoảng, giống như có người đang tức giận đập phá đồ.


Giọng nữ già nua xa ra một chút, cố gắng khuyên can rồi lại ghé sát micro, tức giận mắng: "Tú Lan, sao con lại nói bậy bạ nữa thế! Đừng bướng nữa, mau về đi con. Mẹ đã sinh nhiều con như vậy, bây giờ chỉ còn lại con và Tú Mai. Con nhẫn tâm để mẹ tiếp tục cảnh đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh sao?"


Người phụ nữ trẻ không nhịn được mỉa mai: "Mẹ, mẹ vẫn chưa hiểu ai mới là người khiến mẹ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh sao?"


"Có phải là mẹ không?"


"Không, không phải... là Đa Tử Bồ Tát, là Đa Tử Bồ Tát mà cả nhà tin tưởng và tôn thờ!"


Ngón tay Lê Tiệm Xuyên siết chặt điện thoại, mu bàn tay bầm tím đáng sợ vì cắm kim truyền dịch lâu ngày nổi lên gân xanh.


"Chỉ vì nhà họ Trương các người tự xưng là chuyển thế của Đa Tử Bồ Tát, đời đời kiếp kiếp tin vào Đa Tử Bồ Tát đến mức phát điên rồi!"


"Hễ là phụ nữ thì phải bị trói buộc bởi nhiều sợi dây vô hình liên tiếp, phải liên tục sinh con, chạy theo bà mụ mười thai, bà mụ trăm thai, bà mụ ngàn thai! Mẹ, con hỏi mẹ, ngày ngày ngồi không ở nhà đẻ con, đây còn là con người sao? Cái này có khác gì con lợn nái trong chuồng lợn đâu chứ? Lợn nái còn không cần phấn đấu đẻ mười lứa trăm lứa ngàn lứa nữa kìa!"


"Đàn ông thì khá hơn nhưng cũng chẳng hơn là bao. Bọn họ còn sinh được thì đương nhiên là tốt. Một khi khả năng sinh sản giảm sút thì bọn họ không còn hữu ích nữa và sẽ bị thay thế. Thức ăn, quần áo, nhà ở và phương tiện đi lại của họ sẽ được phân bổ theo số lượng con cái họ có... Ha ha ha, thật đó, mẹ nghe xem, chuyện này có nực cười không cơ chứ!"


"Khi những gã đàn ông tôn thờ Đa Tử Bồ Tát ấy có quyền lực rồi, tất cả họ đều biết mình là kẻ đạo đức giả. Họ bảo vệ quyền lợi của bản thân và hành hạ người khác chứ không hành hạ chính mình. Còn mấy người thì sao?"


"Một đám ngu xuẩn không có não!"


Giọng phụ nữ trẻ chất vấn, mắng nhiếc.


Nhưng, những câu hỏi như vậy, những lời mắng mỏ như vậy đã xuất hiện vô số lần trong những năm qua, và câu trả lời họ nhận được cũng giống như thế giới này vậy, bề ngoài thì thay đổi nhưng thực tế thì chúng vẫn luôn như vậy.


"Nhưng Tú Lan à, mọi người đều như vậy mà..." Giọng nữ già nua khó hiểu nói, "Đã hai trăm năm rồi, vẫn luôn như vậy..."


"Hơn nữa, con đã ở trong xã hội lâu như vậy cũng phải biết chứ, các loại an sinh xã hội khác nhau do Đa Tử thần giáo cung cấp từ lâu đã gắn liền với số lượng sinh sản. Không sanh nhiều thì sau này về già lấy gì mà sống, lương hưu chẳng được bao nhiêu... Người không có tín ngưỡng không sống được bao lâu đã đành, còn bị xã hội kỳ thị. Con như vậy, con như vậy là không bình thường đấy..."


Giọng nữ già nua cũng lộ ra nỗi đau buồn và tủi thân vô hạn: "Tú Lan, trước đây con làm loạn, cả nhà đều đã thỏa hiệp. Bọn họ nói nếu con không tin Đa Tử Bồ Tát thì tin Phúc Lộc Thiên Quân c*̃ng được. Nhà họ Trương không phải là không có lý lẽ như vậý, Đa Tử Bồ Tát cũng không phải là không tha thứ, nhưng con cũng không tin Phúc Lộc Thiên Quân... Con bảo chúng ta phải làm sao với con đây. Tú Lan, không tin thần, đây là chuyện người có thể làm sao?"


Giọng nữ trẻ im lặng hồi lâu.


Lê Tiệm Xuyên cảm nhận được sự chèn ép và ngột ngạt truyền đến từ tim.


Hắn giống như đang đứng trong một cái hố đang bị đổ nước vào.


Nước đổ vào càng lúc càng nhiều, mực nước không ngừng dâng lên.


Chất lỏng đặc quánh, dính nhớp bắt đầu nhấn chìm hắn, áp lực nặng nề vô cùng từ dưới lên trên nghiền ép hắn, đầu tiên là lòng bàn chân, rồi đến bắp chân, đầu gối, bụng dưới, ngực, yết hầu, cho đến miệng mũi, cho đến khi ngập đầu, cho đến khi khiến hắn ngạt thở mà chết.


"Mẹ thực sự không biết tại sao con hận Đa Tử Bồ Tát sao?"


Trước khi chết, giọng nữ trẻ thốt ra tiếng nói cuối cùng.


"Gì... gì cơ?" Giọng nữ già nua ngơ ngác.


Lê Tiệm Xuyên nhìn về phía mặt hồ bẩn thỉu phủ đầy rong rêu và rác rưởi.


Miệng hắn khẽ mở khép, giọng nữ trẻ tự nói: "Ban đầu con chỉ ghét ngài, cảm thấy tượng thần của ngài thật kinh tởm, nhưng còn lâu mới đến mức hận. Mãi sau này, con lớn lên và hiểu chuyện hơn, nhìn thấy cảnh tượng khủng khiếp của chị Năm khi cố gắng trở thành bà mụ mười thai thất bại, khó sinh mà chết."


"Nhà họ Trương đã mất đi năm người con gái và ba người đàn ông tàn phế vì cố gắng tranh giành vị trí mụ mười thai, vậy mà các người vẫn chưa tỉnh ra. Con sợ rồi, con không muốn trở thành người thứ sáu, cho nên con đã bỏ trốn."


"Nhưng cho dù con có trốn đến đâu cũng không thể thoát khỏi bóng dáng của Đa Tử Bồ Tát, không thể thoát khỏi sự bao trùm của thần. Thần thực sự lợi hại đến vậy sao? Thế giới này thực sự được xây dựng vì thần, sinh ra vì thần, bị thần chi phối sao? Con không tin thần, nếu con rời khỏi Hoan Hỉ Câu thì nhất định sẽ bất hạnh và sẽ chết sớm sao?"


"Con không tin."


Giọng nữ trẻ nói: "Mẹ, đừng gọi điện cho con nữa, con sẽ không về Hoan Hỉ Câu đâu, các người cứ coi như con đã chết rồi đi."


Nói xong, ngón tay Lê Tiệm Xuyên di chuyển, tắt điện thoại.


"Tú Lan..." Y tá đỡ xe lăn, vẻ mặt không tán thành nhìn Lê Tiệm Xuyên, "Chị tôn trọng tín ngưỡng của em, nhưng sống chết là chuyện lớn. Một khi đã chết thì không còn gì nữa. Sự kiên trì của em bây giờ cũng chỉ là trò cười... Nhún nhường một chút, về nhà một chuyến, sống sót rồi nói tiếp..."


"Em xem chị như là bạn." Giọng nữ trẻ cắt ngang lời y tá.


Y tá khựng lại, bất lực thở dài, đẩy xe lăn đi: "Được được được, chị không nói nhiều nữa, em tự biết chừng mực. Gió lớn rồi, chúng ta về thôi."


Xe lăn chậm rãi chuyển động về phía trước, Lê Tiệm Xuyên lấy lại quyền kiểm soát cơ thể.


Hắn cuối cùng cũng lên tiếng, nói ra câu đầu tiên sau khi biến thành Trương Tú Lan theo ý muốn của bản thân: "Em muốn làm kiểm tra toàn diện một lần nữa, càng nhanh càng tốt."



Y tá lại thở dài, nhưng không bất ngờ: "Em vẫn không từ bỏ à... Bệnh của em không phải do nguyên nhân gì khác, mà là do không có thần linh phù hộ. Hơn nữa, em còn là người Hoan Hỉ Câu. Nghe nói người Hoan Hỉ Câu rời nhà quá xa sẽ rất dễ chết... Hai vấn đề này kết hợp lại đã tạo nên em như bây giờ. Các chuyên gia trong và ngoài nước đều đã được mời đến hội chẩn, tiền tiết kiệm của em cũng sắp cạn kiệt, liệu kiểm tra lại thì kết quả sẽ thay đổi sao?"


"Thôi thôi, nếu em không thích nghe thì chị không nói nữa. Chị giúp em đặt lịch, cố gắng làm xong trong hai ngày này, đỡ phiền phức... Em cũng không chịu được nhiều phiền phức nữa đâu."


Y tá có vẻ lo lắng.


Lê Tiệm Xuyên lại không còn sức lực để trả lời.


Hắn bị y tá đẩy đi trong khu vườn hoang tàn, ánh mắt lại mơ hồ xuyên qua nhiều thứ, nhìn thấy vô số hình ảnh lóe lên.


Có cảnh em bé sơ sinh ngơ ngác nhìn thế giới mờ ảo và đục ngầu, vung vẩy cánh tay. Có bàn tay lớn vươn ra, nắm lấy bàn tay nhỏ, mở lòng bàn tay ra và lộ ra một vết bớt màu đỏ trông giống như một con búp bê nhỏ. Trong tai đứa bé, những giọng nói như sấm rền bắt đầu reo hò và ăn mừng, như muốn nói rằng đây là biểu tượng của nhiều con nhiều phúc.


Cũng có lần đầu cô bé bước vào miếu Đa Tử, khi nhìn thấy tượng thần Đa Tử Bồ Tát dị dạng và ghê tởm, cô bé sợ hãi đến nỗi cứng đờ tại chỗ và bật khóc.


Những người lớn xung quanh rối loạn cả lên, cha thì nổi giận, mẹ thì xin lỗi, các bà mụ thì người lạnh lùng quở trách, người tươi cười dịu dàng dỗ dành, người xem náo nhiệt, người xì xào bàn tán.


"Đây là chất liệu để làm mụ mười thai sao?" Một bà mụ nói, "Tôi thấy đây chỉ là một đứa phản nghịch! Chỉ có phản nghịch mới khóc khi nhìn thấy tượng Bồ Tát!"


Cô bé từ nhỏ đã ương bướng, nghe vậy vừa khóc vừa nói lớn: "Nhưng... nhưng Bồ Tát cũng khóc mà!"


Vô số người kinh sợ và giận dữ.


"Phản nghịch! Phản nghịch!"


"Đánh nó đi! Đánh nó đi!"


Khung cảnh hỗn loạn, cô bé được mẹ che chở, lảo đảo chạy ra khỏi miếu Đa Tử. Khi cô bé ngoái lại nhìn lần cuối, tựa như nhìn thấy tượng thần mở đôi mắt vẫn luôn nhắm nghiền, đang nhìn cô bé không vui không buồn.


"Bồ Tát... đang nhìn con."


Cô bé ngơ ngác nói.


Còn có một khoảnh khắc mưa dầm dề, cô bé trốn trong bóng tối của mái hiên, lắng nghe tiếng khóc than và gào thét trong gian nhà bên. Bà mụ của miếu đến, bác sĩ cứu người đến, rất nhiều người đến, nhưng người chị gái duy nhất còn lại của cô bé đã ra đi.


"Mười thai là một kiếp nạn. Hầu hết mọi người đều không thể sống sót, và cô ấy cũng không có may mắn đó..."


Cô bé nhìn căn phòng đầy máu và thịt, mẹ cô bé khóc thảm thiết trong khi ôm thi thể tan nát của chị gái.


Sau tang lễ của chị gái, cô bé ngước đầu nhìn mẹ, khẽ hỏi: "Nếu trở thành bà mụ mười thai nguy hiểm như vậy, tại sao vẫn muốn làm?


Người mẹ buồn bã và bất lực trả lời rằng nhà họ Trương đã không cho ra đời một bà mụ phụng sự Bồ Tát trong nhiều rồi, cứ như vậy thì sẽ suy tàn mất. Hơn nữa, nhiều con nhiều phúc. Sinh nhiều con có gì không tốt? Mọi người đều như vậy.


Cô bé lần đầu tiên bỏ nhà ra đi.


Cô bé đến nghĩa trang nhà họ Trương sau núi Đa Tử, hai phần ba bia mộ ở đây là của các cô gái nhà họ Trương, một phần ba còn lại thuộc về các chàng trai nhà họ Trương mãi mãi không học được cách tự vệ và lợi dụng các cô gái.


Ngọn núi lớn đè nặng lên vai mỗi người.


Sự khác biệt duy nhất là ai nhiều hơn, ai ít hơn mà thôi.


Cô bé dựa vào một bia mộ mới tinh, ngủ một đêm. Cô bé đã hiểu ra điều này và sau đó trở thành một kẻ phản nghịch thực sự.


"Tú Lan? Tú Lan?"


Tay y tá vỗ nhẹ lên vai Lê Tiệm Xuyên, đánh thức Lê Tiệm Xuyên khỏi cơn mơ màng.


Do ảnh hưởng của tình trạng cơ thể, Lê Tiệm Xuyên cảm thấy uể oải và có chút choáng váng, hắn để y tá đỡ mình và đưa mình trở lại giường bệnh.


Cơ thể này rõ ràng đã vô cùng mệt mỏi nhưng Lê Tiệm Xuyên vẫn không thể nào ngủ được, chỉ cần nhắm mắt lại, chìm vào tiềm thức liền suy nghĩ hỗn loạn, thần kinh đau nhói, hoàn toàn không thể nghỉ ngơi.


Lê Tiệm Xuyên miễn cưỡng lấy lại tinh thần, cố gắng điều chỉnh nhịp tim phổi, cố gắng để cơ thể này nghỉ ngơi và phục hồi nhiều nhất có thể.


Cứ như vậy mà vật vã suốt một đêm.


Ngày hôm sau, Lê Tiệm Xuyên được đưa đến nhiều nơi trong bệnh viện để kiểm tra toàn diện.


Kiểm tra toàn diện được tiến hành liên tục trong ba ngày, kết quả cũng lần lượt ra. Sau khi gặp bác sĩ điều trị, Lê Tiệm Xuyên mang tất cả báo cáo và phim chụp trở về phòng bệnh, tự an ủi mình, ngồi trên giường bệnh nghiên cứu từng số liệu và thuật ngữ.


Không lâu sau, hắn xác định được một chuyện.


Tức là thân thể này về cơ bản không có bệnh tật hay thương tích nào có thể gây tử vong, nhưng không hiểu sao, một thân thể không có bệnh tật hay thương tích như vậy, ở độ tuổi hai mươi mấy, đột nhiên bắt đầu suy yếu và mục rỗng.


Điều này hoàn toàn không có cơ sở khoa học.


Nhưng thế giới này có lẽ không khoa học.


Lê Tiệm Xuyên đang trải qua cuộc đời Trương Tú Lan một cách khá kỳ lạ, nhưng hắn lại không phải là Trương Tú Lan, vì vậy khi hắn nắm quyền kiểm soát cơ thể này, hắn đã làm một việc mà Trương Tú Lan tuyệt đối sẽ không làm Hắn lẻn ra khỏi bệnh viện, cải trang, đến một Phúc Lộc quán gần nhất và nhờ một vị đạo trưởng áo đỏ nổi tiếng và uyên bác bắt mạch cho hắn.


"Âm dương mất cân bằng."


Đạo trưởng áo đỏ không cần nhìn kỹ, đã trực tiếp kết luận: "Cô là người Hoan Hỉ Câu đúng không? Phàm là trẻ con có huyết mạch Hoan Hỉ Câu đều là Âm Dương Tử, nếu ở quá xa Hoan Hỉ Câu, âm dương sẽ mất cân bằng. Dương là sinh, âm là tử. Dương khí của cô sắp hết, âm khí đã xâm chiếm lục phủ ngũ tạng. Cô đã giống như người sắp chết, cái chết đang ở rất gần."



"Xin hỏi đạo trưởng, thế nào là Âm Dương Tử?"


Lê Tiệm Xuyên suy nghĩ một lúc rồi mới hỏi.


Chỉ cần có cơ hội, hắn sẽ không bỏ qua bất kỳ manh mối nào có thể nắm bắt được.


"Nói ra thì dài lắm." Đạo trưởng áo đỏ thở dài.


Nếu ở nơi khác, Lê Tiệm Xuyên có lẽ còn phải nghĩ cách để moi thông tin từ đối phương, tiếp tục dò hỏi, nhưng đây là Phúc Lộc quán, những chuyện cầu xin làm sao có thể thoát khỏi bốn chữ tiền, quyền, danh, lợi?


Lê Tiệm Xuyên cười, lấy ra một xấp tiền giấy màu đỏ nhỏ: "Làm phiền đạo trưởng vài phút, mong đạo trưởng thứ lỗi."


Đạo trưởng áo đỏ khẽ liếc nhìn, không nói gì.


Lê Tiệm Xuyên có chút ngưỡng mộ lòng tham của con người, nhưng hắn không biết mình có thể kiểm soát cơ thể này được bao lâu, cũng không muốn dây dưa vào những chuyện vô ích, vì vậy thuận theo ý đạo trưởng áo đỏ, lại bỏ thêm một xấp tiền giấy đỏ, lộ ra vẻ mặt đau đớn vừa phải.


Đạo trưởng áo đỏ cuối cùng cũng hài lòng, mở lời: "Từ xưa đến nay, cái gọi là Âm Dương Tử có hai cách giải thích."


"Cách giải thích thứ nhất là được lưu truyền rộng rãi nhất trong Đa Tử Thần Giáo và Phúc Lộc quán của chúng ta. Người bình thường như cô khó mà biết được."


"Theo ghi chép của Phúc Lộc quán chúng ta, nói rằng hai trăm năm trước, Hoàng đế Văn Tông mưu đồ giết thần, đã tàn sát Hoan Hỉ Câu để thực hiện tà thuật. Tất cả dân làng Hoan Hỉ Câu đều chết thảm. Sau khi Phúc Lộc Thiên Quân và Đa Tử Bồ Tát trấn áp Hoàng đế Văn Tông, các ngài đối mặt với cảnh tượng thê thảm của Hoan Hỉ Câu, nhưng không vứt bỏ như dân chúng bên ngoài đồn đại, mà cố gắng đảo ngược luân hồi và đưa vô số dân làng Hoan Hỉ Câu chết đi sống lại."


"Nhưng luân hồi không phải là thứ thần linh có thể nắm giữ. Đây là quy luật tự nhiên của trời đất. Sử dụng sức mạnh siêu nhiên to lớn để cưỡng chế thực thi nó sẽ khiến tất cả dân làng Hoan Hỉ Câu được hồi sinh, nhưng họ không còn là người sống thực sự nữa."


"Bọn họ ở giữa âm và dương, chỉ cần không rời khỏi nơi hai vị thần ngủ say quá xa là có thể được thần lực bao phủ, âm dương cân bằng, sống như người thường. Nhưng nếu rời đi quá xa, âm sẽ áp chế dương, số mệnh của họ sẽ bị cắt đứt. Từ đó về sau, người Hoan Hỉ Câu cũng được gọi là Âm Dương Tử."


"Nếu kết nghĩa vợ chồng với người Hoan Hỉ Câu, đứa con sinh ra cũng sẽ thừa hưởng huyết mạch này, cũng là Âm Dương Tử."


Lê Tiệm Xuyên nói: "Vậy cách giải thích thứ hai thì sao?"


"Cách giải thích thứ nhất là chính sử, có kinh văn và ghi chép tôn giáo chính thống. Cách giải thích thứ hai là dã sử, xuất phát từ lời đồn, nhưng sau khi nghe xong, ta thấy thú vị nên ghi chép lại. Cô có thể nghe hoặc không nghe." Đạo trưởng áo đỏ vuốt râu nói.


"Đã đến đây rồi." Lê Tiệm Xuyên cười.


Đạo trưởng áo đỏ cũng cười theo: "Đúng, đã đến đây rồi."


Ông ta thở dài, ánh mắt xa xăm: "Nói đến cách giải thích thứ hai này, thực ra cũng tương tự như cách giải thích thứ nhất, chỉ có chút khác biệt. Điểm khác biệt chính là ở việc hai vị thần đảo ngược luân hồi. Trong dã sử này, hai vị thần không đảo ngược luân hồi và cứu dân làng Hoan Hỉ Câu, mà là tự mình rơi vào giấc ngủ say, trong ký ức vẫn luôn giữ hình ảnh Hoan Hỉ Câu toàn là người chết."


"Nhưng dù sao Hoan Hỉ Câu cũng là thần hương. Sau chiến loạn, có rất nhiều người đến định cư ở đây. Những người này đều là người sống, nhưng ở trong mắt thần, Hoan Hỉ Câu chỉ có người chết."


"Thần linh mang theo suy nghĩ này đã vô ý thức khuếch tán thần lực trong lúc ngủ say, thần lực bao phủ Hoan Hỉ Câu và ảnh hưởng qua năm tháng, những người sống này cũng không còn là người sống thực sự nữa. Một nửa chân âm, một nửa chân dương, cho nên bọn họ được gọi là Âm Dương Tử. Chính là như vậy."


Lê Tiệm Xuyên nghe xong hai cách giải thích này, hiểu được con đường mà đạo trưởng áo đỏ chỉ, vẫn là bảo hắn quay về Hoan Hỉ Câu, chỉ có như vậy thì mới có thể sống sót.


"Đã có ai thoát khỏi số phận Âm Dương Tử chưa?"


Lê Tiệm Xuyên nhớ đến những gì Chu Mạt đã nói trước đó, hỏi đạo trưởng áo đỏ.


"Cô đoán xem tại sao số mệnh lại gọi là số mệnh?" Đạo trưởng áo đỏ lắc đầu thở dài, "Thần có đường đi riêng, con người có cuộc sống riêng, ngay cả thần cũng không thoát khỏi, huống chi là con người?"


"Cô không thể, ta cũng không thể."


Đạo trưởng áo đỏ chậm rãi cầm xấp tiền đỏ lên: " Có người nói vận mệnh là một con đường, nhưng không phải vậy. Vận mệnh chính là thế giới rộng lớn này. Cho dù có đi bao nhiêu con đường cũng không thoát khỏi thế giới này. Cô nhất định phải ở trong thế giới này. Nếu muốn rời khỏi thế giới này, không có đường nào để đi, cô cũng không thể sống sót."


Lê Tiệm Xuyên rời khỏi Phúc Lộc quán, trở về bệnh viện, nằm trên giường bệnh, đêm này qua đêm khác vẫn không thể ngủ được.


Việc chứng kiến chính mình chết là điều khó khăn, tuyệt vọng và vô cùng đau đớn.


Mỗi lần trằn trọc nhìn đồng hồ treo tường, Lê Tiệm Xuyên lại cảm thấy đói bụng cồn cào.


Áo bệnh nhân không có túi, nhưng mỗi lần chạm vào, hắn luôn có thể cảm nhận được hai chiếc bánh thịt kia.


Đây là chiếc bánh nhân thịt rất thơm, rất ngon, nhìn là biết rất ngon miệng.


Mấy đêm trước Lê Tiệm Xuyên còn lấy chúng ra xem, nhưng sau đó không dám làm vậy nữa.


Hắn ngửi thấy mùi vị đó, quá k*ch th*ch đối với vị giác của hắn. Hắn đã lâu không được ăn một bữa cơm đàng hoàng, hắn chỉ có thể ăn đồ lỏng và truyền dịch dinh dưỡng. Lúc này hai chiếc bánh thịt bày ra ở trước mặt, hắn khó mà để kiềm chế bản thân.


Sau đó, hắn thậm chí không thể ăn được thức ăn dạng lỏng, chỉ có thể dựa vào tiêm thuốc để duy trì sự sống. Tinh thần của hắn gần như hoàn toàn suy sụp.


Cuối cùng hắn đã có thể ngủ ngon.


Nhưng hắn không dám ngủ quá sâu, vì nếu ngủ thiếp đi, hắn thực sự sẽ chết.


Khi hắn ra khỏi phòng cấp cứu lần nữa, một vài bóng hình quen thuộc hiện ra trong tầm nhìn mơ màng của hắn.


Giống như lúc họ đứng ở cổng làng nhìn hắn trốn thoát, họ lại xuất hiện ở cửa phòng bệnh một cách bí ẩn, muốn đưa hắn về nhà.


Cơ thể này đang chết dần chết mòn, thậm chí không còn sức lực để chống cự nữa. Lê Tiệm Xuyên đã cố gắng hết sức, nhưng hắn chỉ có thể lăn từ trên giường xuống, chạy về phía trước hai bước rồi ngã xuống đất.


"Tú Lan!"



Tiếng bước chân vội vã và tiếng kêu khóc cuối cùng đã đuổi kịp và nhấn chìm hắn.


Một chiếc xe nhỏ xóc nảy đã đưa cô bé đã lớn lên nhiều năm trước trở về Hoan Hỉ Câu.


Cô bé, không, cô gái lại bị nhốt lần nữa, lần này là ở sương phòng.


Cô gái đã tuyệt thực để phản đối, bỏ ăn bỏ uống, thà chết còn hơn. Nhưng cơ thể cô gái dần trở nên khỏe mạnh hơn, theo một cách kỳ lạ đến nỗi khiến cô gái run rẩy vì sợ hãi.


Em gái của cô gái đến gặp cô gái, nói rằng mình yêu một anh chàng khi học đại học và sẽ kết hôn sau khi tốt nghiệp. Người bạn đời của em gái tin Phúc Lộc Thiên Quân chứ không tin Bồ Tát Đa Tử. Sau khi kết hôn, họ không sống ở Hoan Hỉ Câu mà ở huyện hoặc thành phố. Tóm lại, đến lúc đó, bọn họ sẽ sống một cuộc sống giản dị và gia đình sẽ không thể kiểm soát họ nhiều như vậy nữa. Nếu bọn họ muốn cô chấp nhận rủi ro trở thành bà mụ mười thai, điều đó phụ thuộc vào việc người yêu cô có đồng ý hay không.


"Chị ơi," em gái nói, "Chúng ta đều là người bình thường. Chúng ta không thể thay đổi được điều gì. Chúng ta chỉ có thể sống tốt nhất có thể trong khuôn khổ quy định."


Cô gái nhìn em gái mình rồi cuối cùng hỏi: "Nếu chị muốn bỏ trốn lần nữa, em có giúp chị không?"


Em gái nhìn chị gái mình hồi lâu, khẽ cười: "Dạ có, chúng ta là chị em mà. Nếu sau khi rời đi, chị còn kế hoạch quay lại đón em đi, em cũng có thể hứa với chị lần nữa, em sẽ giúp chị rời đi."


"Chị ơi, em hi vọng chị vẫn khỏe."


Đôi mắt của cô gái không chuyển động, nhưng nước mắt đã giàn giụa trên mặt.


Sau đó, mẹ cũng đến. Bà ngồi trong bóng tối nhìn con gái, nhẹ giọng nói: "Tú Lan, con đi rồi lại trở về, trải qua bao nhiêu chuyện như vậy, con vẫn chưa hiểu sao? Con thật sự vẫn cho rằng mình nên hận Đa Tử Bồ Tát sao?"


"Nếu vị Bồ Tát này mất đi, sẽ luôn có vị tiếp theo. Thế giới không phải do thần tạo ra, mà thần được tạo ra bởi thế giới."


Người mẹ để lại những lời cần nói rồi thở dài rời đi.


Cô gái ngồi trong túp lều tối tăm, nhìn ánh sáng dần mờ đi bên ngoài, và cuối cùng, với đôi tay run rẩy, cô thò tay vào túi.


Cô lấy ra chiếc bánh nhân thịt mà Lê Tiệm Xuyên đã nhiều lần kìm nén muốn ăn, chọn một chiếc, một bên im lặng khóc thét, một bên há to miệng ăn từng miếng một.


Lê Tiệm Xuyên muốn ngăn cản, nhưng hoàn toàn không thể.


Bởi vì từ khi cô gái trở về Hoan Hỉ Câu, hắn đã bị cơ thể cô gái đào thải, chỉ có thể dùng ý thức trôi nổi bên ngoài, hoàn toàn trở thành người ngoài cuộc.


Không lâu sau, tin tức đứa con phản nghịch của nhà họ Trương quay đầu là bờ đã lan truyền khắp Hoan Hỉ Câu.


Nhưng mà, phản nghịch vẫn là phản nghịch, vẫn không muốn quy y Đa Tử Bồ Tác mà lại chọn Phúc Lộc Thiên Quân.


"Bây giờ bao nhiêu thói hư tật xấu đều không thoát khỏi liên quan đến Phúc Lộc Thiên Quân. Tôi cũng không thích ngài, nhưng ngài tốt hơn nhiều so với Đa Tử Bồ Tát." Đây là những gì cô gái nói khi người khác hỏi cô. Cô vẫn còn ngang bướng, như thể ngay cả các vị thần cũng phải thấp hơn cô và để cô tự lựa chọn.


Cô đã đến tuổi kết hôn, nhưng cách cư xử của cô khiến quá nhiều người không hài lòng nên chuyện cưới xin cũng khó khăn.


Nhưng một số người lại tình cờ thích kiểu tính cách này.


Cô gái tìm được bạn trai ở huyện.


Anh chàng này cũng trạc tuổi cô, thẳng thắn và đáng tin cậy, là tín đồ trung thành của Phúc Lộc Thiên Quân, và cũng không quá thích Đa Tử thần giáo. Trong mắt của tín đồ trung thành này, dù là nam hay nữ, có thể ra ngoài kiếm tiền cho gia đình mới là quan trọng nhất, ở nhà sinh nhiều con như vậy có ích gì, tự dưng thêm bao nhiêu miệng ăn, không đáng chút nào.


Cô gái không hoàn toàn đồng ý với suy nghĩ của người đàn ông, nhưng ít nhất cũng tốt hơn nhiều so với những người tin Đa Tử Bồ Tát.


Giống như kế hoạch của em gái, cô gái định đợi sau khi kết hôn, có gia đình riêng và chuyển đến huyện, cô gái sẽ không còn chịu sự quản lý của nhà họ Trương ở Hoan Hỉ Câu nữa.


Nghĩ vậy, cô gái kéo chặt người đàn ông, sợi dây đang cố cứu cô khỏi biển đau khổ hơn.


Mọi chuyện xảy ra sau đó đều đúng như những gì cô gái đã tưởng tượng.


Họ yêu nhau, kết hôn, cùng nhau làm việc, cùng nhau đi du lịch. Cuộc sống tốt đẹp đến mức có lúc khiến cô gái trẻ nghi ngờ liệu những khó khăn trước đây của mình có phải hoàn toàn là do bản thân cố chấp, không nhìn thấu hay không.


Thế nhưng, giống như lời vị đạo trưởng áo đỏ nhận hai xấp tiền đỏ đã nói, vận mệnh là thế giới rộng lớn này, dù có đi ngàn vạn con đường, vẫn không thể nhảy ra khỏi thế giới này, phải ở trong thế giới này. Nếu thế giới không thay đổi, dù đường đi có muôn hình vạn trạng thì cũng vô ích.


Một đêm nọ, cô gái xác nhận mình đã mang thai.


Một đêm khác, người đàn ông bí mật mang một bức tượng Đa Tử Bồ Tát về nhà mình.


Khi cô gái tìm thấy bức tượng, cô không khóc lóc hay la hét điên cuồng, cũng không thắc mắc hay chửi bới bất chấp hậu quả và muốn phá thai. Cô chỉ đứng đó, nhìn chằm chằm vào bức tượng một lúc lâu trong trạng thái bàng hoàng.


Mãi đến khi người đàn ông kia quay lại, vẻ mặt kinh ngạc và hối lỗi, giải thích và xin lỗi cô, cô mới từ từ quay đầu lại nói với người đàn ông kia: "Thì ra những lời họ nói là đúng..."


"Tôi không trốn thoát được."


Màn kịch hát xướng của người đàn ông dừng lại.


Người đàn ông ngước mắt, nhìn cô gái trẻ đứng trước tượng thần Đa Tử Bồ Tát, đột nhiên cảm thấy trong ánh sáng đỏ lờ mờ này, khuôn mặt cô gái và khuôn mặt thiếu nữ được vô số khối thịt bao quanh có một sự giống nhau kỳ lạ không thể diễn tả.


Ý nghĩ này làm người đàn ông giật mình và rùng mình.


Đêm đó, cô gái lặng lẽ ăn chiếc bánh thịt thứ hai.


Sau đó cô có một giấc mơ.


Lê Tiệm Xuyên đã nhìn thấy giấc mơ của cô.



Sau đó, cô gái mang theo cái bụng lớn trở về Hoan Hỉ Câu.


Cô sinh đứa con đầu lòng và tuyên bố với tất cả mọi người trong nhà rằng cô sẽ phấn đấu trở thành bà mụ mười thai, bà mụ trăm thai, thậm chí là bà mụ ngàn thai. Cô muốn dẫn dắt nhà họ Trương khôi phục lại vinh quang xưa.


Nhà họ Trương sôi sục, tổ chức một bữa tiệc để ăn mừng chuyện này.


Lụa đỏ treo cao, tiếng người ồn ào, cô gái trẻ một mình ngồi trong phòng bên, ôm con, nhìn cảnh náo nhiệt trong sân cách một lớp cửa sổ, nghe thấy em gái đứng ngoài ngưỡng cửa, nhẹ nhàng hỏi: "Chị, chị cam tâm không?


Cô gái không quay đầu, cũng không đáp lời.


Người em lại hỏi: "Chị ơi, anh rể chỉ muốn sinh thêm hai đứa con thôi. Anh ấy không muốn chị cố gắng sinh mười đứa con. Chị không cần phải làm thế đâu."


Lần này cô gái trả lời. Cô nói, anh ta không muốn chị trở thành bà mụ mười thai, nhưng khi chị muốn phấn đấu thành bà mụ mười thai, anh ta cũng không ngăn cản. Lợi ích mà bà mụ mười thai mang lại và quyền thế mà nó đại diện là thứ mà anh ta và chị có làm việc cả đời cũng không thể đổi được.


Em gái im lặng hồi lâu, nói: "Chị à, mẹ nói với em, sống trên đời này, đôi khi cứ giả vờ không biết, không rõ ràng mọi chuyện lại hay hơn."


Cô gái ngồi trên giường, hơi khom lưng, như một bóng hình bị đè ép đến dị dạng.


"Tú Mai," cô đột nhiên hỏi, "Em còn nhớ những kết cục của những kẻ phản nghịch trước đây mà họ kể cho chị nghe để khuyên chị sửa đổi không?"


"Đa số đều quay về Hoan Hỉ Câu và chết. Số ít chết ở bên ngoài, số ít còn lại thì tự sát. Chị không muốn trở thành bất kỳ ai trong ba loại người đó, chị muốn thay đổi."


Em gái không nói gì thêm nữa.


Cô gái hết cữ, lần thứ hai lên núi, vào miếu thờ Đa Tử.


Cô trở thành tín đồ sùng đạo của Đa Tử Bồ Tát, uống viên thuốc tiên mà Đa Tử Bồ Tát ban cho, năm này qua năm khác, một thai lại một thai, cô bắt đầu phấn đấu trở thành bà mụ mười thai như lời mình nói.


Sau đó, trên một chiếc xe khách nhỏ, mang một đôi giày thêu màu đỏ, cô trở về Hoan Hỉ Câu khi mang thai đứa con thứ mười, bất an và lo lắng dự cảm được cái chết của mình.


Hình ảnh dừng lại trên chiếc xe khách nhỏ dừng ở giữa đường, tất cả ánh sáng vụt tắt, trước mắt Lê Tiệm Xuyên chỉ còn lại một mảnh tối đen.


Chẳng mấy chốc, bóng tối tan biến và hình dạng của các vật thể xung quanh lại hiện rõ.


Lê Tiệm Xuyên lấy lại được cơ thể.


Một cánh cửa xuất hiện trước mặt hắn, một cánh cửa rất quen thuộc, cánh cửa của căn bếp nhỏ.


Ngay khi Lê Tiệm Xuyên vừa lấy lại ý thức, còn chưa kịp nhìn xung quanh, bên kia cánh cửa đã vang lên tiếng sột soạt. Sau đó, một mảnh giấy quen thuộc được hai bàn tay nhỏ nhét vào. Trên giấy có nét chữ trẻ con: "...Chị ơi, lần trước chị nói muốn bỏ trốn và bảo em kiểm tra lọ tiền của chị. Em đi kiểm tra và thấy tiền, em có mang theo đây, chị còn muốn bỏ trốn nữa không?"


Chị còn muốn bỏ trốn nữa không?


Chị còn muốn bỏ trốn nữa không?


Chị còn muốn bỏ trốn nữa không?


Dòng chữ cuối cùng không ngừng phóng to trong tầm mắt Lê Tiệm Xuyên, khiến đầu óc hắn ong ong, choáng váng không thôi.


Hắn nhanh chóng chống tay xuống đất, vừa nghiến răng kìm nén tinh thần, vừa nắm chặt tờ giấy, sau đó hít sâu một hơi, đột ngột lên tiếng phá vỡ sự tĩnh lặng trong căn phòng.


"Đây là kiếp nạn của chị, đáp án không nằm ở chỗ tôi."


Giọng Lê Tiệm Xuyên trầm khàn lạnh lẽo: "Dù tôi chọn lại trăm ngàn lần và trốn thoát trăm ngàn lần, kết cục cũng không thay đổi vì tôi."


"Điều duy nhất tôi có thể làm bây giờ, đó là giúp chị phá vỡ cái 'tĩnh' này."


Một tiếng nổ xé gió, cánh cửa bếp nhỏ đột nhiên vỡ tan biến mất.


Bên ngoài là phòng khách tối om với những ô cửa sổ cực nhỏ, Trương Tú Lan gầy gò cao lênh khênh đứng ở giữa phòng khách, hai chân khẳng khiu chống đỡ, đi một đôi giày thêu màu đỏ như máu, đứng giữa phòng khách, cả người phủ đầy bóng tối đen kịt.


"Tôi đã mơ hai giấc mơ liên tiếp."


Trương Tú Lan đột nhiên nói: "Hai giấc mơ giống hệt nhau, mơ thấy mình trở dạ sớm khi vào Hoan Hỉ Câu, sinh con ở giữa đường rồi chết trên đường núi."


"Cậu Quý, lúc đó cậu ở trên xe. Cậu nói cho tôi biết, tôi còn sống không?"


Lê Tiệm Xuyên chỉ nói một câu: "Vẫn còn sống."


Mặc dù không ai biết tại sao Trương Tú Lan lại mơ thấy những chuyện xảy ra ở dòng thời gian khác hay lần luân hồi khác, nhưng bất kể thế nào, vào thời điểm này, ở dòng thời gian này và lần luân hồi này, Trương Tú Lan chắc chắn vẫn còn sống, và đây là sự thật.


"Nhưng nếu không qua vượt qua kiếp nạn mười thai thì tôi sẽ chết."


Trương Tú Lan lại nói: "Từ khi mang thai đứa con này, tôi đã có dự cảm rằng tôi không thể vượt qua kiếp nạn này. Cậu Quý, cậu nói xem, tôi có vượt qua được không?"


Lê Tiệm Xuyên lặng lẽ nhìn người phụ nữ trong gian nhà tối đen, im lặng hồi lâu, mới nén được vị đắng nghẹn ở cổ họng, lắc đầu nói: "Không qua được."


Trương Tú Lan đột ngột ngẩng đầu, vẻ mặt đầy tử khí.


Lê Tiệm Xuyên lại làm như không nhìn thấy sự khác thường của Trương Tú Lan, chỉ tiếp tục nói: "Chị muốn phản kháng, muốn tiến lên, nhưng chị chỉ đang lợi dụng chính bản thân chị và những đứa con của chị. Chị không hi vọng thế giới này có thêm nhiều người giống như chị, nhưng lại tự tay tạo ra nhiều người như vậy. Thứ khiến chị không vượt qua được kiếp nạn mười thai không phải là tôi, không phải là Đa Tử, mà chính là lương tâm của chị."


"Chị không qua được lương tâm của chính mình."


Hết chương 442


Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Story Chương 442
10.0/10 từ 35 lượt.
loading...