Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Chương 432
Chương 432: Có hỉ
"Đó là sự ban phúc của Bồ Tát."
Giọng nói già nua và khàn khàn của bà mụ đưa hương vang lên từ phía sau: "Chuyện này rất hiếm thấy, mười năm nay chỉ xảy ra ba lần."
"Mỗi khi Bồ Tát ban phúc, miếu thần sẽ tặng thẻ xăm, quý khách có muốn rút một quẻ không?"
Lê Tiệm Xuyên quay người lại.
Bà mụ tươi cười đứng sau lưng hắn.
Ánh mắt Lê Tiệm Xuyên dời xuống, khi chạm tới ống đựng quẻ xăm màu đỏ trong tay bà mụ, hắn đột nhiên khựng lại, đồng tử co lại.
Không hiểu vì sao, trong khoảnh khắc này, hắn giống như bị ảo giác, thấy ống đựng quẻ xăm không phải là ống gỗ sơn đỏ, mà là một cái ống dài được bện bằng vô số bàn tay trẻ con đã lột da. Những quẻ xăm nhỏ đang lay động bên trong lại là vô số cái lưỡi đang nhảy nhót.
Nhưng cũng chỉ kéo dài trong khoảnh khắc này.
Giây tiếp theo, hắn chớp mắt, cảnh tượng ghê rợn này liền biến mất, thay vào đó là ống đựng quẻ xăm và những quẻ xăm bình thường.
"Rút một quẻ đi, quý khách."
Bà mụ cầm ống đựng thẻ xăm, lắc mạnh một cái.
Hơi thở Lê Tiệm Xuyên trở nên nặng nề hơn một chút.
Hắn suy nghĩ một lát, không từ chối, vẻ mặt tự nhiên vươn tay lấy một quẻ.
Có lẽ là do ảnh hưởng của ảo giác vừa rồi, hắn cứ cảm thấy quẻ xăm này hơi nhớp nháp và mềm mại quá mức, cầm trong tay thấy rất khó chịu.
"Quẻ trung bình."
Lê Tiệm Xuyên liếc nhìn chữ trên quẻ xăm: "'Cầu sinh cầu tử đều khó, trăm dặm đường bắt đầu từ một bước chân', bà mụ, cho hỏi quẻ này giải thích thế nào?"
Bà mụ lắc đầu: "Đây là nhân quả của quý khách, cần quý khách tự mình giải, tôi không giải được, Bồ Tát cũng không giải được. Quý khách đi đến sau điện sẽ nhìn thấy bức tường giải xăm, quý khách cứ dựa theo thẻ xăm mà tìm đáp án trên tường."
Lê Tiệm Xuyên nhìn về hướng mà bà mụ đưa hương chỉ, đúng là hướng mà hắn vừa thấy Trương Tú Lan bị búp bê giấy kéo đi.
Không do dự nhiều, Lê Tiệm Xuyên đáp một tiếng rồi vòng qua pho tượng thần, đi về phía sâu hơn trong miếu.
Bên ngoài cửa sau của điện Đa Tử là một quảng trường nhỏ giống như cổng chính, có rất nhiều lư hương, khói hương lượn lờ, nhìn thoáng qua, ngoài làn khói nhang như sương mù, không thấy bóng người nào.
Lê Tiệm Xuyên đến trước bức tường giải xăm, lấy việc tìm thẻ xăm làm vỏ bọc để quan sát xung quanh, tìm kiếm dấu vết của Trương Tú Lan.
Nhưng Trương Tú Lan còn chưa xuất hiện, thẻ xăm trong tay Lê Tiệm Xuyên đã tìm thấy chỗ giải xăm trước.
Lê Tiệm Xuyên khựng lại một chút, trực giác thôi thúc khiến hắn vươn tay lấy ra một mảnh gỗ giải xăm từ trên lưới.
Mảnh gỗ đen như mực, chỉ có một đoạn chữ kỳ lạ viết bằng máu.
Trên đó viết: "Thế gian có cáo quái dị, cáo có chín đuôi.
Đuôi thứ nhất vì bất kính với thần mà bị chém. Đuôi thứ hai vì thờ tà thần mà đứt. Đuôi thứ ba và đuôi thứ tư tin một không tin hai, hóa thành tro tàn trong đêm.
Đuôi thứ năm do tâm, thành ra xác không hồn. Đuôi thứ sáu làm giả, mất đi hình tướng của ta. Đuôi thứ bảy tức là chết, đuôi thứ tám tức là sống. Bảy và tám đều không thấy, chỉ có đuôi thứ chín tựa rắn ngậm vòng, mới biết, hắn hắn, tôi tôi, hắn là hắn, tôi là tôi."
... Đây có nghĩa là gì?
Lê Tiệm Xuyên hơi nhíu mày.
Lời giải xăm trên mảnh gỗ này hình như không ăn nhập lắm với lời trên thẻ xăm, đầu Ngô mình Sở, hoàn toàn như hai chuyện khác nhau.
Mặc dù nội dung giải xăm khá khó hiểu, nhưng Lê Tiệm Xuyên vẫn ghi nhớ nó như một manh mối.
Thắp hương, rơi tro, ban phúc, rút xăm, Lê Tiệm Xuyên không cho rằng chuỗi sự việc này hoàn toàn là trùng hợp. Hắn đang khám phá phó bản, mà cốt truyện của phó bản cũng đang lặng lẽ triển khai. Những gì hắn thu được và gặp phải có thể là tấm lướt dệt nên sự thật, hắn sẽ không bỏ lỡ chúng.
Lê Tiệm Xuyên đặt mảnh gỗ xuống, nhân lúc không có ai, nhanh chóng đi một vòng quanh quảng TSu điện, điện thờ phụ, phòng tạp vụ... nhưng không phát hiện được gì.
Hắn bắt đầu nghi ngờ trong lúc mình thắp hương, Trương Tú Lan đã xong việc và rời đi từ phía sau điện rồi.
Nghĩ như vậy, Lê Tiệm Xuyên liền định quay trở lại đường cũ, quan sát miếu Đa Tử một lần nữa, rồi xuống núi, đi đến Phúc Lộc quán.
Nhưng ngay khi hắn quay người lại, hắn giống như đột nhiên đâm sầm vào một màn sương mù màu xám. Não và thị lực của hắn trở nên mơ hồ, dạ dày quặn lại, cảm thấy buồn nôn không thể giải thích được.
Mùi trong không khí cũng đột nhiên trở nên ngọt ngào nồng nặc, khiến cổ họng hắn nghẹn lại, muốn nôn mửa.
Lê Tiệm Xuyên nhíu mày, điều chỉnh lại nhận thức về thể chất và tinh thần, đè nén cảm giác khó chịu đột nhiên xuất hiện, tiếp tục tiến về phía trước.
Nhưng ngay khi hắn bước một bước, quang cảnh xung quanh đột nhiên thay đổi.
Những lư hương rải rác khắp quảng trường biến mất, thay vào đó là những người phụ nữ mặc đồ đỏ.
Những người phụ nữ quỳ trên đất, khuôn mặt ngẩng cao khác nhau, nhưng vẻ mặt đông cứng của họ đều giống hệt nhau, vô cùng thành kính và bình tĩnh.
Mắt họ nhắm chặt, chỉ có miệng hơi hé mở, khói như rắn bốc ra từ cổ họng họ. Khói tràn ngập miếu chính là từ đây mà ra.
Bên dưới khuôn mặt, cơ thể co quắp của họ lại không thành kính và không bình tĩnh.
Vặn vẹo, giãy giụa, gầy gò đau đớn, co rúm lại như những quả óc chó khô bị hút hết nước, nhăn nheo và đầy khe rãnh, mang theo tiếng rít the thé và hơi thở của sự chết chóc.
Phần bụng là ngoại lệ, nó tròn như bụng lư hương, rung lên một cách tà dị, như có thứ gì đó vẫn còn sống bên trong, bất cứ lúc nào cũng có thể phá bụng chui ra.
Hô hấp của Lê Tiệm Xuyên lập tức trở nên gấp gáp.
Trong tầm nhìn đang quay cuồng chóng mặt, hắn bước về phía người phụ nữ ở gần mình nhất, từ từ giơ tay ấn vào cổ người phụ nữ đó.
Là xúc cảm của con người, và nhịp đập của trái tim con người.
Một luồng xung động không thể kiểm soát đột nhiên dâng lên trong lòng Lê Tiệm Xuyên.
Hắn nắm lấy cánh tay người phụ nữ, giọng nói gấp gáp: "Các người... các người đều là người đúng không? Đừng quỳ nữa, chị... cô... mau đứng lên, rời khỏi đây, về nhà đi... Đứng lên, mau đứng lên! Về nhà nhanh lên, rời khỏi đây đi!"
"Đi?" Người phụ nữ bị Lê Tiệm Xuyên kéo đi đột nhiên mở mắt, nhìn thẳng vào Lê Tiệm Xuyên, "Đi đâu? Cả thế giới đều giống nhau!"
Vừa dứt lời, tất cả phụ nữ trên quảng trường đều mở mắt ra nhìn chằm chằm vào Lê Tiệm Xuyên.
"Đi đâu... đều giống nhau..."
"Đi đâu... đều giống nhau... đều giống nhau..."
Trong cái nhìn kỳ lạ đó, hàng chục, thậm chí hàng trăm cái miệng cùng lúc mở ra rồi khép lại, những câu hỏi bình thường cứ chồng chéo lên nhau và hòa lẫn vào nhau, vang vọng không ngừng.
Giống như có một thanh sắt nóng đâm vào não Lê Tiệm Xuyên, khiến suy nghĩ của hắn trở nên rời rạc và hỗn loạn.
Thậm chí khi hắn không hề nhận ra, vẻ đau đớn dữ dội đã hiện rõ trên khuôn mặt hắn.
Đồng thời, một số phụ nữ bắt đầu cúi xuống nôn mửa. Những gì họ nôn ra trông hệt như trứng côn trùng trong suốt. Những quả trứng rơi xuống đất và vỡ ra, những chi bị gãy và biến dạng của trẻ sơ sinh bò ra ngoài.
Những chi thể này lúc nhúc như côn trùng, dày đặc rơi trên mặt đất, rồi lao về phía Lê Tiệm Xuyên.
Lê Tiệm Xuyên bụm trán, cố gắng khống chế thân thể mất thăng bằng, lảo đảo lui về phía sau.
Lê Tiệm Xuyên tăng tốc, xuyên qua điện Đa Tử, chạy về phía cổng núi.
Lúc đi ngang qua, hắn có thể rõ ràng nghe thấy tiếng th* d*c và tiếng cười khàn khàn từ bên trong điện Đa Tử, khác hẳn với trước đây, nhưng hắn vẫn giả vờ không nghe thấy, vội vã chạy ra ngoài, thậm chí không thèm ngẩng đầu lên.
Khi đến trước điện của các bà mụ, một bà mụ muốn đỡ lấy hắn.
Hắn liếc nhanh, chỉ thấy khuôn mặt của bà mụ đột nhiên nứt ra, một c*̣m xúc tu có hoa văn kỳ lạ bắn ra, giống như một con Facehugger*, sắp lao tới mặt hắn.
*Facehugger:
Lê Tiệm Xuyên loạng choạng né tránh, tim thắt lại, đầu óc hỗn loạn, một con dao gọt hoa quả giấu trước khi đến Hoan Hỉ Câu đã trượt ra khỏi lòng bàn tay.
Trong lòng hắn có một thôi thúc, thúc giục hắn mau chóng ra tay xóa bỏ nỗi kinh hoàng xung quanh.
Nhưng hắn vẫn còn một tia tỉnh táo, khiến hắn nắm chặt con dao gọt hoa quả, không dám đâm ra.
Hắn sợ những thứ này thực sự là ảo giác, vấn đề nằm ở hắn chứ không phải xung quanh. Nếu là như vậy, hắn khó kiểm soát nặng nhẹ khi đâm dao ra và có thể sẽ hại chết người vô tội.
Ngay cả khi đây là thế giới phó bản, hắn cũng không muốn vượt giới hạn cuối cùng của mình.
"Là anh sao... Anh Quý!"
Một bàn tay cầm chuỗi hạt ngọc bích đột nhiên vươn ra từ bên cạnh, lắc lắc trước mắt Lê Tiệm Xuyên, rồi đặt lên vai hắn.
Kỳ lạ là ngay khi bàn tay này xuất hiện, sự điên cuồng và hỗn loạn của những con côn trùng chạy quanh trước mắt Lê Tiệm Xuyên liền biến mất trong nháy mắt.
Thế là hắn để bàn tay đó vỗ lên vai mình.
Một cái vỗ này, cảnh tượng xung quanh trở lại bình thường, mặt của bà mụ vẫn như cũ, không thấy xúc tu, chỉ có lo lắng nhìn hắn, muốn nói rồi lại thôi. Những chi thể trẻ sơ sinh lúc nhúc, trứng côn trùng, và những phụ nữ áo đỏ cũng lần lượt vỡ tan, quả thật là ảo ảnh.
Trong miếu Đa Tử uy nghi cao lớn, người đi lại tấp nập, cơn đau đớn và chóng mặt của Lê Tiệm Xuyên tan đi, cả người run lên như vừa tỉnh khỏi giấc mơ.
Hắn từ từ nhìn về phía chủ nhân của bàn tay kia, là cô gái họ Nhạc trong cặp song sinh đi chung xe với hắn.
"Anh Quý, hôm qua anh ngủ có không ngon, anh bị chóng mặt à?" Cô gái nhìn thẳng vào Lê Tiệm Xuyên, vẻ mặt bình thường, "Em thấy anh hình như không khỏe lắm, hay là đến kia ngồi một lát nhé?"
Lê Tiệm Xuyên động đậy cơ mặt, có chút cứng đờ và co giật không rõ nguyên nhân.
"Có hơi chóng mặt thật..."
Hắn lên tiếng, giọng khàn đặc.
Hai chị em sinh đôi nhìn nhau một cái, một trái một phải đỡ Lê Tiệm Xuyên. Lê Tiệm Xuyên không từ chối, đi theo họ đến một cái đình nhỏ bên ngoài cổng núi c*̉a miếu Đa Tử.
Cái đình nhỏ này có tầm nhìn kém và ít có du khách nào đến đây.
Ba người ngồi xuống, cậu trai nghịch máy ảnh, trông như đang chụp ảnh nhưng thực ra là đang giám sát xung quanh. Cô gái ngồi đối diện với Lê Tiệm Xuyên, dùng tay che miệng để tránh người khác đọc được khẩu hình miệng, khẽ nói: "Anh Quý, anh đến miếu Đa Tử rồi, anh có muốn chuyển sang tin Đa Tử Bồ Tát không?"
Lê Tiệm Xuyên ngẩn người.
Câu hỏi này thật kỳ lạ.
Làm sao bọn họ biết Quý Xuyên từng tín ngưỡng ai?
Ngay cả bản thân hắn, người đã trở thành Quý Xuyên, tra cứu hết tài liệu cũng không thể biết được, chỉ có thể kết luận Quý Xuyên là một người có tín ngưỡng, tin mỗi thứ một chút, vậy thì làm sao bọn họ biết được tín ngưỡng của Quý Xuyên, thậm chí nghi ngờ anh ta đã đổi tín ngưỡng?
Hắn nghĩ một lát, dò hỏi: "Cô biết tôi tin gì sao?"
Cô gái khẽ cười: "Anh Quý tối qua lên xe còn giấu kín lắm, tiếc là khi gần đến Hoan Hỉ Câu thì mất cảnh giác. Trước khi xuống xe, chiếc chuông tay này của tôi đã ngửi thấy hơi thở quen thuộc và reo lên."
Cô gái giơ cổ tay lên, chuỗi hạt ngọc bích màu xanh nhạt ấm áp và trong suốt dưới ánh sáng, có thể mơ hồ nhìn thấy một vài vết máu giống như tạp chất, giống như một loại ký hiệu.
Ánh mắt Lê Tiệm Xuyên dừng lại, bắt được đường nét của những ký hiệu đó. Hắn đã tìm kiếm chúng trên một số diễn đàn nhỏ lẻ trên mạng, đó là ký hiệu thuộc về Chúa Tể Luân Hồi.
"Các người là người Luân Hồi?"
Hắn không giấu giếm mà hỏi thẳng.
Chàng trai quay đầu nhìn.
Cô gái chớp mắt: "Đúng vậy, chị em chúng tôi là người Luân Hồi, Nhạc Tiểu Vũ và Nhạc Tiểu Phong. Vậy thì, anh Quý, anh là tín đồ của Chúa Tể Luân Hồi, hay là người Luân Hồi đã gia nhập hội kín Luân Hồi, hay là kẻ phản bội đã thay đổi tín ngưỡng... ?"
"Không." Lê Tiệm Xuyên nói.
Hắn vốn định nói dối một câu rằng mình tin vào Chúa Tể Luân Hồi, nhưng khi lời nói ra khỏi miệng, một cảm giác mơ hồ dâng lên trong lòng hắn, giống như chỉ cần hắn nói ra điều này, điều hắn không muốn nhìn thấy sẽ xảy ra.
"Tôi chỉ... có chút thiện cảm với Chúa Tể Luân Hồi."
Lê Tiệm Xuyên đưa ra một cách nói mơ hồ.
So với Phúc Lộc Thiên Quân và Đa Tử Bồ Tát, hắn quả thực có chút thiện cảm với Chúa Tể Luân Hồi mà hắn nghi ngờ là bản thân mình trước đây. Đây là sự thật.
"Các người nói cho tôi biết thân phận của các người," Lê Tiệm Xuyên đánh giá hai người, "Các người đã chuẩn bị tinh thần là tôi sẽ không nói cho bất kỳ ai à?"
Cô gái tên Nhạc Tiểu Vũ cười nói: "Nếu anh là tín đồ hoặc là người Luân Hồi, thì chúng ta là người một nhà, anh sẽ không tiết lộ bí mật của chúng tôi. Nếu anh là kẻ phản bội, tự nhiên sẽ chết ở đây, cũng sẽ không tiết lộ bí mật của chúng tôi."
"Nếu tôi là một người bình thường ghét Chúa Tể Luân Hồi hoặc tin vào các vị thần khác thì sao?" Lê Tiệm Xuyên nói.
Nụ cười của Nhạc Tiểu Vũ hơi lạnh đi: "Tương đương với kẻ phản bội."
Lê Tiệm Xuyên dừng lại, trong lòng dâng lên một nỗi khó chịu khó hiểu, tại sao những người Luân Hồi này trông chẳng giống người tốt lành gì?
"Bây giờ các người định xử lý tôi thế nào?" Lê Tiệm Xuyên nói.
Nhạc Tiểu Vũ nói: "Xử lý thì không hẳn, chúng tôi chỉ muốn mời anh trở thành người Luân Hồi."
Lê Tiệm Xuyên đã đoán được mục đích của bọn họ từ khi Nhạc Tiểu Vũ tiết lộ thân phận, nhưng vẫn cố tỏ vẻ ngạc nhiên: "Mời tôi? Cô vừa rồi còn nghi ngờ tôi đổi tín ngưỡng, chớp mắt đã yên tâm để tôi gia nhập các người như vậy à?"
Nhạc Tiểu Vũ khẽ cười: "Sáng sớm trước khi xuống xe, thần khí trên người anh vẫn còn rất nồng. Tôi chỉ nghe thấy tiếng chuông tay vang lên khi ở gần người được thần ta sủng ái. Nhưng vừa nãy thấy anh, chuông tay gần như không động đậy, chứng tỏ trên người anh không còn một chút thần khí nào. Anh nói xem, tôi có nên nghi ngờ hay không?"
"Tuy nhiên, nhìn dáng vẻ của anh hẳn là vì nguyên nhân nào đó mà được thần ta chú ý, khí c*̉a thần ta vẫn còn sót, nhưng không được bảo vệ hoàn toàn. Mà bây giờ, có lẽ anh đã gặp phải một số chuyện kỳ lạ, tinh thần thể xuất hiện vấn đề, cho nên thần khí mới vô tình tiêu tán."
"Không sao cả, chỉ cần anh gia nhập chúng tôi và trở thành người Luân Hồi, mọi chuyện đều có thể giải quyết."
Lông mày Lê Tiệm Xuyên khẽ động: "Tinh thần thể của tôi có vấn đề?"
Hắn không quá ngạc nhiên khi nghe từ 'tinh thần thể' từ miệng Nhạc Tiểu Vũ, nhưng lại có chút ngạc nhiên khi cô ta có thể nhìn ra vấn đề của mình.
Nhạc Tiểu Vũ đứng dậy lấy chiếc máy ảnh trong tay Nhạc Tiểu Phong, bấm xem ảnh, tìm được một tấm ảnh, đưa cho Lê Tiệm Xuyên xem.
Lê Tiệm Xuyên nhìn vào, phát hiện tấm ảnh này chụp cảnh chính mình đang vội vã xông ra từ trong điện Đa Tử.
Ống kính ở rất xa, ngoài hắn ra, còn chụp được cảnh vật xung quanh, bao gồm tượng thần, lư hương, bà mụ, tất cả đều bình thường. Dị thường duy nhất chính là hắn, khuôn mặt vặn vẹo, đôi mắt hỗn loạn run rẩy.
"Nhìn chỗ này."
Nhạc Tiểu Vũ chỉnh máy ảnh, chuyển sang tấm ảnh tiếp theo, phóng to lên nhiều lần, ngón tay chỉ vào một chỗ trên ảnh.
"Đây là..." Hai mắt Lê Tiệm Xuyên nheo lại, đầu óc đột nhiên căng thẳng.
Thứ Nhạc Tiểu Vũ chỉ chính là cái bóng của hắn.
Lúc này đã là buổi chiều, mặt trời bị mây che khuất một nửa, không quá sáng, nghiêng nghiêng chiếu xuống, phác họa một cái bóng phình to và kỳ lạ dưới chân hắn, lê lết trên mặt đất xa xa. Nó không giống hình người mà giống như một con quái vật biến dạng và cong queo.
Vẫn là hình người, mọi thứ đều bình thường.
"Chiếc máy ảnh này là vật phẩm kỳ lạ do thần ta ban cho," Nhạc Tiểu Vũ nói, "Có thể chụp được bản chất của mọi sinh mệnh và phản chiếu chúng qua hình dạng cái bóng. Anh nhìn những người khác xung quanh anh đi, bao gồm cả bà mụ kia, tất cả đều có cái bóng bình thường, chỉ có anh là khác."
"Anh đã gặp phải một vài chuyện kỳ lạ nhưng bản thân anh không hề hay biết. Khi anh đến miếu Đa Tử, anh bị khí của Đa Tử Bồ Tát k*ch th*ch, không thể che giấu được nữa, xuất hiện tình trạng tinh thần bất thường, gặp ảo giác và ảo thanh.
"Chuyện này cũng rất thường thấy trong thế giới có thần linh tồn tại, chỉ là một căn bệnh mà thôi."
"Nhưng căn bệnh này không thể chữa khỏi bằng thuốc hay tiêm, chỉ có thể cầu xin sự che chở của thần linh. Nếu anh sớm tin vào thần ta sớm hơn, có lẽ đã không gặp phải chuyện như vậy."
Lê Tiệm Xuyên quả thật cảm nhận được hơi thở của vật phẩm kỳ lạ từ bên trong máy ảnh.
Hắn lại nhìn kỹ bức ảnh rồi nói: "Ý cô là, sự giúp đỡ vừa rồi c*̉a cô chỉ là giải pháp tạm thời, chỉ khiến tôi tạm thời lấy lại được ý thức. Sau đó, tôi có thể phát điên hoặc mất trí bất cứ lúc nào và rơi vào trạng thái mê sảng. Giải pháp duy nhất là thành tâm lựa chọn một vị thần để tin tưởng?"
Nhạc Tiểu Vũ gật đầu: "Đúng vậy. Đây là giải pháp duy nhất cho người bình thường khi gặp phải những chuyện bí ẩn. Nếu không thì anh nghĩ tại sao tín đồ của Đa Tử thần giáo và Phúc Lộc quán lại đông như vậy, hơn nữa phần lớn đều tin tưởng một lòng?"
"Muốn tồn tại trong thế giới này nhất định phải có sự che chở của thần linh, không có tín ngưỡng là không được. Lúc chưa gặp chuyện thì không sao, nhưng một khi gặp rồi, hầu hết những người bình thường thậm chí không thể kêu cứu, chết mà không biết, có thể cầu xin công lý từ ai đây? Tôi không rõ tình hình cụ thể của anh, nhưng trước đây anh chắc chắn đã nhận được sự che chở của thần."
Cô ta dừng một chút rồi nói: "Không giấu gì anh, anh Quý. Sở dĩ tôi và Tiểu Phong giúp anh và mời anh gia nhập, một là vì thần khí trước đây, hai là vì nhìn thấy thấy tiềm lực phi thường của anh. Tôi vừa nói rồi, khi đối mặt với những chuyện bí ẩn, phần lớn người bình thường chỉ có con đường chết, thậm chí có khả năng không kịp phản ứng. Nhưng anh thì khác, anh vẫn có thể giữ lại một tia lý trí, chống lại sức mạnh bí ẩn không rõ ràng."
Lê Tiệm Xuyên im lặng nghe Nhạc Tiểu Vũ nói, trong lòng đã quyết định có nên lên con thuyền giặc này hay không.
Sau khi vào trò chơi, việc khám phá phó bản c*̉a hắn chỉ giới hạn ở bề mặt, bởi vì hắn không thuộc về bất kỳ phe phái nào, mọi thứ đều mơ hồ cô lập hắn với bên ngoài. Hắn cần một cái nhìn thoáng qua về diện mạo thực sự của thế giới này.
Mặc dù những người Luân Hồi hiện tại vẫn là đám chuột chạy ngoài đường, không dám lộ diện, ý định của cặp song sinh này chưa chắc đã tốt lành, nhưng vẫn đáng để thử.
"Tôi có thể gia nhập các người."
Lê Tiệm Xuyên vẫn không nói thẳng ra lời tin tưởng vào Chúa Tể Luân Hồi: "Nhưng tôi cần biết về đãi ngộ và quy tắc, điều này không quá đáng chứ?"
Nhạc Tiểu Vũ nói: "Đương nhiên không quá đáng."
"Chắc anh cũng biết, chúng tôi đã bị Đa Tử thần giáo và Phúc Lộc quán bao vây gần mười năm nay, hội kín Luân Hồi cũng đã chuyển từ công khai sang bí mật. Người Luân Hồi phân tán khắp nơi, trừ những lúc cần thiết, bình thường sẽ không liên lạc. Cho nên chúng tôi gần như không có quy tắc, chỉ có một số điều cơ bản nhất, chẳng hạn như không được tiết lộ bí mật, không được bán đứng đồng đội, không được bất kính với thần linh."
"Về phần đãi ngộ, người Luân Hồi gia nhập bình thường không có đãi ngộ đặc biệt gì, chỉ là được thần che chở mà thôi. Nhưng anh Quý thì khác, tôi rất coi trọng anh, có thể quyết định giao cho anh một vật phẩm kỳ lạ."
"Tuy nhiên, trong ba tháng đầu sau khi gia nhập hội, anh chỉ có quyền sử dụng vật phẩm kỳ lạ này, không có quyền sở hữu, trừ khi anh có đóng góp đáng kể trong thời gian đó, ví dụ như... tự mình hoàn thành nhiệm vụ của thần và lật đổ đại tế Hoan Hỉ Câu?"
"Ha ha ha ha, tôi đùa thôi. Chuyện lớn này cần sự chung tay c*̉a tất cả người Luân Hồi, sao chỉ có thể dựa vào một mình anh được."
Nhạc Tiểu Vũ cong mắt cười.
Lê Tiệm Xuyên nói: "Được."
Nhạc Tiểu Vũ cũng không vòng vo, bảo Lê Tiệm Xuyên cắn đứt ngón tay, nhỏ một giọt máu lên chuỗi hạt ngọc bích của mình, sau đó lấy ra một cặp kính từ trong túi ra ném cho hắn: "Vật phẩm kỳ lạ, 'Kính tránh nguy hiểm'. Đeo nó có thể nhắc nhở anh khi sắp gặp phải điều bí ẩn hoặc nguy hiểm xung quanh, cũng có thể ổn định trạng thái tinh thần của anh."
"Đừng cố gắng giành quyền kiểm soát nó. Nó là do thần ta ban cho, anh không thể cướp nó từ thần ta, tham lam những thứ không thuộc về mình, cái chết đã là một kết cục đẹp."
Lê Tiệm Xuyên nhận lấy kính mắt, ngắm nghía một chút, sau đó đeo lên mũi, quả nhiên cảm thấy trái tim vốn đang quằn quại trong bóng tối dần dần bình tĩnh lại.
Về việc kiểm soát vật phẩm kỳ lạ này, hắn tạm thời sẽ không giành.
Mục đích đã đạt được, Nhạc Tiểu Vũ cũng không có ý định trò chuyện thêm, chỉ trao đổi phương thức liên lạc với Lê Tiệm Xuyên, sau đó lại cùng Nhạc Tiểu Phong đi vào miếu Đa Tử.
Lê Tiệm Xuyên cũng không nán lại, hắn xuống núi, định đến Phúc Lộc quán một chuyến.
Khi Lê Tiệm Xuyên đi ngày một xa và sắp biến mất trên đường núi, một chiếc máy ảnh đen lại thò ra từ cổng miếu Đa Tử, liên tục chụp bóng lưng xa xăm của hắn.
Sau khi chụp xong, một giọng nói không phân biệt được nam nữ khẽ vang lên: "Chị, em thấy hắn ta bị bệnh nặng lắm... Chúng ta làm như vậy, nhỡ sau này hắn ta không chết mà trở thành... Vậy chúng ta phải làm sao?"
"Đã làm rồi, nghĩ trước nghĩ sau vô dụng," vẫn là giọng nói đó, nhưng giọng điệu đã thay đổi, trả lời, "Huống chi, đây là thần dụ c*̉a thần..."
Hết chương 432
Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Đánh giá:
Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Story
Chương 432
10.0/10 từ 35 lượt.
