Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Chương 416
Chương 416: Giai Cấp E136
Trong tiếng nhạc huy hoàng, phấn chấn, rung động mà lại hào hùng cuồng nhiệt, đêm dài thay đổi nền tảng tĩnh mịch, hóa thành biển cả vô biên, biến thành tầng tầng mây đen, sau bao nhiêu kìm nén và tuyệt vọng, nổi lên một cơn bão điên cuồng.
Sóng lớn cuộn trào, sấm chớp xé toạc bầu trời, trời và đất đều giận dữ rung chuyển, gầm thét.
Mưa bão trút xuống như biển cả đổ ngược, hạt mưa quất vào mặt, đau như dao cắt. Trong tầm nhìn mọi thứ đều mơ hồ, mọi thứ đều dữ dội và đảo lộn.
Sóng năng lượng siêu chiều giao nhau va chạm nổ tung vang dội.
Đôi mắt Lê Tiệm Xuyên đen thẫm như mực, tràn ngập hơi thở Hộp Ma thần bí.
Bóng tối đậm đặc sinh trưởng và lan rộng từ sau lưng hắn, rồi đâm chồi nảy lộc, trở thành một cây đại thụ sinh mệnh vô cùng tươi tốt.
Cành lá đại thụ lay động, tựa như dẫn dắt năng lượng không thể diễn tả trong vũ trụ, vô số thế giới chiều không gian vì thế mà lóe lên ánh sáng lúc sáng lúc tối.
Sáng tạo và hủy diệt quấn quýt lẫn nhau, đối kháng giằng co, nương tựa lẫn nhau mà sinh tồn, khiến đại thụ ngay trong khoảnh khắc ra đời đã bước vào cái chết, rồi trong khoảnh khắc cái chết lại bừng lên sức sống vô hạn. Màn đêm điên cuồng lan rộng, bao phủ cả thế giới, khiến cho cơn bão làm vạn vật run rẩy cũng trở nên dữ dội khủng khiếp hơn.
Bé gái mặc áo choàng trắng như một chiếc thuyền nhỏ, đứng ở cuối màn đêm, trôi giữa tâm bão.
Dưới sự vùi dập của sóng to gió lớn, vầng trăng máu hình dáng bộ não người bị màn đêm áp chế, ánh sáng ảm đạm, không còn thấy chút ánh trăng nào. Vô số vì sao xoay quanh vầng trăng cũng biến mất, dường như không biết từ lúc nào đã vỡ vụn trong màn đêm mạnh mẽ và cuồn cuộn này.
Đêm, có thể là hồ nước dịu êm tĩnh lặng, có thể là biển sâu tối tăm không ánh sáng, cũng có thể là cuồng phong bão táp trời giận đất khóc!
Đại thụ dữ tợn run rẩy, Lê Tiệm Xuyên mang theo toàn tri, thời gian và sức mạnh vô tận của Hộp Ma, lại tiến lên một bước!
Ầm ầm ầm –!
Sấm sét xé toạc bầu trời, màn đêm vô biên gầm thét giận dữ.
Thân hình bé gái lung lay, cơ thể nứt ra những vết máu như mảnh sứ vỡ. Trăng máu rung động, vặn vẹo gào thét, rút ra những xúc tu như mạch máu, đâm vào cơ thể bé gái, tiêu diệt vô số vết máu.
Nhưng Lê Tiệm Xuyên vẫn tiến về phía trước, màn đêm vẫn cuồn cuộn, vết máu biến mất rồi lại xuất hiện, vầng trăng máu càng thêm ảm đạm, tay chân bé gái cũng dần lộ ra những dị biến đáng sợ.
Giai điệu rung động liên tục vang lên, như lớp này chồng lên lớp khác, cơn sóng thần đẩy tất cả sóng lớn lên cao trào, chỉ chờ khoảnh khắc cuối cùng rồi điên cuồng giáng xuống, biển cả nghiêng đổ — cùng với tiếng nổ kinh thiên động địa, màn đêm vô biên này sẽ hủy diệt tất cả, lại thúc đẩy tất cả sinh sôi!
Khúc nhạc chiến thắng sắp đến, khúc ca khải hoàn sắp vang lên!
Lê Tiệm Xuyên từng bước từng bước, đi về phía cơn bão.
Tuy nhiên, ngay khi ánh trăng cuối cùng mờ ảo tắt lịm, màn đêm sắp xâm chiếm tất cả, một điểm sao đột ngột sáng lên!
Là một trong những vì sao trước đó xoay quanh vầng trăng!
Hóa ra nó không bị bão táp nghiền nát, mà lặng lẽ lẻn vào màn đêm vô biên. Nhưng chỉ một ngôi sao không thể thay đổi được gì. Nó chỉ như một hạt cát trong bóng tối cuồn cuộn, ánh sáng yếu ớt, chớp mắt sẽ bị nhấn chìm.
Nhưng nếu không chỉ có một ngôi sao thì sao?
Hai ngôi sao, ba ngôi sao — Vô số ngôi sao!
Vô số ngôi sao như bụi cát hiện ra trong bóng tối, hợp thành ngân hà, hợp thành biển cát, khiến màn đêm không còn thuần túy. Vô số vì sao bao quanh, ánh sáng áp bức, Lê Tiệm Xuyên không thể không dừng bước.
Hắn lại bắt đầu mất đi cảm giác.
Tư duy vốn đã hỗn loạn vì hấp thụ hộp ma c*̉a mà này và dung hợp nhiều phương diện sức mạnh lại một lần nữa rơi vào vũng bùn.
Lạnh lẽo và tê dại ập đến, những tiếng thì thầm đục ngầu và cuồng loạn như những con dao sắc nhọn đâm vào não c*̉a Lê Tiệm Xuyên, điên cuồng khuấy động mang đến cho hắn cảm giác quặn thắt và cắt xé dị thường.
Lê Tiệm Xuyên cố gắng giơ tay rồi phát hiện bàn tay hắn đã tan rã, từng đốt ngón tay, từng chút thịt máu, đều bị cắt xén tỉ mỉ.
Hắn đang bị vô số ánh sao chia cắt.
Chia cắt thành vô số bản thân, chia cắt thành vô số phần năng lượng.
Một kẻ địch ngưng tụ và khổng lồ thì đáng sợ, nhưng khi kẻ địch này bị cắt xén thành vô số bản thân phân tán, yếu ớt, thì không còn gì đáng sợ nữa.
Chương nhạc thứ ba huy hoàng tráng lệ bị gián đoạn.
Một vệt sáng màu máu thay thế ánh bình minh xé rách tầng mây.
Trăng có lúc tròn lúc khuyết, đêm có lúc bắt đầu lúc kết thúc!
Cơn bão không cam lòng rút lui, màn đêm bị bình minh giả tạo ép buộc, dần dần suy yếu.
Đại thụ tàn tạ, ai oán héo úa.
Cuộc phản kích này còn chưa đến lúc sảng khoái triệt để đã bị ép dừng lại, tựa như sắp phải rơi vào vực sâu vô vọng.
Ánh sáng trỗi dậy, nhưng hy vọng lại sắp đứt đoạn.
Đột nhiên, một đoạn nhạc quái dị, kịch liệt bùng nổ — Nó du dương mà cũng dồn dập, nó bình lặng mà cũng điên cuồng, nó kìm nén, mờ ám, âm trầm dữ tợn, mà cũng bùng nổ, sáng sủa, vui tươi nhảy nhót — Nó đầy mâu thuẫn, đầy đối kháng, là anh đuổi tôi bắt, là anh tiến tôi lùi, là giằng co đối đầu, là quấy nhiễu va chạm!
Khúc nhạc biến đổi, lúc cao vút bay lên, lúc trầm lắng rơi xuống, y như cuộc chém giết đối đầu giữa màn đêm vô biên và vô số ánh sao.
Đại thụ ôm lấy cơ thể Lê Tiệm Xuyên.
Dưới sự thúc giục của ý chí mạnh mẽ của Lê Tiệm Xuyên, ánh sáng xanh lam từng ẩn sâu trong đáy mắt hắn từng chút từng chút trào ra, như sợi tơ kết nối lại những bộ phận cơ thể và tinh thần bị cắt xén của hắn, miễn cưỡng vá víu.
Hắn chưa bao giờ biết khuất phục, cũng sẽ không rơi xuống cùng một vực sâu hai lần.
Màn đêm lại cuồn cuộn nổi lên.
Lê Tiệm Xuyên mơ màng ngẩng mắt, vẻ mặt lạnh lẽo.
Chương cuối của khúc nhạc dài dằng dặc, mâu thuẫn, khó lay chuyển cuối cùng cũng lộ ra chân tướng của nó — Bất kể là Hộp Ma và Đấng Sáng Thế, hay là Lê Tiệm Xuyên và bé gái đều vô cùng rõ ràng, cuộc chiến giữa sao trăng và đêm đen này ngay từ đầu đã không có khả năng có người thắng kẻ thua thực sự. Bởi vì không có đêm đen, cũng sẽ không có sao trăng, mà mất đi sao trăng, đêm đen cũng sẽ vô vị tột cùng — Chúng không phải là một thể, nhưng lại tựa như cộng sinh. Chúng đối đầu chống lại nhau, nhưng lại không thể bất chấp tất cả mà tiêu diệt đối phương.
Chúng mâu thuẫn, mà cũng hài hòa.
"Cậu vậy mà làm được... Con người đúng là sinh mệnh kỳ lạ."
Trong ảo ảnh bùn lầy hỗn độn, ý niệm của Hộp Ma đứt quãng truyền đến: "Ngài ẩn náu trong phó bản này đã lâu, sức mạnh vốn dĩ mạnh hơn ta, sự dung hợp tạm thời giữa cậu và ta cũng kém xa sự dung hợp giữa Ngài và vật chứa của Ngài... Trong tình huống sức mạnh hình chiếu và sự gây ảnh hưởng tương đương, dùng sức mạnh của cậu bù đắp những chênh lệch khác đúng là trạng thái lý tưởng nhất..."
"Thất bại, bị nhấn chìm, bị ngăn cách, là kết cục có xác suất lớn nhất... Có thể đối đầu với Ngài, duy trì cân bằng, khiến cuộc chiến tạm thời rơi vào giai đoạn giằng co là trạng thái lý tưởng nhất, cũng là mắt xích quan trọng nhất trong kế hoạch của các cậu.."
"Cậu đã làm được... có lẽ tôi nên chúc mừng cậu?"
Lê Tiệm Xuyên miễn cưỡng phân biệt ý nghĩ của Hộp Ma, có chút hỗn loạn đáp lại: "Cảm... ơn quá sớm, vẫn chưa... phải, chiến thắng..."
"Với cậu và ta, xác suất chiến thắng Ngài bằng không." Hộp Ma trình bày sự thật.
Trực tiếp chiến thắng Đấng Sáng Thế, nổ tung Ngài và vật chứa của Ngài đương nhiên là kết quả tốt nhất, nhưng điều này không thể thực hiện được, dù là từ góc độ sức mạnh của Lê Tiệm Xuyên, hay từ phương diện hạn chế quy tắc của Hộp Ma. Vì vậy, kế hoạch thực sự của Lê Tiệm Xuyên, Ninh Chuẩn và những người khác là lùi một bước cầu toàn, tạo ra cục diện cân bằng và giằng co, cầm chân lực lượng chủ yếu mà Đấng Sáng Thế có thể đưa vào phó bản.
Chỉ là, sự trì hoãn như vậy không kéo dài được bao lâu, cho dù thật sự có thể tiếp tục lâu dài, tương lai cũng chắc chắn sẽ không có lợi cho người chơi.
Cân bằng chỉ có thể là tạm thời.
Sau một thời gian thì sao?
Điểm phá cục ở đâu?'
Con ngươi của Lê Tiệm Xuyên cứng ngắc chuyển động, tầm mắt lướt qua bé gái đã nổi mụn mủ, quấn đầy sâu bọ, dị biến gần hết cơ thể, rồi nhìn về một góc trời cao, nơi luôn được màn đêm bảo vệ kiên cố.
Một tấm thảm bay lơ lửng ở đó.
Người cá đuôi tuyệt đẹp đã gần như hoàn toàn biến thành hình dáng thật của Ninh Chuẩn.
Vảy rụng cùng với thịt máu, tinh thần thể vỡ vụn thành cặn bã như tuyết rơi bay lả tả, lẫn vào ánh sao, không thể phân biệt. Ánh sáng xám xịt bao phủ xung quanh, đại não trung khu đã sớm bình tĩnh lại, hình chiếu bộ não người sinh ra vô số sợi tơ mảnh bao bọc lấy Ninh Chuẩn, kết thành một cái kén ánh sáng khổng lồ.
Bên rìa kén ánh sáng, một khuôn mặt pha trộn nhiều đặc điểm quái dị tựa người mà không phải người hiện ra, thanh tú mà lại diễm lệ, chân thực mà lại hư ảo.
Tuy nhiên, không biết từ lúc nào, đôi mắt hoa đào đã khép chặt đáng lẽ đã phai màu kia, lại lặng lẽ mở ra.
Nó lặng lẽ nhìn chằm chằm vào bé gái đang đối đầu với Lê Tiệm Xuyên, sau một khoảnh khắc ngắn ngủi ngưng trệ, nó lóe lên ánh sáng đen thẳm u huyền.
"Vật về nguyên chủ."
Ninh Chuẩn mơ màng lẩm bẩm: "Chỉ tiếc, cuộc hội ngộ này có lẽ không phải là điều anh* mong đợi..."
*Ở đây mình không rõ Ninh Chuẩn đang đề cập đến ai, có lẽ là đại não trung khu nhưng tác giả lại không dùng danh xưng Ngài như đã dùng trước đó, hoặc có lẽ là Lê Tiệm Xuyên, hoặc có lẽ là ai khác.
...
Cùng lúc đó.
Mexico, gần vịnh California, trong một cơ sở thí nghiệm bí mật của Hội Cứu Thế.
Một bóng dáng còng queo gầy gò giật mình tỉnh giấc.
Mí mắt nhăn nheo lặng lẽ nâng lên, lộ ra một đôi mắt màu vàng đậm, khá yêu dị.
Ngay cả khi vừa thoát khỏi giấc ngủ dài hiếm hoi, đôi mắt này vẫn không thấy chút hỗn loạn nào. Nó tỉnh táo và cảnh giác, đầu tiên nhanh chóng đảo mắt nhìn quanh căn phòng chỉ có hai ba món đồ nội thất đơn giản, rồi khóa chặt dị thường, dồn ánh mắt về phía tủ đầu giường ngay gần đó.
Trên tủ đầu giường trước khi ngủ còn sạch sẽ, lại có thêm một thứ.
Là một mảnh giấy gấp làm đôi.
Chưa từng thấy, nhưng có chút quen thuộc.
Đôi mắt màu vàng đậm chăm chú nhìn mảnh giấy, hai giây sau, lại chuyển sang bức tường bên cạnh giường.
Nơi này có một chiếc gương, đối diện với gối, tiện cho đôi mắt có thể quan sát chủ nhân của nó ngay khi vừa tỉnh lại. Đây là một quy tắc sinh tồn rất cần thiết mà nó mò mẫm ra sau khi theo chủ nhân đến phòng thí nghiệm này. Bởi vì ở đây, lạc lối là một chuyện rất dễ dàng, bất kể chủ động hay bị động.
Sau một hồi xem xét lạnh lùng và nhanh chóng, nó xác định chủ nhân của nó không xảy ra bất kỳ biến đổi quỷ dị tồi tệ nào.
"Không thể có ai tự mình hoặc điều khiển vật thí nghiệm vào phòng mình."
Chủ nhân đôi mắt màu vàng đậm, bà Bành, thu hồi ánh mắt từ trong gương.
Bà lặng lẽ và nhanh chóng ngồi dậy, vừa c*m v** người vài thiết bị đơn giản, vừa ghi lại dữ liệu hiển thị trên thiết bị: "Chỉ số cơ thể đều nằm trong phạm vi bình thường, không bị thuốc, thiết bị... can thiệp... Không điên, cũng không phải ảo giác."
Sau khi loại bỏ mọi yếu tố hỗn loạn, bà cuối cùng lại nhìn về phía mảnh giấy trên tủ đầu giường.
"Hơi thở hộp ma..."
Bà Bành chăm chú nhìn mảnh giấy thần bí đột nhiên xuất hiện này.
Nhưng bà không nhìn quá lâu.
Có một tiềm thức bình thường mà bà không hề bài xích đang thúc giục bà, bảo bà đừng chần chừ do dự nữa, đừng quá cảnh giác nữa, mau chóng cầm lấy mảnh giấy, mở mảnh giấy ra — Mặc dù thời gian đã bị vặn vẹo xoay chuyển từ chiều không gian cao hơn, nhưng bà vẫn không có nhiều thời gian để lãng phí.
Bà Bành không nhận ra sự bất thường, thế là thuận theo ý thức này.
Bà đưa ngón tay khô gầy ra, mở hai nếp gấp lỏng lẻo kia, nhìn thấy bên trong mảnh giấy.
Bên trong không có gì đặc biệt, kinh ngạc, chỉ có một chữ ký.
Tiếng Trung, ba chữ, Bành Tuệ Quân, là tên của bà, nét chữ cũng quen thuộc, cũng thuộc về bà, chỉ là cách dùng lực và thói quen nhỏ nhặt không giống bà bây giờ.
Nhưng bà Bành vẫn có thể phán đoán được, đây thật sự là chữ ký do chính tay bà viết.
Nhưng tại sao nó lại ở đây — Trên một mảnh giấy thần bí xuyên qua lớp lớp phong tỏa của Hội Cứu Thế, đột ngột xuất hiện trên tủ đầu giường của bà?
Bà Bành nhìn chằm chằm vào chữ ký này, nhíu chặt mày.
Bà tuân theo thói quen của mình, theo bản năng dùng nét chữ trên chữ ký này, vẽ lại tên của mình trong đầu, cố gắng phục hồi nó.
Nhưng, khi bà thật sự phục hồi nó trong đầu, thứ hiện ra trong tinh thần thể của bà lại không phải ba chữ Hán, mà là một chiếc hộp đen hư ảo.
Chiếc hộp đen xuyên qua chiều không gian quỷ dị này vừa xuất hiện, liền nổ tung trong đại não bà Bành một tiếng nổ kinh thiên động địa.
Sấm sét xé toạc, xẻ một đường nứt khổng lồ trong thế giới tinh thần đã im lặng từ lâu.
Chiếc hộp đen mở ra, vô số mảnh vỡ ý thức và ký ức bị cố ý tách rời trong nháy mắt trở về, hỗn loạn cuồn cuộn.
"Giúp tôi giữ nó đi."
Một mảnh vỡ nhảy ra, là một chiếc xe jeep trong gió lạnh thấu xương.
Trong chiếc xe jeep, bà Bành rụt người ở ghế sau, chậm rãi gấp mảnh giấy lại, đưa cho chàng trai ở ghế phụ lái, "Cậu sẽ không bị ảnh hưởng bởi việc khởi động lại, chỉ khi đặt nó trong tay cậu, tôi mới yên tâm."
Chàng trai nheo đôi mắt hoa đào: "Bà không thừa nhận tôi vẫn là con người, tôi cũng không còn ký ức chúng ta từng là bạn bè. Trong tình huống này, bà chắc chắn muốn tôi giữ nó sao?"
"Chắc chắn." Bà Bành không chút do dự.
Chàng trai vẫn không cất mảnh giấy, hỏi: "Bên trong ngoài những sợi tinh thần và một phần ký ức bí mật do bà cắt xuống, còn có gì nữa?"
Bà Bành kéo chặt khăn quàng cổ, im lặng một hồi lâu, mới lên tiếng: "Có lẽ bác sĩ của tôi đã nói với cậu rồi, tôi nghi ngờ con gái tôi vẫn còn sống."
Hết chương 416
Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Đánh giá:
Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Story
Chương 416
10.0/10 từ 35 lượt.
