Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân

Chương 407


Chương 407: Giai Cấp E127


"Thứ hai, Beta cần xác định nội dung của thí nghiệm."


Lê Tiệm Xuyên nói: "Nội dung thí nghiệm này đại khái được chia thành hai giai đoạn."


"Giai đoạn thứ nhất, là quan sát đối tượng thí nghiệm, tức là con người, có thể tránh được việc đi đến diệt vong trong quá trình phát triển xã hội liên tục, phá vỡ 'vòng tròn muối' định mệnh và duy trì tương lai của chính mình và nền văn minh mà họ đã tạo ra hay không."


"Nếu có thể, chứng minh Beta vẫn có thể giữ hy vọng, con người không phải là sinh vật thông minh không thể cứu chữa. Nếu không thể, thì chứng tỏ Beta hoàn toàn không cần đấu tranh nữa. Con người chính là như vậy, kiêu ngạo và ngu ngốc. Bất kể lặp lại bao nhiêu lần, bất kể xây dựng bao nhiêu nền văn minh huy hoàng, cuối cùng cũng sẽ diệt vong dưới tay chính mình."


"Tất nhiên, 'con người' ở đây cần phải đặt trong dấu ngoặc kép."


"Vì trong nhận thức của Beta, trong quy tắc của phó bản này, đã không còn con người nào khác ngoài Beta. Beta cũng không nghĩ anh ta có thể tạo ra con người thực sự —— Manh mối cho thấy Beta đã thử nhưng không thành công."


"Nói cách khác, đối tượng thí nghiệm mà Beta đưa vào trường thí nghiệm, tức là những dân bản địa của phó bản, thực chất là chuột bạch chứ không phải đồng loại của Beta, vì đồng loại của Beta đã không còn tồn tại và anh ta cũng không thể tạo ra."


"Trong phó bản, ngoài dân bản địa, còn có những người chơi ngoại lai như chúng ta."


"Chúng ta đúng là con người, nhưng thứ tiến vào trò chơi chỉ là tinh thần thể của chúng. Nói chính xác là chỉ có linh hồn, không có thể xác, cũng không thể coi là con người hoàn chỉnh. Do đó, Beta, hay nói là quy tắc phó bản đã định nghĩa người chơi chúng ta là 'người Trời' hoặc 'người Thần'."


"Theo cách hiểu c*̉a tôi, điều này có nghĩa là chúng ta được coi là con người, nhưng không thể coi là con người thực sự. Chúng ta do 'trời' hoặc 'thần' phái đến."


"'Trời' ở đây có lẽ là trò chơi Hộp Ma, tức là nhóm người chơi đầu tiên, được trò chơi Hộp Ma tự nhiên ghép vào. 'Thần' là chỉ những chủ nhân bàn ăn có thể gây ảnh hưởng đến phó bản, đại diện cho nhóm người chơi thứ hai đến với màn chơi này. Họ bị Pandora cưỡng ép kéo vào, chứ không phải ghép tự nhiên."


Sau khi làm rõ lại những khái niệm này trong phó bản, Lê Tiệm Xuyên linh hoạt kết nối mạch suy nghĩ trở lại đoạn trước: "Để hoàn thành giai đoạn đầu tiên c*̉a nội dung thí nghiệm này, Beta đã thiết lập ba xã hội văn minh một cách vừa khoa học vừa không khoa học."


"Dưới sự phó bản hóa, ba xã hội văn minh này cụ thể là một thế giới kỳ ảo thời đại hơi nước kết hợp giữa phép thuật và thuật giả kim của châu Âu thế kỷ XIX, một thế giới cyberpunk* có công nghệ cao cuộc sống thấp và sự cố định giai cấp nghiêm trọng, gần giống nhất với tình hình trước khi hủy diệt của hành tinh Alpha, đang từ hiện đại hướng tới tương lai, và một thế giới tinh thần giả tưởng trong tương lai xa xôi, nơi nghiên cứu ý thức phát triển cao, có thể đạt được cuộc sống gần như vĩnh hằng."


*Thế giới cyberpunk: Cyberpunk là một thể loại con của khoa học viễn tưởng về thế giới tương lai xoay quanh sự "kết hợp giữa đời sống bần hàn và công nghệ cao" bao gồm công nghệ hiện đại và các thành tựu khoa học, gồm trí thông minh nhân tạo và điều khiển học, đi kèm với sự suy tàn hoặc sự thay đổi cấp tiến trong tầng lớp xã hội.


"Ba thế giới này, có thể được gọi là quá khứ, hiện tại và tương lai của hành tinh Alpha phiên bản trò chơi Hộp Ma."


"Tuy chúng có hình dáng cụ thể hoàn toàn khác nhau, nhưng lại sở hữu ba đặc điểm vô cùng thống nhất."


"Thứ nhất, cả ba thế giới đều có đủ sức mạnh hủy diệt con người và bản thân thế giới, và sức mạnh này nằm trong tay con người. Thứ hai, ba thế giới này không phải hoàn toàn xấu, hoặc hoàn toàn tốt, mà là có cả tốt lẫn xấu, hạnh phúc và bất hạnh cùng tồn tại. Thứ ba, dù chúng có thay đổi như thế nào, cũng đều tồn tại những bất bình đẳng và khác biệt dường như bẩm sinh đối với nhân loại."


"Thí nghiệm bắt đầu, chuột bạch được đưa vào ba thế giới này. Chúng mô phỏng cuộc sống của con người, không ngừng thúc đẩy sự phát triển của bản thân và xã hội, không ngừng tiến lên."



"Có lẽ, trong vũ trụ vốn dĩ không có xã hội hoàn hảo, cũng không có nền văn minh hoàn hảo."


"Khi ba thế giới này phát triển đến một mức độ nhất định, những xung đột không thể giải quyết được bằng chiến tranh sẽ tự nhiên bùng nổ."


"Và những xung đột này chắc chắn sẽ đẩy con người đi đến vực thẳm diệt vong, khác biệt chỉ nằm ở chỗ là con người có hoàn toàn rơi vào vực thẳm đó hay không."


"Đến đây, giai đoạn thứ nhất của thí nghiệm có xu hướng thiên về kết quả tiêu cực của 'có thể' chứ không phải là kết quả tích cực của 'có thể'. Thế là, cốt truyện phát triển, thúc đẩy thí nghiệm tới giai đoạn thứ hai, bắt nguồn từ kết quả tiêu cực có nhiều khả năng xảy ra hơn."


Lê Tiệm Xuyên dừng lại một chút, giọng điệu nhuốm màu phức tạp khó tả: "Trong giai đoạn thứ hai của thí nghiệm, Beta muốn biết khi một ngoại lực cực kỳ cao mà con người không thể nhận bắt đầu can thiệp, liệu con người và nền văn minh của con người có bị dẫn dắt hay bị đùa giỡn, rồi rơi vào vòng luẩn quẩn hoang đường hủy diệt liên tục rồi tái sinh liên tục, không nhìn thấy sự thật, cũng không thể thoát ra hay không."


Hàn Lâm nãy giờ vẫn im lặng, đột nhiên nói: "Việc Beta thúc đẩy giai đoạn thứ hai của thí nghiệm, về cơ bản là đang phủ nhận ý nghĩa tồn tại của con người và nền văn minh."


Lê Tiệm Xuyên hơi nheo mắt lại, nhìn Hàn Lâm một cái: "Đúng vậy."


"Đây chính là nỗi tuyệt vọng sâu sắc nhất của Beta."


Lê Tiệm Xuyên nói: "Giai đoạn đầu tiên của thí nghiệm kiểm chứng hy vọng của Beta. Nếu kết quả tốt thì mọi thứ đều tốt. Nếu kết quả xấu, vậy thì mọi thứ sẽ rơi vào tình huống tồi tệ hơn, cũng chính là giai đoạn thứ hai c*̉a thí nghiệm, thực tế và hư vô."


Hàn Lâm nhìn thẳng vào Lê Tiệm Xuyên, vẻ mặt mơ hồ: "Dựa theo diễn biến cốt truyện phó bản, sự phủ nhận của Beta là đúng."


Lê Tiệm Xuyên thờ ơ nói: "Thứ tìm kiếm được trong ảo tưởng, chỉ là ảo tưởng."


Hàn Lâm cười cười, nhưng không nói thêm gì nữa.


Lê Tiệm Xuyên thu hồi ánh mắt, vẻ mặt không đổi, tiếp tục nói: "Tóm lại, thí nghiệm bước vào giai đoạn thứ hai. c*̃ng chính từ giai đoạn này, các loại ngoại lực bắt đầu vào sân. Cá nhân tôi cho rằng, thời gian này là 200 năm trước trong thời gian phó bản."


"Ngoại lực thứ nhất của giai đoạn thứ hai của thí nghiệm, chính là ý chí của Beta, nó biểu hiện cụ thể trong cuộc điều tra mức độ hạnh phúc của con người và sự xuất hiện của ba vị thần."


"Tại sao hai điều này lại là ý chí của Beta?"


Lê Tiệm Xuyên đưa ra câu hỏi rồi tự mình trả lời: "Chúng ta đã xác nhận ở phía trước, ai là con người thực sự, và những đồ vật cũ đi cùng Beta già trong góc nhìn của Hộp Ma trông như thế nào."


"Cuộc điều tra mức độ hạnh phúc của con người, điều tra đương nhiên là con người. Mà con người thực sự được phó bản này công nhận, c*̃ng chỉ có Beta trưởng ngục. Nói cách khác, cuộc bỏ phiếu mức độ hạnh phúc của con người hàng năm do những con chuột bạch ở ba khu nhà tù lớn tổ chức chỉ là hình thức, những lá phiếu này không có hiệu lực thực tế nào. Tất nhiên, bản thân những con chuột bạch không hề biết điều này. Chúng vẫn cho rằng thứ hạng khu nhà tù của chúng là do chính chúng quyết định."


"Nhưng thực tế, lá phiếu thực sự chỉ có một, và nó nằm trong tay Beta trưởng ngục. Ai cao ai thấp trong ba khu nhà tù lớn, hoàn toàn do anh quyết định."


"Vì chỉ có Beta mới là con người, những người khác, bất kể địa vị cao thấp, quyền thế lớn nhỏ, đều chỉ là tù nhân, là chuột bạch."


"Có lẽ khi vừa bước vào phó bản, hạ cánh ở một khu nhà tù nào đó, các vị cũng đã từng nghi ngờ tại sao khu nhà tù này lại có mức độ hạnh phúc cao hoặc mức độ hạnh phúc thấp. Là do bức tường thông tin tạo ra? Hay là có liên quan đến chính sách ngu dân của kẻ cầm quyền, hoặc sự tự ám thị của người dân? Nói tóm lại, ban đầu, chúng ta sẽ không nghi ngờ tính đáng tin cậy c*̉a hoạt động bỏ phiếu hàng năm, cũng sẽ không chất vấn tính chân thật c*̉a những lá phiếu trong tay tất cả tù nhân."



"Ví dụ như khu nhà tù cấp 6, có hai loại phiếu bầu thật và giả. Trong mắt kẻ cầm quyền ở khu nhà tù cấp 6, những lá phiếu trong tay dân thường là giả, chỉ những lá phiếu trong tay mình mới là thật. Nói cách khác, hạnh phúc hay không hạnh phúc c*̉a người dân ở đây, không phải do người dân quyết định, mà do kẻ cầm quyền quyết định."


"Nhưng sự thật thì sao?"


"Thật ra, khi phiếu bầu bắt đầu xuất hiện thật giả, kẻ cầm quyền cũng hẳn bắt đầu nghi ngờ những con bài trong tay mình liệu có phải cũng là giả hay không. Kẻ cầm quyền ở khu nhà tù cấp 6 không coi dân thường là đồng loại, vậy có một khả năng chính họ cũng không được những kẻ có quyền lực cao hơn coi là đồng loại hay không?"


"Trong mắt Beta trưởng ngục, tất cả mọi người đều chỉ là chuột bạch mà thôi, phiếu bầu và mức độ hạnh phúc vốn là hư ảo, có thể tùy ý thao túng."


"Dưới sự thao túng như vậy, Beta nói với lũ chuột bạch đây là do chúng bỏ phiếu theo ý muốn của mình, lũ chuột bạch không có ý kiến, thực sự tin như vậy."


Lê Tiệm Xuyên nói: "Nếu cuộc điều tra mức độ hạnh phúc của con người là ngoại lực mà Beta áp lên con người, thì sự xuất hiện của ba vị thần là ngoại lực mà Beta tác động lên nền văn minh nhân loại."


"Đồng hồ quả quýt, cán cân, quyển sách đại diện cho thời gian, công lý, tri thức, chúng đều là những yếu tố tương đối tích cực cần thiết cho sự phát triển của nền văn minh của con người, nhưng những yếu tố này có nhất định sẽ thúc đẩy nền văn minh của loài người phát triển theo hướng tích cực đi lên hay không?"


Lê Tiệm Xuyên hơi dừng lại.


Hắn không đưa ra đáp án cho câu hỏi này, mà trực tiếp bỏ qua, tiếp tục trần thuật một cách tương đối khách quan: "Ba vật thể này lấy bộ mặt thần linh hạ xuống xã hội con người, chính là để can thiệp vào sự phát triển của nền văn minh con người."


"Nền văn minh của ba khu nhà tù lớn thực ra tồn tại độc lập, chỉ là sự can thiệp của ba vị thần đã khiến ba khu nhà tù lớn trông như được nối thành một vòng tuần hoàn khép kín."


"Thế giới giả tưởng hơi nước sẽ bị lật đổ dưới sự chỉ dẫn của thần, tiến hóa thành thế giới cyberpunk. Thế giới cyberpunk phát triển trăm năm, sẽ lại một lần nữa bị lật đổ dưới sự chỉ dẫn của thần, biến thành thế giới tinh thần ảo. Sau khi thế giới tinh thần ảo đi vào ngõ cụt, lời sấm truyền lại giáng xuống, nền văn minh lại trở lại thực tại, mọi thứ sẽ trở về điểm khởi đầu của thời đại hơi nước."


"Sự luân phiên của nền văn minh cũ và mới trở thành một dải Mobius chỉ vì ba vị thần không bao giờ xuất hiện trực diện. Điều này nghe có vẻ vô cùng tuyệt vọng."


"Beta đã tác động một ngoại lực nhắm vào loài người và nền văn minh của loài người. Cái trước chứng minh rằng bản ngã của loài người là một mệnh đề sai lầm, cái sau chứng minh văn minh có thể là sự tồn tại phi lý và tuần hoàn vô nghĩa."


"Từ đó, Beta khẳng định tất cả đều vô nghĩa."


"Con người, nền văn minh, hủy diệt, tái sinh, và thí nghiệm mà Beta chọn tiến hành này, tất cả đều vô nghĩa."


Lê Tiệm Xuyên nói: "Đây chính là kết quả thí nghiệm giai đoạn thứ hai của Beta."


Thế giới đen trắng im lặng trong giây lát.


Blood lên tiếng: "Từ khi Beta quyết định bắt đầu giai đoạn thứ hai của thí nghiệm, thí nghiệm này quả thật đã mất đi ý nghĩa."


"Beta đã đi lệch khỏi chính mình."


Tốc độ nói của Blood hơi chậm lại, như đang suy nghĩ điều gì đó: "Trong giai đoạn đầu thí nghiệm, mọi thứ vẫn còn rất rõ ràng. Thí nghiệm này rốt cuộc đang làm gì, chất vấn điều gì, bản thân Beta muốn đạt được điều gì trong thí nghiệm này, đều rất rõ ràng. Đều là sự tự hủy diệt của loài người, không có gì hơn."



"Nhưng kết quả của giai đoạn đầu thí nghiệm không tốt lắm, thế là Beta thúc đẩy giai đoạn thứ hai. Nhưng đây không phải là cuộc khám phá sâu hơn, mà là một cú rơi vào vực thẳm của hư vô."


"Trên dải Mobius chỉ có ba khu nhà tù và ba vị thần thôi sao?"


Blood cười khàn khàn: "Giả sử Beta có thể tỉnh táo lại, nhìn kỹ một chút, sẽ phát hiện ra bản ngã c*̉a anh ta cũng đã sớm bị cuốn vào đó rồi."


"Beta đã bị lạc lối trong quá trình thí nghiệm," Freedom tiếp lời, "Kết quả giai đoạn đầu của thí nghiệm nói với Beta rằng con người quả thực đã tự hủy diệt mình. Beta luôn miệng nói đã thất vọng với con người, nhưng trong thâm tâm lại không muốn chấp nhận kết quả thí nghiệm này."


"Sự tồn tại của năng lượng siêu chiều và một số kiến ​​thức vượt quá giới hạn nhận thức của con người thu được từ năng lượng siêu chiều và Hộp Ma khiến Beta tìm được lý do để bào chữa cho con người. Beta suy đoán, hành tinh Alpha có thể đang vận hành dưới sự can thiệp của một ngoại lực cao cấp mà con người không thể biết đến. Con người và nền văn minh của con người có lẽ đều bị ngoại lực đùa bỡn."


Vừa nói, Freedom vừa khiến hai manh mối bay ra từ hộp ma của mình.


Chúng lần lượt là một băng ghi âm tiếng la hét hỗn loạn và kích động, cùng một tờ giấy cũ viết đầy chữ máu lộn xộn.


Tiếng la hét biểu thị sự kháng cự của Beta đối với kết quả giai đoạn thứ nhất c*̉a thí nghiệm. Những con chữ đẫm máu chỉ ra kết cục cuối cùng của Beta.


"Tôi vốn có thể tự do chết đi, nhưng lại vì sự ngu ngốc và kiêu ngạo cố hữu của loài người, mà tôi đã để nó thuần hóa tôi. Sự điên rồ, đau khổ, sự không cam tâm, sự phẫn nộ của tôi vĩnh viễn không có hồi kết. Tôi đã mất đi ý nghĩa của mọi thứ... Tôi cuối cùng sẽ bị nuốt chửng." Trên tờ giấy cũ, mơ hồ có thể nhận ra ba dòng chữ máu.


"'Nó' ở đây là chỉ thí nghiệm này," Freedom nói, "Beta đã mô phỏng ngoại lực để gây nhiễu cho thí nghiệm, thúc đẩy nó bước vào cái gọi là giai đoạn thứ hai."


"Nhìn những con người và nền văn minh bị đùa bỡn ở giai đoạn thứ hai, giống như mãi mãi không thể thoát ra khỏi dải Mobius luẩn quẩn. Trước khi hoàn toàn lạc lối, Beta đã phát hiện ra sai lầm của mình, nhưng tất cả đã không thể đảo ngược, cuối cùng, hư vô đã nuốt chửng anh ta."


Trong giọng nói của Freedom thoáng có chút mỉa mai: "Là người cuối cùng trên hành tinh Alpha, sự hủy diệt của Beta cũng do chính tay Beta ban cho. Điều này cũng có thể coi là xác nhận tính chính xác của kết quả giai đoạn thứ nhất của thí nghiệm ở một mức độ nào đó chăng? Loài người cuối cùng sẽ diệt vong bằng cách tự hủy diệt?"


"Đừng nhìn tôi," Freedom nói, nhìn chằm chằm vào một người chơi nào đó, "Vị đây không có tư cách yêu cầu tôi giúp hay không giúp lần giải đố này."


Người chơi bị Freedom nhìn chằm chằm có sắc mặt cứng đờ, há miệng nhưng không nói gì.


Người chơi mặc váy đỏ cầm ô máy móc nhẹ nhàng thở dài, nói: "Trong "Con Người Cuối Cùng", Beta đi trên hành tinh Alpha sau khi loài người tuyệt chủng, đối mặt với phế tích văn minh và hành tinh đang dần hồi sinh, từng có một câu hỏi, 'Sự sống và nền văn minh, nếu nhất định phải phân cao thấp, thì cái nào quý giá hơn'."


"'Sự sống' trong câu hỏi này có lẽ không chỉ con người, mà chỉ những sự sống khác ngoài loài người, 'nền văn minh', chỉ nền văn minh của loài người. Từ một góc độ nào đó mà nói, Beta lúc này đã đặt loài người và hành tinh Alpha vào thế đối lập."


"Sự hưng suy của nền văn minh nhân loại đã gây ra ảnh hưởng tiêu cực hơn là tích cực đến hành tinh Alpha và những sự sống khác trên hành tinh Alpha."


"Trong mắt Hộp Ma, sâu thẳm trong lòng Beta, từ lâu đã nảy sinh nghi ngờ đối với loài người, nghi ngờ đối với nền văn minh. Sự lạc lối của Beta có thể đoán trước được."


Người chơi mặc váy đỏ nói.


Tại sao trường thí nghiệm này lại trở thành một nhà tù?



"Nhân tính, bản ngã, giai cấp, bình đẳng, thuần hóa, phản kháng..." Blood cảm thán, "Bất bình đẳng và khác biệt, tồn tại hay hư vô... Thí nghiệm của Beta đã lệch đi khỏi ý định ban đầu c*̉a Beta, nhưng cốt truyện của phó bản này lại chưa từng đi lệch khỏi cốt lõi của nó và luôn xoay quanh mệnh đề về sự tự hủy diệt của loài người."


Người chơi váy đỏ nhìn Lê Tiệm Xuyên: "Ngoại lực thứ hai tham gia vào giai đoạn thứ hai của thí nghiệm chính là bốn chủ nhân trên bàn ăn, đúng không?"


Lê Tiệm Xuyên hơi nhướng mắt: "Đúng vậy."


"Ngoại lực thứ hai là bốn chủ nhân, Pandora, Hộp Ma, Hội Linh Giác, và Ghost."


"Sức mạnh của Pandora theo Fraudster xâm nhập đến, sức mạnh của Hộp Ma thì từ đầu đến cuối đều ở trong phó bản, cả hai đều ẩn náu ở đây trước khi giai đoạn thứ hai của thí nghiệm bắt đầu. Cho đến khi nhóm người chơi đầu tiên tiến vào, họ mới bắt đầu chính thức tham gia, gây ảnh hưởng đến phó bản."


"Hội Linh Giác đến c*̀ng với nhóm người chơi đầu tiên, trước đó hẳn chưa từng xâm nhập vào. Sức mạnh của Ghost vẫn luôn tồn tại trong trò chơi Hộp Ma, nhưng bản thân em ấy đã cùng nhóm người chơi thứ hai tiến vào phó bản này."


"Ảnh hưởng của Pandora và Hộp Ma đối với trường thí nghiệm đã được đề cập đến ở bên trên, tôi sẽ không đi sâu vào chi tiết, đợi đến khi nói đến tình huống cụ thể sẽ nhấn mạnh lại."


"Hội Linh Giác và Ghost, rất đơn giản, cái trước là vì đi đến thế giới thực nên không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào. Phó bản này rõ ràng có dị thường, bọn họ đương nhiên phải đến xem. Về phần Ghost, em ấy là người chơi, sau khi tiến vào phó bản, ảnh hưởng c*̉a em ấy đối với nơi này đều không vượt quá thân phận người chơi."


Lê Tiệm Xuyên không có ý định nói chi tiết về bí mật của Ninh Chuẩn ở đây.


Sau khi đơn giản nói một số thông tin, hắn nói: "Về ngoại lực thứ ba, rõ ràng chính là chúng ta, tất cả người chơi nhóm đầu tiên và nhóm thứ hai."


Blood nói: "Đây là phó bản, nhưng đồng thời cũng là trường thí nghiệm của Beta. Với tư cách là ngục trưởng giam cầm tất cả chuột bạch, lại tuyệt vọng tự giam mình ở đây, hẳn cũng có quyền đồng ý hoặc phủ quyết việc người chơi có thể tiến vào hay không. Beta đồng ý đưa ngoại lực là người chơi vào có phải là vì anh ta cũng là vô thức khát vọng mượn thêm nhiều sức mạnh để giải thoát khỏi dải Mobius không?"


"Không loại trừ khả năng này." Lê Tiệm Xuyên nói.


Nói xong, hắn hơi chậm lại suy nghĩ, nói: "Những nội dung giải đố trên đều là nói từ phạm vi lớn tổng thể. Tiếp theo, chúng ta sẽ thu hẹp phạm vi, tinh chỉnh mọi thứ, bắt đầu phân tích các khu vực của phó bản, tức là ba khu nhà tù lớn, bậc thang giấc mơ và bữa tối."


"Trước tiên nói khái quát về ba khu nhà tù lớn..."


Giọng Lê Tiệm Xuyên khựng lại.


Hắn phát hiện không biết từ lúc nào, những người chơi bên ngoài con thuyền khổng lồ đều chăm chú và nghiêm túc nhìn hắn.


Hắn mơ hồ cảm thấy mình giống như một giáo viên đang lên lớp, ngồi bên dưới đều là học sinh xuất sắc thông minh, lúc nào cũng chú ý để bắt lỗi giáo viên.


Nhưng phần khó nói nhất đã qua rồi, tiếp theo, dù có bao nhiêu ánh mắt nhìn chằm chằm vào mình, Lê Tiệm Xuyên cũng chỉ cảm thấy nhẹ nhõm, không hề có chút căng thẳng nào.


"Sau khi Beta trưởng ngục lạc lối, giai đoạn thứ hai của trường thí nghiệm, c*̃ng chính là toàn bộ Nhà tù Hạnh phúc của Con người, thực ra đang phát triển theo cốt truyện trong cuộc đấu trí giữa ba vị thần và nhiều ngoại lực."


Lê Tiệm Xuyên hơi nhíu mày, giọng nói bình thản: "Lịch sử của ba khu nhà tù lớn cứ mỗi trăm năm sẽ xuất hiện một đoạn đứt gãy do cốt truyện hoặc ba vị thần tạo ra. Đoạn đứt gãy này là trở ngại lớn nhất để chúng ta thoáng nhìn thấy vòng tuần hoàn văn minh của ba khu nhà tù lớn. Trừ khi đã đi qua ít nhất hai khu nhà tù và có một số hiểu biết về khu nhà tù cấp 3, nếu không rất khó nhận ra bất kỳ vấn đề nào."


Hết chương 407


Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Story Chương 407
10.0/10 từ 35 lượt.
loading...