Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân

Chương 395


Chương 395: Giai Cấp E115


Trong một đại dương rộng lớn thuộc một khu vực chưa được biết đến, một đỉnh núi biến dạng chọc thủng bề mặt biển.


Elizabeth đứng trên đỉnh núi, nhìn mặt trời bị sóng biển đen nhấn chìm, đũa phép và quả cầu pha lê trong tay dần dần phát ra ánh sáng chói mắt, bao phủ toàn bộ đỉnh núi.


Phía dưới đỉnh núi, vô số áo choàng ma thuật trống không tung bay, bên trong mỗi chiếc áo choàng hình như có hình bóng của con người.


Một người đàn ông đeo mặt nạ xương và ăn mặc như người hầu xuất hiện ở chân đỉnh núi chẳng biết từ lúc nào.


Người nọ được bao quanh bởi một số điểm sáng lơ lửng, nhanh chóng xuyên qua những chiếc áo choàng ma thuật đang tung bay, từng bước leo l*n đ*nh và đi đến bên cạnh Elizabeth.


"Tôi thấy hơi khó tin, ấy mà cô lại chọn phản bội Blood."


Người đàn ông mở miệng nói, "Tôi rất tò mò. Có phải là do dị năng của tôi cuối cùng cũng phát huy tác dụng, hay là do những chỉ thị mới mà Pandora đưa cho cô? Hay là vì cô đột nhiên thoát khỏi ô nhiễm, lấy lại một phần ý chí của mình?"


"Cậu biết rõ nhất dị năng của cậu có phát huy tác dụng hay không", Elizabeth lạnh lùng nói. "Thuật đọc suy nghĩ, hoặc là nói điều khiển suy nghĩ, có tác dụng phụ là 'ai yêu người sẽ được người yêu lại'. Nếu cậu muốn điều khiển ai đó bằng tình yêu, cậu chắc chắn c*̃ng sẽ thật lòng yêu người đó."


"Lúc này, tôi không yêu cậu, cậu cũng không yêu tôi."


Elizabeth cười khẩy, "Liên tục yêu nhiều người khác nhau, san sẻ tình yêu cho vô số người cùng lúc, lợi dụng những người mình yêu thương nhất để đạt mục đích, trơ mắt nhìn những người yêu lần lượt chết đi."


"Freedom, tôi cũng rất tò mò về con người thật của cậu, cậu rốt cuộc là một cỗ máy máu lạnh hay là một tên tội phạm từ đầu đến cuối quỳ trên máy chém, chờ ngày xét xử?"


Một nụ cười dịu dàng hiện lên trên khuôn mặt Freedom: "Có thể là cả hai, hoặc cũng có thể là không cái nào cả?"


"Tất nhiên, theo tình hình hiện tại, nói chính xác hơn thì tôi không phải là cỗ máy, cũng không phải là tội phạm, mà nên được gọi là thần."


"Chẳng phải Đức Giáo hoàng đã đoán được tôi đã trở thành thần nên mới hiệu triệu tôi sao?"


"Theo góc nhìn sức mạnh thuần túy, trong toàn bộ Nhà tù Hạnh phúc của Con người, chỉ có tôi mới có thể đối kháng với Blood, c*̃ng chỉ có tôi mới có thể đối kháng với Blood bằng lập trường rõ ràng. Con đường đáng thương và đáng sợ này để trở thành thần chỉ nên cho một người đi, mới là trạng thái cao nhất. Nó đòi hỏi sự tập trung của tất cả sức mạnh có thể, thần thoát khỏi kén, c*̃ng cần nuốt chửng lẫn nhau."


Elizabeth cười khẩy: "Cậu chắc chắn mình sẽ là người chiến thắng sao?"


Elizabeth nhìn Freedom: "Bây giờ trông cậu còn thảm hại hơn cả Blood."


Advertisement


"Cô chỉ nó à?" Freedom chạm vào mặt nạ xương trên mặt, "Người yêu của tôi không thích khuôn mặt của tôi bây giờ, che lại sẽ tốt hơn."


Nói xong, Freedom tháo mặt nạ ra.


Một khuôn mặt được bao phủ bởi những đường vân màu đỏ xuất hiện.


Khuôn mặt này tuy vốn bình thường phổ thông nhưng lại sạch sẽ thoải mái, tràn đầy hấp dẫn, mị lực kỳ lạ. Nhưng bây giờ, lại phủ đầy hoa văn chói mắt. Những họa tiết này trông giống như chữ rune, lại giống những con giòi đang ngọ nguậy hoặc mạch máu đập mạnh, sống động nhưng lại bệnh hoạn.


Ánh mắt của Elizabeth dừng lại trên khuôn mặt đó một lúc rồi nhanh chóng nhìn đi hướng khác.


Nhưng chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi này, vô số ảo ảnh khó gọi tên tràn vào đầu Elizabeth.


Những lời mê sảng điên cuồng chui vào tai cô, một bàn tay khổng lồ vô hình xé nát trái tim cô, quả cầu pha lê tỏa sáng rực rỡ, bao phủ cơ thể Elizabeth và giúp cô nhanh chóng phục hồi sau cơn cứng đờ tạm thời.


"So với Blood tùy tiện, điên cuồng và tàn nhẫn, người chưa nuốt quá nhiều sức mạnh của con người là cậu miễn cưỡng được coi là một chủ nhân nhân từ."



Elizabeth nói: "Hiệp hội Pháp sư có thể đi theo cậu, Elizabeth đã không còn là người chơi Hộp Ma cũng có thể chinh chiến vì cậu. Nhưng chúng tôi hy vọng con đường cậu chọn là đúng đắn và có tương lai tươi sáng."


Advertisement


"Chúng tôi đã phải chịu đựng nỗi đau và bóng tối kéo dài đằng đẵng."


"Chúng tôi không hy vọng xa với có thể chiến mà không chết, chúng tôi chỉ hy vọng rằng sau khi mọi thứ trở lại bình yên, linh hồn chúng tôi có thể trở về quê hương."


Elizabeth nhìn thẳng vào mắt Freedom, từ từ quỳ xuống.


Phía sau cô, vô số áo choàng ma thuật tung bay đột nhiên rung rinh, xào xạc, ánh sáng chói mắt không thể nhìn trực tiếp lan tỏa, phá vỡ bóng tối vô tận trên mặt biển.


...


Ở nơi tối tăm u ám này, hòn đảo nhỏ mà Lê Tiệm Xuyên phát hiện ra cách đây không lâu cũng chào đón ba vị khách.


Một vị khách trông giống một cô gái, lưng đeo theo một chiếc khiên ánh sáng, đang canh gác dưới bệ. Vị khách thứ hai mặc một chiếc váy lộng lẫy, đang dựa vào một dây leo chảy ra chất lỏng sền sệt, v**t v* một nụ hoa ăn thịt người. Vị khách thứ ba đi tới bên quan tài đen, thắp lên chiếc đèn lồng rách nát trong tay, thay thế ánh sáng của ngọn nến trắng.


Trong ánh sáng ngày càng rực rỡ, cô gái trong quan tài mở mắt.


Dây leo hung hăng vọt lên, hoa tươi nở rộ, mọi thứ trên bệ đá giống như đều có sinh mệnh, sống lại, vây quanh cô gái đang rời khỏi quan tài đá, bước lên ngai vàng.


Advertisement


Gương mặt cô gái mơ hồ như bị bao phủ một lớp sương mù dày đặc.


Nhưng đôi mắt của cô gái rất trong sáng.


Cô gái nhìn khách đến, giọng nói nhẹ nhàng mà lạnh lùng, chỉ rõ danh tính của đối phương: "Hàn Lâm, tôi nhớ anh."


"Lần cuối chúng ta gặp nhau là ở thế giới trước khi khởi động lại. Anh đã nhìn thấu một phần sự thật trong một ván trò chơi, lao đến trước mặt tôi, chất vấn tôi, bi phẫn vung dao về phía tôi. Nhưng lần này khi chúng ta gặp lại, anh hình như đã thay đổi lập trường của mình."


Hàn Lâm cười nói: "Lựa chọn ngủ trong mộng đẹp, cùng không gian chiều thấp sụp đổ mà chết, hay lựa chọn thay đổi tư duy, thử chạm vào con đường tiến hóa từ chiều thấp lên chiều cao? Đáp án không phải đã quá rõ sao? Cô hẳn hiểu rõ điểm này hơn tôi, Fools."


"Chính cô là người đã chỉ cho tôi con đường này."


Cô gái nói: "Đây là lựa chọn của riêng anh."


Hàn Lâm nói: "Tôi sẽ kiên trì lựa chọn của mình, c*̃ng mong Hội Cứu Thế giữ lời hứa, giúp tôi được thăng cấp và bước vào không gian Pandora."


Cô gái nói, "Đây là lời hứa mà họ đã hứa với rất ít người. Pandora có khả năng thực hiện lời hứa đó. Họ từng đi trên con đường thăng cấp chiều này, lần này họ quay trở lại c*̃ng mang theo hộp ma. Không thể phủ nhận rằng hộp ma là phương tiện phá vỡ chiều không gian cực hạn nhất mà tầng thứ sinh mệnh hiện tại của họ có thể lấy được."


Hàn Lâm nói: "Chỉ có nắm vững phương tiện phá vỡ chiều không gian thì mới có thể đạt tới cảnh giới thăng cấp chiều sao?"


"Không, phương pháp phá vỡ chiều không phải là điều kiện cần thiết để thăng cấp chiều, mà chỉ là điều kiện cần thiết để giảm chiều", ánh mắt cô gái u ám, "Giống như nếu anh muốn thay đổi một bức tranh bình thường, anh phải sử dụng cọ vẽ. Pandora phải sử dụng phương pháp phá vỡ chiều để can thiệp vào thế giới loài người."


Hàn Lâm nói: "Vậy thì cần gì để thăng cấp chiều?"


"Thời cơ và năng lượng siêu chiều", cô gái nói, "Hay nói cách khác, là một phép màu".


"Đột nhiên sẵn lòng nói cho tôi biết nhiều như vậy, xem ra Hội Cứu Thế ​​đã xác định tôi chắc chắn không thể chạy thoát sao?" Hàn Lâm hỏi, "Cơ hội chiến thắng của chúng ta là bao nhiêu?"


Cô gái trả lời: "Một trăm phần trăm."


Ánh mắt Hàn Lâm đọng lại, giương mắt nhìn cô gái.



"Tốt nhất là có thể ngăn chặn trận chiến cuối cùng. Nhưng nếu không thể, một khi nó mở ra, những con người vội vã lao vào c*̃ng không có khả năng vượt màn."


Advertisement


Hàn Lâm im lặng một lát rồi hỏi: "Ngoại trừ trận chiến cuối cùng, tất cả những con đường khác đều là ngõ cụt sao?"


"Ngõ cụt không có nghĩa là vô nghĩa", cô gái đáp.


Hàn Lâm nói: "Tôi không bao giờ hiểu được tại sao một sinh mệnh mạnh mẽ với tầng thứ hoàn toàn khác biệt so với con người như Pandora, vẫn cố chấp bám víu vào không gian chiều thấp Trái Đất này."


Cô gái nói: "Họ chưa bao giờ che giấu mục đích của mình, nhưng con người không muốn tin điều đó."


Hàn Lâm nhíu mày: "Ý của cô là bọn họ tự nhận mình cũng là con người, mọi việc bọn họ làm đều là vì tương lai của nhân loại sao?"


"Đúng vậy." Cô gái đưa ra câu trả lời khẳng định.


Ánh sáng của chiếc đèn bão dần mờ đi, những dây leo và hoa lần lượt héo úa.


Cô gái hạ mí mắt xuống, chậm rãi ngã vào trong quan tài đen kịt, liếc nhìn Hàn Lâm lần cuối, nhẹ giọng nói: "Rời khỏi nơi này đi."


"Không cần gọi tôi, khi cần thiết, tôi sẽ tỉnh lại."


Hàn Lâm nhìn cô gái trở về quan tài, trở về trong mộng, đôi mắt đen sâu thẳm như hồ nước mùa thu.


Anh ta khó khăn giơ tay lên đón lấy ánh sáng yếu ớt của chiếc đèn bão, hỏi câu hỏi cuối cùng: "Sau khi trở thành vật chứa của Đấng Sáng Thế, mỗi lần cô tỉnh lại, rốt cuộc là vị thần ở chiều không gian cao hơn, hay là con người mà cô từng là..."


Advertisement


Chiếc đèn bão tắt ngấm.


Câu hỏi này chắc chắn sẽ không có lời giải đáp.


Một ngôi sao tách ra khỏi ngón tay cô gái, bay ra khỏi quan tài như một con đom đóm và đáp xuống lòng bàn tay Hàn Lâm.


Hàn Lâm buông lỏng tay, xoay người đi xuống bệ.


"Chia nhau hành động."


Hàn Lâm nói với hai người đang đợi mình: "Diểu Nhiên sẽ đến thị trấn Mắt Mèo, còn tôi và Tam Tam sẽ đến Hội Cứu Thế trước."


Hứa Diểu Nhiên không hỏi nhiều, do dự gật đầu, sau đó nhảy lên chiếc thuyền vàng neo trên đại dương đen, nhanh chóng rời đi.


Kill3 không dễ bị đánh lừa như vậy.


Kill3 nhảy lên lưng Hàn Lâm, nhấc đôi giày cao gót nhọn giấu dưới váy lên rồi cắm sâu vào đùi Hàn Lâm.


Thịt bị xé toạc, máu đỏ thẫm chảy ra.


"Tại sao lại nói dối cô ta?"


Kill3 giơ hai cánh tay ra siết cổ Hàn Lâm.


Kill3 quấn quanh Hàn Lâm như một con rắn độc trơn trượt, đôi môi xinh đẹp và đầy đặn tuần tra tới lui, từ sau tai Hàn Lâm đến cằm Hàn Lâm.


Advertisement



Khi giọng nói nhẹ nhàng truyền ra, hàm răng sắc nhọn khẽ chuyển động, ngậm lấy trái cổ đang hơi run rẩy của Hàn Lâm, vừa nhẹ vừa mạnh ma sát.


Vào lúc sức mạnh đạt đến mức cao nhất, Hàn Lâm nghe được dục vọng không còn che giấu của Kill3: "... Tôi muốn xé nát nó ghê."


Hàn Lâm giống như hoàn toàn không có cảm giác gì.


Hàn Lâm vòng tay qua vòng eo cực kỳ thon thả bị siết chặt trong chiếc áo corset của Kill3, rồi mang đối phương vào vùng biển tĩnh lặng và yên bình.


Khi biển sắp nhấn chìm, Hàn Lâm trả lời câu hỏi của người kia: "Chuyện của người lớn sao có thể gọi là lừa dối. Trẻ con có chỗ đi của trẻ con, người lớn có kết cục của người lớn."


Kill3 nói: "Cô ta đã trưởng thành từ lâu rồi."


"Nhưng tính theo tuổi của hai chúng ta, cô ấy chẳng phải là trẻ con sao, nếu không với tính cách của anh, sao có lúc lại nhường nhịn tính xấu của cô ấy cho được?"


Hàn Lâm nói: "Anh cũng coi cô ấy như trẻ con đấy thôi."


"Đương nhiên, quan trọng nhất là cô ấy và chúng ta chưa bao giờ cùng đường... Cô ấy còn có thể quay về quá khứ."


...


Trong không gian kim loại màu bạc, tất cả các phòng đều bị chất lỏng không rõ ăn mòn, các khoang đông lạnh đặt bên trong đều biến thành những vũng bùn nhão nhụa, mất đi chức năng vốn có.


Advertisement


Nhưng không gian kim loại vẫn tồn tại.


Vì vậy thế giới tinh thần vô biên vô tận chưa từng bị bất kỳ sự quấy rầy nào.


Trì Đông vỗ cánh bay lượn trên bầu trời biển ý thức, sóng vai cùng lãnh chúa giấc mơ "Đào Nguyên" Bei, muốn đi về một hướng nào đó.


Đột nhiên, hai bên bọn họ xuất hiện thủy triều ý thức lên xuống rõ rệt.


Những mảng màu quỷ dị nồng đậm xếp chồng lên nhau, cuộn trào, thò ra vô số xúc tu dị dạng, muốn kéo họ xuống, trói buộc họ.


Một bóng người xuất hiện ở phía trước.


Tóc trắng mắt xanh, áo choàng thánh khiết, chính là Trí Giả của khu nhà tù cấp 3.


"Khu vực cấm chớ vào."


Giọng Trí Giả lạnh lùng.


Trì Đông không để ý, chỉ để mặt đồng hồ vàng lớn ngưng tụ hiện ra sau lưng.


...


Thị trấn Mắt Mèo, Thẩm Tinh đứng trước phế tích nhà thờ, cẩn thận chăm sóc đài phun nước.


Phía trên anh ta không biết từ lúc nào trôi đến mấy đám mây, mây chen chúc nhau, thò ra vô số con mắt kỳ dị.


Advertisement


"Hội Linh Giác muốn nói chuyện với cậu."


Một con mắt trong đó nhìn chằm chằm vào bóng lưng Thẩm Tinh, âm trầm nói.



8 giờ 50 phút tối.


Lỗ tai Lê Tiệm Xuyên khẽ cử động.


Ngoài cửa, tiếng bước chân từ xa đến gần, rất nhanh cánh cửa khoang bị gõ vang, giọng Tạ Trường Sinh truyền đến: "Chúng ta đã đến bên ngoài thị trấn Mắt Mèo. Tập hợp ở boong thuyền."


Lê Tiệm Xuyên im lặng mở mắt.


Chỉ còn chưa đầy mười phút nữa là trận chiến lãnh địa giấc mơ sẽ bắt đầu.


Pandora không lựa chọn chủ động tấn công trước khi cuộc chiến lãnh địa giấc mơ diễn ra hoặc trước khi Blood lật bàn, vậy có nghĩa là bọn họ chắc chắn sẽ hành động trong cuộc chiến lãnh địa giấc mơ.


Trận quyết chiến này, rốt cuộc là phần thắng trăm phần trăm, hay là hy vọng mong manh, thất bại thảm hại, đáp án sẽ sớm được công bố.


Trong lòng Lê Tiệm Xuyên, Ninh Chuẩn cũng từ từ tỉnh lại.


"Đi thôi."


Advertisement


Lê Tiệm Xuyên nhìn Ninh Chuẩn.


Ninh Chuẩn ngẩng đầu lên, mỉm cười và trao cho hắn một nụ hôn ấm áp nhẹ nhàng: "Mọi chuyện đều suôn sẻ."


"Mọi chuyện đều suôn sẻ."


Lê Tiệm Xuyên cũng cười lên.


Cả hai chuẩn bị xong, rời khỏi khoang thuyền, tiến ra boong thuyền.


Tạ Trường Sinh và Phương Ký Minh đã đợi sẵn ở đó.


Khi Lê Tiệm Xuyên và Ninh Chẩn bước lên boong thuyền, nhìn về phía thị trấn Mắt Mèo, giọng nói nữ lạnh lùng máy móc vang lên trong tai của tất cả các người chơi.


"Mười, chín, tám..."


Đếm ngược bắt đầu: "Bảy, sáu, năm, bốn..."


"Ba, hai..."


"Một!"


"Quy tắc thay đổi, chiều mở ra!"


"Trận chiến lãnh địa giấc mơ lần đầu tiên trong Nhà tù Hạnh phúc c*̉a Con người... chính thức bắt đầu!"


Tiếng nổ vang dội từ xa, cả thế giới rung chuyển trong một khoảnh khắc, sau đó im lặng trong tiếng vo ve kéo dài.


Bầu trời mất màu, mặt đất tái tổ chức.


Ánh sáng vàng rực rỡ chiếm lĩnh toàn bộ tầm mắt.


Lê Tiệm Xuyên vô thức ngẩng đầu, nhìn thấy một cán cân vàng khổng lồ như một ngôi sao, bị ép thẳng ra.


Ở hai đầu của cân, một đầu là "Đỉnh Biển Sâu" đang hồi sinh trong sự yên tĩnh chết chóc, đầu còn lại là "Thành Phố Bệnh Tật", nơi hắn đang đứng, nơi những con sâu không ngừng xuất hiện.


Hết chương 395


Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Story Chương 395
10.0/10 từ 35 lượt.
loading...