Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Chương 393
Chương 393: Giai Cấp E113
Nhưng đoạn hình ảnh không dừng lại ở đó.
Nó giống như đã bị qua loa cắt nối biên tập lại, bông tuyết nhấp nháy, một số hình ảnh bị hỏng được chèn vào không theo thứ tự.
Trong hình ảnh là cảnh chiến trường với tiếng súng và máu bắn tung tóe khắp nơi, cũng có khuôn viên trường học vô tư và vui vẻ... Có một cô gái trẻ trông có vẻ luộm thuộm đeo máy ảnh trên lưng, tiếng la mắng liên tục phát ra từ điện thoại vệ tinh, còn có một cô gái bối rối đứng ở cửa trại trẻ mồ côi, mở thư trúng tuyển đại học... Có một trận đấu nguy hiểm liều chết trong một màn chơi nào đó, cũng như bệnh viện tâm thần tĩnh mịch không tiếng động và cơn ác mộng không thể thoát khỏi... Có những cơ thể gầy gò, bị cắt rời và cắm đầy ống ngâm trong dung dịch lạ, cũng có bầu trời trong xanh, những tòa nhà cao tầng và bóng dáng tái nhợt nhảy xuống...
Những hình ảnh này chứa đầy mâu thuẫn phi logic.
Bọn chúng hình như không đến từ cùng một dòng thời gian, nhưng được tụ họp ở đây vì chúng xoay quanh cùng một nhân vật chính.
Mắt Toàn Tri và Truy Tìm Nguồn Gốc biến mất.
Mọi thứ mà Lê Tiệm Xuyên bắt được đều giống như cát sỏi bị sóng biển ném lên, khi nước biển rút đi liền chìm vào ảm đạm.
Advertisement
Cuối cùng, Lê Tiệm Xuyên chỉ kịp bắt lấy mảnh vụn duy nhất còn sót lại.
Trong mảnh vụn không có ai, chỉ có vũ trụ vô tận, ngân hà xa xôi và ba chiếc ghế tựa cao sừng sững trên tất cả những tàn tích tráng lệ đó.
"Hết rồi."
"Còn xem nữa là cái mạng già tôi ngày hôm nay phải bỏ lại chỗ này đó..."
Giọng nói của Doro vang lên trong sương mù dày đặc.
Tất cả nóng chồng và vòng xoáy đều biến mất.
Lê Tiệm Xuyên c*̃ng bắt đầu bình tĩnh lại, hắn khống chế ý thức tinh thần c*̉a mình, nhanh chóng sắp xếp lại thành phố tinh thần đang lảo đảo muốn sụp đổ, chậm rãi chìm xuống, tìm lại thân thể, trở về vị trí ban đầu.
Không có gì thay đổi.
Sương mù tràn ngập xung quanh, boong tàu hẹp và xa xôi, những thùng gỗ chất đống lộn xộn, c*̀ng với vị thuyền trưởng già đang ngồi hút thuốc trên thùng gỗ.
Mặt đồng hồ ảo ảnh ẩn sau lưng Lê Tiệm Xuyên, luôn sẵn sàng phòng thủ trước những nguy hiểm có thể xảy ra, cuối cùng cũng tích tắc nhảy qua một giây.
Thì ra một hành trình dài như vậy qua thế giới tinh thần chỉ mất chưa đầy một giây.
Advertisement
"Khụ, khụ... Thế nào, đại ca, tôi đây c*̃ng tính là ra vốn rồi, đúng không?"
Doro kìm nén tiếng ho khan trong cổ họng, nhướn mày nhìn Lê Tiệm Xuyên với chút đắc ý.
Lê Tiệm Xuyên đau đầu, vẫn chưa thoát khỏi cơn sốc chuyện vị chiêm tinh bị nghi ngờ là Tô Nhạc Nhạc, Tô Nhạc Nhạc bị nghi ngờ là Fools, nghe vậy, hắn khựng lại hai giây, rồi khẽ nói: "Tại sao?"
Hắn ngước đôi mắt đã được gấu bông nhỏ phục hồi lên nhìn Doro: "Ông hoàn toàn có thể chỉ cho tôi một phần 'tình báo', không cần phải mạo hiểm thế này. Ông đã nghi ngờ vị chiêm tinh ở khu nhà tù cấp 6 từ lâu, dù cho không có hướng hoài nghi rõ ràng, ông chắc chắn c*̃ng đã thu thập được rất nhiều thông tin về cô ta."
"Cho dù có bao nhiêu thông tin thì cũng chỉ là bề ngoài. Cô ta giấu rất sâu", Doro vẫn là dáng vẻ sao c*̃ng được kia. "Tôi biết cậu có sức mạnh của Thần Toàn Tri, dù chỉ nhìn lướt qua nhưng cậu cũng có thể có được thông tin xa hơn tôi, cho nên tôi mới dám mạo hiểm như vậy."
"Một lần mạo hiểm có khả năng cao đổi được thông tin quan trọng c*̉a nhà chiêm tinh, đáng giá và rất tiết kiệm tiền."
"Quả thật, tôi đã sớm hoài nghi vị chiêm tinh này không phải là nhân vật đơn giản ở khu nhà tù cấp 6, hoặc là nói trong toàn bộ màn chơi. Chỉ là tôi không thể nhìn thấu cô ta, muốn điều tra cô ta nhưng lại không có phương hướng điều tra. Joshua dùng phương pháp của mình để kiểm tra cô ta, kết quả là ô nhiễm bùng phát, c*̃ng để tôi phát hiện hóa ra Joshua đã bị ô nhiễm."
"Thông tin có giá trị duy nhất tôi biết về nhà chiêm tinh này đến từ Elizabeth khi cô ta vẫn bình thường."
"Theo Elizabeth, giữa nhà chiêm tinh, Giáo hoàng, và người cố vấn đã định hướng tương lai của khu nhà tù cấp 6 cách đây một trăm năm có một mối liên hệ đặc biệt nào đó."
Lê Tiệm Xuyên cho biết: "Thông tin này có xác suất đúng trên 70%."
Biểu cảm của Doro đông cứng trong giây lát.
Lê Tiệm Xuyên nói: "Tôi thấy được một ít quá khứ của khu nhà tù cấp 6. Ngoài ra, theo những gì tôi nhìn thấy và một số thông tin mặt bên tôi có được, người cố vấn mất tích cách đây một trăm năm trong khu nhà tù cấp 6, nhà chiêm tinh hiện tại và vị Trí Giả bí ẩn và kỳ lạ trong khu nhà tù cấp 3, ba người này có một điểm chung, đó là có những ngôi sao rất thật vờn quanh ngón tay của họ."
"Những ngôi sao này được ngưng tụ từ năng lượng siêu chiều."
"Tôi không thể xác nhận tình hình của Trí Giả, nhưng các ngôi sao mà người cố vấn và nhà chiêm tinh mang theo rất giống nhau, năng lượng siêu chiều ẩn chứa trong chúng cũng có những biến động gần như giống nhau."
Doro nói: "Cậu nghi ngờ ba người bọn họ thực ra là cùng một người?"
Lê Tiệm Xuyên nói: "Không loại bỏ khả năng này. Hoặc là, bọn họ không phải là cùng một người, nhưng giữa ba người lại có mối liên hệ đặc biệt. Tuy nhiên, bất kể là cái trước hay cái sau, có một chuyện hiện tại đã trở nên rõ ràng hơn từ trong hỗn loạn."
Doro liếc mắt nhìn Lê Tiệm Xuyên: "Chuyện gì?"
"Sự phân bố sức mạnh của Pandora trong Nhà tù Hạnh phúc của Con người," Lê Tiệm Xuyên bình tĩnh nói, "Khu nhà tù cấp 3, khu nhà tù cấp 6 và khu nhà tù cấp 9. Trong ba khu nhà tù này, khu nhà tù cấp 9 có mức độ xâm nhập của Pandora ít nhất, tiếp theo là khu nhà tù cấp 6. Mặc dù không biết được chi tiết c*̉a khu nhà tù cấp 3 nhưng theo suy đoán của tôi, đó chắc chắn là khu vực mà Pandora có sức mạnh mạnh nhất và mức độ xâm nhập sâu nhất."
"Bởi vì khu nhà tù cấp 6 có nhà chiêm tinh có thể ảnh hưởng đến thế cuộc, khu nhà tù cấp 3 có vị Trí Giả mạnh mẽ và khả năng kiểm soát lớn hơn, mà khu nhà tù cấp 9 không có sự tồn tại tương tự, chỉ có Pháo Đài Vàng đổ nát."
Lê Tiệm Xuyên không nói ra suy đoán của mình về Fools và Fraudster mà chỉ đưa ra một số kết luận phù hợp.
Hắn biết rõ vách tường có mắt.
Doro nhíu mày, giống như vô tình, cũng giống như ám chỉ nói: "Không cần phải nói với tôi nhiều như vậy, nghe hay không nghe, bộ xương già tôi này cũng không làm được cái gì."
Sau một hồi im lặng, Doro nói tiếp: "Các cậu cầm lấy phần 'tình báo' c*̉a tôi c*̃ng đừng cảm thấy gánh nặng tâm lý nào cả, không cần thiết, tôi rất vui lòng đưa nó ra, thế thôi. Này, đừng có mà nghĩ tôi tới để gây chuyện, nghi ngờ đúng mực là cần thiết, nhưng nếu cái gì c*̃ng nghi ngờ, không có lòng tin thì sẽ đánh mất chính mình."
Advertisement
"Tôi nói rồi, tôi không phải là nhân vật to lớn gì, cũng không phải thiên tài hàng đầu, nếu không có trò chơi Hộp Ma thì tôi chỉ là một người bình thường. Tôi không thể thấy rõ con đường mà các cậu đã chọn, nên không thể nói ủng hộ ai hay không thích ai. Trong số những người chơi ở đây, lý do tôi chọn các cậu rất đơn giản, chính là thực lực các cậu rất mạnh, có nguyên tắc và có vẻ như có cơ hội chiến thắng c*̃ng rất lớn."
"Nếu như các cậu kiên định, bền bỉ, mạnh mẽ và không sợ hãi như vậy mà c*̃ng không thể đánh thắng, vậy thì một kẻ hèn nhát và yếu đuối như tôi có thể có bao nhiêu can đảm để tiếp tục sống chứ?"
Trong lòng Lê Tiệm Xuyên hơi rục rịch.
Hắn nhìn về phía bên kia sương mù, nơi có một ông già đang khom lưng, hai chân cong lại, đang ho khù khụ nhưng vẫn từ từ rít hai hơi thuốc, trầm mặc một lúc rồi thấp giọng nói: "Khu nhà tù cấp 6 vẫn có thể đứng vững sau cuộc xâm nhập của Pandora cho đến nay, giai đoạn lịch sử hiện tại và hoàn cảnh tổng thể chắc chắn có tính đặc thù, đây là một trong những lý do. Lý do thứ hai là tinh thần phản kháng mà ông, Joshua và Elizabeth luôn có và chưa bao giờ bị xóa nhòa."
"Tôi rất may mắn. Bất kể là bạn hay thù, tôi chưa từng gặp một người yếu đuối nào."
Doro sửng sốt một lát, sau đó chậm rãi thẳng tấm lưng cong lên, nở nụ cười muộn màng: "Khen lầm, khen lầm rồi... Này, đại lão, cậu xem, ông già tôi coi như c*̃ng đưa ra tiền đặt cược lớn, cái này chắc chắn sẽ giúp ích rất nhiều cho các cậu, đúng không? Đổi lại, có phải các cậu cũng nên giúp ông già đáng thương tôi một chút không?"
Advertisement
Không đợi Lê Tiệm Xuyên trả lời, Doro đã lấy ra một vật thể kỳ lạ trông giống như băng video từ trong lòng ngực.
"Giọng nói, ngoại hình và nụ cười của tôi đều có ở đó."
Doro áng chừng băng video: "Nếu các cậu có cơ hội rời màn chơi và trở về thế giới thực, niêm phong của vật phẩm này sẽ được mở ra, phía trên sẽ có một địa chỉ, làm phiền các cậu gửi nó đến địa chỉ đó... Không cần đưa nó cho bất kỳ ai, cứ để ở xó xỉnh nào đó là được, nó sẽ tự đưa người vào giấc mơ. Đây coi như c*̃ng là một cách ngụy trang giấc mơ nhỉ?"
Lê Tiệm Xuyên nuốt xuống lời từ chối.
Hắn nhìn Doro thật sâu, sau khi xác nhận mùi băng video là bình thường mới giơ tay lên bắt lấy vật được ném tới cho mình.
"Ông không lo tôi sẽ gây bất lợi cho người ở địa chỉ đó sao?"
Lê Tiệm Xuyên nói.
Doro cười: "Cậu ư? Ha ha, cậu sẽ không đâu."
"Tin vào khả năng đánh giá con người của người trăm tuổi này đi, đây là kết quả c*̉a nhiều năm kinh nghiệm, không có dị năng nào có thể so sánh được." Doro nói một cách thản nhiên, đứng thẳng người, vẫy tay.
Sương mù xung quanh dần tan đi, bóng dáng già nua của Doro cũng biến mất theo.
Advertisement
Vị quân đoàn trưởng này đến bất thình lình, rời đi c*̃ng rất dứt khoát.
Cùng lúc đó.
Tạ Trường Sinh và Phương Ký Minh cũng hoàn thành vòng điều tra và tìm kiếm người chơi đầu tiên trong thời gian độc lập, chuẩn bị trở về tàu.
Khi hai người đi sóng vai, Tạ Trường Sinh đột nhiên mở miệng nói: "Ký Minh, theo lý trí mà nói, tôi biết các cậu sẽ đến khu nhà tù cấp 6 nơi có chút tình báo trước, sau đó sẽ đến khu nhà tù cấp 3, nhưng... Tôi biết cậu đang lo lắng cho Painter."
Phương Ký Minh không ngờ Tạ Trường Sinh lại nhắc đến chuyện này, sửng sốt một lát, rồi mới cười như bất đắc dĩ nói: "Người ta nói người càng trầm tính càng dễ bị trầm cảm, có phải vậy không, anh Tạ? Theo tôi, anh không cần phải có gánh nặng tinh thần trong chuyện này."
"Đến khu nhà tù cấp 6 trước, đến tìm anh trước, đây không phải là quyết định độc đoán của đội trưởng và tiến sĩ. Đây cũng là lựa chọn của tôi. Coi như đổi chỗ, chỉ có một mình Painter ở đây, để cô bé lựa chọn, cô bé vẫn sẽ đưa ra lựa chọn tương tự."
"Anh c*̃ng đã nói, đây là lựa chọn hợp lý nhất."
"Chúng ta mang theo nhiệm vụ và trách nhiệm, không phải tới chơi. Chúng ta đều hiểu rõ về sứ mệnh chính của mình."
Phương Ký Minh bẻ đầu ngón tay, nói với Tạ Trường Sinh: "Còn nữa, nếu tôi thật sự có suy nghĩ khác, trước tiên tôi sẽ không che giấu cảm xúc c*̉a mình, âm thầm buồn bực, oán hận. Thêm nữa, đường ra khỏi bậc thang giấc mơ có quy tắc ẩn, lúc đó chúng tôi đều biết rằng hướng đi của khu vực nhà tù được phân bổ theo mục tiêu trong đầu. Nếu tôi thực sự định đến khu nhà tù cấp 3 thì trong quá trình rời đi, tôi sẽ tự nhiên tách khỏi tiến sĩ và đội trưởng, sẽ không đến đây."
Advertisement
"Ngoài ra, chúng ta nên tin tưởng vào Painter hơn."
Phương Ký Minh nhấn mạnh: "Tôi khá lo lắng cho cô bé, nhưng cái tôi lo là trạng thái tinh thần của cô bé, không có gì khác nữa."
"Anh Tạ, còn có tiến sĩ, đội trưởng Lê, ba người không biết cô bé, chỉ nhìn thấy bề ngoài của cô bé. Hơn nữa, tôi thực sự lo lắng khi cô bé gặp nguy hiểm, nếu mọi chuyện không được xử lý đúng cách thì sẽ khó khăn hơn, nguy hiểm hơn. Nhưng thực ra, Painter không phải là một cô bé yếu đuối, mà là một vũ khí lợi hại được căn cứ Kailash, hoặc là nói toàn bộ Viện nghiên cứu thủ đô công nhận."
"Cô bé đã đạt tới vị trí thứ năm trong bảng xếp hạng Hộp Ma chỉ bằng chính sức mình."
"Khi đội của chúng tôi thực hiện nhiệm vụ, cô bé sẽ giết bất kỳ ai cản đường, có sức chiến đấu cao và đầu óc nhanh nhạy. Nhiều lần chúng tôi còn chưa kịp phản ứng thì mọi chuyện đã giải quyết xong."
"Nói thật, nếu Painter không có vấn đề về thần kinh thì chức đội trưởng sao có thể tới lượt thằng nhóc Lý Thanh Châu kia?"
"Ngoài việc tổ đội để vượt màn, cô bé thường lén lút tự mình vào trò chơi, việc này không tốt cho trạng thái tinh thần của cô bé, c*̃ng không có ai giám sát cô bé, vì vậy cô bé thường xuyên bị phạt, bị viết kiểm điểm và gia tăng huấn luyện. Nói tóm lại, chúng tôi đều nghĩ rằng anh Tạ xếp thứ 7 Hộp Ma anh yếu hơn Painter xếp thứ 5 Hộp Ma một chút, vì vậy quyết định hội hợp với anh trước."
Advertisement
Phương Ký Minh vòng tay qua vai Tạ Trường Sinh, cười gian xảo nói.
"Nếu chúng ta vẫn phải phân chia mạnh yếu trong nhóm, ai là thủ lĩnh, ai là gánh nặng thì đội này sẽ tan rã mà không cần mưa dập gió vùi gì cả."
"Hơn nữa, coi như có người cần có gánh nặng tinh thần thật đi, vậy người đó không nên là anh, mà phải là tôi. Trò chơi diễn ra cho tới bây giờ, tôi hình như không đóng vai trò gì cả. Tất nhiên, có thể làm việc lặt vặt cho cao thủ mấy vị là tôi đã thỏa mãn rồi."
Tạ Trường Sinh có chút khâm phục tài ăn nói của Phương Ký Minh.
Có khả năng nắm bắt nhanh những điểm chính, nhiệt tình cộng chân thành tháo gỡ những vướng mắc tâm lý của người khác, mưa thuận gió hòa, đây c*̃ng là một loại năng lực đặc biệt.
"Nếu cậu lạc quan và có thể tin tưởng Painter trong vấn đề này, tại sao cậu lại không thể lạc quan và tin tưởng bản thân cùng đồng đội của mình như vậy trong những vấn đề khác?"
Tạ Trường Sinh nói.
Phương Ký Minh lại sửng sốt, dừng lại một lát rồi nói: "Nếu không phải tôi biết anh Tạ anh không phải là kiểu người cố ý dùng lời dẫn dụ tôi, thì tôi đã nghi ngờ sự quan tâm trước đây của anh đối với Painter chỉ là mở đầu để hỏi tôi câu hỏi này vào lúc này."
"Nhưng mà, anh Tạ, anh thực sự không cần phải lo lắng cho tôi quá nhiều. Tôi biết mình bị ô nhiễm, tôi sẽ giữ bình tĩnh, tin tưởng vào bản thân và tin tưởng vào ba người."
Advertisement
"Nếu thực sự không được thì tôi chỉ cần uống một viên thuốc c*̉a Painter, trực tiếp liều mạng với bọn họ, ai sợ ai chứ? Tất nhiên, trừ khi không thể khác được, nếu không tôi chắc chắn sẽ không làm vậy, tôi còn đang cất giữ một chiếc hộp ma mà tiến sĩ cho rằng khá quan trọng mà. Giá trị của việc sống chắc chắn lớn hơn việc chết, vì vậy tôi phải sống nếu có thể."
Tạ Trường Sinh nghe Phương Ký Minh nói liên miên, vừa bước lên thuyền, vừa theo thói quen một hai ngày trước, theo bản năng dùng thần thức thăm dò một chiếc hộp ma, xác nhận đồ vật cất giữ trong đó có được bảo quản đúng cách hay không.
c*̃ng không bị mất.
Phương Ký Minh có chiếc hộp ma cực kỳ quan trọng c*̉a cậu ta, Tạ Trường Sinh cũng có thứ mà mình vô cùng trân trọng.
Vật phẩm này vừa đến từ Thẩm Tinh, vừa đến từ nghi lễ chuyển giao lãnh chúa giấc mơ.
Trong hai ngày tiếp theo, con thuyền ma thuật khổng lồ đã đi qua ba múi giờ chính của khu nhà tù cấp 6 và đi qua toàn bộ khu nhà tù cấp 6.
Mặc dù nhóm của Lê Tiệm Xuyên chỉ có bốn người, trong đó có ba người bị ô nhiễm, nhưng hiệu suất tổng thể không hề thấp chút nào.
Tạ Trường Sinh và Phương Ký Minh hiệu suất đến kinh ngạc, bọn họ thuyết phục được nhiều người chơi đi chung đường, phân tán ra nhiều sợi tinh thần, tạm gác lại hội tụ cho trận chiến quyết định.
Advertisement
Lê Tiệm Xuyên cũng từ vô số manh mối ghép lại thành một đáp án gần như hoàn chỉnh, hắn chỉ thiếu một hai nghi vấn nho nhỏ là có thể giải đố thành công với mức độ hoàn thiện rất cao. Ngay cả bây giờ, dù còn thiếu một hai nghi vấn nho nhỏ như vậy, hắn vẫn tự tin đáp án của mình có thể đạt được độ chính xác hơn 70%.
Chỉ là thời điểm giải câu đố vẫn chưa đến.
Hồi âm cho Nirvana đã được đưa ra, thông tin tình báo của Doro đã được chỉnh lý, thông tin bị Blood rò rỉ đã được phân loại, tiền đặt cuộc do nhiều người chơi đưa tới, dù là thật hay giả, đều đã được xác định rõ ràng và thu thập cẩn thận.
Bốn người họ ấy mà không gặp phải những mảnh vỡ sức mạnh Hộp Ma tương tự như những mảnh vỡ được tìm thấy trong trận chiến ở Pháo Đài Vàng ở khu nhà tù cấp 9.
Theo suy đoán của Ninh Chuẩn, ngoại trừ bộ phận Doro trùng hợp lấy được và đổi chác với Thần Công Lý, những mảnh sức mạnh còn lại của Hộp Ma hẳn đã bị BIood lấy mất.
Năng lượng siêu chiều còn lại đã bị bốn người thu giữ hoặc nhiều hoặc ít trong hai ngày này, phần lớn chúng thuộc về Thần Công Lý.
Dần dần, những năng lượng này trở nên ngày càng nặng nề đối với tinh thần thể. Tạ Trường Sinh và Phương Ký Minh không thể tiếp nhận thêm năng lượng nữa. Chỉ có Lê Tiệm Xuyên và Ninh Chuẩn có thể tiêu hóa những mảnh vỡ mà họ thu được.
Advertisement
Tuy nhiên, Lê Tiệm Xuyên cũng mơ hồ nhìn thấy được giới hạn của bản thân trong quá trình chứa đựng.
Về phần Ninh Chuẩn, không biết là đang khơi thông với Hộp Ma hay là đang dung hợp năng lượng, tóm lại là thời gian Ninh Chuẩn ngủ ngày càng nhiều, Lê Tiệm Xuyên hỏi dò nhưng Ninh Chuẩn chỉ cười lắc đầu không trả lời.
Lê Tiệm Xuyên biết Ninh Chuẩn không trả lời không phải vì không muốn trả lời, mà là vì cậu tạm thời không thể trả lời vì những hạn chế của quy tắc, hoặc vì cậu đang bị theo dõi.
Một kế hoạch không chỉ bao gồm mọi thứ được bày ra công khai, mà còn phải bao gồm cả những bố trí bí mật sau hậu trường.
Bốn người ăn ý đi trên con đường dưới chân này, sẽ không vì hy vọng mong manh mà phát cuồng, cũng sẽ không vì sự yếu đuối của bản thân mà tuyệt vọng.
Mọi thứ sau sự hỗn loạn ban đầu, đều trở nên có trật tự.
Bọn họ tin tưởng bọn họ vẫn còn cơ hội.
Trong thời gian này, vòng thứ hai của nhiệm vụ truy sát đã bắt đầu.
Nhưng sau khi vòng truy sát đầu tiên và tin tức về trận quyết chiến lan rộng, hầu hết người chơi đều cảnh giác với chiêu trò của Pandora, vòng truy sát này không gây ra bất kỳ sóng gió nào trong người chơi, không ai quan tâm đến bắt đầu của nó, cũng không ai quan tâm đến kết thúc của nó.
Advertisement
Những tiếng thông báo giết chóc thỉnh thoảng vang lên trước đó cũng không còn xuất hiện.
Blood cực kỳ phách lối, Freedom ẩn hiện sau lưng nhiều người chơi, RainbowQAQ đã bị thương nặng nhưng vẫn chờ đợi cơ hội trong bóng tối, Assassin rất có thể đã bị Pandora biến thành con rối, còn có hai lãnh chúa giấc mơ của khu nhà tù cấp 3 là Trì Đông và Bei, cùng với Hàn Lâm và Kill3 có mối quan hệ mập mờ với Hội Cứu Thế, không thể xác định con đường mà họ đang đi...
Tất cả người chơi, dù ở ngoài sáng hay trong bóng tối, đều đồng loạt im lặng.
Bọn họ ẩn mình, chờ đợi một đêm giông bão sắp đến.
Sự phồn hoa náo nhiệt ngày xưa của "Thành Phố Bệnh Tật" đã biến mất hoàn toàn, cả ba khu vực lớn đều thực hiện lệnh giới nghiêm năm giờ, t** ch**n hơi nước tuần tra cũng tăng gấp ba lần.
Các nhà giả kim ẩn mình trong bóng tối của đường phố thực hiện một số nhiệm vụ đặc biệt, vội vã đi lại, trên người thỉnh thoảng lóe lên những hoa văn kỳ lạ hoặc tiếng mê sảng khàn khàn.
Thông báo chiêu mộ được dán khắp nơi, quân đoàn giả kim thường xuyên lướt qua bầu trời, khí thế ngút trời.
Các hồng y của Hội Anh em Ác mộng lần lượt xuất hiện tại ngọn hải đăng của ba thành phố, dựng đàn tế, như đang chuẩn bị một nghi lễ bí mật không thể nói ra.
Advertisement
"Đỉnh Biển Sâu" gần như đã trở thành một thành phố chết.
Một nửa số người từng đi lại trên đường phố đã biến dị thành những sinh vật biển kỳ dị, họ mất hết nhân tính, hoặc vung vẩy những chiếc kìm khổng lồ, hoặc xé toạc hàm cá mập, điên cuồng săn mồi đồng loại. Những người chưa biến dị hoàn toàn cẩn thận ẩn nấp, thỉnh thoảng ra ngoài tìm kiếm vật tư, vừa phải che lại ánh sáng của ngọn hải đăng, vừa phải chiến đấu với những sinh vật biến dị có thể xông ra bất cứ lúc nào.
Ở đây, thứ duy nhất có thể coi là bình thường là những con thuyền được bao phủ bởi trận ma pháp.
Nhưng những con thuyền như vậy trước đây có rất nhiều, bây giờ không còn bao nhiêu, nhiều chiếc vừa lao vào bóng tối bên ngoài ngọn hải đăng liền chìm nghỉm, không bao giờ xuất hiện nữa.
Có người đến tòa thánh, có người chạy đến hang rồng, đều mong muốn nhận được sự thương xót của thần linh, hoặc sự cứu rỗi của lãnh chúa giấc mơ.
Nhưng tòa thánh của Hiệp hội Pháp sư đã hoang tàn, tất cả các nhân vật cấp cao của Hiệp hội Pháp sư, kể cả Giáo hoàng, đã sớm từ bỏ tòa thánh, biến mất không còn nhìn thấy, hang rồng cũng không còn một ai, lãnh chúa giấc mơ không biết tung tích, quân đoàn pháp sư cũng biến mất theo.
Toàn bộ "Đỉnh Biển Sâu" giống như thoắt cái trống rỗng, chỉ còn lại những người bình thường đang cố gắng sống sót.
Đối mặt với tình cảnh này của "Đỉnh Biển Sâu", Lê Tiệm Xuyên và những người khác cũng không thể thực sự tiến vào hoặc ở lại lâu, phần lớn thời gian đều trôi nổi trên mặt biển, dùng những sợi tinh thần để thu thập thông tin, hoặc cứu giúp một số người bản địa và người chơi.
Advertisement
So với ngày và đêm, thời gian độc lập tương đối yên bình.
Chỉ là quân đoàn trưởng của Quân đoàn Độc lập đột nhiên tuyên bố sẽ tuyển chọn một nhóm người để bồi dưỡng, sương mù dày đặc không tan đã lan tỏa khắp thời gian độc lập.
Trong sương mù, nghe nói thường xuyên có tiếng kêu thảm thiết vang lên.
Lê Tiệm Xuyên nghi ngờ đây là một trong những động tác nhỏ trước chiến tranh của Pandora.
Toàn bộ Nhà tù Hạnh phúc của Con người từng bước rơi vào bầu không khí quỷ dị, khắp nơi đều là sóng ngầm cuộn trào, sợ bóng sợ gió.
Khói lửa vô hình lan tỏa, bầu không khí căng như dây đàn, một cuộc chiến tranh quét qua ba khu nhà tù sắp nổ ra, gió lớn sắp nổi lên, mây đen vần vũ.
Ngày cuối cùng, năm giờ chiều.
Còn bốn tiếng nữa là đến trận chiến lãnh địa giấc mơ.
Trên chiếc thuyền ma thuật khổng lồ, bốn người Lê Tiệm Xuyên theo thông lệ trong ba ngày qua, lần cuối tụ tập lại với nhau, tổng hợp manh mối, phân tích tình hình.
Cuối buổi họp, Tạ Trường Sinh nhìn Ninh Chuẩn, hỏi một câu hỏi mà tất cả mọi người có mặt đều quan tâm nhất.
"Hộp Ma có sẵn lòng hợp tác với chúng ta không?"
Advertisement
Ninh Chuẩn nghe vậy, ngẩng đầu từ trạng thái buồn ngủ, cười nói: "Anh nói ván cờ giữa hai con voi, có cần dùng tới sự trợ giúp c*̉a vài con kiến không?"
Phòng thuyền trưởng im lặng một lúc.
Ánh mắt của Lê Tiệm Xuyên quét qua Tạ Trường Sinh và Phương Ký Minh, phát hiện biểu cảm trên khuôn mặt của hai người họ cũng không có thay đổi lớn.
Câu trả lời này dường như nằm trong dự đoán của tất cả mọi người.
Tạ Trường Sinh lại hỏi: "Chúng ta có bao nhiêu phần trăm thắng?"
"Trước tiên chúng ta phải làm rõ một điểm, trận quyết chiến này, chúng ta muốn thắng là căn bản không thể," giọng điệu của Ninh Chuẩn vô cùng bình tĩnh, "Mục đích thực sự của chúng ta chỉ có một, đó là khiến trận quyết chiến này không thể diễn ra."
"Chúng ta phải phá hủy kế hoạch hợp nhất lần này của Đấng Sáng Thế và đại não trung khu, tiếp tục trì hoãn kế hoạch hợp nhất và trận quyết chiến của bọn họ, trì hoãn đến khi trong chúng ta có ba người đáng tin cậy có hộp ma phá trăm, trận chiến cuối cùng mở ra, cơ hội nằm trong tay chúng ta."
"Bất kể bằng phương pháp nào, chỉ cần lần trì hoãn này thành công, chúng ta sẽ thắng."
"Nói về phần trăm thắng trong trường hợp này, nếu có sự giúp đỡ của Hộp Ma, phần trăm thắng của chúng ta là một trăm phần trăm, nếu không có sự giúp đỡ của Hộp Ma, ít nhất cũng có bốn mươi đến năm mươi phần trăm, đã coi là không tệ."
Advertisement
"Dù sao, cho dù phần trăm thắng chỉ có một phần trăm, một phần nghìn, một phần vạn, trận chiến này chúng ta vẫn phải đi tiếp."
Cậu tựa vào ghế, nhếch môi: "Pandora không muốn mở ra trận chiến cuối cùng một lần nữa, muốn chặn giết chúng ta trong màn chơi này, và kế hoạch cơ bản nhất của chúng ta chính là phải trì hoãn, phải đè xuống trận quyết chiến này, cho đến cuối cùng, thành công mở ra trận chiến cuối cùng lần này."
"Trận chiến cuối cùng là con đường chân thực duy nhất mà tôi có thể nhìn thấy."
Hoàng hôn đã đến, sáu giờ tối.
Ba giờ nữa là đến trận chiến lãnh địa giấc mơ.
Lê Tiệm Xuyên và những người khác ai nấy đều nghỉ ngơi chuẩn bị, nghỉ ngơi dưỡng sức.
Trong khoang thuyền, Lê Tiệm Xuyên đang ôm Ninh Chuẩn, nửa mê nửa tỉnh, bỗng cảm nhận được một luồng hơi thở huyền diệu quỷ dị buông xuống.
Hắn mở mắt, nhìn về phía Ninh Chuẩn.
Ninh Chuẩn nhắm nghiền hai mắt, trong cơn mơ màng làm động tác ra hiệu im lặng với Lê Tiệm Xuyên.
Giây tiếp theo, Lê Tiệm Xuyên phát hiện thân xác do Ninh Chuẩn tạo ra vẫn còn ở nguyên chỗ cũ, nhưng tinh thần thể lại đột ngột biến mất.
Trong ngôi nhà rối được trang trí lộng lẫy, Ninh Chuẩn lần nữa ngồi đối diện với chiếc bàn trà.
"Lâu rồi không gặp, Ninh Chuẩn."
"Rõ ràng cậu vẫn chưa khôi phục ký ức, nhưng vẫn tìm đến tôi một cách chính xác. Tôi phải thừa nhận sự thông minh và xảo quyệt của cậu luôn khiến tôi ngạc nhiên."
Con rối gỗ Kurozawa thở dài nói.
Ninh Chuẩn nhướng mày: "Mặc dù tôi chưa khôi phục ký ức, nhưng chúng ta quả thật đã lâu không gặp. Vậy bây giờ, tôi nên tiếp tục gọi là anh là anh Kurozawa, hay cũng phải gọi thêm một tiếng, đại nhân Hộp Ma tôn kính?"
Hết chương 393
Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Đánh giá:
Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Story
Chương 393
10.0/10 từ 35 lượt.
