Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Chương 384
Chương 384: Giai Cấp E104
Năm phút sau nửa đêm, gần nhà thờ thị trấn Mắt Mèo.
Lê Tiệm Xuyên dựa vào một cột đá nghiêng, vừa cảm nhận vừa cân bằng những biến đổi năng lượng trong cơ thể, vừa cắn điếu thuốc, tinh thần lan tỏa, cảnh giác xung quanh, chờ Tạ Trường Sinh giao việc xong cho Thẩm Tinh, sau đó cùng nhau lên đường rời khỏi thị trấn Mắt Mèo.
Gần đây, sau khi dung hợp nhiều mảnh năng lượng trong thời gian ngắn, Lê Tiệm Xuyên càng thêm hiểu rõ, có đôi khi năng lượng quá lớn cũng không nhất định là chuyện tốt, con người có hạn chế của riêng mình.
Giống như ấm trà, dù có lớn đến đâu thì nó vẫn chỉ là một ấm trà.
Nó có thể chứa suối, sông ngòi và thậm chí cả đại dương, nhưng nó không bao giờ có thể chứa được ngân hà. Suy cho c*̀ng, chúng vốn dĩ không phải là những thứ cùng ý nghĩa.
Nếu ấm trà vẫn cố chứa ngân hà thì kết cục duy nhất là hủy diệt.
Cảm giác bây giờ c*̉a Lê Tiệm Xuyên c*̃ng là như vậy.
Dù hắn có mạnh đến đâu, dù hắn có tiến hóa đến đâu, hắn vẫn chỉ là một con người, không thể thực sự tiêu hóa quá nhiều năng lượng siêu chiều.
Theo suy đoán bình thường, việc dung hợp một loại năng lượng siêu chiều đã là cực hạn đối với hầu hết người chơi. Việc dung hợp hai hoặc nhiều loại năng lượng có khả năng hại nhiều hơn lợi, gánh nặng nhiều hơn lợi ích.
Advertisement
Bởi vì cơ thể và tinh thần của con người căn bản không thể chịu đựng được chúng.
Chúng sẽ khiến chiếc ấm trà của con người có nguy cơ vỡ tan bất cứ lúc nào.
Ngay cả mạnh như Blood, sau khi kết hợp sức mạnh của Thần Thông Trụ, cũng không thể chứa thêm quá nhiều sức mạnh của Thần Công Lý.
Ngoài ra còn có Ninh Chuẩn ở thế giới thực, đã phản công đại não trung khu, não vực của Ninh Chuẩn có thể đã tiến hóa tới hình thái sơ khai của ý thức chiều cao hơn. Nhưng ngay cả như vậy, khi Ninh Chuẩn sử dụng sức mạnh tinh thần của mình,vẫn sẽ rơi vào trạng thái mất kiểm soát, có thể hủy hoại bản thân và những người khác.
Từ đó có thể thấy rằng, đối với bản thân con người, năng lượng siêu chiều là một vũ khí hủy diệt không thể thật sự kiểm soát, là con dao hai lưỡi.
Lê Tiệm Xuyên biết rõ, nếu không phải vì thể chất đặc biệt, cải tạo mà hắn đã trải qua, khả năng tự chữa lành và tất cả số liệu cơ thể vượt xa người thường, thì có lẽ hắn đã không thể chứa nhiều loại năng lượng như sách, cân, mặt đồng hồ và sức mạnh Hộp Ma cùng một lúc ngay từ đầu, chứ đừng nói đến việc sử dụng chúng.
Mặc dù những năng lượng hắn thu được này chỉ là mảnh vỡ, số lượng cực kỳ nhỏ, nhưng gánh nặng cũng cực kỳ lớn.
Hơn nữa, mặc dù trước mắt hắn đã thành công chứa đựng, có thể sử dụng năng lượng, nhưng không có nghĩa là hắn đã là chủ nhân của nguồn năng lượng này.
Advertisement
Lê Tiệm Xuyên có thể cảm giác rõ ràng, trước khi có nhiều năng lượng như vậy, trước khi đạt tới cấp độ tiếp theo, cơ thể của hắn liên tục bị vắt kiệt tiềm lực và sức sống, nhưng thế giới tinh thần lại rất ổn định. Dù từng mất trí nhớ, bị thương nặng, nhưng vẫn bình tĩnh và ngoan cường, giống như một pháo đài bất khả xâm phạm.
Bây giờ, nó chưa đến mức là ấm trà vỡ, nhưng cũng không khác mấy.
Khi hắn sử dụng sức mạnh tinh thần, hắn phải tốn nhiều tâm thần và ý chí hơn để duy trì trạng thái thế giới tinh thần của mình, nếu không nó sẽ xuất hiện những vết nứt nhỏ bất cứ lúc nào.
Ngoài ra, thế giới tinh thần không ổn định có nghĩa là trạng thái tinh thần của hắn sẽ không quá tốt, có thể dễ bị choáng váng hôn mê, điên cuồng mất kiểm soát, cố chấp cực đoan, những vấn đề hoặc cảm xúc tương tự sẽ rất dễ dàng xuất hiện
Hắn phải luôn để mắt tới bản thân.
Bất kể là ở thế giới thực hay bây giờ, Lê Tiệm Xuyên vẫn luôn âm thầm lo lắng cho tình hình của Ninh Chuẩn, sợ Ninh Chuẩn đột nhiên mất kiểm soát tinh thần, nổ tung thành pháo hoa ở một góc mà hắn không chú ý. Nhưng trước đây, hắn không biết gì về cảm giác của Ninh Chuẩn, Ninh Chuẩn cũng rất ít khi nhắc đến chuyện này, trạng thái hiện tại này khiến Lê Tiệm Xuyên c*̃ng có chút đồng cảm với Ninh Chuẩn.
Giống như đang đi trên một sợi dây giăng giữa biển động dữ dội, lại giống như cố gắng sửa chữa và bảo vệ một chiếc bình pha lê cực kỳ dễ vỡ giữa trời đất rung chuyển.
Advertisement
Mọi sức mạnh to lớn đều phải trả giá rất đắt.
Đối với cái gọi là sự tiến hóa, không nhất thiết dẫn đến sự tái sinh, mà còn có thể dẫn đến dị hóa và hủy diệt.
"Chẳng trách nhóc con chết tiệt đó thường phát điên..."
Lê Tiệm Xuyên nhớ lại những lời nói và hành động thỉnh thoảng có vẻ loạn trí của Ninh Chuẩn, c*̀ng với trạng thái thường xuyên mất kiểm soát khi quấn quýt ân ái, đột nhiên cảm thấy thấu hiểu.
Đôi khi việc giải tỏa cảm xúc thích hợp, có thể làm dịu sự căng thẳng và bất ổn của thế giới tinh thần.
Hắn quyết định sau này sẽ ít la Ninh Chuẩn hơn.
Mặc dù sau khi thực sự mở lòng với nhau, hắn đã hiếm khi la Ninh Chuẩn, đa số thời gian, một câu mắng một câu cãi, đều chỉ là thú vui thôi.
Lê Tiệm Xuyên giơ tay dập tàn thuốc, tùy ý suy nghĩ.
12 giờ 20 phút.
Sau khi nghĩ hết mọi chuyện có thể nghĩ, cuối cùng Lê Tiệm Xuyên cũng đợi được Tạ Trường Sinh quyến luyến chia tay Thẩm Thanh.
Tạ Trường Sinh dùng sinh vật giả kim tạo ra một khuôn mặt, thu lại toàn bộ hơi thở, như một người bình thường, xách vali bước ra.
Advertisement
Đi được hai bước, Tạ Trường Sinh lại dừng lại, vẫy tay về phía cái đầu thò ra ngoài cửa.
"Chăm sóc tốt bản thân", Tạ Trường Sinh điểm nhẹ vào giữa trán của Thẩm Tinh từ xa, ám chỉ sự tồn tại của sợi tinh thần của mình, "Có chuyện thì gọi anh."
"Anh yên tâm đi!"
Thẩm Tinh thổi một nụ hôn gió về phía Tạ Trường Sinh, vẫy tay với Lê Tiệm Xuyên: "Tạm biệt nha, đội trưởng Lê, khi nào rảnh lại đến chơi... Ây thôi, nơi này không tốt đẹp gì, xui xẻo, chúng ta gặp nhau ở thế giới thực nhé! Nhớ mang cho tôi chút đồ ăn ngon, như tôm mũ ni, tôm sú, tôm hùm đen, tôm càng xanh, tôm hùm đất, tôm tít... thức ăn cho mèo, pate cho mèo, tôi đều không kén chọn, cái gì cũng được hết á!"
Lê Tiệm Xuyên nghiêm túc lắng nghe nửa đầu, nhưng đến nửa sau, trực tiếp giả vờ không nghe thấy, quay đầu bước đi.
Thấy vậy, Thẩm Tinh ngồi ở bậc cửa cười to.
Tạ Trường Sinh bất đắc dĩ lắc đầu, cười làm động tác túm lấy gáy Thẩm Tinh, sau đó lại vẫy tay, nhấc vali lên, đuổi theo Lê Tiệm Xuyên.
Hai bóng người xuyên qua lớp màng chống đỡ thị trấn Mắt Mèo, rồi nhanh chóng biến mất vào màn đêm vô tận.
Thẩm Tinh chăm chú nhìn, ngồi xổm ở ngưỡng cửa hồi lâu, cho đến khi hai chân tê dại, mới ngã về phía sau.
Advertisement
Trước khi Thẩm Tinh tiếp đất, mặt đất đá vốn cứng rắn đột nhiên biến thành một đám mây cực kỳ mềm mại.
Thẩm Tinh rơi vào trong mây, được mây nâng lên, bồng bềnh trôi ra khỏi nhà, bay lên trời cao, lang thang vô định trên thị trấn Mắt Mèo.
So với Tạ Trường Sinh, Thẩm Tinh càng giống như lãnh chúa giấc mơ thực sự ở trấn Mắt Mèo, bởi vì trong tiềm thức của Tạ Trường Sinh, Thẩm Tinh cao hơn chính mình. Tạ Trường Sinh là người phàm, sẽ bị hạn chế, nhưng Thẩm Tinh thì không. Ngoại trừ ảnh hưởng của một số quy tắc nhất định của khu nhà tù cấp 6 và Hội Anh em Ác mộng, Thẩm Tinh là vị thần thực sự của thị trấn Mắt Mèo.
Vị thần này hiện tại đang đắm chìm trong một đoạn hồi ức nhỏ không biết xuất hiện từ khi nào.
Đó hình như là lúc tinh thần thể tàn khuyết bị nhào nặn biến dạng của Thẩm Tinh lần đầu xuất hiện trong màn chơi này, tất cả đều mơ hồ và hỗn loạn.
Trong hỗn loạn và mờ mịt đó, Joshua che kín mặt đứng trước mặt Thẩm Tinh, đánh thức thứ gì đó, cắt xẻ thứ gì đó.
Có một tồn tại mượn giọng nói nhẹ nhàng của Joshua, tự hỏi: "Anh ta rốt cuộc đã làm gì để cậu coi anh ta là người yêu, là sự cứu rỗi tâm hồn, là người đồng hành tinh thần của cậu?"
Thẩm Tinh không muốn trả lời câu hỏi này, nhưng lúc đó vẫn trả lời.
"Anh ấy không cần phải làm gì cả... không cần phải giúp tôi, không cần phải có những lời nói hay hành động nào có thể được gọi là cứu rỗi tôi... Sự tồn tại của anh ấy, mọi thứ anh ấy sở hữu trong trái tim và tinh thần, đối với tôi mà nói chính là trụ cột tinh thần cho tôi... Không ai có thể cứu rỗi bất kỳ ai, chỉ có tự lực cánh sinh, nhưng tự lực cánh sinh cũng cần sức mạnh gợi mở, một chút ánh nắng, một chút mưa móc..."
"Sự tồn tại c*̉a bản thân anh ấy, những gì được thể hiện, dù tốt hay xấu thì đều là nguồn cảm hứng cho tôi... Những điều tốt đẹp, chỉ dẫn tôi đứng lên, tiến về phía trước, trở nên tốt hơn... Cũng có những điều xấu xa, thúc giục tôi chạy về phía anh ấy, kéo anh ấy lại, khiến anh ấy trở nên tốt hơn."
'Điều quan trọng không phải là anh ấy đã làm gì, mà là bản thân anh ấy."
Joshua khựng lại, thở dài nói, "Tôi hiểu rồi."
Thẩm Tinh không biết Joshua hiểu cái gì, chỉ có thể trong cơn mơ màng cảm thấy hình như mình đã bị cắt đi một thứ gì đó.
Nhưng bây giờ nghĩ lại, Thẩm Tinh không chắc đó là mơ hay là thật.
"Cạm bẫy... đều là cạm bẫy."
Thẩm Tinh ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm, lẩm bẩm: "Nhưng dù sao đi nữa... bất kể kẻ cản đường là ai, bất kể mục đích của kẻ cản đường là gì, đường chỉ có một..."
Đám mây trôi lên điểm cao nhất, chậm rãi nhích tới, che khuất nửa vầng trăng lưỡi liềm.
Ánh trăng ảm đạm, đường đi trong rừng không còn rõ ràng, nhưng Lê Tiệm Xuyên và Tạ Trường Sinh không sợ ban đêm.
Bọn họ đi qua khu rừng sâu như thể đang đi trên mặt đất bằng phẳng, rất nhanh liền leo qua một ngọn núi đã bị chẻ làm đôi, bỏ lại thị trấn Mắt Mèo ở phía sau xa trong dãy núi.
Advertisement
Lúc này, khu vực xung quanh thị trấn Mắt Mèo đã hoàn toàn bị phá hủy sau cuộc đại chiến, núi non đổ sập, rừng cây gãy ngang, vô số trận pháp bao vây phong tỏa ban đầu cũng đều vỡ nát, Hội Anh em Ác mộng còn chưa kịp tu sửa đã vội vàng rút lui.
Các thế lực còn lại c*̃ng vậy.
Vài giờ trước, lực lượng từ khu nhà tù cấp 6 hung hăng bao vây tấn công, quyết tâm chiếm lấy thị trấn Mắt Mèo, g**t ch*t Lê Tiệm Xuyên và Tạ Trường Sinh, cũng như một số người chơi ẩn núp trong bóng tối, đều đã hoảng loạn rút lui sau khi Blood tuyên chiến với tất cả các lãnh địa giấc mơ.
Những người chơi bị mắc kẹt và NPC không thể nghe được thông báo c*̉a Hộp Ma, nhưng lời tuyên chiến của Blood không chỉ được truyền tải qua thông báo Hộp Ma mà còn được truyền đến toàn bộ khu nhà tù cấp 6 thông qua mạng lưới tinh thần.
Về việc khu nhà tù cấp 3 và khu nhà tù cấp 9 có bị mạng lưới tinh thần của Blood ảnh hưởng hay không, Lê Tiệm Xuyên không thể chắc chắn, nhưng theo đánh giá c*̉a hắn thì Blood hiện tại không có sức mạnh như vậy.
Đối mặt với mạng lưới tinh thần đột nhiên lan rộng khắp khu nhà tù cấp 6 không phân biệt ngày và đêm, cùng lời tuyên chiến được truyền tải bởi mạng lưới tinh thần này, tất cả các bên đương nhiên đều sửng sốt, kinh hoàng, hoang mang. Bọn họ không biết chuyện gì đã xảy ra, cũng không biết tại sao đột nhiên lại xảy ra chuyện như vậy.
Sau khi tuyên chiến kết thúc, mạng lưới tinh thần liền thu lại và tan biến.
Advertisement
Thị trấn Mắt Mèo hoàn toàn yên tĩnh, cuộc chiến giằng co không biết nên tiếp tục hay nên đánh chiêng thu quân, tạm thời đình chiến.
Nhưng không còn nghi ngờ gì nữa, lúc này, tâm tư c*̉a mọi người trong và ngoài thị trấn đều không còn ở nơi này.
Chiến trường đóng băng một lúc, Hội Anh em Ác mộng mất đi Giáo hoàng không biết được ai ra lệnh, dẫn đầu rút lui, đội quân giả kim nhanh chóng rời đi mà không cho bất kỳ ai cơ hội hỏi han hay giữ lại.
Ngay sau đó, như thể nhận được tín hiệu, Quân đoàn Độc lập, Hiệp hội Pháp sư và những hơi thở mạnh mẽ khác cũng lần lượt rút lui.
Cũng có người không cam lòng, không muốn rời đi lúc này, nhưng liên minh tấn công mong manh này được hình thành dựa trên lợi ích tạm thời đã tan rã, dù không cam tâm đến đâu, cũng không ai dám nán lại thêm, hoặc tự mình hành động.
Trước đây đánh thêm một trận c*̃ng không kiếm được bao nhiêu lợi lọc, huống chi bây giờ?
Một cuộc vây hãm lớn gây ra bởi sức mạnh của pháp kiếm, lời tiên tri, Thần Công Lý và nhiều loại bí mật khác, đã kết thúc một cách vội vã như vậy.
Điều này nằm ngoài dự liệu của tất cả mọi người.
Lê Tiệm Xuyên đã sớm đánh hơi được mùi của cuộc đại chiến sắp đến từ vụ ám sát của Quân đoàn Độc lập và các phe phái khác nhau, nghi lễ chuyển giao lãnh chúa giấc mơ và phần thưởng giấc mơ cốt lõi đột ngột xuất hiện.
Advertisement
Hắn vốn tưởng đây sẽ là một trận chiến khó khăn giống như trận chiến Pháo Đài Vàng, cho dù không thể thay đổi cục diện và tương lai như khu nhà tù cấp 9, nhưng cũng sẽ có ảnh hưởng rất lớn đối với khu nhà tù cấp 6.
Có thể chém giết mối đe dọa then chốt trong một ván cờ giết người mang tính thăm dò như vậy, đương nhiên rất tốt, nhưng nếu không giết được, cũng không cản trở việc đạt được mục đích bình thường – Kẻ có thể thực hiện sự thăm dò và cảnh cáo như vậy, ngoài một vị chủ nhân nào đó trên bàn ăn ra, còn có thể là ai?
Nó đang nói với Lê Tiệm Xuyên rằng, hắn chưa bao giờ thoát khỏi sự khống chế của nó.
Dù cố gắng thế nào, dù mạnh mẽ thế nào, thì con kiến vẫn chỉ là một con kiến, chỉ cần chút thăm dò nhỏ không đáng kể từ gã khổng lồ cũng đủ khiến con kiến bị thương nặng, thập tử nhất sinh.
"Cậu có lẽ sẽ hối hận... vì đã chống lại thần."
Những lời của Joshua trắng vẫn còn văng vẳng bên tai.
Lê Tiệm Xuyên đè nén những suy nghĩ ô nhiễm rục rịch trong lòng, mày mắt kiên định như đá phá vỡ lớp tuyết mùa đông.
Băng qua những dãy núi, tránh khỏi những con mắt giám sát vẫn còn sót lại gần đó, Lê Tiệm Xuyên và Tạ Trường Sinh thuận lợi thoát khỏi phạm vi trấn Mắt Mèo, đến con đường lớn dưới chân núi.
Advertisement
Tạ Trường Sinh nhìn lại thị trấn Mắt Mèo lần cuối, sau đó mở va li ra, thả ra hai sinh vật giả kim trông giống hươu và ngựa, mỗi người một con, dùng làm phương tiện đi lại.
Tạ Trường Sinh không còn là lãnh chúa giấc mơ của "Thành Phố Bệnh Tật", mà chỉ là một nhà giả kim bình thường.
Lê Tiệm Xuyên ngồi lên, cùng Tạ Trường Sinh chạy về phía thành phố Hades, khu vực gần Hades nhất.
Sau khi rời khỏi thị trấn Mắt Mèo, hai người đã xác định kế hoạch hành động chỉ có hai nội dung. Một là tìm người chơi, xác định doanh trại, tùy theo tình hình tập hợp lực lượng. Hai là chờ đến lúc trời sáng, thông qua thời gian của Quân đoàn Độc lập, đi đến "Đỉnh Biển Sâu" gặp Ninh Chuẩn và Phương Ký Minh.
Tất cả những việc này cần phải hoàn thành trong khoảng ba ngày.
Ba ngày sau, nếu Blood thực sự phát động cuộc chiến tranh lãnh thổ giấc mơ quy mô lớn như thông báo Hộp Ma tuyên bố, thì nhóm Lê Tiệm Xuyên sẽ phải nhanh chóng chạy đến thị trấn Mắt Mèo hoặc "Thế Giới Mới" thuộc về Trì Đông ở khu vực nhà tù cấp 3.
Dù thế nào đi nữa, vào lúc này, người trong nhà phải luôn sát cánh bên nhau. Nếu không, đoàn đội và chiến hữu c*̃ng sẽ mất đi ý nghĩa.
Gió hú rét lạnh, màn đêm hoang vu.
Lê Tiệm Xuyên và Tạ Trường Sinh sóng vai bước đi, đột nhiên nhớ tới một vấn đề mà mình vẫn luôn muốn hỏi nhưng chưa có cơ hội hỏi.
Advertisement
Hắn kéo cổ áo che đi gió lạnh lùa vào, nhìn Tạ Trường Sinh, tò mò hỏi: "Thẩm Tinh trước đây nói sẽ đưa cho tôi phần thưởng giấc mơ cốt lõi, nhưng tôi không nghĩ là tôi đã phá giải được giấc mơ cốt lõi, vậy tại sao trò chơi Hộp Ma lại phán định tôi đã phá giải thành công và trao thưởng cho tôi?"
"Các anh có thể tác động đến quy tắc này ở một mức độ nào đó à?"
Tạ Trường Sinh lấy lại tinh thần từ trong suy nghĩ sâu xa, liếc nhìn Lê Tiệm Xuyên: "Cậu đã giải được 'Người Lạc Mất Hạnh Phúc' rồi phải không?"
"Đúng vậy," Lê Tiệm Xuyên gật đầu, "Lãnh địa giấc mơ của khu nhà tù cấp 6 và khu nhà tù cấp 9 không giống nhau. Cách phá giải 'Thành Phố Bệnh Tật' c*̃ng khác với 'Người Lạc Mất Hạnh Phúc' cũng rất bình thường. Nhưng điểm tôi nghi ngờ là hình như tôi căn bản không giải mã nó."
Tạ Trường Sinh lắc đầu: "Không, cậu phá giải được rồi."
Tạ Trường Sinh hỏi lại dưới ánh mắt kinh ngạc của Lê Tiệm Xuyên: "Cậu cho rằng chìa khóa để phá giải 'Thành Phố Bệnh Tật' là gì?"
Lê Tiệm Xuyên chỉ nói đơn giản: "Chấp niệm của anh, gốc bệnh của anh."
"Chấp niệm c*̉a tôi, gốc bệnh c*̉a tôi, vừa đơn giản vừa phức tạp. Quan trọng không phải chúng rốt cuộc là gì, mà là chúng mang tới cái gì." Tạ Trường Sinh nói, "Dưới sự thao túng của Hội Anh em Ác mộng, chấp niệm, gốc bệnh và nhiều thứ khác ẩn sâu trong tiềm thức của tôi, tóm lại, ảnh hưởng mà chúng gây ra cho tôi, chỉ có một."
"Đó chính là xóa bỏ."
Advertisement
Tạ Trường Sinh nói: "Đó không phải là xiềng xích, hay giam cầm, mà là xóa bỏ. Bọn họ xóa bỏ khái niệm 'rời đi' khỏi ý thức của tôi."
"Bất kể là dao động, hấp dẫn, gào thét, lôi kéo từ thế giới bên ngoài, đều không thể khiến tôi nảy sinh suy nghĩ 'rời đi'. Khi tôi nghe thấy từ ngữ này, hoặc lời khuyên tương tự, tôi c*̃ng chỉ nghe mà thôi, không thể nào hiểu được, không thể từ tận đáy lòng nảy sinh suy nghĩ 'rời đi'."
Lê Tiệm Xuyên đột nhiên hiểu ra: "Ý của anh là, tôi đã nhặt được cái chìa khóa này, khiến cho anh lần nữa có được khái niệm 'rời đi'?"
Tạ Trường Sinh gật đầu.
"Dù là tôi bị phân tách ra hay là Khanh Khanh, bọn họ không chỉ khuyên tôi rời đi một lần, nhưng tôi chưa bao giờ hiểu được nó", Tạ Trường Sinh nói, "Cậu có thể cảm thấy mình chẳng làm được gì, nhưng đôi khi, cái cần không phải là cậu đã làm gì, mà là bản thân cậu thể hiện điều gì, đại diện cho điều gì."
"Không có ai nói cho cậu biết sao, Lê Tiệm Xuyên?"
Ánh mắt hờ hững của Tạ Trường Sinh nhìn về phía Lê Tiệm Xuyên: "Nhìn thấy cậu không hề ngụy trang che đậy, rất nhiều lúc, giống như nhìn thấy ngọn cỏ mạnh mẽ nhất trong khe đá."
Advertisement
"Kiên cường, bền bỉ, dũng cảm... có trách nhiệm, cũng có sức sống dồi dào, một lòng tiến về phía trước."
"Sở dĩ tôi bị nhốt trong thị trấn Mắt Mèo là vì tôi hèn nhát, tôi trố tránh, tôi có quá nhiều ảo tưởng và chấp niệm."
"Nhưng cậu thì khác."
Lê Tiệm Xuyên nhăn mặt đau răng: "Anh đang khen tôi hả? Sao tôi nghe khó chịu thế nhỉ... Người với người đương nhiên khác nhau, hơn nữa tôi cũng không phải ngay từ đầu đã có dũng khí, luôn luôn có dũng khí... Nhìn thấy đá tảng đè trên đầu, không có ngọn cỏ nào không sợ hãi, không lùi bước."
"Nhưng cỏ, vốn là lửa đồng đốt chẳng cháy hết, gió xuân thổi lại mọc xanh.
Hắn vỗ vai Tạ Trường Sinh nói: "Chỉ cần không chết, thì luôn phải sống tiếp, luôn phải đẩy tảng đá ra, luôn phải đón lấy ánh nắng mưa móc... Con người có giới hạn, cũng có vô hạn. Không phải tôi mang 'rời đi' về cho anh, mà là anh nhìn thấy tôi, tự mình nảy sinh 'rời đi'... Là một ngọn cỏ, hạt giống sinh trưởng chỉ có ở nơi anh, không phải ở nơi khác."
Tạ Trường Sinh hơi giật mình, há miệng nhưng không nói gì nữa.
Có vài đáp án, chỉ có bản thân mới có thể cho chính mình.
Trước một giờ sáng, nhờ sinh vật giả kim tăng tốc độ di chuyển, Lê Tiệm Xuyên và Tạ Trường Sinh đã đến thành phố Hades.
Hai người cẩn thận mở rộng nhận thức tinh thần, cố gắng bắt lấy hơi thở của hộp ma có thể tồn tại trong thành phố, sau đó dựa vào hơi thở của hộp ma để phán đoán xem có người chơi hay không.
Advertisement
"Cậu định thuyết phục thế nào đây?"
Trong hộp đêm Giày Khiêu Vũ Đỏ ở thành phố Hades, Lê Tiệm Xuyên và Tạ Trường Sinh không để lại dấu vết đi xuyên qua đám đông và tiến đến gần hai người đang giao dịch giữa sàn nhảy.
Trong lúc đến gần, Tạ Trường Sinh nhỏ giọng hỏi Lê Tiệm Xuyên sách lược.
Lê Tiệm Xuyên vẻ mặt thoải mái, vừa mỉm cười xin lỗi những quý ông quý cô mà mình vô tình đụng phải, vừa trả lời: "Tạm thời chúng ta chỉ có hai lựa chọn, hoặc là tập hợp người chơi, hoặc là tập hợp sức mạnh của người chơi vào người mình. Nếu Blood có thể nghĩ ra thì Ghost cũng có thể nghĩ ra, hơn nữa em ấy khẳng định c*̃ng đang theo đuổi một kế hoạch tương tự như tôi."
Tạ Trường Sinh nhướng mày: "Cho nên?"
"Cho nên chiến lược chúng ta áp dụng cũng giống như Ghost," Lê Tiệm Xuyên nói, "Tiên lễ hậu binh... Rượu mời không uống, lại muốn uống rượu phạt."
Lời còn chưa dứt, hắn giống như lơ đãng va phải một mục tiêu bên người.
Người chơi mục tiêu theo bản năng cảnh giác xoay người, ánh mắt vừa vặn chạm phải đôi mắt đang phát ra những luồng xoáy bí ẩn.
Người chơi đối diện nhận ra có gì đó không ổn, lập tức muốn chạy trốn, nhưng trước khi kịp hành động, Tạ Trường Sinh đã xuất hiện phía sau như một bóng ma, dùng linh thể tạm thời trói buộc tinh thần thể c*̉a người nọ.
"Đi thôi. Lần sau uống tiếp!"
Lê Tiệm Xuyên thân mật ôm chặt người chơi mục tiêu, giống như anh em dìu người nọ lảo đảo đi ra ngoài. Người chơi mục tiêu ngây người ra một lúc, sau đó phối hợp rất ăn ý gọi anh gọi em với Lê Tiệm Xuyên.
Tạ Trường Sinh nhân cơ hội này đổi một người chơi khác rồi bám sát phía sau.
Bốn người cùng nhau bước ra khỏi hộp đêm Giày Khiêu Vũ Đỏ, giống như bốn kẻ say rượu hưng phấn trở về nhà, không thu hút sự chú ý của bất kỳ ai.
Hết chương 384
Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Đánh giá:
Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Story
Chương 384
10.0/10 từ 35 lượt.
