Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân

Chương 380


Chương 380: Tam Lục Cửu Đằng E100


Tại sao Giáo hoàng của Hội Anh em Ác Mộng lại biết tên thật của hắn?


Người này có phải là một người bạn cũ ngoài đời thật biết rõ danh tính thực sự của hắn, hay đã sử dụng vật phẩm kỳ lạ hoặc dị năng nào đó nên mới rình trộm được những thứ này? Nếu là một người bạn cũ, vậy thì sẽ là ai? Nếu sử dụng vật phẩm kỳ lạ hoặc dị năng nào đó, thì cụ thể là gì?


Người này có biết nhiều hơn không?


Vào khoảnh khắc Lê Tiệm Xuyên sững sờ này, đầu óc hắn lại bình tĩnh và minh mẫn hơn bao giờ hết.


Suy nghĩ c*̉a hắn xoay chuyển thật nhanh, vừa suy nghĩ nhanh chóng vừa loại trừ các khả năng, chỉ trong một cái chớp mắt ngắn ngủi, hắn đã đưa ra phán đoán và phản ứng.


Hắn không sử dụng Xuyên Mặt Kính, cũng không sử dụng bất kỳ sức mạnh nào, chỉ là xóa đi tia sợ hãi lóe lên trong mắt, sau đó quay người lại, vẻ mặt bình tĩnh, mang theo nụ cười trêu chọc trách cứ, nhàn nhạt nói: "Nói như vậy, Đức Giáo hoàng đến đây là muốn đặc biệt cảm ơn tôi sao?"


Joshua mặc một chiếc áo choàng bạc dệt từ ánh trăng, đứng trên một làn sương mù, tóc vàng mắt xanh, dáng người gầy gò và yếu đuối, thoạt nhìn không có gì đặc biệt.


Nếu không để ý đến chiếc vương miện trên đầu thì người này sẽ chẳng khác gì những chàng trai gầy gò và ốm yếu khác.


Advertisement


Joshua nhìn thấy phản ứng của Lê Tiệm Xuyên, chớp mắt ngạc nhiên rồi cười khẽ: "Ồ, tôi còn tưởng là có thể dọa được cậu chứ."


"Xem ra cậu đã biết một vài bí mật của tôi... Là cậu lấy được một số manh mối, tự đoán ra hay được quyển sách chưa hoàn chỉnh trên tay cậu cho biết?"


Nụ cười trên khuôn mặt Joshua trong trẻo và tinh khiết, bất cứ ai nhìn thấy cũng sẽ ca ngợi Joshua trong sáng thanh khiết như ánh trăng.


Nhưng lúc này Lê Tiệm Xuyên nhìn thấy chỉ cảm thấy da đầu tê dại.


Có lẽ đây chính là cảm giác khi một con rắn độc đội lốt dê con mỉm cười thân thiện với mọi người.


Lê Tiệm Xuyên âm thầm tập trung toàn bộ sức mạnh của quyển sách vàng vào người Joshua, hy vọng có thể đọc được nhiều thông tin hơn.



Chỉ bằng việc Joshua âm thầm xâm nhập vào phạm vi khống chế của mình, Lê Tiệm Xuyên cũng không hoàn toàn nắm chắc có thể đánh bại được Joshua. Joshua cho người ta một loại cảm giác quá mức quỷ dị, huống chi, ngoại trừ Joshua, còn có vô số cường địch vây quanh thị trấn Mắt Mèo, nếu không cẩn thận, hắn sẽ bị bọn họ hợp lực tấn công.


Nhưng ngoài mặt, Lê Tiệm Xuyên vẫn dửng dưng cười: "Đức Giáo hoàng có bí mật gì không thể nói cho người khác biết ư? Là ngài không phải là cư dân ở đây mà là người chơi bị kẹt lại, hay là ngài xảy ra chút vấn đề, chủ động hoặc bị động bị phân liệt thành hai Giáo hoàng Joshua?"


Advertisement


Hắn mang theo yếu tố thăm dò và đánh cược, chỉ ra hai suy đoán mà mình nắm chắc nhất.


Suy đoán này xuất phát từ lời kể của Tạ Trường Sinh về lịch sử kéo dài hàng thế kỷ của Hội Anh em Ác mộng và khu nhà tù cấp 6, cũng như từ biểu hiện của Joshua lúc này.


Giáo hoàng vẫn nằm trên giường bệnh và từ chối gặp người ngoài sau khi bệnh tật ác tính rời đi, có hai Joshua tồn tại trong và ngoài thị trấn Mắt Mèo c*̀ng lúc, một người chơi bị mắc kẹt lớn mạnh và bí ẩn ẩn núp trong Hội Anh em Ác mộng, c*̀ng với phương pháp phân tách tinh thần thể được người chơi bị mắc kẹt sử dụng.


Tất cả những điều này đều như đang ám chỉ cái gì đó.


Ngoài ra, Lê Tiệm Xuyên không thực sự tin rằng với thái độ của Hội Anh em Ác mộng đối với người chơi, bọn họ sẽ để một người chơi bị mắc kẹt trở thành thủ lĩnh cấp cao của mình.


Trừ khi thân phận của người chơi bị mắc kẹt chưa bị bại lộ.


Tuy nhiên, người chơi này đã tấn công Tạ Trường Sinh khi Tạ Trường Sinh đang thành lập lãnh địa giấc mơ và giải phóng hơi thở hộp ma, chuyện này cực kỳ khó có thể thoát khỏi tầm mắt của những thủ lĩnh cấp cao của Hội Anh em Ác mộng. Nhưng nếu thân phận c*̉a người chơi này là Giáo hoàng tối cao của Hội Anh em Ác mộng thì lại khác, lấy thực lực và uy tín của Giáo hoàng, muốn lừa gạt gì đó trong địa bàn của mình là chuyện tương đối dễ dàng.


Advertisement


Hơn nữa, bên trong màn chơi, ngay cả người giám thị cực kỳ mạnh mẽ cũng gần như không thể có được thông tin thực sự của người chơi.


Khả năng Joshua là người chơi cực kỳ cao.


Hơn nữa, người này gọi tên mình và đã bắt được mối nguy hiểm tiềm ẩn của Tạ Trường Sinh từ thực tế, từ đó tách Tạ Trường Sinh ra, hai điểm này có một mối liên hệ tinh tế nào đó.


Joshua không hề ngạc nhiên trước bí mật mà Lê Tiệm Xuyên chỉ ra.


Joshua ho khan hai tiếng, cười càng thêm vui vẻ: "Dựa theo kịch bản bình thường, lúc này tôi có nên nói 'Cậu đã biết quá nhiều' rồi thình lình tấn công giết cậu không? Nhưng đáng tiếc, đời người không có kịch bản, không ai có thể đoán trước được tương lai của mình."


"Có lẽ vậy." Lê Tiệm Xuyên thản nhiên đáp.



Hắn cũng cười, nhưng nụ cười không biểu lộ bất kỳ cảm xúc cụ thể nào.


"Cậu có tin vào chiêm tinh học không?" Joshua đột nhiên hỏi.


Chủ đề thay đổi một cách bất ngờ.


Lê Tiệm Xuyên lập tức nghĩ đến nhà chiêm tinh bí ẩn ở khu nhà tù cấp 6, vì vậy không trả lời mà hỏi: "Đức Giáo hoàng, ngài có tin không? Nhưng trong câu trước ngài đã nói rằng không ai có thể đoán trước được tương lai của chính mình."


Advertisement


"Niềm tin linh hoạt, cậu hiểu không? Tin vào những gì tôi muốn tin, nghi ngờ những gì tôi thật sự nghi ngờ," Joshua cười, "Tất nhiên, những điều như thế này không thể nói trước mặt một nhà chiêm tinh. Bọn họ hơi khó tính, đặc biệt là vị ở trên biển kia."


Lê Tiệm Xuyên biết Joshua cố ý dẫn dắt cuộc trò chuyện, nhưng hắn vẫn đi theo hỏi tiếp: "Vị ở trên biển kia?"


Hắn hơi ngước mắt lên: "Là nhà chiêm tinh bí ẩn đã tiên đoán sự xuất hiện của người Thần và luồng sáng ở thị trấn Mắt Mèo sao?"


"Tên cô ấy là Barbara," Joshua nói, "Cô ấy là tồn tại duy nhất trong khu nhà tù cấp 6 mà tôi không thể nhìn thấu."


Lê Tiệm Xuyên vô thức lặp lại: "Barbara?


Hắn cảm thấy có gì đó kỳ lạ.


Tên tiếng Anh Barbara bắt nguồn từ tiếng Hy Lạp, có nghĩa là người bên ngoài hoặc người tha hương. Một nhà chiêm tinh hẳn phải coi trọng ý nghĩa của tên gọi, đặt một cái tên như vậy không thể chỉ là vì thấy hay.


Joshua nói: "Cô ấy bí ẩn và mạnh mẽ, có cái nhìn độc đáo về số phận và lời tiên tri. Tất cả người chơi biết đến cô ấy đều muốn trò chuyện với cô ấy, bao gồm cả những người chơi bị kẹt lại, và cả những người chơi mới như các cậu."


"Trước cậu, có một người chơi quyến rũ tìm tới tôi, hy vọng tôi có thể yêu hắn. Tôi rất vui lòng, nhưng một 'tôi' khác lại không đồng ý, thế nên tôi phải giới thiệu hắn đến gặp Barbara, cũng coi như kết thúc viên mãn cho mối tình dang dở này."


Advertisement


"Người chơi đó rất vui vẻ, hắn nói việc này sẽ giúp hắn đạt được mong muốn của mình nhanh hơn."


Joshua nhìn Lê Tiệm Xuyên bằng đôi mắt màu ngọc lục bảo dịu dàng, khẽ mỉm cười: "Cậu không có nguyện vọng gì sao?"



Cuối cùng Joshua đã thả ra mồi nhử c*̉a mình.


Lê Tiệm Xuyên nhìn Joshua, không tùy tiện sử dụng đồng thuật, chỉ là cười vô tội nói: "Đức Giáo hoàng, ngài đang muốn giới thiệu vị chiêm tinh này cho tôi sao?"


"Nếu bây giờ cậu đồng ý dỡ bỏ lớp bảo vệ thị trấn Mắt Mèo thì tôi sẵn sàng giới thiệu cậu bất cứ lúc nào." Joshua nói.


"Sheard, hoặc là nói Tạ Trường Sinh, tôi biết mối quan hệ của hai người."


Joshua nheo mắt nói: "Bất kể là ở thế giới hiện thực hay là ở vòng lặp thứ hai, quan hệ của hai người đều không sâu, miễn cưỡng có thể coi là bạn bè, ít nhất, theo ý kiến cá nhân tôi, các cậu tiếp xúc không nhiều, che giấu nhau quá nhiều bí mật, không hiểu nhau, cũng không tin tưởng nhau đến mức giao phó sinh tử."


"Cậu tự hỏi lòng mình xem, giữa những người đồng đội cũ nhiều năm và Tạ Trường Sinh, cậu sẽ chọn tin ai? Không nghi ngờ gì là người trước."


"Còn Tạ Trường Sinh thì sao?"


"Nếu phải lựa chọn giữa cậu và bà Bành chưa từng phản bội các cậu, cậu nghĩ Tạ Trường Sinh sẽ tin ai?"


Advertisement


Joshua không đợi câu trả lời của Lê Tiệm Xuyên mà chỉ cười thở dài: "Cậu xem, tình bạn của các cậu mong manh như vậy đấy."


"Còn nữa, cậu biết Anh Em Ác Mộng đã động tay động chân với Tạ Trường Sinh, nhưng cậu có biết chính xác là chuyện gì không? Cậu có thể bảo đảm người mà cậu đang bảo vệ chắc chắn là Tạ Trường Sinh không? Hoặc là cậu có thể thử liên lạc với Tạ Trường Sinh, xem thử cậu ta bây giờ trả lời cậu như thế nào?"


"Có những chuyện không phải là có phản bội hay không, mà là sẽ lựa chọn như thế nào."


"Lúc này, nguyện vọng lớn nhất của cậu thực sự là chờ ở đây và chống đỡ lớp phòng thủ này sao?"


Lời nói nhẹ nhàng của Joshua mang theo hơi thở thánh khiết, tựa như từng chữ đều xâm chiếm trái tim Lê Tiệm Xuyên, khiến hắn không khỏi nghĩ ngợi miên man trong đầu.


Hoài nghi chôn sâu nào đó dần dần trồi lên mặt đất.


Quyển sách vàng trong tay Lê Tiệm Xuyên bắt đầu chuyển động chậm lại, lông vũ màu đen đang khuếch trương cũng hơi dừng lại.


Thấy vậy, nụ cười của Joshua càng sâu hơn, từ từ đưa tay về phía Lê Tiệm Xuyên, khẽ nói: "Tôi có thể dùng thời gian chân không để làm chứng, điều kiện của tôi là tuyệt đối không giả dối, thậm chí, chỉ cần cậu đồng ý, cậu có thể hỏi tôi bất kỳ câu hỏi nào, tôi sẽ nói cho cậu biết mọi chuyện tôi biết."



Advertisement


"Có vẻ như chút phòng vệ nhỏ bé của tôi đã gây ra không ít phiền toái cho Đức Giáo hoàng?" Lê Tiệm Xuyên mở đôi mắt khép hờ của mình ra, lông vũ màu đen tung bay như tuyết ngông cuồng.


"c*̃ng đúng."


Hắn giống như tự hỏi tự trả lời, nói: "Nếu thực sự không có phiền nhiễu thì Đức Giáo hoàng sẽ không chỉ phái một nửa bản thân lẻn vào đàm phán với tôi và cố gắng dùng vật phẩm kỳ lạ ảnh hưởng đến tôi. Thay vào đó, ngài sẽ chọn trực tiếp sử dụng thiên thạch để phá vỡ hàng phòng thủ của thị trấn Mắt Mèo và tấn công toàn bộ nơi này."


"Nơi này là phạm vi kiểm soát của tôi. Đức Giáo hoàng còn đích thân đến, dù chỉ là một nửa, cũng đủ mạo hiểm rồi... Chẳng lẽ nửa Đức Giáo hoàng này có gì đó đặc biệt, vốn sẽ không chết hoặc có thể tùy ý thoát thân từ bất kỳ chỗ nào?"


Biểu cảm của Joshua hơi thay đổi, sau đó lộ vẻ luyến tiếc: "Xem ra cậu định cố chấp đến cùng rồi."


Lê Tiệm Xuyên mặt không chút biểu cảm: "Dù cho không cố chấp, ngài vẫn sẽ giết tôi. Ngài sẽ không buông tha cho bất kỳ người chơi nào có thể đoán ra thân phận thực sự của ngài."


"Ồ, đoán đúng rồi, tiếc là không có phần thưởng."


Joshua cười.


Lời còn chưa dứt, chiếc áo choàng màu bạc của Joshua đã tung bay, tỏa ra ánh trăng vô tận.


Ánh trăng đi qua nơi nào, ảo ảnh dừng lại, lông vũ đen ngưng tụ, Lê Tiệm Xuyên còn chưa kịp phản ứng, vừa nhìn thấy ánh trăng, đã cảm thấy vô cùng suy yếu, ngay cả mắt cũng không thể động đậy, suy nghĩ cũng không nhanh được.


Hắn bị giam cầm.


Tầm nhìn đầu lông vũ đen dần bị một vầng trăng lưỡi liềm khổng lồ chiếm mất.


Dưới ánh trăng lưỡi liềm, Joshua rủ mắt đứng đó, vương miện biến thành lồng giam, nghiền nát lồng chim đen của Lê Tiệm Xuyên, nhắm thẳng vào tinh thần thể trong cơ thể hắn, nhanh chóng giáng xuống.


Nhưng cuối cùng nó vẫn không giáng xuống.


Một mảnh vỡ của mặt đồng hồ hư ảo đã ẩn giấu từ lâu và tích tụ sức mạnh, nhanh chóng xuất hiện sau lưng Lê Tiệm Xuyên.


Hết chương 380


Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Story Chương 380
10.0/10 từ 35 lượt.
loading...