Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân

Chương 339


Chương 339: Giai Cấp E59


Hai robot này, thực sự giống như hai con côn trùng nhỏ giãy giụa trong kẽ hở.


Chật vật lại đáng thương, quật cường lại không cam tâm, luôn muốn cắn thủng cả thép cứng.


Mây đen giăng kín, mưa lớn xối xả, khi Lê Tiệm Xuyên đi ngang qua một con phố, liếc thấy bóng dáng của mình và Ninh Chuẩn phản chiếu trên cửa kính sạch sẽ của cửa hàng, trong đầu hắn đột nhiên nảy ra một ví von như vậy.


Đã ước chừng hai năm kể từ khi hắn và Ninh Chuẩn bước lên cuộc hành trình cố gắng hoàn thành điều kiện mà phái chủ chiến đề ra.


Trong hai năm qua, chiến tranh ngày càng khốc liệt.


Công nghệ robot chiến tranh ở lục địa Tây được tuyên bố hoàn thiện, một lượng lớn robot chiến tranh được đưa vào tiền tuyến và phía sau chiến tuyến của kẻ thù.


Lục địa Đông khó khăn chống lại, liên tiếp thất bại. Các quan chức cấp cao liên tục bị ám sát, các vụ kh*ng b* công cộng gia tăng chóng mặt.


Trong một thành phố mọi khi có thể gọi là hòa bình và an yên, một số robot bình thường chỉ ra đường ăn bữa cơm, liền bị robot chiến tranh ẩn núp trong đám đông, bất ngờ lộ diện, trên người trang bị nhiều loại vũ khí nóng lạnh, điên cuồng bắn giết.


Con phố dài nhộn nhịp ngày trước ngập trong máu, xác chết và các bộ phận máy móc vương vãi khắp nơi, có thể xếp thành từng ngọn Kinh Quan*.


*Kinh Quan: Nơi chôn cất người chết thường là binh sĩ chiến sĩ tử trận trong chiến tranh theo tập tục thời Xuân Thu Chiến Quốc , trải qua nhiều triều đại và cuối cùng biến mất theo dòng chảy lịch sử vào triều đại nhà Minh và nhà Thanh. (Nguồn Baidu)


Dần dần không còn robot nào dám ra ngoài nữa.


Nhưng dù đã cẩn thận như vậy, đôi khi cũng sẽ bất hạnh bị nuốt chửng bởi một viên đạn đại bác lao tới.


Lục địa Đông không có ý định đầu hàng trước sự xâm lấn và tra tấn như vậy, bọn họ đột nhiên lấy ra một năng lượng đặc biệt tên là "X". Năng lượng X này đến từ dư lượng tự hủy của Tổng Trung tâm Robot. Nó rất bí ẩn và mạnh mẽ, là thứ mà robot không thể nghiên cứu và nắm trong tay.


Nhưng nghe nói việc sử dụng rất đơn giản, chỉ cần nó được tích lũy tới một mức độ nhất định, sau đó dùng phương tiện kỹ thuật nào đó giải phóng nó, là có thể ảnh hưởng đến tất cả sinh mệnh có ý thức tư tưởng trên quy mô lớn. Ngay cả những sự tồn tại không có sinh mệnh cũng có thể bị thay đổi.


Lục địa Đông đã thả ra ác quỷ mà họ không thể kiểm soát.


Những đợt sóng khổng lồ do robot chiến tranh mang lại đã tạm thời được ngăn chặn.


Cuộc chiến kéo dài này lại một lần nữa rơi vào bế tắc.


"Tôi có linh cảm rằng nếu cứ tiếp tục như vậy thì sẽ trở thành một vòng luẩn quẩn."


Ninh Chuẩn nói: "Lê c*̣c cưng, chắc anh cũng nhận ra nhỉ, từ khi cuộc chiến này bắt đầu đến nay, nó đã đi theo một vòng luẩn quẩn kỳ lạ. Lục địa Tây phát động chiến tranh, sau khi lục địa Đông rút lui, lục địa Đông lấy được công nghệ nào đó còn sót lại từ Tổng Trung tâm Robot nên lục địa Đông chiếm thế thượng phong. Lúc này, công nghệ robot chiến tranh lại xuất hiện ở lục địa Tây. Thực lực ngang hàng, cả hai bắt đầu một cuộc chiến tiêu hao kéo dài."



"Đây coi như là vòng đầu tiên."


"Vòng thứ hai bắt đầu sau khi những bán thành phẩm các anh, công nghệ robot chiến tranh ở lục địa Tây chính thức hoàn thiện, có thể đưa ra chiến trường trên quy mô lớn. Sự cân bằng ở vòng đầu tiên đã bị phá vỡ, lục địa Đông lần nữa suy tàn, ngay sau đó, năng lượng X từ Tổng Trung tâm Robot tự hủy lại xuất hiện."


"Mặc dù chúng ta vẫn chưa bắt trói các quan chức cấp cao có giá trị cao của lục địa Tây để tra hỏi, không biết lý do thực sự của cuộc chiến ở lục địa Tây và nguồn gốc của công nghệ robot chiến tranh, nhưng em tin rằng chúng đều không thể tách rời khỏi cái gọi là Tổng Trung tâm Robot và cái gọi là thần."


"Cuộc chiến giữa hai lục địa Đông và Tây đã phát triển đến mức ngay cả một kẻ ngốc cũng có thể nhìn ra mọi thứ đều bị điều khiển bởi một đôi bàn tay vô hình."


"Ở vòng đầu tiên, nó vẫn chưa đủ rõ ràng, nhưng bây giờ, nó thậm chí còn không thèm che giấu mình nữa."


Khi những lời này xuất hiện, bọn họ không phải đang ở trong một cơn mưa lớn mà là trên một con tàu cơ khí.


Lê Tiệm Xuyên tựa vào lan can tàu, khi nghe thấy lời này, đầu tiên lạnh lùng liếc nhìn Ninh Chuẩn, bày tỏ sự phản đối cái tên Lê c*̣c cưng, sau đó gần như theo bản năng bắt kịp suy nghĩ c*̉a cậu: "Đám điều hành robot của cả hai bên chắc chắn không phải là những kẻ ngốc, tất nhiên có thể nhìn thấy sự tồn tại của đôi tay này, nhưng bọn họ vẫn chọn tiếp tục cuộc chiến."


Hắn nói: "Bởi vì quyền lợi."


Ninh Chuẩn nói: "Đôi tay đó có thể được hiện thân như một số công nghệ đáng sợ nào đó, c*̃ng có thể được hiện thân như Tổng Trung tâm Robot. Nhưng đó chỉ là công nghệ, chúng có thể trở thành lưỡi dao hoặc lá chắn, Tổng Trung tâm Robot và cái gọi là thần cho tới bây giờ vẫn chưa đưa ra bất kỳ yêu cầu nào liên quan đến chiến tranh, chỉ đưa ra kiến thức, công nghệ và truyền đạt một số lời tiên tri mà tạm thời không nhìn ra đầu cuối."


"Vì vậy, bất kể mục đích của đôi tay đó là gì, quyền tự chủ của cuộc chiến này từ đầu đến cuối đều nằm trong tay những quan chức cấp cao đó."


"Cho dù bọn họ muốn sử dụng cuộc chiến này để bảo vệ lợi ích của tầng lớp c*̉a mình, chiếm đoạt quyền lợi của lục địa bên kia hay cố gắng đánh cắp những quyền lợi cao hơn, thì chính họ là những người tiếp tục chiến tranh. Đây là một sự thật không thể chối cãi."


Lê Tiệm Xuyên nói: "Em còn nhớ đám quan chức cấp cao của lục địa Tây mà chúng ta từng bắt trói đã nói lý do phổ biến nhất để phát động chiến tranh là gì không?"


"Bởi vì tầng lớp thấp nhất, bởi vì những robot bình thường đó, để tồn tại trong môi trường xã hội hiện tại, phải chịu áp lực ngày càng lớn, ngày càng trở nên bất mãn với lục địa Tây. Nhiều vấn đề sinh tồn và tinh thần khác nhau cũng lần lượt xuất hiện, càng tích lũy càng nhiều. Rõ ràng mọi thứ đều bình thường, nhưng dường như đều đang trên bờ vực sụp đổ."


"Tầng lớp cấp cao bọn họ không thể giải quyết những vấn đề này từ bên trong, vì vậy dứt khoát cướp đoạt bên ngoài, sử dụng nhiều nguồn lực hơn để tạo ra sự thịnh vượng ngày trước nhằm che đậy hoặc giải quyết những vấn đề này. Nói chung, bọn họ cho rằng cuộc chiến này nhằm mục đích mang lại cuộc sống tốt đẹp hơn cho hầu hết các robot bình thường."


"Hy sinh, chỉ có robot chiến tranh và một số lượng nhỏ robot bình thường."


Ninh Chuẩn chĩa mũi nhọn vào kiến giải này, đưa ra đánh giá: "Đối với bọn họ mà nói, nửa không biết làm thế nào, nửa quang minh chính đại."


Lê Tiệm Xuyên đồng ý với đánh giá này, đồng thời nói thêm: "Muốn kết thúc chiến tranh, nói phiền phức c*̃ng phiền phức, nói đơn giản c*̃ng đơn giản. Gạt mọi chuyện khác sang một bên, chỉ có hai cách, một là nghị hòa, hai là một bên có ưu thế tuyệt đối, phân chia thắng bại, lấp đầy dạ dày, chiến tranh tự nhiên sẽ kết thúc."


Ninh Chuẩn nói: "Còn có cách thứ ba, đánh đến khi mọi thứ bị hủy diệt. Tất cả robot đều không còn thì làm gì còn có chiến tranh robot nữa?"


Lê Tiệm Xuyên vịn vào lan can tàu.


Hắn nhìn nước biển tối đen, cảm thấy vừa quen thuộc vừa sợ hãi trước cách kết thúc chiến tranh này.


Hắn không thể đoán ra được nguồn gốc của những cảm xúc này, chỉ nói: "Trước mắt thì không thể, trừ khi có loại vũ khí hủy diệt hàng loạt có thể hủy diệt hành tinh này."



"Hơn nữa, lục địa Đông và Tây hoàn toàn rơi vào trạng thái điên loạn, bất chấp tất cả sử dụng vũ khí này."


"Xác suất rất thấp."


"Không có loại vũ khí này, hai bên cũng không đến nỗi mất đi điểm mấu chốt."


Ninh Chuẩn nói: "Ai nói không có?"


Lê Tiệm Xuyên đột nhiên quay đầu.


Ninh Chuẩn nhẹ nhàng nhắm mắt trong gió biển tanh nồng: "Loại vũ khí này đã xuất hiện rồi, một tuần trước khi nó vừa được đưa vào chiến trường, chúng ta đã nhìn thấy nó ở tiền tuyến."


"Năng lượng X."


"Nó cho em cảm giác rất quen thuộc, nhưng khi em đi tìm, lại không tìm được nguồn gốc quen thuộc này. Có lẽ thông tin về nó nằm trong khu vực bị sương mù của chúng ta phong tỏa, cũng có lẽ nó chính là manh mối quan trọng dẫn dắt chúng ta thoát khỏi khốn cảnh."


"Hơn nữa, lợi ích trước mắt, ít có điểm mấu chốt."


"Chiến tranh là một thanh kiếm hai lưỡi, cũng là một thanh kiếm Damocles vĩnh viễn không thật sự biến mất, treo cao trên cổ tất cả sinh mệnh."


"Khi mất đi sự kính sợ đối với sinh mệnh, nó sẽ rơi xuống."


Một trận gió mạnh thổi qua, những hạt mưa to bằng hạt đậu ập đến, để lại một trận đau đớn như dao cắt trên đầu và mặt.


Cơn đau này kéo Lê Tiệm Xuyên từ ký ức ngắn ngủi trở về.


Hắn lại nhìn hai bóng người phản chiếu trên cửa kính bên cạnh, rồi quay đầu quan sát sắc trời, nói với Ninh Chuẩn đang ôm dựa vào người mình như không xương: "Tránh mưa ở đây một lát đi, mưa rào, lát nữa đợi mây tan là đi được."


Ninh Chuẩn nghịch mấy thiết bị mang theo bên người: "Ở đây đã có thể đo được từ trường đặc biệt rồi, đi thêm ba mươi cây số nữa, chúng ta sẽ chính thức tiến vào trung tâm từ trường, đó cũng là di tích của Tổng Trung tâm Robot. Có thể là do tác dụng của từ trường nên trong nước mưa này cũng có tồn tại vật chất đặc biệt, chỉ là hàm lượng không cao."


Đúng vậy, sau cuộc đối thoại về vòng tuần hoàn chiến tranh trên tàu cơ khí lần đó, Lê Tiệm Xuyên và Ninh Chuẩn đã đưa hạng mục "Thăm dò điều tra Tổng Trung tâm Robot" trong kế hoạch hòa bình của họ lên trước.


Trong hai năm lục địa Đông và lục địa Tây đánh nhau không dứt, họ bôn ba khắp nơi trên thế giới, thành lập tổ chức, xác định phương châm, giúp đỡ người nghèo khó, ngưng tụ sức mạnh.


Họ muốn dập tắt triệt để thùng thuốc súng này.


Bất kể thứ không thể thích ứng trong thùng thuốc súng này là lòng người, là chế độ, là môi trường, hay là bản tính.


Họ vì vậy mà đã từng đến tiền tuyến đại dương đầy đạn bom, từng chiếc tàu cơ khí trôi dạt trên đó, đầy thương tích, nước biển ở nơi pháo lửa mạnh nhất đỏ tươi vô cùng, còn hơn cả ánh tà dương rực rỡ nhất.


Họ cũng đã từng đến góc phố nơi người nghèo tụ tập, phân phát vật tư, mở phòng khám miễn phí, tuyên truyền kiến thức. Nhưng những đôi mắt có thể được thắp sáng quá ít quá ít, chúng dường như đã bị những quả đạn pháo có thể rơi xuống đầu bất cứ lúc nào, mài mòn hết tất cả ánh sáng.



Họ không ngừng bước về phía trước, nhưng giống như lại không thực sự đi được bao xa. Cứ cách một khoảng thời gian, họ lại rơi vào khốn cảnh, bị sự mờ mịt và nghi ngờ xối xả.


Lê Tiệm Xuyên cho rằng họ còn thiếu một số thứ.


Vì vậy sau khi kết thúc hành động ở một khu vực nào đó của lục địa Đông, hai người không do dự nữa, lên đường đến điểm Nam Cực của hành tinh này.


Đây cũng là nơi đặt Tổng Trung tâm Robot.


Trên đường đi, họ càng đến gần di tích của Tổng Trung tâm Robot, mọi thứ xung quanh càng kỳ lạ.


Sự kỳ lạ này không chỉ là một hai điểm, mà là thể hiện ở mọi khía cạnh.


Môi trường khí hậu không phù hợp với điểm cực, từng tòa kiến trúc thành phố mới tinh tuyệt đối không nên xuất hiện ở đây, những quy tắc thành phố tuyệt đối không thể vi phạm được dán trên đường phố, những robot tuân thủ quy tắc sống ở đây lúc nào cũng mang nụ cười tiêu chuẩn hóa, bị đụng phải cũng không tức giận, chỉ phớt lờ người gây sự rồi tiếp tục đi về phía trước...


Tất cả những điều này, đều khiến Lê Tiệm Xuyên cảm thấy vô cùng kỳ quái.


Nơi đây giống như một đào nguyên độc lập với chiến hỏa, lại giống như một thế giới trò chơi được thiết lập sẵn, tất cả robot đều chỉ là NPC không có tư tưởng. Nhưng trên thực tế, Ninh Chuẩn đã kiểm tra, chip của robot ở đây đều bình thường.


Một nỗi bất an quấn lấy Lê Tiệm Xuyên.


Càng đến gần Tổng Trung tâm Robot, nỗi lo lắng khó hiểu trong lòng hắn càng nặng nề.


Không hiểu sao, hắn đột nhiên cảm thấy nơi này không chỉ không có đáp án của chiến tranh, mà còn có thể mang đến nhiều sương mù hơn, kéo tất cả vào vực sâu sâu hơn.


Mười giờ tối.


Những đám mây đen dày đặc tan đi, mưa lớn tạnh, bầu trời vẫn trắng xóa, điểm Nam Cực ở trạng thái ngày dài không hề có dấu hiệu bước vào đêm khuya.


Lê Tiệm Xuyên và Ninh Chuẩn tìm được một chiếc xe mới nên không cố gắng cứu chiếc xe cũ bị hỏng nữa, mặc dù nó đã đồng hành cùng họ vượt qua khu vực tuyết khó khăn nhất ở rìa Nam Cực, đến đào nguyên không có chút gió tuyết nào này.


Hai người cặn bã không chút lưu tình phụ lòng nó, lái xe mới đi.


Quãng đường ba mươi cây số, không xa cũng không gần.


Lê Tiệm Xuyên chịu trách nhiệm lái xe, Ninh Chuẩn dựa vào ghế phụ, dùng thiết bị định vị phương hướng. Nhưng sự can thiệp của từ trường ngày càng mạnh, tất cả thiết bị điện từ mà hai người mang theo đều nhanh chóng mất tác dụng, chỉ có thể dựa vào la bàn và bản đồ vẽ tay tìm được từ lục địa Đông để xác nhận lộ trình.


"Nhiều năm như vậy, số robot từng đến Tổng Trung tâm Robot không ít, nhưng lại không có nổi một bản đồ và ảnh chụp chi tiết nào."


Sau khi thiết bị mất tác dụng, Ninh Chuẩn ngả ghế phụ xuống, lười biếng nằm xuống nói: "Chuyện này thực sự khiến người ta không khỏi nghi ngờ con chip não này của mình, có phải đã trở thành kẻ phản bội đáng ghê tởm, phản bội chủ nhân rồi không."


Vừa nói, Ninh Chuẩn vừa kéo dài giọng điệu nửa tỉnh nửa mơ, tò mò hỏi: "Lê c*̣c cưng, anh đã tưởng tượng Tổng Trung tâm Robot trông như thế nào chưa?"



"Nói lại lần nữa, đừng gọi tôi là Lê c*̣c cưng, tuy tôi rời khỏi phòng tổ ong mẹ chưa được mấy năm, nhưng đã bị ép chín rồi, không phải robot nhỏ mấy tuổi."


Lê Tiệm Xuyên cầm vô lăng, nhìn thẳng phía trước, lơ đãng nói: "Còn nữa, tôi có thể lén nói cho em biết, tuy tôi chưa từng tưởng tượng Tổng Trung tâm Robot trông như thế nào nhưng tôi biết nó trông như thế nào."


"Hình dáng trước khi nó tự hủy, nếu không có gì bất ngờ thì là một ngôi nhà nhỏ ven biển."


"Nhìn sơ qua không có gì đặc biệt, chỉ là kiểu nhà nhỏ thường thấy nhất ở nông thôn, trước cửa có một chiếc xe đạp dựa vào tường. Câu đối không biết là dán năm nào, đã nát rồi, trên tường có tro đen, giống như bị thứ gì hun hoặc nổ..."


Dưới cái liếc mắt có chút xấu xa của Lê Tiệm Xuyên, Ninh Chuẩn lập tức ý thức được điều gì đó, tỉnh táo lại từ cơn buồn ngủ.


Ghế phụ bật lên, Ninh Chuẩn ngồi thẳng lưng, nhìn về phía trước, quả nhiên nhìn thấy một ngôi nhà nhỏ nông thôn cô độc đứng bên bờ biển, dường như bị cả thế giới bỏ rơi ở đó.


Xe việt dã tăng tốc tiến lên, nhanh chóng tiến gần ngôi nhà nhỏ.


Tuy nhiên, ngay lúc này, một tia cảnh báo đột nhiên hiện lên trong lòng Ninh Chuẩn.


Nhanh hơn và sớm hơn cảnh báo là hành động của Lê Tiệm Xuyên.


Gần như ngay khi Ninh Chuẩn ngửi thấy sự bất thường đó, Lê Tiệm Xuyên đã theo bản năng bung dây an toàn, lao về phía Ninh Chuẩn.


Sức bùng nổ của hắn lớn đến kinh ngạc, hơi thở nóng bỏng bao trùm Ninh Chuẩn, khuỷu tay và vai như búa tạ, đập vỡ cửa xe.


Cửa xe bay ra, Lê Tiệm Xuyên ôm Ninh Chuẩn trực tiếp nhảy xuống, lao ra ngoài.


Khoảnh khắc hai người ngã lăn trên đất, một tiếng nổ lớn vang lên, chiếc xe việt dã đang chạy tốc độ cao phía sau bị ngọn lửa nuốt chửng, sóng nhiệt nổ tung ập đến.


"Ồ, mạng lớn thật."


Trong ánh lửa, mặt đất nứt ra một khe hở, một robot tươi cười bước ra từ đó, thong thả đi tới.


Robot vác súng phóng tên lửa, sử dụng một loại cơ thể dòng S mà Lê Tiệm Xuyên khá quen mắt, cũng phát ra tín hiệu mà Lê Tiệm Xuyên khá quen thuộc.


"0832?"


Con ngươi Lê Tiệm Xuyên ngưng tụ, buông Ninh Chuẩn được mình bảo vệ trong lòng ra, cánh tay bật ra vũ khí.


Cùng lúc đó, Ninh Chuẩn cũng nhanh chóng rút ra một ống thuốc phục hồi cơ thể dòng S, đâm vào cánh tay Lê Tiệm Xuyên.


"Là thực sự không nhớ ra, hay là muốn giăng bẫy tôi?"


0832 thở dài: "... Anh Xuyên."


Hết chương 339


Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Story Chương 339
10.0/10 từ 35 lượt.
loading...