Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân

Chương 282

9 giờ tối.

Trong căn phòng tối không lớn hơn quan tài là bao, một cơ thể nằm co ro trên chiếc giường ngắn và hẹp, như đang ngủ mê mệt.

Đột nhiên, lồng ngực rắn chắc phập phồng nhanh hai lần không thể nhận ra.

Như thể có một hơi thở trong lành nào đó được rót vào, cơ thể khẽ run lên, hai mí mắt đóng chặt không tiếng động nâng lên.

Không có người nào khác trong không gian này.

Lê Tiệm Xuyên lặng lẽ mở mắt, nhìn chung quanh, đang định ngồi dậy tìm kiếm manh mối trong căn phòng này thì chợt khựng lại, hắn nhận ra có gì đó không ổn, lập tức cúi đầu nhìn chân phải của mình.

Nửa người dưới mặc một chiếc quần đùi đi biển đã bạc màu.

Dưới chiếc quần đùi đi biển, từ đầu gối trở xuống không phải là bắp chân người bình thường mà là một đoạn chi giả lấp lánh ánh sáng máy móc màu đen bạc.

Đây có phải là… chân giả không?

Hắn là người tàn tật, từng bị cắt cụt chân sao?

Lê Tiệm Xuyên sửng sốt, cử động chân phải, cẩn thận quan sát vài giây, lập tức nhận ra đây không phải là chân giả thông thường.

Hắn đã thấy qua không ít chi giả, bất kể là loại có độ chính xác cao hay thấp, đều có một đặc điểm chung, đó là sự thống nhất giữa bên trong và bên ngoài. Nói cách khác, chi giả cao cấp nhìn là biết giá thành đắt đỏ, có thể so sánh với chi thể người thật, còn chi giả cấp thấp, từ trong ra ngoài đều toát lên vẻ rẻ tiền, tác dụng duy nhất có lẽ chỉ là hỗ trợ người ta hoàn thành những hành động cơ bản.

Tóm lại chắc chắn sẽ không giống bắp chân có hệ thống kết nối thần kinh phức tạp ẩn sau công nghệ sản xuất thô sơ này của nó.

Sức mạnh của hệ thống kết nối thần kinh này khiến khả năng nhận biết nhạy bén của Lê Tiệm Xuyên không thể phát hiện bất thường ở bắp chân ngay khi tỉnh dậy.

Điều này rất không nhất quán.

Hơn nữa, Lê Tiệm Xuyên cũng nhận thấy có một chuỗi mã sản phẩm và logo của một công ty tên là “Người Tự Do”‌ được in ở mặt trong của bắp chân. Rõ ràng, bắp chân này không phải của người cải tạo mà là một lô lô sản phẩm dây chuyền lắp ráp.

“Công nghệ cao…”

Lê Tiệm Xuyên lộ vẻ trầm tư.

Hắn trực giác thế giới này có thể không giống như những gì hắn đã dự đoán trước đây.

Ít nhất trong cái gọi là khu nhà tù này, hắn không mặc đồ tù nhân, căn phòng này cũng không giống phòng giam.

Dừng lại một lúc, hắn ngồi dậy và bắt đầu lục soát căn phòng nhỏ theo kế hoạch.

Thành thật mà nói thì trong căn phòng này không có gì có thể lục soát cả.

Nó nhỏ đến đáng thương, chỉ rộng khoảng một mét, dài hai mét, cơ bản là một chiếc quan tài lớn hơn một chút. Chiều cao hẳn cũng không đến hai mét, Lê Tiệm Xuyên kiểm tra bằng mắt cho thấy, nếu hắn đứng thẳng lên thì đầu hắn nhất định có thể xuyên thủng trần nhà.

Ngoại trừ chiếc giường cứng có kích thước bằng ván cửa khi hắn tỉnh lại và một chiếc tủ sắt cũ kỹ đặt cạnh giường, cả căn phòng không có món đồ nội thất thứ ba nào, cực kỳ tồi tàn.

Dưới gầm giường cứng có một chiếc túi du lịch lớn nhét trong kẽ hở bụi bặm.

Lê Tiệm Xuyên kéo nó lên, phát hiện không phải làm bằng vải bạt mà làm từ một chất liệu nhựa kỳ lạ, tỏa ra mùi hăng hắc.

Trong túi du lịch có một bức ảnh cũ, một chiếc bút đã hết mực và một vở bài tập trẻ em rách nát.

Bức ảnh cũ bị phai màu, phần góc nhăn nheo, hai mẹ con trong ảnh đang đứng tựa vào nhau trên bãi cỏ, mỉm cười hướng về phía ống kính. Khuôn mặt của đứa trẻ này rất giống với Lê Tiệm Xuyên, hẳn là tuổi thơ của cơ thể hiện tại của hắn.

Thông tin trong vở bài tập cũng chứng minh điều này.

Trong những khoảng trống giữa những nét chữ viết ngoằn ngoèo của trẻ em, xen lẫn những con chữ khá mới của người lớn.

So với nhật ký, những con chữ này giống như những ghi chép thông tin vụn vặt, hoặc thỉnh thoảng bộc lộ cảm xúc.

Chủ nhân của những con chữ này tên là Hứa Xuyên, trước mười tám tuổi sinh sống ở nơi gọi là khu ổ chuột, sau mười tám tuổi, mẹ Hứa Xuyên qua đời vì một trận dịch gây ra bởi một loại vi khuẩn đặc biệt trong nước ngầm. Trưởng khu đến chia buồn và đưa cho một trăm tệ, nhưng một trăm tệ cũng không đủ để trang trải chi phí đưa mẹ Hứa Xuyên đến bãi rác để xử lý chứ đừng nói đến việc xử lý, chôn cất và nghĩa trang.

Hứa Xuyên đến một phòng khám và bán bắp chân phải vẫn còn khỏe mạnh của mình, từ chối lời tiếp thị và cám dỗ từ chủ phòng khám, dùng một cái chi giả kiểu dáng rất cũ thay thế nó.

Hứa Xuyên cầm nửa số tiền còn lại từ việc bán bắp chân và 100 tệ, cõng mẹ đến bãi xử lý xác.

Bọn họ dùng một loại chất lỏng đặc biệt để nấu chảy xác của mẹ vào một bình nhỏ đựng keo dính, việc này giúp tiết kiệm không gian, dù có mua đất nghĩa trang cũng không cần tốn kém.

Hứa Xuyên không mua đất nghĩa trang nên mang theo chiếc bình nhỏ này đi khắp khu ổ chuột và khu trung tâm để trông ra thế giới bên ngoài mà mẹ mình thường hay nhắc tới.

Kết quả là chưa kịp đến khu vực trung tâm, chiếc bình nhỏ và toàn bộ số tiền tiết kiệm còn lại của Hứa Xuyên đã bị trộm mất.

Trong lúc Hứa Xuyên đang xem các quảng cáo nội tạng đầy đường, do dự có nên vào phòng khám lần nữa để bán bộ phận cơ thể hay không, thì giữa vô số tòa nhà cao trọc trời, hai nắm đấm khổng lồ toàn ảnh đột nhiên tung ra, va chạm mạnh mẽ, máu thịt bay tung tóe như pháo hoa rơi xuống, k*ch th*ch yếu tố bạo lực nguyên thủy nhất trong con người.

Sau màn pháo hoa, hai cô gái tai thỏ duyên dáng xuất hiện trên không trung, cúi chào thật thấp, sau lưng họ xuất hiện những con chữ tiếng Anh to lớn: “Đấu trường Chân Trời! Mang đến cho bạn trải nghiệm đẫm máu thú vị nhất!”

Dưới các con chữ lớn còn có vài con chữ nhỏ, chẳng hạn như địa chỉ đấu trường, số điện thoại liên lạc và thông báo tuyển dụng.

Hứa Xuyên từng nghe một ông già trải đời trong khu ổ chuột nói rằng nếu người dân trong khu ổ chuột không sống trong khu ổ chuột mà muốn ra ngoài sinh tồn, ngoài việc bán bộ phận cơ thể thì chỉ có thể bán mạng. Hứa Xuyên tự thấy bản thân khỏe mạnh, có thể đánh đấm nên chỉ tham gia bài kiểm tra ngắn trước khi lên đường đi tìm đấu trường Chân Trời.

Cuối cùng, Hứa Xuyên thành công ở lại đấu trường.

Theo lịch trình ghi trong vở bài tập, Hứa Xuyên đã đến đấu trường gần một tuần, đã đấu hai trận quyền anh, bị thương nặng nhưng không nguy hiểm đến tính mạng.

Hai trận đấu quyền anh mang lại cho Hứa Xuyên một chút tiền dư nên đã thuê căn hầm chia vách ngăn này, xem như đã định cư ở bên ngoài khu trung tâm.

Ở trang cuối cùng của vở bài tập có viết kế hoạch và mục tiêu tiết kiệm tiền của Hứa Xuyên.

“Tiến trình tiết kiệm, 80/1000.

Mục tiêu… bất kỳ mục tiêu nào khác chỉ là một giấc mơ.

Nói chút chuyện gần nhất.

Hôm nay tôi phải mua con chip sinh học mới.

Ở trận quyền anh trước tôi bị đánh vào đầu, não vẫn ổn nhưng con chip sinh học được cấy vào đã bị hỏng, khiến tôi không thể nhớ được mọi chuyện, cảm xúc cũng không ổn định, không thể tiếp tục như thế này, cuộc sống không có con chip sinh học thật sự quá khó khăn.

Tôi cần nhanh chóng tiết kiệm hai trăm tệ để mua một con chip sinh học mới. Không cần phải quá tốt, miễn là có những chức năng hỗ trợ cơ bản nhất và chức năng điều tiết cảm xúc.

Sau khi thay con chip sinh học, tôi mới có thể nghĩ về những căn hộ cao tầng trên con phố bên cạnh, nơi có thể nhìn thấy những con cá voi nổi 3D, những con cừu điện tử, những con chó robot, và nghĩ đến chuyện kết hôn. Tất nhiên, chỉ là nếu kết hôn thì tốt nhất nên cưới người có trình độ cơ giới hóa thấp hơn một chút, còn con cái thì sẽ không sanh.

Mọi người đều nói với tôi lợi ích của việc có con.

Ví dụ, nếu sinh con thì có thể nhận tiền nuôi dưỡng gen, số tiền này còn nhiều hơn tiền mà một công việc bình thường kiếm được.

Một ví dụ khác, nếu gen sinh sản tốt thì có thể sinh thêm con, dù sao cũng là dùng t* c*ng nhân tạo để nuôi dưỡng nên không lãng phí thời gian làm việc, sau khi sinh con, có thể giữ lại một hoặc hai con cho riêng mình rồi bán đi những đứa con còn lại, giá cho mỗi đứa trẻ mà chính phủ đưa ra gần bằng giá một chiếc máy bay do công ty Bão Tố sản xuất cách đây hai mươi năm.

Tôi cũng từng lung lay nhưng mỗi khi nghĩ đến cậu bé Mick hàng xóm quê tôi, sự lung lay này giống như ngọn lửa cháy dở sau cơn mưa lớn, bụp một tiếng liền tắt ngúm.

Các anh chị em của bé Mick đều bị bán cho chính phủ, sau khi bé Mick lên 10 tuổi, để có một cuộc sống như một con người, bé đã đến một phòng khám và bán đi hơn phân nửa cơ thể, đổi hai chân thành bánh xe cơ khí, hai tay cũng biến thành cái kìm.

Bởi vì bánh xe cơ khí và kìm còn rẻ hơn cả chi giả kiểu dáng cũ nhất của Người Tự Do mà tôi đang dùng.

Chính phủ tuyên truyền hằng ngày rằng chúng ta đang sống trong thời đại tốt đẹp nhất, dù không làm gì, chỉ nằm ở nhà chờ chết thì cũng không lo ăn mặc. Mọi đứa trẻ đều lớn lên rất khỏe mạnh chỉ là rất ít ai trong số chúng giữ được cơ thể và nội tạng nguyên vẹn cho đến khi trưởng thành.

Tôi trở thành ngoại lệ này vì sự cố chấp của mẹ tôi về khái niệm con người.

Nhưng bây giờ, mẹ cũng đã chết rồi.”

Cuối dòng chữ, trang giấy hơi nhăn nhúm, là dấu vết từng bị nước làm ướt.

Lê Tiệm Xuyên nhắm mắt lại, thở ra một hơi nặng nề.

Trong những phó bản trước đây, hắn gần như không trực tiếp có được bất kỳ thông tin cụ thể nào về cuộc đời của nguyên thân trong trò chơi, lần này lại khác.

Nhưng điều này không có nghĩa là màn chơi này dễ hơn, ngược lại, đây là một trong những biểu hiện cho độ khó càng cao của nó.

Lê Tiệm Xuyên suy đoán sở dĩ các phó bản trước không cho hắn biết quá 

nhiều thông tin về nguyên thân là bởi vì như Ninh Chuẩn đã nói, mỗi thân phận có manh mối riêng dẫn tới sự thật cuối cùng. Còn nguyên nhân phó bản hiện tại lại nhồi nhét thông tin của Hứa Xuyên cho hắn, có lẽ là vì lần này không có manh mối quan trọng nào về thân phận lần này và nó cũng cách xa sự thật cuối cùng.

Nói cách khác, lần này hắn ngay cả manh mối liên quan đến đáp án có sẵn từ thân phận cơ bản, cũng mất luôn.

Một khởi đầu cực kỳ tay trắng.

Lê Tiệm Xuyên đành phải đóng vở bài tập lại, nhét nó cùng những thứ khác vào hộp ma của mình.

Trước khi tới hắn đã chọn ra năm vật phẩm kì lạ, ngoài năm vật phẩm này ra, những hộp ma trống khác cũng được mang vào như thường lệ, có thể mở ra để trữ đồ.

Tủ quần áo sắt bên cạnh giường không có gì để kiểm tra, chỉ có một vài bộ quần áo để thay và một dây sạc, một đầu ổ cắm ở đầu giường, một đầu cắm ở chi giả của Lê Tiệm Xuyên.

Công việc của Hứa Xuyên đảo ngược ngày đêm, mười giờ tối đi làm, mười giờ sáng tan làm.

Hôm nay trước khi đi ngủ, Hứa Xuyên đã sạc đầy điện cho chi giả nên không cần sạc lại, Lê Tiệm Xuyên trực tiếp thu dọn đồ đạc, thay quần áo đơn giản, lục lọi cốc chén và bàn chải đánh răng rồi đi vào nhà vệ sinh công cộng rửa mặt.

Bây giờ đã hơn chín giờ, trước mười giờ hắn phải chạy đến đấu trường Chân Trời, lịch trình công việc ghi lại tối nay có một trận quyền anh cần hắn lên sàn.

Bước ra khỏi căn phòng nhỏ giống như quan tài, bên ngoài là một hành lang dài hẹp dán đầy các quảng cáo động đầy màu sắc như đèn neon, hai bên hành lang là những cánh cửa sắt hỏng hóc, phía sau cửa sắt đều là những căn phòng giống như phòng quan tài của Lê Tiệm Xuyên.

Bên cạnh tấm quảng cáo thuốc ảo mộng mới chính là nhà vệ sinh công cộng.

Bên trong lúc này không có mấy người, ngoại trừ Lê Tiệm Xuyên, còn có một người đàn ông lùn đã thay đổi phần lớn cơ thể thành máy móc, đang đứng trước bồn tiểu.

Vẻ mặt của cả hai đều vô cảm, không có ý định bắt chuyện với đối phương.

Lê Tiệm Xuyên rửa mặt xong trở về phòng thu dọn đồ đạc, sau đó nhanh chóng rời khỏi khu vực dưới lòng đất, đi lên mặt đất, hắn không biết đấu trường Chân Trời nằm ở đâu, đành phải ra ngoài sớm để tìm.

Nhưng vị trí của đấu trường Chân Trời không khó tìm, thậm chí không cần phải tìm.

Lê Tiệm Xuyên vừa mới bước ra khỏi cầu thang ngầm, toàn bộ tầm nhìn của hắn đã bị chiếm giữ bởi quảng cáo toàn ảnh khổng lồ.

Quảng cáo toàn ảnh lơ lửng trên đỉnh đầu, cực kỳ sống động và táo bạo, lấy màn đêm khổng lồ làm màn hình, phun trào màu sắc lộng lẫy đầy chấn động.

Lê Tiệm Xuyên chăm chú nhìn một lúc, sau đó kéo mũ trùm đầu lên, bước 

về phía trước.

Trên đường đến đấu trường, hắn cố gắng hết sức quan sát xung quanh và nắm bắt tất cả tình báo và thường thức về khu nhà tù Cấp 9 này từ tất cả những nơi có thể lấy được thông tin.

Những bảng hiệu neon rực rỡ tông màu lạnh được treo khắp các tòa nhà cao tầng, từng chiếc ô tô bay phun ra lửa xanh, xuyên qua những hình ảnh toàn ảnh chói lóa, k*ch th*ch tiếng hét của các thanh niên suy đồi hút thuốc ảo mộng quá liều.

Sau giờ cơm trưa, mọi người dắt những chú chó điện tử đơn giản hoặc những chú chó mô phỏng sinh học sống động như thật đi dạo, trên người bọn họ cũng giống như những thú cưng máy móc này, sở hữu chi giả đơn giản hoặc như thật.

Những quảng cáo nhiều nhất trên đường phố là về phố đèn đỏ, đấu trường, thuốc ảo mộng, mua bán nội tạng và chi giả, hoàn toàn có ý định dùng những yếu tố k*ch th*ch cảm quan con người nhất này, nhồi nhét tất cả thị giác của người đi đường.

Ngoại trừ thông tin giải trí và mua bán này ra thì không còn thông tin nào có giá trị xuất hiện nữa.

Chính phủ, xã hội, tin tức, gần như đều ẩn sau bức màn, người bình thường không thể nhìn thấy. Trong thế giới của người bình thường, có lẽ chỉ có hai việc sinh tồn và giải trí.

Trước khi đến đấu trường, Lê Tiệm Xuyên mua một chiếc đồng hồ cũ từ cửa hàng tạp hóa ven đường, việc này khiến số tiền tiết kiệm ít ỏi còn lại tám mươi tệ của hắn giảm trực tiếp một nửa.

Khi đang đợi ông chủ kiểm tra đồng hồ, hắn liếc nhìn hai cái, phát hiện những thứ bán chạy nhất trong cửa hàng là chi giả cũ, chip sinh học cấp thấp, bộ chuyển đổi não sinh học cấp thấp, hai thứ đầu là nhu yếu phẩm sinh tồn của con người, thứ cuối cùng là nhu yếu phẩm tinh thần của con người.

Nó có thể kết nối ý thức của con người với mạng ảo được gọi là thế giới thực tế thứ hai, có vô số hoạt động giải trí đủ sức lấp đầy cơn trống trải về tinh thần.

Nếu như ngay cả bộ chuyển đổi não sinh học cấp thấp cũng không mua nổi, thì có thuốc ảo mộng rẻ hơn, uống một ống có thể làm tê liệt thần kinh và tạo ra khoái lạc hơn cả rượu.

Đây thực sự là một thế giới méo mó và bất thường.

Cái được gọi là khu nhà tù Cấp 9 có mức độ hạnh phúc cao nhất của con người chính là thế này sao? Rốt cuộc mức độ hạnh phúc này từ đâu mà ra?

Lê Tiệm Xuyên không tin mức độ hạnh phúc cao thấp này là hư cấu bịa đặt.

Có lẽ đây là lớp bí ẩn đầu tiên mà hắn sắp chạm vào.

Và đáp án chắc chắn ẩn giấu dưới nhiều lớp bí ẩn.

Lê Tiệm Xuyên đeo đồng hồ, đến đấu trường trước mười giờ, hỏi thăm vài câu, tìm được phòng nghỉ, ngồi trong góc chờ trận quyền anh.

Trong mắt người khác, người đàn ông ít nói này cũng không khác biệt nhiều so với ngày thường.

Lê Tiệm Xuyên rất hết lòng vào lần đóng giả này, hắn tin phần lớn người chơi sẽ chọn khu nhà tù Cấp 9, nên trước khi chưa thể xác định xung quanh có bao nhiêu người chơi, cách ứng phó tốt nhất vẫn là từng bước một, ẩn mình cho tốt, tìm manh mối và dấu vết của người chơi khác trước rồi lại bàn.

Dù sao một trong những đặc điểm của màn chơi chiến đấu sinh tồn là giết chóc lẫn nhau, kiểu giết chóc này chỉ có thưởng, không có phạt, tuyệt đối không phải là con dao hai lưỡi như thị trấn Bằng Lai.

Và mười tiếng sinh tồn đã là một phần thưởng khá hậu hĩnh.

“Hứa Xuyên!”

Một người đàn ông cao gầy đã thay đổi một nửa cơ thể thành chi giả máy móc đột nhiên bước vào, trong phòng nghỉ đầy tiếng chửi bới ồn ào và mùi mồ hôi và máu tanh, lớn tiếng gọi.

“Ở đây!”

Lê Tiệm Xuyên đứng dậy, đi lách qua từ bên tường.

Hắn biết người đàn ông cao gầy này, anh ta là người đại diện đấu trường quản lý toàn bộ võ sĩ của phòng nghỉ này, Flos.

“Thẻ số và găng tay của mày ngày hôm nay.”

Flos ngậm một ống thuốc ảo mộng trong miệng, vẻ mặt hơi mơ màng, thuận tay ném một túi đồ cho Lê Tiệm Xuyên, nói tiếng Pháp lưu loát: “Thay xong thì ra hành lang kia chờ, gọi đến tên thì lên sàn. Hôm nay đối thủ của mày là một con thú mô phỏng sinh học điện tử, tỉnh táo tinh thần chút đi, đánh cho ra trò, đấm đến thịt, đấm ra máu, khán giả mới trả tiền, mới thưởng cho mày, hiểu không?”

Lê Tiệm Xuyên gật đầu, không lộ vẻ gì quan sát vẻ mặt người đàn ông cao gầy, thấp giọng nói: “Flos, tôi nhớ tôi từng hỏi anh về chuyện những thành phố khác, anh có tin tức gì không?”

“Mấy thành phố khác?”

Hai con mắt sinh học của Flos nhìn về phía Lê Tiệm Xuyên, “Mày từng hỏi tao á? Có nhớ lộn không, tao có nhớ mày có hỏi tao cái gì khác ngoài tiền thưởng đâu, nhưng thằng quê mùa nhỏ bé, tao có thể nói với mày là ở đây không có thành phố nào khác, chỉ có những khu nhà tù khác, của chúng ta là khu nhà tù Cấp 9, hai khu còn lại gọi là khu nhà tù Cấp 3 và khu nhà tù Cấp 6, đều là nơi cư trú của những người thuộc tầng lớp thấp hơn.”

Lê Tiệm Xuyên cố ý lộ ra vẻ mặt tò mò và do dự rõ ràng.

Flos nhìn ra, liền nói: “Chẳng lẽ mày có ý định đến những khu nhà tù khác để kiếm ăn?”

Lê Tiệm Xuyên không nói gì.

Flos ực một ngụm thuốc ảo mộng, lớp da sinh học trên mặt co giật, suýt chút nữa bật cười: “Này nhóc con, tao khuyên mày tốt nhất dẹp bỏ ý định này đi, ở đây còn sống chưa xong mà mày còn muốn đi chỗ khác à… mày nghĩ thay đổi chỗ sống là sẽ sống tốt hơn sao?”

“Chỗ chúng ta là khu nhà tù có mức độ hạnh phúc nhất. Hai khu nhà tù khác có thể so với chúng ta sao? Đừng nói gì xa xôi, ít nhất ở đây mày không phải lo ăn uống, nếu mày thực sự không muốn phấn đấu kiếm tiền nữa thì quay về cái rãnh nước cống khu ổ chuột của mày đi, chẳng nhẽ  trưởng khu của mày dám không cho cơm mày ăn, để mày chết đói hả?”

“Ông ta thậm chí không dám để mày gầy đi một cân __ chỉ cần trên người mày vẫn còn một bộ phận nào khỏe mạnh xài được!”

“Mày nên vui mới phải, thằng nhóc, hai khu nhà tù còn lại không có đãi ngộ này đâu.”

Lê Tiệm Xuyên nói: “Tôi chỉ tò mò chút thôi, Flos, khi anh còn trẻ chẳng lẽ không muốn đi nơi khác xem sao?”

Flos nhíu mày: “Đương nhiên là muốn, vào cái tuổi không hiểu chuyện nhất, tao thậm chí còn cùng một đám bạn bè say thuốc ảo mộng đi vào bậc thang giấc mơ, muốn đến khu nhà tù Cấp 3 trong truyền thuyết xem thử… Nhưng không ai có thể đi qua cái nơi quỷ quái đó, rốt cuộc tao cũng biết tại sao chính phủ thà tăng cường tuần tra ở phố đèn đỏ thay vì bố trí nhân lực ở biên giới, để mặc những kẻ không cam tâm tùy ý xông vào bậc thang giấc mơ… Cái nơi quỷ quái đó, tin tao đi, không ai có thể đến được đó, cũng không ai muốn lãng phí cuộc đời mình vào đó.”

Lê Tiệm Xuyên không ngờ Flos lại chủ động nhắc đến bậc thang giấc mơ, lại còn trông rất tùy tiện, lối đi giữa các khu nhà tù này có thể tự do đi lại sao?

“Anh đã nhìn thấy gì ở bậc thang giấc mơ?”

Hắn thăm dò hỏi.

Flos trợn mắt giả lên nói: “Phế tích, ban ngày là thành phố phế tích, ban đêm thì không chắc. Bậc thang giấc mơ, ban đêm tự nhiên sẽ xuất hiện giấc mơ. Nhưng tin tao đi, những giấc mơ đó cũng là rất nhàm chán, rất phù hợp với dự đoán của tao về thế giới chó má kia.”

Phế tích, giấc mơ?

Lê Tiệm Xuyên nói: “Flos, nói cách khác thì anh cũng chưa từng vào hai khu nhà tù còn lại, cũng không biết chúng nó trông như thế nào đúng không?”

Flos nói: “Đúng thế, quỷ tha ma bắt, chính là như vậy. Nhưng nếu tao có thể tiết kiệm đủ tiền mua được một bộ chuyển đổi não sinh học cao cấp thì tao sẽ biết hình dáng của hai khu nhà tù còn lại. Cái này chưa bao giờ là tin tức khó kiếm, chẳng qua là phụ thuộc vào địa vị và nguồn tài chính của mày thôi, hiểu không?”

“Mấy ông to bà lớn mặc vest trong phòng bầu cử hoàn toàn hiểu rõ tình thế khó khăn của hai khu nhà tù còn lại, bọn họ thường xuyên xuất hiện trên mạng tin tức của bộ chuyển đổi não sinh học cao cấp và nói về những điều đó. Tất nhiên, trong bộ chuyển đổi não sinh học cấp thấp của tao không có mấy thứ nhàm chán khô khan loại này, đó là thứ mà chỉ những ông to bà lớn mặc vest mới quan tâm.”

“Một thành viên của Đội cận vệ Pháo Đài Vàng thường tới xem các trận đấu quyền anh cũng từng nói mấy ông to bà lớn sống ở Pháo Đài Vàng cũng nói như vậy…Bọn họ nói khu nhà tù Cấp 3 có tỷ lệ tử vong ở người cao nhất. Một tỷ lệ lớn những người chết là tự sát, khu nhà tù Cấp 6 rất vất vả, con người chỉ cần không kiếm tiền, không làm việc thì sẽ không cơm ăn, sẽ chết đói… Trời, mày có thể tưởng tượng được cuộc sống như vậy không? Đó sẽ là thế giới tàn khốc đến thế nào…”

“Hạnh phúc quả nhiên cần so sánh mới thấy được,” anh ta cảm thán, “Khi tao còn trẻ, tao cảm thấy cuộc sống của mình thật khốn khổ, nhưng bây giờ nhìn lại, ít nhất tao không phải lo ăn mặc, cũng không lo bị người ta g**t ch*t khi đi trên đường, Pháo Đài Vàng về nguyên tắc cấm con người giết hại lẫn nhau… Cuộc sống này quả thực quá tốt đẹp.”

“Đám trẻ tuổi bọn mày, dù tới từ đâu, ở độ tuổi này đều ngây thơ và ngu ngốc, nhìn không thấu được điều này là chuyện bình thường.”

“Có điều, tao khuyên mày không nên quá tham vọng, khu nhà tù Cấp 9 đã là nơi hạnh phúc nhất trên thế giới này rồi.”

Lê Tiệm Xuyên có thể thấy ít nhất có quá nửa lời nói của Flos đều là thật lòng.

Nhưng càng như vậy càng khiến người ta cảm thấy kỳ quái không thể giải thích được.

Hơn nữa, một nơi có tỷ lệ tử vong cao nhất, lại còn đều là tự sát; nơi còn lại nếu không làm việc thì không có cơm ăn, sẽ bị chết đói, xem ra hai khu nhà tù còn lại cũng không bình thường.

Một điểm nữa là người dân ở đây không cho rằng khu nhà tù có liên quan gì đến nhà tù, họ nhắc đến khu nhà tù tự nhiên như nhắc đến thành phố. Rõ ràng là họ cũng không cho rằng mình là tù nhân.

Ở khu nhà tù Cấp 9 này cũng không có khái niệm pháp luật, nhà tù và tù nhân, chỉ có một nguyên tắc khu nhà tù, đó là nguyên tắc tối cao của Pháo Đài Vàng. Người vi phạm nguyên tắc này sẽ bị áp giải đến Pháo Đài Vàng, tháo rời chi thể, giam giữ não sinh học hai trăm năm.

Bộ não sinh học của con người về mặt lý thuyết có lẽ chỉ có thể tồn tại được hai trăm năm.

Lê Tiệm Xuyên ở trên đường cũng nghe người đi đường nhắc đến Pháo Đài Vàng này và nguyên tắc tối cao của Pháo đài Vàng, mà thắc mắc của hắn cũng chỉ có một: “Pháo Đài Vàng, nó ở đâu … ở khu vực trung tâm ư?”

“Ở trên trời. Là mặt trời, là mặt trăng.”

Flos trả lời xong, có chút lười để ý đến hắn, khoát tay xoay người: “Nhóc con, mày đúng là thằng nhà quê, căn bản không hiểu gì cả, đừng lảm nhảm nữa, nhanh đi thay đồ đi, đừng có hút thuốc ảo mộng trước khi thi đấu đó, tao mà bắt được thì mày chết chắc!”

Flos lẩm bẩm đi xa, rõ ràng còn bận việc khác.

Lê Tiệm Xuyên không giữ anh ta lại, mang theo đồ trở lại phòng nghỉ, thay đồ thi đấy xong, một bên tay quấn băng vải đen, một bên đi đến hành lang chờ thi đấu.

Ở góc hành lang có một ban công nhỏ, Lê Tiệm Xuyên dựa vào ban công nhìn bầu trời đêm bên ngoài, tìm thấy vầng trăng cao tỏa ánh sáng bạc, mơ hồ hiểu ra ý của Flos.

Hóa ra đây là ở trên trời.

Đây là giai cấp thống trị của khu nhà tù Cấp 9 sao?

Lê Tiệm Xuyên thầm nghĩ.

Và ngay lúc hắn đang tự hỏi, một loạt tiếng giày cao gót lộc cộc đột nhiên truyền tới từ góc hành lang, dần dần đến gần, mục tiêu là ban công này.

Lê Tiệm Xuyên cảnh giác quay lại, không lộ vẻ gì xoay mặt sang một bên, theo tiếng nhìn sang, chỉ thấy một thiếu niên mô phỏng sinh học đang ăn mặc như một con thỏ con, không khác mấy với các cô gái thỏ khác trong đấu trường.

Lê Tiệm Xuyên đã hỏi được không ít kiến thức thông thường từ ông chủ cửa hàng tạp hóa, trong đó có một mục là về robot mô phỏng sinh học.

Phạm vi ứng dụng của robot mô phỏng sinh học rất rộng, nhưng chủ yếu tập trung vào ngành dịch vụ, chỉ có một đặc điểm giúp phân biệt robot mô phỏng sinh học với con người, đó là bộ não sinh học.

Robot mô phỏng sinh học có phạm vi ứng dụng rất rộng, nhưng chủ yếu tập trung trong ngành dịch vụ, đặc điểm để phân biệt robot mô phỏng sinh học và con người cũng chỉ có một, đó là não sinh học.

Con người dù trải qua bao nhiêu cải tạo cơ khí, chỉ cần còn não sinh học thì vẫn có thể được gọi là con người, còn robot mô phỏng sinh học từ đầu đã không có thứ gọi là não sinh học, trong đầu chúng chỉ có một con chip nhân tạo.

Để phân biệt về ngoại hình, trên đầu robot mô phỏng sinh học sẽ có một sợi dây mềm màu bạc giống như ăng-ten. Còn con người thì không có.

Lý do Lê Tiệm Xuyên có thể liếc mắt nhận ra thiếu niên này là robot mô phỏng sinh học, chứ không phải con người, chính là vì sợi dây mềm màu bạc giống như tóc con đó, dựng đứng giữa hai tai thỏ.

Thiếu niên mô phỏng sinh học này khoác một lớp da mô phỏng rất trắng trẻo, đi đôi giày cao gót đen nhọn có gắn quả cầu lông, mặc đồ xuyên thấu, đeo đuôi thỏ đen, trên cổ đeo một vòng da mảnh, giữa vòng da và ngực còn xăm một hàng hình xăm động, hình xăm một hàng chữ tiếng Anh cuộn tròn màu hồng, Your puppy.

Lê Tiệm Xuyên nhìn vào đôi mắt giả màu hồng của thiếu niên mô phỏng sinh học, trong lòng chợt dâng lên cảm giác khó hiểu.

Giây tiếp theo, thiếu niên mô phỏng sinh học bước lên ban công nhỏ, dừng lại trước mặt hắn, hơi nghiêng người, há miệng và chớp mắt đầy quyến rũ như thể đang mời gọi một nụ hôn.

Lê Tiệm Xuyên không nhúc nhích, rủ mắt nhìn sang, phát hiện trong miệng kia không có lưỡi, cũng không có cái gọi là bộ chuyển đổi âm thanh dùng cho robot.

Ngón tay mềm mại của thiếu niên mô phỏng sinh học chạm vào cánh tay hắn, nhẹ nhàng viết chữ trên cơ bắp rắn chắc kia: “Não sinh học chỉ còn một nửa, mắt biến thành mắt giả, lưỡi dứt khoát không còn, không thể nói được nữa… Anh trai, lần này em chỉ có thể nhờ anh rồi.”

Lê Tiệm Xuyên nhướn mày nhưng không trả lời.

Ninh Chuẩn nói như thể mình đã bị biến thành phế vật, sao có thể tìm tới nhanh như vậy khi vẫn chưa có chút manh mối gì?

Hơn nữa, robot mô phỏng sinh học còn có thể có một nửa não sinh học sao? Có não sinh học vẫn có thể được coi là robot mô phỏng sinh học sao? Lẽ nào chủ cửa hàng tạp hóa nói dối? Trò chơi Hộp Ma giao cho Ninh Chuẩn một cơ thể như vậy là để làm suy yếu Ninh Chuẩn sao? Nhưng có tinh thần thể hình như không ảnh hưởng đến việc sử dụng dị năng nhỉ?

Trong đầu Lê Tiệm Xuyên xẹt qua rất nhiều suy nghĩ.

Nhưng có một hành động lại vượt qua những suy nghĩ này, được hắn làm ra mà không cần suy nghĩ ___ Gần như theo bản năng, hắn cởi áo khoác võ sĩ trên người mình, rồi khoác lên người thiếu niên.

Hắn kéo khóe kéo đến cùng, che hình xăm động lại, sau đó tiện tay bứt cái đuôi thỏ kia xuống.

Lê Tiệm Xuyên cầm đuôi thỏ, cau mày, đang định dạy dỗ thì đầu bên kia hành lang đột nhiên truyền đến tiếng phát thanh: “Đấu trường cấp thấp, võ sĩ số 34 mời vào!”

“Đấu trường cấp thấp, mời võ sĩ số 34 lên sàn!”

Thiếu niên lập tức lộ vẻ tiếc nuối.

Lê Tiệm Xuyên nghiến răng, bất lực vỗ vào eo Ninh Chuẩn một cái, rồi nhét đuôi thỏ vào túi quần, thấp giọng nói: “Được rồi, đi tìm một chỗ an toàn chờ anh trước đi. Tối nay kiếm được tiền, sẽ đi mua bộ chuyển đổi âm thanh cho em, đến lúc đó muốn nói bao nhiêu lời ong bướm thì nói bấy nhiêu, được không?”

“Nhớ ngoan đấy.”

Lê Tiệm Xuyên nhẹ nhàng hôn lên khóe mắt thiếu niên, không đợi loa phát thanh nhắc nhở nữa, liền nhanh chóng đi về phía đấu trường cấp thấp.

Dưới cảnh đêm neon rực rỡ, thiếu niên mặc áo khoác rộng ngồi trên lan can ban công, đôi mắt giả màu hồng hơi chuyển động nhìn lên bầu trời đêm.

Không lâu sau, có những võ sĩ cũng đến hành lang chờ thi đấu tụ tập gần đó, đi tới đi lui.

Tuy nhiên, lạ kỳ là, có nhiều võ sĩ như vậy nhưng không một ai chú ý đến thiếu niên trên ban công nhỏ, hoặc thậm chí liếc nhìn cậu ta thêm một lần.

Cứ như thể bộ não của họ tự động liệt kê ban công nhỏ này là điểm mù thị giác vậy.

Hết chương 282

Lời editor: Chào mừng các bạn đến với màn 8. Vì màn chơi này rất dài, đồ sộ, nhiều nhân vật, và thực ảo đan xen nên chắc chắn mình sẽ có thiếu sót trong lúc beta. Nếu các bạn có thấy chỗ nào không rõ nghĩa hoặc lấn cấn thì cứ thoải mái comment nhé!


Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Story Chương 282
10.0/10 từ 35 lượt.
loading...