Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân

Chương 278


Chương 278: Sự thật E3


Khi bà Bành tỉnh dậy lần nữa, bà đang nằm trên lưng người phụ nữ áo choàng.


Người phụ nữ áo choàng mặc một bộ khung xương trợ lực, dùng một bộ thiết bị y tế có thể gập lại để cõng bà, bước đi trong gió tuyết khắc nghiệt của dãy Himalaya.


Ngày đêm đi bộ trên vùng núi phủ tuyết của cao nguyên c*̀ng với một người ngoài năm mươi tuổi bị thương, có lẽ không có tổ chức nào làm được điều này ngoại trừ đám người điên của hội Cứu Thế.


Bà Bành tin rằng nếu loại thuốc mà người phụ nữ mặc áo choàng mang đến không chữa lành gần như mọi vết thương của bà trong vòng một ngày, nếu bộ thiết bị gấp này không quá tiên tiến và nếu những sửa đổi mà bà đã thực hiện trong nghiên cứu trước đây ở Bắc Băng Dương không có trình độ đủ cao thì ấn theo hành trình gian khổ của hội Cứu Thế, bà chắc chắn sẽ chết trong cơn bão tuyết này.


“Sắp tới rồi.”


Người phụ nữ áo choàng nhận thấy bà Bành đã tỉnh dậy, quay đầu lại nhìn.


Vừa mở miệng, một ngụm gió tuyết đã lấp đầy miệng cô.


Cô không quan tâm, tiếp tục di chuyển chân và chạy nhanh về phía trước, những chiếc đinh kim loại c*m v** mặt băng phát ra tiếng chói tai.


Bà Bành đeo mặt nạ y tế, phát ra giọng nói trầm nặng: “Còn bao xa?”


Người phụ nữ áo choàng nói: “Nửa giờ.”


Bà Bành bị thương và bị trang bị hạn chế nên chỉ có thể cử động đầu rất ít, nhưng bà vẫn nhìn xung quanh hai lần và nhận ra hướng đi đại khái hiện tại của mình từ khoảng trắng bao la: “Núi Gongga… Xem ra cứ điểm ở Thanh Hải của các người nằm ở phía Đông Bắc Hilsa.”


Người phụ nữ mặc áo choàng lại nhìn bà.


“Bà có biết cũng không sao.”


Người phụ nữ mặc áo choàng nói: “Định mệnh của bà là gia nhập chúng tôi.”


Bà Bành nghe vậy liền mất sạch ý định tiếp tục giao tiếp người phụ nữ mặc áo choàng, người phụ nữ trẻ này luôn ăn nói cứng nhắc và khô khan đến mức khiến người ta tức giận không rõ vì sao. Sức lực của bà phải dành để đối phó với con cáo già của hội Cứu thế, chứ không nên dành cho những kẻ vô nghĩa như vậy.


Đây là chuyện việc mà bà đã điều chỉnh và suy nghĩ thông suốt sau khi nhận thấy tâm trạng khác thường của mình đêm qua. Khi cần thiết, bà luôn có thể bình tĩnh và đủ lý trí.


Cuộc hành trình khó khăn và nguy hiểm sẽ có vẻ đặc biệt dài và khó khăn khi con người ta tỉnh táo và yên lặng.


Trong mắt bà Bành, nửa giờ còn lại này kéo dài hơn cả một cuộc thí nghiệm hỏng bét khắp nơi. Khi mặt trời mọc và tuyết ngừng rơi, ở cuối tầm nhìn phía trước, một ngọn tháp kim loại rõ ràng là do con người tạo ra cuối cùng cũng trồi lên từ sông băng, hơi thở bà đang kìm nén trong lồng ngực mới xem như hoàn toàn tiêu tan.


Đây là một cứ điểm nhỏ được hội Cứu Thế xây dựng tại ngã ba Thanh Hải-Tây Tạng và Nepal vào thời điểm không xác định, nằm trong một khu vực không có người ở, sử dụng kim loại đặc biệt và được bao quanh bởi các thiết bị chống dò tìm, khiến việc phát hiện trở nên vô cùng khó khăn.


Một trong ba trưởng lão của hội Cứu Thế đợi ở đây đã lâu.


“Tôi hy vọng sự thẳng thắn của Gina không xúc phạm đến bà, cô ấy cũng vì suy nghĩ cho an toàn của bà.”


Vị trưởng lão trẻ tuổi này có thể nói thông thạo tiếng Trung Quốc.


Hắn ngồi trên ghế, cởi mũ áo choàng đen, để lộ đầu và khuôn mặt hơn phân nửa đều là xương kim loại, mỉm cười nhìn bà Bành được đưa đến phòng y tế.


“Gina?”


Bà Bành vịn vào thành giường bệnh, vô thức liếc nhìn người phụ nữ mặc áo choàng đã cúi chào xong, đang bước ra khỏi cửa.


Đúng là một cái tên nước ngoài bình thường.


Bà muốn mắng Gina vì cái tính thô lỗ và tùy tiện quyết định nhưng cuối cùng vẫn không nói gì mà chỉ nói: “Nếu tôi nhớ không lầm thì chúng ta chỉ là đối tác giao dịch, tôi đã nói rất nghiêm túc rằng tôi chưa bao giờ có ý định gia nhập hội Cứu Thế.”


“Nhưng bà đã bị dao động.” Trưởng lão trẻ tuổi bình tĩnh nói.


“Trong màn chơi ngày hôm kia, bà đã nhận sự giúp đỡ và thiện chí của hội Cứu Thế, lựa chọn phản bội Ninh Chuẩn, đồng thời cố gắng mang đi một người bạn đồng hành khác. Đó là sự thật không thể chối cãi, cho dù trước đây bà chưa bao giờ nghĩ đến việc tham gia cùng chúng tôi, nhưng bây giờ bà đang đứng cùng phe chúng tôi.”


“Phương Đông có một câu thành ngữ là xua hổ diệt sói, còn có một câu tục ngữ là thông minh quá tất bị thông minh hại.”



Hắn mỉm cười nói: “Khi bà dự định sử dụng hội Cứu Thế để đối phó với Ninh Chuẩn, chẳng phải đã sẵn sàng tham gia cùng chúng tôi rồi ư?”


Vẻ mặt bà Bành sắc lạnh.


“Thiếu chút nữa quên tự giới thiệu.”


Trưởng lão trẻ tuổi đứng dậy, chào bà Bành một cách lịch sự đầy phong cách quý tộc Anh cổ điển. Hành vi này hoàn toàn không phù hợp với trang phục của hắn, nhìn chẳng ra cái gì.


Hắn nói: “Giáo sư Bành, bà có thể gọi tôi là Gurion. Xin đừng nhớ lại những Gurion mà bà quen biết hoặc từng nghe nói đến, bởi vì tôi không phải là một nhân vật nổi tiếng, và đây là cuộc đời lần thứ hai của tôi.”


Ánh mắt bà Bành khẽ động: “Cuộc đời thứ hai?”


Gurion mỉm cười nói: “Không phải bà đã biết về việc tải lên ý thức sao?”


Bà Bành lộ ra vẻ kinh ngạc: “Trong màn chơi ngày hôm kia, tất cả thành viên của hội Cứu Thế có lẽ đều đã chết. Làm sao cậu biết bọn họ đã cho tôi cái gì?”


Vẻ mặt Gurion trở nên sùng đạo, hắn hơi cúi đầu đáp: “Đó là chỉ dắt của Thần. Thần ở khắp mọi nơi, không gì không biết, bất kể sự thật hay thế giới khác.”


Nói xong, hắn lại ngẩng đầu cười nói: “Kỳ thật, chúng tôi không chỉ biết bọn họ đã cho bà cái gì, mà còn biết bà nhìn thấy gì trong bảo tàng gương, đây chính là nguyên nhân chúng tôi lựa chọn tin tưởng bà sẽ phản bội Ninh Chuẩn, chủ động đưa bà đến căn cứ.”


Sắc mặt bà Bành hơi thay đổi.


Bà nhìn chằm chằm vào Gurion một lúc rồi hỏi như thể vẫn chưa tin: “Tôi đã thấy gì?”


“Bà đã nhìn thấy con gái của bà, Tô Nhạc Nhạc,” Gurion thở dài. “Bà nhìn thấy cô bé nằm trong phòng thí nghiệm, từ từ tái tạo tế bào từ một số mảnh chi đến mọc ra cơ thể và đại não, cuối cùng giống như kỳ tích mà một lần nữa trở thành con người.”


“Bà chú ý đến tên của phòng thí nghiệm này, là Phòng thí nghiệm God ở California, phải không?”


“Nó lưu trữ phiên bản hoàn chỉnh của công nghệ phục hồi tế bào mà chúng tôi đã cung cấp cho bà, bà đã thấy sự phát triển tiếp theo của công nghệ này và biết tính khả thi của nó, bà không thể chờ đợi thêm nữa, nhưng bà không sẵn lòng chỉ giao dịch với chúng tôi và bị ràng buộc bởi chúng tôi.”


“So với một tổ chức cực đoan có thứ bậc nghiêm minh như hội Cứu Thế, bà là một nhà nghiên cứu, rõ ràng sẵn sàng chấp nhận một phòng thí nghiệm với các quy tắc lỏng lẻo. Nó có thể khiến bà cảm thấy tự do, thay vì bị thống trị và kiểm soát.”


“Nhưng phòng thí nghiệm này đã cắt đứt với Ninh Chuẩn.”


“Bạn bè và hy vọng hồi sinh con gái của bà có thể đã khiến bà tạm thời không thể đưa ra lựa chọn, nhưng cuối cùng bà vẫn chọn cái sau.”


Đôi mắt xanh ngọc lục bảo của Gurion giống như có thể mổ xẻ mọi suy nghĩ trong lòng mọi người: “Bà biết bà không thể chiếm được lòng tin của Phòng thí nghiệm God chỉ bằng cách cắt đứt mối quan hệ với Ninh Chuẩn mà không đưa ra thứ gì. Để có được sự tin tưởng của nó, bà phải giao ra thành ý.”


“Cho nên, bà quyết định lợi dụng hội Cứu Thế ​​để xúi giục hoặc g**t ch*t bạn đồng hành của Ninh Chuẩn trong trò chơi.”


“Dù kế hoạch này thất bại hay thành công, chỉ cần quyết định thực hiện thì cuộc chiến giữa các người sẽ tiếp tục diễn ra khi trở lại thế giới thực. Bà tin nó sẽ nhìn thấy. Bà chỉ cần thành công lợi dụng Gina và các thành viên Hội Cứu Thế khác để hoàn thành kế hoạch xui hổ diệt sói sau cùng là sau đó có thể thuận lợi thoát thân, rời khỏi Thanh Hải, tới California, tìm cơ hội tiến vào Phòng thí nghiệm God.”


Khi Gurion nói những lời này, khuôn mặt của bà Bành dần dần mất đi biểu cảm, chỉ để lại vẻ lạnh lùng sâu kín.


“Cậu nói với tôi những chuyện này sẽ không làm cho tôi cảm thấy Thần của các người toàn trí toàn năng, mà chỉ khiến cho tôi cho rằng kế hoạch của tôi là do các người bày ra, nằm dưới sự sắp đặt của các người. Hết thảy đều là một cái bẫy do các người giăng ra để bắt tôi đến đây hôm nay.” Bà Bành lạnh lùng nói.


Gurion mỉm cười nói: “Bà có thể giữ lại nghi ngờ của bà, nhưng sức mạnh của Thần sẽ luôn tồn tại một cách khách quan.”


Bà Bành nói: “Tại sao lại chọn tôi?”


Bà vẫn đưa ra vấn đề này.


“Đây là chỉ dẫn của Thần.” Gurion cúi đầu nói.


Bà Bành ngừng nói.


Phòng y tế rơi vào im lặng ngột ngạt.


Hồi lâu, cuối cùng bà cũng mở miệng: “Khi nào tôi có thể bắt đầu thí nghiệm?”


Gurion ngẩng đầu lên, nụ cười trong nháy mắt trở nên sâu hơn và dịu dàng hơn: “Trong vòng ba ngày, căn cứ ở đây quá thô sơ và không có phòng thí nghiệm phù hợp. Trong vòng ba ngày, khi vết thương của bà gần như khỏi hẳn, chúng tôi sẽ đưa bà đến Mexico, ở đó mọi thứ đã được chuẩn bị thỏa đáng.”


Bà Bành hỏi: “Điều kiện là gì?”



“Những mô cơ thể còn lại của con gái bà mà chúng tôi mang ra từ ngân hàng cơ thể người của Viện nghiên cứu XL và nuôi cấy lại đang mất dần hoạt tính theo thời gian.”


“Nó đòi hỏi nhiều năng lượng hơn.”


Gurion lặng lẽ mỉm cười, nhìn bà Bành.


Bà Bành dựa vào đầu giường, khom thân hình gầy gò đối diện với Gurion.


Một lúc sau, bà nhìn đi chỗ khác, nhắm mắt lại.


Cùng thời gian.


Trong khu dân cư ba tầng của căn cứ ngầm Kailash ở Trung Quốc, Tạ Trường Sinh bị hai bàn chân nhỏ ngập ngừng bước tới đánh thức.


Khi mở mắt ra, một vùng cam quất chiếm toàn bộ tầm nhìn càng ngày càng gần, ấn thẳng vào ngực Tạ Trường Sinh, sau đó đặt cái mông to mềm mại lên cổ Tạ Trường Sinh. Quả táo của Tạ Trường Sinh cuộn lên, cảm giác như sắp bị bóp cổ ngay tại chỗ.


May là nhiều năm như vậy c*̃ng đã quen, không đến mức bị đánh lén sát hại.


Tạ Trường Sinh quen thuộc ôm lấy quả quýt to tròn đầy đặn, lật ngược lại rồi vùi mặt thật sâu vào cái bụng lông mềm mại.


“Meo!”


Con mèo quất chống cự, duỗi hai bàn chân nhỏ túm lấy Tạ Trường Sinh, nhưng lại bị Tạ Trường Sinh bắt lại.


“Lại túm tóc anh, em xấu hay không xấu hả?”


Giọng nói của Tạ Trường Sinh bình thường lạnh lùng như băng tuyết, nhưng khi đối mặt với sinh vật nhỏ ú này tự nhiên trở nên dịu dàng và yêu chiều, xung quanh không có người ngoài nên còn cố ý nói với giọng dễ thương.


Nhưng con mèo quất không công nhận, chỉ liếc một cái, dùng đuôi quẹt mũi Tạ Trường Sinh, tặng cho một miệng đầy lông mèo.


Tạ Trường Sinh đành phải buông con mèo ú xấu xa này ra, đứng dậy rửa mặt.


Con mèo quất đi theo phía sau, cũng vào phòng vệ sinh, sau đó khi Tạ Trường Sinh mở vòi nước bắt đầu đánh răng rửa mặt, liền nhanh nhẹn nhảy lên bồn cầu, tìm tư thế ngồi nghiêm trang rồi bắt đầu đại tiện.


Tạ Trường Sinh vừa lau mặt, vừa tia nó trong gương, có hơi buồn cười nhìn nó mím môi, cả gương mặt đều đang dùng sức.


Quất đại gia phát hiện loài người bất lương rình coi c*̃ng không nổi giận, nó cố ý chọn thời điểm loài người bất lương này c*̃ng ở đây để đi đại tiện ở trước mặt người này, dĩ nhiên không phải bởi vì sự hiện diện c*̉a loài người bất lương tạo cho nó cảm giác an toàn nên có thể yên tâm đại tiện, mà chỉ đơn giản là nó muốn ngộp chết người này.


Tạ Trường Sinh c*̃ng không phát hiện ý đồ xấu c*̉a mèo quất, đặt khăn lông xuống, không lập tức đi ra ngoài mà đợi mèo quất an tâm đại tiện xong, bấm nút xả nước rồi mới mở miệng nói: “Anh lại nằm thấy giấc mơ kia.”


Mèo quất nhảy lên bồn rửa tay, lỗ tai nhọn giật giật nhưng không có thêm phản ứng nào.


Tạ Trường Sinh chăm chú nhìn đôi mắt mèo màu lưu ly kia, trên gương mặt hờ hững c*̃ng không nhìn ra ưu tư dư thừa.


Một người một mèo đối mặt.


Tạ Trường Sinh nói: “Anh không biết tại sao mình lại nằm mơ thấy nó.”


“Lần cuối cùng anh mơ thấy những chuyện kia thường xuyên là khi còn học trung học.”


Tạ Trường Sinh dừng lại một chút.


Ngoại trừ việc tư vấn tâm lý ở trường trung học và trao đổi thôi miên với Ninh Chuẩn, anh chưa bao giờ đề cập đến những giấc mơ ngớ ngẩn và kỳ lạ mà mình có với bất kỳ ai.


Không phải bởi vì những giấc mơ này có cái gì đó khó nói, hay chúng khiến anh quá sợ hãi.


Bởi vì sau lần đầu tiên anh có những giấc mơ đó và tìm kiếm tư vấn tâm lý nhưng không có kết quả, anh đã làm một việc khiến anh vô cùng hối hận nhưng may mắn là nó không dẫn đến bi kịch.


Anh vẫn còn nhớ ngày hôm đó.


Trời đang mưa rất to, anh xách chiếc túi mèo màu bạc hà đứng ở bến xe buýt chờ người nhận nuôi mà anh đã cẩn thận lựa chọn đến. Con mèo quất được nuôi thành tròn vo kêu meo meo khe khẽ và yếu ớt, âm thanh mang theo bịn rịn không nỡ, truyền thẳng vào tai anh.


Nếu là ngày thường, anh sẽ ôm túi mèo tới trước người, đưa tay an ủi nhóc xấu xa yếu ớt này, nhưng hôm đó anh lại không làm vậy.



Anh quyết định phải đưa con mèo quất này đi, không muốn lưu luyến nữa.


Để không còn nghe tiếng kêu khiến người ta mềm lòng kia nữa, anh đeo tai nghe lên, tự nhắc đi nhắc lại trong đầu rằng mình phải đưa Khanh Khanh đi, không được làm tổn thương Khanh Khanh. Mình có thể là một kẻ mất trí hoặc một kẻ b**n th**, nhưng không thể để Khanh Khanh trả giá bởi vì đau khổ c*̉a chính mình.


Tạ Trường Sinh cố gắng giữ tỉnh táo.


Nhưng rất khó để giữ tỉnh táo.


Một mặt, anh biết rằng ở thế giới này mèo không thể biến thành người, khoa học không thể, phép thuật không thể, đạo thuật c*̃ng không thể. Mặt khác, do những giấc mơ quá chân thực đó xuất hiện ngày đêm nên anh bắt đầu thường xuyên có ảo giác, thần trí hỗn loạn, thường xuyên nhìn Khanh Khanh đi tới đi lui trên sàn nhà thành một người thanh niên, muốn đến ôm lấy và hôn lên.


Ở một buổi sáng sau khi thức dậy, anh kéo Khanh Khanh đang đi tới vào chăn, sau khi theo bản năng hôn một cái và nói một câu chào buổi sáng, anh không còn thể tự lừa dối mình được nữa.


Anh không còn thích hợp để bầu bạn với Khanh Khanh.


Sớm muộn có một ngày, anh sẽ thực sự phát điên và làm tổn thương Khanh Khanh.


Anh không cho phép ngày đó đến.


Anh nghĩ ra nhiều cách nhưng không có cách nào phù hợp, cuối cùng chỉ có thể quyết định nhân lúc Khanh Khanh còn nhỏ mà đổi chủ cho Khanh Khanh, cẩn thận chọn một người yêu mèo để nhận nuôi Khanh Khanh.


Sau khi nhận nuôi, thỉnh thoảng anh có thể đến nhìn một chút nhưng sẽ không quá thường xuyên, đến quá gần hoặc quá làm phiền bọn họ.


Mọi chuyện đã được lên kế hoạch rất chu đáo, người yêu mèo được chọn là một nữ họa sĩ từng nuôi mèo, muốn gặp mặt trước khi chính thức nhận nuôi.


Hôm nay là ngày hẹn gặp mặt, địa điểm thỏa thuận là bến xe này.


Tạ Trường Sinh, người vẫn mặc bộ đồng phục màu xanh trắng của trường trung học, tay dài chân dài ngồi trong góc, đeo theo một chiếc túi mèo, cúi đầu chờ đợi.


Đầu óc anh trống rỗng, không nghĩ ngợi gì nữa, chỉ nhìn những hạt mưa rơi xuống đường, bắn tung tóe trên đôi giày thể thao màu trắng của mình.


Giày thể thao đã bẩn.


Tạ Trường Sinh chậm rãi đưa mắt nhìn giày thể thao của mình.


Đang nhìn thì bỗng nhiên lấy tay che mặt, bờ vai run rẩy.


Nữ họa sĩ lái xe đến bến xe buýt khi nhìn thấy Tạ Trường Sinh đã sửng sốt, cô cầm ô đến gần và nhẹ nhàng hỏi anh có chuyện gì, nếu anh thực sự không nỡ thì cô có thể bàn bạc với gia đình, không nên cho đi dễ dàng như vậy, cô cũng không phải muốn có bằng được đại quất.


Tạ Trường Sinh không biết nên nói cái gì, chỉ nhích chân, lau đi vết nước trên mặt, nói: “Là giày thể thao… bẩn.”


Nữ họa sĩ cười, vỗ nhẹ anh, bảo anh lên xe rồi đưa anh về nhà.


Trong xe, Tạ Trường Sinh hỏi nữ họa sĩ mình phải làm sao nếu cứ nghĩ rằng bé mèo của mình là người?


Nữ họa sĩ trả lời không chút do dự, nói rằng cô có một người bạn cũng cho rằng Noãn Bảo đã qua đời trong gia đình cô là một con người, bọn họ đã đồng hành và ở bên nhau suốt mười tám năm, người bạn đó coi Noãn Bảo là người nhà, Noãn Bảo c*̃ng không thể rời bỏ người bạn đó.


“Không phải người nhà,” Tạ Trường Sinh dừng một chút, “Là người yêu. Em cảm thấy Thanh Thanh là người yêu của em. Thỉnh thoảng, em sẽ vô thức gần gũi nó, em sợ sau này sẽ làm tổn thương nó.”


Nữ họa sĩ suy nghĩ một chút rồi hỏi: “Nếu là người yêu, người yêu không muốn gần gũi, em có ép buộc người đó không?”


Tạ Trường Sinh không chút do dự lắc đầu.


Nữ họa sĩ mỉm cười nói: “Vậy thì em có thể tự thôi miên mình rằng mình đang ở trong một mối quan hệ yêu đương thuần khiết. Em yêu người đó, nhưng sự gần gũi c*̉a cả hai ‘phát ra từ tình yêu, dừng lại ở lễ nghĩa’*, nặng linh hồn, nhẹ dục vọng.”


*Phát ra từ tình yêu, dừng lại ở lễ nghĩa: Câu gốc là “Phát hồ tình, chỉ hồ lễ”. Đây là một câu trích trong học thuyết của đức Khổng Tử. Truyền thuyết nói rằng trong “Kinh Thi” của Khổng Tử biên soạn, trong mục “Quan Thư” có miêu tả một người thanh niên trẻ tuổi vì yêu thương nhung nhớ một người con gái mà mắc bệnh tương tư, ngày đêm ăn ngủ không yên. “Phát hồ tình, chỉ hồ lễ” nghĩa là: “Cho dù ái tình có phát sinh thì bên trong tình cảm ấy vẫn luôn có những khuôn phép của lễ nghi đạo đức, ràng buộc con người ta không nên vượt quá lằn ranh đó.”


“Chị biết em là một người rất xem trọng cam kết và tôn trọng người khác, chị tin em có thể làm được.”


Nữ họa sĩ nói với giọng điệu có phần quen thuộc.


“Hơn nữa, chị luôn cảm thấy điểm khác biệt giữa việc nuôi mèo và chó là ở chỗ người và chó giống người lớn và trẻ em hơn, đồng thời có sự khác biệt về địa vị. Người và mèo thì sao, giống như c*̀ng nhau kết bạn hơn, có chính là hợp đồng, mà không phải là phục tùng.”


“Khanh Khanh là bạn đời theo hợp đồng kết bạn của em, nói như vậy có gì sai không?”



Nữ họa sĩ đồng ý.


Một thời gian dài sau đó, nữ họa sĩ sẽ đến thăm bất cứ khi nào có thể, cho đến khi Tạ Trường Sinh tốt nghiệp trung học và vào đại học. Nữ họa sĩ đến chúc mừng anh đỗ đại học, khen anh tuổi nhỏ nhưng đã một người đàn ông đáng tin cậy, lời nói phải được tin, hành động phải có kết quả.


“Chị không cần đến thăm các em nữa, sau này phải hạnh phúc vui vẻ đó.”


Nữ họa sĩ cuối cùng cũng cười nói: “Phải biết trân trọng, tất cả đều là duyên phận biết chưa.”


Chuyện này đã trôi qua rất nhiều năm, nhiều chi tiết đã phai mờ trong trí nhớ, ngay cả tên, ngoại hình, giọng nói của nữ họa sĩ, và liệu nữ họa sĩ có thực sự là họa sĩ hay không đã không thể nhớ lại được nữa.


Nhưng anh luôn giữ sự ân cần, ấm áp đó trong lòng và không bao giờ quên.


Sau khi lấy lại tinh thần từ trong ký ức ngắn ngủi, Tạ Trường Sinh đưa tay ra, mèo quất lập tức tiến tới víu lấy anh, đi theo cánh tay anh, nhảy lên vai anh.


Tạ Trường Sinh bảo vệ mèo quất, chờ nó nằm xuống mới nói: “Ở màn chơi trước, lúc bà Bành ném cho anh c*̣c giấy kia, anh đã từng dao động.”


Khanh Khanh lặng lẽ nhìn anh, trong mắt có chút nhân tính.


“Nhưng anh biết em không muốn.” Anh nói: “Em muốn trở thành người, anh cũng muốn để cho em trở thành người, nhưng không phải thông qua phương pháp này.”


“Meo meo!”


Khanh Khanh đồng ý kêu hai tiếng, nheo mắt lại, dùng đầu cọ anh.


Tạ Trường Sinh nhẹ nhàng mỉm cười.


“Ra ngoài thôi, hôm nay chúng ta phải gặp lão viện trưởng.”


Anh ôm cục tròn xoe ấm áp trong lòng, trái tim trở nên mềm mại và tĩnh lặng hơn.


Khi Tạ Trường Sinh đi tới bên ngoài phòng làm việc của lão viện trưởng, Lê Tiệm Xuyên và Ninh Chuẩn vừa vặn đẩy cửa đi ra.


Ba người gặp nhau chào hỏi, sau khi Tạ Trường Sinh bước vào, Lê Tiệm Xuyên cau mày nhìn Ninh Chuẩn, thấp giọng hỏi: “Sao nhìn anh ta… giống như siêu thoát hơn rồi?”


Ninh Chuẩn cười nói: “Có lẽ đã suy nghĩ một số chuyện rõ ràng hơn.”


Lê Tiệm Xuyên nhướng mày: “Về việc phản bội hay không phản bội chúng ta, hay nhờ vả hội Cứu Thế?”


“Gần giống vậy.”


Ninh Chuẩn sóng bước cùng hắn, hai người tản bộ đến căn-tin, quẹt thẻ ăn của lão viện trưởng.


Lê Tiệm Xuyên không để ý nói: “Nói thật đi tiến sĩ Ninh, em không có kế hoạch dự phòng đặc biệt nào cho bà Bành và Tạ Trường Sinh sao?”


Ninh Chuẩn lắc đầu: “Không có, không cần thiết. Nhưng muốn nhắc tới thật thì bà Bành từng xin em đưa cho bà ta một tờ giấy, Trường Sinh từng nhờ em thôi miên anh ta hai lần. Đây không phải là kế hoạch dự phòng của em, mà là kế hoạch dự phòng cho ba người bọn em.”


“Mặc dù bọn họ đã không còn nhớ nữa.”


Lê Tiệm Xuyên liếc nhìn Ninh Chuẩn, sờ sờ đầu cậu, không nói gì.


Đến căn-tin của căn cứ, thẻ ăn còn chưa được sử dụng thì Lư Tường đã chủ động sáp tới làm như coi tiền như rác, muốn đãi hai người một bữa.


Ba người gọi đồ ăn xong liền tìm một góc ngồi xuống.


Lư Từng cầm đũa lên, lập tức chỉ trỏ, nghiêm khắc chỉ trích Lê Tiệm Xuyên: “Lão Lê, hôm qua chú mày đã làm gì? Lên giường ngủ nửa ngày một đêm à?”


“Anh canh giờ chú mày ra khỏi trò chơi rồi nhắn tin cho chú mày, gọi điện, liên lạc với bộ phận liên lạc nội bộ, muốn tìm chú mày đi ăn tối một bữa rồi bàn bạc xem chú mày nên đi cùng đội nào và đi đến đâu. Chú mày thì hay rồi, không buồn trả lời, nếu không phải anh biết anh không thể dùng tình trạng khẩn cấp gọi cho chú mày khi không có nhiệm vụ, thì anh đã nhấn cái nút màu đỏ trên điện thoại rồi!”


Lê Tiệm Xuyên bị nói đến đầu óc choáng váng, còn chưa kịp phục hồi tinh thần, tiến sĩ Ninh đã nhướng mày cười với Lư Tường, cây ngay không sợ chết đứng nói: “Sinh hoạt giường chiếu, tù tì nửa ngày một đêm chẳng phải là rất bình thường sao?”


Bàn tay cầm đũa của Lư Tường run lên, cạch cạch hai tiếng, chiếc đũa rơi vào trong cơm.


Vài giây sau, Lư Tường đứng dậy, đi tới cửa sổ nhà ăn lấy một bát súp thịt dê, một đĩa trứng gà xào hẹ và một đĩa hàu nướng, im lặng đặt về phía Lê Tiệm Xuyên và Ninh Chuẩn, chân thành nói: “Hai đứa ăn nhiều vào nhé. Nghe lời anh, nhớ uống thuốc bổ, đàn ông mà không bổ thận thì sớm muộn gì c*̃ng khóc không ra nước mắt thôi.”


Hết chương 278


Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Story Chương 278
10.0/10 từ 35 lượt.
loading...