Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân

Chương 276


Chương 276: Hiện thực E1


Trong vũ trụ rộng lớn bao la, vô số chiếc ghế tựa cao lơ lửng phía xa, những ngôi sao rải rác như cát bạc lặng lẽ nhấp nhô lên xuống, nhỏ bé nhưng sáng ngời.


Một khung cảnh rộng lớn và tráng lệ như vậy dù chỉ nhìn thấy một lần cũng sẽ cảm thấy vô cùng chấn động và thích thú.


Cơn choáng váng rút đi.


Lê Tiệm Xuyên mở mắt ra, đã đặt mình trong nền tảng tương tác toàn chiều.


Nhiều hệ quả tiêu cực do thường xuyên sử dụng vật phẩm kỳ lạ và dị năng trong màn chơi đã rút đi theo cơn choáng váng vừa rồi, Lê Tiệm Xuyên duỗi vai và lưng, cảm thấy toàn bộ tinh thần của mình từ trong ra ngoài thoải mái nhẹ nhàng, như trút được gánh nặng.


“Không có gì thay đổi…”


Lê Tiệm Xuyên ngồi ở trên chiếc ghế tựa lưng cao, nhìn chung quanh, lại cẩn thận quan sát trạm trung chuyển trò chơi rất có thể là do Pandora thiết lập và điều khiển.


Chỉ chốc lát.


Hắn thu ánh mắt lại, chuyển sự chú ý trở lại trước mắt.


Ngoại trừ cuộn giấy kraft quen thuộc, trước mặt hắn còn có mấy chục vật phẩm lơ lửng, tất cả đều là thu hoạch của hắn từ màn chơi này, bao gồm ba mươi sáu hộp ma và mười sáu vật phẩm kỳ lạ.


Lê Tiệm Xuyên tóm tắt ngắn gọn nguồn gốc của những hộp ma và vật phẩm kỳ lạ này, đồng thời sử dụng chúng để suy ra tình huống và sức mạnh của những người chơi mà hắn đã giết.


Hắn đã giết tổng cộng năm người chơi trong màn chơi, bao gồm ba người trên con thuyền ba cột buồm, số 6 ở trong nghĩa trang và thợ săn KillA.


Catherine trên con thuyền ba cột buồm bày ra ba vật phẩm kỳ lạ trước mặt Lê Tiệm Xuyên, đồng thời dùng hộp ma mang theo hai đồng đội Trần Bái và Uông Tân, những vật phẩm kỳ lạ bị dồn vào một hộp ma, còn lại một hộp ma khác đựng vật phẩm y tế, v.v. Cho dù không có dư thì Catherine cũng phải có ít nhất bốn hộp ma.


Trần Bái rõ ràng có một con thuyền ba cột buồm, nhưng lúc đó Lê Tiệm Xuyên không cho rằng gã chỉ có một vật phẩm kỳ lạ, bởi vì gã từng đề cập rằng mình, Catherine và Uông Tân suýt chút nữa bị lạc trong sương mù ở núi Tiểu Định, cuối cùng phải nhờ vào một vật phẩm kỳ lạ mới thoát ra. Hơn nữa, Trần Bái với tư cách là người giám sát của tiểu đội Hiệp sĩ này, ngoài quà từ Hiệp sĩ đoàn thì không thể không có vốn liếng riêng.


Vì vậy, Lê Tiệm Xuyên nghi ngờ Trần Bái có khoảng hai vật phẩm kỳ lạ và ít nhất ba hộp ma.


Uông Tân có địa vị thấp nhất, thực lực yếu nhất trong tiểu đội ba người, từ đầu đến cuối chưa từng lấy ra một vật phẩm kỳ lạ nào, chắc chắn có hộp ma nhưng hẳn chỉ có một.


Số 6 bị giết ở nghĩa trang chắc chắn không có nhiều vật phẩm kỳ lạ, nhưng ít nhất có hai cái, một là mũi tên lòng bàn tay đã thuộc về Lê Tiệm Xuyên, hai là một vật phẩm kỳ lạ nào đó có thể làm cho số 6 đã biến thành một xác cháy đen nhưng vẫn thoi thóp mà không chết.


Tính như vậy, số 6 ít nhất có số hộp ma tương đương với Trần Bái.


Tất nhiên, phương pháp suy đoán này khá phản khoa học, dù sao số lượng vật phẩm kỳ lạ cũng ít hơn nhiều so với hộp ma, có thể nói là chỉ có cơ hội gặp chứ không thể cầu.


Việc một số người chơi có nhiều hộp ma nhưng lại có rất ít vật phẩm kỳ lạ là rất bình thường.


Nhưng đối với Lê Tiệm Xuyên, người đã kết thúc mọi chuyện, dựa vào hộp ma thu được để suy luận mà nói thì phương pháp suy đoán này có khoa học hay không không quan trọng.


Cuối cùng là KillA, từ một ý nghĩa nào đó mà nói thì vị thợ săn này thực sự rất thành thật, nói bản thân có hai mươi ba hộp ma và tám vật phẩm kỳ lạ, quả thật là có nhiều như vậy, không hề nói dối.


Người thành thật này đã đóng góp phần lớn hộp ma của màn chơi này cho Lê Tiệm Xuyên, nhưng cũng dùng thực lực của mình để trực quan nói cho Lê Tiệm Xuyên biết sự nguy hiểm và khủng khiếp của màn chơi cấp cao.


Trong trận chiến với KillA trong rừng, chú gấu bông hứng thương thay chết và dị năng ‘thần cờ bạc may mắn’ được kích hoạt bởi số 12 vào phút cuối, nếu thiếu một trong hai thứ này, hễ có sai sót nhỏ thì Lê Tiệm Xuyên chỉ có đường chết.



Hắn là người chiến thắng cuối cùng trong trận chiến này, nhưng sự thật là hắn không có cơ hội chiến thắng.


Sự may mắn và tính mạo hiểm cao không gì sánh được khiến Lê Tiệm Xuyên nhớ lại mà dựng tóc gáy, cảm giác nguy hiểm và cấp bách mãnh liệt.


Hắn biết rất rõ sự giàu có đột ngột này hiếm khi có thể lặp lại.


Trước hết, hắn không thể cứ đánh bạc bằng chính mạng sống của mình, lại còn đặt cược 50-50, may mắn thậm chí còn thấp hơn 50-50.


Thứ hai, trận chiến của hắn với Ninh Vĩnh Thọ sau khi bị cả thị trấn truy nã cũng cho thấy việc giết thành công một người chơi có số lượng lớn hộp ma là hiếm đến mức nào.


Hắn và Ninh Vĩnh Thọ đã chiến đấu đến mức đó, hai bên đều kiệt sức đến không còn là người cũng chẳng là ma, dù chỉ còn một hơn tàn nhưng vẫn khó có thể g**t ch*t đối phương, đến cuối c*̀ng, lúc giải xong câu đố, Ninh Vĩnh Thọ qua màn rời đi, hắn ngay cả cản cũng không cản được.


Từ đó có thể thấy, những người chơi kỳ cựu sở hữu số lượng lớn hộp ma trong màn chơi cấp cao đều rất xảo quyệt và rất khó giết, đôi khi còn có khả năng ‘rết chết nhưng không cứng’*.


*Rết chết nhưng không cứng: Hiện nay được dùng để mô tả một người hoặc một nhóm đã thất bại, nhưng quyền lực và ảnh hưởng của nó vẫn tồn tại (chủ yếu mang ý nghĩa xúc phạm).


Không nên đánh giá thấp những người chơi kỳ cựu nắm giữ số lượng lớn hộp ma.


Nhưng cho dù thực lực của Lê Tiệm Xuyên có thể cho phép hắn tùy ý săn lùng người chơi, cướp hộp ma trong màn chơi cấp cao đi nữa, hắn cũng sẽ không bao giờ làm như vậy. Anh không phạm tôi, tôi không phạm anh, hắn không muốn giết người vô cớ, cũng không muốn trở thành một kẻ điên bị chi phối bởi việc giết chóc.


Hơn nữa, hắn cũng hiểu được một quy luật.


Luôn bước đi trên bờ vực thẳm, chung quy sẽ có một ngày bị rơi xuống.


Không ai có thể may mắn thoát khỏi.


Ngoài những cái này ra, Lê Tiệm Xuyên còn nghĩ tới một chuyện.


Đó chính là ngoại trừ Ninh Chuẩn đang đứng đầu và một vài người chơi bất ngờ thăng hạng trong bảng xếp hạng Hộp Ma, những người chơi còn lại trong bảng xếp hạng đều có một điểm chung rất kỳ lạ __ Số lượng hộp ma tăng lên rất chậm.


Ban đầu Lê Tiệm Xuyên cho rằng nguyên nhân dẫn đến tốc độ tăng lên cực kỳ chậm này là vì đối với người chơi xếp hạng, các màn chơi cấp thấp không đáng chơi, trong khi các màn chơi cấp cao khó hơn, tình huống giải đố thành công rất ít, người chơi lão luyện cũng không dễ giết, những người chơi khác có quá ít hộp ma cũng không đáng để ra tay.


Không thể phủ nhận rằng đây là một số nguyên nhân chính. Nhưng hiện tại, Lê Tiệm Xuyên tin nguyên nhân chính có thể còn có một bộ phận ẩn giấu khác.


Suy đoán này không phải không có cơ sở.


Cơ sở thứ nhất là trong màn chơi này, Ninh Chuẩn đã từng vô tình hay cố ý nói với hắn rằng Blood, người đứng thứ hai trong bảng xếp hạng Hộp Ma, kể từ khi vượt qua loại màn chơi điều tra, số lượng hộp ma có được liền cố định ở 86 hộp. Dù sau này Blood có chơi thêm bao nhiêu màn đi nữa thì số lượng hộp ma vẫn chưa từng thay đổi.


Suy đoán của Ninh Chuẩn về việc này là có lẽ Blood đã nhìn thấy gì đó, biết được gì đó trong loại màn chơi điều tra, vì thế không dám hoặc không muốn tăng số lượng hộp ma của mình mà chỉ tiếp tục sử dụng hộp ma của người khác để tiến vào trò chơi.


Cơ sở thứ hai dựa trên thành tích của Red, người đứng thứ sáu trong bảng xếp hạng, trong màn chơi Thị trấn Bồng Lai __ Từ đầu đến cuối Red chưa bao giờ trực tiếp giết bất kỳ người chơi nào.


Lúc đầu, Lê Tiệm Xuyên hoài nghi Red đang tuân thủ các quy tắc của màn chơi và chờ đợi cơ hội, nhưng sau đó khi cả hai cùng đối mặt với Ninh Vĩnh Thọ, hắn phát hiện Red không giống như chỉ không muốn gây ra án mưu sát c*̉a người chơi, mà là đang cố tránh việc giết người, cũng có thể nói là tránh việc kích hoạt thông báo giết chóc?


Nhưng rõ ràng trước màn chơi này, Red vẫn dựa vào việc giết chóc và cướp bóc để thăng cấp lên bảng xếp hạng Hộp Ma.


Trong chuyện này chắc chắn có kỳ lạ.


Trong lòng Lê Tiệm Xuyên có chút suy đoán.


Không phải tất cả, nhưng ít nhất có một số người chơi trong bảng xếp hạng Hộp Ma biết được vài bí mật đặc biệt, mà bởi vì những bí mật này, bọn họ phải chịu kiểm soát trong việc giết người chơi hoặc lấy hộp ma.



Dù sao lần này thu hoạch được rất nhiều hộp ma, tiêu hao một chút năng lượng tinh vân để thăm dò một vấn đề cũng không phải là quá mức. Về phần năng lượng còn lại, Lê Tiệm Xuyên dự định nghe theo đề nghị của Red, tạm thời không sử dụng, vẫn sẽ niêm phong nó trong hộp ma, để lại cho Xử Lý hoặc những vấn đề sau này, suy cho cùng thì rõ ràng chúng nó cũng không thể giải đáp được những hoang mang trong lòng hắn.


Tính luôn tích lũy trước đây thì hiện tại Lê Tiệm Xuyên có tổng cộng 41 hộp ma và 18 vật phẩm kỳ lạ. Có thể nói, chỉ sau màn chơi cấp cao này, hắn đã trực tiếp từ một người nghèo rớt mồng tơi trở thành một đại gia.


Trong số 41 hộp ma, 5 hộp trước đã không còn năng lượng tinh vân, còn 36 hộp mới dù là hộp có được bằng cách giải câu đố hay 35 hộp có được từ người chơi khác đều đã được hộp ma lấp đầy năng lượng tinh vân ở quá trình kết toán, ngoại trừ một số dấu vết sử dụng trên bề mặt thì chúng không khác gì những cái mới tinh.


Lê Tiệm Xuyên đã phát hiện ra điều này trong quá kết toán hộp ma trước đó.


Nhưng lần này còn có một phát hiện mới, đó chính là hình như cần phải trực tiếp g**t ch*t người chơi thì hộp ma của người chơi đó mới có thể được kết toán cho hắn.


Nói một cách đơn giản, trong màn chơi này, số 6 đã giết số 4. Nếu số 6 không chết thì số 6 sẽ nhận được toàn bộ hộp ma của số 4 khi màn chơi kết thúc. Nhưng số 6 đã chết, bị Lê Tiệm Xuyên g**t ch*t, trong trường hợp này, hộp ma của số 4 và vật phẩm trong hộp ma đó sẽ không bỏ qua số 6 mà được kết toán cho Lê Tiệm Xuyên.


Lê Tiệm Xuyên đoán những hộp ma và vật phẩm không được kết toán đó có thể đã quay trở lại trò chơi Hộp Ma, ở một mức độ nhất định có thể coi đây là một vòng tuần hoàn.


Gọt giũa những chuyện hộp ma này xong, Lê Tiệm Xuyên theo dự định lấy ra một hộp ma, mở nó ra và bắt đầu hỏi về tốc độ tăng lên c*̉a hộp ma c*̉a những người chơi trên bảng xếp hạng Hộp Ma.


Hắn liên tục điều chỉnh cách đặt câu hỏi cụ thể cho đến khi toàn bộ năng lượng tinh vân trong hộp ma trong tay cạn sạch song cũng chỉ nhận được một vài câu giống hệt nhau, “Liên quan đến bí mật hộp ma, câu hỏi không hợp lệ.”


Có chút thất vọng nhưng trong dự liệu.


Làm xong tất cả những chuyện này, Lê Tiệm Xuyên cất đi tất cả hộp ma và vật phẩm kỳ lạ, đồng thời mở cuộn giấy kraft ra.


Khi số lượng người chơi tăng lên, ngày càng có nhiều tin nhắn cuồn cuộn trên cuộn giấy kraft, so với một số trang mạng xã hội lớn trong thế giới thực với vô số tin nhắn spam thì chỉ có hơn chứ không kém.


Phần đầu tờ giấy kraft vẫn là bảng xếp hạng Hộp Ma.


Lần cuối cùng Lê Tiệm Xuyên kiểm tra bảng xếp hạng là chưa đầy hai ngày trước, nhưng bảng xếp hạng Hộp Ma đã có một số thay đổi mới được cập nhật theo thời gian thực.


Ví dụ như số lượng hộp ma của một số người chơi hàng đầu đã tăng lên nhanh chóng.


Một ví dụ khác, KillG xếp hàng thứ bảy đã biến mất khỏi danh sách, tất cả những người chơi bên dưới KillG đều nhích lên một hạng. Người chơi thứ mười mới được thêm vào là một người chơi tên RainbowQAQ với số hộp ma là 52.


Cái khác không nói, nhưng tên của người chơi này hơi thái quá.


Lê Tiệm Xuyên nhìn xuống bên dưới, thấy rất nhiều tin nhắn thảo luận về KillG và RainbowQAQ.


“Cái chết đầy bí ẩn của KillG! Muốn mua tin độc quyền thì hãy nhanh lên!”


“Người chơi KillG bị nghi ngờ mất kiểm soát và phát điên trước khi chết!”


“Một thành viên của tổ chức bí ẩn ‘Cấm Kỵ’ cho biết sự sụp đổ nhanh chóng của KillG có liên quan đến thân phận thợ săn của KillG và sự gia tăng đột ngột của số lượng hộp ma. Để biết thêm chi tiết, vui lòng tham khảo ý kiến ​​của người chơi Justine1558… Giá: Một vật phẩm kỳ lạ có thể chịu thay thương tích và cái chết…”


Tin tức này khiến lông mày Lê Tiệm Xuyên nhảy dựng.


Hét giá một vật phẩm kỳ lạ có thể chịu thay thương tích và cái chết đúng là cắt cổ.


Mặc dù Lê Tiệm Xuyên đã nhìn thấy hai vật phẩm kỳ lạ chịu thay thương tích và cái chết trong màn chơi này, nhưng bất kể là theo như lời Ninh Chuẩn hay là chút tiếc nuối và miễn cưỡng của Red đối với chiếc điện thoại di động màu bạc c*̃ng đã có thể chứng minh sự hiếm có của những vật phẩm kỳ lạ này.


Bí ẩn về cái chết của KillG có thể có giá trị, nhưng Lê Tiệm Xuyên sẽ không chi tiền cho chuyện này. Hơn nữa, theo thói quen của “Cấm Kỵ”, khả năng cao là họ sẽ chủ động công khai chuyện này trên diện rộng, cho dù không công khai thì cùng lắm hắn nghĩ cách ăn bánh không trả tiền “Cấm Kỵ” một chút, chung quy có thể lấy được.


Cuộn giấy tiếp tục kéo dài xuống phía dưới.



“Cần mua thông tin chi tiết về RainbowQAQ!”


“Tình báo của Thập Tự Giá Ngược, giá 300.000 đô la Mỹ!”


“Thêm một thông tin không mấy nghiêm túc, các người chơi ơi, mọi người có thấy là cái tên RainbowQAQ này nhìn hồi lâu thật sự có chút dễ thương không? Hơn nữa, chỉ cần tưởng tượng tới sau khi g**t ch*t người chơi, tiếng thông báo giết chóc của trò chơi Hộp Ma sẽ lấy giọng nữ máy móc lạnh lùng đọc ra ba chữ QAQ này, tui liền ___ Há!”


“Há há!”


“Há há há ___!”


“Ha ha ha ha ha ha ha!”


Bị một tin tức không nghiêm túc này phá hỏng, một đoạn dài của cuộn giấy toàn là há há, ha ha ha.


Lê Tiệm Xuyên thấy nhiều đến mức gần như bị hai từ “ha há” này tẩy não.


Ngoài những thảo luận về hai người này, còn có rất nhiều giao dịch mua bán vật phẩm kỳ lạ cùng các loại thông tin trong và ngoài trò chơi, cũng có một số không rõ là có ý tốt hay ý xấu, cũng không biết là thật hay giả mà chủ động tung ra một vài tình báo nhỏ ở tại đây.


Trong số những tình báo nhỏ này, có một tin khiến Lê Tiệm Xuyên chú ý.


Có một người chơi cho rằng một số tổ chức bao gồm cả Hội Cứu Thế đã lộ diện gần tàn tích của một nền văn minh bí ẩn giữa Nam Cực và Nam Mỹ, nghi ngờ xảy ra đọ súng, ngoài ra còn có rất nhiều người chơi Hộp Ma cũng lần lượt xuất hiện, hình như là cố ý tụ tập lại.


Trực giác của Lê Tiệm Xuyên từ thông tin này là các tổ chức và người chơi ở gần bảy khu vực nền văn minh bí ẩn giống như những ngọn núi lửa đã tích tụ một thời gian dài, sắp không thể kiềm chế được và bùng nổ tranh chấp quy mô lớn.


Kailash không phải ngoại lệ, khu vực giữa Nam Cực và Nam Mỹ cũng vậy.


Lê Tiệm Xuyên nghĩ đến câu nói của Phong Túc Thu trong thế giới nguyện vọng kia: “Chốt mở chiến tranh vĩnh viễn nằm trong tay con người, ngoại vật sẽ chỉ đóng vai trò xúc tác.”


Không biết nên diễn tả cảm giác của mình như thế nào.


Lê Tiệm Xuyên thở dài, im lặng tiếp tục xem qua cuộn giấy kraft, lúc không thấy có nội dung gì đặc biệt hữu dụng thì liền đóng lại, nhắm mắt hướng ra sau, trong lòng nghĩ, tựa người vào chiếc ghế tựa lưng cao, lập tức thoát khỏi trò chơi.


Ý thức trôi đi rất xa.


Một vùng tối hư ảo dâng lên thành thủy triều, dưới thủy triều, một tấm thẻ trống từ từ hiện ra.


Máu lan khắp mặt tấm thẻ, dòng chữ hiện ra.


“Dị năng: Bàn tay tùy mình.


Giới hạn ba lần sử dụng cho mỗi màn chơi.


Dưới điều kiện tiên quyết đảm bảo ngón tay khô ráo, có thể dùng ngón tay chạm trực tiếp vào bất cứ vật gì để biến vật đó thành thứ mà bản thân mong muốn. Thời gian biến đổi duy trì liên tục 24 giờ, vật biến đổi chỉ giới hạn ở những vật không có sự sống.”


Dị năng này có chút vượt quá mong đợi của Lê Tiệm Xuyên.


Quy tắc không thể cải tà quy chính khá đơn giản, có thể thực hiện dễ dàng nên Lê Tiệm Xuyên trong tiềm thức cho rằng dị năng rút ra từ quy tắc này sẽ không quá mạnh, nhưng hiện tại sự thật cho hắn biết, không phải như vậy.


Quy tắc dường như chỉ là nền tảng, trên nền tảng này có thể nở hoa gì không chỉ do nền tảng quyết định, độ khó của màn chơi, tính chính xác và đầy đủ của quá trình giải đố, số lượng người chơi giết được, cảm giác kỳ lạ có được khi nói toạc quy tắc của một người chơi nào đó… Tất cả những điều này đều có thể ảnh hưởng đến sự mạnh yếu và diện mạo cụ thể của các dị năng được xây dựng theo quy tắc.


Dị năng này có chút thú vị, nhưng không đủ để khiến Lê Tiệm Xuyên thay đổi ‘xuyên mặt kính’.



Thẻ bài mới biến thành máu loãng, từ từ chảy vào lưới máu do lá bài cũ tạo ra trong bóng tối.


Hai thẻ bài hợp nhất một cách suôn sẻ, bày ra một dị năng hoàn toàn mới.


“Dị năng: Xuyên mặt kính.


Không giới hạn số lần sử dụng cho mỗi màn chơi.


Nhận được một con đường cố định đến thế giới trong kính và du hành qua bất kỳ sự tồn tại nào có thể được gọi là kính.

  1. Khi kính nằm trong phạm vi ánh sáng, người chơi có thể lựa chọn tàng hình trong mười giây sau khi rời khỏi con đường trong kính, bất kể tình trạng cơ thể như thế nào.
  2. Với tiền đề là đảm bảo ngón tay khô ráo, bằng cách dùng ngón tay chạm trực tiếp vào bất kỳ vật không có sự sống nào, chúng nó sẽ biến thành một chiếc gương tròn có đường kính 20cm. Chiếc gương tròn sẽ trở thành con mắt của người chơi và có thể được sử dụng để xuyên qua, thời gian duy trì biến đổi là mười hai giờ và có thể hủy bỏ bất cứ lúc nào.

Hiệu quả tiêu cực.

  1. Khi số lần sử dụng tăng lên, cơ thể người chơi sẽ bị bỏng đáng kể cùng với cảm giác bỏng rát không thể làm dịu, sẽ kéo dài cho đến khi màn chơi kết thúc, bất kể cơ chế phục hồi của trò chơi Hộp Ma vào lúc bình minh.
  2. Khi gương tròn bị tấn công, người chơi sẽ bị mù mười giây.”

Những thay đổi về dị năng mới không phải là nhỏ, nhưng nhìn chung lợi nhiều hơn hại.


Ít nhất là khả năng tàng hình và xuyên mặt kính không còn đi chung nữa mà là tùy chọn, thay đổi này khiến Lê Tiệm Xuyên vui mừng. Khi chiến đấu với Ninh Vĩnh Thọ, hắn lúc nào cũng giống như ở trong lửa, cảm giác liên tục bị thiêu đốt có chút không chịu nổi.


Dị năng đã được kết toán xong.


Thẻ bài biến mất.


Cơn chóng mặt quen thuộc ập đến.


Ngân hà đảo ngược, ánh sáng bị chôn vùi.


Ý thức của Lê Tiệm Xuyên ập xuống, khôi phục.


Trong quá trình nhanh chóng lấy lại toàn bộ giác quan của cơ thể, hắn chợt cảm nhận được gì đó, đột ngột quay đầu lại và mở mắt ra.


Căn cứ Kailash, khu dân cư, ký túc xá số 137.


Một chiếc đèn bàn nhỏ phát ra ánh sáng vàng mờ ảo đặt trên bàn cạnh giường ngủ, lặng lẽ ngăn ra một khu vực ấm áp và mờ mịt.


Bên cạnh giường, một đôi tất trắng như tuyết và một đôi dép lê được đặt tùy tiện.


Chủ nhân của đôi tất ấy chẳng biết đã chen chúc trên chiếc giường đơn chật hẹp từ khi nào, bên trong trống không, chỉ mặc một chiếc áo blouse trắng, nằm trên lồng ngực rắn chắc.


“Em đến lúc nào đó?” Lê Tiệm Xuyên chưa kịp trở lại bình thường đã hỏi với chất giọng ấm áp theo bản năng.


Ninh Chuẩn nghiêng người hôn lên môi hắn: “Lúc anh vào trò chơi chưa được bao lâu.”


Lê Tiệm Xuyên nhìn khuôn mặt tươi cười của Ninh Chuẩn ở gần như vậy, cảm nhận được hơi thở và nhiệt độ quen thuộc trên cơ thể cậu, đột nhiên cảm thấy có chút băn khoăn và đau buồn muộn màng, tựa như đã qua mấy đời.


Nhưng băn khoăn và đau buồn không kéo dài được lâu.


Hai giây sau, Lê Tiệm Xuyên bất đắc dĩ chụp tay Ninh Chuẩn lại.


Bàn tay này bị bắt lại nhưng vẫn bướng bỉnh kéo vạt áo của Lê Tiệm Xuyên lên, vạt áo đã được kéo lên khá nhiều, để lộ cơ bụng săn chắc và một nửa cơ ngực.


“Kéo lên vậy trông không đẹp lắm,” Ninh Chuẩn nằm trên đó, mắt nhìn từ trên xuống dưới, cong đôi môi đỏ mọng về phía hắn, cười khúc khích, “Anh ơi, anh thương xót há miệng cắn góc áo này để em nhìn một chút có được không… Em hứa sẽ không làm bẩn đâu…”


Gân trên trán Lê Tiệm Xuyên giật giật, hắn hết nhịn nổi, chân thành hỏi: “Em thiếu chơi à?”


Hết chương 276


Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Story Chương 276
10.0/10 từ 35 lượt.
loading...