Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân

Chương 273


Chương 273: Người độc hành E4


Lê Tiệm Xuyên bước vào Xử Lý lúc giờ nghỉ trưa, đi thẳng đến phòng làm việc trưởng ban.


Trưởng ban Phong Túc Thu đang ngồi trên ghế sofa trong phòng nghỉ, vừa ăn bún ốc thơm lừng vừa xem bộ phim truyền hình nhàm chán trên máy tính bảng gấp.


Phong Xử là một người rất chú trọng, vì tránh cho áo sơ mi trắng và quần tây của mình bị dính dầu nên đã cẩn thận đeo tạp dề, thoạt nhìn có vẻ là một người chồng và một người cha tốt.


Lê Tiệm Xuyên gõ cửa văn phòng, vừa bước vào đã bị mùi hương lấn át.


Hắn chán ghét quạt quạt, nghiêm túc phê bình: “Trưởng ban Phong Đại, anh có thể chú ý chút được không? Đang ở chỗ làm mà đi nấu bún ốc, anh đang phá hỏng tác phong nghiêm túc và khắt khe của Xử Lý chúng ta rồi, nếu bị cấp trên nhìn thấy thì còn muốn thăng quan phát tài sao?”


Phong Túc Thu gắp đậu phộng trong bát, chậm rãi nói: “Tôi nhớ mùa đông năm ngoái lúc cậu đang chờ khám sức khỏe ở Xử Lý, chính cậu c*̃ng đang ăn bún ốc ở hành lang, làm cho nguyên tầng lầu làm việc bốc mùi cả lên, sao lúc đó cậu không ghét bỏ hả? Tôi tốt xấu gì còn có chút suy xét biết đóng cửa nhé.”


“Hơn nữa, mong muốn lớn nhất của tôi trong cuộc đời này không phải là được thăng quan phát tài mà là ngồi đây ăn xong chờ chết, uống trà đọc báo cho đến khi nghỉ hưu, cố gắng tìm một nhiệm vụ mà không thấy đâu.”


Lê Tiệm Xuyên duỗi đôi chân dài, kéo ghế ngồi xuống, cười giễu nói: “Tìm một nhiệm vụ mà không thấy đâu, trừ phi thế giới hoàn toàn hòa bình hoặc là nhân loại tuyệt chủng, địa cầu không còn.”


“Được rồi, bớt nói chuyện vớ vẩn với tôi đi.”


Phong Túc Thu thôi giỡn, lấy khăn giấy lau miệng: “Tôi đã nhờ Hàn Lâm chuyển tất cả những thông tin liên quan đến trò chơi Hộp Ma cho cậu, Xử Lý vẫn chưa nhận được thêm thông tin gì mới nên chỉ có bấy nhiêu thôi.”


“Tôi biết cậu vẫn luôn có hứng thú với loại sự kiện này nên mới nhờ Hàn Lâm thông báo cho cậu. Một mặt, tôi muốn cậu dùng đường dây danh tính của cậu để điều tra trò chơi Hộp Ma này. Mặt khác, bởi vì cậu với tư cách là nhân viên đặc biệt cấp một của Xử Lý nên có hạn ngạch đăng ký tham gia trò chơi Hộp Ma trong Xử Lý. Nhưng chuyện này còn phải chờ xét duyệt và thông báo.”


Phong Túc Thu rũ mí mắt xuống, nói: “Việc sau không phải do Xử Lý quyết định, tìm tôi lôi kéo xin xỏ cũng vô dụng.”


Lê Tiệm Xuyên cười nói: “Ngay cả một chai rượu tôi còn không mang theo, tôi không phải tới đây tặng quà kết giao đâu.”


Hắn thu lại vẻ lười biếng, nghiêm mặt nói: “Phong Xử, tôi chỉ muốn nhận được một lời thành thật từ anh. Xử Lý, viện nghiên cứu, còn có phía trên có cách hiểu chung như thế nào về trò chơi Hộp Ma này?”


“Thứ khoa học viễn tưởng lại thần kỳ này mới xuất hiện chỉ mới 24 giờ nhưng các anh đã quyết định cử người đi vào? Bất kể là điều tra hay là cái gì khác, việc này c*̃ng quá mạo hiểm.”


“Hơn nữa, Phong Xử, anh cũng biết trực giác của tôi từ trước đến nay rất chính xác. Theo lời của người thầy từng dạy tôi thôi miên, đây là thiên phú về tinh thần nhận thức. Nói thật với anh, ngay từ khi nghe thấy cụm từ “Trò chơi Hộp Ma”, tôi đã có… một trực giác rất mâu thuẫn về nó.”


Phong Túc Thu khẽ cau mày: “Trực giác gì?”


Lê Tiệm Xuyên lắc đầu: “Không nói rõ được.”


Phong Túc Thu im lặng một lúc nhưng vẫn trả lời câu hỏi c*̉a Lê Tiệm Xuyên: “Cậu cũng biết hạng mục kỹ thuật bị rò rỉ ở Berlin đúng chứ, thật giả đã xác nhận. Tri thức và công nghệ tiên tiến là những cám dỗ hoàn toàn không thể cưỡng lại đối với nhiều quốc gia và tổ chức.”



“Cho dù bọn họ biết đó là chất độc bọc trong mật ong, bọn họ vẫn phải nuốt xuống. Chúng ta đề phòng cảnh giác nhưng cũng không thể vì chuyện này mà bị bỏ xa.”


“Nó chỉ mới xuất hiện một thời gian ngắn, ưu điểm và nhược điểm song hành nên rất khó phân biệt. Vì vậy, quyết định hiện tại là ‘tạm thời quan sát, tiếp tục điều tra, duy trì cảnh giác và hạn chế sử dụng nó.”


Lê Tiệm Xuyên hiểu được.


Sau đó, hắn hỏi về nỗi lo lắng chợt dâng lên trong lòng: “Bất kể tác động của trò chơi Hộp Ma này là tích cực hay tiêu cực, nếu không được kiểm soát thì nó có thể phá vỡ tình hình hòa bình chung của thế giới và dẫn đến chiến tranh. Cấp trên không lo lắng chuyện này sao?”


“Tất nhiên là lo lắng.”


Phong Túc Thu thở dài, nhíu mày: “Nhưng xác suất xảy ra chiến tranh quy mô lớn rất thấp, chiến tranh quy mô nhỏ là không thể tránh khỏi, chừng nào còn con người thì không thể diệt trừ được. Hiện tại, hầu hết các quốc gia và tổ chức đều đã triển khai mức độ giám sát toàn cầu cao nhất đối với trò chơi Hộp Ma, đồng thời luôn chú ý đến những thay đổi của nó, nhân loại sẽ không để nó phát triển đến quy mô không thể kiểm soát.”


“Việc nó sẽ mang đến những thay đổi cho thế giới là không thể tránh khỏi, nhưng chốt mở chiến tranh sẽ luôn nằm trong tay con người, ngoại vật chỉ đóng vai trò xúc tác.”


“Ít nhất trong khoảng thời gian ngắn, ngoại vật trò chơi Hộp Ma vẫn chưa có khả năng xúc tác cho một cuộc chiến tranh quy mô lớn.”


Lê Tiệm Xuyên nói: “Nhóm người chơi Hộp Ma đầu tiên đã được trò chơi Hộp Ma chủ động hút vào và trao chìa khóa, số lượng rất ít và rất bị động.”


“Người phụ trách được Xử Lý cử đi điều tra cho biết chỉ có hai cách, một là tìm điều kiện để trò chơi Hộp Ma cấp cho chìa khóa hoặc chủ động yêu cầu trò chơi Hộp Ma đưa chìa khóa, hai là để cho người đã trở thành người chơi sử dụng Hộp Ma đưa người vào.”


“Cái trước phức tạp, tốn nhiều thời gian, khả năng cao không thu được kết quả chính xác, nhưng nếu thành công thì lợi ích rất rõ ràng. Cái sau biết rõ, có thể lập tức đưa người vào, nhưng chắc chắn sẽ nhiều hạn chế hơn.”


“Cái nào tốt hơn hay tệ hơn thì vẫn chưa quyết định được.”


Phong Túc Thu nói: “An toàn phải được đặt lên hàng đầu khi cử đi đợt điều tra đầu tiên.”


Nói xong, Phong Túc Thu liếc nhìn đồng hồ điện tử trên tường, không tiết lộ quá nhiều với Lê Tiệm Xuyên, trực tiếp ra lệnh đuổi người: “Đến giờ tôi đi làm rồi, không tán gẫu nữa, nếu cậu không có chuyện khác để làm thì trở về nghỉ ngơi đi, tuần này cậu được nghỉ.”


“Đúng rồi, đã tới đây rồi thì trước khi đi, cậu đến đội y tế để khám sức khỏe năm nay đã, nếu dám trì hoãn đến cuối năm thì lần này sẽ trừ điểm cuối năm của cậu. Đồng chí của đội y tế đã tới đây vài lần, năm nào cũng là ‘đám hay sinh sự’ các cậu…”


Lê Tiệm Xuyên nghe xong liền nhức đầu, thấy chuyện muốn nói cũng đã nói xong, muốn hỏi cũng đã hỏi được, vội vàng làm theo ý muốn c*́t xéo của Phong Túc Thu.


Ba giờ chiều, sau khi đội y tế hoàn thành việc kiểm tra thể chất, Lê Tiệm Xuyên lái xe ra khỏi trung tâm thủ đô, về nhà, thu dọn hành lý một lát rồi ra sân bay.


Sau khi biết được thái độ của Xử Lý, nỗi lo lắng kỳ lạ không thể giải thích được do sự xuất hiện của trò chơi Hộp Ma này gây ra trong lòng hắn bỗng nhiên tiêu tan đi rất nhiều.


Kết quả là hắn đã có thể yên tâm tiếp tục kỳ nghỉ vừa mới bắt đầu của mình.


Hắn tạm thời đặt vé máy bay đi Thanh Hải-Tây Tạng, tám giờ tối hôm đó, hắn đã mang theo túi đeo vai đến trước Cung điện Potala.


Mùa này ở Lhasa có rất nhiều khách du lịch, Lê Tiệm Xuyên đã xếp hàng rất lâu mới đến lượt hắn bước lên chiếm vị trí chụp ảnh đẹp nhất, chụp ảnh cùng Cung điện Potala rực rỡ về đêm.



Chụp ảnh xong, Lê Tiệm Xuyên đột nhiên không biết phải làm sao.


Hắn không có chiến lược nhưng trong đầu hắn có một kế hoạch rất chi tiết, chẳng qua là lúc nhìn cung điện Potala cách đó không xa, ngồi xuống rìa quảng trường thì liền lười biếng, không có chút phấn khích nào đi tới nơi này hay đi mua sắm xung quanh.


Hắn cứ cảm thấy thiếu đi cái gì đó, lẽ ra không nên thế này.


Khách du lịch và người dân địa phương đi dạo trong gió đêm cứ tới lui, một đôi anh em trẻ tuổi đi bộ mỏi mệt ngồi xuống chiếc ghế dài gần đó.


Người em lay vai người anh, nói tới một trong những tin nóng tối qua: “Anh ơi, anh cảm thấy những gì mà nhà khoa học người Đức đó nói là thật hay giả? Trò chơi Hộp Ma… nghe có vẻ giống như vô hạn lưu rất phổ biến trong tiểu thuyết trực tuyến trước đây, thế giới của chúng ta cũng sẽ thay đổi sao?”


Người em dào dạt hứng thú.


Người anh nói: “Ngay khi tin tức này lọt vào top tìm kiếm nóng, nó đã bị bác bỏ rồi. Người ta nói nhà khoa học này bị kích động trước cái chết của đồng nghiệp nên mới nói xằng nói xiên. Nhưng anh đã xem bài viết mà nhà khoa học đó đăng lên, nó bằng tiếng Đức, có vẻ khá hợp lý.”


“Bài viết đó cũng đã bị xóa vào sáng nay.”


Người em hưng phấn nói: “Vậy nên anh cũng nghĩ đó là sự thật sao? Chẳng lẽ thật sự là sự thật sao? Em thấy trên mạng đã có người chứng minh nó là sự thật. Nếu là sự thật thì k*ch th*ch quá đi!”


Người anh thờ ơ liếc nhìn người em: “Năm năm trước, một chính trị gia người Mexico đã tuyên bố rằng thị trưởng của thành phố bên cạnh là gián điệp do người ngoài hành tinh cử đến, còn có mười lăm trang bằng chứng được liệt kê trực tuyến, sau đó ông ấy bị các con đưa vào bệnh viện tâm thần và được chẩn đoán mắc chứng rối loạn ảo tưởng… Ba năm trước, một giáo sư tại Phòng thí nghiệm Sullivan tuyên bố rằng thế giới sẽ bắt đầu bước vào giai đoạn phục hồi năng lượng tâm linh và đã viết ba bài luận văn về chủ đề này, sau này được chứng minh ông ấy làm thí nghiệm đến phát điên, hơn nữa trước đây còn xem rất nhiều tiểu thuyết phục hồi linh khí… Một năm trước, một nhà nghiên cứu của Phòng thí nghiệm God phát biểu văn vẻ, nói ngày tận thế sẽ là năm nay, sau lại bị chứng thực là đã phát điên vì gặp quá nhiều áp lực…”


Người em dần dần ủ rũ.


Người anh nói: “Bây giờ em còn cảm thấy là thật không?”


“Hứa Tĩnh Nhiên, anh phiền thiệt á,” cô em gái thở dài, “Nói đến cùng thì vẫn là cuộc sống bây giờ quá buồn tẻ, cả ngày chỉ đi làm đi học, làm việc kiếm tiền. Hôm nay cũng giống như hôm qua, hôm qua cũng giống như hôm kia, bình thường, chẳng có gì mới mẻ.”


Người anh vỗ nhẹ đầu người em: “Cuộc sống bình thường cũng là một điều may mắn.”


Tóc tai rối tung, người em trừng mắt giận dữ, nhào tới anh trai c*̉a mình.


Lê Tiệm Xuyên quan sát một lúc, đợi cho đến khi hai anh em trêu đùa đi xa rồi mới lấy điện thoại di động ra tìm kiếm thông tin mật của Xử Lý về ba sự việc mà người anh trai Hứa Tĩnh Nhiên đã đề cập kia.


Ghi chép về ba sự kiện này khá bình thường nhưng khi gộp lại thì hơi kỳ lạ.


Khi tìm kiếm sự kiện thứ ba Phòng thí nghiệm God, ánh mắt của Lê Tiệm Xuyên dừng lại ở trang thông tin về người phụ trách Phòng thí nghiệm God.


“Phòng thí nghiệm God được xây dựng trên nền móng của một Viện điều dưỡng ở California vào năm 2042.


Người phụ trách là Tiến sĩ Eugene Smith, nam, 33 tuổi, không rõ quốc tịch, chuyên về lĩnh vực công nghệ sinh học…”


Đây có là tên của người phụ trách Phòng thí nghiệm của God sao?



Lê Tiệm Xuyên tự nhiên cảm thấy có gì đó không ổn.


Trong trí nhớ của hắn, người phụ trách hình như không có cái tên này… Không đúng, đây là lần đầu tiên hắn tìm kiếm thông tin về Phòng thí nghiệm God nên không thể biết tên người phụ trách được.


Phòng thí nghiệm này có danh tiếng thấp, là phòng thí nghiệm tư nhân nhỏ không có thành tích, nếu không phải do nhà nghiên cứu đó phát điên một năm trước có chút khác thường, bị đội điều tra đặc biệt của Xử Lý chú ý, thì đã không được đưa vào cơ sở dữ liệu. Hơn nữa, Lê Tiệm Xuyên ở nước ngoài nhiều năm như vậy, đi California c*̃ng không ít nhưng hắn chưa từng nghe qua tên của phòng thí nghiệm này.


Hắn nhìn chằm chằm vào hai dòng chữ này một lúc, lông mày càng nhíu chặt hơn, thái dương có chút đau nhức, trong đầu mơ hồ hiện lên một đôi mắt đào hoa đen huyền bí ẩn mà quyến rũ.


Đôi mắt đào hoa này nhìn hắn một cách dịu dàng và trìu mến, như đang nói điều gì đó với hắn, nhưng hắn lại không thể nhìn rõ.


Muốn nghiên cứu nó thật kỹ, nhưng mọi thứ lại tan biến như làn khói.


Lê Tiệm Xuyên nhất thời nghi ngờ ảo giác đột ngột của mình là bị người khác thôi miên, nhưng bản thân hắn là một nhà thôi miên khá xuất sắc, không thể nào không biết mình bị người khác ảnh hưởng.


Do thân phận đặc biệt của mình, Lê Tiệm Xuyên rất thận trọng và tự mình thực hiện một số bài kiểm tra thôi miên đơn giản.


Sau khi xác nhận mình không bị thôi miên, hắn mới thở phào nhẹ nhõm, quả nhiên không có chuyện gì.


Khi màn đêm trở nên tối hơn và lạnh hơn, Lê Tiệm Xuyên kéo cao cổ áo khoác, quyết định không dừng lại trước cung điện Potala mà nhấc chân đi vào phố, tìm chỗ ở.


Cuối cùng hắn chọn ở trong một khách sạn bình dân gần chùa Jokhang.


Ông chủ quán trọ mũm mĩm, nhiệt tình lại hay nói, khi nhận phòng theo thói quen hỏi hắn lý do đến Thanh Hải-Tây Tạng.


Lê Tiệm Xuyên không trả lời được.


Trên thực tế, trong khi chờ khám sức khỏe ở văn phòng, hắn nghe thấy cuộc trò chuyện của các cô gái trẻ trong đội y tế, khi nghe họ nói về Thanh Hải-Tây Tạng, nói về ngọn núi phủ tuyết trắng, nói về những khao khát thiêng liêng và đẹp đẽ, hắn chợt thấy hứng thú nên đã quyết định dành kỳ nghỉ hiếm hoi trên cao nguyên tráng lệ này.


“Muốn tới thì tới thôi.”


Lê Tiệm Xuyên mỉm cười.


Chủ khách sạn giơ ngón tay cái lên: “Phóng khoáng!”


Lại nói: “Cậu em, nhìn tuổi của cậu, cậu vẫn chưa tìm được đối tượng kết hôn phải không? Loại ý vị phóng khoáng này là thứ cậu chỉ có được khi độc thân, nói đi là đi, muốn đi đâu thì đi chỗ đó, tự do như một cơn gió, đúng là đáng ghen tị.”


“Đây, thẻ phòng của cậu, lên tầng hai rồi rẽ trái.”


Lê Tiệm Xuyên cầm lấy thẻ phòng, đi lên lầu vào phòng.


Đêm khuya, trong lúc thừ người nằm trên giường, hắn nghĩ đến lời nói của chủ khách sạn về sự độc thân và tự do, trong lòng hắn dâng lên một nỗi cô đơn và đau buồn khó tả.



Giống như đã cô đơn nhiều năm, câu nói tùy tiện kia đã khơi dậy nỗi đau này.


“Chắc là nghỉ đến rảnh rang quá rồi.”


Lê Tiệm Xuyên đã tìm ra lời giải thích hợp lý cho tâm trạng bất ổn cả ngày hôm nay của mình.


Đã gần mười năm mới có một kỳ nghỉ dài như vậy, chưa bao giờ có được những ngày thoải mái như vậy, cảm thấy chênh vênh, suy nghĩ lung tung là chuyện bình thường. Nhiều người trong đội đặc cần của Xử Lý cũng vì chuyện này mà đã đến đội y tế để được tư vấn tâm lý, có vẻ như hầu hết đều khó có thể trở lại cuộc sống bình thường.


Ông chủ khách sạn mũm mĩm hiếu khách thật, tối ngày hôm sau bày bàn ăn lẩu Tây Tạng để chiêu đãi khách từ khắp nơi dùng bữa tối.


Một nhóm người ăn đến đổ mồ hôi đầm đìa, đông nhất là đám thanh niên cụng ly vừa cười vừa hát, một nhóm trung niên cũng bắt nhịp, hăng hái lên, khoe giọng hát hát bài Hoa Sen Xanh bất hủ.


Lê Tiệm Xuyên ngồi trong góc cũng mỉm cười quan sát, trải nghiệm sự thư giãn, phấn khích và bầu không khí hiếm có của thế giới.


Ông chủ có vẻ rất tò mò về hắn, hỏi han kế hoạch du lịch của hắn, khi biết hắn muốn ngắm nhìn núi phủ tuyết nhưng không có đủ thời gian để đến Everest Base Camp, liền gợi ý hắn nên đi kora quanh núi Kailash.


“Ở gần đây có một vị lạt ma già, hàng năm ông ấy đều đi kora quanh núi Kailash, cũng sắp lên đường rồi, hai người có thể trở thành bạn đồng hành,” ông chủ mỉm cười nói. “Tạm thời có một hướng dẫn viên du lịch miễn phí, vị lạt ma già này rất am hiểu về Tây Tạng, năm nào cũng nhờ tôi hỏi, ông ấy thích kết bạn với những người hữu duyên.”


Lê Tiệm Xuyên theo bản năng không muốn tiếp xúc với quá nhiều người xa lạ, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, hắn vẫn nhận lòng tốt của ông chủ.


Sáng sớm hôm sau, ông chủ có phần kính trọng dẫn một vị lạt ma già đến gặp Lê Tiệm Xuyên, cả hai thuê ô tô rồi đi đến Kailash. Lê Tiệm Xuyên cảm thấy vị lạt ma già khá bắt kịp thời đại, đồng ý ngồi xe thay vì yêu cầu đi bộ đến đó.


Ngay từ cái nhìn đầu tiên, hai người họ liền cảm thấy như những người bạn cũ.


Sau hai ngày lái xe và đến Taqin dưới chân núi Kailash, Lê Tiệm Xuyên đã đơn phương tuyên bố rằng hắn và vị lạt ma già đã trở thành bạn vong niên.


Sau khi nghỉ ngơi một ngày ở Taqin, Lê Tiệm Xuyên và vị lạt ma già mặc quần áo nhẹ nhàng đơn giản đi lên con đường kora núi Kailash. Giữa đường nghỉ ngơi một đêm tại chùa Chỉ Nhiệt, ngày hôm sau tiếp tục, dọc đường nhìn thấy Nhật Chiếu Kim Sơn cực kỳ rung động lòng người.


Những cơn gió lạnh buốt buổi sáng sớm trên cao nguyên, con đường đất sỏi hướng về phía trước trong nắng sớm, tuyết và núi ở xa xa, tiếng tụng kinh sâu lắng và sùng đạo của vị lạt ma già và những người hành hương dập đầu bái lạy —


Lúc này, cảm giác khó hiểu trong lòng Lê Tiệm Xuyên đạt đến đỉnh điểm.


Hắn giơ điện thoại di động lên chụp ảnh Nhật Chiếu Kim Sơn rồi gửi đến một số điện thoại mà hắn vô thức bấm.


Một tin nhắn đến từ điện thoại di động cho biết tin nhắn không được gửi thành công và số điện thoại không tồn tại.


Lê Tiệm Xuyên ngơ ngác nhìn điện thoại, cực kỳ xác định không phải do hắn quá rảnh rang hay là gặp ảo giác mà nhất định là hắn có vấn đề.


Lúc này, vị lạt ma già vừa tụng kinh xong đột nhiên quay đầu lại nói gì đó với Lê Tiệm Xuyên.


“Tôi với khách quý giống như đã từng tới đây.”


Hết chương 273


Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Story Chương 273
10.0/10 từ 35 lượt.
loading...