Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân

Chương 263


Chương 263: Truyền đạt E4



Lộ trình hơn một ngàn cây số, vừa đi vừa nghỉ mất hơn một tháng mới đến được đích.


Lúc này đã là tháng Tám.


Miền Bắc đã bước vào thu, cảnh sắc hoàn toàn khác với miền Nam.


Gió mùa thu càng lúc càng lạnh, hú hét dữ dội và hào hùng, xuyên qua bầu trời cao mênh mông, lao qua vùng đất hoang vu bao la, giống như một con Pegasus* đang phi nước đại.
*Pegasus: là một trong những sinh vật nổi tiếng nhất trong thần thoại Hy Lạp. Pegasus là một thiên mã, con ngựa thần có cánh như chim đại bàng, lông trắng muốt, là con của thần biển Poseidon và Medusa.


Pegasus đi qua, vô số lá mùa thu xào xạc rơi, cây cối gần như trơ trụi chỉ sau một đêm. Trái đất cũng bị cuốn đi những màu sắc ban đầu, màu vàng đất, màu xanh đậm và màu đỏ thẫm, tất cả đều dày đặc nặng nề, mù mịt lại vừa đầy thần tính tự nhiên.


Sau khi ra khỏi đường cao tốc, đỗ xe lại, đứng ở rìa vùng hoang dã trên sườn núi, phóng tầm mắt có thể nhìn thấy một vùng đất bằng phẳng bao la và hùng vĩ.


Trời cao đất rộng, sự tầm thường và bền bỉ của con người lúc này đã in sâu vào trái tim vô tận, không một trái tim nào không bởi vậy mà rộng mở, tự do, hạnh phúc, phấn khởi, thở dài và bi thương.


Đây là mùa thu ở miền Bắc, miền Bắc vào mùa thu.


Lê Tiệm Xuyên lớn lên ở đây từ nhỏ.


Lúc bi bô tập nói, đi theo ông bà ra khỏi làng, đi tiểu trong gió mạnh trên bãi đất vàng rộng lớn, bị ông bà bắt lại đánh, đánh xong lại khóc lớn, đuổi theo những con chuồn chuồn đã lâu không thấy trên cánh đồng.


Lớn lên một chút, ông bà qua đời, quê hương cũng gần như biến mất, hắn lại theo cha mẹ cắm rễ tại một thị trấn nhỏ phía Bắc Hà Bắc.


Đến trường học tập, đạp xe chơi bóng, thỉnh thoảng leo núi chạy đến những nơi cao nhất, hét to trút hết nồng nhiệt và mê man của tuổi trẻ, rồi trở lại thinh lặng nhìn vùng đất vàng bị ngăn cách bởi những tòa nhà cao tầng.


Sau này, cha mẹ cũng qua đời, hắn dành dụm tiền bồi thường, bỏ học, nhập ngũ rồi vào Nam, đi một mạch hai năm vẫn chưa quay trở lại.


Thời gian cứ thấm thoát trôi qua nhanh chóng, hắn không ngờ hai năm đã trôi qua trong chớp mắt.


Khoảng thời gian này không dài cũng không ngắn, giống như mọi thứ đã thay đổi, nhưng giống như chẳng thay đổi gì.


“Anh có muốn về thăm quê hương không?”



Ninh Chuẩn hỏi.


Chiếc xe tắc đường hồi lâu cuối cùng cũng di chuyển, Lê Tiệm Xuyên dập thuốc, đóng cửa sổ, vừa đạp ga vừa nói: “Không về, bố mẹ anh lúc trước ở nhà thuê, lúc rời đi cũng đã trả lại. Quê anh không có ai ở, nhà cũ đã bị san bằng để nhường chỗ cho xây dựng từ lâu rồi.”


Hắn kết luận: “Không có chỗ để quay lại và cũng không cần phải quay lại.”


Ninh Chuẩn không nói gì, chỉ chọc vào màn hình, điều chỉnh định vị và thay đổi điểm đến cuối cùng từ lối ra đường cao tốc đến một thị trấn rất cụ thể ở Yên Giao.


Lê Tiệm Xuyên tưởng đây là một địa điểm du lịch ít người biết khác mà Ninh Chuẩn đã từng ghé qua nên cũng không quan tâm, chỉ lái xe đến đó.


Mãi đến khi đến thị trấn, hắn mới biết nơi này có thể được xem là quê hương của Ninh Chuẩn.


Hai người ở trong một khách sạn nhỏ, chiếc két sắt nhỏ trong vali của Ninh Chuẩn chưa từng mở ra đã được lấy ra.


Trong dự đoán của Lê Tiệm Xuyên thì nó sẽ đựng các dụng cụ tinh vi công nghệ cao và các loại thuốc sinh học quý giá. Nhưng khi Ninh Chuẩn mở ra, hắn phát hiện bên trong là một bình tro cốt.


Hóa ra khi Ninh Chuẩn kể cho hai người về hành trình trở về ở trên, cậu không hề có ý lừa dối người khác.


Cả tháng trời đi du lịch giải sầu rồi người thân lá rụng về cội khóa trong két sắt nhỏ hóa ra đều là sự thật.


“Em sinh ra ở California, là một đứa bé bị bỏ rơi, được bà nhặt về. Bà rất thích kể chuyện, cái mà bà kể nhiều nhất chính là quê hương của bà. Điều bà tiếc nuối trước khi qua đời là bởi vì của đủ loại tầm thường và hèn nhát nên bà đã không thể trở về để được chôn tại mảnh đất vàng này.”


“Bây giờ em về nên đã đào bà lên rồi đưa về đây, tiện thể tổ chức tang lễ theo phong tục ở đây.”


Ninh Chuẩn không u sầu hay buồn bã.


Tay gõ vào chiếc bình, nói rất thoải mái.


Lê Tiệm Xuyên có chút không thoải mái, ôm lấy Ninh Chuẩn, sờ sờ đầu cậu hỏi: “Nhóc định làm cái gì? Để anh ra ngoài hỏi người trong trấn một chút?”


“Bà nói nếu sau này có làm tang lễ, bà muốn nó phải vui vẻ.”


Trong lòng Ninh Chuẩn đã có chủ ý.


“Có thể thuê một nhóm ca múa nhạc không anh?”


Ninh Chuẩn nói: “Bà thích nhảy vũ điệu quảng trường, ngày nào cũng đến các cộng đồng người Hoa để tổ chức thi đấu vũ điệu quảng trường, tang lễ gọi vài người c*̀ng tuổi tới nhảy cho bà được không anh? Sau đó gọi thêm vài người mẫu nam. Bà thường nói động lực kiếm tiền lớn nhất khi còn trẻ c*̉a bà chính là sau khi trở thành phú bà, bà có thể gọi bao nhiêu người mẫu nam tùy thích. Bà không trở thành phú bà nhưng bây giờ em làm cháu trai coi như có tiền, em đốt cho bà vậy.”



Được rồi, đúng là rất đáng ăn mừng.


Nghĩ ra một kế hoạch vui vẻ thì dễ, lúc thực hiện cũng không khó lắm, mấu chốt là Ninh Chuẩn sẵn sàng chi tiền, mà tiền có thể khiến mọi chuyện xoay chuyển.


Chỉ là có rất nhiều chuyện thường vì một sai lệch nhỏ mà nhận được kết quả hoàn toàn khác biệt.


Ví dụ, các buổi vũ điệu quảng trường ở thị trấn và quận ở đây đã bị hủy bỏ do việc xây dựng các thành phố văn minh, tìm trái tìm phải, duy nhất có lịch trình là một đội Ương ca lớn tuổi, còn có thể hát song tấu Đông Bắc, tướng thanh Thiên Tân* và điệu Sênh Hà Bắc.
*Tướng thanh: một loại khúc nghệ của Trung Quốc dùng những câu nói vui, hỏi đáp hài hước hoặc nói, hát để gây cười, phần nhiều dùng để châm biếm thói hư tật xấu và ca ngợi người tốt việc tốt.


Lại ví dụ như các anh trai mẫu nam.


Công cuộc xây dựng văn minh chỉ cấm được những nhân tố xấu xí bề ngoài chứ chưa thể ngăn chặn các hoạt động bí mật của bọn họ, nhưng xét cho cùng thì nền kinh tế vẫn đang suy thoái, đập xuống một xấp 100.000 nhân dân tệ là có thể kéo đến một chiếc ô tô với các mẫu nam được cho là đẹp trai nhất quận. Một đám người đóng tây trang và giày da xếp thành hai hàng, đứng ở đây rất đàng hoàng, nhưng vẫn không đẹp trai bằng Lê Tiệm Xuyên mặc áo ba lỗ và quần cọc rộng rãi bên cạnh, cây cao đón gió.


Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, chuyện này cuối cùng đã được lo liệu.


Hai người chọn một ngày đẹp trời để đưa bà Ninh lá rụng về cội.


Một đội tang lễ được thuê để đào mộ, lấp mộ và dựng tượng đài trong nghĩa trang của thị trấn. Bên cạnh, đội Yangge chơi cồng chiêng và trống, biểu diễn các điệu múa Yangge, hai người họ được đứng ở giữa, ngoài ra còn có hai mươi ba mươi người mẫu nam mặc vest cởi cà vạt, cởi cúc áo và nhảy múa ở phía trước. Xa xa còn có người dân thị trấn vây thành hai vòng xung quanh đứng xem, có người khó hiểu, có người vui tươi hớn hở.


Sau khi dựng bia xong, Ninh Chuẩn quỳ xuống, thấp giọng nói: “Bà ơi, lá rụng về cội, bà ở đây có thể ngủ ngon hơn không?”


Tất nhiên là không ai trả lời cậu.


Cậu quỳ xuống đất, dập đầu lạy ba cái.


Khi đứng dậy, trên trán đã dính đầy đất vàng và lá cỏ, bẩn thỉu và vụn vỡ, khiến thiên tài nhỏ bé này rơi xuống cõi trần, tiến vào trần gian.


Mai táng xong thì vào tiệc, vì không thu tiền nên hầu hết người trong thị trấn đều đến bất kể có quen biết hay không, nhà hàng lớn nhất thị trấn có nhiều bàn thừa, thiếu chút nữa nhét không hết.


Lê Tiệm Xuyên và Ninh Chuẩn không bon chen, đơn giản lấy một phần đồ ăn kèm cơm trắng, bưng bát ngồi dưới giàn che nắng bên ngoài nhà hàng.


Trong lều có những người đàn ông nhàn rỗi cũng đang bưng bát, chuyện nhà chuyện cửa tung bay trong không khí, Lê Tiệm Xuyên đưa cho Ninh Chuẩn mấy miếng cá mà Ninh Chuẩn thích ăn, sau đó lùa một miệng cơm đầy.


Buổi đêm nằm trên chiếc giường đơn của nhà khách nhỏ, chiếc điều hòa cũ kỹ kêu vo vo, giọng nói của Ninh Chuẩn rất nhỏ nhẹ.


“Anh ơi.”


Lời này giống như mệnh môn của Lê Tiệm Xuyên, Ninh Chuẩn gọi một tiếng, trong lòng Lê Tiệm Xuyên liền run run, cảm thấy đứa em họ hời này lại đang đến khắc mình.



Nhưng tối nay nghe được một tiếng này, Lê Tiệm Xuyên không nghĩ gì cả, chỉ theo bản năng ngồi dậy, ngồi ở mép giường, ở trong bóng tối nhìn đối diện cậu.


Ninh Chuẩn bò tới bên này.


Lê Tiệm Xuyên đưa tay ra, Ninh Chuẩn liền ôm lấy cái tay kia, đưa lên trước mặt, nửa quỳ dựa vào bả vai Lê Tiệm Xuyên, nhắm mắt lại.


Hai người không ai nói chuyện, chỉ nửa nghiêng nửa ngồi như vậy suốt đêm.


Mãi đến rạng sáng ngày hôm sau mới thả lỏng cơ thể cứng ngắc của mình, thu dọn hành lý rồi lái xe rời Yên Giao, đi vào thủ đô.


Thủ đô của Trung Quốc có rất nhiều điểm tham quan nổi tiếng.


Chỉ cần ở gần Tử Cấm Thành, kết hợp công viên Bắc Hải, Thập Sát Hải, lại thêm một bảo tàng quốc gia là có thể dạo chơi cả ngày.


Dạo chơi xong thì đi Tây Đơn ăn cơm, sau đó chui vào ngõ hẻm, khắp nơi đều có người nói cười, tản bộ tiêu cơm. Xung quanh tường cũ gạch mới, nhiều hàng quán, đèn đường mờ ảo từ trên cao chiếu xuống, ruồi muỗi bay lượn, như sương mù trần gian trong lành, mờ ảo.


Vào ngày thứ sáu sau khi đến kinh đô, Lê Tiệm Xuyên đã bị câu nói “Không đến Trường Thành không phải anh hùng” của Ninh Chuẩn lừa đi Bát Đạt Lĩnh* của Vạn Lý Trường Thành.
*Bát Đạt Lĩnh là đoạn trường thành vững chãi và chủ chốt nhất trong hệ thống Vạn Lý Trường Thành.


Kỳ nghỉ hè đã kết thúc, hôm nay c*̃ng không phải cuối tuần nên Vạn Lý Trường Thành không có nhiều người.


Hai người leo lên được nửa đường thì gặp một ông lão thấp bé, thái dương nhuộm trắng vì sương giá.


Ông lão cầm một chiếc cốc giữ nhiệt, đội mũ che nắng do một bệnh viện nam khoa nào đó tặng cho, đi đôi giày thể thao người già, chân bước như bay, tinh thần vui khỏe.


Ông lão chắp hai tay sau lưng, nhìn Ninh Chuẩn đang thở hổn hển như sắp ngã xuống đất bất cứ lúc nào, không hề khách sáo mà chê cười: “Cậu trai trẻ, mới có bao tuổi, leo vài bậc thang mà đã mệt thế này. Rèn luyện thể chất có thể giúp thanh thiếu niên duy trì cơ thể khỏe mạnh, nuôi dưỡng ý chí và phẩm chất mạnh mẽ. Bình thường hẳn phải rèn luyện cao độ hơn chứ, đừng để đi một bước hít thở hai lần, kiệt sức đến như vầy.”


Lê Tiệm Xuyên nắm lấy cổ tay Ninh Chuẩn, nhìn như vô tình nhưng thực chất lại cảnh giác nhìn ông lão.


Hắn không bao giờ quên nhiệm vụ của mình.


Nhưng ông lão này quả thực không phải là mối đe dọa đối với nhiệm vụ và đối tượng nhiệm vụ của hắn.


Bởi vì một Lê Tiệm Xuyên 26 tuổi khác ở nơi này chỉ nhìn thoáng qua đã nhận ra người này, người này không ai khác chính là Bùi Tuệ Sênh, viện trưởng Viện Nghiên cứu Thủ đô.


Hiển nhiên, lúc này Ninh Chuẩn cũng nhận ra người này.


Cậu liếc nhìn ông lão, vẻ mặt không thay đổi nhiều, chỉ hơi nhướng mày, như thể từ một cậu bé ngoan ngoãn tuấn tú biến thành một con quái vật nhỏ mặc áo blouse trắng chơi đùa với mô người.



Ninh Chuẩn nheo mắt lại, theo bản năng kiểm soát hơi thở, mỉm cười nói với ông lão: “Đương nhiên không thể so với viện trưởng Bùi gừng càng già càng cay rồi.”


Bùi Tuệ Sênh mỉm cười, dừng bước, ánh mắt trông ra ngoài bức tường thành.


Từ vị trí này, có thể nhìn thấy một đoạn Vạn Lý Trường Thành khá dài.


Nó hùng vĩ và đẹp đẽ như vậy, trải qua năm tháng dài lâu gió thổi nắng rọi, sửa chữa xây đắp, giống như một con rồng cao tuổi uy nghi chiếm giữ mảnh đất bao la của Trung Quốc này, trên người đầy vết thương nhưng vẫn đứng vững bảo hộ một phương.


“Cậu cảm thấy đằng sau lỗ hổng trên bầu trời ở Kailash đến tột cùng là cái gì?”


Bùi Tuệ Sênh đột nhiên hỏi.


Lê Tiệm Xuyên lập tức cảnh giới xung quanh, lại phát hiện phụ cận không có bao nhiêu du khách, dù có cũng ở rất xa, âm thanh nơi này chưa kịp truyền đi thì đã bị gió thu phần phật trên tường thành thổi tan.


Ninh Chuẩn mặc kệ bụi bẩn, tựa trên tường thành, cũng nhìn về phía trước: “Tôi có rất nhiều suy đoán, nhưng những suy đoán này chỉ có thể phân loại khi tôi đến Kailash và nhìn thấy tận mắt. Một loại quy về một bên đúng, một loại quy về một bên sai.”


Bùi Tuệ Sênh nói: “Thẻ thông hành của cậu đã lo liệu xong, viện nghiên cứu đứng ra đảm bảo, lấy tư cách là học trò của tôi. Một trong những mục đích tôi đến gặp cậu lần này là để đưa thẻ cho cậu.”


Bùi Tuệ Sênh lấy ra một chiếc thẻ từ màu đen từ trong chiếc túi đeo ở thắt lưng.


“Còn mục đích thứ hai?”


Ninh Chuẩn hỏi.


“Đương nhiên là muốn gặp nhà khoa học thiên tài nổi tiếng thế giới rồi,” Bùi Tuệ Sênh nói, “Các cậu tới thủ đô đã gần một tuần, còn chưa nghĩ tới chuyện đi tới viện nghiên cứu thủ đô sao? Có rất nhiều người đã đợi rất lâu, sắp mất sạch kiên nhẫn.”


Ninh Chuẩn bị gió thổi trúng nheo mắt lại: “Một cái xác rỗng và một đám vô dụng, đến đó để làm gì? Thứ quan trọng của các người cũng không ở chỗ đó.”


Cậu dừng lại một chút rồi nói: “Viện trưởng Bùi, tôi rất muốn biết chuyện gì đã xảy ra trên đỉnh núi Kailash khi lỗ hổng trên bầu trời xuất hiện vào ngày 1 tháng 1 năm 2037. Đáp án của vấn đề này, trong phạm vi toàn bộ thế giới, chỉ sợ chỉ có các người và hội Cứu Thế mới biết được, cũng chỉ có các người và hội Cứu Thế thu được những lợi ích lớn nhất từ nó rồi khuếch trương mạnh như vũ bão trong năm năm này.”


Bùi Tuệ Sênh không ngạc nhiên khi Ninh Chuẩn đưa ra vấn đề này.


Ông nhìn Ninh Chuẩn, nói thẳng: “Cậu dùng cái gì để đổi lấy đáp án của vấn đề này?”


Ninh Chuẩn cười nói: “Tùy các người ra giá.”


Bùi Tuệ Sênh không cần suy nghĩ, cười ha hả nói: “Tôi hi vọng cậu sẽ trở thành học trò thực sự của tôi, ở lại viện nghiên cứu thủ đô ở Kailash ít nhất một tháng.”


Hết chương 263


Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Story Chương 263
10.0/10 từ 35 lượt.
loading...