Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân

Chương 254


Chương 254: Mưu sát E53


Ninh Vĩnh Thọ nheo mắt lại: “Người giấy… là sao? Mày cho đây là mánh khóe của người chơi nào đó à?”


Lê Tiệm Xuyên nhìn chằm chằm Ninh Vĩnh Thọ, vẻ mặt lạnh lùng nghiêm nghị lộ ra vẻ giễu cợt: “Xem ra mày cũng không phải hoàn toàn mù tịt, giả bộ như vậy cũng vô dụng.”


“Đương nhiên, người giấy buff của số 7 rất có thể sẽ k*ch th*ch một vài cảm xúc của mày, hoặc khiến mày vô thức bỏ qua một số chi tiết, nhưng nếu nói mày thực sự không hề đề phòng, hoàn toàn không biết gì về người giấy đó, dễ dàng trúng chiêu __ thì ngại quá, trò đùa này chẳng buồn cười chút nào.”


“Nếu như mày không hiểu rõ người chơi ở tuyến thứ ba thì mày tuyệt đối sẽ không dám trực tiếp xuất hiện giết tao.”


Ánh sáng xanh trong mắt hắn lấp lóe phản ánh tác động tiêu cực của vô số hỗn loạn trong và ngoài cơ thể hắn: “Tao đoán thời điểm mày kích hoạt đường lui và di chuyển từ tuyến trước đến tuyến thứ ba không phải là sau bữa tối hôm nay mà là bữa tối trước đó, vả lại có khả năng cao là trước sau sương mù dày đặc đó. Mày đã bỏ ra thời gian tìm hiểu tình hình chung của những người chơi tuyến thứ ba, biết rõ người giấy này là của ai.”


“Tương kế tựu kế, gậy ông đập lưng ông, một hòn đá ném hai con chim… Mày nghĩ tao chưa từng thấy qua mấy trò này hả?” Lê Tiệm Xuyên lạnh lùng nói.


Trong khi hai người đang nói chuyện và giằng co qua lại, tấm thảm bay lủi đi từ dưới người Lê Tiệm Xuyên như một con cá chạch trơn trượt, trốn vào chỗ trú ẩn, rụt rè nấp sau lưng Ninh Vĩnh Thọ.


Lê Tiệm Xuyên chẳng thèm để ý.


Hắn tạm thời không có khả năng tranh đoạt vật phẩm kỳ lạ này với Ninh Vĩnh Thọ.


So với Lê Tiệm Xuyên, ít nhất là ở ngoài mặt, cơ thể c*̉a Ninh Vĩnh Thọ hình như đã trở lại bình thường, sống lại nguyên vẹn, nhưng bên trong lại có vẻ yếu ớt và đau đớn hơn trước. Hắn ta thậm chí không thể đứng yên được nữa, buộc phải nửa dựa vào tấm thảm bay, ẩn mình trong tấm chắn ánh sáng xanh nhạt nửa trong suốt.


“Tương kế tựu kế, gậy ông đập lưng ông, một hòn đá ném hai con chim… Số 3, mày đang biểu diễn trình độ tiếng Trung của mày với tao à?” Ninh Vĩnh Thọ nhếch môi, “Không đề cập tới cái khác, nếu tao thực sự giỏi như mày nói, vậy thì tại sao ăn trộm gà mà còn mất nắm gạo, tính kế luôn chính mình?”


“Đây không phải lần đầu tiên mày ra tay, chỉ cần tao muốn nghe ngóng thì sẽ biết trình của mày. Chẳng lẽ tao lại không biết hậu quả của việc hấp tấp ra tay với mày trong lúc người khác bị theo dõi sao?”


“Một vật phẩm kỳ lạ hứng chịu vết thương rất hiếm, nhưng không phải không có không được. Nó đáng để tao ra tay, nhưng không đáng để tao bốc đồng ra tay như vậy.”


Đây quả thực là điều mà Lê Tiệm Xuyên đang thắc mắc.


Người như Ninh Vĩnh Thọ, dù có bố trí ván cờ thế nào, cũng không nên không chừa đường lui mà còn kéo cả bản thân vào như vậy.


Nhưng nếu như Ninh Vĩnh Thọ không thực sự gặp khó khăn, vậy thì hoặc là hắn ta thật sự rơi vào bẫy của người khác, hoặc là hắn ta có đường lui khác, tình thế bị mắc kẹt hiện tại c*̉a hắn ta chỉ là mánh khóe đánh lừa mắt người.


Ninh Vĩnh Thọ đột nhiên mất hứng thú thở dài: “Lần này tao hơi bất cẩn, quá vội vàng, đánh giá thấp mày và người chơi tuyến thứ ba, tao nhận thua. Nhưng mày không cho rằng mình là người thắng cuộc cuối cùng, phải không?”


“Hiện tại trong tình huống này, mày tuyệt đối không có khả năng tự mình giết tao, cứ cho là mày có thể giết tao, nhưng mày có dám giết tao không? Vắt óc tìm kế giết tao, kết cục của mày là gì?”


“Hay là nói mày muốn hợp tác với người giấy này, bảo hổ lột da?”


“Đương nhiên, mày vẫn có lựa chọn. Trước khi số 7 tới, mày và tao ngồi xuống giảng hòa, chúng ta trao đổi manh mối, hợp lực đối phó con chim sẻ nhỏ này.”


“Thế nào, cân nhắc đi.”


Giọng điệu của Ninh Vĩnh Thọ trở nên đặc biệt nghiêm túc và chân thành: “Bây giờ ba bên chúng ta là mạnh nhất và gần với sự thật nhất. Ba bên giằng co không ai nhường ai, nếu muốn phá vỡ thế cân bằng thì phải có người đưa ra lựa chọn.”


Lê Tiệm Xuyên bất động: “Lựa chọn của tao chính là giết mày.”


Hắn hoàn toàn không tin vào xướng (hát), niệm (nói), tố (điệu bộ), đả (đánh) của Ninh Vĩnh Thọ.


“Xướng, niệm, tố, đả”: hát, nói, điệu bộ, đánh là bốn hình thức biểu diễn cơ bản của hí kịch Trung Quốc).


“Mày tội gì có mà không biết hưởng thế này?”


Ninh Vĩnh Thọ đau khổ ấn trán: “Trong ba bên, mày và tao đều không chiếm ưu thế, chỉ có đứa trốn trong bóng tối mới thật sự không bị thiệt hại. Nếu hai người chúng ta không đoàn kết, chẳng lẽ thật sự để nó làm ngư ông, xử cả hai chúng ta? Hay là nói mày vẫn còn quân bài ẩn chưa lật, tự tin mình luôn có thể giành chiến thắng cho dù gặp phải tình huống nào?”


Ánh mắt Ninh Vĩnh Thọ lóe lên, dừng ở trên người Lê Tiệm Xuyên, ẩn chứa thăm dò.


Nửa người Lê Tiệm Xuyên phủ lông vũ màu đen và máu bẩn, khuôn mặt vặn vẹo, vẻ mặt lạnh lùng bất động giống như tượng đá.


Chỉ chốc lát.


Ninh Vĩnh Thọ cười, mệt mỏi ngồi xuống, để tấm thảm bay cuộn lại, dựng lên ở sau lưng mình, giống như một tay buôn thuốc lắm chuyện, tiếp tục khuyên nhủ: “Mày suy nghĩ kỹ đi, cách tốt nhất hiện tại chẳng phải chính là chúng ta biến chiến tranh thành tơ lụa, trước giải quyết con chim sẻ ẩn trong bóng tối kia, sau đó tiến hành một trận đấu tay đôi giải đố công bằng và đúng nghĩa hay sao?”


“Thế này vẫn tốt hơn là bị kẻ khác kiểm soát, phải không?”


“Nếu mày đồng ý, để thể hiện sự chân thành của tao trong việc kết thành đồng minh, trước tiên tao có thể cho mày một manh mối then chốt liên quan đến đáp án.”


Dưới tình huống tất cả sự thật chỉ còn thiếu một manh mối mấu chốt cuối cùng, đây giống như là một thương vụ mà không người chơi nào có thể từ chối.



Lê Tiệm Xuyên có vẻ cũng dao động, hắn trầm mặc một lát, mới nói: “… Mày dùng thời gian chân không?”


Ninh Vĩnh Thọ do dự vài giây rồi nói: “Được, nhưng trong giao dịch này, tao muốn thêm một điều kiện  __ Thời gian chân không của mày phải được chia sẻ với tao __ Tao với mày đều biết rõ màn chơi kéo dài cho đến nay, người chơi may mắn còn sống có lẽ chỉ cách sự thật một bước, không ai lại dễ dàng sử dụng thời gian chân không. Nếu tao sử dụng nó, tao sẽ mất cơ hội mở thời gian chân không để giải câu đố bất cứ lúc nào.”


“Tao không thể để mình rơi vào tình huống hoàn toàn bị động như vậy, cho nên, vì sự công bằng và chính đáng của giao dịch này, việc chia sẻ thời gian chân không của mày là không quá đáng.”


Hoàn toàn không quá đáng.


Nếu như Ninh Vĩnh Thọ không nhắc tới điều kiện này thì đứa ngu nào cũng sẽ nhìn ra hắn ta có âm mưu, có ý đồ khác, nhưng vì hắn ta đã nhắc tới, xem ra thật sự đã biến giao dịch này thành thành ý thật sự.


Thấy Lê Tiệm Xuyên không nói gì, Ninh Vĩnh Thọ lại nói: “Có thời gian chân không bảo đảm mà mày vẫn không tin tao à? Số 3, cảnh giác quá mức đôi khi cũng là khuyết điểm. Trong trò chơi Hộp Ma, người chiến thắng lớn nhất thường là dân cờ bạc.”


Nói xong, hắn lại đổi chủ đề: “Hay là mày đang ở đây câu giờ với tao, chờ số 7 kia? Mày và nó chẳng phải là đồng minh, vậy thì mày đang chờ cái gì?”


“… Ôm cây đợi thỏ bất đắc dĩ, hay là một hòn đá ném hai con chim đã tính trước mọi việc?”


Lê Tiệm Xuyên vẫn im lặng.


Thấy vậy, đôi vai của Ninh Vĩnh Thọ căng thẳng lên, giống như vừa nhận ra điều gì đó, sắc mặt đột nhiên trầm xuống.


Hắn ta nhìn xung quanh, ánh mắt như chim ưng đang tuần tra, mỉm cười cao giọng nói: “Bọ ngựa bắt ve sầu, chim sẻ rình sau lưng, đến đây cả đi, chim sẻ bé nhỏ của chúng ta vẫn chưa định ló mặt ra sao?”


Sau một hồi im lặng ngắn ngủi.


Trong con ngõ chật hẹp, nơi máu bẩn và tay chân bị cắt xẻo vương vãi khắp nơi, những hình người bằng giấy với đủ kích cỡ, màu sắc và hình dạng khác nhau hiện ra từ các góc ở bốn phương tám hướng. Chúng nó hoặc lơ lửng, hoặc đứng, hoặc lắc lư, tất cả đều nhìn hai người đang đối mặt nhau giữa con ngõ bằng đôi mắt trống rỗng.


Phía trên vô số người giấy, một con mèo Dragon Li xuất hiện trên đầu tường.


Nó cuộn tròn cái đuôi dài rồi ngồi uể oải bất cần xổm xuống, y hệt một vị vua không ngai vàng bị bao vây bởi những thứ kỳ lạ.


Theo quy luật luân chuyển vai diễn, số 7 hôm nay chính là mèo Dragon Li.


Điều khiến Lê Tiệm Xuyên ngạc nhiên là trong tình huống thế này, số 7 lại dám tự mình đến thay vì thận trọng cử người giấy đến như thường lệ.


Là dù cho số 7 luân phiên chuyển đến vai diễn mèo Dragon Li thì mèo Dragon Li cũng không phải cơ thể thật của số 7, hay là nói chuyện này có liên quan đến thời điểm truy nã toàn thị trấn, số 7 và Ninh Vĩnh Thọ đều không cần dùng cơ thể thật để ra mặt?


“Hai người đều đang đợi tôi nhỉ, đối với một người chơi nhỏ như tôi mà nói thì đúng là được yêu mà lo sợ.” Một giọng nói the thé vang lên, một người giấy tái nhợt đứng dậy từ sau lưng mèo Dragon Li, “Đừng căng thẳng, đừng căng thẳng, các bạn thân mến, tôi cần nhấn mạnh một lần nữa, tôi thật sự là một người chơi thân thiện và thích giúp đỡ người khác.”


“Nhân tiện, có vẻ như tôi đến không đúng lúc thì phải…hai người đang thỏa thuận à? Thêm tôi vào được không?”


Người giấy cười khúc khích: “Đừng lo lắng, những linh hồn lang thang khác đều đã chết trong cuộc truy nã toàn thị trấn này rồi. Tên giả mạo Phùng Thiên Đức ở Bồng Lai quán cũng đã bị tôi gián tiếp g**t ch*t, nếu không có gì bất ngờ thì toàn bộ màn chơi chỉ còn lại ba chúng ta. Tôi biết chúng ta đều là những người chơi đáng yêu, tốt bụng, cho nên việc hình thành đồng minh, giúp đỡ lẫn nhau, đoàn kết nhất trí cùng nhau nắm tay giải đố hẳn là sự lựa chọn nhất trí của chúng ta.”


“Hợp tác cùng có lợi, hai người nghĩ thế nào?”


Nó lại nhìn Lê Tiệm Xuyên: “Số 3, anh nên tin tôi. Chúng ta đã tiến hành giao dịch, ngay cả chân không thời gian cũng không dùng, nhưng kết quả là hai bên đều hài lòng. Anh bạn, chí ít anh phải đánh giá tôi năm sao, tiện thể đề cử tôi cho số 23 mới được. Tôi là một người rất có danh dự.”


Lê Tiệm Xuyên nhắm mắt không nói gì.


Làm gì làm hắn vẫn cảm thấy nếu giao tiếp quá nhiều với những người có bộ não không quá bình thường như số 7 thì trạng thái tinh thần của hắn cũng sẽ trở nên rất đáng lo ngại.


Ninh Vĩnh Thọ nói: “Nói như vậy là mày không phải chờ tao và số 3 cùng thiệt hại, sau đó tới ngư ông đắc lợi hả?”


Người giấy nhỏ oan ức kêu lên: “Đương nhiên là không rồi! Số 23, anh đây là đang lấy bụng tiểu nhân do lòng quân tử! Cho dù anh suýt bắt được bản thể của tôi và giết tôi trên thuyền, tôi cũng sẽ không sử dùng những thủ đoạn hèn hạ này, không có ai trong trò chơi Hộp Ma này mà chính trực, lấy đức báo oán giống tôi đâu!”


Khi đề cập đến ân oán giữa hai người, Ninh Vĩnh Thọ cũng không thay đổi sắc mặt, chỉ cười ôn hòa: “Xin lỗi, phải cẩn thận chứ, tao tự nhiên không ngại suy đoán người khác với ác ý lớn nhất, huống chi giữa tao và mày còn có mối thù sinh tử. Có điều hiện tại nói thẳng ra thì tốt quá rồi.”


“Mà mày cũng thấy đấy, ngẫu nhiên sao mà tao cũng là một người chơi thân thiện tốt bụng, tao ghét đánh nhau giết chóc, cho nên đôi bên hợp tác cùng có lợi đương nhiên là tốt nhất. Chẳng qua là, cứ cho là tao và mày sẵn sàng gác lại mối hận thù của chúng ta và hợp tác, quyết tâm giết tao của số 3 vẫn rất khó dập tắt. Huống hồ, ba người hợp tác còn có một mâu thuẫn lớn nhất, đó là hộp ma chỉ có một, sau khi cùng tìm ra lời giải thì phân chia thế nào?”


Mèo Dragon Li mỉm cười nheo mắt lại, người giấy nhỏ thản nhiên nói: “Hộp ma của tôi đương nhiên là của tôi, mạng sống của các người thuộc về các người.”


“Úi úi úi, đừng vội từ chối, suy nghĩ rõ ràng, nhất định phải suy nghĩ rõ ràng, nếu không hợp tác thì tôi chỉ có thể giết các anh, sau đó moi ra manh mối tôi cần từ trên người các anh. Có thể nhặt được một cái mạng, đây chẳng phải là hợp tác đôi bên cùng có lợi sao? Con người không thể quá tham lam.”


Ninh Vĩnh Thọ chậm rãi thu hồi nụ cười, vẻ mặt nham hiểm nhìn mèo Dragon Li: “Mày muốn đánh phá chỗ trú ẩn?”


“Vì sao phải đánh phá?”


Mèo Dragon Li nghiêng đầu: “Tôi chỉ cần giết anh là được, không cần phá chỗ trú ẩn. Số 23, anh nghi ngờ anh chưa dọn dẹp kỹ lưỡng trước khi rời thuyền, cho nên trên người anh có phải còn giữ lại người giấy của tôi?”


Lê Tiệm Xuyên tranh thủ thời gian để hồi phục vết thương và tình trạng bản thân, đồng thời bí mật kiểm tra cơ thể linh hồn lang thang của mình để xem có người giấy nào lặng lẽ xâm chiếm hay không. Kết quả cuối cùng không phát hiện được gì, cũng không có gì đáng ngờ, đặc điểm của linh hồn lang thang có lẽ không thích hợp để người giấy chiếm hữu.


Hắn quan sát cuộc đối đầu giữa Ninh Vĩnh Thọ và mèo Dragon Li, lại thấy Ninh Vĩnh Thọ đột nhiên nhìn về phía hắn: “Mày thấy thái độ của nó chưa, số 3? Mày không nên tiếp tục chần chừ.”



Lê Tiệm Xuyên cau mày.


Ánh mắt c*̉a hắn lần lượt quét qua hai người chơi, cuối cùng rơi vào mèo Dragon Li: “Số 7, đây là kết cục mà hắn ta đã đoán trước cho tao với mày, nếu không muốn chấp nhận số mệnh thì lập tức bắt tay giết hắn ta, sau đó giải đố và cướp đoạt hộp ma tùy theo khả năng của mỗi người.”


Người giấy nhỏ hưng phấn cười nói: “Tôi chỉ chờ lời này của anh thôi đó, bạn tốt của tôi ơi! Tôi còn tưởng anh ngu đến mức bị hắn gạt chứ. Nếu đã như vậy, tôi cũng không ngại mạo hiểm thêm một chút, nếm thử một chút thú vị của một đòn đá ném hai con chim.”


“Thật may mắn, nhưng cũng thật đáng tiếc, anh vẫn chưa ngu đến mức như vậy…”


Trai cò tranh chấp, ngư ông đắc lợi.


Chưa đến giây phút cuối cùng, ai có thể biết được ai là trai ai là cò, ai là ngư dân thực sự?


Lời còn chưa dứt, vô số tia sáng nhỏ xíu lóe lên điên cuồng giữa điện quang và đá lửa, những chiếc lông vũ màu đen như tuyết rơi dày đặc, những hình nhân bằng giấy ùa tới, cười hí lên đầy quái dị.


Một vòng tròn hình nhân bằng giấy trong suốt nắm tay nhau đột nhiên xuất hiện trong tấm chắn ánh sáng màu xanh nhạt của chỗ trú ẩn.


Chúng nó xác thực ẩn nấp trên người Ninh Vĩnh Thọ, chưa bị loại bỏ sạch sẽ, nhưng cũng như số 7 nói, chúng nó không có lực công kích mạnh có thể g**t ch*t Ninh Vĩnh Thọ.


Để đạt được khả năng che giấu đủ tốt, một số khả năng khác phải bị mất đi, nhưng sự xuất hiện của chúng không hoàn toàn vô dụng.


Chúng bám vào bên trong chỗ trú ẩn, tất cả đều tỏa ra khí đen mờ nhạt.


Khí đen tràn ngập toàn bộ nơi trú ẩn trong chớp mắt.


Chẳng bao lâu, như có một bàn tay vô hình nào đó gõ từ trong ra ngoài, một tiếng răng rắc vang lên, chỗ trú ẩn lập tức giống như một cái bát thủy tinh úp ngược, những vết nứt lan ra rồi vỡ vụn rầm rầm.


Chỗ trú ẩn đã bị phá hủy, nhưng Ninh Vĩnh Thọ dường như không hề hoảng sợ trước công kích kết hợp của hai người chơi.


Hắn ta không hề để ý đến vô số sát ý đang xuyên thấu cơ bắp và xương cốt xung quanh mình, cũng không còn tỏ vẻ miệng cọp gan thỏ, ngoài mặt trong yếu, chỉ mỉm cười như đã dự đoán trước, trở tay kéo tấm thảm bay cuộn tròn ở sau lưng tới, giũ cổ tay mở nó ra.


“Tao thật sự không thể coi thường bọn mày, vốn dĩ tao không có ý định sử dụng vật phẩm kỳ lạ này, đáng tiếc bọn mày đều quá thông minh, nhưng dù có thông minh đến đâu cũng không thể đánh bại vận mệnh. Số 3, mày đoán đúng rồi, đây là cái kết tao dự đoán cho mày, mày hãy tận hưởng đi…”


Ninh Vĩnh Thọ nhàn nhã mỉm cười.


Tấm thảm bay lơ lửng giữa không trung, không biết từ lúc nào, một bức tranh đã xuất hiện bên trong khoảng trống ban đầu.


Bức tranh cực kỳ chân thực, thể hiện từng chi tiết, lấy Ninh Vĩnh Thọ làm trung tâm, khắc họa toàn bộ ngõ hẻm sâu, bao gồm người giấy đang đánh úp tới, lông vũ đen bay nay, mèo Dragon Li trên đầu tường và bóng dáng linh hồn lang thang sắp biến mất trong thấu kính vỡ.


Nó chân thực đến mức cứ như thể nó không phải là một bức tranh mà là thực sự đưa hết thảy mọi thứ xung quanh vào bên trong nó.


Khoảnh khắc bức tranh hoàn toàn được phô bày, một gợn sóng vô hình lan ra, mọi âm thanh lập tức biến mất, mọi vật thể đều trở nên bất động.


Là thời gian ___


Thời gian đã bị dừng lại!


Vật phẩm kỳ lạ, “Thảm thần kỳ thời gian”!


Khả năng thứ nhất, trải tấm thảm thần kỳ ra, bay lơ lửng trên không.


Khả năng thứ hai, đóng tấm thảm thần kỳ lại, hiến tế một phần tinh thần thể và tuổi thọ của chính mình trong thế giới thực, ra lệnh tấm thảm thần tự động vẽ tranh, vẽ ra hết thảy sự vật trong phạm vi nhận thức tinh thần của chính mình. Thời gian vẽ là hai mươi phút và không được phép gián đoạn. Một khi bức tranh hoàn thành, ngoại trừ chủ nhân của tấm thảm thần, mọi thứ trong khu vực bị bức tranh bao phủ sẽ bước vào trạng thái thời gian đứng im. Thời gian đứng im là mười giây.


Có thể làm gì trong mười giây?


Uống một ngụm nước, ưỡn cái lưng mệt mỏi hay là một lần đảo lộn sinh tử?


Lúc này thời gian thành công dừng lại, nụ cười trên mặt Ninh Vĩnh Thọ tắt dần, chỉ còn lại ánh mắt lạnh lùng.


Cơ thể hắn ta mềm đi và tan ra thành một cái bóng tối đen, cái bóng chia làm hai, một lái tấm thảm bay g**t ch*t mèo Dragon Li, một lan ra làm vỡ thấu kính, thắt cổ linh hồn lang thang.


Hắn ta không lãng phí thời gian, phải sử dụng mười giây này để xác lập chiến thắng cuối cùng của mình.


Tuy nhiên, ở giây tiếp theo, ngay khi hắn ta chuẩn bị bắt được hai con mồi chỉ có thể ngồi chờ chết và chuẩn bị giết chúng, hai loại đau đớn dữ dội khác nhau gần như cùng lúc tấn công hắn ta.


Một loại chi chít đền từ vô số sợi trong suốt, thổi lông đứt tóc.


Chúng nó được người giấy kéo nối lại, tạo thành một tuyến phòng thủ vô hình không thể phá vỡ xung quanh mèo Dragon Li, cái bóng lao tới và chỉ trong tích tắc đã bị cắt thành từng mảnh.


Một loại khác là chất độc không màu không mùi.


Không biết từ lúc nào nó đã được vẩy xuống mấy thấu kính vỡ, một ít vấy lên lông vũ đen, có lẽ trong không khí cũng bị nó lấp đầy. Nếu không được bác sĩ nào đó tiêm thuốc giải độc trước thì kết quả duy nhất sẽ là co giật và tê liệt vì đau đớn, đồng thời mất khả năng kiểm soát cơ thể vĩnh viễn.



Cái bóng muốn bao phủ thấu kính hét lên, nhanh chóng lộ ra cơ thể con người.


Ninh Vĩnh Thọ co giật toàn thân, ngã xuống đất, cuối cùng còn mất đi giọng nói, giống như bị gây mê cực mạnh.


Mười giây trôi qua, tấm thảm bay rơi xuống đất.


Lê Tiệm Xuyên bước ra khỏi thấu kính, nhìn Ninh Vĩnh Thọ đang kinh ngạc ngã gục trước mặt mình, sau đó không chút do dự dùng dao cắt đầu hắn ta.


Hắn không biết vì sao Ninh Vĩnh Thọ  đột nhiên xuất hiện ở chỗ này, tốc độ còn nhanh hơn chớp mắt, nhưng bản năng chiến đấu khiến hắn lựa chọn giết người trước rồi lại bàn.


Hắn không nghĩ khả năng sống lại của Ninh Vĩnh Thọ là vô tận, hơn nữa, số 7 đã chọn xuất hiện vào lúc này, hẳn là không có ý định cho Ninh Vĩnh Thọ một đường lui. Hắn tất nhiên đề phòng kế hoạch dự phòng của Ninh Vĩnh Thọ và có chút hiểu biết với mánh khóe sống lại của Ninh Vĩnh Thọ.


Quả nhiên, mèo Dragon Li nhìn về phía Ninh Vĩnh Thọ bị dây kim loại trên tường cắt đứt, từ bóng dáng biến thành cơ thể người, mặc dù có nghi hoặc nhưng vẫn điều khiển người giấy ném ra ba cái điện thoại di động màu bạc: “Vật phẩm kỳ lạ chịu thương thay chết của hắn.”


Lê Tiệm Xuyên nhìn sang.


Thứ này đối với hắn thực sự rất quen thuộc.


“Bộ điện thoại di động màu bạc này vốn có chín cái, tức là có chín cơ hội sống lại, mỗi lần sống lại tiêu tốn một phần sinh lực và gây thêm nhiều bệnh tật cho bản thân. Nếu một trong số đó được đưa cho người khác thì khi bản thân chết đi sống lại, người cầm chiếc điện thoại di động đó sẽ biến mất cùng với cái điện thoại đó.”


Người giấy nhỏ nằm bò trên đỉnh đầu mèo Dragon Li, nói: “Trước khi sử dụng hết chín cơ hội, chủ nhân của nó sẽ không bao giờ chết. Và khi sử dụng hết chín cơ hội, vật phẩm kỳ lạ này sẽ biến mất khỏi tay chủ nhân, không ai biết nó đã đi đâu. Nó sẽ không xuất hiện trở lại cho đến chín tháng sau, hơn nữa là ngẫu nhiên xuất hiện ở bất kỳ đâu trên thế giới.”


“Nơi đó có thể là trung tâm mua sắm, tiệm sửa chữa điện thoại di động, hoặc là nhà của ai đó, tóm lại là không có quy luật. Điều duy nhất có thể biết là nơi nó xuất hiện chắc chắn sẽ là nơi có điện thoại di động.”


“Trước đó nó được niêm phong tại một Viện nghiên cứu tư nhân ở Mexico, viện nghiên cứu bị mất trộm, nó cũng thất lạc theo, không ai biết nó rơi vào tay ai, chỉ có tao thần thông quảng đại đã tìm ra được vài manh mối, nhưng bản thân tao cũng không ngờ người đó hào phóng và ngu đần đến nỗi lại cho đi một vật phẩm lợi hại và kỳ lạ như vậy.”


Lê Tiệm Xuyên liếc mắt nhìn mèo Dragon Li: “Sao hắn còn chưa sống lại?”


Người giấy nhỏ nói: “Tôi có dán người giấy ở phía trên, nhưng chỉ có thể áp chế trong thời gian ngắn, tốt nhất anh nên nhanh chóng tiêu hủy chúng nó đi.”


Lê Tiệm Xuyên nói: “Mày muốn tao ra tay?”


Người giấy nhỏ cười nói: “Anh ra tay, thông báo giết chóc gọi tên của anh, vật phẩm kỳ lạ và hộp ma đều về tay anh, anh không hài lòng hả? Yên tâm, đây không phải là bẫy, chúng ta là bạn, làm sao tôi có thể gài bẫy bạn bè cho được? Chẳng qua tôi nhát tay không dám giết người thôi.”


Nếu không phải do tình trạng cơ thể kém thì Lê Tiệm Xuyên chắc chắn sẽ trợn mắt khinh bỉ.


Hắn chế nhạo: “Tao thấy là do mày biết danh tính của số 23 trong thế giới thực, kiêng kỵ ai đó hoặc thế lực nào đó đằng sau danh tính của hắn ta đúng chứ?”


Người giấy nhỏ không hề bị kích động, ngược lại còn bất chấp nói: “Phải thì sao, không phải thì sao? Hắn ta ở ngay đây, nếu anh không giết thì tôi cũng chả quan tâm. Ban nãy hẳn là vật phẩm kỳ lạ nào đó na ná ăn cắp thời gian, làm thời gian đứng im của hắn ta nhỉ? Thêm một lần nữa là tôi có thể không chịu nổi đâu.”


Cảm giác bị người ta dùng làm dao đương nhiên không tốt, nhưng chỉ là một chút cảm xúc, không thể ảnh hưởng đến phán đoán của Lê Tiệm Xuyên.


Hắn biết rất rõ dù số 7 có lựa chọn gì đi chăng nữa, hắn đều nhất định sẽ giết số 23. Hai người đã trở thành kẻ thù của nhau, giữ lại kẻ thù như số 23 chắc chắn sẽ dẫn đến những rắc rối vô tận.


Lê Tiệm Xuyên lấy ra một lọ thuốc có tính ăn mòn cao, dùng lông vũ màu đen giữ lấy, bám vào từng lớp khí đen, đưa đến phía trên điện thoại di động màu bạc, sau đó mở nắp lọ đổ xuống.


Ba chiếc điện thoại màu bạc dần tan chảy thành một vũng nước bạc kỳ lạ.


Nước bạc bốc hơi và biến mất vào hư vô.


“King killed Prophet!”


Tiếng thông báo giết chóc vang lên, trễ khoảng hai ba giây.


Lê Tiệm Xuyên theo bản năng cau mày.


Không biết có phải là hắn tưởng tượng hay không nhưng tiếng thông báo giết chóc lần này hình như có chút quái dị, thậm chí còn lạnh lùng máy móc hơn trước.


“Dị năng của Ninh Vĩnh Thọ là gì?” Lê Tiệm Xuyên suy nghĩ một chút rồi hỏi.


Mèo Dragon Li rung tai nhưng cũng không tránh né trả lời, chỉ lười biếng nói: “Anh có suy đoán, tôi cũng có suy đoán, chân chính chính xác chắc chắn đã không thể biết được nữa, chỉ có thể biết đại khái là có liên quan đến tiên tri, chỉ dẫn vận mệnh, sắp xếp tương lai, thêm những bố trí linh tinh khác.”


“Trò chơi Hộp Ma mang đến cho mỗi người chơi một dị năng khác nhau. Sau mỗi màn chơi, người chơi sẽ thêm giảm rất nhiều cho dị năng này. Nếu có thể đoán được dị năng chỉ qua giao chiến, vậy đó cũng chỉ có thể là đối mặt với những người chơi mới hoặc những người chơi cũ vừa thay đổi dị năng, bọn họ vẫn chưa có thời gian tô điểm cho dị năng của mình.”


Câu trả lời này gần như giống với suy đoán của Lê Tiệm Xuyên.


Hắn cũng chỉ có một ý nghĩ mơ hồ về dị năng của Ninh Vĩnh Thọ, cái quan trọng là hắn luôn tin rằng không có người chơi nào có thể thực sự đoán trước được tương lai. Tất cả tương lai đã được sắp đặt đều dựa trên sự sắp đặt, chỉ cần có thể đột phá sự sắp đặt là có thể tìm được một ít manh mối.


Ninh Vĩnh Thọ đã chết, những vật phẩm kỳ lạ rơi rải rác.


Lông vũ đen và người giấy đã bắt đầu ăn ý phân chia.



Lê Tiệm Xuyên lấy được ba vật phẩm kỳ lạ bao gồm chiếc nhẫn ngọc, mèo Dragon Li thu hoạch những vật phẩm khác bao gồm tấm thảm bay.


Với tình trạng và sức mạnh hiện tại của hai người, số 7 hiển nhiên chiếm thế thượng phong, Lê Tiệm Xuyên khá linh hoạt và không phản đối cách phân chia này.


Ngoài ra, sau trận chiến với Ninh Vĩnh Thọ, Lê Tiệm Xuyên cũng nhận ra không phải càng có nhiều vật phẩm kỳ lạ thì càng tốt.


Đương nhiên, nếu số 7 thật sự muốn ra tay thì hắn cũng tin tưởng người bị giết có thể không phải là mình.


Mèo Dragon Li giống như đã nhìn thấu được phần nào tâm tư của Lê Tiệm Xuyên, người giấy nhỏ đột nhiên nhếch mép cười nói: “Phần lớn vật phẩm kỳ lạ được chia cho tôi như vậy, anh hình như thật sự không có chút tiếc rẻ nào… Há, rất thú vị, thật sự rất thú vị.”


“Như vậy đi, tôi cho anh chút nhắc nhở nho nhỏ, người thành thật như tôi sẽ không lợi dụng anh.”


Nó lắc lắc đầu: “Nhắc nhở nhỏ đầu tiên, hãy chú ý nhiều hơn đến dị năng của mình và bớt quan tâm đến những vật phẩm kỳ lạ đó. Tôi chỉ nghe nói qua là có màn chơi cấm vật phẩm kỳ lạ, nhưng chưa bao giờ nghe nói đến màn chơi cấm dị năng, anh hiểu nhỉ.”


“Nhắc nhở nhỏ thứ hai, tốt nhất anh nên hạn chế số lượng vật phẩm kỳ lạ mang theo bên mình xuống còn năm hoặc ít hơn.”


Người giấy nhỏ chặc lưỡi: “Mấy thứ vật phẩm kỳ lạ này không chỉ bao gồm các vật thí nghiệm trong thế giới thực mà chúng ta có thể cho vào hộp ma, sử dụng trong trò chơi và ẩn náu trong thực tế mà còn bao gồm một vài quái dị trong trò chơi Hộp Ma, cũng như những vật thể thật sự có ý thức sinh mệnh mà chúng ta không thể mảy may chạm vào. Cái trước vốn không có nhiều, thậm chí có thể nói là hiếm, nhiều cao thủ cũng không có được bao nhiêu. Anh tin hay không thì tùy, cho dù là Ghost đứng đầu bảng xếp hạng Hộp Ma đi nữa, trong tay c*̃ng không có quá ba mươi vật phẩm kỳ lạ…”


Lê Tiệm Xuyên vừa cảnh giác chung quanh, vừa nhướn mi liếc nhìn mèo Dragon Li.


Không tin, hắn thật sự không tin.


“Hơn nữa, sử dụng vật phẩm kỳ lạ quá nhiều sẽ tạo ra hai bất lợi.”


Mèo Dragon Li không hề ý thức được người nhà của người đứng đầu bảng xếp hạng Hộp Ma đang ở ngay trước mặt, tiếp tục nói: “Thứ nhất là rất dễ bị lệ thuộc, trở nên kiêu ngạo, cảm thấy bản thân có nhiều vật phẩm kỳ lạ như vậy là mạnh đến vô hạn. Sau này anh sẽ biết nếu mày chơi nhiều hơn, vật phẩm kỳ lạ không phải là toàn năng, chúng bị cấm hoàn toàn trong các màn chơi cấp thấp và có một số màn chơi cấp cao cũng cấm sử dụng. Nếu chúng nó thật sự làm gì ở đâu cũng thuận lợi thì tại sao những người chơi chúng ta đây cùng với các tổ chức trên thế giới này vẫn muốn mạo hiểm mạng sống để tiến hành nghiên cứu về biến đổi gen và sinh học cơ học?”


“Vật phẩm kỳ lạ chung quy là vật phẩm kỳ lạ.”


“Bất lợi thứ hai, hiện tại anh hẳn đã biết, tác dụng phụ của vật phẩm kỳ lạ sẽ chồng chất, tinh thần thể tiêu hao cũng rất lớn, càng có nhiều càng tiêu hao, càng tiến gần hơn đến sự điên cuồng. Khi số lượng đạt tới một mức độ nhất định, dù không sử dụng, chỉ mang theo chúng trong hộp ma thôi đã là một gánh nặng lớn.”


“Vì vậy, nhiều người chơi cũ sẽ kiểm soát chặt chẽ số lượng vật phẩm kỳ lạ của riêng mình, không giữ lại những cái cùng loại, đồng cố gắng tránh tác động tiêu cực chồng chất. Trong số những người chơi cũ, có một hoặc hai vật phẩm đã được coi là cùng cực, giữ ở mức khoảng năm món là bình thường. Những người có nhiều hơn năm vật phẩm và ít hơn mười vật phẩm đã là những người chơi khá mạnh dưới bảng xếp hạng Hộp Ma. Về phần những người có nhiều hơn mười vật phẩm, hoặc là thần tiên hoặc là kẻ điên.”


Hai nhắc nhở khá chân thành này lại khiến Lê Tiệm Xuyên nhìn số 7 với cặp mắt khác xưa.


Những chiêu trò này hơi khó hiểu.


“Được rồi, cũng đã muộn, tôi không ở đây lãng phí thời gian nữa.” Mèo Dragon Li lười biếng đứng dậy, vươn eo ngáp một cái, “Cả tôi và anh chỉ còn cách đáp án một bước, tôi không chắc sẽ giết được anh, anh cũng không chắc sẽ giết được tôi, vậy c*̀ng hợp tác dùng đầu óc đi.”


“Tôi không nói nhảm với anh nữa, chúng ta đi tìm manh mối thôi.”


“Đúng rồi, nhắc nhở cuối cùng, tôi không có giết Phùng Thiên Đức, tôi lừa hai người đấy, ha ha ha!”


Người giấy nhỏ cười cợt nhả vẫy tay.


Mèo Dragon Li quay người, men theo bức tường, mang theo đội quân người giấy của mình chạy về phía trước, chỉ cần dịch đường nhìn một cái là liền biến mất không thấy tăm hơi.


Dây thần kinh căng thẳng của Lê Tiệm Xuyên cuối cùng cũng thả lỏng một chút.


Hắn không ở lại trong con ngõ nữa, không còn hỗ trợ ngăn cản hiện trường của người giấy và Ninh Vĩnh Thọ, càng nhiều quái vật hình cầu từ khắp nơi lao tới.


Hắn không có ý định đá chọi đá với chúng nên sử dụng xuyên mặt kính rời đi, đồng thời lén tấn công một con quái vật hình cầu ở một nơi hẻo lánh trong thị trấn và lấy một ống chất nhầy.


Lần này hắn đã cảnh giác, nhốt chất lỏng vào lồng chim trước khi nó biến đổi, ngăn chặn thành công sự đột biến.


Lê Tiệm Xuyên mang theo ống chất lỏng này, không để ý đến vết thương của mình, một lần nữa xuyên mặt kính, lẻn vào nhà cũ của Đinh gia và phòng thí nghiệm bí mật của dì Tư.


Trên đường đi, Lê Tiệm Xuyên nhìn thấy cơ thể của con nhện số 12 trong một thấu kính nào đó, xem ra cô đến cùng vẫn chết trong cuộc truy nã của toàn bộ thị trấn.


Cô miễn cưỡng có thể được coi là đồng đội của hắn.


Lê Tiệm Xuyên suy nghĩ một chút, đi ra từ thấu kính vỡ đó, đặt một bông hoa nhỏ màu trắng hái bên đường xuống bên cạnh xác con nhện.


Ngày hôm sau, 15 tháng 7, trời mưa phùn.


Cuộc truy nã đặc biệt toàn thị trấn đã kết thúc, Bồng Lai quán khai mạc buổi lễ, thị trấn Bồng Lai cử người đến thọ giới.


Lê Tiệm Xuyên cũng bất chấp cơn mưa mà bước ra khỏi thị trấn Bồng Lai, nơi mà hòa bình đã được lập lại, sau đó đi lên núi Tiểu Định.


Mọi bí ẩn sẽ được giải đáp trong ngày hôm nay.


Hết chương 254


Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Story Chương 254
10.0/10 từ 35 lượt.
loading...