Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Chương 250
Chương 250: Mưu sát E49
Thái độ của Ninh Vĩnh Thọ nhàn nhã và bình tĩnh, mang theo một chút khinh thường khiến cho số 12 đang bị kích động trở thành một tên hề mắc chứng cuồng loạn trong tình thế tuyệt vọng.
Nhưng số 12 cũng không để ý, cô không bị phản ứng của Ninh Vĩnh Thọ k*ch th*ch mà trở nên tức giận hơn, chỉ lạnh lùng nói: “Xem ra anh thật sự nắm chắc thắng lợi.”
“Tôi chỉ là tò mò thôi, sau khi anh giải quyết hết người chơi ở tuyến đầu tiên nhưng không lập tức đi tới tuyến thứ ba, anh đã làm gì? Thay đổi nhân quả ở tuyến thứ nhất, thậm chí còn đi đến tuyến thứ hai để động tay động chân?”
“Tuyến thời gian trước có thể gây ra ảnh hưởng nhất định đối với tuyến thời gian sau.”
Cô dựa lưng vào ghế, trong giọng nói khàn khàn giễu cợt: “Với sự trợ giúp dị năng của mình, hẳn là anh đã ép khô quy tắc c*̉a màn chơi này nhỉ?”
“Màn chơi này vừa linh hoạt vừa cứng nhắc, quan hệ nhân quả thời gian càng phi lý hơn.”
“Tuyến trước có thể ảnh hưởng đến tuyến sau, tất cả những sự thật mà người chơi ở tuyến thứ ba quan sát được sẽ là những sự thật không thể bị ảnh hưởng được nữa, cho nên mâu thuẫn nhất định sẽ tồn tại. Khi một số chuyện ở tuyến trước và tuyến sau xung đột, người chơi bên ngoài tuyến thứ ba có thể tồn tại nhưng không có ký ức về khoảng thời gian trống, màn chơi sẽ sử dụng một số thao tác có thể không theo lệ thường để làm cho xung đột này trở lại hợp lý.”
“Dù sao người chơi cũng đã tự mình quan sát được hạn chế của điều kiện này, nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ. Đối với người chơi muốn tác động đến tuyến thời gian sau thì tự nhiên là lớn, nhưng đối với bản thân màn chơi thì tự nhiên là nhỏ.”
“Sự tồn tại của ba tuyến thời gian song song cho phép anh phát huy tối đa dị năng của mình, sự tồn tại của điều kiện này là những sự thật do chính người chơi quan sát được là những sự thật đã được xác lập đã đặt ra giới hạn lớn nhất cho dị năng của anh.”
“Muốn giải trừ giới hạn này, anh phải giết người.”
“Từ ba tiếng thông báo giết chóc liên tiếp kia, đến bây giờ, quần chiến quy mô lớn ở cả ba tuyến thời gian ít nhiều đếu có anh nhúng tay vào, đúng chứ?”
“Tiếc là cũng không như anh mong muốn?”
Ninh Vĩnh Thọ dùng đũa gắp một miếng thịt, dùng giọng điệu lạnh nhạt nói: “Có vẻ như người đồng đội hi sinh vì cô tối qua là người rất quan trọng với cô.”
“Bằng không, dựa theo quan sát của tôi về cô, cô là một người khá thông minh, có chút bản lĩnh, nhưng lại không mấy hứng thú với màn đấu đá trong trò chơi Hộp Ma, tóm lại, cô là kiểu người chơi tạm bợ trong miệng người khác.”
“Là một người chơi tạm bợ, có thể tiến vào màn chơi cấp cao không phải là chuyện dễ dàng. Tôi khuyên cô một câu, giữ kiên nhẫn cho tốt, đợi đến lúc rời khỏi đây, trở về hiện tại, muốn làm cái gì thì làm cái đó, nếu có thể thì đừng tiến vào nữa, đặc biệt — Đặc biệt là đừng mang theo người quan trọng vào cùng, trừ phi buộc phải làm vậy.”
“Nếu may mắn trốn thoát nhưng vẫn muốn báo thù. Đây là điều mà người chết vì cô muốn nhìn thấy sao?”
Ninh Vĩnh Thọ gắp thịt cho vào miệng, nhấp một ngụm rượu mát, ậm ờ nói: “Yêu hận tình cừu, suy nghĩ trẻ con.”
Những lời nói có vẻ chân thành ít nhất là ở ngoài mặt này rơi xuống, trước khi số 12 kịp phản ứng, Phùng Thiên Đức ở bàn thứ hai đột nhiên cười nói hì hì xen vào: “Lời nói thành khẩn, đối xử chân thành, đúng là cảm động ghê! Đáng tiếc, người lớn nhà tao chỉ dạy rằng ‘Lời hay cũng chia lập trường, lợi hại cũng luận tình nghĩa’, mà người sinh ra đã có lập trường. Lời hay này của số 23 cũng không ngoại lệ.”
Ninh Vĩnh Thọ lười biếng đặt xuống một câu: “Tin hay không thì tùy.”
Nói xong, Ninh Vĩnh Thọ bày ra vẻ vùi đầu ăn uống, không để ý tới lời nói của người khác.
Phùng Thiên Đức không đạt được khẩu chiến anh tới tôi đi hình như cũng có chút buồn chán, thở dài lắc đầu, cầm dao nĩa lên bắt đầu cắt bít tết.
Số 12 cũng ngừng nói, ngồi vùi trong ghế, như một pho tượng điêu khắc đông cứng.
Cuộc ăn miếng trả miếng này bắt đầu đột ngột rồi đột ngột lắng xuống, bữa tối ngay lập tức trở lại im lặng.
Tại bàn ăn thứ ba ban nãy vẫn giữ im lặng, số 7 chợt cười nhỏ, nhấm nháp chút mùi thuốc súng xung quanh rồi vẫn nói với giọng điệu ôn tồn, thân thiện như thường lệ: “Nếu ba vị không còn gì muốn nói nữa, tao cũng sẽ không tiếp tục lãng phí thời gian quý giá này, tao sẽ nói thẳng mục đích tôi lên tiếng.”
Số 7 dứt khoát nói: “Tao muốn tổng hợp ba bữa tối của ba tuyến thời gian, tổng cộng có chín câu truyện xuất hiện trong cuốn sổ bìa da đen, khả năng lặp lại những câu chuyện gần như bằng không.”
“Chờ một chút, đừng vội chất vấn tao.”
Số 7 nhìn Phùng Thiên Đức ở bàn ăn thứ hai, như thể đã sớm biết gã lại sắp sợ thiên hạ không loạn, lập tức mỉm cười liếc nhìn động tác ngẩng đầu tinh tế của Phùng Thiên Đức, không cho Phùng Thiên Đức cơ hội mở miệng: “Thật ra tao cũng muốn nói chuyện này vào bữa tối hôm qua, nhưng tao cảm thấy khi đó không phải lúc thích hợp và cũng không cần thiết.”
“Nhưng hôm nay, sương mù dày đặc ở tuyến thứ ba đã đến, cái gọi là cuộc truy nã đặc biệt toàn thị trấn sắp bắt đầu lại. Thọ giới lần thứ ba được thỏa thuận giữa Bồng Lai quán và thị trấn Bồng Lai vào ngày 15 tháng 7 sẽ diễn ra ngay sau khi chúng ta quay trở về — Tao tin bọn mày đều biết không có thời điểm nào tốt hơn lúc này — Câu trả lời đã ở rất gần, chỉ cần xua tan lớp sương mù cuối cùng.”
“Thẳng thắn trao đổi những manh mối có lợi với mọi người chẳng lẽ không tốt hơn hay sao?”
Lê Tiệm Xuyên âm thầm nhướn mày, liếc nhìn số 7.
Nếu số 7 không nhắc tới, hắn cũng sẽ tìm cách hỏi chuyện này. Bữa tối trước đó vẫn chưa thể xác nhận, nhưng lần này hắn có thể chắc chắn dù cho ba bàn được gộp vào cùng một bữa tối, những câu chuyện được trình bày trong cuốn sổ sẽ hoàn toàn khác nhau.
Những câu chuyện này cũng có thể hữu ích cho hắn trong việc lựa chọn hướng đi cuối cùng để tìm ra lời giải.
Nhưng Phùng Thiên Đức là người duy nhất còn lại ở bàn ăn thứ hai, gã khó có thể trao đổi thành thật. Chỉ là nhìn dáng vẻ của số 7 thì hình như không lo lắng cái này.
Ngay tại lúc Lê Tiệm Xuyên đang suy nghĩ, số 7 đột nhiên nói với Phùng Thiên Đức: “Số 4, nếu như mày thật sự không có hứng thú với đáp án và hộp ma của màn chơi này, chỉ muốn gây rắc rối và xem kịch thì mày sẽ không đi vào màn chơi này. Mày không đủ mạnh để có thể mặc sức quậy phá toàn bộ màn chơi, mích lòng khắp nơi, giở trò bỡn cợt mọi người, sau đó nguyên vẹn sống sót và vượt màn rời đi.”
“Một kẻ ham vui và phá rối thuần túy có lẽ có thể hòa hợp như cá gặp nước trong màn chơi cấp thấp, nhưng trong màn chơi cấp cao, chỉ sợ chết như thế nào cũng không biết.”
“Tao chỉ gặp qua một người không chết lại còn hòa nhập rất tốt trong màn chơi cấp cao, đứng thứ hai trong bảng xếp hạng Hộp Ma, Blood.”
Hạng thứ hai trong bảng xếp hạng Hộp Ma, Blood.
Lê Tiệm Xuyên đã nhìn thấy người này từ nền tảng tương tác toàn chiều và trong tư liệu của Xử Lý, mức độ bí ẩn của người này có thể nói chỉ đứng sau Ninh Chuẩn được xếp hạng đầu tiên và chỉ có đôi câu vài lời thông tin, lại còn khó phân biệt thật giả.
Điều duy nhất có thể xác định được là người này sinh ra ở Balkan*, khoảng ba mươi tuổi, nghi ngờ là nữ, nhưng có người nói đó là một người đàn ông thiên gầy. Xuất thân là một sát thủ, từng làm lính đánh thuê trong một số đội lính đánh thuê vô danh, sau lại mai danh ẩn tích, không biết đi nơi nào.
*Balkan: Khu vực Balkan ở vào chỗ tiếp giáp hai châu lục châu Á và châu Âu, là phần bụng dưới của châu Âu, nắm giữ yết hầu của biển Đen và Địa Trung Hải, vô cùng trọng yếu. Đồng thời, thành phần dân tộc ở nơi đây phức tạp, tôn giáo đa dạng. Từ xưa tới nay, chỗ này chính là thùng thuốc súng của châu Âu.
Dị năng được đoán là có thể điều khiển mọi chất lỏng, số lượng vật phẩm kỳ lạ mà người này sở hữu không rõ, được người chơi coi là tội phạm khoái lạc, chỉ quan tâm đến tâm trạng của chính mình, mặc kệ sự thật hay sự sống chết của người khác. Đôi khi là một vị bồ tát sống cứu người sắp chết và đưa càng nhiều người chơi vượt qua màn chơi càng tốt; đôi khi là một kẻ sát nhân độc ác và điên rồ, tàn sát đẫm máu toàn bộ màn chơi cũng không phải việc khó.
Nhiều người chơi thà gặp Thợ săn hơn là Blood.
Những người khác ở đây hiển nhiên đều biết cái tên này, vừa nghe liền như sấm sét bên tai, động tác đồng loạt có chút thay đổi.
“Một sự bắt chước vụng về sẽ chỉ khiến người ta thấy buồn cười chứ không đưa tới sợ hãi và tán thưởng thật sự.”
“Cá nhân tao đề nghị mày tạm thời gác lại việc bắt chước, ngụy trang hoặc một chút ranh mãnh thật sự tồn tại trong người mày để nghiêm túc trao đổi với bọn tao. Tao cảm thấy trong số năm người chơi ở đây, mày có lẽ là người cách xa câu trả lời nhất, ngay cả khi mày đã rất chăm chỉ để giành được phần thưởng và nhiều manh mối khác nhau.”
Số 7 nói.
Lời này vừa dứt, thân hình đang ngồi cong vẹo của Phùng Thiên Đức từ từ ưỡn thẳng, chăm chú nhìn số 7, trầm mặc một lát, sau đó đột nhiên bật cười, kèm theo giọng điệu vốn dĩ khó chịu, tràn đầy sự điên cuồng bị đè nén cũng theo đó thay đổi.
“Được, tao chấp nhận đề nghị của mày.” Phùng Thiên Đức nói: “Vậy làm phiền người thuyết minh của chúng ta phát cho mọi người vài tờ giấy để viết nhằm tiết kiệm thời gian.”
Số 7 vui vẻ đồng ý: “Được đó.”
Phùng Thiên Đức bị vén một nửa q**n l*t nên không gây chuyện nữa, đám Lê Tiệm Xuyên vốn nghiêng về trao đổi tự nhiên cũng không có dị nghị.
Cho dù không phải tất cả người chơi đạt đến trình độ cao đều là quái vật thiên tài có trí nhớ gặp qua là không quên được, nhưng bọn họ đều có phương pháp ghi nhớ riêng, những điều muốn ghi nhớ sẽ không dễ dàng quên, việc khôi phục lại tất nhiên cũng không khó khăn gì.
Cuốn sổ bìa da đen ở mỗi bàn phân phát ba phần bút và giấy.
Năm người ăn ý phân phát, nhanh chóng viết ra tất cả câu chuyện của ba bữa tối ở ba tuyến thời gian, với sự giúp đỡ của người thuyết minh, vài trang giấy được lần lượt được chuyển qua ba bàn ăn và chia sẻ với tất cả người chơi.
Quả thực, đúng như số 7 mong đợi, chín câu chuyện này rất khác nhau.
Lê Tiệm Xuyên tóm tắt ngắn gọn sáu câu chuyện còn lại theo nội dung của chúng.
Ba câu chuyện ở tuyến đầu tiên là: Vụ án khoét não lan truyền hàng trăm dặm, cục trưởng Đinh vội vàng điều tra vụ án, sương mù dày đặc bùng phát ở thị trấn Bồng Lai, người kéo xe chôn xác dưới rễ cây hòe, Phùng Thiên Đức thay trời hành đạo, Lý Đại Trụ đâm đầu vào cột để minh oan.
Không biết cuốn sổ bìa da đen có phải cố ý chọn lọc hay không, bởi vì ba câu chuyện này đều rất tài tình, có thể kết nối với nhau để giải thích đại khái một số chuyện xảy ra sau vụ án khoét não.
Nói một cách đơn giản, khúc dạo đầu vụ án khoét não xảy ra ở thị trấn Bồng Lai gây ồn ào đến mức cục trưởng Đinh phải đến thị trấn Bồng Lai để giải quyết vụ án. Trong khoảng thời gian này, giữa vụ giết người đầu tiên và vụ giết người thứ hai trong lịch sử thị trấn Bồng Lai, sương mù dày đặc xuất hiện ở thị trấn Bồng Lai, núi Tiểu Định và biển, sương mù dày đặc khiến người dân thị trấn gặp nguy hiểm.
Chính xác thì sương mù kéo dài trong năm ngày.
Đêm mười lăm tháng bảy, có người phát hiện thi thể người kéo xe bị phân xác và giấu dưới gốc cây hòe già ở đầu phía Bắc thị trấn. Lúc này, vụ án mạng thứ hai xảy ra và sương mù bắt đầu tan đi một cách khó hiểu.
Khi thi thể của vụ giết người thứ hai được phát hiện, cục trưởng Đinh và Phùng Thiên Đức đang dẫn người đi bắt Lý Đại Trụ bị lở loét mặt quỷ, chặn người giằng co ở nghĩa trang bỏ hoang.
Lý Đại Trụ kêu oan, giống như điên loạn đâm cột bỏ mạng.
Lê Tiệm Xuyên từ lâu đã biết về loạt án oan này, do đó, điều khiến hắn chú ý trong ba câu chuyện đầu tiên không phải là bản thân những câu chuyện mà là một chuyện ám chỉ giữa các hàng chữ này.
Tình hình ở thị trấn Bồng Lai trong sương mù dày đặc.
Trước đây, thứ đáng chú ý trong sương mù chính là trên biển và núi Tiểu Định, rất ít người để ý đến thị trấn Bồng Lai, nhưng Lê Tiệm Xuyên cũng không quên một trong những manh mối mà hắn có được nói rằng hành vi của người dân thị trấn trong thời gian sương mù dày đặc dường như lập dị hơn.
Trong ba câu chuyện ở tuyến đầu tiên, chỉ cần thị trấn Bồng Lai trong sương mù được viết chính diện hoặc mấp mé thì cũng đều có ám chỉ này.
Vả lại còn nhắc tới một điểm, đó chính là trên đường có kẻ điên vui cười khi sương mù dâng cao, lẩm bẩm cao thấp: “Khi sương mù bay lên, giống như tỉnh giấc thức dậy, trong lòng lo lắng đủ thứ linh tinh. Khi sương mù tan đi, giống như chìm vào giấc ngủ, tất cả đều trống rỗng, đầu óc cũng trống rỗng…”
Hết chương 250
Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Đánh giá:
Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Story
Chương 250
10.0/10 từ 35 lượt.
