Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Chương 246
Chương 246: Mưu sát E45
“Bùm —!”
Từng tiếng nổ lớn truyền đến.
Thế lửa giống như đã trở nên vô cùng khốc liệt và không thể kiểm soát ngay khi xuất hiện.
Làn sóng lửa đỏ thẫm lan rộng quét ra từ cầu thang, trong chớp mắt phong tỏa mọi khu vực lối đi.
Hành lang tràn ngập khói dày đặc và ánh lửa bập bùng, tiếng bước chân hỗn loạn và tiếng cửa đóng sầm liên tục từ tầng trên tới tầng dưới.
Lê Tiệm Xuyên còn chưa kịp suy nghĩ vì sao cảnh tượng lại đảo lộn và vì sao viện điều dưỡng đột nhiên bốc cháy, đã vội vàng mượn lực ống đèn nhảy xuống đất, muốn lao lên tầng năm.
Nhưng ngay khi hắn vừa lao tới rìa ngọn lửa lớn, một vài bóng người đột nhiên lao xuống từ tầng năm phía trên.
Những bóng người này giống như không hề nhìn thấy ngọn lửa đang cháy sáng rực mà lần lượt đi tới một cách có trật tự, ném mình xuống như một cái bao tải, tạm thời dùng cơ thể mình dập lửa, lát một chiếc thang mỏng manh để cho ngọn lửa l**m láp, tất cả quần áo đều bị đốt cháy, không hề cử động.
Lê Tiệm Xuyên như cảm giác được gì đó mà dừng bước, miễn cưỡng mở đôi mắt đang nheo lại, ngẩng đầu nhìn lên.
Thiếu niên mặc áo khoác trắng rộng thùng thình dính máu, chân trần giẫm trên cầu thang, chậm rãi bước xuống cầu thang.
Thiếu niên đã trông như một người trưởng thành.
Mày dài mắt đào hoa, làn da trắng ngần sạch sẽ như tuyết, lấp lóe ánh lửa. Mái tóc đen hơi dài được vén lên sau tai và một bên cổ, mang chút mềm mại dây dưa, bị gió từ đâu thổi đến hơi bay lên, để lộ nụ cười giễu cợt và lạnh lùng.
Thiếu niên giống như đã chú ý đến cảnh tượng bên dưới, bỗng chốc nhìn sang, đôi mắt đen tối u ám giống như cánh cổng địa ngục, khó lường và nguy hiểm.
“Nhóc còn sống sao? Trừ tôi ra, tất cả thí nghiệm đối tượng trong loạt này hẳn đã chết sạch. Thế mà nhóc khờ vẫn còn sống…”
Giọng nói của thiếu niên lộ ra khàn khàn và trầm trầm của thời kỳ đổi giọng, mang theo một chút lười biếng và vô nghĩa: “Này, còn ở đó làm gì? Muốn bị thiêu chết à? Nếu không muốn thì chạy nhanh đi.”
Lê Tiệm Xuyên nhìn theo ánh mắt của thiếu niên, quay đầu lại, quả nhiên ở gần hành lang cầu thang, hắn nhìn thấy 291 đã lớn hơn vài tuổi, miễn cưỡng đi đến chỗ giao giữa trẻ con và thiếu niên.
Tiếng hét trước đó hẳn là đến từ nó.
291 giống như vừa bị ngọn lửa đánh thức, đang ôm một chiếc gối cá muối rách nát, bối rối và hoang mang nhìn ánh lửa ở cầu thang.
Nghe được lời của thiếu niên, 291 mở miệng định nói gì đó nhưng bất ngờ bị một làn khói làm cho ho dữ dội.
Vẻ mặt của thiếu niên ngưng đọng, nhìn lên trần nhà, thở dài bất lực rồi nhảy hai ba bước xuống cầu thang, đá mở tủ cứu hỏa ở đầu cầu thang, lấy mặt nạ thoát hiểm từ bên trong ra rồi chụp vào đầu 291, nhanh chóng giúp 291 đeo vào.
“Đi theo tôi.”
Thiếu niên dùng sức gõ vào mặt nạ thoát hiểm, dùng hai ngón tay xách cổ áo sau của 291 rồi dẫn nó xuống cầu thang.
Lê Tiệm Xuyên rất có kinh nghiệm sinh tồn thực sự muốn tóm lấy thiếu niên không có ý thức sơ cứu hỏa hoạn này, để thiếu niên đi lên thay vì đi xuống, hơn nữa không thể vì sợ mất hình tượng mà không đeo mặt nạ vào, không thì cũng phải che lại miệng và mũi bằng khăn ướt chứ.
Nhưng mặc dù móng vuốt của con mèo của hắn có thể chạm vào mặt nạ, nhưng hắn lại không thể di chuyển nó, tạo ra âm thanh nhắc nhở.
Lê Tiệm Xuyên thấy thế, không rối rắm nữa, thay vào đó cúi người xuống, theo sát chân thiếu niên, cùng thiếu niên đi xuống lầu.
Mà thiếu niên giống như cũng không cần tới những đồ phòng hộ này, đối mặt với khói cuồn cuộn, chỉ cau mày nheo mắt che mặt, thậm chí cũng không ho khan.
Theo bước tiến của thiếu niên, lại có một số bóng người từ tầng năm đi xuống, trên tầng ba cũng có bóng người lần lượt xuất hiện, dùng cơ thể của mình để dập tắt ngọn lửa để thiếu niên đi qua.
Lê Tiệm Xuyên để ý thấy những người này đều giống với người phụ nữ tóc vàng Jenny mà hắn từng thấy, một nửa não trái hoặc phải đã được thay thế bằng xương kim loại.
Có người mặc áo blouse trắng, có người mặc quần áo bình thường, có người mặc trọn đồ chống cháy nổ cách ly, ánh mắt đều trống rỗng, vẻ mặt đờ đẫn, như đang mộng du.
Không có gì bất giờ , tất cả những người này đều đã bị thiếu niên thôi miên.
Phát hiện này khiến Lê Tiệm Xuyên càng bối rối và ngạc nhiên hơn.
Chẳng lẽ hắn đoán sai, viện điều dưỡng trước mắt không phải là ký ức thế giới hiện thực?
Đồng thuật của Ninh Chuẩn là một dị năng trong trò chơi Hộp Ma, theo lý thuyết không thể sử dụng trong hiện thực, nhưng ở đây lại không có trở ngại gì. Hơn nữa, ngay cả trong trò chơi Hộp Ma, đồng thuật của em ấy cũng cần phải đối diện với mọi người thì mới thực hiện thôi miên hoặc đọc trí nhớ, không thể như bây giờ, dường như chỉ cần một ý nghĩ cũng có thể khiến người ta rơi vào ác mộng và trở thành một con rối.
Rõ ràng nhất chính là phía dưới tầng ba, rõ ràng là Ninh Chuẩn còn chưa đi tới, thậm chí còn chưa chạm mặt những bóng dáng đó, nhưng đã thao túng được bọn họ.
Chính xác thì bản lĩnh này là gì.
Ngay lúc Lê Tiệm Xuyên đang liên tục nảy sinh nghi hoặc, giọng nói của đứa bé đang bị kéo đi bỗng nhiên vang lên từ trong chiếc mặt nạ bị bóp nghẹt, hỏi ra nghi vấn này: “Anh Ninh, bọn họ… tại sao bọn họ lại lao vào lửa vậy ạ? Bọn họ không sợ bị chết cháy ư?”
“Tại sao? Bọn họ bị đốt cháy… Bọn họ không sợ đau sao? Em cũng bị bỏng trong quá trình điều trị, đau lắm…”
“Cái này là do anh Ninh làm ạ? Anh có thể điều khiển bọn họ phải không? Đây là thôi miên sao? Hay là một trò múa rối? Kiểu chỉ cần kéo vài sợi dây, sau đó…”
Thiếu niên cắt ngang lời lải nhải của nó, hỏi với vẻ thích thú: “Nhóc biết cả thôi miên à?”
“Biết chứ ạ!”
Đứa bé hưng phấn kêu lên: “Em nghe lén bọn họ nói chuyện ở tầng hai, nói là ở tầng năm có một con quái vật nhỏ có khả năng nhận thức tinh thần vượt ra ngoài không gian ba chiều hoặc nhiều chiều, có thể thôi miên bất kỳ loại sinh vật có tư duy nào trên thế giới và kết nối thế giới tâm linh của bọn họ… Người này chính là anh phải không, anh Ninh?”
“Em chỉ gặp anh ở tầng năm!”
Thiếu niên nói: “Một câu anh, hai câu anh, bớt lôi kéo làm thân lại, chúng ta chỉ gặp nhau có một lần, tôi không thể xem là anh của nhóc. Ngoài ra, sau khi trốn thoát, đừng nói về những chuyện đã xảy ra ở đây, nếu có ai hỏi thì cứ nói mình đến đây chữa bệnh, trong lúc chữa trị thì bị bất tỉnh, không biết gì, không nhớ gì, biết không?
Đứa bé sửng sốt một chút, sau đó thành thật gật đầu: “Biết rồi ạ.”
Thiếu niên kinh ngạc liếc nó một cái, giễu cợt nói: “Xem ra nhóc cũng không phải ngốc thật, nhóc năm nay chừng mười tuổi đúng không? Hay là chín tuổi? Nếu sau khi ra ngoài có thể tìm được người nhà thì đi tìm liền đi, còn nếu không tìm được thì cứ nghe lời người lớn sắp xếp mà đến trại trẻ mồ côi, ở đó còn tốt hơn ở đây.”
“Thực sự có thể đi ra ngoài sao, anh Ninh?”
Đứa bé không tin tưởng cho lắm: “Bên ngoài có rất nhiều cây, em từng lén chạy trốn nhưng còn chưa kịp đi qua được mấy cái cây thì đã có lưới điện rơi xuống bắt lấy em. Em, em còn nhìn thấy đám bạn của em chạy đi, bị đánh thành cái rây, chuyển đến trong tủ đông ở tầng một…”
Từng bước xuống cầu thang.
Thiếu niên đi trong lửa như đi dạo trong sân, người sống dưới chân biến thành xác chết, tầng tầng lớp lớp, giống như trong nghĩa trang.
Thiếu niên không sửa lại cách gọi của đứa trẻ nữa, chỉ lạnh lùng nói: “Nếu nhóc không thích ứng tốt với tế bào bất tử thì nhóc cũng sẽ đi đến tủ đông ở tầng một.”
“Tôi nói có thể ra ngoài thì có thể đi ra ngoài.”
Thiếu niên tránh đi ánh mắt của đứa trẻ, chỉ trong chớp mắt mà vẻ mặt đã cực kỳ âm trầm lạnh lùng: “Tôi vốn không có ý định đốt lửa vào lúc này, nhưng đám rác rưởi tự xưng là người này luôn có thể đổi mới giới hạn của tôi hết lần này đến lần khác… Nhóc biết chuyện tối hôm qua nhỉ? Bọn họ cho rằng dự án Tạo thần đã tới điểm nghẽn nên mở họp, dự định thay đổi nội dung tiến hành cụ thể của dự án, bước đầu tiên của dự án mới chính là loại bỏ tất cả sản phẩm thất bại…”
“Lò thiêu ở tầng hầm cháy suốt một ngày đêm. Tất cả đối tượng thí nghiệm của dãy A1 dù còn sống hay đã ngủ lâu trong tủ đông tầng 1 đều bị thiêu rụi thành nắm tro tàn…”
Nghe được lời này, cơ thể đứa bé như thể đã muộn màng nhớ ra điều gì đó mà khẽ co giật: “Em… em nhớ Jenny đã bế em vào một nơi ấm áp rồi đóng cửa lại, sau đó… nơi đó trở nên rất nóng, rất nóng… nóng đến mức em ngất đi. Khi tỉnh dậy thì cả người đau nhức, xung quanh không có ai nên em tự mình quay lại tầng bốn, vừa mới nằm xuống thì xung quanh lại nóng lên…”
Thiếu niên cau mày liếc nhìn đứa bé rồi nói: “Quên đi, nhóc không nên lưu giữ những ký ức về cái chết này, trường sinh bất tử chưa hẳn là may mắn.”
Lời còn chưa dứt, thân thể đứa bé giống như bị ấn nút tạm dừng, không còn run rẩy nữa, nhanh chóng bình tĩnh trở lại.
Nửa giây sau mới phát ra một tiếng trầm thấp, sau đó ngơ ngác lắc lắc đầu: “Vừa nói tới đâu rồi ta… Ồ đúng rồi, anh Ninh, anh làm như thế nào… Tại sao bọn họ, bọn họ lại nghe lời anh vậy?”
“Bọn họ không nghe lời tôi.”
Thiếu niên thản nhiên nói: “Tôi chỉ cố gắng chiếm lấy trung tâm não bộ của bọn họ, nhưng việc chiếm giữ này không thể kéo dài được lâu.”
Đang nói, thiếu niên đã dừng lại ở cầu thang tầng một, tiện tay hất cái áo khoác trắng che lại đầu đứa nhỏ.
Cùng lúc đó, những người bên dưới đang cầm đủ loại vũ khí sẵn sàng đón địch nhìn thấy thiếu niên xuất hiện, định liều mạng phát động tấn công, nhưng lúc họ chuẩn bị giơ vũ khí lên, đôi mắt liền trở nên trống rỗng, vũ khí trong tay cũng theo đó đổi hướng, nhắm vào những người xung quanh.
Tiếng súng nổ vang, đạn b*n r*.
Từng thi thể ngã xuống, máu tươi từ từ chảy ra.
Thiếu niên bước qua thi thể đẫm máu, sắc mặt không thay đổi, chỉ đưa tay mở cánh cửa còn chưa bị ngọn lửa lan rộng phong ấn, ném đứa bé trong tay ra ngoài.
“Tất cả thiết bị giám sát và bắt giữ xung quanh đã bị phá hủy, yên tâm mà cút xéo đi. Nhớ đừng chạy quá xa, ngọn lửa sẽ không lan quá xa, cảnh sát California sẽ sớm đến, sẽ có người dập lửa và cứu nhóc…”
Thiếu niên nói rất nhanh vài câu sau cùng rồi đóng sầm cửa lại.
Bản thân không đi ra ngoài.
Lê Tiệm Xuyên đứng bên chân thiếu niên, chưa đi cùng đứa bé ra ngoài, hắn muốn xem rốt cuộc trên người thiếu niên xảy ra chuyện gì, tại sao lại ở lại trong khói lửa như vậy.
Nếu chuyện này thực sự từng xảy ra trong hiện thực thì hắn quả thật không cần quá lo lắng về sự an toàn tính mạng của thiếu niên, bởi vì kết cục cuối cùng của thảm họa này, vốn bên ngoài gọi là động đất, số 7 lại nói là hỏa hoạn chính là viện điều dưỡng Pandora ở California bị phá hủy, không hiểu sao biến mất trên bản đồ. Không lâu sau đó, Ninh Chuẩn đã xây dựng Phòng thí nghiệm God trên địa điểm cũ của viện điều dưỡng này.
Ninh Chuẩn lúc này mới mười bốn tuổi, Lê Tiệm Xuyên rất muốn biết cậu đang suy nghĩ gì, muốn làm gì.
Nhưng hắn cũng biết người sở hữu ký ức về viện điều dưỡng này cuối c*̀ng sẽ không biết điều này.
Quả nhiên, cánh cổng kim loại trước mặt dần dần trở nên hư ảo.
Sương mù dày đặc bao trùm nó.
Trong một tiếng “anh Ninh” lo lắng và hoảng sợ, khung cảnh xung quanh lại thay đổi.
Những bức tường trắng như tuyết dựng đứng, trần nhà hiện ra trong sương mù, chiếc giường bệnh được đặt sau tấm rèm màu xanh nhạt, có một cậu bé nhợt nhạt mặc áo bệnh nhân ngồi trên giường, ngơ ngác nhìn ra ngoài cửa sổ.
Mùi khói dày đặc cực kỳ ngột ngạt trong miệng, mũi và ngực của Lê Tiệm Xuyên cuối cùng cũng theo sự thay đổi này từ từ tiêu tan.
Hắn ngồi xổm trên sàn cách giường bệnh không xa, há miệng hít một hơi thật sâu.
Khi hắn đang cố gắng hít thở không khí trong lành, cánh cửa phòng bệnh bị đẩy ra, một y tá tóc nâu mắt xanh, dáng vẻ hiền lành bước vào, một bên khám sức khỏe đơn giản cho cậu bé, một bên thì thầm nói với cậu bé hôm nay bệnh viện xảy ra những chuyện rất thú vị.
Ví dụ như có một đứa bé ở phòng bệnh nào đó đã lén giấu rất nhiều kẹo, vốn dĩ sắp khỏi bệnh cảm lạnh và được xuất viện nhưng vì ăn kẹo quá nhiều nên phải nhổ răng và ở lại thêm.
Hoặc con của một bác sĩ đến bệnh viện tìm ba, giả vờ đi khập khiễng, bác sĩ muốn răn đe nó không được tùy tiện nói dối người khác nên đã dọa nó, đẩy nó lên bàn mổ, làm cho nó sợ hãi bò lung tung trên đất.
Mỗi khi nhắc đến những chuyện này, đôi mắt đen láy của đứa bé sẽ sáng lên một chút, không nhịn được tò mò mà thấp giọng hỏi.
Nhưng hôm nay thì khác.
Khi y tá đang nói những chuyện thú vị này, đứa trẻ vẫn hơi cúi đầu, như thể không nghe thấy, nhưng một lúc sau đột nhiên hỏi: “Chị y tá ơi, em có bị đưa vào trại trẻ mồ côi không ạ? Chú cảnh sát nói cảm ơn sự hợp tác của em, cuộc điều tra đã kết thúc, em sẽ được sắp xếp hợp lý… Điều này có nghĩa là bọn họ không tìm thấy cha mẹ em, muốn đưa em đến trại trẻ mồ côi, có đúng không ạ?”
Cô y tá giật mình, nhẹ nhàng hỏi: “Bé cưng ơi, em không muốn đến trại trẻ mồ côi à?”
Đứa bé lắc đầu: “Không phải ạ, em chỉ muốn ở lại đây thêm vài ngày nữa… Mọi người đều nói đây là bệnh viện gần nhất với viện điều dưỡng đó, nếu như còn người sống thì chắc sẽ được đưa tới đây nhỉ… em vẫn còn bạn chưa trốn thoát.”
Cô y tá há miệng như không biết phải nói gì, chỉ có thể hơi cúi người xuống, nhẹ nhàng ôm đứa bé, nén một chút buồn bã, thấp giọng nói: “Bạn của em chắc là tạm thời đi lạc thôi, về sau các em nhất định sẽ gặp lại nhau, tin chị nhé, bé cưng…”
Sự yên tĩnh và ấm áp không kéo dài được bao lâu thì lại có người lại mở cửa ra, báo cho y tá và đứa bé biết người từ trại trẻ mồ côi đã đến.
Chẳng bao lâu, các thủ tục hoàn tất, giám đốc trại trẻ mồ côi đón đứa bé đi, đưa đến một nơi không đẹp bằng Viện điều dưỡng Pandora nhưng lại vô cùng ấm áp và đáng yêu. Nơi này có rất nhiều trẻ em, những khuôn mặt châu Á với mắt đen và tóc không phải là hiếm.
Ở đây, đứa bé có hai tên, một là nhũ danh John, một là Tôn Bồng Lai.
Nghe nói cái tên sau xuất phát từ hồ sơ bệnh nhân mà đội cứu hộ tìm thấy trong viện điều dưỡng sau thảm họa, bức ảnh tương ứng với ngoại hình của đứa bé được dán bên cạnh tên tiếng Trung.
Lê Tiệm Xuyên không hề ngạc nhiên trước đáp án này.
Ai là chủ nhân của ký ức này đã trở nên rất rõ ràng qua các cảnh quay. Và trong màn chơi này, người duy nhất có thể có được ký ức này và tái hiện nó chính là Tôn Bồng Lai rất kỳ lạ kia.
Hơn nữa, khi lửa bùng lên, dáng vẻ của đứa bé đã có phần giống với tượng Linh Tôn ở Bồng Lai quán.
Sau khi câu trả lời hiển nhiên này được đưa ra, bóng ma ký ức này vẫn chưa dừng lại.
Nó vẫn đang tiến về phía trước với tốc độ nhanh hơn, giống như một bộ phim được nhấn nút tua đi nhanh.
Cuộc sống ở trại trẻ mồ côi của Tôn Bồng Lai không khác gì những đứa trẻ khác, đi học, chơi bời, đánh lộn tố cáo và không làm tốt bài tập về nhà.
Từ tiểu học đến trung học cơ sở, nó vui vẻ sôi nổi như thể đã bỏ lại sau lưng mọi muộn phiền và quá khứ.
Mặc dù không có cha mẹ nhưng tất cả trẻ em đều là người thân của nó, chúng sẽ đan cho nó một chiếc khăn ấm vào ngày sinh nhật, tặng cho nó một bức tranh vụng về và non nớt, còn giận dỗi cãi lộn bỏ mặc nó, lén thả sâu nhỏ vào trong cặp của nó.
Giám đốc trại trẻ mồ côi là cha mẹ của mọi người, luôn mỉm cười hòa nhã, bao dung và dạy dỗ mọi trẻ em.
So với trước đây, thời gian này có thể nói là một trời một vực.
Nhưng mọi chuyện trên đời đều là như vậy, thời gian tốt đẹp không phải lúc nào cũng kéo dài.
Tôn Bồng Lai không chú ý tới, nhưng Lê Tiệm Xuyên từ tình tiết phim tua nhanh đã nhìn ra một số manh mối, ví dụ như hình như đang có một cuộc chiến ở thế giới bên ngoài mà bọn trẻ hầu như không được tiếp xúc hay quan tâm.
Những khẩu hiệu đỏ như máu, những con người áp lực, những quảng cáo gọi nhập ngũ phát tuần hoàn trên đường, người vô gia cư ngày càng nhiều, quyên góp vật chất cho các viện phúc lợi ngày càng ít, giá cả ngày càng cao, và bà giám đốc dần dần cau có mặt mày.
Tất cả những điều này cho thấy thế giới đã thay đổi và hòa bình không còn nữa.
Khi chiến tranh chưa xảy ra, con người luôn có thể bày tỏ nhiều quan điểm khác nhau, đưa ra nhiều dự đoán và giả định khác nhau, nhưng khi chiến tranh xảy ra thật thì đầu óc của mọi người chỉ có sự trống rỗng.
Một tên lửa rơi xuống và trại trẻ mồ côi bị thổi bay thành đống đổ nát.
Thời điểm lúc này là ngày 1 tháng 1 năm 2045, đầu năm mới.
Đó cũng là khoảng thời gian trong ký ức của Lê Tiệm Xuyên, tuy có chiến tranh cục bộ nhưng vẫn có hòa bình toàn cầu.
Hết chưng 246
Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Đánh giá:
Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Story
Chương 246
10.0/10 từ 35 lượt.
