Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Chương 217
Chương 217: Mưu sát E16
Trong trò chơi Hộp Ma, ba tiếng thông báo giết chóc giống như một chiếc chuông khổng lồ rung lên một tiếng nặng nề, trong nháy mắt vang lên liên tục, chọc vào trong lỗ tai của những người có ý.
Tiền sảnh mát mẻ của nhà trọ kiểu phương Tây bên cạnh con phố chính, một người đàn ông gầy gò với nước da hơi xanh xao trong chiếc áo choàng dài, tay cầm một chiếc túi da, mỉm cười nói đôi ba câu với bạn của mình, bước chân thư thả định đi ra ngoài.
Một giây tiếp theo, tiếng bước chân theo bản năng dừng lại một chút, sau đó nhanh chóng đi tiếp không dấu vết.
“Trời quả nhiên trở lạnh rồi.”
Người đàn ông giơ tay ấn mũ đội đầu, giống như đón lấy lời nói của người gác cổng, bước trên con đường đá xanh mưa phùn bay bay, để tiếng thở dài như tự nói với mình tan vào gió: “Xem ra nhà tiên tri mình đúng là quạ đen, tốt không linh, xấu linh.”
“Nhưng may là dù sao mình vẫn là một nhà tiên tri. Nếu tương lai khó nhìn trong nháy mắt, vậy thì đợi một chút, nhìn thêm vài lần là được…”
Cách đó không xa, cửa lớn của Hồi Xuân Đường đóng kín, khuôn mặt của chàng trai trẻ đang bận rộn đóng gói dược liệu phía sau quầy hơi cúi xuống, che giấu sự thay đổi biểu cảm nhất thời trong bóng tối dày đặc.
“Làm sao có thể!”
Chàng trai trẻ nghiến răng, âm thanh khàn khàn nén chặt trong cổ họng, không để lộ mảy may.
Phía sau Hồi Xuân Đường, trong con ngõ bình dân ngoằn ngoèo, có một căn nhà tứ hợp viện khá tao nhã đã nhiều năm không được sửa sang, khác hẳn với vẻ lộn xộn xung quanh.
Cánh cửa gỗ chạm trổ trên bậc thềm hé mở, sau ngưỡng cửa cao nửa bắp chân, một chiếc ghế bập bênh dùng ngồi hóng mát chầm chậm đung đưa.
Từng khóm thu hải đường bao quanh bên cạnh, cành lá vươn mình, thẹn
thùng như muốn khóc.
Ông lão lưng gù miễn cưỡng duỗi người, nằm xuống ghế bập bênh, cầm tách trà, một bên thờ ơ nhìn màn mưa trong veo dưới mái hiên, một bên nói với lão quản gia đang hoảng sợ đứng phía sau: “Nói bao nhiêu lần rồi, đừng cứ hễ một tí là đặt hết những suy nghĩ trong lòng lên trên mặt, lúc sợ lúc hoảng.”
“Đã đi theo qua không ít màn chơi, thế mà kỹ năng diễn xuất và tư thế đĩnh đạc vẫn còn kém cỏi như vậy.”
Nhưng lão quản gia lại không vừa mắt vẻ ngoài này, thấy xung quanh không có người liền trợn mắt ngoác mồm, tát vào đầu lão già một cái, gằn giọng mắng: “Nhóc con kia, bày đặt khoe mẽ với ba con à… Con giỏi đóng kịch thật ha, con thật sự coi cha con như tôi tớ mà dạy dỗ sai bảo sao?”
“Ây da, ba này!”
Ông lão vội vàng che đầu tránh: “Ba kiềm chế chút, kiềm chế chút! Cơ thể này của con mục rỗng lắm rồi, ba đừng để tát một cái tiễn con đi luôn chớ!”
“Hơn nữa, con làm vậy không phải là vì ba sao, sửa chữa một chút lỗi lầm nhỏ của ba, nhưng ở đây chỉ có hai chúng ta, xung quanh cũng đã bố trí giám sát, nên thư giãn một chút cũng là bình thường. Nếu lúc nào cũng xị mặt căng thẳng thì quả thật là thần tiên cũng làm không đến nơi đến chốn.”
“Đến đây, đến đây, ba ngồi đi, con đứng cho!”
Lão quản gia không để ý tới tiếng cười vồn vã của con gái, lại cau mày nói: “Đương nhiên là ba không để ý ba tiếng thông báo giết chóc tầm thường này. Nhưng tên của bốn người chơi xuất hiện trong ba thông báo giết chóc vừa rồi, chúng ta chưa gặp qua một ai trong màn chơi này cả.”
“Có 25 người chơi trong đấu trường, đến bữa tối ngày hôm qua chỉ còn lại 7 người. Ngoại trừ ba và con, trong số 5 người còn lại, chúng ta đã gặp hai người bị cả thị trấn truy nã, cũng biết tên người chơi của bọn họ, con nói xem, bốn người chơi hoàn toàn không biết kia ở đâu ra?
Vẻ mặt vui tươi của ông lão dần trầm lại.
“Màn chơi này rất bất thường, chúng ta vốn tưởng rằng sắp chạm đến đáp án, nhưng nếu thật muốn dựa theo này bối cảnh này để tìm ra lời giải, thì vẫn có một số việc không thể giải thích rõ ràng, cũng rất khó hiểu.”
Lão quản gia nói: “Ngày mai chuẩn bị giải câu đố, chỉ sợ sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn.”
Mưa phùn gió nhẹ lặng thinh, thu hải đường cúi đầu lặng lẽ.
Ông lão trên ghế bập bênh cụp mi mắt xuống, nhẹ nhàng nói: “Nếu thật sự không được thì chúng ta từ bỏ hộp ma, chọn con đường ba người qua màn đi ba. Khi thời gian truy nã ngẫu nhiên toàn thị trấn sẽ kết thúc vào tối nay, chúng ta giết hai người chơi kia trước, con không muốn ba con mình ở đây, người đầu bạc tiễn người đầu xanh hay người đầu xanh tiễn người đầu bạc đâu, cái nào cũng đau cả.”
Ông lão dừng một chút, giọng nói già nua lộ ra sần sùi nồng đậm: “Ba, con có chút hối hận vì lúc trước đã đến phòng thí nghiệm tìm ba rồi đưa ba vào đây.”
“Sau khi màn chơi này kết thúc, ba đừng tham gia trò chơi Hộp Ma nữa, dù sao nó cũng không quy định thời hạn hay cưỡng ép ba tham gia.”
“Con cũng là người lớn, không thể cứ dựa vào ba mãi.”
Lão quản gia trầm mặc một lát, thở dài nói: “Trong mắt ba mẹ, con cùng lắm vẫn là một đứa nhỏ, hơn nữa bản thân ba cũng muốn tham gia trò chơi này, ba không cưỡng lại được sức hấp dẫn của Hỏi&đáp Hộp Ma, cũng muốn biết đến tột cùng nó là cái gì, xuất hiện ở địa cầu với mục đích gì, cho dù là thiện hay ác, là dò xét của thế giới chiều cao, hay cuộc phiêu lưu do nền văn minh cổ đại để lại…”
Cùng một tòa nhà, cũng ở trong tháng đầu hạ.
Thu hải đường bên cổng chưa nở hoa, nhưng dưới hành lang uốn khúc lại là một biển hoa hồng sum xuê tươi tốt.
Ông lão lưng còng đứng trong ánh ban mai, nhìn về hướng bến thuyền, đôi mắt trống rỗng và hoang mang chậm rãi lộ ra một chút cảm xúc: “Là ba người ra khơi kia.”
“Bọn họ xảy ra chuyện ngoài ý muốn không phải bởi vì ảo ảnh viện điều dưỡng mà là bị người chơi khác g**t ch*t. Chẳng qua tối hôm qua mình đã giết một người, hai người còn lại mình cũng đã xác định, ở đâu dôi ra thêm người chơi xa lạ chứ?”
“Lẽ nào đúng như mình dự đoán?”
Ông ta lẩm bẩm nói: “Cho dù là vậy thì cũng đã muộn, hết thảy đều đã quá muộn…”
Bên ngoài ngõ nhỏ, trên núi Tiểu Định trông ra hơn phân nửa thị trấn Bồng Lai, bên trong Bồng Lai quán.
Yên lặng trở về phòng, vừa nằm xuống không bao lâu, tiểu đạo đồng giả vờ như đã tỉnh giấc, mắt mở ra trong tiếng đi lại và múc nước, ánh mắt lạnh lùng thâm trầm.
“Quả nhiên.”
Nó nhếch khóe môi: “Trước có sói, sau có hổ.”
…
Bến thuyền, trên thuyền đánh cá.
Lê Tiệm Xuyên và Ninh Chuẩn ngồi xuống bên cạnh Lý Nhị thái gia, hai thủy thủ đợi ở đó đã được căn dặn từ trước, lập tức đẩy thuyền ra khơi, giương buồm đánh lái.
“Lát nữa tới nơi thì kiên nhẫn câu cá một chút, con đừng có suốt ngày hấp tấp nóng nảy, ngồi cũng không yên.” Lý Nhị thái gia vừa sửa sang lại đồ câu, vừa liếc mắt nhìn Lê Tiệm Xuyên, lưu loát dạy dỗ, không hề bận tâm giữ sĩ diện cho chắt trai nhà mình trước mặt bạn cũ cùng trường.
Lê Tiệm Xuyên quan sát những thay đổi tinh tế trên người Lý Nhị thái gia, cố ý mỉm cười và nói: “Vậy ông thấy con ngày hôm qua đi biển câu cá là ngồi được, hay là ngồi không được?”
Lý Nhị thái gia khịt mũi: “Con giống như ngồi trên đống lửa vậy, bồn chồn không yên. Ta biết rước con tới đây câu cá, nếu không biết còn tưởng con muốn nhảy xuống biển nữa kìa. Cái khác thì Nhị thái gia con không nhìn ra, nhưng tâm câu cá tĩnh hay không tĩnh vẫn có thể nhìn thấy rõ ràng.”
“Thằng nhóc con tăng thêm tuổi nhưng tính tình vẫn giống hệt lúc trước.”
Lê Tiệm Xuyên có chút dự tính trong đầu.
Hắn liếc nhìn Ninh Chuẩn, giống như tán dóc mà hỏi Lý Nhị thái gia: “Nhị thái gia, ông nói trong cả huyện này chỉ có nhà thờ và Bồng Lai quán này mới có thể thực hiện được chuyện trừ tà, nhưng nếu trông ra toàn bộ Hoa quốc thì có phải những chỗ khác cũng làm được hay không?”
“Ví dụ như Thượng Hải, Bắc Bình?”
Lý Nhị thái gia thong dong nhìn sương mù cùng nước biển bị thuyền đánh cá chậm rãi phá vỡ, lắc đầu nói: “Lão già ta cũng không biết, nhưng ta biết dù bên ngoài có hỗn loạn và tà môn đến thế nào thì cũng không có chuyện ma ám thật. Từ đó có thể suy ra, chuyện trừ tà ở nơi khác cũng xác định là không có thật.”
“Ta đã nói một năm trước con bị ma nhập, phải trừ tà và thả tới nơi khác chỉ là lừa gạt thôi, làm sao thực sự có thể làm con thuận lợi thoát khỏi du hồn quấy nhiễu được chứ?”
Ninh Chuẩn ho nhẹ một tiếng, rối rắm hỏi: “Một năm trước ạ? Trước khi lên thuyền, không phải Lý lão tiên sinh nói chuyện Chiêu Hoa huynh bị quỷ nhập là chuyện của hôm qua sao, hay chỉ là giả ạ?”
Lý Nhị thái gia thở dài: “Chuyện ngày hôm qua đương nhiên là giả rồi, thằng nhóc này ngoại trừ có chút bồn chồn ra thì có gì kỳ quái đâu, đâu ra bị quỷ nhập chứ. Chỉ là chuyện trước đó để lại bóng ma trong lòng nó, làm nó như chim sợ cành cong, khi thấy thị trấn Bồng Lai lại xảy ra án giết người, có lẽ lại nghĩ tới năm trước rồi tự hù dọa chính mình.”
“Nếu như giống năm ngoái bị du hồn nhập vào thật, vậy thì vừa nãy ở trên bờ, một khi tiến vào nhà thờ liền sẽ giống như năm ngoái, như bị thiêu như đốt, từ đầu đến chân hóa thành dầu sáp!”
Động tác kéo dây câu của Lê Tiệm Xuyên khựng lại, trái tim hắn chùng xuống.
Đầu óc Lê Tiệm Xuyên rối bời nhưng vẫn mơ hồ chạm tới một sợi dây, men theo đi tới, những suy đoán táo bạo lóe lên trong thần kinh hắn như tia lửa điện.
“Từ đầu đến chân tan chảy thành sáp dầu ư?”
Trên khuôn mặt tái nhợt của Ninh Chuẩn lộ ra một tia kinh ngạc: “Nếu như một người biến thành sáp dầu, vậy Chiêu Hoa huynh… chẳng lẽ là giả hay sao?”
Lý Nhị thái gia có vẻ thích thú với phản ứng của người ngoài cuộc Ninh Chuẩn, cười ha ha lắc đầu nói: “Trừ tà là trừ tà du hồn, không phải người. Khi du hồn bị trừ đi thì không còn đường về, chỉ có một con đường chết, còn người thì thi thể vẫn ở trấn Bồng Lai, hơn nữa còn là người của trấn Bồng Lai, nhiều nhất chết giả một lần thôi, chứ không có chuyện gì khác nữa.”
Lúc này, Lý Nhị thái gia không muốn nói thêm nữa mà chuyển đề tài, nói: “Chuyện này ấy hả, nếu con ở lại trấn Bồng Lai thì sau này sẽ biết thôi, bây giờ đi câu cá với ông lão ta trước đã, đến nơi rồi.”
Nói xong, Lý Nhị thái gia dặn dò hai thủy thủ: “Ngay tại đây này đi, đừng đi xa nữa, chuẩn bị dừng thuyền!”
Buồm hạ xuống, mỏ neo ném xuống, Lý Nhị thái gia không để ý đến hai tiểu bối mà nhanh nhẹn vung cần câu, ngồi trên boong thuyền bắt đầu yên ổn câu cá.
Ninh Chuẩn thấy vậy, đúng lúc lộ ra vẻ khó chịu và ngẩn ngơ, dựa vào lan can chậm rãi đứng dậy nói: “Lý lão tiên sinh, Dung tiểu bối vào khoang nghỉ
ngơi trước, lúc quay lại sẽ tĩnh tâm câu cá.”
Trong mắt Lý Nhị thái gia lộ ra vẻ ân cần: “Vẫn không khỏe sao?”
“Lúc đến bến thuyền còn đỡ, nhưng dọc đường thuyền có chút chao đảo, trước đó thời tiết nóng bức hun đốt, có lẽ con bị say sóng ạ. Tiểu bối biết cơ thể của mình, chỉ cần nghỉ ngơi một lát là khỏe lại ngay, lão tiên sinh chớ lo lắng.” Ninh Chuẩn yếu ớt cười nói.
“Nếu như thật sự cảm thấy không khỏe thì có thể quay lại, ông lão ta câu cá mất cả buổi, đừng có cậy mạnh.”
Lý Nhị thái gia nói xong lại trừng mắt nhìn Lý Kiến Xuyên, “Con mau mau lên, đừng ngồi đần ra đó, đưa bạn con vào khoang nghỉ ngơi, chăm sóc cẩn thận, người ta là khách đấy!”
Lê Tiệm Xuyên liên thanh đáp lời, đứng dậy đỡ Ninh Chuẩn.
Hai người nhìn nhau rồi đi về phía khoang thuyền.
Thuyền đánh cá tuy gọi là thuyền đánh cá nhỏ nhưng so sánh với thuyền chở khách và thuyền ba cột buồm kỳ quái kia, xét từ một góc độ nào đó, nó vẫn có thể được gọi là một chiếc thuyền có chút khí chất, còn lâu mới có thể so sánh với thuyền đánh cá nhỏ thực sự của bến thuyền cũ này.
Khoang thuyền đã được sửa đổi theo hình dáng của một chiếc thuyền hoa, cửa sổ mạn thuyền nửa sáng nửa tối, bên trong có bàn ghế, giường và ghế đẩu, bức bình phong thêu chữ Tô Châu ngăn cách bên trong và bên ngoài, thể hiện phong nhã.
Một thủy thủ bưng tới trà nóng và một hộp thuốc say sóng, sau đó liền quay trở lại boong tàu.
Khoang thuyền mở một nửa, tấm bình phong che lại bên cạnh chiếc giường, chỉ còn lại hai người Lê Tiệm Xuyên và Ninh Chuẩn một ngồi một nằm.
Tiếng gió cùng tiếng sóng vỗ dần dần át đi thanh âm cực thấp cùng tiếng gõ nhẹ, chỉ để lại tiếng vọng mà người ngoài không thể phân biệt rõ ràng, như đúng mà là sai.
“Ở trong mắt em, khi anh bước lên chiếc thang xương đó, mọi chuyện liền trở nên bất thường.”
Sau khi che đậy bằng vài câu đùa cợt, Ninh Chuẩn đi thẳng vào vấn đề: “Giống như biến mất và bị một không gian khác nuốt vào, nhưng lại không giống như thực sự biến mất. Thời gian không ngưng đọng, mà là đột nhiên chậm lại rất nhiều. Trong mắt người khác, nơi này có lẽ vẫn như vậy, chỉ có điều em là người ngoài trong màn chơi này cho nên mới thật sự cảm nhận được.”
Trên biển bị sương mù bao phủ, không có ánh nắng trực tiếp nên có hơi mát mẻ, nhưng vẫn chưa thực sự mát mẻ vì mùa hè vẫn chưa qua.
Lê Tiệm Xuyên cảm thấy có chút ngột ngạt, vươn tay cầm lấy quạt, xòe ra nhẹ nhàng quạt cho hai người: “Lúc trở về thấy hai người còn chưa lên thuyền, tôi đại khái đã đoán được thời gian tôi tiến vào ảo ảnh.”
Ninh Chuẩn nhẹ giọng nói: “Anh xác định là ảo ảnh sao?”
Trên mặt Lê Tiệm Xuyên vẫn là nụ cười phong lưu tùy ý, nhưng giọng nói lại trầm xuống: “Không xác định, nhưng có thể nói là sau khi trở về sau biến hóa đó, tôi càng có thêm khuynh hướng suy đoán đây có lẽ không phải ảo ảnh.”
Hắn dừng lại một chút, kể lại trải nghiệm của bản thân cho Ninh Chuẩn nghe từ đầu đến cuối, tuy lời lẽ ngắn gọn nhưng không bỏ sót điểm mấu chốt nào và chi tiết các vấn đề có thể tồn tại.
Ninh Chuẩn nghe xong, đôi mắt hoa đào khẽ cụp xuống, có chút bừng tỉnh nói: “Khó trách sau khi trở về anh liền hỏi Lý Nhị thái gia về chuyện ma nhập và trừ tà.”
“Lý Tân Đường là Lý Tân Đường, bất kể là từng bị Trần Bái luân phiên chuyển đến trong thể xác của hắn hay là gắn liền với anh thì đều là du hồn, ở trong mắt người dân thị trấn Bồng Lai, chuyện ma quỷ tất nhiên phải sử dụng đến biện pháp trừ tà. Nếu không thể thì tuần hoàn sẽ bắt đầu lại và anh vẫn có cơ hội để thử, tuy cái giá phải trả có thể hơi cao nhưng không phải là không chấp nhận được.”
Lê Tiệm Xuyên gật đầu: “Khi tôi phát hiện ra Trần Bái dường như không biết tuần hoàn thiết lập lại trên con thuyền ba cột buồm, tôi đã nghi ngờ đó có thể không phải là ảo ảnh. Dựa vào điểm này, tôi đã gài một ít bẫy rập trong quá trình hỏi đáp của tôi với Trần Bái, xác nhận rằng rất có thể hắn ta đã che giấu trạng thái bản thể của Trần Bái và đó là một cái bẫy do bản thể cố tình để lại. Trong mắt mảnh vỡ Trần Bái, cơ thể của tôi là cơ thể của Lý Tân Đường mà bản thể Trần Bái từng luân phiên chuyển đến, chứ không phải cơ thể hiện tại của tôi.”
“Mặc dù ăn mặc gần như giống hệt nhau nhưng có thể đó chỉ là từ góc nhìn của tôi. Sau khi lên bờ, mảnh vỡ Trần Bái hình như không nhìn thấy vết thương trên người tôi, Uông Tân và Catherine. Đây không phải diễn mà là thật sự không nhìn thấy.”
“Bất kể ảo ảnh là thật, hay là tôi đã du hành đến dòng thời gian năm ngoái, thì dưới điều kiện tiên quyết là tôi không có bất kỳ dị năng hoặc vật phẩm kỳ lạ nào nhằm vào tinh thần thể hoặc linh thể, cách duy nhất để rời khỏi cơ thể đó là sử dụng ngoại lực để trục xuất bản thân ra ngoài.”
“Tôi là du hồn, biện pháp trừ tà là thích hợp.”
“Trò chơi Hộp Ma sẽ không đặt người chơi vào tình huống tuyệt vọng thực sự. Tôi chưa bao giờ quên câu nói này.” Lê Tiệm Xuyên nói, “Cơ hội sống sót đầu tiên được trao cho Trần Bái, người đã mất trí nhớ của người chơi trước khi lên tàu và trở thành Lý Nhị thái gia thứ hai.”
“Sau khi biết cơ thể mà tôi đang ở không phải là của Lý Tân Đường, dự định của tôi là thử nghiệm phương pháp trừ tà này. Trong lúc trừ tà, tôi lợi dụng “xuyên mặt kính”, trước tiên tiến vào thế giới trong gương để quan sát. Với một cơ thể không thuộc về năm Trung Hoa Dân Quốc thứ 22 thì không thể “xuyên mặt kính” trở lại thị trấn Bồng Lai của chúng ta, nhưng làm một du hồn thuộc về nơi này, khả năng thành công là rất cao.”
“Nếu thật sự không có tác dụng thì giống như em nói, thử lại là được.”
“Thất bại không có gì đáng sợ, sợ là không có cơ hội thất bại.”
“Mà tôi vẫn có cơ thể này như một chỗ quay về, vì vậy đã được lôi trở lại.”
Nói xong, Lê Tiệm Xuyên cúi đầu liếc nhìn bụng của mình: “Ngoại trừ những thứ này, trước đó em đã đúng về một chuyện. Hiệu ứng tiêu cực vết bỏng do dị năng mới này gây ra quả thật là trên tinh thần thể, mà không phải trên cơ thể thuần túy.”
“Các cơ chế chữa bệnh khác nhau trong trò chơi đều vô dụng và khả năng tự phục hồi của tôi cũng không có cách với nó, chỉ có thể loại bỏ vào lúc qua màn kết toán.”
Ánh mắt Ninh Chuẩn chuyển động, ngón tay chọc vào đường cúc áo của Lê Tiệm Xuyên: “Trên cơ bụng yêu thích nhất của em hả?”
Lê Tiệm Xuyên đè lại tay cậu.
Ninh Chuẩn nhếch khóe môi, mang theo một chút hớn hở trêu ghẹo thành công, tiếp tục nói tiếp chủ đề trước: “Anh cho rằng đó không phải là ảo ảnh mà anh đã thực sự tiến vào dòng thời gian của mùa xuân năm Trung Hoa Dân Quốc thứ 21, hơn nữa trên dòng thời gian tại nơi đó từng có người chơi tiến vào?”
Lê Tiệm chặn lại cổ tay cậu, cầm lấy một vật trang trí bằng ngọc bích, bọc lấy bàn tay cậu trong lòng bàn tay, một bên trút giận nhẹ nhàng x** n*n, một bên nói: “Không phải từng có người chơi tiến vào.”
“Con thuyền và Lý Nhị thái gia đã thay đổi, ba tiếng thông báo giết chóc đã cho tôi lý do để nghi ngờ rằng mười bảy người chơi tại mùa xuân năm Trung Hoa Dân Quốc thứ 21 và chúng ta không phải tuần tự tiến vào màn chơi, mà là từ trước đến nay đều cùng một nhóm người chơi, đồng thời phối hợp tiến vào cùng một màn chơi, chẳng qua bị phân chia đưa đến những tuyến thời gian khác nhau.”
“Hơn nữa, tôi còn hoài nghi màn chơi này không chỉ có hai tuyến thời gian và hai nhóm người chơi, có khả năng cao là ba tuyến thời gian và ba nhóm người chơi.”
“Năm Trung Hoa Dân Quốc thứ 20, năm Trung Hoa Dân Quốc thứ 21, và bây giờ là năm Trung Hoa Dân Quốc thứ 22.”
“Cơ sở của suy đoán này rất nhỏ, có thể nói không có chứng cớ xác thực chứng minh. Nhưng nếu chúng ta thật sự đi theo cái này thì có thể giải thích rất nhiều chuyện kỳ quái.”
Vẻ mặt Ninh Chuẩn hơi nghiêm trọng: “Nếu như dựa vào suy đoán này, số người của ba tuyến thời gian, danh tính được cung cấp, thời hạn giải câu đố, quy tắc nhỏ nhặt cụ thể cùng với tốc độ chảy của thời gian đều có thể hoàn toàn khác nhau. Ví dụ như, chúng ta vẫn đang ở buổi chiều ngày thứ hai của bảy ngày, nhưng tại tuyến thời gian của năm Trung Hoa Dân Quốc thứ 21 đã đến sáng ngày thứ sáu của mười ngày.”
“Chúng ta là tuyến thời gian thứ ba, năm Trung Hoa Dân Quốc thứ 21 là tuyến thứ hai, và năm Trung Hoa Dân Quốc thứ 20 là tuyến thứ nhất. Từ đó suy ra, thời gian của tuyến thứ nhất hẳn dài hơn, nhưng sắp kết thúc rồi.”
“Hành vi của người chơi trong hai tuyến thời gian đầu tiên chắc chắn sẽ có tác động lớn đến chúng ta. Tình huống hiện tại của chúng ta hẳn là kết quả của màn chơi được suy ra theo tiến trình của hai tuyến thời gian đầu tiên, nếu không có chuyện ngoài ý muốn ___ tình huống của anh là xâm nhập vào quá khứ nhờ sự trợ giúp của con thuyền ba cột buồm.”
Lê Tiệm Xuyên ngẫm nghĩ, nói: “Nói cách khác, nếu tôi không thực hiện chuyến đi này, kết quả tạo thành từ lựa chọn hành vi của Trần Bái cho đến nay ở tuyến thời gian thứ hai chính là cuối cùng hắn ta sẽ không chết, cũng sẽ không vượt màn rời đi, mà sẽ là người chơi mất đi trí nhớ, trở thành Lý Nhị thái gia chân chính, lưu lại trong màn chơi.”
Ninh Chuẩn nói: “Con thuyền ba cột buồm cùng mảnh vỡ tinh thần đều do hắn ta lưu lại cho sau này, hắn ta biết mình không có hi vọng ở tuyến thời gian thứ hai, vì vậy đã cậy nhờ quy tắc của trò chơi Hộp Ma và chỗ đặc biệt nào đó của thị trấn Bồng Lai mà hắn ta thu hoạch được, tạo ra một chuyến du hành vượt thời gian ngắn ngủi giống như ảo ảnh.”
“Mục đích rất rõ ràng, chính là giúp hắn ta thoát khỏi khốn cảnh, thức tỉnh ký ức hoặc là thay đổi thế thân, hòng vượt màn rời đi.”
“Nhưng anh đã giết hắn ta, khiến kế hoạch của hắn ta đã chết yểu trước khi kịp bắt đầu.”
“Đương nhiên, đây không phải trọng yếu nhất, hiện tại chúng ta nên chú ý nhất kỳ thực chính là tiếng thông báo giết chóc của anh.”
Lê Tiệm Xuyên cũng đã nghĩ đến điểm này.
Hắn nhìn Ninh Chuẩn: “Ý em là… trò chơi Hộp Ma vốn phân chia chiến trường thành ba tuyến thời gian, khiến cho bữa tối và tiếng thông báo giết chóc không có liên hệ gì với nhau, vì vậy người chơi ở hai tuyến thời gian đầu tiên có thể không đoán được tình hình hiện nay. Nhưng bởi vì việc du hành thời gian này, tôi đã giết ba người Trần Bái, nên trò chơi Hộp Ma không tiếp tục phong tỏa, để cho thông báo giết chóc truyền ra, đồng thời có nghĩa là việc phân chia này đã bị chúng ta phá vỡ, các bữa tối tiếp theo và thông báo giết chóc sẽ khôi phục liên hệ, người chơi khác cũng sẽ biết đến sự tồn tại của người chơi ở ba tuyến thời gian.”
“Đúng rồi.”
Ninh Chuẩn khẽ mỉm cười, vô cùng hứng thú nói: “Chúng ta sẽ sớm biết suy đoán của anh có đúng hay không. Trận đấu này cuối cùng cũng náo nhiệt lên rồi.”
“Em thích náo nhiệt.”
Hết chương 217
Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Đánh giá:
Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Story
Chương 217
10.0/10 từ 35 lượt.
