Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân

Chương 210


Chương 210: Mưu sát E9.


Dựa trên thông tin dò la mà hắn nghe được từ nha hoàn Hiểu Tinh cùng với những lời đàm tiếu và buôn chuyện mà một vài nha hoàn khác trộm trao đổi, Lê Tiệm Xuyên phán đoán sơ bộ rằng cậu bé bán báo Lục Tiểu Sơn rơi xuống giếng và chết rất có thể là người chơi đã bị giết sau khi trở về từ bữa tối hôm qua.


La Đại không để ý lắm đến vụ án này, lấy lí do ngoài ý muốn mà kết án, thi thể Lục Tiểu Sơn và hiện trường trong nhà chắc chắn đã bị phá hủy.


Lê Tiệm Xuyên rõ ràng điểm này, nhưng không cảm thấy đây là một vụ án thỏa mãn điều kiện của vụ án giết người của người chơi, cũng không vội vàng tìm kiếm manh mối, mà ở lại biệt trang Lý gia đến chín giờ sáng, thăm dò đại khái tình huống và hành tung hôm qua của Lý Tân Đường từ lời nói và thái độ của những người xung quanh, sau đó sắp xếp chuyện điều người ở từ đường mới, rồi mới ra cửa, không mang theo kẻ hầu, quẹo vào con ngõ nhỏ đã hẹn trước để đón Ninh Chuẩn.


Người chơi số 4 không phải không sắp xếp gì cả, ít nhất gã sai vặt Lý Dũng mà Lý Tân Đường quen thuộc nhất đã bị số 4 dùng một lý do thỏa đáng mà phái trở về nhà cũ Lý gia trong thị trấn ngay tại sáng sớm hôm qua.


Mặc dù lần này Lý Dũng đi chậm nhất sẽ trở lại vào chiều nay, nhưng cũng mang đến cho Lê Tiệm Xuyên một khoảng thời gian không ngắn để thích ứng và rất nhiều thuận tiện.


“Chiêu Hoa huynh, đợi lâu rồi.”


Ở phía Nam của con phố chính, trong một con hẻm ngoằn ngoèo gần nhà thờ Cơ đốc bên bờ biển, một bóng người gầy gò trong chiếc áo choàng màu xanh nhạt bước ra.


Người tới có đôi lông mày dài và đôi mắt đào hoa, khuôn mặt gần như giống với Ninh Chuẩn trong thực tế một cách kỳ lạ.


Khóe mắt đuôi mày, ngậm cười mang quở trách, tràn đầy cử chỉ và bí ẩn kiểu Trung Quốc, nhưng nước da và đôi môi lại tái xanh, khiến vẻ đẹp không thể giải thích được toát ra trên khuôn mặt này cũng trở nên nặng nề, chỉ còn lại vẻ lạnh lùng thờ ơ sắp thoát khỏi sinh tử.


Chiếc áo choàng thanh lịch làm tăng thêm vẻ nho nhã thư sinh.


Sau khi tẩy trang và thay quần áo, khí chất lập tức khác đi, như thể đã thay đổi hoàn toàn con người của mình.


Lê Tiệm Xuyên dám tin rằng ngay cả khi người Lý gia đã nhìn thấy người mẹ mới cưới này, cũng tuyệt đối khó kết nối người trước mặt với vị Bùi Húc kia.


“Cái này sao có thể tính là lâu? Chờ Vân Châu huynh, cho dù là cả ngày cũng không tính là quá lâu, Chiêu Hoa cam tâm tình nguyện.”


Trên đường người đi đường tới lui, Lê Tiệm Xuyên cũng hết lòng sắm vai Lý tam thiếu Lý Tân Đường, giống như Ninh Chuẩn khơi gợi đối phương, phong lưu lười nhác cười, miệng ba hoa nói.


Ninh Chuẩn giả vờ là bạn tốt của Lý Tân Đường lúc hắn đi du học, Triệu Vũ, tự Vân Châu, người mà Lý gia nghe nói đến nhưng chưa bao giờ nhìn thấy, chỉ biết rằng đó là một đứa trẻ ốm yếu, ngưu tầm ngưa, mã tầm mã với Lý Tân Đường, quê ở Bắc Bình, hiện tại hẳn còn ở nước ngoài chưa về, cho dù có người nghi ngờ thì cũng không thể điều tra ra.


Ăn sáng xong, Lê Tiệm Xuyên cùng vài nha hoàn và gã sai vặt tán gẫu hồi lâu mới tìm được thân phận thích hợp như vậy, dùng một ngày cũng đủ rồi.


Ninh Chuẩn có lẽ là chưa từng thấy dáng vẻ ăn chơi của Lê Tiệm Xuyên, đảo cặp mắt đen trắng rõ ràng, nhìn hắn từ trên xuống dưới vài giây, sau đó cong môi ra vẻ đắc ý nói: “Chiêu Hoa huynh thạo cách dỗ dành, nhưng lời này tôi tin, chỉ là Chiêu Hoa huynh hiểu tôi mà, sao có thể để người đợi lâu mà không tới cho được.”


Lê Tiệm Xuyên biết Ninh Chuẩn đùa dai, nhưng giữa thanh thiên bạch nhật khó mà chỉnh đốn cậu.


Cùng Ninh Chuẩn sóng vai đi về phía trước, hắn nhướng mày: “Hôm nay Vân Châu là khách, có múa mép khua môi với tôi, tôi sẽ không so đo với anh. Mới tới trấn Bồng Lai này, có muốn đi dạo chỗ nào thì để tôi đây dẫn đường, làm người hướng dẫn cho anh.”


Ninh Chuẩn hiểu ý nói: “Nói đến tiếng tăm của trấn Bồng Lai thì nó vẫn nổi tiếng là nơi thường xuyên xảy ra án mạng. Sáng nay tôi thức dậy, nghe thấy trong ngõ phía Bắc có tiếng lộn xộn, nghe nói có án mạng, cũng không biết rốt cuộc có chuyện gì, không bằng đi xem thử, cũng là để tôi mở mang kiến thức?”


“Anh đúng là lúc nào cũng có hứng thú với mấy thứ hiếm lạ kỳ quái.”


Lê Tiệm Xuyên bất đắc dĩ mỉm cười: “Sáng nay thức dậy tôi cũng có nghe người trong nhà nói qua, người chết là đứa bé giao báo Lục Tiểu Sơn ở trấn, ở trong hẻm nhỏ phía sau những cửa hàng trên con phố chính, thường đi giao “Tin vắn Thế giới”, tuy tôi chưa gặp qua nhưng xem như cũng biết nó.”


“Đi thôi, hướng bên này.”


Đề phòng tai vách mạch rừng, cả hai chỉ cư xử như những người bạn, vừa trao đổi tin tức qua cuộc tán dóc có chừng mực, vừa rẽ vào một con hẻm phía sau Hồi Xuân Đường trên con phố chính.


Lê Tiệm Xuyên đi theo địa hình đại khái mà hắn tìm ra vào chiều hôm qua, thỉnh thoảng lấy cớ Lý Tân Đường không quen thuộc trấn Bồng Lai để hỏi một vài người qua đường, trong vòng mười phút, hắn đưa Ninh Chuẩn đến con ngõ Trường Ninh mà Lục Tiểu Sơn ở.


Ngõ Trường Ninh có thể coi là một trong những nơi tụ tập của người nghèo ở thị trấn Bồng Lai, phần lớn đều là con nhà nghèo, sống ở khu vực cực Tây Bắc của thị trấn, đi xa hơn một chút là cánh đồng ngô và đồng cỏ cằn cỗi rộng lớn, tối đen như mực, thường có bóng dáng sói hoang và rắn độc.



Hai đêm nay trời mưa, con ngõ chật chội, ẩm thấp, tối om, nước mưa ướt sũng cuốn theo nước thải của từng hộ gia đình tràn vào khe nứt giữa những viên gạch đá xanh, bốc mùi hôi thối nồng nặc.


Mèo hoang, chuột, muỗi thỉnh thoảng bay sượt qua, kèm theo tiếng trẻ con khóc om sòm, tiếng đàn bà chanh chua chửi bới đặc sệt giọng địa phương, lời nói th* t*c của đàn ông nồng nặc mùi rượu, chen chúc nhau tạo thành một cái giếng đau khổ, nhấn chìm tất cả chúng sinh trong đó, không có nơi nào để trèo ra ngoài.


Không thể trách La Đại không muốn tự mình đi tra xét nơi này.


Những người bên ngoài giếng hiếm khi muốn nhìn thấy đồ bẩn bên trong giếng.


Lê Tiệm Xuyên mặc một bộ âu phục màu xám bạc sang trọng, đầu đội mũ, tay chống gậy, giống như Ninh Chuẩn trong chiếc áo choàng sạch sẽ và thoải mái, ăn mặc như một quý ông đều không nên có mặt ở đây, không chỉ có vẻ không hợp mà còn có vẻ xa rời quần chúng.


Nhưng cả hai đều không cảm thấy khó chịu, chỉ khi từ xa nhìn thấy một đứa trẻ gầy gò như khỉ đen đang ngồi xổm trước cửa một ngôi nhà, Lê Tiệm Xuyên trầm mặc một lúc rồi nói: “May ra Hoa quốc về sau sẽ không còn là Hoa quốc hôm nay.”


“Hi vọng vĩnh viễn sẽ không phải.”


Ninh Chuẩn thấp giọng nói.


Vượt qua đống đồ tạp nham đầy bụi bẩn, hai người đi dọc theo ngõ Trường Ninh quanh co, loay hoay tìm chỗ dừng chân, mất một lúc lâu sau mới đến khu vực phụ cận nhà Lục Tiểu Sơn.


Này không cần phải nhờ người xác nhận, bởi vì Lê Tiệm Xuyên đã trông thấy vài người cảnh sát quen thuộc đứng trước mặt mình, cùng với cái đầu sáng bóng mượt mà của La Đại dưới ánh mặt trời.


Thấy thế, Lê Tiệm Xuyên có hơi ngạc nhiên, không phải nói La Đại không buồn đến liếc mắt xem thử mà đã kết án sao? Bây giờ đã gần giữa trưa, lại tới đây để làm cái gì?


Chẳng lẽ đám nha hoàn ở biệt trang Lý gia thông tin sai lệch, nghe lầm tin đồn?


Ngay khi câu hỏi này được đặt ra, Lê Tiệm Xuyên đã nhìn thấy thấp thoáng bóng của một người con gái duyên dáng và thanh lịch bên trong những bộ đồng phục cảnh sát màu đen, mặc một chiếc sườn xám sa tanh màu xanh đậm, mái tóc xoăn thời trang.


Là Vương Man Tinh.


Lê Tiệm Xuyên không cần lại gần, chỉ nhìn thoáng qua đã nhận ra.


“Con dấu.”


Ninh Chuẩn cũng chú ý tới dị thường phía trước, đảo mắt một cái, nhẹ giọng nhắc nhở.


Lê Tiệm Xuyên lật tay lấy ra con dấu bằng đá có thể che giấu hơi thở thu được từ màn chơi trước đó từ trong hộp ma, nhanh chóng ấn nó vào cổ tay của mình và Ninh Chuẩn, sau đó cất đi, động tác rất nhanh và không gây tiếng động, không một chút trì trệ kỳ lạ.


Hai người thong thả bước đi, tiết tấu không thay đổi, như thể không có chuyện gì xảy ra, từ sau đống đồ tạp nham đi tới bên cạnh đám đông vây quanh, không hấp dẫn bất kỳ ánh mắt nào.


Ở giữa đám đông, La Đại đang sầu não giải thích với người chơi số 2 Vương Man Tinh: “Tiểu thư Man Tinh, thực sự không phải La Đại tôi chiếm chức mà không làm việc, không coi trọng mạng người, mà là vụ án này chính là ngoài ý muốn, có luôn người tận mắt chứng kiến mà!”


Vừa nói, La Đại vừa kéo tới một ông lão gầy gò được một người hầu già bị mù một mắt dìu, chỉ nói: “Chính là vị này, Ninh Lai Phúc Ninh lão gia tử của ngõ Trường Thọ ở sau nhà Lục Tiểu Sơn. Đêm qua ông ấy ra ngoài rồi lạc đường đi tới cửa nhà Lục Tiểu Sơn, nghe thấy tiếng kêu liền thò đầu vào xem, Lục Tiểu Sơn đứng bên cạnh giếng, cầm theo thùng, cơ thể chênh vênh, đúng lúc té ngã xuống bên dưới.”


“Vừa rồi tiểu thư đi vào kiểm tra cũng thấy bên cạnh giếng phủ đầy rêu, rất trơn, còn có vết tích cọ xát do ngã xuống, đây là ngoài ý muốn, nhất định là không sai.”


La Đại vừa nói vừa như vô tình nhìn Vương Man Tinh.


Hắn thấy Vương Man Tinh đứng đó, dung mạo và khí chất đều không khác gì ngày hôm qua, nhưng không biết có phải ảo giác hay không, hắn cứ cảm thấy tiểu thư Man Tinh của ngày hôm nay không gần gũi và đáng tin cậy như sự cao quý và nhẹ nhàng, khiến kẻ khác tin tưởng và nghe theo của ngày hôm qua, chỉ toát ra mùi máu tanh nguy hiểm và nặng nề, như thể qua một đêm xuất hiện rất nhiều gai ăn thịt người.


“Ông ấy đã tuổi này, nửa đêm chạy ra ngoài làm gì? Chẳng lẽ là giết Lục Tiểu Sơn?” Vương Man Tinh nhàn nhạt nhướng mi, liếc nhìn ông lão Ninh Lai Phúc.


Râu xám trên khuôn mặt khô cằn của Ninh Lai Phúc run lên, đôi mắt đục ngầu hơi mở to, miệng lưỡi cũng không sắc bén lắm: “Cô gái nhỏ này, cơm có thể ăn bậy, nhưng không được nói bậy!”


Lão bộc bên cạnh vội vàng nói: “Vị tiểu thư này, trưởng ban La cũng biết lão gia nhà tôi thế nào, người đã già rồi, từ hai năm trước đã bắt đầu lãng trí, quên trước quên sau không nói đi, có lúc đột nhiên không biết một ai, cũng không biết chỗ đó là đâu, rời mắt một cái là mất tăm, bỏ chạy ra ngoài đi loanh quanh.”


“Cũng may lão gia đi đứng khó khăn, không thể đi ra khỏi hai con ngõ nhỏ Trường Thọ và Trường Ninh nên đều có thể kịp thời tìm thấy, cũng không xảy ra chuyện gì.”



Dứt lời liền tiến lại gần thì thầm với Vương Man Tinh: “Tiểu thư Man Tinh, cô đừng thấy Ninh Lai Phúc sống ở nơi như thế này nên chỉ là một dân chúng bình thường, nhưng thật ra ông ấy là bác cả của Ninh Vĩnh Thọ, chẳng qua là hồi đó hai gia đình ly tán vì không hợp nhau, sau đó Ninh Lai Phúc tự tay hủy hoại sản nghiệp của chính mình để đổi tiền cho con trai Ninh Quân Sơn của mình đến Bắc Bình học tập nên mới buộc từ bỏ chỗ ở, dọn đến ngõ Trường Thọ bên cạnh.”


“Ninh Quân Sơn không gần gũi với ông ấy, ghét bỏ ông ấy không để lại gia nghiệp cho mình, nên sau khi đến Bắc Bình, dựa vào vẻ ngoài ưa nhìn và một chút kiến ​​thức, cậu ta đã ở rể trong nhà một cục trưởng, chưa từng quay về, cũng không quan tâm Ninh Lai Phúc sống ra sao.”


“Nhưng vô luận như thế nào, bọn họ cũng là cha con, nếu như vô duyên vô cớ làm khó cũng không tốt lắm.”


“Hơn nữa, với bộ dáng bảy tám mươi tuổi, đi hai bước thở gấp ba hơi thế này, lại thêm đầu óc không minh mẫn, ông ấy không phải là người có thể hại Lục Tiểu Sơn đâu.”


Vương Mạn Tinh nghe, nhíu mày mất kiên nhẫn, La Đại còn chưa kịp nói thêm lời nào thì đã lạnh lùng nói: “Được rồi, nhân chứng mục kích thì nhân chứng mục kích, nói đi, tối hôm qua ông nhìn thấy cái gì?”


Vương Mạn Tinh lấy khăn tay lau đi mồ hôi con trên trán, đôi mắt đen lạnh lùng như một con dao nhỏ chém thẳng về phía Ninh Lai Phúc, nhìn ông ta chằm chằm.


Đôi mắt của Ninh Lai Phúc chậm chạp chuyển động, run rẩy dịch chân về phía trước, sau đó ra dấu: “Tiểu Sơn… là tối hôm qua, trời tối, tôi đi đến đó liền nghe thấy tiếng la, cửa không đóng, tôi vừa đẩy ra đã thấy Tiểu Sơn đứng bên cạnh giếng, tay ôm một cái thùng gỗ… đứng không vững, ngã vào trong đó.”


“Tôi muốn cản lại nhưng chân không đi được, chỉ biết nhìn nó ngã xuống. Nước sâu quá, tôi đưa nạng ra mà không với tới… không với tới chút nào…. căn bản không với tới được, không với tới được, đứa nhỏ này mới có mười mấy tuổi…”


Lão bộc nói tiếp: “Sau đó tôi tìm tới đây, thời gian chưa phơi được mấy bộ quần áo thì lão gia đã không thấy tăm hơi. Tôi vội vã đi tìm, nghe được tiếng la liền chạy về hướng này. Chuyện sau đó trưởng ban La cũng đã biết, tôi đi tìm ngài báo án, ngài phái người tới đây, nói là Tiểu Sơn trượt chân ngã vào trong giếng.”


“Tiểu thư, lão gia chúng tôi tuyệt đối không thể hại người, cô xem ông ấy chống gậy đi còn chật vật, huống chi là đẩy một đứa nhỏ hơn mười tuổi tay chân linh hoạt?”


“Chúng tôi với Tiểu Sơn cũng không có ân oán gì, thật sự không đáng!”


Vẻ mặt của Vương Man Tinh rõ ràng vẫn còn nghi hoặc, nhưng dường như  cũng cảm thấy Ninh Lai Phúc không có khả năng g**t ch*t Lục Tiểu Sơn nên cũng bỏ qua.


“Vậy xem ra thật sự là ngoài ý muốn.”


Vương Man Tinh nói: “Nếu không phải án mạng, vậy thì tôi về trước. Trưởng ban La, hôm nay nếu có chuyện gì nhớ đến nhà trọ báo cho tôi một tiếng. Tôi đang viết bản thảo và thu thập tư liệu, không chậm trễ được.”


“Không thành vấn đề, tiểu thư Man Tinh.”


La Đại cười lớn trả lời.


Lão bộc cũng nói: “Nếu như không có chuyện gì nữa, trưởng ban La, tôi đưa lão gia trở về trước.”


Nói xong, người của hai bên đều đi ra ngoài.


Lê Tiệm Xuyên ở ngoài lắng nghe, nghĩ thầm số 2 thực sự chọn lý do giống như hắn, lấy danh nghĩa thu thập tài liệu để công khai tham gia vào án mưu sát.


Số 2 cũng là một người chơi, tối hôm qua nhất định đã nghe thấy tiếng thông báo giết chóc, ít nhất phải có 80% hoài nghi Lục Tiểu Sơn rơi xuống giếng là do bị người chơi giết hại, 20% còn lại mới là Lục Tiểu Sơn thật sự chết do tai nạn, mà cách người chơi đã sử dụng chính là nói toạc ra quy tắc, như vậy mới có thông báo giết chóc, nhưng không có thi thể của người chơi.


Vì vậy, Lê Tiệm Xuyên không hiểu lý do tại sao Vương Man Tinh đích thân đến đây điều tra nhưng lại để vụ án trôi qua dễ dàng như vậy.


Tuy rằng Ninh Lai Phúc đã già yếu, nếu xét về điều kiện phần cứng thì khả năng ông ấy có thể làm hại Lục Tiểu Sơn là rất thấp, nhưng nếu Ninh Lai Phúc và Lục Tiểu Sơn đều là người chơi, như vậy hạn chế về thể chất hiện tại không thể phát huy tác dụng trọng yếu.


Dị năng, mánh khóe ẩn giấu và thậm chí cả những vật phẩm kỳ lạ giúp người chơi giết người khác. Tất nhiên, đặt bẫy trước sẽ khiến kiểu giết người này dễ dàng hơn.


Giả sử số 2 không biết những chuyện này, lượt bớt sự tình, người bên ngoài nhìn không ra, nhưng trong mắt người chơi nhất định có vấn đề.


“Bám theo cô ta.”


Nhìn Vương Man Tinh thướt tha bước ra khỏi đám đông rồi chậm rãi đi xa, Lê Tiệm Xuyên thì thầm với Ninh Chuẩn.


Chưa nói đến việc nhà của Lục Tiểu Sơn có phải là hiện trường hay không, vài nhóm người đi vào đã hủy hoại nó từ lâu, từ xa nhìn lại, ngay cả xoong nồi bát đĩa bên trong cũng bị lăn lốc trên mặt đất, không cần điều tra nữa, tập trung vào số 2 trước đã.


Ninh Chuẩn gật đầu: “Cẩn thận nha anh, số 2 có chút kỳ quái, em tạm thời chưa xác định được.”



Với kinh nghiệm theo dõi phong phú, Lê Tiệm Xuyên sớm phát hiện ra tính cảnh giác của Vương Man Tinh dường như cao hơn người thường, suýt bị phát hiện hai, ba lần.


Nếu như không phải có hiệu quả con dấu và kịp thời né tránh, chỉ sợ thật sự rất khó đuổi theo.


Mà không biết vì sao, Vương Man Tinh đi rất chậm, giống như không biết đường, cố ý đi vòng vo, càng đi càng hẻo lánh, cách xa ngõ Trường Ninh, nhưng không xa ngõ Trường Thọ.


“Cô ta đang làm gì vậy?”


Lê Tiệm Xuyên cau mày: “Dị năng hay cái gì khác, cảm ứng được bị theo dõi?”


Ninh Chuẩn trầm mặc một lát, lắc đầu, trầm giọng nói: “Không giống. Thay vì nói vậy, không bằng nói cô ta đang đợi người.”


“Đang đợi người?”


Trong khi nghi ngờ của Lê Tiệm Xuyên nổi lên, suy nghĩ của hắn cũng thay đổi rất nhanh.


Như đáp lại suy đoán của Ninh Chuẩn, từ cuối ngõ truyền đến tiếng nạng nện xuống đất, dần dần tới gần, kèm theo một tiếng kêu mờ mịt, trầm khàn già nua.


“Quân Sơn — Quân Sơn! Sắp trưa rồi, về nhà ăn cơm thôi!”


“Quân Sơn, con đang ở đâu? Cha đang gọi con, mau cùng cha về nhà! Cha biết con không muốn đi học, nhưng cha không tranh được với chú hai của con, nhà xuống dốc nên gia sản không còn bao nhiêu, nếu con không học, không đi Bắc Bình thì sau này làm sao có tiền đồ?”


“Nghe lời khuyên của cha đi, Quân Sơn!”


Thân hình gầy gò ốm yếu của Ninh Lai Phúc xuất hiện ở phía trước, loạng choạng đi về trước, mù mịt nhìn xung quanh.


Chợt thấy Vương Man Tinh từ phía đối diện đi tới, hai mắt sáng lên, hốt hoảng vội vàng đi tới mấy bước: “Quyên Tử, có phải là Quyên Tử không? Ây da, chớp mắt cái đã lớn thành một cô nương rồi, Quyên Tử, con có thấy Quân Sơn không?”


Vương Man Tinh dừng bước, cố gắng kiên nhẫn nói: “Không thấy, có lẽ anh ấy đã về nhà rồi.”


Ninh Lai Phúc không tin: “Không đâu, nó sẽ không về nhà, ông mới từ nhà đến mà.”


Nói xong bỗng nhiên khựng lại, sau khi trầm mặc một hồi, ánh mắt nhìn Vương Man Tinh đột nhiên trở nên xa lạ: “Đây không phải là vị tiểu thư ở trước cửa nhà Tiểu Sơn sao? Chẳng phải cô đi rồi sao, thế nào còn ở đây? Cô còn nghi ngờ ông già này ư? Tôi thật sự không có hại Tiểu Sơn!”


Vương Man Tinh cẩn thận quan sát nét mặt biến hóa của Ninh Lai Phúc, sau một lúc lâu cười nói: “Ninh lão gia tử, tôi biết ông không hại Lục Tiểu Sơn, bởi vì người giết nó… chính là tôi.”


Lời còn chưa dứt, Ninh Lai Phúc tựa hồ đã đoán trước được cái gì, đột nhiên ném nạng đi, cùng lúc đó, cơ thể gầy yếu già nua kỳ lạ gập lại, trong tay xuất hiện một khẩu súng bỏ túi.


Họng súng đen ngòm chĩa thẳng vào Vương Man Tinh đang ở gần.


Bóp cò không do dự, khẩu súng cải tiến xóa sạch mọi âm thanh.


Tuy nhiên, không một viên đạn nào được b*n r* như mong đợi, Vương Man Tinh vẫn đứng đó với nụ cười trên môi, đôi môi hé mở, mắt hạnh nhân lộ rõ ​​ác ý: “Cuộc đời luôn đầy rẫy những bất ngờ.”


Dao động vô hình lan tràn, Ninh Lai Phúc kêu thảm một tiếng, cấp tốc lui về phía sau, vung một tay ra, một tiếng nổ lớn vang lên — Khẩu súng trong tay đột nhiên nổ tung khiến cho tay trái máu thịt be bét, đầu ngón tay nứt gãy, xương trắng hiện ra.


Gần như cùng lúc đó, khói mù còn chưa tan hết, họng súng tối đen nhẹ nhàng nâng lên, chỉa vào sau đầu của Ninh Lai Phúc.


Thân ảnh Vương Man Tinh như bóng ma xuất hiện ở phía sau Ninh Lai Phúc, đôi môi đỏ mọng hơi mím, khẽ cười nói: “Lấy trình độ này mà dám tới thử tôi sao?”


“Thân phận của tôi có hạn, cho nên không thể tới hiện trường ngay từ đầu. Anh đã lấy đi tất cả manh mối của Lục Tiểu Sơn đúng không? Thành thật mà giao ra đây, tôi sẽ cho anh chết thoải mái một chút.”


Ninh Lai Phúc đứng yên tại chỗ, dị năng phán đoán nguy hiểm nhắc nhở Ninh Lai Phúc, bất luận phản kháng từ góc độ nào đều là chết chứ không sống, nó là năng lực đối chiến mạnh như vậy, có thể bắt được sai lầm của đối phương, nhưng lúc này lại không vì Ninh Lai Phúc tìm ra cơ hội đánh trả và thắng lợi.


Ninh Lai Phúc nhận ra đây là một kẻ thù mạnh mẽ gần như không có khuyết điểm mà bản thân chưa từng gặp phải trước đây. Cậy vào của hắn hoàn toàn bị kiềm chế.



Nghìn lần khôn cũng không cứu được một lần dại.


Nhưng bây giờ, hắn không có thời gian để than thở và suy nghĩ, chỉ có thể nhanh chóng suy nghĩ biện pháp đối phó, giữ bình tĩnh nói: “Vừa rồi tao ném cái nạng, chúng ta từng va chạm cơ thể.”


“Bây giờ có lẽ mày không muốn thực hiện một vụ mưu sát người chơi đâu. Nếu mày để tao đi, tao sẽ cho mày tất cả manh mối của tao và tình nguyện làm đá dò đường cho mày để hoàn thành vụ án người chơi giết người đầu tiên trong màn chơi này.”


“Lợi dụng tao lời hơn là giết tao ngay bây giờ.”


Ninh Lai Phúc biết hiện tại bảy người chơi vẫn còn nghi ngờ và do dự về chuyện án mưu sát của người chơi, không dám dễ dàng tạo ra vụ án theo quy tắc của cuốn sổ bìa da đen, giữ hắn và sử dụng hắn để thăm dò chắc chắn là phù hợp với tâm lý của người chơi hơn là nổ súng. Mà hắn, chỉ cần có một tia sống sót nhỏ bé, liền có tự tin cẩn thận giữ vững, hoặc là tìm cơ hội hoàn toàn phản kích.


Vương Man Tinh im lặng một lúc, như đang suy nghĩ.


Ninh Lai Phúc trong lòng hơi thả lỏng, hai mắt chuyển động, duy trì dị năng của mình, chờ Vương Mạn Tinh nói ra điều kiện, giành được cơ hội thoát thân.


Nhưng vào lúc này, hắn đột nhiên nghe được phía sau truyền đến một tiếng thở dài có chút nhàm chán: “Chao ôi, bỏ đi, tôi tới đây là để giết người, lo trước lo sau cũng vô dụng.”


“Giết anh xong tôi sẽ lấy được manh mối trên người anh. Đá dò đường thì còn có bốn người chơi có thể lợi dụng, không chê ít.”


Nói xong, không đợi Ninh Lai Phúc phản ứng, Vương Man Tinh trực tiếp bóp cò.


Một tiếng súng tiêu thanh rất thấp vang lên.


Ninh Lai Phúc kinh ngạc mở to hai mắt, thân thể chậm rãi ngã về phía trước.


“KillA giết WarriorPeter!”


Tiếng thông báo giết chóc vang lên.


Ninh Lai Phúc nhìn Vương Man Tinh chằm chằm, ánh mắt trở nên xám xịt.


“Mày, mày không sợ. . .”


Vương Man Tinh cất súng vào hộp ma, giơ hai tay về phía Ninh Lai Phúc, nhẹ nhàng kéo lớp da trên mu bàn tay xuống như kéo một chiếc găng tay, một lớp vật chất bán trong suốt như ẩn như hiện dưới ánh sáng.


“Một sản phẩm thử nghiệm mô phỏng da sử dụng tại màn chơi này vừa khéo rất phù hợp. Tôi không có tiếp xúc vật lý với một con mồi như mày.”


Cô cười nhẹ, cúi xuống chuẩn bị lục lọi cơ thể Ninh Lai Phúc.


Nếu người chơi sử dụng hộp ma để mang theo manh mối trong màn chơi thì chỉ có thể được thực hiện khi người chơi vẫn còn sống. Nếu người chơi chết, manh mối sẽ bị hộp ma ép ra, rơi ra và xuất hiện trên lồng ngực, hoặc trong tay người chơi, trừ trường hợp bị nói toạc ra quy tắc — Trong những trường hợp như vậy, manh mối sẽ quay trở lại màn chơi, chờ người chơi tìm lại.


Ngón tay vừa mới kéo vạt áo của Ninh Lai Phúc, ánh mắt của Vương Man Tinh đột nhiên trở nên chăm chú, chỉ thấy trước ngực Ninh Lai Phúc có một tia sáng đỏ lóe lên, sau đó một người giấy nhỏ màu máu xuất hiện.


Vẻ mặt của Vương Man Tinh hơi thay đổi, lập tức rút lui, rút ​​dao và cầm súng.


Người giấy màu máu lạnh lùng cười, vô số sợi chỉ đỏ điên cuồng bay ra, trong nháy mắt đuổi kịp Vương Man Tinh, bất khả xâm phạm, trực tiếp bọc thành một cái kén rắn chắc khổng lồ.


Không thừa thắng xông lên, người giấy màu máu nhanh chóng nhét đồ vật trên người Ninh Lai Phúc vào bụng, chạy về hướng khác của con ngõ.


Nhưng mới đi được hai bước, đống đồ tạp nham chất cao ở phía trước đột nhiên chòng chành, ngã xuống, hoàn toàn chắn ngang con ngõ.


Người giấy màu máu ngẩng đầu lên, vừa định nhảy lên tường, lại trùng hợp giẫm phải một mảnh rêu cực kỳ nhẵn nhụi, ngã xuống.


Lúc này, phía sau lưng nó, cái kén khổng lồ nhanh chóng tan chảy, bóng dáng của Vương Man Tinh nhanh chóng lao ra, trên mặt nở nụ cười lớn ác ý, vung con dao trong tay, lưỡi dao phực lên một ngọn lửa xanh nhàn nhạt.


“Muốn thó đồ của tao sao, tự đâm đầu vào chỗ chết!”


Hết chương 210


Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Story Chương 210
10.0/10 từ 35 lượt.
loading...