Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Chương 208
Chương 208: Mưu sát E7
Ngày 12 tháng 7 Âm lịch, 8 giờ sáng.
Với thái độ và tốc độ chưa từng có, cấp dưới của La Đại đã hoàn thành bước đầu điều tra, dẫn theo một người đàn ông, một phụ nữ và hai hộp bằng chứng đi lên lầu năm của nhà trọ.
Người đàn ông tên là Thạch Cửu, chủ một phòng sách ở thị trấn Bồng Lai, tuổi chừng hai mươi, cùng tuổi với Nguyễn Học Trí, cao khoảng một mét bảy, thanh tú yếu ớt, sắc mặt tái nhợt, mặc một chiếc áo khoác trắng rộng thùng thình, trống rỗng, gầy nhom như một cây tre.
Sức khỏe của người này quả thật không tốt, được người hầu đỡ nhưng vẫn bước đi rất chậm, leo lên lầu năm đã là khá vất vả, lông mày cau chặt.
Người được đưa lên đầu tiên trước Thạch Cửu là nha hoàn quét dọn nhà cửa của nhà cũ Đinh gia, gọi là Tác Tử Bình, khoảng mười sáu mười bảy tuổi, vóc người khá cao ráo, khuôn mặt trắng như khay bạc, do gió thổi nắng chiếu nên có chút thô ráp, đôi mắt phượng như mực, trong suốt đầy nước, sáng ngời sinh động tăng thêm đôi chút điềm đạm đáng yêu, quả nhiên là một nha hoàn thanh tú.
Tác Tử Bình không đến một mình, một nha hoàn khác tên Vãn Thúy sống cùng phòng cũng được đưa đến đây. Cả hai người đều bước từng bước nhỏ, hoảng loạn, mặt tái nhợt vì sợ hãi.
“Đã nói cho Tố Tâm chưa?”
Lê Tiệm Xuyên đứng ở đầu cầu thang nhìn hai người đi lên, đột nhiên nhớ tới cái gì, quay đầu thấp giọng hỏi La Đại.
La Đại cay đắng thở dài: “Vì không phải tai nạn nên chỉ khi bắt được hung thủ và lấy được thông tin về cái chết của Nguyễn Đại công tử thì mới có cái ăn nói với Tứ thái thái. Mặc dù mối quan hệ giữa Tứ thái thái và người anh họ này rất xấu, nhưng suy cho cùng cũng là anh em, người thân dù gãy xương vẫn liền bắp thịt, lúc này vẫn chưa rõ ràng nên tôi nào dám đi thông báo.”
“Hai nha hoàn này là do tôi nhờ người yêu gọi ra, không dám nói cho người trong nhà biết. Mong tiểu thư Man Tinh thương tình mà khoan dung cho tôi và San Hô, đừng nói với Tứ thái thái trước.”
Lê Tiệm Xuyên nghe xong, xem như cuối cùng cũng xác định một chút nghi ngờ trong lòng.
“Ôn nhu hương”* của La Đại quả nhiên không phải là dì Tư Nguyễn Tố Tâm.
*“Ôn như hương” là một điển cố, dùng chỉ sắc đẹp phụ nữ khiến người say mê trầm trồ, là một cách nói mập mờ, không đánh giá thấp cũng không khen ngợi.
Hơn nữa, mặc dù nhìn như Nguyễn Tố Tâm đã mất đi sự yêu thích của cục trưởng Đinh, bị đẩy đến nhà cũ và trở thành một người vợ bị ruồng bỏ, nhà mẹ đẻ cũng không làm ngơ, chỉ để Nguyễn Học Trí đến xem người em gái này còn có thể tái giá được hay không, nhưng nội bộ tất nhiên còn có cửa ngõ khác, hoặc là Nguyễn Tố Tâm có nơi khác cậy vào, hoặc là chuyện Nguyễn Tố Tâm bị vứt bỏ không đơn giản như ngoài mặt. Bằng không kiểu người thấy sang bắt quàng làm họ như La Đại không thể nào còn kiêng kỵ và kính sợ Tứ thái thái như thế này.
Lê Tiệm Xuyên cong khóe môi, nói: “Trưởng ban La làm việc tốt, tất sẽ có kết quả tốt.”
La Đại không nghe ra lời nói nước đôi này, cứ tưởng là đồng ý, lập tức mỉm cười như thể nuốt xuống thuốc an thần, nhiệt huyết làm việc tăng vọt, hai người bị tình nghi còn chưa đứng vững trên sàn nhà hành lang, La Đại đã bước tới trước mặt, đội mũ đoan chính, lạnh lùng đặt câu hỏi.
“Thạch Cửu và Tử Bình đúng không?”
La Đại sắc bén nhìn chằm chằm hai người bọn họ, “Hỏi hai người cái gì thì đều phải khai báo thành thật, không được giấu diếm. La Đại tôi sẽ không xử oan người tốt, cũng tuyệt đối không bỏ qua cho kẻ ác, đôi bên thẳng thắn với nhau, đừng rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt.”
Tử Bình và Vãn Thúy cúi thấp đầu, nơm nớp lo sợ, không dám nói gì.
Ông chủ phòng sách Thạch Cửu ôn hòa cười, yếu ớt nói: “Trưởng ban La cứ việc hỏi, Thạch Cửu chưa từng có ý không phối hợp.”
“Không phải chỉ có tôi đặt câu hỏi, mà còn có tiểu thư Man Tinh đây. Tiểu thư Man Tinh rất kỹ tính, thông minh hơn người, rất nhiều manh mối cũng do tiểu thư Man Tinh phát hiện, La Đại tôi ngu dốt, mời tiểu thư Man Tinh làm cố vấn bên ngoài cho vụ án này, hỗ trợ phá án và bắt giam.”
La Đại lùi một bước và để Lê Tiệm Xuyên làm chủ, đồng thời vẫn không quên tâng bốc một chút.
Thạch Cửu sửng sốt, ngẩng đầu nhìn Lê Tiệm Xuyên, khóe miệng có chút cứng ngắc giật giật: “Hóa ra tiểu thư Man Tinh cũng tới trấn Bồng Lai, đã lâu không gặp, tiểu thư Man Tinh vẫn khỏe chứ?”
“Rất tốt.”
Ánh mắt của Lê Tiệm Xuyên dán chặt vào khuôn mặt của Thạch Cửu, khi biết Thạch Cửu là bạn học của Nguyễn Học Trí ở Thượng Hải, hắn đã liệu đến khả năng Thạch Cửu và Vương Man Tinh có quen biết nên cũng không ngạc nhiên, chỉ cố ý lộ ra vẻ tìm tòi nghiên cứu, vẻ mặt thản nhiên nói: “Tôi đến đây đã được hai ba ngày, tối hôm qua Nguyễn Học Trí đi phòng sách, bộ không nói với anh hay sao?”
“Tiểu thư Man Tinh đang nói đùa Thạch Cửu ư?”
Nụ cười của Thạch Cửu cứng đờ, nước mặt mày trong veo và gợn sóng giống như chệch sang một bên, tràn ra một chút tự giễu buồn bã: “Khi tôi học đại học ở Thượng Hải, tôi và Nguyễn Học Trí cũng được xem là bạn thân cùng trường, nhưng tình bạn của chúng tôi đã rạn nứt từ lâu, đến nay đã một năm có thừa, tiểu thư Man Tinh thạo tin, thế nào lại không biết chuyện này?”
“Lần này cậu ta đến thị trấn Bồng Lai, cũng là ngoài ý muốn gặp được tôi, tôi không quyền không thế, né tránh không được, chỉ có thể mặc cậu ta đến phòng sách liên tục mấy ngày, cậu ta ở đó chỉ chế nhạo và khiêu khích tôi, nào có lúc nhắc đến tình bạn cùng trường, nhắc tới tiểu thư Man Tinh.”
“Nếu như tiểu thư Man Tinh không tin, có thể hỏi quản lý và những vị khách trước đây của phòng sách, chớ đừng nói như vậy.”
Vài khách trọ đứng cách xa một chút cũng không rời đi, nghe xong liền xì xào bàn tán, nói về sự áp bức của quyền lực, về sự hèn nhát của Thạch Cửu và những thứ khác.
Lê Tiệm Xuyên nghe vào lỗ tai nhưng mặt không đổi sắc, chỉ cúi đầu mở nắp của hai cái hộp, bên trong là một vài đồ vật khả nghi lấy được trong lúc lục soát qua loa phòng sách và phòng ở của Thạch Cửu, vài đồ vật trọng điểm mà Lê Tiệm Xuyên đề cập đến đều có, dễ thấy nhất là một bức thư.
Người viết thư là một người bạn tốt của Thạch Cửu ở Thượng Hải, người từng học cùng trường với cậu ta và Nguyễn Học Trí, lần này viết thư vì nghe nói Nguyễn Học Trí đến thị trấn Bồng Lai, lo lắng Thạch Cửu gặp phải hắn ta, lại rước lấy phiền toái.
Theo thông tin được tiết lộ qua lời kể của người bạn này, có thể biết Thạch Cửu và Nguyễn Học Trí đã là bạn được một thời gian nhưng đến một ngày, cả hai trở mặt. Nguyễn Học Trí thường xuyên chèn ép đùa cợt, sỉ nhục Thạch Cửu mọi lúc mọi nơi. Thạch Cửu cũng không còn quật cường và tự tôn ngày trước, im lặng yếu ớt tránh né, để hắn ta bắt nạt. Có người chịu không nổi, nhưng Nguyễn Học Trí lại nói đây là chuyện của hai người bọn họ, đừng chỉa mũi vào, Thạch Cửu cũng cam chịu, dần dần không còn ai để ý tới nữa.
Sau đó người Nguyễn gia tự dưng chặn đường Thạch Cửu ở trường học, Thạch Cửu biến mất hai ngày, sau đó lại xuất hiện, nói là ngừng học trở về nhà dưỡng bệnh.
Người bạn tốt này mặc dù không biết giữa hai người bọn họ có bí mật gì, nhưng tin chắc Thạch Cửu sẽ không bao giờ chủ động mích lòng Nguyễn Học Trí, vì vậy mới cân nhắc, gửi thư thông báo Thạch Cửu cẩn thận một chút.
“Anh từng bị Nguyễn Học Trí và Nguyễn gia ức h**p đến mức phải bỏ học và chí hướng, quay về quê nhà, anh không hận bọn họ sao?”
Lê Tiệm Xuyên cúi đầu đọc thư, sau đó nhướng mày liếc về phía Thạch Cửu.
“Hận chứ, nhưng cũng không dám hận.”
Thạch Cửu lặng lẽ ngước mắt: “Tôi chỉ là một đứa trẻ nghèo ở thôn quê hẻo lánh, nói là dòng dõi thư hương nhưng cha mẹ đều đã qua đời, người thân cũng không còn, tích lũy không bao nhiêu, có thể đến Thượng Hải học tập đều dựa vào chút thu nhập. Nguyễn gia lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa, tôi làm sao có thể nói một câu hận đây?”
“Tiểu thư Man Tinh, tôi không sợ cô nghe được sự thật. Thực ra, khi cảnh sát đến phòng sách sáng nay và nói với tôi Nguyễn Học Trí đã chết, tôi không hề có cái gọi là đau buồn cho bạn tốt cùng trường. Tôi vô cùng nhẹ nhõm, chỉ có may mắn và sung sướng không thể tin được.”
“Cho dù có người gọi tôi độc ác bạc bẽo, nghi ngờ tôi giết người, tôi cũng phải thành thật nói một câu, Nguyễn Học Trí, tôi không mong cậu ta sống tốt.”
Lê Tiệm Xuyên trầm mặc một lát, nói: “Nguyên nhân hai người các anh rạn nứt là gì?”
“Nói đến đây, có lẽ tiểu thư Man Tinh sẽ không tin, cậu ta nghi ngờ tôi thích em Ba của cậu ta, muốn dụ dỗ cô ấy.” Thạch Cửu trầm giọng nói: “Tôi đã giải thích hết nước rằng bọn tôi chỉ là bạn cùng lớp giúp đỡ lẫn nhau, nhưng cậu ta không nghe, nằng nặc cho rằng tôi là con cóc muốn ăn thịt thiên nga, kết bạn với cậu ta cũng là để lấy lòng cậu ta, bụng dạ khó lường.”
“Bởi vì ngại thanh danh con gái nhà người ta và tình nghĩa năm xưa nên tôi chưa từng nói với ai khác, song cậu ta và Nguyễn gia vẫn không chịu buông tha cho tôi, tôi cũng không tránh được, chỉ có thể về quê, mong có một nơi yên tĩnh.”
Những lời này nghe có vẻ hợp lý, không chút sơ hở.
Lê Tiệm Xuyên rốt cục hỏi lại: “Tối hôm qua anh ở đâu, đã làm những gì?”
Thạch Cửu trông có vẻ mệt mỏi, nói ngắn gọn: “Sau khi Nguyễn Học Trí rời đi vào tối hôm qua, tôi đã bảo quản lý đóng cửa phòng sách, sau đó trở về phòng nghỉ ngơi, cả đêm không rời khỏi phòng. Tôi không thích có người hầu hạ chăm sóc nên không có người làm chứng.”
Lê Tiệm Xuyên gật đầu, ra hiệu cho viên cảnh sát mặt dài mang cho Thạch Cửu chiếc ghế đẩu tròn, kẻo cho kẻ tình nghi bị kiệt sức trước khi sự việc hoàn toàn sáng tỏ.
Hắn nhìn nha hoàn nhút nhát Tử Bình: “Tử Bình, cả đêm qua cô đã ở đâu?”
Vừa hỏi, hắn vừa nhanh chóng kiểm ra một chiếc hộp khác thuộc về Tử Bình.
Tử Bình lo lắng nuốt nước miếng, ngước mắt lên, thận trọng nói: “Thưa tiểu, tiểu thư Man Tinh, tối hôm qua nô tỳ làm việc trong viện đến mười giờ mới đi nghỉ, vừa nghỉ chưa được bao lâu thì đột nhiên bụng bị đâu nên có đến nhà xí ở cửa sau và ở đó cho đến khi trời sáng.”
“Ý là cô đã ở trong nhà xí ít nhất ba bốn tiếng đồng hồ?” Lê Tiệm Xuyên dừng tay, cầm lên một chiếc ví màu đỏ tươi từ trong hộp.
Khi Tử Bình nhìn thấy nó, vẻ mặt liền căng thẳng, lời nói cũng lắp bắp: “Thưa vâng, là ở trong nhà xí, tiểu thư Man Tinh.”
La Đại ở bên cạnh cười lạnh một tiếng: “Đau bụng ngồi xổm trong nhà xí một đêm, thế mà hôm nay vẫn có thể đi đứng bình thường, không có chút kiệt sức thay đổi nào? Cô cho ai là kẻ ngu hả? Mau nói thật, rốt cuộc tối hôm qua cô ở chỗ nào!”
Tử Bình hoảng sợ quỳ rạp xuống đất: “Con, con…”
Lê Tiệm Xuyên nhìn Tử Bình, ngửi chiếc ví, rồi mở nó ra.
Trong ví không có đồ trang điểm, hương liệu hay bùa bình an, chỉ có hai tờ tiền được xếp ngay ngắn, khi mở tờ tiền ra, trên đó viết hai bài thơ tình vương vấn bằng bút máy.
Lê Tiệm Xuyên nhìn thoáng qua đã nhận ra đây là chữ viết tay của Nguyễn Học Trí.
“Nguyễn Học Trí đã viết cái này cho cô sao? Mối quan hệ của cô với Nguyễn Học Trí là gì?” Lê Tiệm Xuyên đưa tờ tiền tới trước mặt Tử Bình.
Tử Bình há miệng th* d*c, nước mắt lập tức lăn dài trên mặt: “Trưởng ban La, tiểu thư Man Tinh, con, con thật sự không có hại thiếu gia!”
Tử Bình trở nên kích động, nói năng vấp váp.
Nhưng Lê Tiệm Xuyên lại nghe hiểu đại khái.
Ban đầu Tử Bình ở Nguyễn gia, thực ra đã yêu thích mến mộ Nguyễn Học Trí, nhưng Tử Bình rất tham vọng, muốn trở thành vợ cả của Nguyễn Học Trí chứ không làm vợ bé, cực kỳ chướng mắt thân phận nha hoàn thông phòng, vì vậy từ chối Nguyễn Học Trí, đến bên cạnh Nguyễn Tố Tâm, muốn lạt mềm buộc chặt.
Không ngờ vừa đến bên cạnh Nguyễn Tố Tâm không bao lâu, Nguyễn Tố Tâm đã được gả cho cục trưởng Đinh, ngày kết hôn cận kề, mà mình lại được chỉ định làm nha hoàn của hồi môn.
Tử Bình đi tìm Nguyễn Tố Tâm khóc lóc kể lể, nhưng không làm được gì, lại đi tìm Nguyễn Học Trí, Nguyễn Học Trí lại theo đích tôn của Nguyễn gia về quê tế tổ, Tử Bình hết cách, chỉ có thể theo Nguyễn Tố Tâm đến Đinh gia.
Sau đó lại suýt nữa bị cục trưởng Đinh ngắm trúng, khiến vợ cả chướng mắt, liền phạt làm nha hoàn quét dọn, lần này Tứ thái thái Nguyễn Tố Tâm bị đuổi ra khỏi nhà, vợ cả lập tức tiện thể đẩy Tử Bình đi luôn.
Tử Bình rơi xuống tình cảnh nha hoàn quét dọn đã vô cùng hối hận ngày trước không đồng ý làm nha hoàn thông phòng của Nguyễn Học Trí, dù không làm vợ cả thì làm vợ bé vẫn sống dễ chịu hơn công việc trời chưa sáng tỏ phải rời giường quét tước sân này.
Khi Tử Bình đang hối hận đến mức ruột gan tái xanh, Nguyễn Học Trí đột nhiên đến thị trấn Bồng Lai.
Tử Bình đã chủ động quyến rũ Nguyễn Học Trí, hai người thường xuyên qua lại, rất có ý hàn gắn lại mối quan hệ cũ. Tử Bình tự tin rằng chỉ cần mình có thể thân mật với Nguyễn Học Trí thêm một thời gian nữa là có thể dụ hắn ta đưa mình về Nguyễn gia, không cần phải làm một nha hoàn thấp kém nữa.
Nhưng không ngờ, vào tối ngày hôm qua, khi Nguyễn Học Trí hẹn hò với mình, lại đột nhiên nói đã có nơi thuộc về và muốn chia tay với mình.
Làm sao Tử Bình cam lòng?
Ngoài mặt Tử Bình tỏ vẻ hiểu chuyện, để Nguyễn Học Trí mềm lòng nói sẽ lại đến gặp mình, nhưng khi tối xuống liền lẻn ra ngoài bằng cửa sau, lấy tiêu chảy làm cái cớ. Tử Bình biết nơi ở của Nguyễn Học Trí trong hai ngày qua, vì vậy canh ở bên ngoài phòng sách rồi đi theo Nguyễn Học Trí trở về nhà trọ.
Tử Bình không nhìn ra có gì bất thường nhưng không tin, chuyển sang nghi ngờ người ở trong nhà trọ, vì vậy định lẻn vào nhà trọ để xem Nguyễn Học Trí có vụng trộm với ai hay không.
Nhưng khu nhà trọ không có chỗ để lợi dụng sơ hở, ngay lúc đang lo lắng suy nghĩ ở bên ngoài, một người phụ nữ mặc áo khoác màu hồng đột nhiên đi tới cửa nhà trọ, Nguyễn Học Trí đi xuống mở cửa, dẫn người phụ nữ vào.
Tử Bình biết mình không đủ tư cách đi chất vấn nên nén giận tiếp tục canh giữ, muốn đợi người phụ nữ đi ra rồi mới đi theo.
Lần chờ đợi này kéo dài nửa đêm, trời đã gần sáng nhưng người phụ nữ mặc áo khoác ngắn màu hồng vẫn chưa xuất hiện.
Tử Bình đợi đến trời sắp sáng phải đi quét sân, thấy không đợi được nữa, đành phải về nhà cũ Đinh gia trước, định bụng ngày khác sẽ tiếp tục điều tra.
Ai có thể ngờ rằng chỉ trong một đêm này, Nguyễn Học Trí lại chết.
Tương lai, vinh hoa phú quý, một lần nữa tan thành bọt nước.
Tử Bình nói xong, khóc nức nở lau nước mắt, khóc đến đau lòng nhưng đau lòng này lại không thật sự dành cho Nguyễn Học Trí.
“Nói cách khác là cô không có nhân chứng.”
Lê Tiệm Xuyên nói.
Tử Bình khóc, mở to mắt: “Tiểu thư Man Tinh, con không đời nào hại thiếu gia! Con hại thiếu gia có ích lợi gì? Con trông mong thiếu gia sẽ đưa con ra ngoài mà!”
Trên mặt La Đại đã hiện ra nghi hoặc rất sâu: “Nhưng Nguyễn Học Trí đã từ chối cô, muốn chia tay với cô, thế thì tại sao cậu ta lại đồng ý mang cô đi? Cô bị chặt đứt hi vọng, đồng thời sinh lòng ghen ghét cái tính tham hoa háo sắc, có mới nới cũ, làm cho cậu ta mở cửa, đi lên lầu, hại chết cậu ta rồi vội vàng chạy trốn trước khi trời sáng cũng hoàn toàn có khả năng.”
“Trưởng ban La, tiểu thư Man Tinh! Con thật sự sẽ không hại thiếu gia, con chỉ là một nha hoàn nhỏ bé, con làm sao dám! Con không dám… Con không dám!”
Tử Bình hoảng sợ khóc la.
Lúc này, có tiếng bước chân vang lên, viên cảnh sát đầu trọc từ dưới lầu chạy lên, ghé sát vào La Đại và Lê Tiệm Xuyên, dùng tay che lại, thấp giọng nói: “Trưởng ban, tiểu thư Man Tinh, có người vớt được một tấm ga trải giường từ dòng sông nhỏ ở gần cửa sau nhà cũ Đinh gia, trên đó dính đầy máu, chắc là tấm ga bị thất lạc trong phòng của Nguyễn Học Trí.”
“Ngoài ra, ven sông có một tên ăn mày nói rạng sáng hôm nay, bên kia sông xuất hiện một người phụ nữ mặc áo hồng, ném xuống sông một thứ gì đó, sau đó vội vàng chạy đi.”
Sắc mặt La Đại hơi thay đổi, lạnh lùng nhìn Tử Bình, giơ tay lên: “Chứng cứ thuyết phục, dẫn hung thủ Tử Bình đi, nghiêm khắc thẩm vấn!”
“Trưởng ban La, trưởng ban La! Thật sự không phải con… không phải con!”
Tử Bình bị giữ chặt, kêu lên trong tuyệt vọng.
Lê Tiệm Xuyên nhắm mắt lại, đột nhiên nói: “Chờ đã.”
La Đại sửng sốt, vội vàng xua tay ra hiệu buông Tử Bình ra trước, sau đó chần chừ nhìn Lê Tiệm Xuyên: “… Tiểu thư Man Tinh?”
Mọi thứ được tìm thấy cho đến nay không thể gọi là bằng chứng thuyết phục, nhưng người bị nghi ngờ nhiều nhất thực sự là nha hoàn Tử Bình.
Nhưng Lê Tiệm Xuyên biết kẻ giết Nguyễn Học Trí không phải là Tử Bình.
Cả đồ đạc và cơ thể của Tử Bình đều không có mùi thơm nhẹ mà Nguyễn Học Trí mang đến tối hôm qua, nhưng một người khác, ông chủ của phòng sách, Thạch Cửu, lại có mùi thơm rất nhạt.
Chẳng qua là vẫn câu nói kia, không có bất kỳ bằng chứng mấu chốt nào chỉ về ông chủ Thạch này.
Những dòng suy nghĩ cứ ùa về, tưởng như rất chậm, nhưng thực tế chỉ vài giây.
Dưới ánh mắt kinh ngạc và khó hiểu của rất nhiều người, Lê Tiệm Xuyên chậm rãi đi tới trước mặt Thạch Cửu: “Ông chủ Thạch có thể cởi giày da ra được không?”
Thạch Cửu cả kinh, cau mày nói: “Tiểu thư Man Tinh, ý của cô là?”
Lê Tiệm Xuyên nhìn Thạch Cửu chằm chằm, nói: “Tử Bình là nha hoàn nên vẫn chưa bó chân, mặc dù bàn chân nhỏ nhưng chúng không nhỏ bằng dấu giày trên bậu cửa sổ ở lầu một. Hơn nữa, tuy hiện tại Tử Bình là nha hoàn quét tước, nhưng trước đó cũng là nha hoàn thiếp thân trong phòng, từ nhỏ không làm việc nặng nhọc, không thể có sức mạnh để kéo hay tùy ý thao túng một người đàn ông trưởng thành.”
“Hơn nữa, như Tử Bình đã nói là hoàn toàn không muốn Nguyễn Học Trí chết, mong đợi Nguyễn Học Trí dẫn mình đi. Nếu Tử Bình thực sự muốn giết người thì sẽ chỉ giết người tranh giành Nguyễn Học Trí với mình, mà không phải là chỗ dựa vững chắc ký thác hy vọng của bản thân, trừ khi thực sự rất căm hận, cùng đường bí lối.”
Thạch Cửu nói: “Tiểu thư Man Tinh cho rằng Tử Bình vô tội, vì vậy hung thủ chỉ có thể là tôi?”
Lê Tiệm Xuyên không trả lời, chỉ nói: “Ông chủ Thạch có hơi ngạc nhiên khi biết rằng tôi đang giúp giải quyết vụ án, mà không phải là nghi phạm.”
“Lý do ông chủ Thạch thôi học trở về quê hương có lẽ bạn học bình thường không biết, nhưng người trong Nguyễn gia nhất định phải biết. Có cần tôi gửi thư hỏi thăm không? Nếu ông chủ Thạch hóa trang thành phụ nữ thì phải cần đồ trang điểm, có cần tôi phái người đi kiểm tra cửa hàng son phấn, cửa hàng ngoại trang, cửa hàng quần áo trong thị trấn hay trong huyện không?”
Thạch Cửu im lặng nhìn Lê Tiệm Xuyên.
Một lúc sau đột nhiên cười nói: “Tiểu thư Man Tinh, thật lòng mà nói, khi tôi nhìn thấy cô đứng ở đây không chút hiềm nghi, tôi đã biết mình thua rồi.”
“Tôi vốn cho rằng cô là người bị tình nghi lớn nhất ở đây, để tránh phiền phức, với tính khí và sự căm ghét của cô đối với Nguyễn Học Trí thì cần phải đè xuống, coi như ngoài ý muốn mà kết án. Nếu không thành công thì cô phải vội vàng điều tra, nhưng là để rửa sạch hiềm nghi của bản thân, mà không phải đi hoài nghi người khác.”
“Nếu như vậy, cảnh sát tuyệt đối sẽ không điều tra tôi. Cho dù bọn họ điều tra thì cũng không thể như cô thong dong điều tra quá khứ của tôi và Nguyễn Học Trí.”
“Hơn nữa, tôi nghĩ phần lớn mọi người sẽ không nhìn thấy một người phụ nữ bước vào tòa nhà cùng với Nguyễn Học Trí mà vẫn còn nghi ngờ giới tính của người phụ nữ đó, nhiều nhất là xem cô ta yếu hay mạnh mà thôi.”
Nói đến đây, La Đại sững sờ, tất cả những người dân xung quanh cũng ngạc nhiên.
“Thạch tiểu tiên sinh, cậu thực sự đã giết người sao?”
Thầy giáo Triệu Thành Viễn kinh hãi hỏi.
Vẻ mặt yếu ớt của Thạch Cửu ngưng đọng, bình tĩnh gật đầu: “Là tôi, hắn đáng chết.”
Nói xong, Thạch Cửu cúi người, cởi giày da, xé toạc tất, để lộ đôi bàn chân bó dị dạng vặn vẹo.
“Tiểu thư Man Tinh có muốn nghe nguồn gốc của nó không?”
Thạch Cửu ngẩng đầu lên, cười hỏi.
Lê Tiệm Xuyên im lặng một lúc, sau đó gật đầu.
Hắn giơ tay ngăn cản động tác phải lập tức người xuống lầu của cảnh sát, sau đó giọng nói nhẹ nhàng của Thạch Cửu hờ hững vang lên trong hành lang lầu năm của nhà trọ, êm tai kể một câu chuyện đáng thương đáng hận.
Thạch Cửu sinh ra trong một ngôi làng phía dưới thị trấn Bồng Lai, tổ tiên là học tú tài thời nhà Thanh, miễn cưỡng xem như dòng dõi thư hương, chẳng qua ông nội và cha không chịu thua kém, nếu không có bà nội trông chừng thì chút gia tài nhỏ bé kia đã đi tong từ đời nào.
Trước Thạch Cửu có ba bốn anh chị em, nhưng không ai trong số đó sống quá mười tuổi, tất cả đều chết non. Sau khi mẹ Thạch sinh Thạch Cửu, bà qua đời vì khó sinh. Thời gian để tang còn chưa qua, cha liền bỏ nhà, cùng người khác đến Thượng Hải buôn bán, chỉ đến lại Thạch lão thái thái và một Thạch Cửu mới sinh không bao lâu.
Thạch lão phu nhân có ba bốn đứa cháu lần lượt qua đời nên đã trở nên không bình thường, sợ Thạch Cửu cũng chết yểu, liền chẳng biết học được thuyết pháp mơ hồ ở đâu mà nuôi dưỡng cháu trai Thạch Cửu này như một cháu gái.
Những người bình thường tin vào cách nói này, nuôi dạy con trai như con gái cũng chỉ là ăn mặc bên ngoài, nói với người ngoài chứ nào có thực sự coi như con gái.
Nhưng Thạch lão thái thái thật sự điên rồi, bà thực sự nuôi dạy Thạch Cửu như một người con gái.
Lúc Thạch Cửu vẫn còn chưa biết nói, Thạch lão thái thái tự bó chân cho cậu, từ nhỏ đã nói với cậu, cậu là con gái, nhất định phải có dáng vẻ con gái, tam tòng tứ đức, dịu dàng hiền thục, sau này mới có thể gả cho một người đàn ông tốt.
Trước mười tuổi, Thạch Cửu cũng chỉ nghĩ mình thực sự là một bé gái.
Khi qua mười tuổi, cha Thạch trở về làng, nói là người đàn bà mình mới cưới bên ngoài hại ông vô sinh, ngày sau người nối dõi tông đường Thạch gia chỉ có dòng độc đinh Thạch Cửu này, vả lại người vẫn còn sống nên không cần tiếp tục nuôi dưỡng như con gái nữa.
Thạch Cửu mờ mịt, không biết phân biệt nam nữ, bị cha Thạch đưa đến Thượng Hải, vẫn theo thói quen làm ra dáng dấp con gái, khiến cha Thạch vô cùng chán ghét, đánh mắng cả ngày.
Về sau, Thạch Cửu dần dần nhận thức được, trong lòng cũng căm hận, nhìn đôi chân bó của mình mà chỉ hận không thể chặt đứt chúng đi.
Thạch Cửu uốn nắn bản thân, từ từ biến thành một người con trai bình thường, cẩn thận che giấu đôi chân xấu xí của mình. Bóng đen của quá khứ dần tan biến, cha Thạch hài lòng với cậu, trước khi qua đời vì bạo bệnh đã giao lại số tài sản ít ỏi của gia đình cho cậu.
Mọi thứ đang trở nên tốt đẹp hơn, Thạch Cửu tràn đầy suy nghĩ rằng mặc dù sau này không thể cưới vợ, lẻ bóng một mình, nhưng vẫn sẽ có một tương lai tươi sáng, tận lực tận trung cho Tổ quốc.
Lại không ngờ rằng, một lần bị thương ngoài ý muốn đã khiến người bạn Nguyễn Học Trí phát hiện ra bí mật này.
Bạn tốt không quan tâm cậu, không giúp cậu giữ bí mật, mà trong một đêm xé rách mặt nạ kẻ đạo đức giả, biến thành hổ sói. Tất cả tình nghĩa lúc xưa đều vỡ tan tành, chỉ còn lời nói khinh thường ác độc và thái độ đùa cợt trêu chọc. Nguyễn Học Trí say rượu coi cậu là luyến đồng, một bên nện đánh vào đôi chân dị dạng của cậu, một bên điên cuồng rủa mắng cậu.
Hắn nói nếu không muốn mọi người biết chuyện thì phải làm theo ý của hắn.
Thạch Cửu vô cùng căm hận, một lần muốn giết Nguyễn Học Trí rồi chạy khỏi Thượng Hải, nhưng không đợi cậu vạch kế hoạch thì không biết vì sao Nguyễn gia lại biết tin Nguyễn Học Trí qua lại với một bạn học nam, bèn ngăn cản hắn, cảnh cáo cộng thêm đánh một trận tơi bời.
Thạch Cửu biết Thượng Hải không còn chỗ cho mình nên không cố chấp nữa, bỏ học trở về thị trấn Bồng Lai.
Cậu cứ nghĩ mọi thứ đã kết thúc, nhưng hơn nửa năm sau, cậu nhận được tin Nguyễn Học Trí đã đến thị trấn Bồng Lai. Sau đó, cậu gặp được Nguyễn Học Trí, Nguyễn Học Trí lặp lại những mánh khóe cũ để buộc cậu phải phục tùng, không cần phải nói, đây là chuyện đã được dự đoán trước.
Khi bị buộc phải mặc lại bộ quần áo màu hồng đào và thoa phấn nhẹ lên mặt, cậu cuối cùng cũng nhận ra được trên đời này thực sự có một loại bóng ma giống như những con giòi ở cổ chân, vĩnh viễn không thể biến mất.
“Cho nên tôi giết hắn.”
Thạch Cửu thản nhiên nói.
“Hắn đáng chết.” Cậu lại nói.
Trong hành lang có thể nghe thấy tiếng khóc yếu ớt, La Đại, Ninh Vĩnh Thọ và những người khác cũng có biểu cảm phức tạp trên mặt.
Một cảnh sát đi đến kéo Thạch Cửu đứng dậy, dẫn ra khỏi nhà trọ.
Quý thái thái đi tới nói: “Tiểu thư Man Tinh, không thể cứu cậu ta sao?”
“Giết người đền mạng.”
“Hoặc là cậu ta có những lựa chọn khác, nhưng __”
Nói đến đây, vẻ mặt của Lê Tiệm Xuyên hơi cứng lại, gật đầu với Quý thái thái, sau đó nhấc chân: “Mọi người, tôi có việc cần làm nên xin phép đi trước.”
Nói xong, hắn quay người bước nhanh xuống lầu.
Trên con đường trước sảnh nhà trọ, thi thể của Nguyễn Học Trí đã được dọn dẹp sạch sẽ, một người phụ nữ mặc quần áo thô đang loay hoay lau vết máu trên phiến đá.
Cửa xe ô tô bên đường đóng lại, Thạch Cửu được cảnh sát hộ tống ngồi ở ghế sau, sắc mặt lạnh lùng, còi xe vang lên, xe khởi động, nhanh chóng đi xa, có thứ gì đó chui ra ngoài qua khe cửa của xe, rơi vào trong vết nứt của những viên gạch đá lót đường.
Giữa làn khói thải và bụi mù mịt bốc lên, một người vạm vỡ, cao to, mắt ngái ngủ, đội mũ trùm đầu rẽ từ góc phố vào con hẻm đối diện nhà trọ.
Lảo đảo đi trong ngõ nhỏ một hồi, tìm được một góc lộn xộn, dựa vào tường dừng lại, đôi mắt lờ mờ trong nháy mắt thanh tỉnh cảnh giác.
Người nọ nhìn tới nhìn lui, lật lòng bàn tay lên, hai hình người mỏng được cắt ra từ giấy vàng nhanh chóng bay ra từ vết nứt trên gạch đá trên đường, tránh tầm nhìn của người đi đường rồi đáp xuống lòng bàn tay người nọ.
Trên hai hình người giấy nhỏ viết các ký tự giản thể, một viết ‘cùng đường bí lối’, một viết ‘mọi việc thuận lợi’.
Người nọ rút que diêm ra rồi châm lửa đốt, chăm chú nhìn chúng bị đốt thành tro, sau đó thản nhiên nhếch khóe môi, sờ cằm: “Hai cái buff này dùng trên người ông chủ cũng không tính là lãng phí, chí ít thăm dò được một người.”
“Vương Man Tinh… Thân phận của người chơi này trong ngày đầu tiên đúng là rất ổn, hi vọng nhanh chóng đến lượt mình… Mình vẫn chưa mặc qua sườn xám.”
Tên ăn mày nhướng mày giễu cợt, nhấc chân gạt đi đống tro tàn vương vãi trên mặt đất, huýt sáo rồi cà lơ phất phơ tiếp tục đi vào sâu trong con hẻm, rất nhanh không còn bóng dáng.
Không bao lâu.
Đôi giày cao gót lặng lẽ giẫm xuống, xuất hiện bên cạnh nắm tro tàn.
Lê Tiệm Xuyên nhìn vào chỗ sâu trong con hẻm, mắt hơi nheo lại.
Quả nhiên, vụ án không phải do người chơi khởi xướng, nhưng có bóng người chơi ở sau lưng đẩy một cái, mục đích không gì khác hơn là thăm dò độ nông cạn của màn chơi này, nhân tiện câu ra những người chơi khác. Vì Lê Tiệm Xuyên đã lên kế hoạch trở thành thám tử nên sẵn sàng bị bại lộ, và việc phơi bày danh tính chỉ là vấn đề thời gian.
Hơn nữa, đi câu người, người cũng đi câu, chưa đến phút cuối, làm sao biết được ai là người đánh cá, ai là cá?
Vụ án ngã lầu nổ ra và kết thúc vội vàng. Ngoại trừ có nhiều tin đồn và bàn luận hơn ở các góc phố thì dường như không có bất kỳ ảnh hưởng nào nữa đối với thị trấn Bồng Lai.
Ninh Vĩnh Thọ cả đêm không ngủ, cả buổi sáng bận rộn, nhưng vẫn có tâm trạng nhắc nhở Lê Tiệm Xuyên buổi trưa đừng quên mời mình ăn cơm, nếu Lê Tiệm Xuyên đã nói thì tất nhiên sẽ làm.
Sau bữa tối, Lê Tiệm Xuyên chia tay Ninh Vĩnh Thọ và đi dạo quanh thị trấn, hoàn toàn không định quay về nhà trọ sớm để nghỉ ngơi. Hắn đoán Nguyễn Tố Tâm rất có thể cử người mời hắn đến nhà cũ Đinh gia để hỏi về vụ án, mà hắn tạm thời không muốn gặp Nguyễn Tố Tâm, người hiểu rõ nhất về Vương Man Tinh, vì vậy đành phải lấy cớ đi bờ biển giải sầu để tránh né.
Thị trấn Bồng Lai không lớn, vì vậy Lê Tiệm Xuyên vừa đi vừa dừng, thỉnh thoảng nghe được một vài câu chuyện phiếm lọt vào tai, cũng chỉ mất hơn ba giờ để đi dạo quanh thị trấn và hiểu đại khái về bố cục của thị trấn.
Thị trấn được chia thành hai nửa Đông và Tây tương đối đối xứng bởi con phố chính rộng lớn nơi có nhà trọ, khu trung tâm tập trung các cửa hàng của công ty nước ngoài, hai bên kéo dài vào trong toàn là ngõ ngách ngoằn ngoèo không biết dẫn đến đâu, không có quy luật, rất dễ lạc đường.
Ở cực Nam giáp biển có một bến tàu bỏ hoang, còn phía Đông của con phố chính gần bến tàu là một nhà thờ Thiên Chúa giáo mới được xây chưa được mấy năm, hai nhà truyền giáo nước ngoài định cư lâu năm ở đây, thỉnh thoảng đi vào thị trấn để truyền giảng.
Phía sau nhà thờ, dưới chân núi Tiểu Định là một dãy nhà liền nhau chiếm diện tích vô cùng rộng lớn, được người dân trong trấn gọi là biệt trang Lý gia, thi công bởi Lý lão gia vừa mới qua đời ở huyện kia, để dùng cho mùa hè, mấy ngày gần đây chỉ có Lý Tam thiếu Lý Tân Đường quần áo lụa là khác hẳn với hai người anh nổi tiếng của mình ở.
Bên kia đường chính cũng có một khu sang trọng, những hộ gia đình quý tộc và giàu có trong trấn đều tụ tập ở đây, Trữ gia và Chu gia trong đó là xa hoa, chiếm nhiều diện tích nhất.
Mà nhà cũ của Đinh gia và chỗ ở La Đại ở trấn cũng đều ở cực Bắc của trấn, nơi đó có một con đường nhỏ kéo dài ra từ đường chính, đi hai dặm là tới đường chính, nối thẳng đến thị trấn, rất thuận tiện.
Còn dân chúng bình thường thì ở sâu trong ngõ, không ra được mép đường chính.
Lê Tiệm Xuyên dành nửa buổi chiều để vẽ qua loa bản đồ của thị trấn Bồng Lai trong đầu, lại dành nửa buổi chiều còn lại ngồi trong quán trà, nắm bắt rất nhiều tin tức thật giả, mới rốt cuộc có được hiểu biết đại khái về thị trấn Bồng Lai.
Đáng tiếc trong lúc ăn trưa, nghe được Ninh Vĩnh Thọ nói vị Phùng đại sư của Bồng Lai quán đã được mời đi làm pháp sự ở huyện, ngày mai hoặc mốt mới trở về trấn, hôm nay đã định trước muốn gặp cũng không gặp được.
Ngoài ra, còn có một số người dân thị trấn đã trở thành đối tượng bị tình nghi của hắn, được liệt vào danh sách những người chơi hư hư thực thực, cần được quan sát cẩn thận.
Nhưng nói chung, bất kể tần suất giết người cao và thái độ kỳ lạ của người dân thị trấn đối với sự sống và cái chết, cùng với bóng dáng của những người chơi bị nghi ngờ, thì thị trấn Bồng Lai không khác biệt với những thị trấn ven biển thịnh vượng khác, bình thường và yên bình.
Bảy giờ ba mươi tối.
Đêm tối hơn một chút.
Lê Tiệm Xuyên quay trở lại nhà trọ, hỏi người gác cổng, lại biết được hôm nay không có người của nhà cũ Đinh gia tới tìm mình.
Đi vào phòng, tắm rửa xong, khóa cửa tắt đèn, lại tỉnh bơ nhét bức thư giữa Vương Mạn Tinh và Nguyễn Tố Tâm vào hộp ma của mình, cố gắng tăng độ khó cho người chơi tiếp theo, thời gian chầm chậm chạy tới tám giờ đúng, Lê Tiệm Xuyên tựa vào giường, cảm nhận được một lực kéo cực mạnh.
Ánh đèn lờ mờ, bụi bay mù mịt, chiếc bàn gỗ đơn sơ và ba ngọn nến trắng đang cháy.
Lê Tiệm Xuyên mở mắt ra, bảy bóng dáng không thiếu một đang ngồi vây quanh bàn.
Áo choàng đen tuyền, bầu không khí ngột ngạt.
Hiển nhiên, những người chơi kỳ cựu này đều thận trọng không kém gì nhau, không dám tùy tiện làm quá nhiều chuyện trong ngày đầu tiên vào màn chơi, mà chủ yếu là điều tra thăm dò. Bởi vì yêu cầu của màn chơi này là tạo ra án giết người, trong án giết người cũng có thể có bẫy, cho nên ngay cả việc giết chóc giữa những người chơi cũng tạm thời biến mất do chờ đợi và quan sát.
Từ đó đã hình thành một cục diện hòa bình và thân thiện kỳ lạ, mặc dù chỉ là tạm thời.
Trong khi những người chơi nhìn nhau qua bóng áo choàng, cây bút vàng bên cạnh ngọn nến trên bàn gỗ lại lặng lẽ bật dậy.
“Xẹt xẹt __!”
Cuốn sổ bìa da màu đen bị mở ra một cách thô bạo, lật điên cuồng.
Bảy trang giấy bay ra, đi đến trước mặt bảy người chơi.
Trên trang giấy hiện ra chữ Hán phồn thể màu máu: “Xin hãy chọn ra một mảnh nhỏ trong cuộc sống của bạn có liên quan đến một vụ án giết người nào đó ngày hôm nay và ghi xuống. Thời hạn là một phút.”
Lê Tiệm Xuyên đã chuẩn bị từ trước.
Ghi chép mảnh nhỏ này không giới hạn ở việc liệu đó có phải là vụ án do người chơi gây ra hay không và liệu bản thân có liên quan đến vụ án hay không, như vậy hắn có thể chọn một trong những vụ giết người mà hắn nghe được vào buổi chiều và ghi lại nó từ góc nhìn của những khách nghe trong quán trà, tránh đề cập đến Nguyễn Học Trí để khiến người khác liên hệ hắn với số 3 và Vương Man Tinh đã bị lộ tẩy danh tính người chơi.
Lộ tẩy danh tính của người chơi và lộ tẩy số thứ tự của người chơi không giống nhau.
Đang nghĩ ngợi, Lê Tiệm Xuyên giơ tay gỡ tờ giấy trước mặt xuống, tờ giấy biến thành một tờ giấy trắng tinh và cây bút rơi vào trong tay hắn.
Hắn cầm bút, chậm rãi viết hai dòng lên giấy.
“Tôi nghe được cái tên Chu Nhị, bọn họ đang bàn luận về hắn, nói hắn chết trong một vụ mưu sát dưới sự chứng kiến của rất nhiều người, bị du hồn chặt đứt đầu.
Mọi người gào thét, máu tươi khắp mặt đất, chỉ có một cái đầu to lăn lộn, hai mắt mở to, mờ mịt ngơ ngác.”
Viết xong, hắn đặt bút xuống, tờ giấy như nhận được tin tức, hóa thành một cơn gió bay nhanh về nhà, trong nháy mắt bay ngược vào cuốn sổ.
Tờ giấy của hắn bay đi không bao lâu, sáu tờ còn lại lần lượt trở về như thể cũng đã chuẩn bị từ sớm.
Lê Tiệm Xuyên cho rằng những người chơi khác cũng có suy nghĩ giống hắn, sẽ không đưa ra những mảnh ghép rõ ràng liên quan đến danh tính của bản thân, nhưng dù vậy, chỉ cần có liên quan đến vụ giết người thì có thể là manh mối có giá trị.
Thu hồi bảy trang giấy, cuốn sổ bìa da màu đen chậm rãi lật trở lại trang tiêu đề.
Trên trang tiêu đề vẫn viết mở đầu câu chuyện của La Đại, nhưng cuốn sổ và cây bút dường như không có ý định viết tiếp, mà lặng lẽ lật sang một trang khác rồi mới viết.
“Ngày 10 tháng 7 năm Trung Hoa Dân Quốc thứ 20, một chàng trai trẻ ủ rũ đến thăm Phùng Thiên Đức trong mơ, mang theo một tượng điêu khắc não người màu đỏ như máu, bụi bặm, liên tục lúc nhúc.
Cậu ta kiệt sức và bất lực, tràn ngập thất vọng và tuyệt vọng, nói chuyện mê man và phóng đại, trầm thấp và kích động. Cậu ta tuyên bố đó là bộ não của mình, thứ mà cậu ta đã đào ra sau một giấc mơ kỳ quái mà cậu ta không thể tỉnh dậy để điều tra nguyên nhân gây ra những cơn ác mộng của mình.
Phùng Thiên Đức nhìn tượng điêu khắc não người, vừa phấn khích vừa hồi hộp __ Không biết tại sao mình lại có cảm xúc như vậy ___ nhưng chúng mãnh liệt tấn đánh úp tới, khiến hắn ta phải phá hư, hủy diệt, l**m láp, g*m c*n những nếp nhăn lúc nhúc đó.
Hắn ta rơi vào trạng thái co giật và điên loạn.
Khi hắn ta dần tỉnh táo lại, chàng trai trẻ đã rời đi. Sau khi tỉnh dậy khỏi giấc mơ, hắn ta đang ở trong phòng của mình, ở Bồng Lai quán.
Ngày hôm sau, hắn ta nghe tin có một vụ thảm án xảy ra trong một con hẻm ở gần con phố chính, một thanh niên bị chém đầu, não bên trong vẫn chưa tìm thấy.
Vụ án khoét não kỳ dị là vụ mưu sát đầu tiên ở thị trấn Bồng Lai, hung thủ được phán đoán là một du hồn.
— “Vụ án khoét não ngày 10 tháng 7″, được hoàn thiện từ những mảnh ghi chép nhỏ của người chơi số 2.”
Dấu chấm được chấm xuống nhẹ nhàng, ý nghĩa là kết thúc câu truyện ngắn này.
Nhưng cây bút vàng cũng không có lập tức nằm xuống, mà là dừng một chút, tiếp tục viết: “Hôm nay không có vụ mưu sát nào do các vị đang ngồi ở đây tạo ra. Tôi có chút không vui, lúc nào cũng có người không chịu tuân thủ quy tắc, vì vậy phải trừng phạt.”
“Tôi sẽ ngẫu nhiên chọn một người ở đây, trừng phạt người đó mất đi một chức năng nào đó của cơ thể. Mong các vị độc giả nỗ lực tạo ra án mạng, đừng cậy vào may mắn.”
Trước khi bảy người chơi có thể phản ứng, cuốn sổ bìa da màu đen đã đóng lại, cây bút từ từ nằm xuống như thể mất đi hỗ trợ của lòng bàn tay vô hình.
Cả hai đoạn văn bản đều hơi khó tiêu hóa.
Lê Tiệm Xuyên liếc nhìn sáu người còn lại, nhưng không nhìn thấy bất cứ điều gì rõ ràng từ tư thế ngồi gần như không thay đổi của bọn họ.
Chỉ có người chơi số 7 đột nhiên quay đầu, uể oải cười nói: “Ngay cả thời gian giải đáp thắc mắc cũng không có, đúng là keo kiệt. Không phải chỉ là không giết người thôi sao. Ấy chà, các vị, có ai đã mất chức năng cơ thể chưa, hiện tại có cảm nhận được không, hay là phải quay về rồi mới biết vậy?”
Trên bàn im lặng, không ai để ý đến số 7.
Lê Tiệm Xuyên cầm bánh mì khô lên nhai nuốt, không có ý định mở miệng.
Đây chỉ là bữa tối thứ hai, khai vị mà thôi, không ai muốn bàn bạc giao lưu hoặc lỡ miệng nói sai, vạch trần chuyện gì đó cũng là chuyện bình thường.
Mọi người đều biết rằng trong màn chơi này, bọn họ đều là kẻ thù rõ ràng của nhau.
Lại một bữa tối im lặng và ngột ngạt.
Đây vẫn là điều hiếm thấy trong các bữa tối Pandora mà Lê Tiệm Xuyên từng tham gia.
Sau khi đã ăn xong cháo và bánh mì nhạt nhách, chín giờ đến, Lê Tiệm Xuyên nhắm mắt lại, đề cao cảnh giác, một nửa tâm trí của hắn đang đặt lên thấu kính ở trong hộp ma, một nửa còn lại đang ở xung quanh cơ thể mới mà hắn chuẩn bị tiến vào, sẵn sàng chống trả bất cứ lúc nào hoặc sử dụng “xuyên mặt kính” để thoát thân.
Theo quy tắc của màn chơi này, người chơi giết người chơi là một trong những cách dễ dàng nhất để tận dụng thời gian trao đổi giữa cơ thể cũ và cơ thể mới.
Cảm giác lôi kéo truyền đến.
Cơn choáng váng nhẹ nhanh chóng biến mất khỏi đầu, Lê Tiệm Xuyên nhanh chóng cảm nhận được tay chân của mình, vẫn không nhúc nhích mà lặng lẽ mở mắt ra.
Không có điềm báo nguy hiểm nào ập tới.
Bốn phía yên tĩnh và tối om.
Ánh mắt Lê Tiệm Xuyên xuyên thấu, liếc nhìn chung quanh, có thể nhìn ra đây là một phòng ngủ nam tương đối xa hoa, hắn đang nằm nghiêng trên giường trong phòng ngủ, mặc áo ngủ tơ lụa, chung quanh không có bất kỳ đồ vật gì có thể làm hắn bị thương.
Có vẻ như số 4 không có để lại cho hắn bất kỳ kinh ngạc nào.
Lê Tiệm Xuyên cẩn thận ngồi dậy khỏi giường, liếc nhìn sơ mi trắng và áo vest mắc trên giá treo đầu giường, cùng vói dãy hàng đồ dùng phương Tây không chỉ đắt tiền mà còn hiếm thấy ở thời đại này, chậm rãi đi vòng qua bình phong, đi ra phía gian bên ngoài.
Đi được nửa đường, bước chân đột ngột dừng lại.
Cửa sổ bên cạnh ghế quý phi ở gian ngoài đang mở ra một nửa, trên bệ cửa sổ là một bóng người mặc áo cưới đỏ, đội khăn trùm đầu đính cườm, lẳng lặng ngồi đó, phần cổ vặn vẹo một cách kỳ lạ, mặt hướng vào trong phòng, như thể có một đôi mắt thẳng tắp, âm trầm, núp sau tấm khăn trùm đầu kia, nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của người lạ trong phòng.
Một đôi búp bê giấy ngồi trên đôi chân buông thõng, bị đôi tay trắng xanh nhợt nhớt bóp lấy, cười hì hì lè cái lưỡi đỏ tươi.
Từng đợt khí âm lạnh lủi lên lưng, giống như kiến bò.
Nhưng Lê Tiệm Xuyên lại nhấc chân tiến lên thay vì lùi lại, từng bước một đi về phía cửa sổ có tân nương đang ngồi.
“Xem ra lần này đến lượt mình làm Tam thiếu Lý Tân Đường của Lý gia.
Lê Tiệm Xuyên mặc áo ngủ rộng rãi để lộ ngực, vừa bước đến gần, trên mặt đúng lúc bày ra vẻ phong lưu trác táng và kiêu ngạo.
Lòng bàn tay nóng như lửa đốt nâng lên v**t v* vòng eo quá nhỏ của tân nương, tay còn lại cầm gậy như ý bằng ngọc trên giường quý phi, tùy ý thăm dò về trước, nhấc lên một góc khăn đỏ, phơi bày đôi mắt đào hoa vừa ẩn chứa nét trêu chọc ranh mãnh vừa ẩn chứa vẻ u sầu thầm kín dưới ánh trăng dịu mát.
Lê Tiệm Xuyên cụp mắt nhìn bờ môi được tô son nhẹ có màu sắc giống như vừa mới hôn xong lại có vẻ lộng lẫy dập nát.
“Nửa đêm lẻn vào phòng ngủ của con riêng, quần áo xốc xếch, ý đồ dụ dỗ con riêng như vậy…”
Hắn nói: “Tiến sĩ Ninh, em sắm vai tiểu nương này có phải hơi lẳng lơ quá rồi không?”
Hết chương 208
Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Đánh giá:
Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Story
Chương 208
10.0/10 từ 35 lượt.
